Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 212: Hiềm khích lúc trước



Biệt thự “Xuân về hoa nở” ven biển.

Từ xa Lãnh Ngạn đã thấy trong vườn hoa bày đầy bóng bay và ruy băng, màu sắc sặc sỡ làm ấm áp lòng anh trong nháy mắt, bước chân về nhà cũng cực kỳ nhanh nhẹ.

Nhưng mà, đi tới cửa, trong nhà lại yên tĩnh, Duy Nhất đang làm gì đó?

Không phải đang ngủ chứ?

Khóe môi anh đầy ý cười, mở cửa phòng. Thấy hoa mắt, vô số cánh hoa rớt xuống, bay lả tả, đẹp đẽ vô cùng.

Cùng lúc đó, Duy Nhất cùng ba người đàn ông khác tay cầm đồ bắn ruy băng bắn điên cuồng về phía anh, vừa hô to, “Chúc mừng tự do!”

“Chúc mừng lập tức bị một phụ nữ khác ngược đãi!”

“Người nào nói vớ vẩn!?” Duy Nhất trừng mắt, cầm đồ bắn ruy băng chuyển hướng.

“Thật tầm thường! Còn rắc hoa!” Doãn Tiêu Trác chỉ vào cánh hoa đầy đất cười Duy Nhất.

Lôi Đình Ân cũng theo phụ họa, “Đúng vậy! Duy Nhất, em muốn tắm cánh hoa cũng không cần biểu hiện trần trụi như vậy chứ?”

“Quả thật mắc ói!” Doãn Tử Nhiên khoa trương lắc đầu theo.

Lãnh Ngạn ôm eo Duy Nhất, rất ngông cuồng mà đắc ý, “Tôi biết rõ mấy người đang ghen tỵ, mấy người có ai giống tôi có bà xã tốt như Duy Nhất?”

“Đúng!” Duy Nhất không chút kiêng dè hôn lên mặt Lãnh Ngạn.

“Này! Hai người rất đáng đánh đòn! Không được chọc mọi người tức giận!” Lôi Đình Ân trợn to hai mắt, ý muốn dùng nắm đấm với Lãnh Ngạn.

Đột nhiên truyền đến một loạt tiếng chó sủa, mọi người vừa nhìn, Only như trái cầu tuyết nhỏ lăn lộn tới, trên cổ còn treo một tấm biển: hoan nghênh daddy về nhà!

Ba người đàn ông cười ha ha, “Này ra thật thú vị, chúc mừng Lãnh Ngạn thăng cấp!”

Mặt Lãnh Ngạn sạm lại, cưng chiều nhìn Duy Nhất, khẽ nói bên tai cô: “Nhất định để em đạt thành mong muốn, muốn làm mẹ đến điên rồi!”

“Nào có? Chính anh muốn làm cha đến điên rồi mới đúng!” Duy Nhất đỏ mặt cúi đầu.

“Này! Này! Xin đừng bàn luận chủ đề nhi đồng không nên nghe, ở đây có thể có người chưa thành niên!” Doãn Tử Nhiên khoanh tay trước ngực nhìn bọn họ.

“Nào có?” Duy Nhất trừng mắt liếc nhìn anh.

“Ở đây! Only mới một tuổi?” Doãn Tử Nhiên chỉ chỉ Only dưới chân.

Lôi Đình Ân bật cười, “Đây cũng là chỉ chó vị thành niên đi!”

“Không sai lắm! Đừng dạy hư người bạn nhỏ! Mấy người sắc nam sắc nữ!” Dáng vẻ Doãn Tử Nhiên rất lạnh.

Duy Nhất cười dựa trên vai Lãnh Ngạn die enda anle equy ydon không dậy nổi, lúc này, chuông cửa vang lên, mấy người nhìn nhau, còn có ai?

“Tôi đi!” Doãn Tiêu Trác mở cửa, đứng ngoài là Cầu Chí Dương và Cầu Phỉ Nhi.

“Không hoan nghênh sao?” Cầu Chí Dương nhíu mày.

Lãnh Ngạn nhìn Duy Nhất, cười nói, “Sao lại như vậy? Tất cả mọi người vào đi! Đi vào ngồi một chút, toàn bộ đứng ở cửa. Duy Nhất, đi chuẩn bị trái cây ướp lạnh!” Anh đẩy Duy Nhất ra.

“Được rồi!” Duy Nhất vào phòng bếp, ai ngờ, sau đó, Cầu Phỉ Nhi cũng vào theo.

“Duy Nhất, tôi tới giúp cô!” Cầu Phỉ Nhi nói sau lưng cô.

