Pendragon 7 - Đặt Cược Sinh Mạng

Chương 5



Nhật kí #24

(tiếp theo)

QUILLAN

Đến nay mình đã là Lữ khách được mấy năm rồi. Mình đã học hỏi nhiều hơn về thời gian, vũ trụ, và tất cả những gì không thể tưởng tượng nổi khi lớn lên tại thị trấn Stony Brook nhỏ bé êm đềm. Trên hết, mình đã học được một quy luật rất quan trọng để sống còn:

Khi bị những gã to cao, trông phát khiếp rượt đuổi thì… chạy.

Mình muốn biết mấy gã cảnh sát dado này là ai. Mình muốn biết sao thắng thua trong mấy trò chơi điện tử này lại quan trọng đến thế. Mình muốn biết “đấu thủ” là gì, và vì sao mình lai được trao một cái áo chỉ định làm một người thách đấu. Mình muốn biết cái “thòng lọng” quỷ quái bám riết lấy cánh tay mình là gì. Có cả đống điều mình cần biết về Quillan, nhưng mình sẽ không thể tìm ra lời giải nếu để mấy tên ác ôn trông như Frankenstein lôi xềnh xệch tới… chỉ có trời mới biết tới đâu! Phải áp dụng quy luật của mình ngay. Chuồn.

Rắc rối là mình không biết chuồn đi đâu. Khu giải trí rộng lớn và ồn ào, nhưng không đông người lắm. Mình không thể lẫn vào đám đông. Nhất là cái áo đỏ chót làm mình nổi bật như quả cà chua trong một tô việt quất xanh. Tốt nhất là vọt ra khỏi khu giải trí. Ít ra đó là mình hi vọng thế, vì mình cũng không biết sẽ gặp gì bên ngoài. Có thể là đang ở giữa sa mạc. Nhưng mình biết, ở lại trong này, chắc chắn sẽ bị bắt. Bên ngoài tốt hơn. Cứ hi vọng thế.

Lẩn tránh sau mấy bộ máy trò chơi, mình lom khom, đổi hướng, rồi bình thản bước sang ngả khác. Mình không muốn lôi kéo sự chú ý và đánh động mấy gã đầu gấu đang truy bắt mình. Không thành công. Vì cái áo đó. Nhiều người chạy tới mình. Cùng ánh mắt hau háu tuyệt vọng của tên đầu hói, họ vồ lấy mình mà hỏi:

- Khi nào anh thi đấu? Khá không? Khả năng của anh là gì? Làm ơn nói đi!

Mình bỏ ý định cố che giấu nhân dạng, vùng lên chạy. Ngoái lại xem dado có rượt theo không. Có. Vừa xông xáo qua khu giải trí, những con mắt búp bê chết của chúng vừa gắn lấy mình. Mọi người dạt sang hai bên nhường lối, hoặc liều mình chạy theo. Mấy gã này là ai? Ít ra, dù chạy đại nhưng mình cũng cách xa được chúng một quãng ngắn và có vài giây tìm lối ra trước khi bị chúng đuổi kịp. Nhưng sàn chính của khu giải trí quá mênh mông, mình không biết đường nào dẫn ra ngoài. Cứ cắm đầu chạy và hi vọng. Mình phóng qua những hàng máy như một cầu thủ luồn lách tránh truy cản. m thanh nhạc điện tử làm nền cho cuộc rượt đuổi. Thấy mình chạy, mọi người hoan hô cổ vũ như mình đang… chạy đua. Mình muốn “suỵt” một tiếng, nhưng thấy chỉ thêm t hơi. Rõ ràng là mình sẽ không thể đào thoát trong yên lặng, chỉ còn cách là mau chóng tìm được lối ra. Nhưng sau khi chạy ngoằn ngoèo qua khu giải trí được chừng một phút, mình vẫn không tìm thấy cửa ra.

Ý nghĩ có lẽ không có cửa ra nào và tất cả Quillan chỉ là một khu giải trí khổng lồ làm mình phát hoảng. Không biết đây là giấc mơ thành sự thật… hay là một cơn ác mộng. Ngay lúc này thì đúng là ác mộng. Mình bị đau xóc hông, phải ngừng lại thở.

Nấp sau một máy trò chơi cao, mình hồng hộc thở. Đúng lúc đó mình nhận thấy… chỉ là một vệt sáng trắng trên sàn, nhưng nổi bật giữa những tia sáng màu sắc rực rỡ. Ánh sáng của ban ngày. Mình biết là đã tới gần cửa ra vào. Hay cửa sổ. Dù là gì cũng được, mình sắp vượt qua nó. Mình chạy về phía vệt sáng. Luồn lách qua hai hàng trò chơi nữa, mình đã thấy… một cửa kính hai cánh dẫn ra bên ngoài và tới nơi an toàn.

