Overload

Chương 4



Người dịch: oanhu

“Chúng ta hãy cùng tấn công mấy cái máy bán đồ ăn nhanh”, cô khẽ nói, chộp lấy chiếc túi nhỏ đựng những thứ đồ cần thiết và đi ra cửa. Quinlan vẫn đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào cô có vẻ như để tìm kiếm điều gì đó gần như mất đến vài phút nhưng cũng có thể là chưa đến ba mươi giây. Có một vẻ chiếm giữ bao trùm trong đôi mắt xanh trong của anh và cô không thể chỉ đứng đó, giống như một con dê cái bị trói, để dành cho một con đực.

Anh bước ra theo sau cô, cô khóa cửa văn phòng lại, rồi ngước lên và ngước xuống nhìn vào bóng tối ở hành lang.

“Mấy cái máy bán đồ ăn nhanh ở đâu?” cô hỏi lần cuối. “Tôi không phải là người nghiện đồ ăn nhanh, vì thế tôi chưa từng sử dụng chúng.”

“Có một máy bán nước giải khát ở cuối hành lang,” anh nói, chỉ tay về phía đó, “nhưng mấy cái máy bán đồ ăn nhanh lại ở trong những văn phòng bảo hiểm. Chúng được đặt trong phòng nghỉ dành cho nhân viên, họ để cho chúng ta sử dụng chúng.”

Anh dẫn bước xuống hành lang dài dọc theo những chiếc thang máy, và Elizabeth nối gót theo sau anh.

“Chúng ta sẽ làm thế nào để vào bên trong?” cô hỏi một cách châm biếm. “ Chúng ta sẽ phá khóa sao?”

“Nếu cần thiết”, anh trả lời, có chút đùa cợt trong giọng nói của anh. “Nhưng anh không nghĩ nó sẽ đến mức ấy.”

Cô hy vọng là không. Từ những gì cô biết thì các công ty bảo hiểm có xu hướng không đùa cợt về những điều như vậy. Cô cũng có thể dễ dàng tưởng tượng ra việc nhận được một hóa đơn thanh toán cho những hư hại, điều mà chắc chắn cô có thể không làm.

Quinlan quỳ trước cánh cửa bị khóa của công ty bảo hiểm và mở cái túi da, lấy ra từ nó một chiếc hộp nhỏ gần giống với cái hộp mà cô vẫn dùng để đựng những chiếc cọ trang điểm. Thế nhưng khi anh bật nó mở ra, thì sự giống nhau mà cô liên tưởng tới cũng kết thúc. Thay vì những chiếc cọ lông, lại là những công cụ bằng kim loại có hình dạng kỳ lạ. Anh lấy chúng ra, chèn một cái ống dài, mỏng vào trong lỗ khóa, rồi nhét các dụng cụ khác vào bên cạnh nó rồi đẩy nhẹ với những sự dịch chuyển nhỏ, uyển chuyển.

Elizabeth rụt rè bước tới gần hơn, cúi đầu xuống để có được một sự quan sát tốt hơn.

“Anh có thể dạy tôi cách làm việc này không?” cô hỏi với một âm điệu dịu nhẹ, say mê với cả quá trình công việc mà anh đang làm.

Hai khóe miệng của anh khẽ nhếch lên trong khi anh vẫn tiếp tục công việc mở khóa một cách cẩn trọng.

“Tại sao? Có phải em vừa khám phá ra một dấu hiệu của sự trộm cắp?”

“Anh có làm điều đó sao?” cô đáp trả. “Nó chỉ có vẻ giống như một kỹ năng hữu ích nên có, vì anh không bao giờ rơi vào hoàn cảnh vô tình tự nhốt mình ở ngoài.”

“Và em định sẽ bắt đầu mang theo một bộ dụng cụ của thợ khóa trong ví của em?”

“Tại sao không?” Cô lục tìm trong chiếc túi da màu đen ở gần chỗ ngón chân cô. “Rõ ràng anh có mang theo nó trong ví của anh.”

“Đó không phải là một cái ví,” anh nói với sự hài lòng, vì anh cảm thấy khóa đã mở. Anh rút số dụng cụ ít ỏi đó, đặt chúng vào những nơi thích hợp của chiếc hộp và cất chiếc hộp vào trong túi. Rồi anh điềm tĩnh mở cửa.

