Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ

Chương 15



NHẬT KÍ #29

(Tiếp theo)

IBARA

Siry chọn ra bốn Jakill để giúp chuyển thương binh, kể cả thằng bạn tóc vàng của nó. Đám còn lại được lệnh phân tán. Sáu người tụi mình vụng về vác mấy tên mê man qua làng, trở lại căn lều. Dọc đường dân làng nhìn tụi mình với ánh mắt lạ lùng. Một lũ nhóc bẩn thỉu, vác ba cái xác. Nếu là họ, mình củng phải tròn xoe mắt mà nhìn. Nhiều người vội vàng quay đi và hấp tấp chạy vào nhà, như thể tụi mình đang vác mầm dịch vậy. Khi tới căn lều mình đã tỉnh dậy sau khi bị ong quig tấn công, mình thấy Telleo đang ngồi bên ngoài đọc sách. Trông cố thật thanh thản. Nhưng không thanh thản được bao lâu. Cô đứng bật dậy hỏi:

huyện gì xảy ra vậy?

Cô nhìn quanh lo lắng, như sợ có người trông thấy cảnh này.

Siry trả lời:

- Một nhóm Đào tẩu định tấn công hội đồng.

- Đưa vào trong ngay.

Telleo vừa chỉ dẫn vừa nhìn quanh lần nữa. Rõ ràng là cô không muốn ai thấy tụi mình. Vác ba tên bị thương vào trong lều, chúng mình nhẹ nhàng đặt chúng lên gường, Telleo nhanh nhẹn kiểm tra từng đứa, rồi kết luận:

- Phải mời bác sĩ.

Siry quát lên:

- Không.

Telleo phản đối:

- Chúng cần được chăm sóc.

- Vậy thì cô chăm sóc cho chúng. Tôi không muốn bác sỹ tới đây.

Telleo hơi hoảng:

- Nhưng tôi không thể…

Siry gay gắt:

- Không thể hay không muốn?

Telleo im bặt. Cô gật đầu:

- Được. Tôi sẽ làm những gì có thể.

Siry chỉ tay vào đồng bọn:

- Về nhà. Không còn việc gì tại đây nữa.

Ba tên kia bước ra ngoài ngay. Tên trộm tóc vàng đến bên mình,

- Tên tôi là Loque. Cảm ơn anh.

- Tôi là Pendragon.

Hăn nhăn mặt vỗ nhẹ lên vai mình rồi quay ra.

Trước khi ra khỏi lều Siry bảo mình:

- Để cô ấy làm việc.

Chỉ còn mình và Telleo. Ít ra là còn hai người tỉnh táo. Cô có vẻ sợ hãi. Mình hỏi:

- Cô giúp chúng được không?

- Tôi sẽ cố.

- Sao Siry không muốn mời bác sĩ?

- Bác sĩ làm việc cho hội đồng. Cậu ấy không muốn dính dáng gì tới họ,

- Còn cô? Cô có phải là một Jakill không?

Ngạc nhiên nhìn mình. Telleo cười nói:

- Không. Thậm chí tôi nghĩ hội đồng không hề biết cái tên đó. Tôi ngạc nhiên vì anh biết.

Mình nhún vai đáp:

- À, tôi tiếp thu hơi bị nhanh.

- Hội đồng sẽ không hài lòng nếu biết tôi giúp chúng. Tôi có thể mất việc.

- Thế không phải là… sai sao?

Telleo nhún vai vẻ cam chịu:

- Phức tạp lắm. Tôi mừng là hội đồng đã không tống anh đi.

- Tôi mừng vì không bị họ xử tử. Thay vào đó, họ để Siry làm vú chừng tôi. Nó giữ tôi tránh khỏi rắc rối. Khôi hài không?

Mặt tối sầm lại, Telleo nói khẽ:

- Thận trọng với cậu ta. Không là người xấu, nhưng cậu ta đang chơi một trò nguy hiểm.

Mình tiến tới cửa:

- Tôi sẽ thận trọng. Chúc các bệnh nhân này may mắn.

Telleo gật. Mình vừa bước ra khỏi cửa, Siry nhảy lại năm áo, ghé sát mặt mình hỏi:

- Cha tôi gửi anh tới đây, đúng không? Ông bảo anh ngăn cản tôi hả?

