Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ

Chương 14



NHẬT KÍ #29

(Tiếp theo)

IBARA

Mình phải chạy để bắt kịp nhóm Jakill xuyên qua khu rừng rậm. Không dễ tí nào. Chúng biết từng cái rễ, từng cục đá. Mình phải tập trung, lao tới mà không để đập đầu xuống đất. Chúng chạy như mèo rừng, nhảy qua cây đổ, chui dưới cành cây, không hề giảm bước. Mình thì chạy như một con rùa lúng túng, bị cành cây quất vào người và phải cố gắng để không bị gãy cổ. Đã vậy, mình còn luôn dõi theo xem chúng đi hướng nào.

Đúng hai phút sau, mình mất dạng chúng. Một mình trong rừng. Mình bị lạc rồi. Nhìn quanh, mình chuẩn bị chạy, nhưng chạy đi đâu? Mình mệt mỏi, điên cuồng và còn hơn cả bó tay.

Hít một hơi, quay lại, mình đối mặt ngay với tên trộm tóc vàng. Giật nảy người vì bất ngờ. Nó từ đâu ra vậy?

- Lối này.

Nó ra lệnh rồi chạy tiếp.

Không lưỡng lự, mình chạy theo ngay. Không bao lâu sau, chúng mình đã đang leo lên một sườn đá phủ đầy dây leo. Ghì cánh tay trên vách đá sắc, mình thọc cổ chân vào đám dây leo như đang vươn ra để tóm lấy mình. Dường như tên trộm tóc vàng chẳng gặp rắc rối gì. Nó di chuyển chậm chỉ là để cho mình theo kịp.

Sau cùng, vượt khỏi rừng cây, chúng mình lên một gờ đá trên sườn núi. Nhiểu Jakill đã ở đó rồi, kể cả Siry. Tất cả đều đang chăm chú nhìn xuống dưới, không biết mình đã tới.

Một quang cảnh không thể nào tin nổi. Ngôi làng trải ra bên dưới tụi mình. Xa hơn là vịnh xanh ngăn ngắt, rồi tới đại dương. Mình cảm thấy như đang ở trên một hòn đảo. Mình ngồi xuống thở và quan sát Siry. Nó khom người, lom lom nhìn xuống làng như một con mèo rình mồi, hai mắt lim dim tập trung. Không ai lên tiếng cho đến khi…

Nó chỉ tay và nói:

- Kìa.

Chúng mình nhìn theo và thấy xa xa bên dưới khu rừng có sự di động. Có vẻ như một nhóm người đang len lỏi qua rừng rậm, tiến tới rìa làng. Tụi mình ở quá cao và rừng quá dày nên khó thấy rõ chúng trông như thế nào. Nhưng cây cối lay động và những thân hình thấp thoáng cho mình thấy chúng đang tản ra và di chuyển một cách thận trọng.

Chú nhóc đã chạy về báo động đầu tiên lên tiếng:

- Không chỉ có chúng đâu. Còn nhiều đám khác nữa. Nhiều lắm.

Twig thì thào:

- Chúng đang làm gì vậy ta?

Trong khi tất cả không rời mắt khỏi sự di chuyển bên dưới, Siry nhìn sang hướng khác. Trước đó, thái độ của Siry chỉ là một kẻ giận dữ và bất cần đời. Nhưng lúc này, mình thấy nó đang tiến xa hơn thế. Tập trung. Động não. Rõ ràng là Siry khác xa với ý nghĩ đầ tiên của mình về nó.

Twig kêu lên:

- Nhìn kìa. Khói. Chúng đang đốt cái gì đó.

Mình thấy một làn khói mỏng tỏa lên từ đám cây nơi đám Đào tẩu đang di chuyển. Những gã này là ai? Chắc mình cũng sẽ sớm biết thôi.

- Đi nào.

Chú nhóc mắt chuột kêu lên. Nó vừa định leo xuống. Siry đưa tay ngăn lại, ra lệnh đầy uy quyền:

- Không.

Chú nhóc nhăn nhó:

- Sao lại không. Chúng ta có thể ngăn chặn chúng.

- Khoan.

