Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 77: Lời nói dối thiện ý



Vú Từng tựa hồ đối với Lãnh Ngạn cảm thấy vừa lòng, ngược lại nhìn Duy Nhất, “Phu nhân…” “Tôi…” Cô rất muốn nói “Không”, nhưng đối mặt với ánh mắt tràn ngập chờ mong Vú Từng lại làm sao cũng nói không nên lời, quên đi, coi như là một lời nói dối thiện ý, an ủi người già đang bệnh! Cô rốt cục gật đầu…

“Tốt lắm! Đều là chuyện mừng!” Vú Từng tựa hồ thở dài nhẹ nhõm một hơi, bắt đầu đuổi bọn hắn, “Đi thôi! Tôi thật sự rất tốt! Các người đều đi đi! Thiếu gia, cậu cũng nên trở về phòng bệnh ! Phu nhân, mấy ngày nay Vú Từng không có thể chiếu cố thiếu gia, liền cầu xin cô !”

Duy Nhất gật gật đầu, “Vậy bà cũng sớm nghỉ ngơi một chút đi!”

Tần Nhiên cùng Doãn Tử Nhiên luôn luôn ở tại cửa nhìn bọn họ, Duy Nhất quay người lại trong nháy mắt, thấy đau nhức trong đôi mắt của Doãn Tử Nhiên…

Cô cúi đầu, yên lặng đẩy xe lăn của Lãnh Ngạn. Đây là thiên ý sao? Thời điểm cô muốn quên hắn, lại có sức mạnh nàol lại kéo cô trở về bên cạnh hắn…

“Duy Nhất…” Khi đi quan bên cạnh Doãn Tử Nhiên, Doãn Tử Nhiên bắt được cánh tay của cô, trên cánh tay còn dính vết máu.

“Em không sao, anh đi về trước đi, có gì điện thoại cho anh.” Không biết xuất phát từ nội tâm gì, cô vô cùng thân thiết hướng hắn mỉm cười.

Doãn Tử Nhiên gật đầu, “Nhớ rõ kêu y tá xử lý một chút cho em, chờ điện thoại của em!”

khóe mắt Lãnh Ngạn nhìn chằm chằm vào tay hắn, thẳng đến hắn buông cánh tay của Duy Nhất ra…

“Phu nhân, chúng ta nên đi thôi!” Tần Nhiên tiếp nhận xe lăn từ trong tay cô.

Duy Nhất cũng không cùng hắn tranh, lẳng lặng theo phía sau Tần Nhiên, từ khoa cấp cứu mãi cho đến phòng bệnh, ba người ai cũng không có nói một câu …

Y tá thấy bọn họ trở về, giúp đỡ Tần Nhiên cùng nhau đem Lãnh Ngạn ôm đến giường bệnh, Duy Nhất cũng chỉ là ở một bên yên lặng nhìn, có cảm giác là, y tá này không phải y tá lần trước kia…

“Phiền toái cô lấy chút bông y tế cùng lạc hợp điển (oxy già) đên!” Lãnh Ngạn nghiêng người dựa đầu giường nói với y tá.

“Được!”

Y tá đảo mắt liền cầm một bao bịch bông gòn cùng bình cồn, “Sao lại cần? Miệng vết thương sao? Cho ta xem.”

Lãnh Ngạn tiếp nhận đồ trên tay cô ta nói, “Tôi tự mình làm được rồi, cám ơn.”

“Không sao, có việc lại rung chuông !” Y tá nở một nụ cười nghề nghiệp mở cửa rời đi.

Lãnh Ngạn nhìn chằm chằm Duy Nhất, “Còn không lại đây!” Giọng nói rất bình tĩnh, tẻ nhạt vô vị.

Duy Nhất cũng không cãi lời, đi đến bên cạnh hắn. Không nghĩ tới hắn nắm cánh tay của cô, dùng bông gòn tẩm một chút cồn rồi ở trên chỗ da bị xướt trên cánh tay của cô nhẹ nhàng mà lau.

Bông gòn ở miệng vết thương cảm giác lạnh lạnh , động tác của hắn rất ôn nhu, trái tim của Duy Nhất, tràn đầy gợn sóng, giờ khắc này, lại là ảo giác?

Tiếng “ọc ọc” thình lình nổi lên đánh vỡ yên tĩnh, Duy Nhất đỏ mặt, hôm nay kỳ thật ngay cả cơm trưa cũng còn chưa có ăn .

“Nên ăn cơm ! Tôi đi mua vài thức ăn tự mình làm đi! Tần đại ca, anh tại đây đợi lát nữa, tôi lập tức quay lại!” Nàng thu hồi cánh tay, ra khỏi cửa, thậm chí không có liếc mắt nhìn Lãnh Ngạn một cái.

