Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 177: Bộ mặt thật của Tĩnh Lam



Trong lòng Lãnh Ngạn trầm xuống, “Có thể buổi tối anh không có thời gian.”

“Hôm nay là chủ nhật!” Tĩnh Lam lẩm bẩm một câu, đột nhiên vỡ lẽ hiểu ra, tỏ vẻ xấu hổ, “Xin lỗi, em quên mất, hai người nên đi thế giới hai người, em… Chỉ bởi vì đã lâu không đi ra ngoài, cho nên…”

Trên mặt Lãnh Ngạn toát ra vẻ không đành lòng, Tĩnh Lam quả thật đã lâu không ra ngoài, kể từ sau khi cưới, cô ấy vẫn bị anh ném lại nhà họ Lãnh, gần như không bước chân ra khỏi nhà, sau khi Duy Nhất tới, má Tằng khóa cô lại ở khu nhà nhỏ hai tầng bỏ hoang, coi như phạm nhân mà trông coi cô…

Duy Nhất thấy thế, biết mình nên nói chuyện, bất đắc dĩ cười nói,“Cũng không có chuyện gì, không phải có hẹn với Tiêu sao? Đẩy đi, khó có được một lần ăn cơm với Tĩnh Lam.”

Lãnh Ngạn liếc mắt nhìn cô, trên mặt không lộ vẻ gì, nhỏ giọng lên tiếng, “Tùy tiện đi, em làm chủ!”

“Thật tốt quá!” Hai mắt Tĩnh Lam tỏa sáng, “Ngạn, em rất mong mỏi! Ban ngày em muốn đi dạo phố, không bằng chúng ta ăn sáng xong rồi đi!”

“Được!” Lãnh Ngạn đen mặt ném đũa, “Anh đi lái xe!”

Duy Nhất nhìn theo bóng lưng của anh, nhíu chân mày, anh vẫn còn tức giận? Hình như người nên tức giận là cô chứ!

Tĩnh Lam nhìn tình hình hai người, trong tròng mắt thoáng qua chút ánh sáng,ngay sau đó tủi thân dieendaanleequuydonn nhìn Duy Nhất, “Duy Nhất, Ngạn tức giận sao? Anh ấy không muốn chị đi, thôi, chị vẫn nên không đi…”

Duy Nhất giả dối cười một tiếng, “Không có, tính khí của anh ấy như vậy, người khác đều gọi anh ấy là núi băng, không phải chị không biết!”

“Thật sao? Vậy chị đi thay quần áo, em ăn sáng đi, ăn xong chúng ta xuất phát!” Cô cúi đầu rời khỏi phòng khách, khóe môi lơ đãng nhếch lên.

Khi cô thay xong quần áo đi xuống từ tầng hai khu nhà nhỏ thì má Tằng đột nhiên xuất hiện ở đầu cầu thang, chặn cô lại.

Cô hơi kinh hãi, lập tức khôi phục tự nhiên, “Mẹ, có chuyện gì, làm con hoảng sợ!”

“Con định làm gì?” Má Tằng nhìn thẳng con gái.

Cô cười cười, đi qua má Tằng, “Đi dạo phố! Mẹ không nghe thấy sao?”

“Tĩnh Lam! Mẹ van xin con, đừng cố chấp nữa! Đừng làm chuyện điên rồ! Không dễ gì mới khỏi bệnh, đừng gây khó khăn cho mình nữa! Cũng đừng làm đau lòng thiếu gia.” Má Tằng kéo tay con gái, chảy nước mắt.

Vẻ mặt Tĩnh Lam ghét bỏ, hất tay của bà, “Được rồi! Đừng khóc sướt mướt! Bệnh của tôi không phải anh ấy gây ra sao? Sao mẹ lại đứng về phía anh ấy, rốt cuộc ai là con ruột của bà? Từ nhỏ đã như vậy, cả ngày luôn miệng thiếu gia thiếu gia, lúc nào thì quan tâm đến tôi!”

“Tĩnh Lam, mẹ vì tốt cho con!” Má Tằng lau nước mắt.

“Vì tốt cho tôi?” Tĩnh Lam cười lạnh, “Vì tốt cho tôi mà bà còn kiếm một người phụ nữ khác kết hôn với Lãnh Ngạn? Muốn anh ấy ly hôn với tôi? Tôi thật sự hoài nghi bà có phải là mẹ tôi không! Hừ, định sanh con sau đó một cước đá văng tôi ra? Không có cửa đâu!”

“Con có ý gì?” Má Tằng cảnh giác nhìn con gái, “Con đã làm cái gì?”

“Không có gì! Không phải bà thích cho cô ta uống thuốc sao? Tôi chỉ giúp bà mà thôi!” Cô hất cằm lên.

