Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 290: Bí mật



Bụng của Mỹ Mỹ đã gồ lên, Duy Nhất nhìn tới ngây dại người ra, thấy cô ta sắp đi, vội vàng hét lên: “Mỹ Mỹ!”

“Hả?” Mỹ Mỹ khẩn trương tới mức tim đập thình thịch, Duy Nhất gọi mình sao? Là đã tha thứ cho mình sao? “Mỹ Mỹ, sắp hết giờ rồi, cùng đi dạo phố đi.”

Mỹ Mỹ vui mừng ngoảnh đầu lại nhìn, đập vào mắt, là một gương mặt tròn có sống mũi dọc dừa, cô ta biết, là Duy Nhất của cô ta trước giờ vẫn không thay đổi! Không có vệ sĩ, không có xe, vẫn giống như trước đây, hai người tay trong tay đi dạo các cửa hàng, ngày trước những thứ xa xỉ phẩm kia chỉ dám xem không dám đụng nhưng bây giờ những thứ này đều có thể mua rồi, vật đổi sao dời nhưng cũng không còn được vui vẻ như ngày xưa nữa.

“Mỹ Mỹ, Địch Khắc cứ tiếp tục như vậy, cậu có tính toán gì không?” Duy Nhất lo lắng nhìn cái bụng của cô ta.

“Không có gì đâu! Mồ côi cha mẹ cũng không có gì là không tốt! Mình có khả năng mà! Nhưng mà, cảm giác ngày trước mình thật sự là quá ngu ngốc đi! Có lẽ có người đàn ông tốt, nhưng mình không gặp phải mà thôi. Cũng may người kia nhà cậu là một người đàn ông tốt, lại có thể rút đơn kiện, cho nên hôm nay mình mới có thể đứng trước mặt cậu.”

“Nhà mình?” Trong lòng Duy Nhất cảm thấy đau xót, vốn định không muốn nói gì hết, không muốn nhớ lại, nhưng lời nói của Mỹ Mỹ khiến cô cảm thấy tò mò: “Tại sao anh ấy lại đi rút đơn kiện?”

“Anh ấy nói hi vọng mình mãi mãi là bạn tốt của cậu, còn nói trên đời này chuyện phản bội có rất nhiều, anh ấy chỉ muốn cậu nhìn thấy những điều tốt đẹp! Oa, mình nghe rất cảm động, Duy Nhất, Lãnh Ngạn thật sự rất yêu cậu!” Mỹ Mỹ cảm thấy vui mừng từ đáy lòng thay cho bạn.

Yêu cô? Tốt đẹp? Duy Nhất cười khổ, nhưng trên thế giới này người phản bội lại cô lại chính là anh! Nhưng mà cô không muốn nói với Mỹ Mỹ. Thế gian này! Đến cuối cùng thì có cái gì là đáng tin cậy đây? Lãnh Ngạn, Mỹ Mỹ, ai mà không phải là người quan trọng nhất trong cuộc đời cô? Ngay cả người mà cô vẫn luôn coi là bạn, Dịch Hàn cũng đến gần cô mới mục đích khác, lòng người quá mức phức tạp, hay là do cô quá ngu? Có lẽ, là vế sau rồi…….

Dienx dandf Kê qumvbyu dong. “Duy nhất, cửa hàng này là mới mở! Rất nhiều món đồ đẹp! Chúng ta vào xem một chút!” Mỹ Mỹ lôi kéo tay cô đi vào một cửa hàng trang sức. Duy Nhất không có hứng thú với trang sức, chỉ nghe thấy Mỹ Mỹ càu nhàu: “Mình muốn mua một cái lắc vàng, để cho bảo bảo của mình đeo, cậu xem giúp mình đi!”

“Còn sớm mà! Bây giờ xem làm gì? Chờ khi nào cậu sinh bảo bảo, mình sẽ làm mẹ nuôi của bé, mẹ nuôi sẽ tặng cho bé một cái!” Nhắc tới bảo bảo, trong lòng Duy Nhất quặn thắt lại, ánh mắt nhìn qua chỗ khác, lúc này lơ đãng nhìn thấy một người không nên thấy—— Cầu Phỉ Nhi.

Không phải lúc này cô ta nên cùng với Lãnh Ngạn đi hưởng tuần trăng mật ở Địa Trung Hải sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây? Lãnh Ngạn đâu? Đã đi đâu rồi sao? Bên cạnh cô tất cả mọi người đều kiêng dè nhắc tới Lãnh Ngạn trước mặt cô, hình như người này đã biến mất trong thế giới của cô.

Cầu Phỉ Nhi cũng không nhìn thấy Duy Nhất, nhưng mà cô ta lại đi về phía bên này, Duy Nhất cũng không có né tránh, mọi người đều là người quen, cả đời cũng sẽ có lúc gặp nhau, không phải sao? Chẳng lẽ vĩnh viễn làm rùa đen rút đầu? Oan gia ngõ hẹp, đầu tiên Cầu Phỉ Nhi kinh ngạc, sau đó hốt hoảng: “Duy Nhất, cô…… Cũng ở đây……”

Ngược lại với sự bối rối của cô ta gương mặt của Duy Nhất đoan chính: “Phu nhân Lãnh, xin chào. Đi hưởng tuần trăng mật về nhanh như vậy sao?” Nói xong cô liền hối hận, những lời nói này rõ ràng giống như đang ghen tỵ!

