Ôsin, Lại Trốn Việc Nữa À! Chuyên Gia Tư Vấn Tình Yêu Của Tôi?

Chương 15: Chỉ Mới Là Bắt Đầu




{Về đến trước cổng...}

- Cậu vào đi

- Chị lại đi đâu?

Brừm Brừm!!!/_Nó vội vã phóng đi

Hắn nhìn theo...Vẻ mặt sầu não...

Nó đang đứng trước căn nhà gỗ tang hoang, cảnh vật không kém phần xơ xác...Nó bước vào

- Cô...Cô..Cô là!?_Người đàn ông trợn trắng mắt nhìn Nó

- Phải...Con Chó này về tìm lại ông đây_Nó lạnh như băng

- Con có phải...

- Tôi không có thì giờ với ông. Không nói nhiều, ông cho tôi biết,...Về...Vụ tai nạn cách đây 15 năm trước...

- Ta...Ta...

Nó trực tiếp nhìn xoáy sâu vào ánh nhìn hoang mang của người đàn ông kia

- Mau lên trước khi tôi mất kiểm soát!!_Nó đập bàn giận dữ

- Con đã nhớ lại mọi việc...Thôi thì ta cũng không giấu con làm gì...

15 năm về trước....

*- Ông Tổng, buổi kí hợp đồng sẽ diễn ra vào lúc 23 giờ 45'

*- Đi đến đó càng sớm càng tốt, tôi không muốn trễ hẹn cuộc làm ăn quan trọng này

KÉ..É..É...T..T../

*- Á Á Á Á!!!

*[Rầm!]

- Lúc đó,..Trời mưa,...Xe đã vượt quá tốc độ...Nên xe của ta đâm phải con. Trước đó...Trông con...Có vẻ như đang tìm...một ai đó...

Chớp rạch ngang nền bầu trời, mây đen xám xịt, tiếng mưa lấn át cả tiếng người bàn tán tấp nập,...

*- Đem con bé vào xe!!

- Ta hoảng hồn nhìn vào vũng máu lênh láng ngoài đường...Và gấp gáp đưa con đến bệnh viện. Sau đó...Có một người đàn bà,..Nhận là..Người thân của con...

*- Tôi không cần phí bồi thường, chỉ cần ông chịu trách nhiệm nuôi lớn con bé cho đến khi tôi đem nó về nhà...

- Ông đã nhận lời?_Giọng nói không chút biểu cảm của Nó khiến ông ta có chút ngần ngại

- Ta đã không biết phải làm gì hơn...Ta đã rất hoảng sợ...

- Một người đàn bà? Có nhìn thấy diện mạo bà ta?

- Không

- Đặc điểm nhận diện? Bà ta có nét gì đặc biệt?

*Bà ta bịt kín mặt mũi,...qua chiếc áo sơ mi màu trắng mỏng nhánh...

- Phải rồi!? Có một vết chàm!? Ngang vai bà ta!

- Vì sao ông biết?

- Lúc đó...Trời mưa to,....Ta nhìn thấy từ..đằng...

- Tôi biết rồi_Nó cắt ngang lời khiến ông ta quê kệch mặt

- Ơ?

- Kích thước của vết chàm?

- Nó...khá lớn và dường như khá đậm nên ta có thể dễ dàng nhận dạng

- Chuyện gì xảy ra tiếp theo?

*- Cháu đã hoàn toàn bị mất đi trí nhớ của mình

- Dường như đó là những gì khiến cho người đàn bà cảm thấy hài lòng, ta đã nhìn thấy vẻ mặt đó. Nên cũng khó có thể tin được bà ta là người thân của con

*- Khi nào trí nhớ của cháu sẽ hồi phục thưa bác sĩ!?_Ông Tổng lo lắng

*- Có thể bộ nhớ của cháu sẽ hồi phục theo thời gian

- Sau đó, ta đã nhận lời đưa con về nhà. Vì ta không có vợ con, nên ta luôn xem con là con ruột của mình cho đến khi...

*- Không xong rồi ông Tổng!?

*- Có chuyện gì!?

- Công ty bất động sản mà cha ta đã gây dựng nên...

- Bị phá sản

- Phải...Ta đổ nợ và dẫn đến những chuyện sa ngã. Lúc đó ta như mất phương hướng,...