Một giây sau, mình thấy khó bốc cao gần rìa làng. Twig nói đúng. Những kẻ Đào tẩu đang đốt gì đó. Twig lại kêu lên:

- Chúng đang đốt những căn lều.

Siry không phản ứng. Nó không rời mắt khỏi khu rừng bên dưới. Tập trung. Quan sát. Nó lẩm bẩm:

- Sẽ có còi báo động. Lực lượng an ninh sẽ ào ào chạy ra.

Chính xác. Một hồi còi rúc lên. Hồi còi lanh lảnh, kéo dài đủ để dân làng nghe thấy.

Siry gật gù hiểu biết:

- Toàn thể lực lượng sẽ hấp tấp ào ra dập lủa, đụng độ kẻ thù, giống như những người hùng. Họ luôn nghĩ họ là người hùng mà. Đồ ngốc.

Nhóc mắt chuột cười ha hả:

- Quá đúng. Ngốc!

Nó nhăn mặt hỏi:

- Sao họ ngốc thế nhỉ?

Siry nhìn xuống làng. Mình nhìn Siry. Chỉ tay về một phía khác trong làng, nơi lửa đang bốc lên, nó thông báo:

- Đám cháy chỉ là bẫy mồi. Còn những chuyện khác nữa.

Tất cả đều nhìn thấy có thêm nhiều sự chuyển động bên dưới khu rừng. Một nhóm Đào tẩu – chẳng hiểu chúng là gì – đang di chuyển từ hướng đối diện với đám cháy.

Tóc vàng tuyên bố:

- Chúng tiến tới ngọn núi. Tới hội đồng thẩm phán. Nếu toàn bộ lực lượng an ninh đều ở phía bên kia làng thì…

- Hội đồng không được bảo vệ.

Siry nói rồi đứng dậy, nhìn c

- Đó là nơi chúng ta cần có mặt.

Nó trườn xuống sườn núi. Nhóm Jakill tiến theo ngay. Mình theo sát chúng. Thật khó hiểu. Mình tưởng Jakill là một băng nhóm sống ngoài vòng pháp luật. Rõ ràng hội đồng nghĩ Siry là tội phạm. Họ đã kết án nó một năm lao động khổ sai. Vậy mà nó đang sốt sắng xông tới bảo vệ những con người gọi nó là “độc ác”. Chẳng có gì trên Ibara là dễ hiểu cà. Mình chỉ còn biết chạy theo và hy vọng tìm được lời giải đáp.

Mình cũng hy vọng không trượt ngã gãy xương khi chạy xuống sườn núi dốc phủ đầy dây leo. Đám Jakill lớn lên trong rừng. Chúng biết cách di chuyển qua địa hình mấp mô lẹ làng như qua thảm cỏ nhân tạo vậy. Chúng cũng gần như không gây tiếng động. m thanh duy nhất mình nghe là tiếng huỳnh huỵch chính mình gây ra. Lần này không ai giảm tốc để giúp mình. Chúng phải xuống kịp để chặn đầu đám Đào tẩu trước khi bọn đó tới hang núi. Mình đoán, gờ đá tụi mình đã đứng cao khoảng nửa dặm trên sườn núi. Khi tụi mình bắt đầu đuổi theo tụi chúng, tụi Đào tẩu chỉ còn cách miệng hang – dẫn tới nơi hội đồng nhóm họp – chừng vài trăm mét. Nếu muốn bắt kịp, tụi mình phải chạy thật nhanh, và đám Đào tẩu phải chậm bước lại.

Mặt đất đã bằng phẳng. Và mình… chưa té ngã. Nhóm Jakill cách mình khá xa, nhưng rừng thưa thớt dần, nên mình có thể thấy chúng. Hay hầu hết bọn chúng. Mình hoàn toàn mù tịt là đang đi đâu, cứ cắm đầu chạy thẳng tới trước. Đang ngon trớn, thình lình mình bị mấy bàn tay mạnh mẽ tóm lấy, kéo váo một bụi rậm.

Lại là tên tóc vàng. Nó nhìn mình ra dấu thầm “suỵt”. Không dễ để giữ thở không thành tiếng, nhưng mình đã cố. Nhìn quanh, mình thấy nhóm Jakill đã tản ra. Tất cả đều hướng mắt về phía trước. Tất cả đều ẩn nấp. Tất cả đều cảnh giác.