Chỉ thêm vài mét nữa là mình tới… cái gì? Mình không biết. Nhưng mình phải tới đó. Trong khi chạy, mình thấy một thứ có thể giúp mình tẩu thoát dễ dàng hơn. Kế bên cửa là một hàng móc treo những chiếc áo khoác. Ý nghĩ đầu tiên của mình là: những người này khá tin tưởng treo áo ở đó không bị mất cắp. Ý nghĩ thứ hai là: mình phải lấy cắp một áo. Mình không là kẻ cắp, nhưng đây là chuyện khẩn cấp. Nếu định trà trộn vào lãnh địa này, mình không thể lang thang với cái áo làm mình nổi bật như một ngôi sao nhạc rock được. Vậy là mình chộp một áo có vẻ cỡ mình, dù thật sự mặc vừa hay không, không là vấn đề quan trọng. Chỉ cần che phủ cái áo đỏ lòm này. Ghi nhớ: trả lại cái áo khi bạn có cơ hội. Đã nói rồi mà: mình không là kẻ trộm, chỉ vì đây là chuyện khẩn cấp thôi.

Vừa mặc áo, vừa tiến tới cửa, mình ngoái lại nhìn khu giải trí. Hai gã cảnh sát ác ôn đang tăng tốc. Phải phóng ngay ra ngoài, biến thật lẹ. Trong khi xỏ tay vào áo, mình dựa lưng vào cánh cửa, đẩy bung ra, rồi xoay người ra ngoài.

Mình lọt ngay vào lề đường của một thành phố đông đúc đầy người. Tốt. Mình có thể trà trộn vào cảnh này. Kéo áo khoác quanh người, che giấu hết cái áo đỏ biểu hiện của “đấu thủ”, mình bước vội qua đám đông, tránh xa khu giải trí và… dado! Cúi đầu, mình đi càng nhanh càng tốt, nhưng cố né xô ngã bất kỳ ai. Không dễ. Vì hè phố khá đông người. Mark, cậu nhớ khi tụi mình đi xe lửa vào thành phố New York, rồi đi bộ tới đại lộ số 5 để vào Công Viên Trung Tâm không? Nhớ nơi đó luôn tấp nập hàng trăm người qua lại chứ? Mình cứ thắc mắc vì sao người ta không đâm sầm vào nhau. Đó, giống hệt như vậy. Mình đang ở giữa một khu trung tâm tấp nập của một thành phố rất đông đúc, nhưng mình không thể ngừng lại ngó nghiêng khi chưa đảm bảo đã cắt đuôi những kẻ đang đuổi. Chỉ có thể làm chuyện đó khi mình đã qua mấy ngã rẽ, vượt qua mấy đường phố, rẽ vào một đại lộ rộng lớn, và cảm thấy chắc chắn đã cắt đuôi chúng. Mình đi chậm lại. Tim bớt đập. Thoát rồi. Nhưng thoát tới đâu? Đã đến lúc mình tìm xem một thành phố trên Quillan như thế nào.

Những tòa nhà xám sừng sững trên đầu mình. Một số nhà chọc trời chẳng thua kém những gì các bạn có thể thấy trong những thành phố lớn trên Trái Đất Thứ Hai. Có những tòa nhà khác nhỏ hơn. Nhưng nhỏ hơn là mình đang nói về những tòa nhà từ hai mươi tới ba mươi tầng. Những tòa nhà này đều không có cá tính lắm. Tay thiết kế chúng chắc là tay đã thiết kế những bộ trang phục buồn rười rượi. Chẳng có tí tưởng tượng bay bổng nào. To lớn, xám xì và… ôi dào, chán ngắt. Cửa sổ dàn hàng, tầng này tiếp tầng kia. Nhìn qua bên kia con đường rộng, rồi nhìn ngược nhìn xuôi tới mút mắt đại lộ, mình thấy toàn những tòa nhà cứ từa tựa nhau. Sự khác biệt duy nhất giữa tòa nhà này và tòa nhà khác chỉ là chiều cao. Tất cả những cái hộp hình chữ nhật vươn tuốt lên bầu trời mây xám. Mình cảm thấy, nếu nhắm mắt, rồi xoay vòng vòng, mở mắt ra sẽ không biết đường nào với ngả nào nữa. Mình phát rầu khi nghĩ, tìm đường trở lại ống dẫn sẽ là cả một thách thức. Thấy mình đang đứng giữa dòng giao thông tấp nập, mình lui lên hè, và dựa vào một tòa nhà xám, để nhìn những gì đang diễn ra trước mắt được rõ hơn.

Con đường chật ních xe cộ. Họ có xe hơi từa tựa xe như trên Trái Đất Thứ Hai. Mình tin chắc hai bạn có thể đoán mình sắp nói gì. Đúng rồi…! Chán ngắt. Tất cả hình dáng đều giống nhau, tròn xoe từ trước tới sau. Hơi giống như V.W.Beetle, nhưng nhìn… không sướng. Cái màu đen, cái màu bạc. Thế thôi. Cũng có cả moto hai bánh. Mấy tay cưỡi mô tô di chuyển nhanh hơn một chút vì mô tô không nhiều và có thể lách qua xe hơi. Mình nghĩ, nơi này giống như những thành phố châu Á nhộn nhịp ở quê nhà, những nơi giao thông đông đúc và quá nhiều người lái mô tô. Hình như chạy mô tô là giải pháp đúng, vì những chiếc xe hơi như đứng ì tại chỗ.