Mình có thể cho nó đo ván trong nháy mắt, nhưng làm như vậy cũng không ích gì trong việc lấy lòng tin của nó. Mình phải tỏ ra mạnh mẽ nhưng không đe dọa.

- Câu trả lời cho cả hai câu hỏi là… không.

- Vậy thì anh có mặt tại đây làm gì? Đừng nói với tôi đó là vì trận chiến với một con quỷ hão huyền nào đó.

Nó đang làm khó rồi. Vì đó chính xác là lý do mình tới đây.

- Cậu sợ gì, Siry? Chuyện gì đang xảy ra tại đây?

Nó lùi khỏi mình, sôi sục cảm xúc, hầu hết là cảm xúc tiêu cực. Giận dữ, nghi ngờ, sợ hãi. Vừa mở miệng nói, nó ngừng ngay lại như khó nói thành lời. Nó đang cố gắng kiểm soát cảm xúc. Mấy Jakill kia đã đi rồi. Chỉ còn mình và nó. Mình nghĩ, nếu những tên kia còn đây, nó sẽ không để lội cảm xúc như vậy.

Sau cùng nó hỏi:

- Chuyện đó thật không? Chuyện cha tôi đó?

Mình gật. Siry nhăn rúm mặt. Trong cái vỏ cứng rắn của nó còn có một con tim.

Mình

- Tôi không quen biết ông. Nhưng biết rất nhiều về ông. Có lẽ tôi có thể giúp cậu hiểu ông ấy.

Nó hung hăng nói ngay:

- Tôi biết tất cả những gì tôi muốn biết.

Không hay rồi. Mình cần một đồng minh trên Ibara. Mình cần một Lũ khách, nhưng mình chỉ có được một thằng nhóc giận dữ, có vấn đề với cha nó. Không dễ làm nó chấp nhận vai trò Lữ khách và nhận cả đống trách nhiệm khác nữa.

Mình bảo nó:

- Cha cậu đã nói thật. Tôi cần cậu giúp.

Siry đáp:

- Anh cứ làm như tôi quan tâm lắm. Cha tôi ở trong hội đồng. Ông ấy cũng tội lỗi như tất cả bọn họ.

Mình nài nỉ:

- Vậy thì hãy giúp tôi hiểu. Tội lỗi của hội đồng là gì?

Siry lom lom nhìn mặt đất. Có vẻ như nó muốn tin mình, nhưng không biết vì sao. Nó nói nhỏ:

- Anh đã bảo tôi là mục tiêu.

- Tất cả chúng ta đều là mục tiêu. Tất cả các Lữ khách. Cậu không muốn nghe, nhưng đó là sự thật. Cậu sẽ sớm hiểu ra. Tốt hơn là nghe tôi nói thay vì…

- Nghe Saint Dane?

Siry ngắt lời. Mình nói tiếp:

- Siry, tôi tới đây là để tìm hiểu sự thật. Có thể tôi cũng giúp được cậu tìm hiểu những gì cậu muốn. Nhưng cậu phải tin tôi. Tôi cần biết về hội đồng, về Jakill và tụi Đào tẩu.

Siry nhìn như mình đến từ sao Hỏa. Hay từ Trái Đất Thứ Hai.

- Thật sự anh không biết tí gì sao?

- Nói sao đây? Tôi đến từ ngoài thành phố.

Cái nhìn của nó làm mình thật sự ớn lạnh.

- Nếu anh làm điều gì có hại cho Jakill, tôi sẽ giết anh.

Nó nói thật đó.

Không thốt thêm một lời, Siry bước về phía vịnh. Nó dẫn mình dọc con đường cát, xuống bờ biển trắng như bột, đi dọc mé nước. Nước ấm như trên Cloral. Cảm giác thật dễ chịu khi vầy mình trong nước. Siry không nói gì. Mình nghĩ nó không quen cởi mở với bất kỳ ai, nhất là người lạ, mà mình lại là một gã lạ huơ lạ hoắc nó chưa gặp bao giờ. Nó tức giận. Tức giận hội đồng cha nó, và cả cuộc sống nói chung. Im lặng cho đến khi đã đi khỏi làng thật xa, không ai còn nghe lén được nữa, nó mới lên tiếng:

- Chúng tôi bị lừa gạt. Tất cả. Tất cả mọi người trong làng Rayne. Có lẽ tất cả mọi người trên Ibara đều bị lừa gạt.