Một cái vỗ vai làm mình giật bắn người. Quay lại, mình thấy Siry đã trườn tới sát bên. Trời đất, nó lặng lẽ như ma. Siry thì thầm:

- Chúng ở ngay phía trước.

- Chúng là ai?

- Ở yên đây mà quan sát.

- Cậu định làm gì

Nó cười ngạo mạn:

- Cha tôi nghĩ chúng tôi là một băng nhóc vô trách nhiệm. Có thể ông đúng. Nhưng đừng, đừng bao giờ sỉ nhục chúng tôi.

- Siry, cậu định làm gì?

Nó ngoắc tay ra hiệu. Cả nhóm Jakill – mình đoán khoảng mười lăm đứa – khom người, từ từ lặng lẽ di chuyển. Mình giữ vị trí sau chúng. Mình có mặt tại đây chỉ để quan sát. Chúng bò qua bụi rậm, không nói một lời. Mình có cảm giác trước đây chúng đã từng làm chuyện này. Di chuyển chừng một phút, mình thấy một thứ phía trước. Đồng thời cả nhóm cũng thấy và ngừng lại.

Tụi mình đã bắt kịp đám Đào tẩu. Mình thấy sự di chuyển phía trước đang tiến qua bên phải. Chúng đi cùng hướng và trước tụi mình khoảng ba mươi mét.

Chúng không biết tụi mình ở đằng sau. Bây giờ gần hơn, mình đã có thể nhận ra vài chi tiết về nhóm “Đào tẩu” bí ẩn. Không biết mình đã mong thấy gì, nhưng chắc chắn không như thế này.

Hầu hết là đàn ông, tuy nhiên mình nghĩ là cũng thấy vài phụ nữ. Trông chúng không giống quân du kích đã được đào tạo, hay gì gì khác. Trái lại. Trông chúng như người bình thường. Chỉ có một điều nổi bật là quần áo của chúng. Nếu không biết rõ hơn, chắc mình đã bảo quần áo chúng là từ Trái Đất Thứ Hai. Có đủ loại quần áo, áo khoác. Trông cũ xì, rất cũ. Những cái quần rách, vá, tả tơi. Có người đi giày hai chiếc khác nhau. Mình thấy một gã chân xăng-đan, chân ủng. Mấy gã đội những cái mũ trông như từng bị nghiền trong máy xay sinh tố. Bọn chúng bèo nhèo như vậy đấy.

Những con người này thật dơ bẩn, râu tóc bờm xờm, người ngợm nhem nhuốc. Da chúng như màu xám. Đó là một điều lạ vì chúng sống trong môi trường nhiệt đới. Rõ ràng chúng không có vẻ gì là một nhóm biệt kích nguy hiểm. Trông chúng giống một đám rách rưới vô gia cư bị lạc trong rừng hơn.

Siry đưa tay lên. Nhóm Jakill dừng lại. Nó khoát tay thành một vòng tròn, đám Jakill nối đuôi nhau di chuyển sang trái. Mình di chuyển phía sau chúng. Có vẻ như Siry muốn chúng tạo thành một vòng tròn trước tụi Đào tẩu. Di chuyển qua trái chừng mấy mét, tụi mình vào một khoảng trống. Trở vào làng Rayne. Bên phải tụi mình là ngọn núi có hang động dẫn vào hội đồng. D đang chạy ra khỏi hang, tiến tới những căn chòi bốc cháy. Không hoàn toàn vì sợ, mà vì có nhiều người chạy xem chuyện gì đang xảy ra. Họ không hề biết là đang chạy qua đám Đào tẩu ẩn trong rừng, lặng lẽ chờ đợi. Sau cùng đã rõ vì sao tụi mình bắt kịp chúng. Chúng chờ cho đến khi mọi người ra điều tra đám cháy. Khi địa bàn được dọn, chúng sẽ tiến vào hội đồng.

Nhóm Jakill đang ở một vị trí hoàn hảo để cắt đường chúng.