Tất cả các loại xe đều chạy khá êm – mình vui mừng thông báo – nếu không đường phố sẽ bị chết ngộp. Chắc chúng đã được nạp điện, vì mình không nghe tiếng máy. Tất cả đều di chuyển về một hướng, rất từ từ. Hình như không ai quá tức giận về việc này. Mình không nghe tiếng còi hay tiếng la hét tức bực nào. Các góc phố đều có đèn tín hiệu, nhưng thay vì đèn tròn màu đỏ và xanh lá cây như của chúng ta, ở đây chỉ có một dải đèn xanh dương chạy dài bên trên con đường, từ hè đường bên này sang hè đường bên kia. Khi đèn bật, là cho phép giao thông. Khi đèn tắt, xe cộ ngừng lại.

Điều này cũng áp dụng cho khách bộ hành. Giống như những người trong khu giải trí, mọi người đều mặc những bộ đơn giản, buồn tẻ. Nhưng không như khu giải trí – gần như trống rỗng – đường phố chật ních người. Trên hè đường trước mặt mình, mọi người chậm rãi bước, nhưng không thanh thản. Người tiến tới mình từ bên phải, đi gần tòa nhà, người tiến tới mình từ bên trái, đi gần lòng đường. Gần như mình không thấy họ giao tiếp với nhau. Mỗi người chìm trong một thế giới nhỏ u ám riêng, nghĩ đến những chuyện riêng, đi về một nơi riêng. Vẻ mặt đờ đẫn thất thần. Không trơ trơ như mấy gã dado, nhưng trống rỗng. Mình chẳng thấy ai cười, tức giận, thậm chí chuyện trò. Đây là một thành phố nhộn nhịp, đông đúc, nhưng lặng lẽ đến lạ lùng.

Tầng trệt của những tòa nhà là các cửa hàng. Mỗi cửa hàng có lối vào riêng. Nhưng không giống cửa hàng trên Trái Đất Thứ Hai – với những cái tên lôi kéo sự chú ý của khách hàng – biểu hiện cửa hàng trên Quillan này cùng một kiểu chữ giống hệt nhau. Những mẫu tự kim loại màu bạc cao chừng mười phân gắn trên nền đen bóng. Lạ hơn nữa, không có tên hiệu, chỉ có những mặt hàng bạn có thể mua tại đó. Thật mà. Mình thấy tấm biển chỉ có mấy chữ THỰC PHẨM. Tấm khác: SĂN SÓC SỨC KHỎE. Mình thấy những tấm biển như: QUẦN ÁO, NHÀ CỬA, CHỨNG TỪ, TUYỂN DỤNG, NHN VIÊN, GIỮ TRẺ. Thậm chí có tấm biển chỉ vẻn vẹn: ÁNH SÁNG. Mình chẳng biết họ bán gì. Chắc là bóng đèn? Bất cứ buôn bán gì, cửa hàng nào cũng chỉ có một kiểu biển hiệu như thế. Mẫu tự trông quen đến lạ lùng. Cả phút sau mình mới nhận ra kiểu chữ giống như mình đã thấy trên mặt sau những cái đĩa chứa trong nhà kho rộng mênh mông dưới lòng đất. Những biển hiệu này trông giống chữ trên mặt sau đĩa: BLOK.

Mình đã vẽ một bức tranh khá ảm đạm về thành phố này. Đồng phục, u ám, buồn tẻ. Điều tốt nhất mình có thể nói: tất cả đều dường như vận hành một cách trôi trảy. Cứ như sự vận hành của một đồng hồ được điều chỉnh tốt. Mọi sự đều được đặt đúng chỗ và hoạt động chính xác theo đúng đường lối.

Còn điều nữa mình chưa nói. Mình muốn dành điều thú vị nhất này đến cuối cùng. Dựng đứng trên những tòa nhà nhỏ hơn là những bảng yết thị, trông như những màn hình tinh thể lỏng khổng lồ. Mình phải nói lại: mỗi dãy nhà đều có một bảng. Trông chúng rộng khoảng hơn sáu mét, cao chừng hơn ba mét. Dù đứng đâu, bạn cũng có thể thấy một bảng. Những màn hình này đều phát giống hệt nhau. Nhiều nhất là những màu hoạt hình đầy màu sắc. Những mẫu hình học ba chiều nhảy nhót, nẩy lên, rồi lẫn vào nhau tạo thành một điệu nhảy mê hoặc. Cùng lúc, dưới màn hình chạy từ từ hàng chữ như hai bạn từng thấy trên kênh tin tức ở quê nhà. Đó là tin trong ngày, như giờ – “17:2:07”. Mình đoán là giờ vì nó liên tục thay đổi. Thời tiết – “Ngày nhiều mây. Đêm lạnh giá, có thể có mưa”. Mình cũng thấy một thứ hình như là kết quả các trò chơi, mình không biết là ai chơi và là trò chơi gì – “Pimbay loại Weej 14-2, Linnta loại Hammaba 103-100”.

Thỉnh thoảng hình vẽ được thay thế bằng khuôn mặt một phụ nữ xinh đẹp hoặc một người đàn ông bảnh trai. Họ mặc giống như những người khác trong thành phố, chỉ thêm một huy hiệu trên túi áo, như mấy cảnh sát dado gắn trên tay áo. Mỗi huy hiệu có một chữ “B” nhỏ. Họ giống như những người đọc bản tin truyền hình, nói trước máy quay, với giọng nói dễ thương, thoải mái, rõ ràng.