“Hãy giải thích cho tôi biết sự khác biệt giữa ví của tôi và của anh”, cô nói khi cô bước vào văn phòng bảo hiểm mờ tối và tĩnh lặng.

“Nó không phải là một chiếc ví. Sự khác biệt là những thứ được đựng trong chúng.”

“Tôi biết. Vì vậy, nếu tôi thay những vật dụng trong ví của tôi bằng những thứ có trong chiếc túi da của anh, nó sẽ trở thành một chiếc ví chứ?”

“Anh chịu thua”, anh nói một cách nhẹ nhàng. “Được rồi, đó là một chiếc ví. Chỉ những người đàn ông mới không gọi chúng là những chiếc ví. Bọn anh gọi chúng là những chiếc cặp dạng túi hay đơn giản chỉ là những chiếc túi da.”

“Hoa hồng dù được gọi bởi bất cứ tên gì, thì hương thơm vẫn ngọt ngào” cô thì thầm với mỉm cười với chiến thắng.

Anh khẽ cười. “Đó là một trong những điều anh thích nhất ở em. Em giống như một người chiến thắng lịch thiệp. Em không bao giờ ngần ngại điều gì để đạt được mong muốn của mình.”

“Một số người chỉ đòi hỏi về điều đó nhiều hơn những người khác.”

Cô nhìn quanh, không thấy gì ngoài những chiếc bàn và màn hình máy tính trống trơn.

“Các phòng nghỉ ở đâu?”

“Lối này.” Anh dẫn cô xuống một hành lang tối phía trong và mở cánh cửa cuối cùng ở bên phải. Đó là một căn phòng có hai cửa sổ, vì vậy nó không còn tối.

Một loạt các máy bán hàng tự động nằm dựa vào tường, cung cấp nước ngọt, cà phê, nước trái cây và đồ ăn nhanh. Một lò vi sóng nằm trên một quầy hàng, và một tủ lạnh đã ngừng chạy đứng ở một bức tường khác. Có một chiếc ghế sofa làm bằng nhựa vinyl được ngăn cách bởi những chiếc đệm ghế dùng để bày biện, và một số những chiếc ghế gấp nhét lung tung quanh hai chiếc bàn tự phục vụ.

“Kiểm tra chiếc tủ lạnh trong khi anh mở những chiếc máy,” Quinlan nói. “Hãy xem xem liệu có chút nước đá nào không. Chúng ta không cần nó ngay bây giờ, nhưng thật là tuyệt nếu biết rằng đó không chỉ là một cái tủ. Hãy làm việc đó nhanh như em có thể, để giữ lại không khí lạnh ở trong đó.”

“Tôi có biết cách sử dụng những chiếc tủ lạnh và những việc gì khiến chúng mất nhiệt”. Cô nói với giọng châm chọc. Cô nhanh chóng mở ngăn tủ đông, và hơi thoát ra khi không khí lạnh đã gặp nóng. Có sáu khay nước đá ở đó, tất cả đều còn đủ. Cô đóng cửa nhanh như khi đã mở nó ra. “Chúng ta có đá.”

“Tuyệt”. Anh đã mở những chiếc máy bán thức ăn nhanh và mang ra những chiếc túi có những chiếc bánh quy giòn.

Elizabeth mở cửa chính của tủ lạnh nhưng lại thấy thất vọng với những thứ đồ còn lại trong tủ. Một túi giấy màu nâu nằm chỏng trơ, với một vài vết mỡ trong mờ còn dính trên nó. Cô không có hứng thú với việc kiểm tra những thứ còn sót lại trong tủ. Có một quả táo, dù vậy cô cũng cầm lấy nó. Các ngăn kệ trên cửa tủ đã được dùng để chứa rất nhiều loại gia vị, nhưng chẳng có gì trong số chúng lôi cuốn được cô. Ý nghĩ rưới nước sốt cà chua nấm lên bánh nhân mật ong thật là khủng khiếp.

“Chỉ còn một trái táo trong đây,” cô nói.

Anh đã hoàn thành việc chất chiến lợi phẩm của mình vào trong chiếc túi da. “Được rồi, chúng ta có bánh ngọt, bánh quy giòn và những thanh kẹo sữa, cộng với những đồ ăn còn lại từ bàn của Chickie. Phỏng đoán tốt nhất của anh là chúng ta sẽ thoát ra khỏi đây được vào buổi sáng ngày mai, vì vậy những thứ này nên có nhiều hơn là chỉ đủ dùng. Em có muốn một chút nước giải khát, hoặc nước trái cây không? Có nước ở tầng dưới, vì vậy chúng ta không cần phải tấn công mấy cái máy bán đồ uống. Thật là một sự ưu đãi hiếm hoi.”

