Pendragon 7 - Đặt Cược Sinh Mạng

Chương 37



Nhật kí #27

(Tiếp theo)

QUILLAN

Mười Bốn săn sóc vết thương trên đùi mình. Vết cắt gọn và may mắn không sâu. Hắn dùng một dụng cụ xịt một thứ giống như keo để bịt kín vết thương và làm chỗ đó tê đi, vì vậy mình không cảm thấy đau. Mình đi lại tốt, nhưng chẳng biết đi lại tốt để làm cái gì.

Chúng mình đang ở tại phòng ăn trong lâu đài. Mình đã từ chối trở lại phòng ngủ, hoặc bất cứ nơi nào khác trong lâu đài. Mình không muốn bị bất ngờ vì những cửa sập, những cái giường rớt xuống, những tên hề giết người nhảy ra để cắn mình. Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, mình muốn thấy nó trước.

Mười Bốn nói:

- Anh đã cứu Đấu thủ Xanh Lục. Vì sao? Để hắn chết là anh đã thắng Đại hội X rồi.

- Có rất nhiều lý do. Tôi nghĩ trước hết là vì tôi không sinh ra để hành nghề chiến binh.

- Nhưng anh thật tuyệt vời. Tôi chưa từng thấy ai như anh.

- Cảm ơn. Tôi có cơ hội, nhưng tôi không có bản năng sát nhân. Thậm chí tôi không nỡ bỏ cả những con tôm hùm vào nước đang sôi.

- Tôi không hiểu.

- Ý tôi là tôi không đủ lạnh lùng để làm điều đó.

Mười Bốn gật đầu:

- Ngay từ khi mới gặp, tôi đã thấy anh không giống những người khác. Tôi tin, nếu có thêm nhiều người như anh, Quillan sẽ là một nơi tốt đẹp hơn.

- Có nhiều người giống tôi. Anh sẽ sớm gặp họ thôi.

Veego tiến vào phòng ă theo sau là hai gã an ninh dado. Mụ lạnh lùng nói:

- Mi đã thành công.

- Thành công gì? Tôi tưởng tỉ số hòa?

Mụ cay đắng nói:

- Mi thành công trong việc hủy hoại bọn ta. Cá cược không còn tồn tại. Mọi người đang đổ ra đường, biểu tình chống đối các trò chơi. Chống đối Blok. Những đám đông nhào vào các cửa hàng Blok để cướp phá. Nhiều khu giải trí của bọn ta bị chà đạp và phá hủy. Bằng cách nào đó, chính mi đã gợi ý cho chúng… nổi loạn.

Ngồi lên bàn ăn để nghỉ chân, mình nói:

- Dù có tôi hay không chuyện này cũng sẽ xảy ra. Nếu không là tôi, thì người khác sẽ làm. Mọi người không thể sống mãi như thế này. Những công việc đáng sợ quá lâu rồi. Blok đã lớn mạnh vì lòng tham, nhưng người ta không thể xây dựng một nền văn minh trên việc đó.

Veego phản đối:

- Nhưng họ đã làm được.

- Không đâu. Họ đã cố hủy hoại một nền văn minh và suýt làm được. Nhưng không thể bóp nát tinh thần con người. Ít ra, không thể đàn áp tinh thần người dân mãi mãi. Có thể mất nhiều thời gian, nhưng rồi người dân Quillan sẽ lấy lại lãnh địa của họ. Chấm dứt những trò chơi của bà mới chỉ là bước đầu tiên.

Veego lắc đầu như không tin điều đó có thể thành hiện thực. Thế giới của mụ đang sụp đổ.

- Không thể tái diễn như thế được. Trước hết là Veelox, bây giờ là đây.

- Không. Có một sự khác biệt chứ. Người dân Veelox đã tự làm điều đó. Mọi người đều tham dự. Không ai ép buộc họ ở trong Nguồn Sáng Đời Sống. Còn trên Quillan chỉ có một kẻ thù duy nhất. Blok. Blok nắm quyền kiểm soát đời sống của họ, và bây giờ họ đang chống lại.

