Ông Xã Tuyệt Không Phải Cực Phẩm

Chương 5



Quách Phượng Hề cùng mẹ đi tham gia tiệc trà xã giao đầy tháng cháu gái nội của Dì cả, Phương Lam Tâm vì Lôi Chi Phàm sinh hạ một cô con gái xinh đẹp, tại vườn hoa nhà mình tổ chức tiệc trà xã giao đầy tháng, chỉ chiêu đãi thân hữu thường lui tới .

"Thật đáng tiếc, thế nào không đồng nhất sinh được con trai a? Lôi Tổng nhất định sẽ đại yến tân khách, náo nhiệt một phen." Đang trên đường tới đó, Quách Trần Nhã Văn tiếc hận nói.

"Mẹ, đến đó cũng đừng nói như vậy." Phượng Hề vội vàng nhắc nhở.

"Mẹ biết rõ, trường hợp nào nên nói cái gì, mẹ còn sẽ không hiểu sao?"

Bởi vì chỉ là một hồi tiệc trà xã giao ấm áp, được mời cơ hồ đều là nữ thân quyến đại diện tham dự.

Thẩm Điệp Y cũng tới cùng tham gia hoạt động lớn, Lôi Húc Nhật đi công tác đến Nhật Bản đi, trước đó đã chúc mừng anh họ cùng chị dâu rồi, hôm nay tiệc trà do phu nhân đại diện tham dự.

Phượng Hề theo mẹ cô đến khi đó, thì Điệp Y đã ngồi ở bên cạnh Phương Lam Tâm, lấy ra tặng phẩm đầy tháng đưa cho mẹ đứa bé : sáu bộ quần áo trẻ sơ sinh cùng một bộ kim sức.

Phương Lam Tâm cùng Lôi Chi Phàm cười nhận lấy, Lôi Trần Nhã Tư nhìn này bộ vật phẩm trang sức hoàng kim đưa cho trẻ sơ sinh, thẳng hướng Điệp Y cười."Đây là kỷ niệm cả đời nha! Đưa được thật tốt."

Thẩm Điệp Y cười yếu ớt xinh đẹp."Sinh con gái thật là tuyệt nha! Có thể giúp bé con mua thật nhiều y phục xinh đẹp, phục sức đáng yêu , ăn mặc giống như công chúa, cùng đi dạo phố, cảnh tượng đó mới nghĩ đã thật hạnh phúc rồi."

Bởi vì là thai thứ nhất, lần đầu tiên làm cha mẹ, Lôi Chi Phàm cùng Phương Lam Tâm đối với con gái bảo bối đắc ý, đều gật đầu tán thành Điệp Y nói.

Ở đây phái nữ phần lớn có đồng cảm, thật sự giúp con gái ăn diện có vẻ đạt được liền cảm.

Chỉ có mẹ của Phương Lam Tâm - Phương phu nhân, ước gì con gái một lần được con trai có thể tranh khẩu khí, nghe Thẩm Điệp Y như vậy nói nhưng là thật sự chói tai, theo dõi cái bụng nhô cao của cô, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Cháu cũng không hưởng thụ một phen thời kỳ trăng mật liền lớn bụng, vội vã nghĩ muốn sinh con gái cùng cháu đi dạo phố sao?" Có con gái vào hào môn, quan trọng nhất chính là sinh con trai.

Thẩm Điệp Y cúi đầu vuốt ve bụng mình, trên mặt tràn đầy vui sướng nói."Bác gái nhìn ra được trong bụng cháu chính là con gái sao? Cháu thật rất vui vẻ đó! Lần trước đi khám thai, Húc Nhật đều không cho cháu hỏi giới tính của thai nhi."

Phương phu nhân cười khanh khách."Phụ nữ có thai hoài nam thai sẽ biến xấu đi, hoài nữ thai sẽ biến xinh đep. Bác xem cháu một chút cũng chưa biến đổi a, cho nên nhất định sẽ sinh con gái."

Trừ Thẩm Điệp Y rất vui vẻ ra, thì những người lớn tuổi khác chính là phái nữ đều đã nghe ra Phương phu nhân là nhìn có chút hả hê, nói một cách thẳng thừng là sợ Thẩm Điệp Y giành trước sinh con trai, cướp đi Lôi Tổng càng thêm yêu mến.

Quách Phượng Hề coi như không nhìn mặt mũi của Thẩm Thiếu Dương, cũng muốn che chở Thẩm Điệp Y ngây thơ thuần lương ."Chị, chúng ta đi bên kia ngồi uống trà, bên này lưu lại cho các bà các cô đi tán gẫu dục nhi trải qua."

Thẩm Điệp Y không có ý nghĩa cùng cô đi tới.

Lôi Trần Nhã Tư kéo tay em gái, yêu thích và ngưỡng mộ nói: "Cũng là em có phúc khí a, Phượng Hề nhanh như vậy liền cùng Thẩm Thiếu Dương đính hôn, cùng Điệp Y lại ở chung vui vẻ, ngày sau gả đi vào nhất định hưởng phúc."

Quách Trần Nhã Văn tự nhiên là như tẩm gió xuân, vui sướng vô hạn."Chỉ chờ Chí Uy kết hôn xong, sẽ phải thay Phượng Hề chuẩn bị đồ cưới rồi. Nói thật, em chỉ có một đứa con gái , thật sự không nỡ nó sớm như vậy lấy chồng, nhưng cha nó nói này là nhân duyên tốt khó có được, bên nhà họ Thẩm lại thúc dục được ngay, trước là đính hôn."

"Có thể khiến Thẩm đại lão nhìn trúng ý, Thẩm Thiếu Dương lại gấp suy nghĩ kết hôn vào cửa, có thể thấy được đối với Phượng Hề có nhiều hài lòng! Nhân duyên tốt như vậy thật sự là khó có được, duyên phận đến nên nắm chắc, con gái có nuôi cũng sẽ không tăng giá trị tài sản."