Tay hắn còn nắm miếng bông gòn, khi chăm chú nhìn bóng dáng cô đóng cửa lại, có chút thất thần.

Hắn hôm nay thật sự thực khác thường , cư nhiên lại kích động cùng Doãn Tử Nhiên ở bệnh viện làm ầm ỹ, nếu không phải hắn không thể đi được, nói không chừng bị đá ra ngoài, không phải là hắn sao? Hoặc là, đây mới là phản ứng chân thực nhất của nội tâm hắn? Duy Nhất, hắn là để ý của cô a! Khi hắn tận mắt thấy Duy Nhất tránh gió trong sau khuỷu tay của Doãn Tử Nhiên, đố kị trong lòng sớm thiêu đốt hắn …

****************************************************************************

Duy Nhất từ siêu thị đi ra, xách ra một túi đồ.

Lãnh Ngạn mấy ngày nay là không thể xuất viện , cho nên ở bệnh viện chính mình tự tay làm một ngày ba bữa . Cũng may Duy Nhất từ nhỏ năng lực tự lập cũng rất mạnh mẽ, nấu cơm đối với nàng mà nói không phải việc khó.

Cô chỉ lo cúi đầu đi đường, không lưu ý, một cái bóng đen chặn trước mặt cô, ngẩng đầu nhìn thì cũng là một người xa lạ.

“Thực xin lỗi, vị tiểu thư này, lão gia chúng tôi muốn gặp cô.”

“Lão gia? Ai a? Tôi có quen sao?” Xem tư thế này, hẳn lão gia này là kẻ có tiền gia? Duy Nhất không nhớ rõ mình có quen người có nhà như vậy.

“Tiểu thư đi theo tôi, gặp rồi sẽ biết!” Người nọ tiếp nhận gói đồ to trong tay cô.

Duy Nhất bất đắc dĩ, đành phải đi theo hắn, người nọ đưa nàng đến trước một chiếc Phantom màu đen.

“Tiểu thư, mời lên xe đi. Lão gia ở bên trong.” Hắn mở cửa xe.

Duy Nhất do dự một hồi không chịu lên xe, “Muốn đi đâu? Bao lâu? Tôi còn phải trở về nấu cơm!”

“Đi lên đi, chính là muốn cùng cô nói chuyện.” Trên xe vang lên một giọng nói quen thuộc.

Duy Nhất âm thầm buồn bực, lên xe vừa thấy cư nhiên là bố của Doãn Tử Nhiên!

“Bá phụ, xin chào!” Cô rất lễ phép hỏi han.

Ai ngờ ông ta lại vứt ra một câu, “Không cần gọi tôi là bá phụ (bác), tôi không phải là bá phụ của cô!”

Duy Nhất không nói gì, xem ra là ngại nàng trèo cao ?” Vậy xin hỏi Doãn lão tiên sinh có chuyện gì sao?” Thái độ của nàng trở nên càng thêm có lễ phép, thì lại càng lạnh lùng đến cực điểm.

“Cô là vợ của Lãnh Ngạn?” Doãn lão tiên sinh hỏi.

Duy Nhất nghĩ nghĩ, thuận miệng đáp, “Xem như là vậy đi!”

“Cái gì gọi là xem như?” Doãn lão gia rõ ràng là không giận, “Con gái bây giờ thật sự là rất tùy tiện, cô đã là phụ nữ đã có chồng, nên kiểm điểm lại hành vi của chính mình, không nên lại cùng Tử Nhiên không minh bạch !”

A! Thì ra là đến giáo huấn nàng! Duy Nhất cười lạnh, “Doãn lão tiên sinh, tôi là người như thế nào không cần ông tới giáo huấn, về phần tôi cùng Tử Nhiên, nếu tôi có tâm cùng hắn không minh bạch, thì tình hình sớm không phải là như hiện tại! Nếu không có chuyện gì để nói thì tôi phải đi, tôi còn bận nhiều việc!” Cô nhảy xuống xe.

“Tóm lại tôi cảnh cáo cô, không được lại cùng Tử Nhiên ở cùng một chỗ!” Doãn lão tiên sinh ở phía sau cô thêm vào một câu.

Bước chân Duy Nhất dừng lại, “Ông yên tâm, tôi không có ý nghĩ trèo cao Doãn gia các người!” Nói xong liền tiếp nhận gói đồ to trong tay người mặc đồ đen, cũng không quay đầu lại mà đi về phía trước đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.