- Nhưng tất cả những chuyện này không liên quan tới những gì bọn ta đang làm. Bọn ta chỉ làm việc của mình để đáp ứng nhu cầu.

- A, nhu cầu đó sắp bị dẹp bỏ. Bà đừng làm như vô tội. Bà đã bắt cóc con người và sắp đặt để họ giết nhau. Vì lợi nhuận. Đó không là một công việc. Đó là tội ác. Bất kể đó là ý tưởng của bà hay không. Nhưng chính bà đã làm cho chuyện đó xảy ra. Bà biết gì nữa không…

Mình tiến lại mụ. Hai gã dado vươn thẳng người, nên mình không tiến quá gần.

- Có thể bà không biết những gì bà đang làm, nhưng đem những thứ từ lãnh địa khác tới đây sẽ dẫn tới một thảm họa. Bà đem nguyên liệu, loài vật, ý tưởng không thuộc về nơi này tới đây. Đó là những thứ trái tự nhiên đối với nơi này. Giả dụ, bà không đáng trách, vì bà không hiểu, nhưng hãy tin tôi: những gì bà đã làm là một tội ác chống lại loài người. Trừ khi chúng ta có thể tính toán được một cách xóa sạch tất cả những gì bà đã đem tới đây, nếu không bà sẽ bắt đầu tạo ra một chuỗi phản ứng mà so với nó thì những gì đã xảy ra trên Veelox còn quá ngon lành như một bữa tiệc.

Mụ có vẻ bị rúng động. Tốt. Mụ là một tội phạm. Gã em ngớ ngẩn của mụ cũng vậy. Mình nghĩ, không thể trách chị em mụ vì đã làm xáo trộn các lãnh địa, vì chúng thiếu hiểu biết, nhưng chúng vẫn đáng trách. Khi Blok bị hạ bệ, và công việc làm ăn của hai chị em bị dẹp bỏ, mình tin chúng sẽ phải đối diện với công lý.

Mụ nói:

- LaBerge và ta được triệu tập tới gặp ban quản trị vào sáng mai. Chắc chắn bọn ta sẽ bị tước bỏ trách nhiệm và các trò chơi sẽ bị dẹp.

- Khỏi lo chuyện đó. Dù sao tôi nghĩ trò chơi cũng sẽ không còn tồn tại lâu hơn nữa đâu. Sẽ là may mắn nếu chị em bà rút lui trước khi nhân dân bắt đầu tấn công vào lâu đài như đã đập phá khu giải trí của bà.

Veego nhìn mình khiếp đảm. Mụ đã không nghĩ tới chuyện đó.

Mụ nói cộc lốc:

- Được, ít ra ta còn có được một chút an ủi từ tất cả vụ này.

- Là gì vậy? Bà định giữ lại bộ quần áo ngớ ngẩn đó sao? Tôi tin chắc đó là những gì LaBerge quan tâm nhất.

Thình lình giọng mụ đầy vẻ lạnh lùng:

- Không, Pendragon, mi quên một điều. Đại hộ X chưa kết thúc. Mới chỉ hòa. Mà hòa thì còn một trận quyết định cuối cùng

- Không thể. Chân Đấu thủ Xanh Lục đã bị nghiến nát. Anh ta đã bị loại.

- Ồ không. Anh ta đã phục hồi và muốn thêm một cơ hội đấu với mi. Ta sẽ cho anh ta cơ hội đó.

Mình không thích diễn tiến này chút nào. Veego nói tiếp, đầy thích thú:

- Chúng ta luôn quyết định trò chơi và cố chọn ra những đối thủ ngang tài ngang sức, tạo ra những cuộc tranh đua hào hứng. Nhưng trong trường hợp này thì không. Có thể mi đã thành công trong vụ làm mất uy tín của ta, nhưng ít ra ta có thể không cho mi hưởng niềm vui chiến thắng. Đó là lý do ta đã chọn một trò chơi mà Đấu thủ Xanh Lục dày dạn kinh nghiệm nhất. Một trò tận dụng từng ưu thế về sức lực của anh ta. Ta tin chắc anh ta sẽ thắng và… mi sẽ chết.