Cô nghĩ về nó, sau đó lắc đầu. “ Chỉ cần nước là đủ.”

Anh xốc lại cái túi. “Thôi được rồi. Bây giờ hãy để cơ thể chúng ta được thư giãn ở tầng dưới.”“Phải chăng chúng ta nên dọn dẹp mọi thứ lại như cũ trước khi rời khỏi đây?” cô hỏi. “Không cần. Anh sẽ để tâm tới chúng khi có điện trở lại và mọi thứ sẽ trở về như lúc đầu.”

Chuyến đi xuống tầng dưới có vẻ dễ dàng hơn đáng kể nhờ sự trợ giúp của một trong những chiếc đèn pin, và ngay khi họ trở lại tiền sảnh, nó trở nên mát mẻ hơn một cách đáng ngạc nhiên bởi trần nhà của tòa nhà hai tầng. Cô nhìn xuyên qua cánh cửa kính tối tăm ở hai bên lối đi; các đường phố vắng vẻ một cách kì cục, chỉ với vài chiếc xe thi thoảng chạy qua. Một chiếc xe tuần tra chậm chạp đi ngang qua khi cô đang quan sát.

“Thật kỳ lạ”, cô lẩm bẩm. “ Có vẻ như tất cả mọi người đều đã được sơ tán.”

“Nếu nguồn điện không quay trở lại vào lúc này” Quinlan nói với giọng khắc nghiệt, “có thể nó sẽ quá tải một lần nữa khi mặt trời lặn và nhiều thứ sẽ thoát nhiệt đi chút ít. Nhân tiện, anh đã cố gắng kêu cứu ra bên ngoài từ văn phòng của mình, chỉ để biết được điều gì đang diễn ra và để ai đó biết nơi chúng ta đang ở, nhưng tiếng gọi của anh không thể xuyên qua được. Nếu đây là sự cố mất điện toàn thành phố, điều mà anh đang ngờ vực, thì quanh đây cũng sẽ có nhiều tiếng kêu cứu. Nhưng anh tìm thấy một chiếc đài vô tuyến chạy bằng pin, vì thế chúng ta có thể nghe được tin tức.”

“Hãy bật nó lên ngay giờ”, cô đề nghị, đi tới một chiếc ghế sofa rồi buông mình xuống đó. “Chúng ta hãy cùng tìm hiểu xem điều gì đang diễn ra.”

Anh mở chiếc túi da và lấy ra một chiếc đài nhỏ, thậm chí nó còn không to bằng bàn tay của cô. Sau khi bật nó lên và chỉ nhận được sự tĩnh lặng, anh bắt đầu dò qua các tần số, tìm kiếm lấy một kênh. Đột nhiên một giọng nói vang lên từ các kênh anh đã dò, đúng là ngạc nhiên thấy rõ khi nó phát ra từ một chiếc đài nhỏ như vậy,

“- nhân viên an ninh quốc gia đã đưa ra một vài biện pháp để giúp ngăn chặn sự cướp bóc _”

“Khốn khiếp”, anh cằn nhằn “Đúng là những thông tin tồi tệ”.

“Đó là thông tin sơ bộ,” người phát thanh viên lại tiếp tục, “nhưng những báo cáo được chuyển đến ngày một nhiều hơn, và dường như đã có một sự mất điện ồ ạt trên toàn khu vực Đông Nam và hầu hết các tiểu bang Texas.” “Tôi không phải là một chuyên gia”, một giọng nói thứ hai vang lên, “nhưng khu dân cư ở phía Nam của đất nước đã phải chịu đựng đợt nóng này trong hai tuần, và tôi hình dung được nhu cầu về điện đã khiến hệ thống trở nên quá tải. Liệu rằng chúng ta có thể có được bất kỳ lời giải thích từ ngài thống đốc?”

“Không có gì được nêu ra, nhưng các đường dây điện thoại thì bị nghẽn mạng. Chúng ta nên vui lòng không sử dụng điện thoại trừ khi đó là trường hợp khẩn cấp. Công chúng nói chung không thể liên lạc với lực lượng cứu hộ 911 nếu như bạn cũng đang mải mê dùng điện thoại nói chuyện với bạn bè vế sự cố mất điện của mình. Hãy tin ở tôi, là những người bạn của bạn đều biết tới sự cố này.”