- Ai lừa gạt? Hội đồng thẩm phán à?

- Bắt đầu là họ. Họ điều khiển tất cả chúng tôi. Họ nói đang làm những gì tốt nhất cho mọi người, nhưng không đúng sự thật.

- Họ nó dối chuyện gì?

- Mọi chuyện! Chỉ cốt để chúng tôi làm theo cách họ nghĩ. Cách họ sống. Sống trong làng này chẳng khác gì chết.

- Thật sao? Tôi thấy có vẻ dễ chịu lắm mà.

Siry gầm lên:

- Vì anh không sống ở đây. Vậy thôi. Chẳng có gì hơn. Người ta sống một đời buồn chán trong những túp lều nhỏ, làm những việc cỏn con. Hàng ngày. Mỗi người có một chổ riêng. Không có gì thay đổi. Mới bảy tuổi, anh đã bị định giá, và “được” bảo sẽ làm công việc gì cho đến cuối đời. Anh không có quyền chọn lựa. Biết họ chọn nghề g không? Làm nông. Tôi được chỉ định trồng lương thực để nuôi những người may vá quần áo rách của những người đánh cá cung cấp thức ăn cho những người sửa chữa những căn lều là chỗ ở của những người thu gom rác cho người sửa chữa đèn cho người vận chuyển nước tới cho những người dạy những người khác làm tất cả những công việc buồn chán ngay từ đầu. Không bao giờ kết thúc. Ngày nào như ngày ấy. Đó không là sống. Mà là sống mòn.

- Vậy thì sự lừa gạt đến từ đâu?

- Còn nhiều điều khác trong thế giới này. Đời sống này. Mà hội đồng đã giấu chúng tôi.

- Bằng cách nào?

- Họ kiểm soát thông tin. Có cả đống sách, nhưng không có sách nào nói gì về lịch sử của chúng tôi, hoặc những gì xảy ra ngoài cái thế giới nhỏ bé này. Thậm chí đừng có hỏi. Sẽ không có câu trả lời. Tệ hơn nữa, nếu hỏi quá nhiều sẽ bị họ tống đi. Đó là tội tò mò.

- Tôi không hiểu. Tống đi là gì?

- Bốc hơi. Mới hôm trước, một gã nêu thắc mắc vì sao không dược phép chuyển sang làng khác, hôm nay anh ta biến mất. Cả gia đình anh ta biến mất. Chẳng ai biết họ đi đâu hay vì sao. Họ chỉ… biến mất, và không bao giờ được nhìn thấy nữa.

- Vậy sao người ta không bỏ đi.

Siry gào lên:

- Vì không ai được phép rời khỏi đảo!

Mình ngạc nhiên hỏi:

- Đây là một hòn đảo à?

- Phải. Rayne là làng lớn nhất, nhưng còn nhiều làng khác nữa. Tôi đã được đến vài làng với cha, nhưng du lịch không được tán thành. Từ khi ra đời, chúng tôi được huấn luyện để sống cả đời trong ngôi làng nhỏ mình sinh ra và phải cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Tôi cóc hạnh phúc. Chẳng một Jakill nào cảm thấy hạnh phúc. Chúng tôi biết ngoài kia còn nhiều điều khác nữa. Jakill chúng tôi sẽ tìm ra điều đó.

- Khoan, nói lại đi. Đây là hòn đảo mà mọi người chưa bao giờ rời xa?

- Đúng.

- Vậy thì những kẻ Đào tẩu là ai? Những người cố ra đi?

- Không. Chúng tới từ đảo khác. Đó là lý do hội đồng sợ chúng. Họ lo sợ tụi Đào tẩu đầu độc cách sống của chúng tôi. Lực lượng an ninh luôn tìm cách xua đuổi chúng, nhưng thỉnh thoảng như hôm nay, một số đã lên tới đảo.

- Chúng từ đâu tới?

- Chuyện là ở đó. Không ai biết cả. Nếu hội đồng biết, họ cũng không nói. Vấn đề gay go là, bọn Đào tẩu là những kẻ man rợ. Nếu chúng thân thiện, may ra chúng tôi có thể tìm hiểu từ chúng. Nhưng không, chúng là loài động vật ăn xác thối. Cướp bóc nông trại, trộm cắp bất cứ thứ gì có thể mang theo. Chúng tấn công dân làng, phá hoại nhà cửa. Tất cả là sự tàn bạo ngẫu hứng. Bây giờ chúng quay sang truy lùng hội đồng.

