Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 266: Đọ sức (5)



Doãn Tiêu Trác vỗ vỗ bờ vai của anh: “Ngồi chờ ở chỗ này cũng không giải quyết được vấn đề gì, đi về trước đi! Nếu là bắt cóc, sẽ có điện thoại liên lạc với chúng ta! Trở về chờ điện thoại!”

“Chỉ có thể như vậy rồi!” Lãnh Ngạn mệt mỏi gật đầu, bước chân đi tới trong xe, nhưng hai chân lại mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã nhào. Doãn Tiêu Trác bên cạnh anh vội vàng đỡ anh, “Cậu làm sao vậy?“. “Không có việc gì! Không có việc gì!” Có lẽ, Duy Nhất chính là trụ cột của anh. Lần này, nếu như Duy Nhất gặp chuyện không may, như vậy anh sẽ sống không nổi, ngay cả dũng khí đứng lên cũng không có. . . . . .

“Thật không có chuyện gì sao? Tớ thấy vẻ mặt cậu thật là tệ! Nếu không tớ trở về chờ, cậu ở lại bệnh viện quan sát một chút?” Doãn Tiêu Trác quan tâm nhìn anh. “Không cần! Tớ nói không có việc gì!” Lãnh Ngạn hất tay của anh ra, tự mình lên xe, chỉ là, thật sự rất mệt mỏi. . .

*********************************

Thời gian từng giờ từng phút lướt qua, Doãn Tiêu Trác bồn chồn không yên đi tới đi lui ở trong phòng khách nhà họ Doãn, mà Lãnh Ngạn, ngã vào trên ghế sa lon, một chút cũng không có sức sống.

Ông cụ Doãn lảo đảo chạy vào, “Tiêu Nhi, Duy Nhất đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Lãnh Ngạn, cậu cũng ở đây? Đến tột cùng là thế nào?” Lãnh Ngạn chỉ là chết lặng nhìn chằm chằm đèn treo trên trần nhà, đếm từng viên từng viên thủy tinh trên đèn, khẩn trương cao độ chờ đợi điện thoại di động của anh rung động, hết thảy không có phản ứng đối với âm thanh nào khác. . . . . .

Ông cụ Doãn thấy Lãnh Ngạn không lên tiếng, ngược lại hỏi con trai của mình: “Tiêu Nhi, các con vẫn nói chuyện đi! Rốt cuộc là thế nào?”

“Cha đừng phiền! Có được hay không?” Doãn Tiêu Trác rống lớn một tiếng, “Bây giờ biết sốt ruột! Sao lúc trước còn như vậy!”

“Con. . . . . .” Lần đầu tiên ông cụ Doãn không có nổi giận đối với thái độ của con trai, rầu rĩ ngồi xuống ở đối diện Lãnh Ngạn.

Trong phòng khách nhất thời chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắt, và tiếng giày da của Doãn Tiêu Trác giẫm trên sàn nhà đá cẩm thạch lanh lảnh, càng lúc càng nổi bật lên yên tĩnh đến mức dọa người ở chung quanh, không khí giống như đông lại, ba người gần như cảm thấy bị đè nén do thiếu dưỡng khí.

“Kính kong kính kong” tiếng vang mãnh liệt, là tiếng đồng hồ treo tường báo giờ, ba người lại đột nhiên nhảy dựng lên giống như lò xo, sau đó nhìn thẳng vào mắt lẫn nhau, nhịp tim cũng tăng nhanh. Tiếp theo, đầu tiên Lãnh Ngạn cảm thấy chân rung động một hồi kêu rì rì, anh cuống quít móc điện thoại di động ra, lại bởi vì vô cùng rối ren, thiếu chút nữa điện thoại di động rơi xuống đất. Doãn Tiêu Trác và ông cụ Doãn đều xúm cả lại đây.

Trên màn ảnh hiện lên một dãy số xa lạ, Lãnh Ngạn nhỏ giọng nói: “Chuẩn bị lần theo dấu vết tín hiệu, tớ nhận đây.“. “Có thể rồi!” Doãn Tiêu Trác làm xong tất cả chuẩn bị.

Lãnh Ngạn ghìm hô hấp, đè xuống phím xanh lá, trầm thấp một tiếng: “Alô?” Đầu kia điện thoại truyền tới một giọng nói hơi khàn khàn: “Lãnh tiên sinh?”

“Đúng!” Hô hấp của Lãnh Ngạn quả là sắp ngưng lại, cho tới bây giờ cũng chưa từng khẩn trương như vậy, từng câu từng chữ đơn giản đến không thể đơn giản hơn nữa. “Ha ha!” Tiếng cười khàn khàn của đối phương nghe hết sức chói tai, “Rất tốt! Rất tốt! Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu!”