*- Là do mày!! Mày là con chó!!! Mày là thứ mang đến bất hạnh cho người khác!!! Kể từ khi mày về căn nhà này, tao không có ngày nào được yên thân!!

Vụt Vụt/

*- Á..... Á... Á!!!!! Tha cho con! Con xin lỗi mà! Huu...hic..!

PỐP PỐP/

*- Tao không phải là cha ruột của mày!! Mày đã rõ chưa!

PỐP PỐP/

*- Con xin lỗi! Con xin lỗi! Con xin lỗi

Phần kí ức mập mờ hiện ra...

- Ngày qua ngày, ông đã đánh đập tôi?

- Ta...

- Chỉ vì ông cho rằng tôi là thứ gây ra cái vận mệnh đen đủi của ông? Ông nên nhớ! Ông chưa vào tù là may rồi

- Ta đã hối hận rồi...Con tha lỗi cho ta...

- Tôi không có thời gian. Còn người phụ nữ bí ẩn đó?

- Ngày xảy ra tai nạn là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng ta gặp bà ta...Sau đó, bà ta biến mất tăm hơi...

- Còn...Bà Vương? Bà ta có liên quan? Vì sao bà ta nhận nuôi tôi?

- Người nhận nuôi con là bà Vương?

- Chẳng phải ông cũng biết sao?

- Ta không biết...

- Khi tôi mở mắt ra...Tôi chỉ thấy mình đang nằm trong một chiếc xe..

- Trước đó...Là một người đàn ông bế con ra xe..

- Ông ta có diện mạo thế nào?

- Ông ta có nước da ngâm, đôi mắt sắc lạnh xanh biếc, có nét giống...Người Anh

"Ông Dave? Quản gia tận tụy của bà Vương?"_Nó thầm nghĩ

- Tiếp đó?

- Ta cũng đã rất ngán ngẫm, trong lúc say mèm ta đã để họ đưa con đi...

- Tôi hỏi xong rồi, chào ông, ông Tổng

- Ta..._Rồi một khoảng lặng, ông ta hối hận về những gì mình đã gây ra, nhưng mọi thứ dường như đã quá muộn,...Thời gian đã không chờ đợi ông thốt ra lời xin lỗi...

{Về đến nhà...}

- Cửa phòng của tôi đâu!

- Phá rồi!

- Tại sao!

- Chị đã không làm theo thỏa thuận!

- Cậu vi phạm trước!

- Ủa có hả? Hồi nào?

- Đừng giả điên nữa! Mau trả đây!

- Không trả!

- Trả đây!

- Không trả!

- Có tin tôi sẽ mách mẹ cậu không!

- Tôi chẳng sợ!

Tút Tút Tút/

- Alô? Dì về xem con trai cưng của dì nè!

- Á Á Á Á Á Á Á Á Á!! Trả đây!_Hắn giật phắt điện thoại nó đang cầm trên tay

- Thế thì mau gắn lại cửa phòng cho tôi!

- Không! Chị làm gì được tôi!

- Gắn lại mau!

- Không gắn!

- Gắn!

- Không gắn!

- Gắn!

- Không bao giờ!

-Tôi về phòng đây!_Nó tức tối

- Này! Phòng không có cửa đó!

- Thì sao?

- Thì làm sao chị thay đồ được?

- Quan tâm làm gì?

- Này! Đứng lại

- Tại sao tôi phải làm vậy!

- Chị! Chị dám! Đã vậy! Tôi không thèm gắn lại cửa phòng cho chị nữa

- Thế thì tôi tự gọi thợ đến sửa!

- Để rồi xem..._Hắn lầm bầm

(Nạn nhân thứ nhất)

- Chú gắn giúp tôi cái cửa

- Cô cứ yên tâm!

5 phút sau...

- Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!!!!

- Chuyện gì vậy?_Nó nhìn thấy cảnh tượng từ đầu xuống chân của ông thợ toàn là sơn, đủ bảy màu mới chịu cơ á? Mà khoan đã!? Trong sơn...Tại sao lại bốc mùi Nước Tiểu!? Kinh quá!?