Siry lẳng lặng ra hiệu cho cả nhóm cấp tốc tiến tới hang. Chúng chạy từ chòi này qua chòi khác, di chuyển ngược chiều với đám dân làng đang ra khỏi núi, cố tránh tầm nhìn của bọn Đào tẩu. Sau cùng chúng tập họp sau một chòi cách xa con đường cát từ rừng ra. Mình biết sau tấm màn rậm rạp cùa rừng cây, đám Đào tẩu đang chờ đợi. Không xa tụi mình là cái hang dẫn vào lòng núi, và hội đồng thẩn phán.

Siry ra hiệu cho tất cả đứng chờ. Thêm nhiều người ra khỏi hàng, chạy tới đám cháy. Tiếng còi báo động vẫn đang tiếp tục rúc lên. Sau cùng, khu vực đã trống. Mọi người đã đi hết. Hang để ngỏ. Đám Jakill rút vũ khí. Mình cảm thấy sự căng thẳng. Không sợ, chỉ căng thẳng. Chúng đã sẵn sàng chiến đấu.

Mình thấy một cái đầu ló ra từ rừng rậm bên kia đường. Rồi một cái đầu nữa, thêm một cái đầu nữa. Đám Đào tẩu đang bắt đầu hành động. Chúng lén lút ra khỏi những tán lá, như những bóng ma hiện ra từ thinh không. Một đám thật kỳ lạ. Hình như chúng không có thủ lãnh. Mạnh ai nấy đi, lơ ngơ ra khỏi lùm cây, rón rén tiến tới hang. Mình đếm chúng có mười tên. Mười Đào tẩu. Mười lăm Jakill. Mình mừng là ở phe Jakill.

Siry cười tự mãn, bảo mình:

- Quan sát đi.

Nó nâng vũ khí, tấn công đám Đào tẩu. Nhóm Jakill còn lại ở ngay sau lưng nó. Cả nhóm chạy thẳng đến những kẻ xâm nhập. Chúng không la thét xung phong, chúng muốn tạo bất ngờ từng giây. Thật tình, trông chúng không có vẻ được tổ chức và huấn luyện hơn những kẻ Đào tẩu bao nhiêu, nhưng mình không thể phê phán được. Chiến thuật của chúng thật hoàn hảo. Chúng đã nhận ra đám cháy là bẫy mồi, chúng phát hiện ra nhóm Đào tẩu thứ hai, chúng đã lặng lẽ chặn đầu, chiếm phần ưu thế, và đòn phản công hoàn toàn bất ngờ. Tất cả đề hoàn hảo. Trừ một điều.

Chúng không biết tác

Một tên trong đám Đào tẩu da xám phát hiện ra Jakill đang xông tới. Yếu tố bất ngờ không còn nữa. Siry gầm lên tiếng đầ máu lửa: “Daaaa!” Cả nhóm Jakill gầm theo. Nếu đám Đào tẩu bị bất ngờ, chúng không để lộ ra mặt. Chúng không hoảng sợ. Không chút cảm xúc. Chúng mau chóng tạo thành đội hình rất hiệu quả, sẵn sàng nghênh chiến. Chúng không có bất cứ thứ vũ khí nào. Hóa ra, chúng không cần vũ khí.

Không như nhóm Jakill, tụi Đào tẩu biết cách chiến đấu.

Jakill tấn công bất ngờ, hùng hổ vung tít những cây gậy ngắn, như cố làm chúng sợ mà phân tán ra. Chúng không hoảng hốt. Không phân tán. Khi một Jakill vung vũ khí lên tấn công, một tên Đào tẩu chống trả ngay hoặc né tránh, rồi đánh tên Jakill đó ngất lịm tới… tuần sau luôn. Chúng đoạt vũ khí gỗ của đám trẻ, rồi tàn nhẫn đập lại. Không một lời tranh cãi. Mình thật không ngờ. Siry và cả nhóm Jakill tỏ ra rất tự tin. Mình đã nghĩ đám Đào tẩu rách rưới không thể có cơ hội chống trả.

Thực tế là, nhóm Jakill không có cơ hội.