- Trò đó là…?

- Tato, Pendragon. Ta không biết điều gì sẽ xảy ra với cái đám đông hơn hớn đã được mi gợi hứng, nhưng ta có thể nói chắc một điều: chúng sẽ sớm được thấy mi gục chết.

Mụ cười cười nói tiếp:

- Đây có thể là trò cuối cùng của ta trên Quillan, nhưng sẽ là trò làm ta mãn nguyện nhất.

Mụ quay người, tiến lại cửa, ra lệnh cho hai dado:

- Đưa nó đi ngay.

Mình nhìn Mười Bốn. Hắn bàng hoàng như một robot có thể bàng hoàng. Mình quát lên:

- Tìm Nevva Winter. Bằng mọi cách có thể, đưa cô ấy tới đây.

Bỏ lại Mười Bốn, mình bước tới lối ra. Mình biết đường. Hai dado theo sát phía sau, bảo đảm mình tới nơi phải tới. Mình nghĩ là đã biết trước kết quả này. Đây là cách Remudi đã chết. Quá phù hợp. Mình có được cơ hội trả thù cho anh ngay trên cùng một đấu trường. Điều mình không hiểu là làm sao Đấu thủ Xanh Lục có thể thi đấu. Chân hắn đã bị dập nát. Chính mình đã mắt thấy và cả tai nghe. Thậm chí nếu hắn chỉ hơi đau, mình cũng sẽ chiếm được ưu thế lớn trên võ đài Tato. Sau chấn thương như vậy, không cách nào hắn giữ được thăng bằng để đấu lại mình, chưa nói tới khi mặt đài bắt đầu chao đảo

Một phần mình hoàn toàn tự tin, phần khác mình biết không thể dễ dàng như vậy được. Đấu thủ Xanh Lục rất tinh quái. Hắn hẳn phải có những mưu mẹo mà mình không ngờ. Phải coi như hắn hoàn toàn khỏe mạnh và mình thì không có lợi thế nào. Làm khác đi là tự sát.

Hy vọng trong cuộc đấu quyết tử này, Nevva sẽ làm mọi cách để có mặt tại đó. Nhất là sau những gì đã xảy ra với Remudi. Nếu cô không tới, mình sẽ biết cô ấy đã gặp rắc rối. Tuy nhiên mình không thể quá căng thẳng vì chuyện đó. Phải tập trung toàn bộ nghị lực vào vụ đánh hạ Đấu thủ Xanh Lục trong môn thi đấu hắn luôn là nhà vô địch. Chẳng khác nào thách thức Lance Amstrong đua xe đạp. Chỉ một điều khác là: bị thua trong cuộc đua xe đạp bạn sẽ không phải chết.

Mình đi lại lộ trình quen thuộc xuyên rừng tới vòm đấu Tato. Khi mình tới nơi, Đấu thủ Xanh Lục đã có mặt tại đó rồi. Hắn đứng thẳng, bằng cả hai chân, trên ô vuông của hắn. Mình không thể biết hắn bị thương nặng hay nhẹ. Bước tới mép đài, mình hỏi lớn:

- Chân sao rồi?

Hắn nói ngay:

- Mi là thằng ngốc. Mi đã làm ta thất bại. Không, chính ta đã làm mình thất bại. Nhưng nếu thay đổi vị trí, ta sẽ để mi chết.

- Tôi đã làm vậy vì nhiều lý do. Nhưng phần lớn là vì tôi không là anh.

- Vì chuyện mi làm, ta cho mi một lời khuyên.

- Thật sao? Là gì vậy?