"Chị cả cũng thiệt là, cũng không phải là đồ cổ danh họa, nói chuyện gì tăng giá trị tài sản không tăng giá trị tài sản?"

Chị em bèn cười, tràn đầy cảm tình.

"Chỉ là, cấp cho Phượng Hề bao nhiêu đồ cưới, chồng em nhất định rất đau đầu đi!"

"Nói như thế nào đây?"

"Em có biết Thẩm đại lão cho Điệp Y bao nhiêu đồ cưới không?" Lôi Trần Nhã Tư tại bên tai em gái nhẹ giọng nói: "Cái khác không đề cập tới, chỉ là cổ phiếu kiền cho cô ấy ba vạn tờ, hiện tại biệt thự ở vườn hoa chỉ là quà tặng đính hôn."

"Cái gì?" Liền từng trải việc đời Quách phu nhân đều đã vì này chắc lưỡi hít hà.

"Thẩm gia cũng sẽ không yêu cầu các người đối chiếu thực hiện đi? !"

"Em chưa từng nghe qua có loại chuyện này." Quách Trần Nhã Văn vội vàng lắc đầu.

"Cho là Thẩm đại lão xem nhẹ cháu gái ngốc nghếch, kết quả cho đồ cưới nhiều đến hù chết người, hơn nữa chỉ cần Húc Nhật đi công tác không ở nhà, ngay lập tức đem Điệp Y đón về nhà mẹ ở." Lôi Trần Nhã Tư không phải là không có tiếc nuối.

"Điểm ấy em có nghe Phượng Hề đề cập qua, hình như là Điệp Y thể chất yếu, sợ nửa đêm không ai chăm sóc." Quách Trần Nhã Văn sợ Phương Lam Tâm lúng túng, ám chỉ Thẩm Điệp Y tự có khuyết điểm của cô ấy.

"Nói là thể chất yếu, lại lập tức liền mang thai thành công."

"Chị cả, này cần phải trách chị sinh đứa con trai lãng mạn, chỉ là chừng tân hôn trong sinh hoạt nên hưởng thụ lãng mạn, ưu nhã, không áp lực, nó chịu ngoan ngoãn lên cấp làm cha?"

Phương phu nhân cũng vì con gái nói chuyện, "Nói đúng là nha, là Chi Phàm không chịu quá sớm làm Lam Tâm mang thai, nếu không Lam Tâm nhà chúng ta sớm muốn vì Lôi gia nối dõi tông đường."

Lôi Trần Nhã Tư không nói gì thêm nữa, thật sự vị này bà thông gia còn nói ra lời nói làm người ta lúng túng.

Lôi Chi Phàm nhận được tin nhắn khách hàng gửi tới , nói muốn chạy về công ty.

"Con hôm nay nghỉ ngơi thật tốt bồi vợ cùng con gái, ai còn sẽ tìm con đi công ty?" Ngay trước mặt Phương phu nhân, Lôi Trần Nhã Tư không thể không quở trách con trai một chút.

Ăn nói khéo léo, sức quyến rũ bắn ra bốn phía Lôi Chi phàm, một phen lời ngon tiếng ngọt liền dỗ qua binh đoàn phụ nữ trong nhà , đi ra cửa. Làm cha, sự nghiệp mới trở nên khá thịnh vượng cũng là nên là thôi!

Binh đoàn phụ nữ dễ dàng tin Lôi Chi Phàm, chỉ có Phương Lam Tâm âm thầm ngờ vực vô căn cứ.

Bên kia còn lại là ba cô gái chưa lập gia đình bồi tại Thẩm Điệp Y uống trà hoa hồng, Quách Phượng Hề là tự nguyện làm bạn với cô ấy, Điệp Y nhưng là thường nói với cô một chút chuyện khi còn bé của Thẩm Thiếu Dương. Lôi Chi Thiến cùng Lôi Chi Nha còn lại là bị mẹ chỉ phái hôm nay phụ trách thay mặt bồi Thẩm Điệp Y, không làm cho cô ấy chịu cảm giác vắng vẻ, ông nội sẽ mất hứng.

"Chị dâu họ, chị tặng cho cháu gái nhỏ kim sức thật là đẹp, chọn ở đâu vậy?" Lôi Chi Nha cùng Phượng Hề cùng tuổi nhưng là một bộ dáng ngọt ngào đáng yêu thanh tú.

"‘ Hoàng Long châu bảo ’ Tiết quản lý giới thiệu, ông ấy chuyên nghiệp đáng tin cậy." Thẩm Điệp Y tươi cười rạng rỡ, trong số em họ của Húc Nhật, cô thích nhất Lôi Chi Nha.

"Trên tay chị này chiếc nhẫn là đá kim cương phấn hồng thật sao?" Lôi Chi Nha thẳng yêu thích thưởng thức đồ trang sức chị dâu họ đeo tại trên người. Kiểu cách thiết kế của chiếc nhẫn kim cương phấn hồng này làm cho người ta có cảm giác ngọt ngào, cô lần đầu tiên tận mắt thấy.

"Đây là quà tặng Húc Nhật đưa cho chị lúc mang thai." Nụ cười của cô so chiếc nhẫn kim cương càng ngọt hơn.

"Ông trời của tôi ơi! Anh họ thật sự là nhiều rộng lượng, có thể hỏi bao nhiêu tiền vậy?"

"Chị không hỏi giá nha! Quan trọng là…. ý nghĩa đại biểu của nó, giá tiền rất quan trọng sao?"

"Đương nhiên. . . . . . Không quan trọng." Đối với cô ấy mà nói không quan trọng, Lôi Chi Nha cười ha ha, "Em vẫn rất muốn hỏi một vấn đề a, chị dâu họ."

