Pendragon 7 - Đặt Cược Sinh Mạng

Chương 31



TRÁI ĐẤT THỨ HAI

Courtney đọc hết nhật kí trong nhà Sherwood.

Không thể chờ đợi, cô cầm bao thư lên lầu, vào phòng khách bỏ trống của ngôi nhà cũ, ngồi đọc trên sàn. Suốt thời gian đó tim cô đập rộn ràng. Mỗi biến chuyển mới trong chuyện của Bobby lại làm cô càng thêm lo lắng. Bobby thông báo sẽ tham gia Đại hội X. cô chỉ muốn khóc. Bobby đang thay đổi. Cô sợ bạn đang trở thành quá hiếu chiến, quá tự kiêu. Cô sợ đến chết được.

Cô cần Mark. Thật sự cần Mark. Nhưng Mark đã biến mất. Cậu ấy đã nhảy vào ống dẫn, tới những lãnh địa xa lạ. Những người duy nhất biết Mark đi đâu và vì sao, chính là Mark và… Saint Dane. Saint Dane! Andy Mitchell là Saint Dane. Hắn là Saint Dane ngay từ đầu, nghĩa là từ hồi học cấp một. Courtney lục lọi trong ký ức về thằng nhóc xấu tính, đầu tóc nhớp nháp, chỉ khoái hành hạ người khác. Thật không thể tin nổi. Nhưng càng nghĩ cô càng hiểu. Điều đó không làm cô cảm thấy thoải mái hơn, nhưng hiểu rõ hơn.

Bỏ lại những trang nhật ký của Bobby vào bao thư. Courtney ôm gối, gục đầu suy nghĩ. Andy đã châm chọc hành hạ Mark suốt đời, rồi thình lình trở thành bạn thân của Mark. Mục đích gì? Để làm Mark mến nó? Courtney không rành tâm lý, nhưng cô nghĩ vì sao Mark đã quá nhanh chóng chấp nhận Andy như một đứa đã thay đổi, như một người bạn. Mark bị thuyết phục vì thằng đầu bò thình lình chứng tỏ một khía cạnh khác tốt đẹp hơn? Điều đó làm nó thành người bạn hấp dẫn hơn? Bây giờ nghĩ lại, cô thấy mọi chuyện thật rõ ràng. Thằng Michell trở thành một thần đồng khoa học như một phép lạ. Saint Dane biết Mark sẽ hưởng ứng, nên hắn bày ra trò đó. Saint Dane thông minh tới thế sao? Tất nhiên. Hắn đã lừa bịp, lấy lòng tin của tất cả các chính phủ. Hắn chiếm được sự tín nhiệm của ông hoàng bà chúa, của trộm cướp và nhà khoa học. Saint Dane biết rõ phải bấm nút nào. Mark làm sao tránh khỏi.

Một ý nghĩ khác làm Courtney bàng hoàng. Saint Dane là Whitney Wilcox. Saint Dane là Andy Mitchell. Whitney Wilcox cố giết cô, nhưng Andy Mitchell giúp Mark cứu cô. Vì sao Saint Dane cố giết cô để rồi cứu cô?

Sự thật bỗng lóe lên trong đầu làm Courtney bật kêu lên:

- Ôi trời!

Tai nạn của cô là một sự sắp đặt. Một sự sắp đặt lắt léo, quỷ quyệt. Giúp Mark cứu cô, Andy Mitchell đã củng cố thêm mối quan hệ giữa nó và Mark. Nó tạo ra một mối ràng buộc. Hai đứa đã cùng cứu cô. Courtney khiếp đảm nhận ra cô là con cờ thí. Tất cả là vì Mark. Không còn nghi ngờ gì nữa, Saint Dane đã vượt qua một chặng đường dài để thu phục lòng tin của Mark. Bây giờ cha mẹ Mark đã chết. Đây chính là lúc Mark cần sự giúp đỡ của một người bạn. Ai ở bên cậu ấy để giúp đỡ? Saint Dane. Courtney muốn gào lên. Dù Saint Dane muốn gì ở Mark, chắc chắn điều đó có liên quan tới kế hoạch của hắn trên Trái Đất Thứ Hai. Hắn còn bận tâm chuyện gì khác nữa chứ? Cô nắm chặt hai tay. Đã nhiều năm cô và Mark lo lắng về những gì Saint Dane có thể làm trên Trái Đất Thứ Hai, mà không nhận ra hắn đã âm thầm đặt nền móng ngay trước mũi hai người. Tệ hơn nữa, cả hai lại là một phần trong âm mưu của hắn!