- Như vậy, hình như hội đồng lo sợ chuyện đó hơn là việc chúng đầu độc cách sống của Rayne.

Siry gật đầu. Mình hỏi:

- Chán ghét nơi này đến thế, sao cậu còn bảo vệ hội đồng thoát khỏi tay đám Đào tẩu?

Siry lắc đầu, nhếch mép cười, như mình là một thằng đại ngốc.

- Pendragon, chúng tôi không muốn hủy hoại Rayne. Nếu mọi người hạnh phúc với cuộc sống của họ, thì đó là sự chọn lựa của họ. Chúng tôi chỉ muốn mọi người biết sự thật và sống theo cách họ muốn. Chúng tôi không là những kẻ nhẫn tâm. Jakill cũng có gia đình. Chúng tôi muốn thay đổi, chứ không phá hoại. Chúng tôi muốn giúp người dân Rayne, chứ không làm họ đau đớn. Đó là lý do chúng tôi đánh lại lũ Đào tẩu.

Trả lời rất hay.

- Đó là những gì kết nối Jakill lại với nhau? Các cậu muốn thay đổi

- Đa số chúng tôi là con trai con gái của các lãnh đạo làng. Từ khi lớn lên, chúng tôi được nghe một số điều. Những điều nho nhỏ mà cha chúng tôi hé lộ. Những điều làm chúng tôi phải suy nghĩ. Từ khi bắt đầu chia sẻ thông tin với nhau, những câu hỏi liên tục được đặt ra. Chúng tôi là ai? Vì sao chúng tôi phải kẹt cứng ở đây? Vì sao chúng tôi không thể biết về phần còn lại trong thế giới của mình?

- Cha cậu đã nói sao?

Siry cười lớn:

- Ông ta tệ hại nhất. Không hề quan tâm tới thế giới bên ngoài. Tôi khó tin nổi ông ấy lại là một “Lữ khách”. Tôi buồn vì ông đã chết. Thật sự rất buồn. Khi tôi còn nhỏ ông là một người tốt. Nhưng từ khi tôi có quan điểm riêng của mình, cha con tôi không còn hợp nhau nữa.

- Còn mẹ cậu?

- Tôi không biết bà. Tôi được Remudi nhận là con nuôi từ khi còn là một đứa bé.

Không là một bất ngờ. Đó là sự sắp đặt sẵn của Lữ khách. Mình đang có một hình ảnh rõ hơn về Ibara. Remudi là Lữ khách. Mình không thể không nghĩ: nếu anh ta nhứng tay vào chính sách che giấu thông tin như Siry nói, rất có thể đó là chuyện có liên quan tới tương lai Ibara. Bước ngoặt. Mình có cảm giác là đã đi đúng hướng. Không gần, nhưng ít ra là đúng hướng.

Siry nói:

- Chúng tôi chỉ muốn sự thật. Anh đã thấy trảng trống của Jakill trong rừng. Anh đã thấy những đồ vật tại đó. Không có gì đến từ bất cứ làng nào trên đảo. Qua nhiều năm, chúng đã trôi dạt vào bở. Đó là những gì không bị lực lượng an ninh tịch thu và phú hủy, đã được chúng tôi bí mật chuyền nhau và cất giấu. Có thể chỉ toàn là đồ tạp nham không đáng giá, nhưng rất có ý nghĩa với chúng tôi. Mỗi thứ là một minh chứng cho những gì tồn tại bên ngoài bờ biển của hòn đảo này. Chúng tôi muốn biết sự tồn tại đó là gì.

Mình cảnh báo:

- Có lẽ vậy. Chúng tôi muốn có cơ hội tự khám phá c

- Có thể cậu sẽ không thích đâu.

Mình gật đầu thấu hiểu:

- Tôi đã thành thật với anh. Bây giờ tới lượt anh. Thật sự anh muốn gì tại đây?

Đây là lúc quyết định. Siry không tin mình, nhưng đã thổ lộ với mình. Điều đó làm mình có hy vọng về một mối liên minh. Mình bắt đầu:

- Tôi nghĩ là cậu có lý. Hội đồng giữ những bí mật. Cha cậu giữ những bí mật. Tôi muốn biết những bí mật đó là gì.