Duy Nhất rửa trái cây, cũng không quay đầu lại, “Cám ơn, không cần, cô đại tiểu thư sao lại làm chuyện này!” Hôm nay là ngày rất tốt, tâm tình cũng không tệ, cô không có ý định phá hư tâm tình mình.

Cầu Phỉ Nhi lại vẫn duy trì giọng điệu tương đối thấp, hoàn toàn khác tác phong thường ngày, “Duy Nhất, cô vẫn còn giận tôi?”

Duy Nhất hơi sững sờ, “Không có, không dám!”

“Còn nói không dám! Lời này không phải rõ ràng đang tức giận sao! Tôi cho cô đồ tốt!” Cô đưa tờ báo đến trước mặt Duy Nhất, “Hôm nay!”

Duy Nhất không kìm nén được lòng hiếu kỳ, tùy ý lướt qua, chỉ thấy tựa đề lớn trên báo: Chứng kiến một tình yêu cay đắng cảm động, chúc người có tình vĩnh viễn tình cảm chân thành.

Cô giật lấy tờ báo, vội vã đọc bài báo một lần, mặc dù nam chính nữ chính dùng tên giả, nhưng là chuyện huyên náo xôn xao gần đây của cô và Lãnh Ngạn, là người biết chuyện xưa này nói bọn họ. Chỉ có điều, lần này không còn chửi bới, không còn khiển trách, mà miêu tả vô cùng tinh tế bọn họ yêu nhau từ đầu đến đuôi, trên đường yêu đủ gian khổ ngăn trở, cùng với không oán thán không hối hận và thủy chung như một với nhau, Duy Nhất đọc chuyện xưa của mình, giống như tất cả trở lại từ đầu, ngọt ngào, khổ sở, không nhịn được lệ rơi đầy mặt!

“Trên web cũng có! Lượt xem siêu cao, trong một đêm người bình luận vô số, đám bạn trên mạng đều ủng hộ hai người! Bị hai người cảm động!” Cầu Phỉ Nhi mỉm cười nhìn cô.

“Chuyện này… Là kiệt tác của cô?” Duy Nhất khó có thể tin.

“Đúng vậy! Tôi viết bản thảo cả đêm, tìm tòa soạn báo người bạn đăng bản thảo! Như thế nào? Thật ra tôi học văn! Tài văn chương cũng không tệ lắm đúng không!”

“Nhưng mà, tại sao cô…” Duy Nhất không thể nào tiếp nhận Cầu Phỉ Nhi trước sau giống như hai người.

Trong mắt Cầu Phỉ Nhi cũng dần ướt át, “Lần này chuyện cô và Lãnh Ngạn huyên náo lớn như vậy, tôi và anh trai dieendaanleequuydonn đều thấy trong mắt, anh trai nói chuyện xưa của hai người cho tôi nghe, tôi thật sự rất cảm động. Duy Nhất, tôi hiểu lầm cô, coi cô thành cô gái nịnh nọt hư vinh, cho nên ngày trước mới đối xử với cô như vậy, thì ra cô rất hiền lành, hơn nữa còn thật sự yêu Lãnh Ngạn. Mặc dù tôi tính tình đại tiểu thư, nhưng không phải người không biết phân biệt thị phi, tôi nhận lỗi với cô, thật ra thì tôi hướng tới một phần tình yêu say đắm, đáng tiếc…”

Hóa ra là như vậy! Trong lòng Duy Nhất dần thoáng đãng, chân tình mới có lực lượng biến chiến tranh thành tơ lụa!

“Chỉ có điều! Duy Nhất, tôi không phải vì cô!” Cầu Phỉ Nhi cười một tiếng giảo hoạt, “Tôi yêu Lãnh Ngạn, chuyện này xảy ra khiến tôi càng thêm yêu anh ấy! Đàn ông chung tình, có trách nhiệm ai không yêu đây? Cho nên, tôi chỉ không muốn người khác hiểu lầm anh ấy, không hy vọng thanh danh của anh ấy bị hủy.”

“Cho nên?” Duy Nhất nhìn thẳng cô ấy.

“Cho nên tôi sẽ không buông tha, tôi sẽ tiếp tục yêu Lãnh Ngạn, tiếp tục cạnh tranh với cô! Ai cười đến cuối cùng mới cười tốt nhất!” Cằm Cầu Phỉ Nhi khẽ nhếch, cười khiêu khích một tiếng.

Trong mắt Duy Nhất toàn nước mắt, cũng nhe răng cười một tiếng, nước mắt lăn xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.