Courtney mong sao Bobby trở về. Bobby cần biết những gì đang xảy ra. Cô và Bobby phải tìm ra Mark, không chỉ để cứu cậu ấy, mà còn để ngăn chặn Saint Dane dùng bạn của họ vào bất kì kế hoạch gì trên Trái Đất Thứ Hai. Cô phải đương đầu với một quyết định. Cô nên tới Quillan tìm Bobby không? Cô cảm thấy Bobby tham gia Đại hội X chắc chắn là một sai lầm. Quá mạo hiểm. Bây giờ Mark lại cần giúp đỡ. Càng thêm lý do để Bobby phải trở về nhà. Vì Mark, vì Trái Đất Thứ Hai, và vì chính Bobby.

Courtney đứng bật dậy. Cô đã quyết định. Việc này xứng đáng để làm hư hỏng ống dẫn. Vừa xách ba lô lên, tiến một bước tới cầu thang xuống tầng hầm, cô chợt nghe tiếng… gầm gừ.

Courtney lạnh toát người. Tiếng gầm gừ từ ngoài tiền sảnh. Thận trọng lùa tay vào túi áo, cô nắm lấy bình xịt ớt.

Gừ ừ ừ…

Cô biết tiếng gừ đó. Không thể lầm được. Quig. Ngoái lại nhìn, cô tìm một lối ra khác. Một cửa sổ, một cửa hậu, gì

Nhưng không có. Dù sao cũng đã quá muộn. Quig phóng tới.

Đó là một con chó đen lực lưỡng, với hai hàm răng nhọn hoắt to đùng. Nó đánh vòng qua góc tiền sảnh, lao tới cô với toàn thể tốc lực, đôi mắt vàng khè, răng nhe ra.

Courtney rút bình xịt, nhắm, chờ đợi. Cô không muốn trượt mục tiêu. Phải để nó đến gần một cách nguy hiểm hơn. Con quái tấn công. Courtney không nhúc nhích. Cô chờ… chờ… chờ… rồi bóp cò.

Phụt!

Năng lượng phun ra từ trong bình, trúng con quig, làm nó bật ngược ra sau. Nó lăn lộn trên mặt đất rồi bất tỉnh.

- Aaa!

Courtney kêu lên, buông rơi bình xịt. Đó là một động tác vô thức. Dù là gì, thứ phun khỏi bình không là ớt. Ớt phun ra không thể đánh gục một quái quig đang tấn công. Hoặc bất cứ con vật nào khác. Tuy nhiên, con chó – ma đã chết đứ đừ. Courtney từ từ quỳ gối, nhặt cái bình lên nhìn, như đó là một thứ gì thuộc thế giới khác. Đúng vậy. Nhìn kỹ hơn, cô nhận ra đây không là bình xịt ớt của cô. Dù cùng kích cỡ và trọng lượng, nhưng bình này làm bằng kim loại màu bạc, không nhãn mác. Bình xịt của cô bằng nhựa với mấy chữ rõ ràng: BÌNH XỊT ỚT. Courtney lấy từ túi trái ra bình còn lại. Y hệt bình kia. Không phải của cô. Cô không biết hai bình này bị tráo đổi từ bao giờ và bằng cách nào.

Courtney không còn muốn ở lại đây thêm chút nào nữa. Cô bỏ ý định nhảy vào ống dẫn, ít ra là ngay lúc này. Bỏ lại hai bình bạc vào trong túi, bỏ bao thư nhật ký vào ba lô, cô chạy ra khỏi nhà Sherwood. Cô chỉ muốn về nhà ngay. Quá nhiều chuyện xảy ra, và chẳng chuyện nào hay ho. Leo qua tường rào cơ ngơi Sherwood, tụt khỏi cây xuống hè đường, cô không gặp khó khăn gì.