Một phát thanh viên lên tiếng, giọng anh ta vang vọng khắp thành phố:

- Chiều nay có một chương trình âm nhạc. Xin các bạn điều chỉnh chính xác vào vị trí màu xanh dương, đúng mười chín-không-năm mươi-sáu. Chúc bạn một ngày tốt đẹp.

Rồi những mẫu vẽ sống động, rực rỡ trở lại trong một lúc. Tiếp theo là một phát thanh viên khác:

- Cần tài xế cho công việc dời chỗ. Nếu các bạn đang hoạt động trong khu vực bốn-bốn-hai-bảy tới chín-bảy-năm-hai, vui lòng báo cáo trong ca làm việc tới. Chúc các bạn một ngày tốt đẹp.

Cứ liên tục như vậy. Khoảng mỗi ba mươi giây lại có một tường trình hay thông cáo, và kết thúc bằng câu: “Chúc các bạn một ngày tốt đẹp”. Sau câu nói, mình lại thấy gương mặt màu vàng mỉm cười[2]. Mình ghét mấy cái mặt cười màu vàng, gần bằng ghét đám hề.

Khách bộ hành trên đường phố hầu như không quan tâm tới những bảng yết thị. Mình không biết vì sao. Còn mình thì không rời mắt khỏi chúng. Chẳng vì có gì hấp dẫn lắm đâu. Chỉ vì mình chẳng có gì khác để nhìn. Thành phố… ảm đạm quá. Những màn hình này là dấu hiệu duy nhất của sự sống. Đúng, chúng cũng có vẻ ghê ghê thật, vì mình cảm thấy con người tại đây đang bị nhồi nhét thông tin từ một quyền lực cao hơn. Nhưng cũng thú vị khi nhìn dọc suốt con đường với mấy trăm màn hình lớn kéo dài mút tầm mắt. Cứ như nhìn vào gương, với một tấm gương nữa sau lưng. Các bạn biết là nó làm cho mình cảm thấy như nhìn tới vô tận mà, đúng không? Đó, nhìn những màn hình tivi dọc phố gây ấn tượng cho mình y như vậy. Nếu không có chúng, nơi này chẳng khác nào là một thành phố của toàn xác chết biết đi. Hơi bị oải. Nhưng mình trách ai đây? Biết đâu những con người này cảm thấy hạnh phúc được sống như thế.

Oái!Bỗng một hồi còi lanh lảnh vang lên. Chẳng nghĩ ngợi gì hết, mình vội lẩn vào một cửa hàng bán xà-phòng. Bên kia đường, cách bên phải mình một dãy nhà, mình thấy hai gã cảnh sát dado to đùng vọt ra từ một hẻm nhỏ, phóng ra đường, tiến thẳng tới… mình! Mình nghĩ ngay: Sao chúng tìm ra mình? Vừa định quay đầu chạy, mình bỗng nhận ra: không có gì phải lo lắng, con mồi không là mình. Ngay dưới lề đường bên phải mình, một thanh niên đang cố chạy khỏi hai gã dado. Trông anh ta thật khiếp đảm khi tuyệt vọng len lỏi qua đám đông. Mình đoán anh ta là một tên trộm hay gì đó, vì rõ ràng hai dado giống hệt hai cảnh sát với mũ sắt bằng vàng, đồng phục xanh sẫm. Không ai nhường lối, cũng không ai cố chặn anh ta lại. Thậm chí như thể anh ta không hiện diện tại đó. Kể cả khi anh ta va chạm mạnh vào một người đàn bà, suýt làm bà ta ngã. Không nói một lời, người đàn bà chỉ cúi đầu, tiếp tục bước đi, như không hề có gì xảy ra. Cứ như bộ não của những con người này chết ráo rồi. Trái lại, chừng nửa dãy nhà sau anh ta, mọi người tách ra, nhường lối cho hai gã dado. Không biết họ muốn dado bắt anh chàng kia, hay họ khôn, vì có thể nếu không nhường đường họ sẽ bị đập nhừ tử. Hình như việc dado bắt kẻ đào tẩu chỉ còn là vấn đề thời gian.

Khi thanh niên đó chạy qua, mình thấy cái thòng lọng trên cánh tay anh ta đang lóe lên ánh sáng vàng, giống như của con người đã bị lôi đi trong khu giải trí. Trọng tội của anh chàng này cũng là đã bị thua trong một trò chơi sao? Mình thấy anh ta đang thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại, mặt hoảng loạn. Không chỉ vì mệt. Không đâu. Con người này đang khiếp đảm. Mình tội nghiệp anh ta, nhưng biết đâu đây thật sự là một kẻ trộm cắp, đáng bị túm cổ. Dù sao, đây không là việc của mình. Chen lấn qua người đi đường, anh ta tiếp tục chạy. Mình nhìn lại, hai gã dado sắp chạy qua mình. Mình lùi vội vào bóng tối của ô cửa. Mình không muốn chúng bỏ rơi con người hoảng loạn kia để quay qua một kẻ chạy không lấy gì là nhanh lắm. Là mình đó. Mọi người đều tách ra cho chúng vượt qua. Mình khom xuống, hé nhìn qua khoảng trống giữa hai người, để thấy hai dado rõ hơn. Thật sự mình thấy hai gã ác ôn này rất quen, nhưng không nhớ đã từng gặp ở đâu. Tuy nhiên, chúng có cái gì đó làm mình thấy quen quen.