Tiếng của người phát thanh viên thứ hai lại vang lên, “Hãy ghi nhớ các biện pháp phòng ngừa an toàn Bộ Y tế đã khuyến cáo chúng ta vào hai tuần trước. Nó đặc biệt cấp thiết khi không có điện để dùng cho điều hòa không khí và những chiếc quạt. Hãy tránh ánh nắng mặt trời nếu bạn có thể. Khi mất điện, hãy mở toàn bộ cửa sổ nhà bạn cho thoáng khí, và uống thật nhiều nước. Đừng đi ra ngoài nhiều nếu không thực sự cần thiết. Chú ý tiết kiệm năng lượng của chính bạn.”

“Chúng ta sẽ phải chịu đựng cả đêm dài,” người phát thanh viên thứ nhất nói, “hãy khởi động chế độ báo động khẩn. Nếu bất kỳ điều gì xảy đến thì bạn có thể nghe thấy nó trước tiên_”.

Quinlan tắt chiếc đài radio. “Đúng vậy, bây giờ chúng ta biết được điều gì đã xảy ra,” anh nói một cách điềm tĩnh. “Chúng ta sẽ phải tiết kiệm pin hết mức có thể.”

Cô đưa anh một cái nhìn giễu cợt. “Cái gì cơ? Ý anh là anh không có gì để thay thế cho những cục pin sao?”.

“Nó không phải là chiếc đài của anh.”

Việc đó là không cần thiết với anh nếu như nó là đài của anh, tất nhiên anh đã có pin dự phòng. Cô ước gì nó là chiếc đài của anh. Và trong khi cô cầu nguyện, cô ước rằng cô đã rời khỏi tòa nhà này đúng giờ, mặc dù cô không dám đoán chắc rằng cô sẽ không rơi vào một tình huống tồi tệ nào đó tại khu chung cư của mình. Chắc chắn rằng cô đã được an toàn hơn khi ở đây, dù đó là bên trong một tòa nhà đóng kín.

Điều cốt lõi của vấn đề là khung cảnh nơi đây. Đây không giống như có điều gì đó đang diễn ra khiến họ phải ở bên nhau trong nhiều giờ liền. Có thể họ sẽ còn bị nhốt ở đây vào giờ này ngày mai.

Cô nhìn Quinlan. “Anh có chắc rằng ở đây sẽ không còn nóng khủng khiếp?”

“Anh không hoàn toàn khẳng định, nhưng đó là sự đoán chắc đáng tin. Chúng ta sẽ ổn thôi. Chúng ta có nước, và đó là điều quan trọng nhất. Trên thực tế, chúng ta cũng có thể thấy thoải mái như bất cứ ai trong thành phố này, trừ những nơi có trường hợp khẩn cấp. Nếu chúng ta bắt đầu thấy quá nóng, chúng ta sẽ chỉ việc cởi quần áo ra thôi.”

Trái tim cô gần như đập loạn xạ, khiến cho nhịp tim của cô tăng vọt, và ngay lập tức cô bắt đầu cảm thấy nhiệt độ trong người tăng một cách khó chịu. Các cơ ở bụng cô quặn lên với ý nghĩ nằm trần truồng cùng anh trong bóng tối, nhưng nó mang đậm màu sắc của dục vọng.

Trong khi tâm trí cô rung lên cảnh giác, thì cơ thể cô đang nhắc cô nhớ đến khoái lạc của việc ân ái cùng anh. Cô quay trở ra chỗ những chiếc cửa sổ để ngăn anh đọc được biểu hiện của cô. Việc nhìn chằm chằm vào tấm cửa kính khiến cô nghĩ đến một điều gì khác, và cô biết ơn vì điều đó.

“Vào lúc trời tối, liệu sẽ có người nào đó ở bên ngoài có thể nhìn thấy chúng ta ở đây khi chúng ta bật một chiếc đèn pin? Phải có thợ lau cửa kính làm việc vào ban đêm chứ?”

“Anh tin rằng bất cứ ai ở gần đây cũng có thể thắc mắc về việc có ánh sáng của đèn pin chiếu ra từ đây,” anh nói với vẻ tư lự. “Nhưng không ai có thể thực sự nhìn thấy chúng ta”.