“Phải…… Đúng vậy! Bên Địa Trung hải không có chỗ nào hay để chơi! Tôi còn có chuyện, các người cứ từ từ đi dạo tiếp!”

Cầu Phỉ Nhi vội vội vàng vàng đi mất. Mỹ Mỹ lại nhìn biết chuyện gì xảy ra, “Duy Nhất, cậu mới nói cái gì vậy? Cái gì mà phu nhân Lãnh?”

Duy Nhất không thể kiềm được, lôi kéo bạn tốt ngày xưa vào quán café ở sát bên cạnh, đem một bụng khổ sở nói hết ra. Vết sẹo đau đớn lại một lần nữa được vạch trần, cô khóc tới mức đau lòng muốn chết.

Đối với một loạt biến hoá này, hiển nhiên Mỹ Mỹ đã bị giật mình không ít, nhưng mà cũng đưa ra nghi ngờ, “Duy Nhất, không đúng! Doãn thị căn bản không bị tổn thất gì cả, kế hoạch của mình bị thất bại, tài liệu về hạng mục mới không bị lộ ra ngoài, Doãn Thị và Kỳ Thịnh vẫn rất tốt!”

Giống như bị sét đánh ngang tai, Duy Nhất bị chấn động ngây người, như vậy là Lãnh Ngạn đã nói dối! Tất cả mọi người đều nói dối! Chuyện này là sao? Ai cũng lừa dối cô, cô cũng có thể hiểu, nhưng mà, tại sao Doãn Tử Nhiên cũng lừa dối cô? Hơn nữa còn trơ mắt nhìn Lãnh Ngạn đưa cô lên bàn mổ? Không! Cô biết rõ Doãn Tử Nhiên mà, cho dù cả thế giới có phản bội cô, thì duy nhất có Doãn Tử Nhiên là không! Chỗ này nhất định có bí mật gì đó! Bỗng nhiên cô đứng dậy xông ra ngoài.

“Duy Nhất, cậu đi đâu?” Mỹ Mỹ kéo cô.

“Mỹ Mỹ, mình có chuyện quan trọng muốn hỏi cho rõ ràng, chuyên này rất kỳ lạ, sau này chúng ta lại nói chuyện tiếp!” Duy Nhất không thể chờ được nữa muốn đi tìm Doãn Tử Nhiên.

“Duy Nhất, đợi đã nào...!” Mỹ Mỹ chợt nhớ tới cái gì, “Có chuyện mình không biết có nên nói hay không, Lãnh Ngạn đã từng tới tìm mình, anh ấy nói đã giấu mình làm một chuyện sai, cũng muốn mình đừng nói ra, tiếp tục làm bạn với cậu, lúc ấy, những lời nói của anh ấy nghe như. . . . . .”

“Nghe như thế nào?” Mỹ Mỹ do dự khiến trong lòng Duy Nhất như lửa đốt. “Nghe giống như. . . . . . Giống như đang trăn trối. . . . . .” Mỹ Mỹ nhớ lại vẻ mặt và giọng điệu lúc đó của Lãnh Ngạn, sợ Duy Nhất lo lắng, nhưng lại không dám nói ra.

Trước mặt Duy Nhất bỗng tối sầm, lùi lại hai bước, trăn trối? Không sai! Giống như! Thật sự giống như! Giúp cô tìm lại tình yêu của ba, cùng cô đi hết đoạn đường cuối cùng, cùng cô ăn hết miếng sủi cảo cuối cùng, mua chiếc điện thoại cuối cùng cho cô, muốn cô gọi anh một tiếng ông xã lần cuối cùng…….

Tất cả những chuyện này, trước khi kết hôn mấy ngày cô nghĩ mãi không ra chuyện khác thường này, không phải tất cả đều có dấu hiệu này sao? Làm sao cô lại có thể hồ đồ như vậy! Nhưng mà, chuyện này có liên quan gì tới chuyện giữ lại đứa bé? Nghĩ lại Lãnh Ngạn quan tâm đứa bé từng ly từng tý một, trong lòng lại hiện lên hình ảnh trước kia của Lãnh Ngạn, đem tất cả những hình ảnh độc ác của Lãnh Ngạn đè nén lại. Cô tin chắc Lãnh Ngạn yêu đứa bé này, nếu yêu, tại sao lại muốn bỏ đi? Không, cô suy nghĩ mãi cũng không hiểu! Đầu óc muốn nổ tung rồi! Chỉ có thể trở về hỏi Doãn Tử Nhiên thôi!

“Mỹ Mỹ! Cám ơn cậu! Liên lạc với cậu sau nha!” Cô nói xong nhưng lời này liền bắt xe cấp tốc trở về nhà họ Doãn. Cha con nhà họ Doãn đều lấy Duy Nhất làm trung tâm, cho nên từ công ty đi về liền không đi ra ngoài nữa, Duy Nhất về muộn, ba người đang lo lắng, thì nhìn thấy cô hùng hùng hổ hổ chạy về, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.