"Vấn đề gì?" Thanh lệ ngọt ngào mỉm cười giống như thiên sứ.

Thật là đẹp nha! Mỹ nhân cùng châu báu hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh tốt nhất thuyết minh, chính là trước mắt này một vị rồi.

"Chị nhận qua hoặc mua qua một lần tối đa số lượng , là mua bao nhiêu cái?"

Thẩm Điệp Y suy nghĩ một chút."Kỳ thật chị rất ít mua, lần nhận được số lượng nhiều nhất là bữa tiệc đính hôn, Thiếu Dương thỉnh Tiết quản lý đưa châu báu tới đây, chọn 12 chiếc nhẫn cho chị, ngoài ra còn mua sáu bộ vòng tai, một đôi đồng hồ kim cương, chị cười em trai chị quá tục khí rồi, kết quả cậu ấy còn không thừa nhận."

Ha ha! Chỉ là vui vẻ nhận châu báu người ta dâng lên liền thu đến mỏi tay, kia còn cần mua?

Lôi Chi Nha phát hiện chị dâu họ giá trị quan cùng người thường bất đồng, thì ra là gia đình có tiếng học giỏi sâu xa.

Đột nhiên, cô ấy ái muội nắm lấy bả vai Phượng Hề , cười khanh khách nói: "Em kiếm được nha! Phượng Hề, vị hôn phu của em như vậy khẳng khái hào phóng, về sau em nhận được không chỉ gấp hai gấp ba đi!"

Quách Phượng Hề không biết nên khóc hay cười."Em không quá thích đeo đồ trang sức, em không thiếu vật ngoại thân."

"Quan trọng là…. tình đầu ý hợp, anh nông em nồng đậm, đúng hay không?"

"Lôi Chi Nha!"

"Có! Thẩm thiếu phu nhân tương lai, có gì phân phó?" Tiếp tục phô trương.

Phượng Hề bị cô ấy chọc nở nụ cười."Em a! Tương lai nhất định phải gả cho một lão công lợi hại quản chặt em."

Lôi Chi Nha cười ha ha."Em đây ra vận rồi! Bởi vì em biết hai người đàn ông lợi hại nhất chính là anh họ cùng Thẩm Thiếu Dương, đều đã danh thảo có chủ rồi."

Lôi Chi Thiến ngay thẳng lại mạnh mẽ nói: "Làm ơn! Đàn ông càng làm việc lợi hại càng không thú vị, theo chân bọn họ ở chung một chỗ khẳng định nhàm chán ngáp, bởi vì trừ bỏ công tác ra, bọn họ cái gì cũng chưa hứng thú."

Quách Phượng Hề có phần chịu không nổi Lôi Chi Thiến ăn nói thẳng thắn, nói chuyện cũng không xem một chút tình huống sao?

"Chi Thiến, Thiếu Dương là vị hôn phu của em, em không cảm thấy anh ấy không thú vị, ngược lại, khá ý vị sâu xa." Chỉ là quan sát tâm tư anh đối với chị gái yếu ớt, cũng là một loại niềm vui thú."Mà Lôi Húc Nhật là anh họ của chị, vợ anh ấy liền tại một bên, chị cũng không suy tính một chút tâm tình của người ta."

Lôi Chi Thiến cá tính thẳng thắn cay độc, giấu không được tâm sự."Chị nói đích thị là sự thật a! Cho đến ngày nay, chị còn đang hoài nghi chị dâu họ là yêu không tới anh trai chị, mới cố ý gả cho anh họ, để cho chị dâu chị không thể không đối mặt cô ấy."

Quách Phượng Hề thật sự là bị cô ta đả bại rồi!

Thẩm Điệp Y đầu tiên là ngẩn ngơ, ý cười nồng đậm mới tại khóe môi cô tràn ra."Chị không thích anh trai em a! Chị cho tới giờ không có nghĩ tới muốn thương anh ta."

"Làm sao có thể? Biết bao phụ nữ muốn gả cho anh trai tôi đấy." Lôi Chi Thiến cay độc cãi lại. Cô ta so Thẩm Điệp Y lớn hơn một tuổi, gọi chị dâu là cấp bậc lễ nghĩa, không có nghĩa là kính trọng trong lòng.

"Anh ta có nhiều như vậy bạn nữ giới, làm cho chị hoa mắt hỗn loạn, chị mới sẽ không đi yêu anh ta a!" Thẩm Điệp Y cười nheo đôi mắt, lộ xuất quyến rũ phong tình."Húc Nhật mặc dù không giống như anh trai em như vậy chuyện trò vui vẻ, nhưng anh ấy yêu chị, chỉ yêu một mình chị, khiến cho chị rất có cảm giác an toàn. Dĩ nhiên, chị cũng rất yêu anh ấy."

Đời sống hôn nhân dài đằng đẵng, tình thú chỉ là làm đẹp, quan trọng nhất là cảm giác an toàn.

Lôi Chi Thiến cùng Lôi Chi Nha đều trợn mắt hốc mồm, họ vẫn cho là không có người phụ nữ nào bỏ qua được sức quyến rũ nam tính của anh trai mình, cũng cho ràng Lôi Húc Nhật cùng Thẩm Điệp Y chỉ là mặt ngoài ân ái cho mọi người xem, ai ngờ chuyện không phải như vậy.