Cúi đầu rảo bước, Courtney không mong gì hơn là mau tới một nơi an toàn và lành mạnh.

Tiếng còi xe chợt vang lên sau lưng làm cô nhảy lên, bật kêu lớn:

- Aaaa!

Quay lại, Courtney thấy cha ngừng chiếc Volvo ngay phía sau. Ông nói:

- Xin lỗi. Ba không cố ý.

Courtney cố giữ nhịp thở điều hòa. Ông Chetwynde" align="justify">- Muốn nói cho ba biết vì sao con không tới trường không?

Ồ, đúng rồi. Trường.

Cô thành thật nói:

- Con không thể. Con muốn lắm, nhưng có quá nhiều chuyện phải giải quyết. Con không ngừng nghĩ tới Dimond. Con muốn về nhà.

- Ba không trách con đâu. Lên xe đi.

Courtney muốn hôn cha quá. Ông luôn luôn làm mọi chuyện dễ chịu hơn. Ước gì cô có thể thổ lộ hết với ông về tất cả những gì đang xảy ra. Quá khổ tâm là không thể tâm sự với ông trong khi ông là người cô cần nhất. Ôm ba lô sát ngực, leo lên xe. Courtney gạt nước mắt hỏi:

- Có tin gì thêm về máy bay không, ba?

- Không. Nhưng không có tin nghĩa là… tin xấu. Họ đang phân tích dữ liệu ra-đa nhưng không có nhiều hi vọng. Bây giờ họ đang tìm người sống sót. Ôi, đúng là một thảm kịch. Những chuyện này đầy rẫy trên trang tin tức, nhưng không bao giờ nghĩ chuyện đó lại xảy ra với những người mình quen biết.

Courtney yêu cha. Ông là người che chở cho cô. Là nhà vô địch của cô. Hình như ông luôn biết cách làm cho mọi điều tốt đẹp hơn. Cô áy náy vì mình đã biết quá nhiều về những mối hiểm họa thật sự của thế giới, và của Halla, hơn ông.

Ông Chetwynde nói tiếp:

- Họ đã chính thức công bố danh sách hành khách.

- Và…?

Ông Chetwynde buồn bã lắc đầu:

- Ông bà Dimond đã ở trong chuyến bay đó.

Courtney nhăn mặt, dù không hề bị bất ngờ. Cô biết họ đã chết. Chuyện đó thích hợp một cách hoàn hảo với kế hoạch của Saint Dane để tiếp cận Mark. Cô không muốn nói gì thêm về phi cơ hay thảm kịch nữa. Nhắm mắt, cô ngồi ngay ngắn trên ghế cho chuyến đi ngắn về nhà. Cô cảm thấy ghét phải ngồi trong chiếc xe cũ xì này. Chuyến đi dài, đầy đau đớn từ bệnh viện về nhà vẫn còn là một kỉ niệm nhức nhối. Cô mừng là nhà chỉ cách mấy dãy phố. Không đủ thời gian bị đau nhức vì cái ghế cũ. Nhưng chẳng bao lâu sau khi nhắm mắt, cô bỗng nhận ra một cảm giác là lạ. Lúc đầu, không hiểu chuyện gì, cô nhìn cái nhẫn. Nó không khởi động. Nhưng vẫn có cảm giác khác thường. Một lúc sau cô mới biết là gì. Courtney hỏi cha:

- Ba thay ghế mới rồi hả?

- Không. Sao?

- Cái ghế này bỗng hoàn toàn thỏa mái. Thật mà. Cứ như một cái ghế bành.

Ông Chetwynde phì cười:

- Lúc này mà con còn nghĩ vớ vẩn thế thì lạ thật!

Courtney nhúc nhích lưng trên ghế. Cái ghế chuyển động theo. Cô nhìn cha:

- Thôi mà ba. Ba quên là con đã phải ngồi trên ghế này suốt ba tiếng từ bệnh viện về sao? Từ đây tới Derby Falls con cứ nẩy tưng lên mỗi khi qua ổ gà. Rõ ràng đây không là ghế cũ

- Ba chẳng hiểu con nói gì. Có lẽ vì con đang khỏe hơn.