Ngay lúc đó, một phụ nữ lái mô tô phóng khỏi lòng đường, lao thẳng lên lề, la hét:

- Coi chừng! Tay ga kẹt rồi!

Chị ta không điều khiển cái xe được nữa. Mọi người nhảy vọt khỏi đường. Chị ta lái xe ngay vào khoảng trống khách bộ hành nhường lối cho hai gã dado. Hai bạn đoán được chứ, một vụ tai nạn xảy ra đến nơi rồi.

- Cứu!

ười phụ nữ lái mô tô hét lên, lao thẳng vào hai tên dado đang chạy. Một tên la lớn:

- Tránh đường!

Giọng hắn làm mình rùng mình. Không phải tiếng người. Trầm đục, đều đều giống như… phải, giống như hắn là một con robot. Có thể thế không? Thật sự những tên dado này là robot sao? Tiếng la của chúng quá muộn. Người phụ nữ thấy hai gã dado tiến tới. Chị ta thét lên, nhảy khỏi xe. Chiếc mô tô đổ sang một bên, trượt thẳng tới hai tên dado đang phóng lại. Chúng không kịp né tránh. Nếu nhắm trước, chưa chắc chị ta có thể gây một cú va chạm hoàn hảo hơn. Chúng chạy sát bên nhau, và chiếc mô tô lật nghiêng húc trúng cổ chân hai tên kia. Cả hai lộn nhào cùng một lúc, như diễn viên xiếc. Chúng va xuống đất, quay vòng, chân tay cuốn lấy nhau. Nếu không quá căng thẳng, cảnh này cũng khá ngộ nghĩnh.

Người phụ nữ lăn đi mấy vòng. Mình muốn chạy ra xem chị ta có sao không, nhưng mình phải náu mình chứ. Mình không đến Quillan để tham dự vào những vụ va chạm nhỏ. Có thể nói là mình còn những trò chơi lớn hơn phải lo. Vì vậy mình đứng ngoài quan sát. Chị ta ngồi lên, sững sờ. Kỳ lạ là không ai tới giúp. Trái lại là tất cả mọi người đi đường đều tránh xa. Bây giờ trên hè đường tạo thành một vòng tròn, ngay chính giữa là hai gã dado thương tật, một xe mô tô hỏng và người phụ nữ bàng hoàng. Chị ta khá trẻ, chỉ chừng hai mươi tuổi. Tốt. Vì nếu là một bà già, chị ta đã bị thương vì cú ngã. Hình như chị ta chỉ trầy xước khuỷu tay. Ngồi trên hè đường, chị ta như đang cố bình tĩnh lại.

Cách chị ta gần một mét, hai gã dado cũng đã hoàn hồn. Thật sự mình nghĩ, chúng không biết bị cái gì đâm trúng, cho đến khi chúng thấy xe mô tô và người phụ nữ. Một gã đứng bật dậy, nhìn về phía con mồi đã biến mất. Hắn vừa chớm đuổi theo, tên đồng đội níu hắn lại, nói bằng cái giọng robot đùng đục kỳ quái:

- Nó không chạy xa nổi đâu.

Cả hai quay lại người phụ nữ đã làm sổng con mồi của chúng. Cả hai đều tiến một bước tới chị ta. Trông chúng không có vẻ quan tâm tới sức khỏe của người phụ nữ. Trông chúng đầy phẫn nộ. Tên thứ nhất hạch hỏi:

- Mi làm trò gì vậy?

Chị ta ngửng lên vừa định trả lời thì một người xô đẩy đám đông, tiến vào vòng. Hắn giận dữ quát tháo chị ta:

- Ê! Mày bị s

Trông hắn còn phẫn nộ hơn cả hai tên dado. Đó là một người tóc bạc, chắc là cha chị ta.

- Tao cho mày mượn xe, để mày gây ra chuyện như thế này hả? Để mày lái xe như một người điên sao?

Người phụ nữ không trả lời, hình như quá sững sờ. Người đó không dừng lại giúp chị ta, mà đến thẳng cái xe, vừa dựng lên vừa nói:

- Nếu hư hỏng, mày phải trả tiền sửa chữa.

Một tên dado nắm cổ tay ông ta hỏi:

- Ông biết mụ này hả? Nó đã cản trở một vụ đuổi bắt.

Ông ta hơi khúm núm. Ông ta có sức lực, nhưng rõ ràng là không muốn gây chuyện với dado.

- Biết chứ. Nó làm việc cho tôi mà. Nhưng bất cẩn kiểu này, chắc không làm được lâu nữa đâu.

Quay lại người phụ nữ, ông ta quát lớn:

- Về cửa hàng ngay.

Đứng dậy, chị ta lắp bắp:

- Cháu… cháu… xin lỗi. Cháu mất tay lái. Đó là do cái tay ga.

- Tao không muốn nghe xin lỗi. Cút!

Quay lại hai dado, ông ta cười cười:

- Xin lỗi. Nó sẽ không được phép lái mô tô nữa đâu. Ít ra là lái xe của tôi.

Không đợi trả lời, ông ta đẩy xe đi.

Hai tên dado nhìn từ ông già tới người phụ nữ, như không biết phải làm gì. Sau cùng một tên nói:

- Đi. Chúng ta phải truy lùng tiếp.