Mình đứng gần túp lều, nơi chúng mình đã núp để quan sát. Dù nhóm Jakill đang bị đập tơi tả, nhưng mình vẫn hy vọng sự hiện diện của bọn nhóc đủ làm nững tên Đào tẩu hoang mang bỏ chạy về bất cứ nơi nào chúng đã xuất phát. Nhưng không. Chúng ở lại chiến đấu. Nhóm Jakill vẫn đang bị đập. Nhưng lũ nhóc không đầu hàng. Phải nói như vậy là quá sức chịu đựng của bọn trẻ. Rất gan dạn, những Jakill tiếp tục gào thét, nhưng bị đập tới tấp. Siry bị đập khiếp nhất. Nó quay mòng mòng như một con quay mất kiểm soát, xoay tít cây gậy, cố nện một gã Đào tẩu một nhát. Nhưng nó chỉ đập vào không khí, theo sau là một cú nện trúng đầu. Lúc đầu, đám Đào tẩu lùi lại về phía rừng, nhưng sau khi thấy giải quyết Jakill quá dễ dàng, chúng càng gan lì hơn, tiếp tục tiến về hang núi.

Trận phản công của nhóm Jakill đã thất bại. Có thể mình không biết nhiều về Ibara, hay chính trị, hoặc lịch sử của làng Rayne, nhưng rõ ràng là đám Đào tẩu không phải là những người bạn. Thậm chí nhóm Jakill – những kẻ căm ghét hội đồng – cũng đã sẵn sáng chiến đấu để ngăn chặn chúng. Có vẻ như chyện nhóm Jakill bị đánh đến bất tỉnh và đám Đào tẩu thoải mái vào hang để tấn công hội đồng chỉ còn là vấn đề thời gian. Không còn gì ngăn cản chúng nữa.

Phải, gần như không còn

Trước đây mình đã nhiều lần viết về cái xung lực lạ lùng thế nào. Mình kiệt sức. Mình đang bệnh. Đang đói lả. Đang bị ghẻ lở vì ong chích. Nhưng nhìn trận đánh, mình quên ráo tất cả những chuyện đó. Đây là một cuộc cuồng sát. Nó có khả năng làm máu bạn sôi lên. Máu mình đang nóng lên hừng hực. Mình phải đi đến một quyết định. Mình có liên quan đến vụ này không? Mình không biết nhóm Jakill là ai, chúng ủng hộ chuyện gì, Siry là con trai của một Lữ khách. Nó có nhẫn. Nếu lịch sử có bất cứ ý nghĩa gì, thì đó là: bây giờ Siry là lữ khách của Ibara… và mình phải giúp nó.

Muốn hay không, đã đến lúc chấm dứt làm một kẻ quan sát.

Mình nhặt lên một cây gậy ngắn bị đánh bật khỏi một Jakill. Mình cụp thêm một cây khác từ một Jakill đã bị ngất không cần vũ khí nữa. Không quen sử dụng loại vũ khí ngắn này, nhưng mình chỉ có thế. Mấy cây gậy nhỏ nhưng chắc. Hít một hơi, hai tay cầm vũ khí, mình chạy tới, bắt đầu trận đánh cá nhân để cứu Ibara.

Không mất nhiều thời gian để được tham gia. Một kẻ Đào tẩu tấn công mình ngay. Mình lùi tránh, để hắn tiến theo, rồi quất cây gậy vào ngay gáy hắn. Tên Đào tẩu thứ hai lao vào, mình hụp xuống, đón toàn bộ sức nặng của hắn trên lưng, rồi hất văng ra… vừa kịp thấy một tên khác lao đầu vào bụng mình, làm mình bật ngửa. Mình đập lưng xuống đất cực mạnh, nhưng đà ngã cũng làm hắn đổ theo. Cả hai cùng lăn đi, rồi sử dụng chính sức xung kích của hắn, mình hất hắn bay qua đầu mình.

Mình đã thật sự bước vào cuộc chiến. Mọi đau đớn còn lại vì bị bầy ong-quig tấn công đều tan biến. Đây là thời điểm sống còn. Trận đánh đã xoay chiều và đám Đào tẩu biết điều đó. Một gã cừ khôi đã nhập cuộc chơi. Chúng thận trọng khi tấn công mình. Chính xác đó là điều mình cần. Chúng có thể là những đối thủ khá hơn Jakill, nhưng chúng không được huấn luyện bài bản.