Chỉ cần có khả năng đó là đủ. Cô đã định sắp xếp những vật dụng của họ ở chỗ ngồi gần lối đi nhất, nhưng bây giờ cô lại dịch chuyển ra xa hơn. Hành lang này có một vài nơi có chỗ ngồi thoải mái, và cô chọn chỗ ngồi ở gần giữa. Nó có chút riêng tư tối thiểu, với một chiếc ghế dựa dài và cao tạo cảm giác giống như một góc phòng nhỏ. Nó cũng gần phòng tắm hơn những chỗ khác, điều đó khiến nó trở thành lựa chọn tốt nhất so với tất cả các vị trí quanh đó.

Cô sắp xếp những thứ đồ ăn họ đã tìm được lên một chiếc bàn thấp, trong khi Quinlan kéo gọn những chiếc ghế ở quanh đó để tạo cảm giác rộng rãi hơn. Rồi anh thu thập những chiếc đệm từ những chiếc ghế khác nhau và chồng chúng lên rồi để lại gần tay anh, sẵn sàng làm thành những chiếc giường khi họ quyết định ngủ. Elizabeth đưa mắt nhìn những chiếc đệm với cái nhìn bóng gió. Cô không chắc mình có thể nhắm mắt ngủ khi Quinlan ở gần bên cô, thậm chí nếu cô có thể thì đó cũng chỉ là giấc ngủ chập chờn.

Cô nhìn anh để thấy anh đang nhìn cô. Anh không quay đi khi anh tháo chiếc cà vạt của anh và vứt nó xuống, sau đó là cởi nút áo sơ mi của anh xuống tới eo và xắn ống tay áo lên. Những hành động của anh là thiết thực, nhưng hình ảnh từ các cơ bắp của anh, bộ ngực rậm lông cùng chiếc bụng cứng cáp đã dấy lên một phản ứng trong cô mà nó không giống với những xúc cảm thông thường.

“Tại sao em không cởi bỏ đôi vớ dài này ra?” anh gợi ý với chất giọng êm mượt. “Chúng có vẻ nóng khủng khiếp.”

Đúng như anh nói. Cô ngập ngừng, rồi thất vọng nhận thấy đôi tất nylon mỏng đó không thể bảo vệ cô khỏi anh. Chỉ có bản thân cô mới có thể làm điều đó. Quinlan không phải là một tên hiếp dâm, nếu cô nói không, anh sẽ không ép buộc cô. Cô chưa bao giờ lo sợ về điều này, nỗi lo sợ của cô chỉ là cô không thể nói không.

Đó là lý do cô đã lẩn tránh anh trong 6 tháng qua. Vì vậy, việc cởi bỏ đôi tất chân hay không cũng sẽ không ngăn được anh làm chuyện đó với cô nếu như cô không thể nói không, và việc cởi bỏ chúng sẽ không đặt cô vào tình trạng nguy hiểm nếu cô có thể kiểm soát được bản thân mình. Nó đơn giản chỉ là để làm cô thêm thoải mái.

Cô có một chiếc đèn pin và mang nó tới phòng nghỉ chung, rồi cô đặt nó lên một trong những chiếc chậu rửa. Các căn phòng nhỏ trở nên ngột ngạt và thiếu không khí, vì vậy cô nhanh chóng cởi bỏ chiếc tất chân dài và ngay lập tức cô cảm thấy mát mẻ hơn nhiều. Cô bật nguồn nước lạnh và nhúng tay vào làn nước mát, cô làm việc đó vài lần nhằm dùng phương pháp này để giảm nhiệt, rồi làm ướt một trong số những chiếc khăn tắm và rửa mặt. Sau đấy cô cảm thấy mọi thứ dường như tốt hơn lên rất nhiều.

Sau một vài nhịp thở sâu, lên tinh thần cho một cuộc nói chuyện, cô cảm thấy sẵn sàng ở cạnh Tom Quinlan trong suốt khoảng thời gian sắp tới. Với đôi vớ dài ở một bên tay và chiếc đèn pin ở bên tay còn lại, cô quay trở lại hành lang.

Anh đang đợi cô, nằm dài một cách lơ đễnh trên một trong số những chiếc ghế, nhưng đôi mắt màu xanh đó vẫn quan sát cô một cách chăm chú như thể một con hổ đang quan sát con mồi của nó.

“Bây giờ”, anh nói, “Chúng ta cần có một cuộc nói chuyện nho nhỏ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.