- ĐÂY ĐÚNG LÀ ĐỊA NGỤC MÀ!!!!!!!!!_Ông ta phóng đi như bay

- Cậu nghĩ tôi sẽ chịu thua cậu sao? Chờ xem...

(Nạn nhân thứ 2)

- Chú ơi...Chú mệt hông chú?

Nghe giọng điệu mới ngon ngọt làm sao...Ông ta hoảng hồn...Giọng con trai!? Nhưng sao lại có phần õng ẹo nữ tính thế kia!? Ông ta nhìn từ đôi bàn chân thô và to, chân ...của con trai!? Sao lại mang giày cao gót!? Lại còn hàng hiệu nữa chứ!? Rồi chiêm ngưỡng cặp đùi...Trắng thì có trắng,...Thon thì có thon,...Dài thì có dài...Muốn lông thì có...Lông!? LÔNG!? Rồi da diết ngắm nhìn cái eo thon rồi đến cái bàn tay dài, gầy guộc đang mơn trớn vuốt râu vuốt cằm của mình, bộ ngực nhìn vào là biết Hắn đang độn hai cái gối...Cuối cùng là dán mắt vào dung nhan của "Con Mụ" này. Môi thì đỏ như bà già ăn trầu đã thế còn nhem nhuốc, son phấn thì bên đỏ bên đen, mascara thì còn hơn một con gấu trúc, đã vậy còn chấm thêm biết bao nhiêu là ve chó trên mặt!? Đầm thì như cái đầm bà bầu bị xé!? Tóc như đang đội một cái giẻ lau nhà!?

- Anh oi.._Hắn ngồi trên đùi ông ta nhún nhún vài cái như khiến ổng muốn sụn xương:- Hôm nay không có gì tròn tròn để em độn vòng một nên lấy tạm 2 cái gối được không anh? Nhưng không sao,...Em vẫn còn Tem mà! Moazz_Hắn hôn lên mặt mũi ông ta rõ kêu thành tiếng rồi sờ soạn lên ngực ổng

- Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! MẸ ƠI!!!

- Sao lại kêu má chồng người ta! Người ta chưa kịp làm chuyện ấy ấy mà đã lo bàn chuyện cưới xin rồi hà! Quỷ xứ hà! Biết người ta ngại lắm hôn!_Hắn đá long nheo cả chục cái

- Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ỌE..._Ổng vừa chạy ra khỏi nhà vừa nôn mửa

- Này!_Sát khí toát ra hừng hực xung quanh nó

- Chụy nói cho tưng biết! Chụy không có thua tưng đâu! Xí! Cái đồ...Cái đồ cá bảy màu_Hắn chọc quê nó

- Cậu cứ chờ đó!!

(Nạn nhân thứ 3)

- Chị làm lại giúp tôi cánh cửa, có gì tôi sẽ trả chị gấp đôi!

- Ukm được rồi!

- Ok_Nói rồi, nó đi vào phòng nằm lẩm nhẩm:- Lần này tôi mời đàn bà, xem cậu dám giở trò gì!

Chưa kịp bắt tay vào việc...

- Em ơi...Cho anh hỏi...

Chị ta ngước mặt lên...

- Anh...Anh cứ tự nhiên ạ..._Mặt bả nóng lên phừng phừng

- Em tên gì vậy?

- Dạ...Em tên Thu

- Cái tên nghe ấm áp thật

- Hí hí hí!

- Em làm ơn sửa lại cửa sổ phòng anh được không? Thu?

- Bả chỉ biết sửa cửa ra vào thôi! Không biết sửa cửa sổ! Cậu làm ơn đi, ra ngoài mà cua mấy bà bán rau cải ngoài chợ thì xứng hơn!_Nó cắt ngang

- Thu ơi..._Hắn cố tình lơ Nó

- Dạ..

- Thu...

- Dạ..

- Em có biết..

- Alô? Chú tới nhà sửa ngay dùm tôi cái cửa.

Rụp/_Nó vào phòng

- Dạ? Anh định nói gì?

Nhìn thấy vẻ mặt không quan tâm của Nó, Hắn chán nản:- Thôi bỏ đi!_Hắn nói rồi nhét tay vào hai bên túi quần bỏ lại "Em Thu" đi mất tiêu

Thế là chị ta thất tình vừa khóc vừa chạy như bay (=_=")