Mình thì khác.

Hy vọng nhóm Jakill đã gây thương tích đủ nặng để làm chúng bớt hăng một chút. Mười chọi một không phải là chuyện hay ho gì, cho dù mình tài giỏi đến đâu. Tụi Đào tẩu vẫn tiếp tục tấn công, nhưng e dè hơn, đủ để mình khai thác điểm yếu của chúng. Mình đập một cú trúng bụng một tên, xoay người, mình nện một gậy trúng bắp chân tên khác làm nó đổ nhào vì xương gãy răng rắc. Một tên tấn công từ phía sau. Mình không thấy, chỉ cảm nhận. Những bài học của Loor mình đã thuộc lòng. Nó tay lên. Mình chộp cánh tay nó, quăng nó qua vai mình.

Cảm giác như mình đơn lẻ trong trận đấu này, nhưng không. Nhóm Jakill vẫn đang tiếp tục chiến đấu. Thậm chí họ còn tung ra những chiêu bất ngờ. Mình thấy Siry đưa một đầu gậy lên miệng, thổi mạnh. Mình không hiểu nó làm gì cho đến khi một tên Đào tẩu ôm lưng rống lên. Những vũ khí này không chỉ là những cái gậy, chúng còn là những khẩu súng thổi, có thể bắn được. Gã Đào tẩu quỵ xuống, như bị mất phương hướng. Mình nghĩ, có lẽ Siry đã bắn một mũi phi tiêu tẩm độc. Gã Đào tẩu loạng choạng tiến vào rừng. Khả năng chiến đấu của nó đã hết.

Twig thổi vũ khí trúng chân một tên khác. Hắn thét lên, ôm vết thương, khập khiễng. Suốt thời gian đó, mình tiếp tục vừa tự vệ, vừa đập mấy gã Đào tẩu đã kém phần hăng hái. Chúng đã bỏ ý định vào hang, kiếm đường tẩu thoát. Một tên Đào tẩu kéo đồng bọn bị ngất tới rừng. Mình biết hắn bị ngất vì chính mình đã đánh ngất hắn. Một tên khác vội vàng đến tiếp tay. Cả ba chạy vào bụi rậm.

Nhìn quanh, mình sẵn sàng chờ đợi đợt tấn công tiếp theo. Không có gì nữa. Mình mới chỉ lâm trận một hai phút, trận đánh đã kết thúc. Đám Đào tẩu đã biến vào rừng, đem theo những tên bị thương. Nhìn quanh trảng trống, mình thấy nhiều Jakill có vẻ sững sờ. Ba đứa bị ngất. Trong đó có chú nhóc mắt chuột. Đa số đứng quanh, thở hồng hộc, chẳng ai muốn đuổi theo đám Đào tẩu.

Siry đứng giữa bạn tơi tả của nó, thở hồng hộc. Trông nó như không còn đứng nổi, máu ứa ra từ mũi, trên má có một vết rạch. Hình ảnh đó làm mình nhớ lại vết thương vì bị quig tấn công trên Trái Đất Thứ Ba. Mình nhìn xuống cánh tay. Vết thương đã hoàn toàn biến mất. Không biết vì khả năng phục hồi của Lữ khác, hay vì y học kì diệu của Trái Đất Thứ Ba. Kiểu gì thì mình cũng đã khá hơn. Trên mọi phương diện. Mình đã “rũ sạch” những ảnh hưởng cuối cùng từ vụ ong tấn công và thuốc men.

Siry nói như hụt hơi:

- Anh biết chiến đấu.

Mình trả lời bằng một cái nhún vai.

Mình ngước nhìn mặt núi với miệng hang mở vào hang động của hội đồng. Ba thành viên của hội đồng thẩm phán đang đứng tại đó. Ông già Genj và mình nhìn nhau. Mình ngỡ họ đưa người đi tiếp viện, hay vội kêu lên hỏi: “Không sao chứ? ” hoặc dù chỉ là một cái khoát tay tỏ ra là đã biết những gì mới xảy ra. Nhưng họ đứng im phăng phắc. Dưới chân họ, nhiều thiếu niên đang nằm, máu chảy ròng ròng. Họ có vẻ không quan tâm. Sao tệ vậy?