- Vì sao? Vì sao anh lại quan tâm?

- Tôi biết cậu không đồng ý với cha hoặc bất cứ thứ gì ông ủng hộ. Nhưng tôi đồng ý với ông. Vì ông là Lữ khách, điều đó có nghĩa là có nhiều chuyện đang xảy ra tại đây hơn, thậm chí hội đồng cũng không nhận ra.

Mấy câu nói làm Siry phấn khởi hẳn lên. Nó khoái cái ý nghĩ có thể có những bí mật được giấu kín mà hội đồng không biết. Mình nói tiếp:

- Tôi biết cậu không quan tâm tới chuyện làm một Lữ khách, nhưng tôi nghĩ: những gì cậu muốn, những Jakill muốn cũng chính xác là những gì tôi muốn. Có thể lý do của chúng ta khác nhau, nhưng chúng ta cùng đứng về một phía. Cả hai ta đều muốn sự thật. Hãy để tôi giúp cậu tìm ra.

Siry nhìn xoáy vào mắt mình, như muốn đọc mọi ý nghĩ của mình và đánh giá xem có nên tin hay không. Nó là một thiếu niên sôi nổi. Tốt. Nó còn là một tay trộm cắp, một đứa thích gây lộn, căm ghét chính quyền. Chẳng hay ho gì mấy. Nhưng mình đồng ý với triết lý sống của nó. Người ta nên chịu trách nhiệm số phận của chính mình. Siry trung thành, quan tâm tới bạn bè, và muốn chúng được hưởng quyền lợi của chúng. Tóm lại, có thể nó có những đức tính của một Lữ khách.

Sau cùng nó nói:

- Được. Nhưng tôi nói là làm. Nếu anh phản bộ chúng tôi, tôi sẽ giết anh.

Cho đến lúc này mình luô thận trọng với nó, nhưng đã quá mệt mỏi phải đóng kịch. Mình ghé sát mặt nó, nói:

- Dù cậu có tin hay không, thì cậu cũng không đủ khả năng làm chuyện đó đâu. Tôi yêu cầu cậu giúp, nhưng chẳng bao lâu nữa cậu sẽ cần tôi giúp nhiều như tôi cần cậu. Đừng hăm dọa tôi, Siry.

Siry chớp mắt. Mình đã bắt đúng bài. Nó có thể là đủ thứ, nhưng không là một thằng giết người. Nó hỏi:

- Anh muốn giúp? Thật sự muốn giúp chúng tôi ư?

- Đúng thế.

- Vậy thì theo tôi.

Nó chạy xuống bãi biển. Hy vọng đường không xa, vì xung lực từ trận đánh đang cạn dần, mình cảm thấy đuối sức. Chỉ muốn ngủ một chút, chứ không muốn đi. Nhưng đây là màn thể hiện của Siry. Nếu nó sắp cho mình thấy một chuyện gì đó quan trọng, mình phải ráng đi theo. Nó dẫn mình đi dọc vịnh, vào khu rừng rậm gần ranh giới giữa làng Rayne với bên ngoài. Có vẻ như Siry chọn đại một chỗ để tiếng vào rừng, nhưng rồi mình chợt nhận ra là đang đi trên một lối đi nhỏ. Khi còn ở Stone Brook, mình biết từng con đường ngoắt ngoẻo, từng lối mòn, ngã rẽ, tảng đá, cây cố, rãnh nước trong rừng cây sau nhà mình. Siry cũng vậy. Nó biết chính xác đang đi đâu. Chúng mình vượt qua lối nhỏ ngoằn ngoèo trong nhiều phút. Những tàn lá rậm rạp làm khu rừng tối tăm thêm. Lối đi dần dần lên cao rồi rất dốc, tưởng như sắp phải trườn lên bằng tay. Chúng mình leo lên cao rất khó khăn. Khi thấy lại ánh sáng, mình biết đã tới cuối đoạn đường. Siry leo lên tảng đá nhô ra khỏi bìa rừng, rồi quay lại nhìn mình với đôi mắt đầy phấn khích. Nó tuyên bố:

- Chúng tôi không là một băng nhóm trẻ con hung dữ. Chúng tôi nói và làm, và chúng tôi sắp làm một việc để chứng minh điều đó.