“Con… Khó trách thiếu phu nhân mãi không có bầu!” Má Tằng đột nhiên kéo con gái lại, giơ tay lên định đánh lên mặt con gái.

Tĩnh Lam đưa mặt đến trước mặt bà, “Bà đánh đi! Đánh đi! Dù sao bà cũng ghét bỏ tôi, nếu không thích cần gì phải sinh tôi ra! Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, bà gọi ai là thiếu phu nhân? Có lầm không? Tôi mới là thiếu phu nhân!”

Tay má Tằng khẽ run giữa không trung, cuối cùng bất lực rũ xuống.

Tĩnh Lam đẩy tay của bà, cười trào phúng: “Không có chuyện, tôi đi thôi! Mẹ thân ái của tôi!”

Má Tằng ở sau lưng cô lệ rơi đầy mặt, đột nhiên gọi cô lại, “Tĩnh Lam!”

“Còn có chuyện gì?” Tĩnh Lam không nhịn được xoay người, vẫn không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối.

Chỉ thấy má Tằng chậm rãi quỳ xuống, “Tĩnh Lam, mẹ van con, đừng dại dột! Mẹ chỉ có một mình con, nếu con dienndannleequyydonn có chuyện không hay xảy ra, mẹ phải làm sao?”

Trên mặt Tĩnh Lam thoáng hiện chút dịu dàng, “Yên tâm đi, tôi chỉ muốn cho cô ta biết khó mà lui! Nếu không phải bà nhiều chuyện, tôi đâu tốn nhiều trắc trở! Cho nên, tôi cảnh cáo bà, đừng tiếp tục gây phiền toái cho tôi!”

“Con làm vậy, đừng tưởng thiếu gia là kẻ ngốc, cậu ấy sẽ không phát hiện được?”

“Anh ấy?” Tĩnh Lam cười lần nữa, lại cười đến mấy phần đau khổ, “Anh ấy sẽ phát hiện? anh ấy vốn không để ý tới tôi, hoàn toàn không hiểu tôi là người như thế nào, cũng không phán đoán được câu nào nói thật, câu nào tôi nói dối! Từ hôm nay trở đi, tôi chỉ là người vợ hiền hậu hiểu lễ nghĩa của anh ấy.”

“Nếu thế sao con phải khổ vậy chứ? Thiếu gia không thích con, con thành toàn cho hạnh phúc của thiếu gia đi!” Má Tằng quỳ trên đất cầu khẩn cô.

“Hừ! Không dễ dàng như vậy!” Trong mắt Tĩnh Lam thoáng qua vẻ lạnh lùng, “Từ nhỏ tôi đã thích anh ấy, thích nhiều năm như vậy, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha! Việc này cũng phải trách bà! Nếu không phải lúc nào bà cũng treo thiếu gia trên miệng, thương yêu anh ấy còn nhiều hơn tôi, tôi sẽ chú ý đến anh ấy sao? Sẽ đặt suy nghĩ lên người anh ấy sao? Nhưng anh ấy lại coi nhẹ tôi, tôi không tin, anh ấy càng đối xử với tôi như vậy, tôi càng thích anh ấy! Anh ấy chỉ có thể là của tôi! Tôi còn nhớ dáng vẻ khi anh ấy ngồi trên cỏ đọc sách, thật sự rất đẹp trai!”

“Tĩnh Lam… Đừng dại dột! Bây giờ tình cảm giữa thiếu gia và thiếu phu nhân rất tốt, con buông tay đi!” Má Tằng kéo váy áo cô.

Tĩnh Lam nắm chặt váy, đi nhanh mấy bước, quay đầu hung hãn nói: “Bà mau dậy đi, đừng gây tổn thọ cho tôi! Còn nữa, nhớ, đừng quấy rối ở giữa! Bà còn phải dựa vào tôi để phụng dưỡng đấy!”

Nước mắt tuôn đầy mặt má Tằng, nhìn theo bóng lưng con gái ngày càng xa, cuối cùng không nhịn được khóc ngã xuống đất, “Phu nhân, lão gia, tôi nghiệp chướng nặng nề, sao có thể gặp hai người? Tôi thẹn với hai người!”

Ngoài vườn hoa nhà họ Lãnh, xe Lãnh Ngạn đã khởi động, chờ Duy Nhất và Tĩnh Lam.

Lúc Tĩnh Lam đến cầu thang nhà chính, vừa đúng lúc Duy Nhất từ trong đi ra, cô cười nắm tay Duy Nhất, cùng nhau đi về phía Lãnh Ngạn.

Duy Nhất âm thầm buồn cười, đây là thê thiếp hài hòa! Mình thật sự quá ngu rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.