Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 191: Hiểu thấu Tĩnh Lam



Lãnh Ngạn đột ngột ôm lấy cô, thả lên giường.

Tĩnh Lam nhắm mắt lại, kích động đến đôi môi khẽ run, chuẩn bị nghênh đón nụ hôn của Lãnh Ngạn, vậy mà đợi một lúc lâu vẫn không có động tĩnh gì, ngược lại có chăn đắp lên người.

Cô mở mắt ra, chỉ thấy Lãnh Ngạn ngồi trên ghế bên cạnh giường, trên mặt vẫn là nụ cười đùa giỡn nhàn nhạt.

“Ngạn, anh…” Tĩnh Lam thất vọng kêu tên anh.

Lãnh Ngạn đè chăn lại, “Đừng động, em vốn bị cảm, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”

“Ngạn, em thật sự để cho anh ghét sao? Chạm vào em một lần cũng không đáng sao?” Trong mắt Tĩnh Lam hiện ra nước mắt.

Lãnh Ngạn cười như không cười nhìn cô, “Tôi chỉ không thích phụ nữ rất có tâm cơ *.”

(*) Tâm cơ là động cơ ẩn sâu bên trong tâm. Nói 1 người có tâm cơ ý nói người đó làm việc gì cũng có tính toán, mang hơi hướm tiêu cực.

Tĩnh Lam thoáng hốt hoảng, “Anh… Có ý gì?”

Lãnh Ngạn đứng lên, rút một thứ từ sau giá sách, ánh sáng màu đỏ hiển thị đang làm việc.

“Đây là cái gì? Camera? Quay lại chúng ta? Sau đó thì sao? Dùng nó đến uy hiếp tôi? Hay cho Duy Nhất nhìn? Hoặc gửi cho truyền thông?” Nét mặt Lãnh Ngạn chuyển thành cười lạnh.

“Không phải vậy! Ngạn, em chỉ muốn lưu lại làm kỷ niệm mà thôi!” Tĩnh Lam hết sức giải thích.

“Lưu làm kỷ niệm?” Lãnh Ngạn cười nói, “Tĩnh Lam, cô cho tôi là đứa trẻ lên ba? Được rồi, tôi lại cho cô xem một thứ.”

Anh đặt camera xuống, cầm điều khiển die enda anle equu ydonn ti vi lên ấn một cái, trong phòng bắt đầu truyền đến đoạn đối thoại của cô và má Tằng: “Tốt hơn nhiều, con cũng thế, không yêu quý thân thể mình, đây là vì cái gì?”

“Bà không nói bóng gió ít đi cho tôi, vì cái gì? Chẳng lẽ bà còn không biết vì ai sao? Chính tôi đã hao hết tinh lực trên người anh ấy, bây giờ muốn tôi buông tha là không thể nào!”

“Tĩnh Lam! Con xem nhiều năm như vậy, cuối cùng lấy được cái gì? Con đừng trách mẹ tìm phụ nữ tới chia rẽ con và thiếu gia, thật ra đó cũng là vì tốt cho con, mẹ không muốn con lún sâu vào vũng bùn nữa!”

“Tốt, đừng nói dễ nghe như vậy, vì tốt cho tôi? Chỉ vì tốt cho thiếu gia thập toàn thập mỹ trong lòng bà? Sớm một chút thoát khỏi con điên là tôi đây!”

“Con muốn nói vậy mẹ cũng không có cách nào, chỉ có điều về sau ngàn vạn lần phải yêu bản thân mình, đừng cố ý dầm nước lạnh đến bị cảm, ăn thua thiệt vẫn chính là con!” …

“Dùng nước lạnh dầm mình đến cảm? Khổ nhục kế? Tĩnh Lam, tôi thật sự đã xem thường cô!” Lãnh Ngạn tắt nguồn điện.

Tĩnh Lam cực kỳ sợ hãi, “Anh… Anh lại lắp máy nghe lén trong phòng em? Anh giả bộ từ lúc nào?”

Lãnh Ngạn khẽ cười lạnh, “Cô cho rằng lần trước tôi lưu lại một tối làm gì? Vốn tôi tràn đầy đồng tình với cô bị bệnh, nhưng đừng quên, nhà này là nhà họ Lãnh, người làm cũng là người làm của nhà họ Lãnh tôi, đương nhiên có người nói cho tôi biết, cô dùng nước lạnh dầm mình một buổi tối, rốt cuộc ngã bệnh như ý nguyện.”