Thẩm Điệp Y cười đến nhu ấm."Từ nhỏ chị liền nhận lấy ông nội tối nghiêm khắc dặn dò, chị là đại tiểu thư Thẩm gia, ngôn hành cử chỉ đều không được khiến Thẩm gia mất mặt, cho nên, chị sử dụng tất cả đều là tốt nhất, bao gồm ăn mặc, châu báu, đồng hồ đeo tay, giầy, đều cần phải phối hợp hoàn mỹ, tiến tới dưỡng thành thói quen, biến thành một loại thái độ sinh hoạt. Chờ chị trưởng thành, ông nội cùng Thiểu Dương cũng nói với chị, chị chỉ có thể gả cho đàn ông tốt nhất, đó chính là chồng của chị rồi."

Người đơn thuần, chỉ cần nhận định hạng nhất chân lý, liền cũng sẽ không tại thay đổi.

Hai vị em gái của Lôi Chi Phàm hai mặt nhìn nhau, trong lòng đồng thời nghĩ tới: sao cơ? Anh trai của bọn họ không phải Vạn Người Mê sao? Thẩm Điệp Y không phải là người bị vứt bỏ một sao? Nếu như chị ta không có nói láo, họ cũng tuyệt không có khả năng cho là thật, coi như làm không nghe thấy tốt lắm, tránh cho chị dâu không lại cho rằng anh trai "Đầu cơ kiếm lợi" mà yêu không oán không hối.

Cạnh tranh, là động lực phát triển, đối với tình yêu cũng thế.

Lôi Chi Thiến lập tức nói sang chuyện khác, đối với Quách Phượng Hề nói: "Chị có một vị đồng học trung học, trước mắt tại ‘ thiên sứ quảng trường ’ làm tiểu thư bán hàng ở quầy chuyên doanh mỹ phẩm S, nếu như có thiếu cái gì, nhớ tìm cô ấy mua, giúp cô ấy hướng công trạng."

Quách Phượng Hề sảng khoái đồng ý."Được a! Tên cô ấy là gì."

"Kêu Uông Xảo Linh, Linh trong dương linh, là một cô gái tốt, khi chúng ta cùng nhau học tại trường học Quý tộc, vô cùng chơi thân. Đáng tiếc về sau cha cô ấy làm ăn thất bại, không có biện pháp ra nước ngoài học, nhưng cô ấy cũng không nổi giận, tự lập tự mình cố gắng học xong đại học, so với chúng ta mạnh mẽ hơn nhiều."

Lôi Chi Nha trợn trắng con mắt."Làm ơn, chị hẳn không phải lại muốn nói chúng ta là một đám sâu gạo đi!"

Lôi Chi Thiến hừ một tiếng."Chúng ta cũng chưa công tác, không phải sâu gạo thì là cái gì?"

"Cha cho chị đi làm, chị đều đã làm không vừa lòng một tháng liền thầm thì không đi, chị đã du tẩu qua sáu ngành, chỉ còn dư địa bàn của anh cả cùng anh họ chị còn chưa có đi ‘ đến này nhất du ’. Chị tư, đây cũng là chính chị cá tính có vấn đề, không có khả năng mỗi một cái ngành đều không thích hợp với chị đi" Lôi Chi Nha châm chọc nói.

"Em nói thêm câu nữa nhìn xem." Lôi Chi Thiến căm giận bất bình nói: "Chị nghĩ muốn đi công ty mở ra sở trường tài năng, không phải đi làm những công việc vặt, cư nhiên còn phái chị đi photocopy, xử lý bảng biểu, đó là công việc của tiểu muội đi!"

"Làm ơn, chị muốn bị cha cùng ông nội mắng mấy lần mới cam tâm? Một chút kinh nghiệm công việc cũng không có, không theo cơ sở nhận làm, chẳng lẽ nghĩ muốn đi vào coi như nữ chủ quản sao?"

"Anh trai không phải vừa vào bộ phận PR, không bao lâu liền lên chức trưởng phòng? Chị không tin chị sẽ so với anh ấy kém hơn."

"Làm ơn, anh trai là tốt nghiệp thạc sĩ, hơn nữa làm một năm rưỡi mới thăng cấp." Lôi Chi Nha lắc đầu một cái."Ông nội nói rồi, nếu như ôm tâm tính ‘ đại tiểu thư ’ đi làm, vậy không bằng đừng đi công ty tạo thành gây nhiễu cho mỗi cái ngành, ngoan ngoãn đợi tại trong nhà làm đại tiểu thư, chờ kết thân đi!"

"Chị muốn làm nữ cường nhân có đầy thần khí." Lôi Chi Thiến hướng tới nói.

Quách Phượng Hề đối với cô ta tự nhiên sinh ra thương hại, một người lớn nhất bi ai không phải là không hiểu rõ người khác, mà là không biết mình."Chị họ, làm nữ cường nhân muốn vô cùng khắc khổ chịu được vất vả, sáng đi sớm tối tăng ca, lại càng không có hai ngày nghỉ ngơi cuối tuần, bởi vì phải chuẩn bị tài liệu giấy tờ ngày mai đi họp, chị chịu được áp lực công việc như thế khổng lồ sao? Cho dù chị không thành vấn đề, Dì cả cùng dượng bỏ được sao? Nhất định đau lòng muốn chết." Cuối cùng lại vẫn mang một cái thang cho cô ta xuống.

Lôi Chi Thiến quật cường nói: "Làm nữ cường nhân chỉ huy một đám nam thuộc hạ, mới nghĩ tới cảnh tượng đó liền thật đã nghiền." Nhưng giọng nói đã không còn như thế kiên trì nữa, thật sự là không quá khổ.

Quách Phượng Hề bâng quơ nói: "Điều kiện tiên quyết là, muốn trước phấn đấu mười năm đó!"

"Phượng Hề, chẳng lẽ em tuyệt không nghĩ muốn cống hiến sở học, chỉ chờ làm cô dâu?" Lôi Chi Thiến phản kích trở lại.