Cả hai dado bắt đầu đuổi theo con mồi. Đám đông bắt đầu di chuyển trở lại. Mình thì không. Mình nhìn người phụ nữ và ông già. Cảm thấy có điều không ổn. Đúng, những gì vừa xảy ra là một tai nạnường như tất cả đều có vẻ hơi quá hoàn hảo. Chị ta phóng xe lên hè, đúng thời điểm chặn đứng hai gã dado. Có chủ tâm không? Ai biết? Có thể hoàn toàn chỉ là tai nạn. Nhưng một điều chắc chắn đã xảy ra: kẻ bị dado truy đuổi đã chạy thoát. Còn một điều nữa làm mình nghĩ có những chuyện liên quan. Điều đó xảy ra ngay trước khi đám đông tấp nập lại trên hè đường. Người phụ nữ đứng dậy, phủi bụi, nhìn ông già. Mình theo dõi cái nhìn của chị ta. Ông già nhìn lại. Vẻ giận dữ của ông đã biến mất. Đúng lúc đó sự việc xảy ra. Ông ta đưa tay phải lên, nắm bắp thịt trên khuỷu tay trái. Một hành động không bình thường. Mình vội liếc về phía người phụ nữ vừa đúng lúc thấy chị ta cũng làm y như thế. Vẻ mặt không hề thay đổi, chị ta chỉ đưa bàn tay phải lên nắm bắp tay trái. Thật nhanh. Quay lại, mình thấy ông già đã mất hút vào đám đông.

Đứng đó một lúc, mình cố đoán những gì vừa nhìn thấy. Có lẽ mình đã quá thổi phồng sự việc, nhưng hình như rõ ràng là hai người đó đã trao đổi một tín hiệu thầm lặng. Mình chưa thể đoán ra điều đó có nghĩa gì, nhưng không sao, tai nạn đã cho phép người thanh niên chạy thoát, ông già đã làm cho cô gái không bị rắc rối. Tất cả xảy ra quá nhanh, hai gã dado không biết nguyên nhân tai nạn. Mình cảm thấy vừa được chứng kiến một điều quan trọng.

Mình không có thời giờ suy nghĩ lâu về chuyện này. Thình lình một hồi kèn lệnh vang lên từ màn hình trên đầu. Hồi kèn ấn tượng hơn tất cả những gì mình đã nghe cho tới lúc này. Đó là tiếng kèn điện tử kêu gọi mọi người phải chú ý tới màn hình. Tất cả đều dừng chân, ngước nhìn lên. Đúng nghĩa đen. Tất cả mọi người. Cùng một lúc. Khác hẳn với khi những bản tin và thông cáo được phát. Mình cảm thấy sự sôi nổi lan truyền khắp đám đông. Người ta hồi tỉnh, trao nhau những cái nhìn. Chuyện trò cùng nhau. Từ đầu tới cuối phố, người ta có thể cảm thấy sự phấn chấn trong đám đông. Xe cộ ngừng lại. Người lái ra khỏi xe, nhìn lên màn hình. Dù là chuyện gì sắp xảy ra, họ đang hồi hộp đón chờ. Nhiều ngàn con người thình lình lom lom ngước lên, chờ mong… cái gì?

Dĩ nhiên là mình cũng nhìn lên. Màn hình trắng trong khi tiếng kèn vang lên mấy giây. Sau cùng khi tiếng kèn lên tới tột đỉnh, một chữ xuất hiện cùng ánh sáng bất ngờ tỏa ra như mưa.

BLOK.

Lại là BLOK. Nó là cái quái gì vậy? Kiểu xuất hiện hoành tráng trên màn hình như thế, chắc hai bạn tưởng sẽ có tiếng hoan hô cổ vũ của mọi người, giống như khi võ sĩ đô vật của họ được tuyên bố vô địch. Không đâu. Họ vẫn tiếp tục nhìn lên, ngóng đợi, nhưng không có tiếng reo hò. Trong tiếng nhạc hào hứng tiếp tục, vang lên tiếng một người đàn ông. Tiếng nói kích thích

- Cuộc tranh tài sắp bắt đầu rồi.

Ông ta có vẻ hồi hộp gần như choáng váng, như đang cố làm đám đông xúc động như mình. Người dân Quillan ngất ngây hẳn lên.

- Chúng ta đang ở giữa quý. Điều đó chỉ nói lên một chuyện.

Thình lình tất cả đám đông gào lên:

- TATO!

Ui cha! Tiếng gào chói lói đến điếc tai. Họ đồng thanh la lên “Tato”, và bắt đầu reo mừng hoan hô. Chẳng hiểu “Tato” là gì, nhưng với đám đông thì hình như là một điều rất tốt. Nó như kíp nổ chạm thuốc nổ làm nổ tung đám đông. Chữ TATO lại lóe sáng trên màn hình, họ lại gào thét hoan hô. Mình không thể hình dung nổi “cái Tato” này tuyệt vời đến thế nào mà có thể tiêm một chút sinh khí vào cái thế giới thiếu sức sống này đến thế.

Giọng sôi nổi của người đàn ông lớn hơn, át tiếng gào thét:

- Các bạn hãy đặt cược. Sắp tới giờ rồi. Đây là trò chơi vĩ đại nhất Quillan!