Courtney nhích mông lần nữa, chỗ ngồi hình như khéo léo chuyển dạng, nâng đỡ cô một cách hoàn hảo. Dù cô chuyển qua hướng nào, cái ghế cũng đáp ứng, êm ái như một tấm đệm chống sốc. Courtney đoán, hoặc là cha cô đã chi bộn tiền cho cái ghế mới xa xỉ này, nhưng không muốn cho mẹ cô biết; hoặc là cô đang tưởng tượng. Về nhà, cô sẽ hỏi lại ông. Ông Chetwynde ngừng xe bên thềm, hôn tạm biệt con gái rồi tiếp tục lái xe đi làm. Bước trên lối vào nhà, Courtney mơ hồ một cảm giác không yên tâm. Một cảm giác bất ổn, nhưng cô không biết là gì

Vào nhà, cô kêu lên:

- Má ơi má.

Không có tiếng trả lời. Courtney nhận ra là đã hơn chín giờ. Mẹ cô luôn đi làm vào lúc tám giờ.

Tiếng mẹ cô vang ra từ phòng khách:

- Bữa tối sẵn sàng để rã đông rồi đó, cưng.

Courtney ngạc nhiên hỏi:

- Má vẫn còn ở nhà hả?

- Đặt đồ ăn vào lò vi ba giúp má, được chứ?

- Bây giờ ạ? Còn sớm mà.

Tiếng bà vẫn vọng" align="justify">- Đêm nay má về trễ, đừng chờ má nghe không?

Hả? Bước vào phòng khách, Courtney hỏi:

- Má đang nói gì vậy?

Nhìn quanh tìm mẹ, cô bỗng… đờ người. Trên bàn viết có một thứ mà cô không thấy khi rời nhà sáng nay. Đó là cái bàn vẫn đặt máy vi tính cũ của gia đình. Máy tính còn đó, nhưng không là cái máy cũ. Trên màn hình rộng kỹ thuật cao đang phát ra hình ảnh mẹ của Courtney.

Hình ảnh đó nói:

- Mẹ xin lỗi. Tới chỗ làm, mẹ mới thấy lịch họp trễ. Nhận được tin nhắn này, báo ngay cho mẹ nhé. Hy vọng con không gặp khó khăn gì ở trường. Vụ nhà Dimond đúng là thảm kịch. Mẹ yêu con.

Màn hình trở lại màu đen.

Courtney không nhúc nhích. Cô biết máy tính này không có đó khi cô ra khỏi nhà mấy tiếng trước. Thậm chí nếu nó có đó, má cô để lại đoạn băng nhắn tin này bằng cách nào? Từ nơi làm việc! Không thể nào! Lạ hơn nữa, sao nó tự biết khi nào cô về nhà? Thường phải sau ba giờ chiều Courtney mới về nhà. Chuyện gì đang xảy ra đây?

Courtney cảm thấy con mèo Winston cọ xát vào chân mình. Nhìn xuống, cô… rú lên. Đúng là một con mèo, nhưng không là Winston. Winston lông ngắn lốm đốm như đồi mồi. Con mèo này lông đen, mắt vàng, với chòm lông trắng trước ngực. Courtney phóng lên trường kỷ. Lập tức hình ảnh mẹ cô xuất hiện trên màn hình, cứ như tiếng rú của cô đã khởi động máy tính.

- Bữa tối sẵn sàng để rã đông rồi đó, cưng. Đặt đồ ăn vào lò vi ba giúp má, được chứ?

Ngó xuống con mèo lạ đang ngồi trên sàn lom lom nhìn cô, Courtney kêu lên:

- Sao mày vào được đây?

Con mèo gừ gừ khoái chí, nói bằng giọng rổn rảng lạ lùng:

- Tôi sống tại đây mà

Courtney thét lên. Tiếng trong máy tính lại vọng ra:

- Bữa tối sẵn sàng để rã đông rồi đó, cưng. Đặt đồ ăn vào lò vi ba giúp má, được chứ?