"Làm cô dâu chỉ có một ngày, trọng điểm là sau khi kết hôn, em sẽ tận em có khả năng hiệp trợ Thiếu Dương." Phượng Hề thân mật nói: "Giống như mấy chị họ vậy, làm dâu hiền nội trợ, phụ tá đắc lực, không phải rất hạnh phúc sao?"

Lôi Chi Thiến không thể không thừa nhận ba chị gái đều gả được không sai, mặc dù "Mỗi nhà đều có quyển sách khó đọc" , cũng là môn đăng hộ đối, không có phiền não trên kinh tế, ngày nghỉ còn có thể về nhà mẹ đẻ cãi nhau.

Đây chính là hạnh phúc đi!

Vậy mà xem quen, Lôi Chi Thiến không thấy loại hạnh phúc này cũng quá bình thường một chút, không đủ oanh oanh liệt liệt.

"Các người đã gặp qua tổng giám đốc của ‘ thiên sứ quảng trường ’ chưa?" Phụ nữ điêu ngoa khó được vẻ mặt mộng ảo."Tháng trước tôi đi tìm Uông Xảo Linh, vừa lúc gặp anh ta mang theo một đám thuộc hạ thị sát tình hình kinh doanh của tất cả tầng lầu , xem ra thật có làn gió vương giả nha! Chị hỏi tới Xảo Linh, mới biết anh ta là ông chủ lớn, phía sau đi theo một đám chủ quản, thật là oai phong đó!"

Phượng Hề nhịn cười."Tiểu thư, loại thần khí này, ông chị cũng có, cha chị cũng có."

"Mặc kệ, anh ta là đối tượng trong mộng tưởng của chị!" Ông nội cùng cha, đều đã quá già rồi.

"Nhưng là, anh ta kết hôn rồi nha!" Thẩm Điệp Y với thanh âm mềm mại như gió đêm.

"Cái gì?" Lôi Chi Thiến không tin. Người đàn ông kia xem ra mới chừng ba mươi tuổi.

"Ông chủ lớn của ‘ thiên sứ quảng trường ’ , cũng chính là tổng giám đốc của ‘tập đoàn Long Tinh’- Long Thiên Dực, anh ta là chồng của Liễu Băng Thần a!" Thẩm Điệp Y cười lên mở ra biểu cảm ."Chị cùng Liễu Băng Thần ở đại học H học cùng khoa, cho nên chị hiểu biết rõ. Chi Thiến, em rất muốn làm nữ cường nhân đúng hay không? Chị của Liễu Băng Thần - Liễu Tiếu Nam, chính là nữ tổng giám đốc của xí nghiệp Thiên Hạc, rất lợi hại đó! Em có thể coi chị ấy thành mục tiêu để học tập, Liền Băng Thần đều thật bội phục chị cô ấy."

Lôi Chi Thiến với vẻ mặt xám tro, Lôi Chi Nha nhưng lại cười ha ha.

"Vì cái gì đàn ông điều kiện hạng nhất đều như thế kết hôn sớm a?" Giống như cảm thấy rất thú vị tựa như hát vang, "Oh, Romeo, em mới đúng là Juliette của chàng a! Tại sao chàng bị người phụ nữ khác bắt cóc rồi a?"

Lôi Chi Thiến đối với em gái tức giận trừng mắt một cái.

Thẩm Điệp Y mỉm cười."Long Thiên Dực là cực kỳ khí phách, người đàn ông cực kỳ hung , Chi Thiến sẽ thích chủng loại đàn ông này sao? Chị cảm thấy được có phần kinh khủng."

"Có thể so với chồng chị kinh khủng sao?"

"Nói loạn! Húc Nhật là người đàn ông vô cùng dịu dàng a." Thẩm Điệp Y vì lão công sửa lại án xử sai.

"Ác ~~" Lôi Chi Thiến làm ra dáng vẻ nôn mửa."Chị dâu họ, ánh mắt của chị có vấn đề sao? Toàn bộ đàn ông Lôi gia bước ra khỏi hàng, được xưng tụng dịu dàng chỉ có anh trai em, chồng chị ngoại hiệu kêu ‘ Lôi Lão Hổ ’, chị không biết sao?"

"Chị không tin. Chị biết rõ người đàn ông dịu dàng nhất , đó chính là lão công cùng em trai chị."

"Đó là đối với chị mới. . . . . ."

"Được rồi a!" Phượng Hề cười hoà giải."Mỗi bông hoa vào mỗi mắt, mỗi người thưởng thức loại hình bất đồng, vốn là không có đáp án tiêu chuẩn, tranh cãi tiếp đi nữa lại biến thành tranh cãi rồi."

Lôi Chi Thiến lộ ra một loại tỏ vẻ chẳng hề để ý."Đi a! Chúng ta bây giờ liền đi ‘ thiên sứ quảng trường ’, giúp bạn của chị, Uông Xảo Linh hướng công trạng."

Lôi Chi Nha nhìn chằm chằm nói: "Chị, tháng trước chị vừa mới mua một đống nha!"

"Sợ cái gì? Chúng ta có 5 chị em gái, chia ra dùng rất nhanh đã dùng hết rồi ."

"Không cần mỗi lần đều ép buộc trúng thưởng có được hay không? Chị mua không nhất định là chúng ta thích dùng."

"Vậy em đừng có dùng, hễ có chị ba quét là sạch, thuận tiện chị ấy tặng mẹ chồng cùng em chồng."

"Dày, cái người này cũng là một loại lãng phí."

"Chị cao hứng, em quản chị?"

Lôi Chi Nha chịu không nổi tiêu sái làm lơ, tình nguyện đi bồi lề mề nói chuyện.

Lôi Chi Thiến liền kéo Quách Phượng Hề cùng Thẩm Điệp Y đi xúc tiến phát triển kinh tế, cố gắng tiêu phí lại tiêu phí, đây là sâu gạo có tiền đối với xã hội một cống hiến lớn.