- Đừng mơ ta rủ lòng thương hại mi vì mi đã cứu ta.

Chờ hắn nói thêm, nhưng hắn im lặng. Mình hỏi:

- Thế thôi ư? Lời khuyên lớn của anh đó hả? Ôi, đa tạ. Cũng giúp tôi được nhiều lắm chứ.

Bước lên đài Tato, mình nhìn quanh. Không khác gì với những gì mình nhớ khi xem trận đấu mà Đấu thủ Xanh Lục đã giết chết Remudi. Năm vòm thủy tin màu khói còn nguyên. Mình thắc mắc, vũ khí gì giấu dưới mỗi vòm đó. Hy vọng mình sẽ không phát hiện ra, vì đập vỡ vòm sẽ làm đài nghiêng ngả.

Ấn bàn chân, mình thấy đài mềm và đàn hồi, giống như nệm lót đấu vật trong trường. Như có lò xo vậy. Mình thử lướt gót ủng qua mặt đài. Nó bám chặt. Tốt. Sẽ không bị trượt chân. Đứng ngay chính giữa đài, mình cảm giác chung quanh rất rộng lớn, nhưng biết đài này sẽ co lại khi chúng mình được đưa lên cao. Suốt thời gian mình quan sát bệ đài, Đấu thủ Xanh Lục không rời mắt khỏi mình, không nhúc nhích, y hệt như trước khi hắn đấu với Remudi.

Ngay khi mình bước vào ô vuông đối diện Đấu thủ Xanh Lục, LaBerge và Veego tiến vào khoảng trống. Hai chị em đứng bên bìa rừng, trao nhau một cái ôm. Đó là dấu hiệu thân yêu đầu tiên mình thấy giữa hai chị em này. Mình có thể bị xúc động nếu họ không là quái vật tàn ác. Một kẻ lại còn là quái vật mặc bộ đồ hề nữa chứ. Thật không gì đáng ghét hơn. Mình tưởng hai chị em cùng lên đài như trong trận đấu giữa Đấu thủ Xanh Lục và Remudi, nhưng chỉ mình LaBerge leo lên. Veego đứng tại chỗ, hai tay chống mạn sườn. Càng tốt, mình không muốn nghe thêm bất cứ lệnh lạc đáng ghét nào của mụ nữa.

LaBerge tiến lại gần Đấu thủ Xanh Lục, thì thầm mấy câu. Mình tin chắc hắn đang nói: “Chúc may mắn. Giết nó đi”. Hắn đưa cho Đấu thủ Xanh Lục cây roi kim loại, vừa có thể dùng làm vũ khí, vừa có thể đập vỡ mấy cái vòm. Hắn lừ lừ tiến tới mình, mắt đỏ hoe vì khóc. Miễn cưỡng trao cho mình vũ khí kim loại, hắn nói:

- Hy vọng vũ khí này gây thương tích.

- Cảm ơn. Tôi cũng thương ông lắm, chàng hề.

Thậm chí hắn không dám nhìn vào mắt mình. Đồ nhu nhược. Khi hắn vừa dợm quay đi, mình hỏi:

- Này, tôi không được ưu tiên vì thắng trận cuối cùng sao?

- Hòa. Không có ưu tiên cho một trận hòa.

- Tôi cá là chị em ông mới đặt ra luật lệ đó.

Không trả lời. Thằng cha này ghét mình đã làm hỏng niềm vui của hắn.