Anh ta ngân nga như hát một bài đồng dao của thiếu nhi. Đám đông đáp lại bằng tiếng reo hò. Mình thì không. Đồng dao. Gần đây mình đã nghe một bài đồng dao. Ở đâu nhỉ? Vì sao bài đồng dao này làm mình có cảm giác bất an? Mình không nhớ nổi.

Trên màn hình, chữ TATO tan ra thành một chớp sáng chói lọi màu vàng cam. Chỉ còn lại cận cảnh của phát thanh viên. Cha này có một cái cười khoe hết răng. Tóc vàng và dài, hoàn toàn bù rối, trông như hắn đang lùa mấy ngón tay vào một lò nướng. Cha này già rồi, có lẽ khoảng bốn mươi. Dù bao nhiêu tuổi, trông hắn quá già để làm những trò quá khùng này. Tay này làm mình nhớ đến mấy cha ba trợn, cố rao bán đồ làm bếp hoặc xe hơi cũ, hay dự báo thời tiết trên chương trình truyền hình thương mại. Mắt hắn điên điên, đảo lia lịa. Nhất là, trông hắn như đang cực kì hưng phấn.

- Chúng tôi hãnh diện, vô cùng hãnh diện, được giới thiệu cùng các bạn cuộc thi đấu Tato lơn…ơn…ớn nhất trong lịch sử.

Hắn đang làm đám đông hóa rồ.

Cảnh quang rộng hơn, trên màn hình có thêm một người. Một người đàn bà. cứng ngắc và căng thẳng hoàn toàn trái ngược với thằng cha khùng khùng, náo nhiệt. Hai mắt bà ta nhìn trừng trừng không chớp. Tóc đen vuốt hết ra sau, trông như đầu trọc. Mặt nhọn hoắt như mặt chồn. Dù là ai, mụ là người của công việc.

Giọng rõ ràng, nhưng vô cảm, mụ nói:

- Cuộc thi đấu sắp bắt đầu. Cá cuộc sẽ vô cùng hào hứng. Đừng chậm trễ. Nếu bạn định đặt cược, thời gian chính là lúc này đây.

Hai người này làm thành một cặp dị thường. Gã khùng náo nhiệt trông như đang thu xếp cho một chương trình truyền hình thiếu nhi, còn người đàn bà với cái nhìn trừng trừng lạnh lẽo như bà giáo khắc nghiệt trong ác mộng của mọi người. Hai kẻ này là ai?

Chính gã khùng cho mình câu trả lời. Hắn ngân nga bài đồng dao khác:

- Đã đến lúc rồi, nào hãy vui chơi, chúng tôi sẵn sàng. Trò chơi không chán, chúng tôi là bạn, tên đã biết rồi: LaBerge và Veego.

Mình đã nhớ thấy bài đồng dao này ở đâu.

LaBerge và Veego, Veego và LaBerge. Đây là hai kẻ đã mời mình tới Quillan. Rút tờ giấy từ túi quần sau, mình đọc lại lần nữa:

Mặc vào áo trắng

Tới đây qua đêm

Cùng chơi vài trò

Cuồng nhiệt dễ thương

Tới rồi sẽ biết

Chủ nhân trên Quillan,

LaBerge và Veego.

Quan trọng hơn, lời mời này được Saint Dane chuyển qua ống dẫn, trong một cái hộp. Vì nguyên nhân nào đó, công việc của hai kẻ tàng tàng điên điên trên màn hình tivi này có liên quan tới gã Lữ khách ma quái. Mình cần biết họ là ai, định làm gì. Cuộc săn lùng Saint Dane của mình chính thức đã bắt đầu.

Veergo nói:

- LaBerge và tôi cảm thấy cuộc chơi Tato này sẽ vô cùng hào hứng. Nhất là trận đấu mười hai-không-sáu có hai đấu thủ cân tài cân sức.

(Mụ phát âm LaBerge nghe như tiếng Pháp. Nhưng như mình biết, làm gì có người Pháp trên Quillan.)

LaBerge thông báo:

- Lúc này họ đã vào nhà vòm Tato. Cơ hội cuối cùng để đặt cược. Buổi trình diễn sắp bắt đầu.

Màn hình lóe lên màu trắng. LaBerge và Veego biến mất. Thay vào đó là hình ảnh trông giống như một sân thể thao. Đó là một cái bục lớn hình bát giác rộng chừng mười lăm mét. Chính giữa là một hình hiệu màu đỏ với chữ TATO, khổ chữ quen thuộc. Mình thấy năm vòng tròn màu đen cách đều làm thành vòng tròn trên mặt sàn, gần mép sàn. Mỗi vòm đường kính chừng gần một mét, chính giữa cao khoảng hơn ba mươi phân – giống như những cục bướu bóng lộn. Trông chúng như được làm bằng kính đen. Sau cùng là hai hình vuông đối diện nhau đánh dấu giới hạn sân đấu. Phải nói ngay là mình chưa từng thấy loại sân thi đấu nào giống thế này.

Giọng LaBerge vang lên:

- Thông báo.

Nhạc trỗi lên. Sự phấn khích dâng cao.