Không có ai thích bị bắt buộc đẩy mạnh tiêu thụ.

Nếu như cá tính của Uông Xảo Linh có một chút giống Lôi Chi Thiến, Quách Phượng Hề cùng Thẩm Điệp Y cũng sẽ không trở lại thăm lần thứ hai. Thật may là Uông Xảo Linh không phải, cô gái đó là tiểu thư quầy chuyên doanh cực kỳ ưu tú.

Cho dù trên bàn trang điểm bày đầy đồ trang điểm, đối với phụ nữ mà nói, mua một thỏi son môi cũng không gọi lãng phí.

Quách Phượng Hề thuộc loại tiêu phí lý trí, chỉ mua một cây mascara cùng son môi. Thẩm Điệp Y trước mắt cần nhất chính là kem bôi mờ vết rạn khi mang thai, mặc dù trước có mua một loại nhãn hiệu khác, nhưng nhiều bôi xuống một chút cũng không sai, liền lại mua một lọ về nhà.

Lôi Chi Thiến chần chờ một phen, hào sảng nói: "Không biết được chị dâu có hay không có vết rạn do có thai, chị cũng mua một lọ tặng chị ấy tốt lắm." Trong lòng biết anh trai bên ngoài là rất được phụ nữ ái mộ, cho nên chị dâu ngàn vạn lần không thể biến dạng.

Quách Phượng Hề cười cười nói."Chị họ vẫn lại là một dạng tốt bụng."

"Chi Nha cũng nói chị giống hiệp nữ thời cổ đại, thích gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ. Thật ra thì không có khoa trương như vậy a! Chỉ là không hy vọng người nhà chị bị so đi xuống a." Lôi Chi Thiến cảnh giác hướng Thẩm Điệp Y nhìn một chút.

Thẩm Điệp Y không nhiều tâm tư phức tạp như vậy, không nghĩ tới muốn với ai ra vẻ, cô chỉ quản đem chính mình ăn mặc thật xinh đẹp, khiến Lôi Húc Nhật thấy thế nào cũng xem không ngán.

Đứng tại trước quầy chuyên doanh mỹ phẩm S đã được nửa tiếng đồng hồ, đông tây mua đầy đủ hết rồi, cũng không thấy ông chủ lớn của Công Ti Bách Hóa này xuất hiện đi kiểm tra, Lôi Chi Thiến đành phải hết hi vọng bồi các cô hướng trên lầu đi dạo, nói muốn đi khu đồ dùng trẻ sơ sinh xem một chút, nếu không Điệp Y mới không cần tới a!

Quách Phượng Hề nhận được điện thoại của Thẩm Thiếu Dương, hai người hàn huyên mấy câu, cuối cùng hứa hẹn nhất định đem chị gái bình an đưa về nhà, sau đó cười cúp máy.

Lôi Chi Thiến chanh chua nói: "Phượng Hề, em chừng nào thì thành bảo mẫu của chị dâu họ chị rồi?"

"Liền hôm nay." Phượng Hề thẳng thắn nói: "Bởi vì trong nhà có hầm thuốc bổ, ông nội dặn dò Thiếu Dương kêu chị Điệp Y về nhà ăn cơm chiều."

Điệp Y cau cái mũi nhỏ."Chị uống rất nhiều thuốc bổ rồi, không cần lại bồi bổ nữa."

"Chị à, lời như thế đi đối với ông nói đi."

"Thế nào Húc Nhật không nhanh lên trở lại a? Chị liền có thể trở về nhà."

Phượng Hề buột miệng cười."Chị, loại lời này đừng để Thiếu Dương nghe được, anh ấy sẽ đau lòng."

"Tại sao?"

"Chị không sợ anh ấy lại ai oán đối với chị nói, chị có anh rể liền quên em trai."

"Ha ha, nó đang đùa giỡn thôi! Lúc chị muốn kết hôn, nó rất bận rộn lại vô cùng vui vẻ, tựa như ước gì vội vàng gả chị đi ra ngoài đấy!"

"Đó là chị cùng anh rể thực yêu nhau, anh ấy chỉ muốn nhìn thấy chị hạnh phúc là liền rất vui vẻ."

"Chị cũng vậy a! Chị chỉ muốn nhìn thấy bộ dáng Thiếu Dương cùng Phượng Hề yêu nhau đã rất vui vẻ, bởi vì Thiếu Dương vẫn luôn rất vất vả, chị càng hy vọng Thiếu Dương có được hạnh phúc."

Phượng Hề cười như đóa hoa nở rộ, nhưng trong lòng cũng không hề như vậy tin chắc, Thẩm Thiếu Dương thật sự thương cô sao?

Bởi vì, anh cũng chưa mở miệng nói lời yêu.

Cá tính của anh không mong tới oanh oanh liệt liệt, cô cũng tin tưởng Thiểu Dương không phải người đàn ông do dự, cô thậm chí có thể thông cảm anh vĩnh viễn đem chị gái để ở trong lòng, nhưng mà, cô càng muốn mình thuộc loại phụ nữ hạnh phúc.

Nói một câu "Anh yêu em" có khó như thế sao?

Vẫn lại là, anh có chút giống một dạng đàn ông, cả đời đối với vợ trung tâm, lại nói không ra lời ngon tiếng ngọt mà nói? !

Lôi Chi Thiến nghênh ngang nói: "Hai người bớt buồn nôn đi có được hay không? Là đi đâu có em chồng chị dâu tình như chị em gái, huống chi các người trước cũng không hề nhận thức."

Thẩm Điệp Y hướng Phượng Hề nháy mắt mấy cái."Cô ấy đang ghen tỵ với chúng ta a!"