Nó ra hiệu cho mình nhìn. Leo lên bên nó, mình thấy chúng mình đang đứng trên một gờ đá vươn cao khỏi bãi biển. Chúng mình đang đối diện với đại dương bao quanh vịnh rộng được bảo vệ. Ngoài xa chỉ là biển xanh ngăn ngắt. Nhìn xuống, mình thấy một quang cảnh kỳ lạ. Thay vì một bãi cát, bờ biển này lởm chởm đá. Nhô ra khỏi bờ là những cầu gỗ dài chừng hai mét. Mỗi bên cầu đều có những thuyền buồm neo buộc. Tất cả là mười thuyền giống hệt nhau. Mình thấy chúng giống như tàu cướp biển cổ xưa, với những cột buồm đôi bằng gỗ. Mình đoán chừng, chúng dài khoảng ba mươi mét, có một khối kết cấu ở đuôi tàu. Chúng giống hệt nau, chỉ khác màu sắc. Toàn màu sơn chói chang của vùng nhiệt đới: Xanh lục sáng, xanh dương chói lọi, hồng đậm. Một cảnh tượng thật oai nghiêm. Những con thuyền tỏa sáng dưới mặt trời. Màu sắc rực rỡ làm chúng trông giống những con thuyền chở khách trong công viên giải trí hơn là những con thuyền thực sự. Tại quê nhà, mình đã được thấy thuyền buồm cổ trong Mystic Seaport, nhưng chưa bao giờ mình thấy quá nhiều thuyền buồm neo cùng một chỗ như thế này. Đây là một hạm đội nhỏ.

Mình nhận xét:

- Trông chúng mới lắm.

- Đúng. Chỉ mới được dong buồm thử kiểm tra một chuyến ngắn thôi.

- Đây là đội chài lưới hả?

- Không. Chúng lớn hơn bất cứ thuyền đánh bắt cá nào. Chính thức thì hội đồng nói chúng sẽ được thay thế những thuyền đánh cá đã cũ, nhưng theo lời những người đã từng được lên thuyền thì chúng không thích hợp cho việc đánh bắt cá.

- Cậu nghĩ chúng được dùng vào việc gì?

Nhìn xuống hạm đội đầy màu sắc, suy nghĩ một lúc, Siry nói:

- Tôi không biết. Không quan tâm. Nhìn những con thuyền này, tôi chỉ nghĩ đến một điều.

- Là gì vậy?

Nó nhìn mình vô cùng nghiêm túc, và nói:

- Bỏ trốn.

- Cái gì?

- Ngay từ khi mới biết đi, nhiều Jakill đã từng được lên thuyền. Họ biết điều khiển thuyền buồm. Không khó khăn gì trong việc lái một trong những thuyền kia…

- Ôi, khoan đã. Cậu không định…

- Đúng, chúng tôi đang định. Chúng tôi sẽ lấy trộm một chiếc và rời khỏi đảo.

- Còn lực lượng an ninh? Chúng không canh gác những thuyền này sao?

- Chúng lo ngại tụi Đào tẩu từ biển tiến vào hơn. Chúng không nghĩ là có hiểm họa từ làng Rayne. Đó là một phần của vấn đề, Pendragon. Con người ở đây đã từ bỏ. Không, tệ hơn thế, hình như tinh thần phiêu lưu của họ đã không còn phát triển nữa. Họ chấp nhận, sống trên bờ biển, câu cá, hái lượm trái cây, ca hát. Nơi này không có sự sống. Không có thú vui nào cả. Nói là một nền văn hóa chết. Jakill sẽ thay đổi tất cả.

Mình quyết liệt nói:

- Tôi không phản đối, nhưng tôi đã thấy các cậu chiến đấu. Nếu lực lượng an ninh vào cuộc, các cậu đừng hòng đặt chân lên một trong những con tàu kia, chứ đừng nói tới chuyện lái đi.

Bước tới trước mặt mình, Siry khoanh tay mỉm cười:

- Đồng ý. Chính đó là điều làm chúng tôi chưa thể thi hành kế hoạch. Nhưng tôi nghĩ, chúng tôi đã giải quyết được chuyện đó rồi.

Nó toát miệng, cười kiểu mèo Cheshire[7]. Hiểu ngay ý nó, mình vội nói:

- Cậu giỡn hả?

- Anh đã nói là muốn giúp chúng tôi mà.