Courtney nhảy lên, chạy ra khỏi phòng, phóng lên thang để về phòng ngủ an toàn của cô. Mới tới nửa cầu thang, cái nhẫn của cô sống dậy.

- Không!

Cô kêu lên như có thể làm thay đổi hoàn cảnh. Rút nhẫn, cô ném xuống sàn, gần cửa trước. Ngồi phịch xuống cầu thang, vòng tay ôm lấy người, cô nhìn cái nhẫn nới rộng dần, ánh sáng tỏa ra cùng tiếng nhạc. So với những gì xảy ra hôm nay, sự kiện huyền bí này chỉ là chuyện bình thường. Courtney nhắm mắt chờ ánh sáng chói lọi vào phút cuối. Khi ánh sáng biến hết, cô thấy nhật ký mới của Bobby vừa chuyển tới. Giống như lần trước, bao thư này màu nâu làm cô biết bên trong chứa đựng những tờ giấy xám nhỏ, với chữ viết tay của Bobby.

Cố lê chân xuống thang, cô chậm rãi tiến gần nhật ký. Không chắc đã muốn đọc, vì cô nghĩ mình không thể chịu đựng thêm bất kỳ chuyện gì nữa. Nhưng vẫn phải đọc, vì đây là công việc của cô. Một phụ tá. Hít một hơi, cô cúi xuống nhặt bao thư, và rồi…

Chuông cửa reo vang.

Courtney giật mình kêu lên. Không biết có ai bị lên cơn đau tim vì bị quá nhiều điều bất ngờ không. Nếu có, hẳn phải là cô. Cô nhặt vội nhẫn, cất bao thư vào ba lô cùng nhật ký của Bobby. Chuông cửa lại reo. Nhìn qua cửa sổ kế bên cửa chính, cô thấy một gã trẻ tuổi, nhưng cô chưa nhận ra ai. Trông hắn trạc tuổi cô, tóc nâu bù xù, cái áo thun ngắn tay màu vàng có vẻ quá chật với hắn. Không vì hắn mập, mà là trông hắn quá lực lưỡng. Cô tự hỏi, sao hắn có thể mặc cái áo quá chật và quá xấu đến thế. Bước lại cửa, cô hỏi ra:

- Tôi có thể giúp gì cho anh?

- Courtney có nhà không?

- Ai muốn biết vậy?

- Cô ấy đang chờ tôi.

Courtney mở cửa hỏi lại:

- Tôi chờ?

Điều đầu tiên làm cô bất ngờ là vẻ đẹp cường tráng của hắn. Sau đó là cái áo xấu xí màu vàng có in hàng chữ đỏ COOL DUDE trước ngực. Cô biết cái áo này. Đây là áo Mark luôn để tại ống dẫn, phòng xa có một Lữ khách tới Trái Đất Thứ Hai. Như vậy có nghĩa: anh chàng đẹp trai này là một Lữ khách, nhưng ai có thể…

Cô nhìn kỹ hơn. Hơn một năm rồi không gặp. Cậu ấy đã thay đổi. Đã trưởng thành. Không còn là một đ con trai nhỏ nữa.

- Làm gì mà ngẩn mặt ra thế? Mình đã nói là sẽ về nhà mà

- Bobby!

Courtney kêu lên, quăng mình vào vòng tay Bobby.

Hai đứa đứng đó ôm nhau. Courtney tấm tức khóc. Những giọt nước mắt mừng tủi, mất mát và yêu thương. Bobby đã về. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.

Dìu Courtney vào trong nhà, Bobby nói:

- Đừng để hàng xóm bàn tán. Hi vọng ba má bạn đang đi làm

Tách khỏi vòng tay Bobby, Courtney lau nước mắt, nói:

- Ba má mình đi làm. Bạn đã thay đổi

- Theo hướng tốt hay xấu đấy?

- Ôi, tốt. Nhưng trông bạn mệt mỏi quá.

- Ừa, chính xác.

- Chuyện gì xảy ra trên Quillan? Xảy ra trong Đại hội X?