Phượng Hề cũng nháy mắt mấy cái."Vậy chúng ta đây sẽ khiến cho chị ấy càng ghen tỵ hơn tốt lắm, ghen tỵ đến nỗi hai mắt toát ra hoả tinh (đốm lửa)!" Nói xong, cùng Điệp Y tay trong tay, mười ngón đan cài.

Lôi Chi Thiến chỉ cho hai người họ một cái biểu tình nôn mửa.

Thang máy dừng ở lầu bảy.

"Chúng ta cần tới lầu năm mà." Điệp Y không hiểu.

"Nơi này hiện tại có một tiệm pha cà phê uống rất ngon..., đã đến như vậy rồi, không uống thì thật đáng tiếc." Lôi Chi Thiến theo thói quen tự chủ trương, không cho người cự tuyệt.

"Nhưng chị không thể uống. . . . . ."

"Em biết, em sẽ đóng gói mang đi, đến lầu năm từ từ hưởng dụng. Bằng không, lúc chị ở đây đi dạo xem đồ dùng trẻ sơ sinh thì em cùng Phượng Hề chờ ở một bên nhiều nhàm chán." Chẳng muốn phải che giấu cô đối với phụ nữ có thai là không kiên nhẫn.

Phượng Hề nhéo nhéo tay Điệp Y, ám hiệu cô ấy đừng để ý."Nếu như chị không mệt, chúng ta đi xuống lầu một đi dạo không tồi. Nếu chị mệt, em sẽ lập tức đưa chị về nhà."

"Phượng Hề thật săn sóc nha! Cùng Thiếu Dương rất giống." Điệp Y trực giác mà trả lời.

Lôi Chi Thiến đảo cạp mắt trắng dã, cái gọi là "thành kiến chị gái" liền là như thế đi! Bọn họ Lôi gia trên dưới cũng không cho rằng Thẩm thiếu Dương là người thân thiết, chứ đừng nói hai chữ "Săn sóc", rõ ràng là Thiếu đổng ác ma.

Tại trước cửa quán cà phê, bọn họ đang muốn đi vào, một đôi nam nữ vừa lúc đi ra, ánh mắt của hai bên chống lại, cùng bị cả kinh lớn, sững sờ ở tại chỗ, thật lâu, mới từ cực độ chấn kinh hoàn hồn.

"Anh!" Lôi Chi Thiến kêu lên.

"Chi họ, làm sao chị có thể ở trong này?" Phượng Hề cho là chính mình hoa mắt rồi.

Không, phải, chứ? !

Như thế nào Phan Vinh Mỹ có thể cùng Lôi Chi Phàm đi cùng một chỗ? Phan Vinh Mỹ thậm chí còn ôm lấy khuỷu tay Lôi Chi Phàm, ánh mắt của hai người quấn giao, vừa nói vừa cười đi ra, tư thế quá mức thân mật.

Bây giờ là tình huống gì?

Hai bên nhìn nhau, thoáng chốc một mảnh yên tĩnh.

Lôi Chi phàm dù sao tình trường lâu năm, rất nhanh phản ứng kịp, khóe miệng gợi lên nụ cười mê người."Thế nào các người cũng tới đây? Thật là trùng hợp. Anh tới giới thiệu, vị này là thiên kim của khách sạn Ôn Tuyền - Phan Vinh Mỹ tiểu thư, chúng ta đang ở thảo luận muốn đem hành trình du lịch thu đông của công ty Lôi thị giao do một mình cô ấy đàm nhận mọi việc." Mặt không biến sắc kéo xuống cánh tay Phan Vinh Mỹ đang dây dưa, thông thường người phụ nữ biết chuyện đã sớm tự động buông ra.

Lôi Chi Thiến không phải là không biết bệnh cũ của anh trai, nhưng hiểu rõ hơn gia quy của Lôi gia: không cho phép gây ra tai tiếng ly hôn! Cô lo lắng không phải là phản ứng của chị dâu, mà là ông nội nổi giận lôi đình.

"Anh, nếu như là công sự, ở trong công ty nói là được rồi. Anh là đàn ông đã kết hôn, lại đã có con gái rồi, phải hiểu được kiêng dè, tránh cho ảnh hưởng tới hình tượng công ty Lôi thị, chọc giận ông nội cũng không phải là chuyện đùa." Mục đích lớn nhất của Lôi Chi Thiến là tại đánh thức Phan Vinh Mỹ: Lôi Chi Phàm là đàn ông đã có vợ, tránh mau đi!

Lôi Chi Phàm cảm thấy được có chút sượng mặt, hơn nữa lại ở trước mặt Thẩm Điệp Y.

"Chi Thiến, em ở đây dạy dỗ anh sao? Anh cùng Phan tiểu thư nói xong công sự, cùng uống ly cà phê, cũng đáng cho em ngạc nhiên sao? Em như vậy không phóng khoáng, ngược lại tính ra là để Phan tiểu thư chế giễu rồi!"

"Cô ta coi là cái gì? Em cần gì để ý tới cô ta." Lôi Chi Thiến xác định không quen nhìn Phan Vinh Mỹ ăn mặc lộ ngực lại lộ chân. Muốn uống cà phê, nơi này cũng cách công ty quá xa đi!"Phượng Hề, chị mới vừa rồi nghe em kêu vị tiểu thư này là gì?"

"Cô ấy là chị họ của em, con gái của cô em." Phượng Hề có chút xấu hổ.

Lôi Chi Thiến tự nhiên không cần biết con gái của em chồng nhà dì nhỏ, không khỏi lạnh lùng cười một tiếng."Thì ra trước mắt chính là Phan Vinh Mỹ đang lúc nổi tiếng, nữ quan hệ xã hội khách sạn nghiệp – Đệ nhất lẳng lơ, đề tài nhân vật mới nhất xã hội thượng lưu hiện nay. Nguy hiểm thật đó! Thật may là tuần san nhiều chuyện không có đưa lên cô là cháu gái ngoại của dượng, nếu không ngay cả chúng ta cũng đi theo mất mặt."