- Đúng, nhưng chúng ta đang nói về chuyện trộm cướp đấy!

- Pendragon, tôi còn nhớ rõ một điều cha tôi nói. Ông bảo Ibara đang cận kề bước ngoặt. Ông bảo quê hương chúng tôi tùy thuộc vào bước ngoặt như thế nào. Tôi nghĩ ông có lý và tôi nghĩ Jakill là bước ngoặt đó. Chúng tôi muốn thoát khỏi cái xã hội kìm kẹp này và khám phá Ibara. Chúng tôi muốn làm nơi này tốt đẹp hơn. Anh nói là muốn giúp? Hãy đưa chúng tôi lên một trong những con thuyền kia. Tôi nghĩ đó là điều cha tôi muốn anh làm.

Mình bước qua Siry và nhìn xuống hạm đội thuyền buồm màu sắc rực rỡ. Lãnh địa này là một điều nghịch lý. Dường như những con người sống trên đảo này đang được bảo vệ khỏi thế giới rộng lớn hơn bên ngoài. Nhưng vì sao? Ngoài kia là gì? Hội đồng biết không? Họ đang bảo vệ dân làng? Hay giam hãm họ như tù nhân? Sự thật to lớn nằm đâu đó bên kia đại dương. Nhưng mình tin, dù là gì, nó có liên quan tới Saint Dane. Mình cần phải biết ngoài kia là gì, không cùng lý do với Siry và nhóm Jakill, mà là vì toàn thể lãnh địa này.

Mình làm điều đó bằng cách nào?

Mình có thể tới hội đồng để cố tìm hiểu. Nhưng dù có mối quan hệ sơ sơ với Remudi, mình vẫn là người ngoài. Nếu hội đồng điều khiển hoàn toàn đời sống của từng người trong làng Rayne, mình làm sao có cơ hội để khiến họ chân thực với mình. Rõ ràng chẳng có cơ hội nào hết. Hình như hy vọng tốt nhất để có thể tìm hiểu sự thật về Ibara là mình phải gia nhập băng đảng của đám nhóc nổi loạn, những kẻ đang thèm khát phiêu lưu.

Mình hỏi:

- Bao giờ chúng ta đi?

Courtney, mình sẽ kết thúc nhật ký này tại đây và gửi tới bạn. Như đã nói, mình sắp thành một kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Mình đã quyết định theo Siry và nhóm Jakill, giúp chúng lấy trộm một thuyền buồm. Ống dẫn luôn đưa Lữ khách chúng mình tới đúng nơi chốn, đúng thời điểm chúng mình cần có mặt. Mình không nghĩ chuyện mình đáp xuống Ibara đúng lúc Lữ khách kế thừa sửa soạn một hành động liều lĩnh như thể là một sự tình cờ. Trên đảo này sắp có chuyện xảy ra. Sự thay đổi đang hình thành. Jakill đang ở thế tiên phong. Sự tỉnh ngộ của chúng đối với hiện trạng chẳng khác nào một cuộc cách mạng. Rõ ràng mọi sự đã lên đến cực điểm. Theo những gì đã thấy, đám Đào tẩu lạ lùng bắt đầu xâm nhập nhiều hơn. Lạ lùng không kém là đội thuyền buồm bí ẩn mà hội đồng đã thành lập. Để làm gì? Vì sao họ tỏ ra quá bí mật về đội thuyền này?

Lạ nhấy là: mình cần biết chuyện gì nằm ngoài bờ đảo này. Mình cảm thấy như chưa từng biết gì về Ibara. Mình chỉ biết hòn đảo nhỏ tách biệt này. Toàn bộ Ibara có giống thế này không? Những tên Đào tẩu là ai, vì sao chúng quấy phá dân làng Rayne?

Và tất nhiên, Saint Dane đang ở đâu và hắn liên quan đến đâu? Mỗi khi mới gặp một người, mình lại nghĩ ngay người đó rất có thể là Saint Dane. Thật căng thẳng khi phải sống trong tình trạng hoang tưởng liên tục như vậy. Mình phải dự vào bản năng trực giác, và bản năng bảo mình: muốn làm sáng tỏ bí ẩn của Ibara, mình phải trở thành một Jakill.

Không, mình cần phải trở thành một tên hải tặc.

CHẤM DỨT NHẬT KÍ #29

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.