Bobby nhíu mày:

- Hai bạn chưa đọc nhật ký mới nhất của mình sao?

Courtney rút bao thư ra khỏi ba lô nói:

- Mình mới nhận được chừng năm giây trước.

Bobby lắc đầu thắc mắc:

- Kì lạ! Mình gửi từ lâu lắm rồi mà.

- Mình không hiểu nổi mối liên quan của thời gian giữa các lãnh địa.

Bobby nói:

- Cùng hội với mình.

- Nào, chuyện gì đã xảy ra?

Vẻ mặt Bobby bỗng trở nên u ám:

- Hỏng hết rồi, Courtney. Tất cả. Mình muốn bạn đọc những trang này trước, rồi chúng mình sẽ nó.

- Được. Vào ngồi đi đã.

Cô kéo Bobby vào phòng khách. Hai đứa ngồi đối diện nhau trên trường kỷ. Bobby nhìn quanh cười nói:

- Ngôi nhà này vẫn y như mình nhớ. Biết mọi thứ không thay đổi thật là dễ chịu.

Chỉ màn hình máy tính lớn, Bobby nói:

- Ngoại trừ anh chàng kia. Đó là chút kĩ nghệ cao của ba bạn hả?

Courtney không biết trả lời sao. Cô cũng mù tịt như Bobby.

Chợt thấy một thứ khác, Bobby hỏi:

- Này! Ai đây? Chuyện gì đã xảy ra cho Winston rồi?

Ngồi trong khung cửa là con mèo đen xinh xắn đang lom lom nhìn hai người. Con mèo đứng dậy nói:

- Tên tớ là Doogie.

Với một cái vẫy đuôi, nó khệnh khạng bước đi.

Cả hai trừng trừng nhìn con vật đến ba mươi giây, rồi Bobby mới thốt thành lời:

- Thật bất ngờ.

Courtney lo lắng nói:

- Đã có chuyện xảy ra, Bobby. Những chuyện khác thường. Thậm chí mình không biết phải giải thích ra sao. Đó không là con mèo của mình.

- Đúng vậy. Mà nó còn biết nói nữa chứ. Có vẻ như… không bình thường.

- Chưa là gì đâu. Quá nhiều chuyện cần nói với bạn, nhưng mình không biết bắt đầu từ đâu.

- Mark đâu? Cậu ấy vẫn luôn đeo nhẫn chứ?

Courtney muốn khóc, nhưng không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Bobby. Cô nhắm mắt, hít một hơi lấy can đảm:

- Mình nghĩ đó là một phần của chuyện này. Mình không biết cậu ấy đang ở đâu.

Bobby nhìn Courtney một lúc lâu, sau cùng nó nói:

- Đừng hiểu lầm mình. Nhưng trông như bạn đã trải qua chuyện gì đó.

Courtney cười thầm vì nhận xét sự việc “ chưa tới” của cậu bạn. Cô bình tĩnh nói:

- Mình có nhiều chuyện để nói với bạn. Về Mark. Về mình. Nhưng trước hết, mình muốn biết chuyện gì đã xảy ra trên Quillan.

Bobby gật:

- Đọc đi. Mình không đủ sức kể lại tất cả đâu. Sau đó chúng mình nói chuyện.

Với tay lấy ba lô, Courtney rút ra bao thư vừa nhận. Bobby đứng dậy nói:

- Mình lục tủ lạnh của bạn được chứ? Mình thèm bất cứ thứ gì của Trái Đất Thứ Hai đến chết được.

- Tự nhiên đi.

Courtney nhìn theo Bobby đang tiến về phía nhà bếp. Cô sửng sốt vì trông cậu quá mạnh mẽ. Không quá cao lớn. Chỉ khoảng mét tám, nhưng tất cả những gì được huấn luyện đã cho cậu những cơ bắp cuồn cuộn. Cô gọi:

- Bobby.

Bobby dừng bước, quay lại nhìn cô. Cô nói:

- Bạn có mặt tại đây là một điều rất tốt.

Bobby gật đầu, rồi tiếp tục vào bếp. Courtney co chân lên trường kỷ, bắt đầu đọc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.