Mình không biết tụi Đào tẩu là ai, hay vì sao chúng theo đuổi hội đồng, hoặc vì sao Jakill lại chơi trò hai mặt. Một động thái rất lạ lùng đang xảy ra trên Ibara.

Siry quỳ xuống bên cậu bé mắt chuột, nhẹ nhàng quay đầu cậu ta sang một bên. Chú nhóc rên rỉ. Một vết bầm sưng vù trên má, ngay kế bên là một vết rạch trông còn khiếp hơn.

- Cậu ấy cần săn sóc.

- Siry tỏ ra lo lắng. Mình mừng khi thấy nó quan tâm tới đồng đội. Mình hỏi:

- Nhờ hội đồng được không?

Nó cười mai mỉa. Mình nói:

- Tôi không hiểu. Cậu vừa cứu họ khỏi đám Đào tẩu mà.

Siry chua cay đáp:

- Pendragon, đối với họ chúng tôi chỉ là rác rưởi. Phần thưởng của họ sẽ là không bắt chúng tôi, mà cho chúng tôi lặn sâu lại vào rừng.

Nhìn lên, mình thấy Genj, Moman và Drea đã rời cửa hang. Siry nói đúng. Họ không quan tâm đến những Jakill bị thương. Họ không quan tâm tới Siry – con trai của một thành viên trong Hội đồng. Chuyên gì đang xảy ra thế này? Hội đồng không độc ác. Ít ra mình nghĩ vậy. Sao họ có thể là những kẻ độc ác được, nếu Remudi là một trong số họ? Không hiểu nổi. Mình không còn phân biệt được kẻ xấu với người tốt nữa.

Tên trộm tóc vàng quỳ bên Siry đề nghị:

- Telleo.

Siry gật:

- Đúng. Cô ấy sẽ giúp.

- Chúng ta có thể đưa những người bị thương về căn lều tôi đang ở. Có thuốc và…

Siry dữ tợn nhìn mình:

- Chúng tôi không cần anh giúp.

- Không ư? Cậu mau quên thật.

Tên trộm tóc vàng hòa giải:

- Sao không để anh ta đi cùng? Không có anh ta, chúng ta còn nhiều người đổ máu hơn nữa

Siry cự:

- Anh ta là đồng minh của cha tôi.

Gã tóc vàng cãi:

- Và anh ấy đã thắng trận vì chúng ta.

Siry nhìn mình u ám:

- Anh muốn gì, Pendragon? Vì sao anh tới đây?

- Chuyện dài lắm, nhưng cậu phải hiểu là tôi tới đây như một người bạn.

Siry khó xử. Nó muốn mình bỏ đi, nhưng mình đã lấy được chút tín nhiệm vì đã giúp chúng đánh đuổi đám Đào tẩu.

- Những gì tôi để anh thấy, là để anh biết tôi khác với cha tôi như thế nào. Cho dù ông ấy sống vì lẽ gì, tôi cũng không muốn dính dáng tí nào vào đó.

- Tôi hiểu.

- Đừng ngốc. Anh là người ngoài. Khi nào còn cần anh, hội đồng còn để anh yên. Nhưng nếu họ đổi ý, và nghĩ anh là một mối nguy hiểm…

Nó không nói hết câu. Không cần thiết.

Mình nói:

- Tôi bất chấp chuyện đó.

Mình nghe tiếng đánh hơi như con chó Marley của mình đang ở gần và trên tai mình có tiếng thịt nướng. Quay phắt lại, mình thấy con bé tên Twig đang ghé mũi sát má mình.

- Anh không bốc mùi sợ hãi nữa.

Quay sang Siry, nó tiếp:

- Em thích anh ấy.

Tên trộm tóc vàng nói thêm:

- Có thể chúng ta sẽ lại cần tới anh ta.

Siry lại nhìn mình, rồi cau có nói:

- Đừng cản mũi tôi.

Mình đã được nhóm Jakill chấp nhận. Hy vọng đó là một điều tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.