Lãnh Ngạn nhướng mày, anh không có lòng dạ thảnh thơi mà khách sáo với người này: “Có lời gì mời nói!”

“Ha ha! Lãnh tiên sinh rất vội? Đang đợi điện thoại?” Đối phương không nhanh không chậm như cũ. “Thật xin lỗi! Tôi rất vội! Không có chuyện thứ cho kẻ hèn này vô lễ!” Anh chuẩn bị gác máy.

“Lãnh tiên sinh, bận rộn nữa cũng sẽ quan tâm phu nhân ngươi ở chỗ nào chứ?” Đối phương chợt chậm rãi nói một câu. “Anh là ai? Ở nơi nào? Các anh muốn làm gì?” Lãnh Ngạn liên tục hỏi ba vấn đề. Đối phương cười lớn: “Xem ra Lãnh tiên sinh và Lãnh phu nhân quả nhiên là chim cá tình thâm! Đối với ba vấn đề của Lãnh tiên sinh, rất xin lỗi, thứ nhất, tôi không thể nói cho anh biết là ai, thứ hai, càng không thể nói cho anh biết tôi ở đâu, thứ ba, về phần tôi muốn làm gì, chúng ta có thể nói chuyện một chút!”

Lãnh Ngạn cảm thấy đầu óc mình cũng chập mạch, lại hỏi bọn cướp là ai, còn hỏi hắn ta ở đâu. . . “Được rồi, các anh bắt Duy Nhất? Muốn làm gì?” Lãnh Ngạn kiềm chế mình ở mức độ lớn nhất, ánh mắt nhìn về phía Doãn Tiêu Trác, hỏi anh có lần theo được tín hiệu hay không. Doãn Tiêu Trác làm một động tác tay OK với anh.

“Lãnh tiên sinh, ngài là nhà giàu nhất, chắc là cho rằng chúng tôi muốn dùng phu nhân của anh trao đổi gì đó với anh. Nhưng lời cảnh báo ở trước mặt, chúng tôi chỉ cần đồ không cần người, cho nên, chỉ cần lấy được thứ chúng tôi muốn, chúng tôi đương nhiên sẽ bảo đảm sự an toàn của Lãnh phu nhân, nhưng mà, nếu như Lãnh tiên sinh muốn báo cảnh sát, vậy cũng đừng trách tôi trở mặt!”

“Tôi không báo cảnh sát! Các anh muốn bao nhiêu tiền? Cho một con số!” Lãnh Ngạn quả quyết nói. Đối phương cười ha ha: “Tiền? Tôi biết muốn bao nhiêu Lãnh tiên sinh có thể lấy ra bấy nhiêu, mà hứng thú của tôi không phải cái này, cho dù Lãnh tiên sinh cho tôi một tòa núi vàng, không phải cũng sẽ có ngày xài hết sao?”

“Cho nên sao?” Bọn cướp không muốn tiền? Vậy muốn cái gì? Lãnh Ngạn có chút nghi ngờ. “Cho nên, nếu có thể tôi muốn một gốc cây rụng tiền! Nếu máy móc có thể sinh ra tiền!”

“Anh nói chuyện rõ ràng chút! Tôi không có rảnh đánh đố với anh!” Lãnh Ngạn có chút không nhịn được rồi.

“Tôi, muốn, Kỳ, Thịnh!” Đối phương nói rõ ràng từng chữ từng câu. Lãnh Ngạn ngẩn ngơ.

“Lãnh tiên sinh không cần trả lời ngay, tôi cho anh thời gian mười phút suy nghĩ, mười phút sau tôi lại gọi tới. Còn nữa, Lãnh tiên sinh, tôi nhắc nhở anh, không nên lần theo dấu vết dãy số của tôi, bởi vì ta sẽ đổi chỗ ngay, cái điện thoại di động này cũng sẽ không dùng lại, còn nữa, anh đừng quên, hiện tại Lãnh phu nhân hình như có đứa bé của nhà giàu nhất! Không phải tôi nên chúc mừng anh sao? Ha ha ha ha!” Cùng với một tiếng cười to càn rỡ, thì đầu kia điện thoại chỉ còn lại âm thanh máy bận “Tút tút tút”, thậm chí Lãnh Ngạn không còn kịp nói một câu nữa.

“Tín hiệu điện thoại di động đã tìm được, ở khu Nam Phú Sơn. . . . . .” Doãn Tiêu Trác định vị trí chính xác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.