Phan Vinh Mỹ nhất tức giận chính là một điểm này, cô lần nữa cường điều cô ta là cháu gái ngoại của tổng giám đốc Quách, những ký giả kia cư nhiên không có viết ra, trả lại cho cô ta lấy một cái ngoại hiệu bất nhã, hại cô ta không dám về nhà, không thể làm gì khác hơn là tạm thời ở Đài Bắc mướn nhà trọ tạm cư trú, chuẩn bị kéo vài vụ làm ăn lớn mới trở về chận miệng cha cùng bà nội.

"Những ký giả kia tất cả đều là mắt chó đui mù, cha tôi là tổng giám đốc khách sạn, tôi là danh viện đệ nhất gợi cảm trong giới xã giao, tôi cũng đã tới yêu cầu bọn họ sửa chữa lại." Hai tháng này chạy vạy đây đó, sống về đêm, Phan Vinh Mỹ đã có điểm say mê trong phồn hoa náo nhiệt, còn hơn tại khách sạn nhà mình bận rộn không ngừng.

Lôi Chi Phàm luôn là có phong độ thân sĩ, thay cô ta bất bình."Phan Vinh Mỹ là thiên kim danh viện cao quý, những ký giả nhiều chuyện kia chính là thiếu đạo đức."

"Vẫn là trưởng phòng Lôi có mắt nhìn người, danh lưu thân sĩ chính là cùng người khác bất đồng." Phan Vinh Mỹ đối người thừa kế công ty Lôi thị nhưng là ngưỡng mộ trong lòng, nũng nịu mềm giọng.

Quách Phượng Hề trực giác không khí không đúng, vội nói: "Chị họ, làm sao chị có thể nhận thức anh họ em vậy?"

Phan Vinh Mỹ thần bí cười một tiếng."Đây là số mạng an bài nha! Chị không phải là sâu gạo không có việc gì, trong lòng thủy chung lo lắng tình hình kinh doanh của khách sạn nhà chị, khắp nơi đẩy mạnh tiêu thụ hành trình du lịch thu đông. Dĩ nhiên, công ty Lôi thị cũng là một trong những mục tiêu của chị, mà trưởng phòng Lôi Chi Phàm đại diện cho công ty cùng chị bàn bạc, chúng ta cứ như vậy quen biết, trò chuyện với nhau vui vẻ, ý kiến hòa hợp, trở thành bạn tốt tri giao a!"

Cô ta sĩ diện cho nên tự nhiên sẽ không nói ra. Vốn là mục tiêu chuẩn của cô ta là Lôi Húc Nhật, đến công ty là trực tiếp muốn gặp Lôi Húc Nhật, lại không người để ý tới cô ta, liên tục ba ngày tới cửa, trải qua thông báo kết quả, một vị nữ thư ký xuống nói cho cô ta biết, chuyện này không do Tổng giám đốc phụ trách, bảo cô ta hướng bộ phận quan hệ xã hội do Lôi Chi Phàm phụ trách.

Thật may là Lôi Chi Phàm đối với mỹ nữ vĩnh viễn có phong độ, có kiên nhẫn, Phan Vinh Mỹ cũng coi như đàm thỏa một món tiền lớn.

Kế tiếp a? Ha ha ha, liền xem Lôi Chi Phàm có thể hay không chạy trốn cô ta bày mỹ nhân kế.

Cô ta không quên khiêu khích đối với Thẩm Điệp Y nói: "Bụng của cô lớn vậy rồi, có thể không có tiện tham gia chuyến du lịch của công ty đi! Cô yên tâm đi, Lôi Húc Nhật tiên sinh nhà cô nếu đến khách sạn Ôn Tuyền nhà tôi dừng chân, tôi nhất định ân cần chiêu đãi, để cho anh ấy xem như ở nhà, thậm chí lưu luyến mà quên về."

"Chị họ, nói chuyện với người nên giữ ý." Phượng Hề vội vàng cảnh cáo.

"Phan tiểu thư là có ý gì?" Điệp Y nhất thời không phản ứng kịp.

"Ngu ngốc, cô ta nghĩ muốn quyến rũ chồng chị a!" Lôi Chi Thiến thẳng thắn nói.

"Nói quyến rũ thật khó nghe, mỗi một nhân viên trong khách sạn của chúng ta làm việc đối với mỗi một vị tân khách đều là tận tâm phục vụ, đây là đạo đức nghề nghiệp." Phan Vinh Mỹ thân thiết nói, ánh mắt cũng không có mang ý tốt nhìn Thẩm Điệp Y, ai bảo em trai cô không đem mỹ nhân để vào mắt, tại chỗ không cho tôi mặt mũi.

Thẩm Điệp Y không để ý đến cô ta, trực tiếp lấy ra điện thoại gọi, "Tài xế Kim, mời đem xe lái đến cửa chính, tôi muốn đi về."

Phượng Hề vội đuổi theo."Chị, chị không phải muốn đi dạo khu đồ dùng trẻ sơ sinh sao?"

"Thật xin lỗi, chị mệt mỏi."

Phượng Hề đành phải trước đưa cô ấy về nhà, thẳng dự cảm có chuyện gì sắp xảy ra.

Lôi Chi Thiến bị bỏ lại, không thể làm gì khác hơn là cuốn lấy Lôi Chi Phàm."Anh, anh phải đưa em về nhà, hơn nữa, em quyết định, muốn vào bộ phận PR đi làm, thỉnh chỉ giáo nhiều nhé!"

Lôi Chi Phàm cười khổ không thôi.

---- Hết chương 5---

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.