Bước tới giữa đài Tato, hắn đứng im, nhắm mắt. Hắn đang làm gì vậy? Một lúc sau, hắn mở mắt nhìn bà chị đang đứng nơi bìa rừng. Mụ khẽ gật đầu. Hít một hơi, hắn đứng thẳng người, thở ra tới xẹp ngực. Trong vài giây, từ một gã hề rầu rĩ tả tơi vì thế giới của hắn sắp sụp đổ, hắn biến thành một chỉ đạo viên thân mật mà mình đã thấy lần đầu trên những màn hình trong thành phố Rune. Đây là buổi khiêu vũ cuối cùng của h hắn sẽ biểu diễn sao cho xứng đáng. Hắn đưa cao bàn tay rất kịch. Đó là một tín hiệu. Nhạc bùng nổ trong rừng. Cũng vẫn là âm thanh điện tử lớn dồn dập mà mình đã nghe trong cuộc đấu Tato lần trước. Mình có thể tưởng tượng những gì đang xảy ra trên đường phố Rune và toàn thể Quillan khi họ xem quang cảnh này.

LaBerge biễu diễn nụ cười hết cỡ, dang rộng hai tay, ngân nga:

- Đặt cược đi, tới giờ rồi, trò chơi lớn nhất Quillan chính là đây!

Huênh hoang dạo quanh đài, hắn quay vòng, lướt đi, làm đủ điệu bộ gây náo nhiệt, oang oang nói:

- Đây là trận đấu của thời đại. Đại hội X vĩ đại nhất lịch sử Quillan. Không có màn kết thúc nào hấp dẫn hơn là sự kiện xảy ra ngay tại đây, vòm đấu Tato này.

Hắn ngừng lại, chắc để đám đông reo hò hoan hô, nhưng không cách nào biết điều đó có xảy ra hay không. Thú thật, hắn diễn rất tuyệt. Diễn cho một đám đông không thấy mặt, không nghe tiếng chẳng dễ dàng gì.

- Hân hạnh giới thiệu lần cuối cùng: người bất khả chiến bại trong suốt bảy kỳ thi đấu Tato, và sửa soạn về hưu sau chiến thắng thuyết phục sau cùng này. Đây là nhà vô địch của quý vị: Đấu thủ Xanh Lục!

Đấu thủ Xanh Lục vẫn im lìm như pho tượng, mắt không rời mình:

- Và đấu thủ của anh, một đấu thủ đã gây bất ngờ lớn trong Đại hội X này. Một người mới được hâm mộ, người hy vọng sẽ chịu đựng cho tới khi ngục ngã và có một cái chết đầy đau đớn. Đấu thủ Đỏ!

Oa! Việc hắn nghĩ ai sẽ thắng không là một bí mật. Không phải đến phút này mình mới biết. Trận đấu này thực sự sắp diễn ra, mình phải nhập cuộc thật nhanh.

LaBerge lại ngân nga:

- Chúc cả hai may mắn. Cá cược đang khép lại. Trận đấu sẽ bắt đầu!

Hắn lùi lại, nhảy xuống khỏi đài. Mình khom gối, vì biết chuyện gì sắp xảy ra. Với một cái lắc nhẹ. bệ đài bắt đầu dâng lên. Mình chăm chú nhìn Đấu thủ Xanh Lục, cố không nghĩ mình đang lên cao tới đâu. Nhưng rất khó, vì sau hắn, mình thấy cây cối như đang hạ xuống khi chúng mình vươn lên không. Mình tưởng tượng ngàn người ngoài đường phố đang kéo dài giọng: “Taaaaaaa to!” khi chúng mình lên cao. Mấy giây sau, qua khỏi những ngọn cây, một hình ảnh làm mình ná thở. Đúng nghĩa đen. Mình đã phải nín thở. Qua biển ngọn cây, mình có thể thấy những tòa nhà của thành phố xám xịt xa xa bên ngoài. Mình cảm thấy bệ đài hơi chao đảo. Chúng mình đã lên tới chỗ chết tiệt này rồi.

Với một cú lắc lư, bệ đài ngừng lại. Như vậy đó. Chặng cuối của Đại hội X, chương cuối cùng sứ mệnh của mình trên Quillan, và có thể cũng là hành động cuối cùng của mình trong cuộc đời Lữ khách.

Mình nghe tiếng khuyếch âm của LaBerge oang oang:

- Bốn… ba… hai một… TATO!

Và cuộc đấu bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.