“Nhưng mà, đêm hôm đó em vẫn ở trong phòng, anh lắp máy nghe lén khi nào, sao em không biết?” Tĩnh Lam cố gắng nhớ lại chuyện đêm đó.

“Cô tin chắc cô luôn ở trong phòng mỗi tối sao? Giống như trước kia, có lần cô cũng ăn mặc như vậy, đến phòng tôi? Chỉ có điều không tìm được tôi, sau đó lại đi về!” Lãnh Ngạn ngồi xuống ghế lần nữa.

Tĩnh Lam lập tức lộ vẻ đáng thương, “Xin lỗi, Ngạn, em… Em chỉ… Chỉ quá yêu anh, cho nên…”

“Cho nên vốn không muốn ly hôn với tôi?” Lãnh Ngạn nhìn thẳng cô ta.

Tĩnh Lam hạ quyết tâm, quyết định bằng bất cứ giá nào, “Đúng, em không muốn ly hôn, em yêu anh nhiều năm như vậy, yêu khổ cực như vậy, dù chết em cũng không ly dị!”

“Vậy cô cần gì phải giả vờ đồng ý ly hôn với tôi?” Lãnh Ngạn đau lòng nhìn cô ta, “Tĩnh Lam, hôn nhân giữa chúng ta cần tiếp tục như vậy sao?”

“Có!” Tĩnh Lam chảy nước mắt, “Ngạn, có lẽ bản thân em trong mắt anh cái gì cũng không còn, nhưng anh là toàn bộ của em, mặc dù anh rất ít về nhà, mặc dù cho tới bây giờ anh vẫn không chạm vào em, nhưng trên danh nghĩa em là bà xã của anh, như vậy là đủ rồi, có thể trở thành bà xã của anh, là mơ ước trọn đời em.”

“Tĩnh Lam!” Lãnh Ngạn cau mày, “Cô nói yêu tôi, rốt cuộc cô yêu tôi vì cái gì? Cô hiểu tôi bao nhiêu?”

Ánh mắt Tĩnh Lam hốt hoảng, “Em cũng không biết tại sao yêu anh? Nhưng chính là yêu, khi còn bé, lúc anh và Lãnh Dực cùng nhau ra vườn hoa thì trong mắt em chỉ có anh, dáng vẻ anh thật u buồn, cũng thật ngầu, nhưng mà anh lại đột nhiên im hơi lặng tiếng rời đi, cũng không chào từ biệt em, em cho rằng anh sẽ không trở lại nữa, cho nên mới đồng ý lời cầu hôn của Lãnh Dực, không ngờ sau tám năm, anh lại trở về, còn mang theo một người phụ nữ, thời gian tám năm sẽ thay đổi tất cả, em cho rằng em đã quên anh, nhưng mà… Nhưng mà, khi em nhìn thấy anh lần đầu tiên đã hiểu, đời em không thể quên anh, em chỉ yêu một mình anh…”

“Tĩnh Lam!” Lãnh Ngạn dieendaanleequuydonn không biết nói sao mới khiến cô ta tỉnh táo, “Tôi không đáng giá để em làm như vậy, thật sự, tôi có rất nhiều khuyết điểm, không hoàn mỹ như trong tưởng tượng của em đâu, một khi em đã chân chính hiểu rõ tôi, cũng sẽ không yêu tôi nữa! Giữa chúng ta chung đụng không nhiều lắm, người em yêu vẫn là người em tưởng tượng kia, không phải chân chính là tôi!”

“Vậy Duy Nhất hiểu rõ anh sao?” Tĩnh Lam nhìn anh.

Anh sững sờ, sau đó gật đầu, “Dĩ nhiên! Duy Nhất đương nhiên hiểu.”

“Cô ấy vẫn còn yêu anh không phải sao?” Tĩnh Lam cố chấp nhìn anh.

“Vậy sao giống?” Lãnh Ngạn bất đắc dĩ lắc đầu.

“Sao lại không giống nhau? Ngạn, yêu cầu của em không cao, chỉ cần để cho em làm vợ anh, anh muốn lúc thức dậy nhìn thấy em, không nhớ nổi không trở lại cũng không sao, về phần Duy Nhất, anh có thể đi cùng cô ấy, em không quan tâm, hai người ở bên ngoài cũng được, trở lại cũng tốt, em đều không ngại, em không thể sinh con, để Duy Nhất sinh con của anh đi, em đều không để ý!”

“Nhưng tôi để ý!” Lãnh Ngạn lớn tiếng cắt đứt lời cô ta, “Em muốn biến tôi thành người nào? Chuyện này đều không công bằng với em với Duy Nhất!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.