Anh ta đã bất khả chiến bại trong trận đấu Tato, và bây giờ đang sẵn sàng giành thêm chiến thắng mới. Chưa từng có kỷ lục bảy lần thắng liên tiếp. Hỡi công dân Rune và toàn thể Quillan, chúng tôi hân hạnh giới thiệu: đấu thủ được mọi người yêu thích nhất… Đấu thủ Xanh Lục!

Đám đông đang tụ tập ngoài đường hoan hô bằng những tiếng hô vang: “Xanh Lục, Xanh Lục, Xanh Lục”.

Mình nhìn đấu thủ bước lên võ đài, đứng vào một hình vuông. Hắn khoảng tuổi mình, cao lớn, tóc đỏ dợn sóng, thả dài xuống tận vai; trông rất giống một vận động viên điền kình. Nhưng điều làm mình chú ý nhất là cái áo của anh ta. Áo màu xanh lá với năm sọc chéo màu đen… giống hệt cái áo mình đang mặc. Mọi việc bắt đầu sáng tỏ. Gã hói đầu trong khu giải trí đã gọi mình là “đấu thủ”. Chắc hắn tưởng mình thi đấu trong trò Tato này.

Sự hiểu l đó chẳng làm mình vui tí nào.

Những gì tiếp theo còn làm mình kém vui hơn.

Veego thông báo:

- Tranh tài với Đấu thủ Xanh Lục là một đấu thủ mới. Dù chưa bao giờ bước vào nhà vòm Tato, anh ta đã gây ấn tượng rất mạnh với các trọng tài, và lập tức được tiến vào buổi thi đấu rất đặc biệt này. Nếu Đấu thủ Xanh Lục phá kỉ lục, thì sẽ là một thách thức với đối thủ hứa hẹn nhất từng bước vào nhà vòm Tato. Hôm nay, lần đầu tiên chúng tôi hân hạnh được giới thiệu tại Rune này và trên toàn Quillan, đối thủ đầy tài năng… Đấu thủ Vàng!

Rune. Rune là gì? Mình chưa kịp suy nghĩ nhiều hơn, người được gọi là “Đấu thủ Vàng” bước lên đài bát giác, mặc áo vàng với năm sọc chéo màu đen. Mình nghĩ, mình là Đấu thủ Đỏ. May mắn ghê. Mình vẫn chẳng hiểu vì sao bộ quần áo đấu thủ này lại để cho mình tại ống dẫn. Thà là một thứ gì đó đừng làm ai chú ý, để có thể trà trộn vào lãnh địa. Mình quyết định, ngay khi có thể tìm được một bộ quần áo chán ngắt của Quillan, sẽ chọn ngay cái áo này.

Mình có thể thấy vì sao Đấu thủ Vàng được coi là một đấu thủ mạnh. Anh ta cao hơn Đấu thủ Xanh Lục ít nhất là một cái đầu. Da sậm màu, dù không đen như người Batu trên Zadaa, như Loor. Anh ta di chuyển khoan thai, không một động tác thừa. “Mềm dẻo” là từ chính xác nhất để diễn tả về anh ta. Có cơ bắp nhưng không mập. Trông anh ta như một vận động viên nhảy xa ở thế vận hội Olympic. Hai tay này thật trái ngược. Một người cao và thon, một người to ngang và lực lưỡng. Mình không biết cái nào có lợi hơn trong cái trò gọi là Tato này.

Trong khi hai đấu thủ lên đài bát giác từ hai phía đối diện, màn hình lớn chiếu cận cảnh họ. Đầu tiên là Đấu thủ Xanh Lục. Trông anh ta thỏa mái và tự tin. Hình như không chút lo ngại Đấu thủ Vàng hạ bệ mình. Anh ta là nhà vô địch và tin tưởng sẽ giữ vững ngôi vô địch. Liệu Đấu thủ Vàng có được một cơ hội không. Thú thật, ai thắng mình cũng không quan tâm. Mình chẳng hiểu gì với những gì đang thấy và hoàn toàn không có lợi lộc gì trong trò này. Cho tới khi màn ảnh chiếu cận ảnh Đấu thủ Vàng. Trừng trừng nhìn lên màn hình khổng lồ, mình không tin nổi những gì đang thấy. Mình chớp mắt. Chắc mình lầm. Không thể như thế được.

Đấu thủ Vàng khoanh tay trước ngực. Vẻ bứt rứt. Mình có thể thấy điều đó trong mắt anh ta. Anh ta chăm chú nhìn đối thủ. Mình có thể đoán tâm trí anh đang suy nghĩ nhiều điều, nhưng dường như không hề có tự tin. Trong khi Đấu thủ Xanh Lục đã quyết tâm với trận đấu. Nhưng không phải mình bị sững sờ vì việc đó. Mình nhìn suốt dọc con đường, lên tất cả những hình ảnh khổng lồ đang phát hình ảnh của Đấu thủ Vàng. Không biết vì sao, nhưng mình cứ nhìn từ màn hình này tới màn hình kia, mong thấy một sự khác biệt. Không, phải nói là hi vọng thấy một điều khác. Mình thật ngốc, vì tất cả là những hình ảnh giống nhau, chiếu đi chiếu lại. Không lầm được. Hình ảnh đủ lớn để mình thấy thật rõ.

Đấu thủ Vàng đeo một cái nhẫn. Một nhẫn bạc với viên đá xám ngay chính giữa.

Nhẫn của Lữ khách.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.