Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ

Chương 23



NHẬT KÍ #30

(Tiếp theo)

IBARA

Vẻ mặt bàng hoàng của các Jakill nói lên tất cả. Trong vài giây ngắn ngủi đó, chúng đã được biết về sức công phá của súng đạn và hậu quả thảm khốc của nó.

Twig lắp bắp:

- Thật… thật… khủng khiếp!

Loque hổn hển:

- Có ai biết về vũ khí đó chưa?

Không ai biết.

Cậu bé mắt chuột nhăn nhó nói:

- Còn tàu của đám đào tẩu nữa chứ. Chúng cũng có vũ khí. May là chúng ta không chìm xuống đáy biển kế bên chúng.

Twig nhỏ nhẻ:

- Mình sợ.

Chúng lao xao bàn tán. Không còn là những tên cướp háo hức liều mạng lao vào tàu của những kẻ Đào tẩu nữa. Đâm sầm vào tàu khác thì chúng còn hiểu nổi. Tàn phá bằng sức mạnh hủy diệt của vũ khí thì chúng không thể hiểu.

Siry ra lệnh:

- Thôi đi!

Tất cả im lặng. Suốt cuộc bàn tán sôi nổi, Siry chỉ dõi mắt về chân trời. Nó điều khiển bánh lái như không có gì xảy ra. Diễn khá hay. Mình thấy sự thật. Hai bàn tay nó run n. Khi nói, nó vẫn nhìn phía trước. Mình đoán nó không muốn gặp ánh mắt ai, vì e các Jakill nhận ra nó cũng đang run như mọi người. Nó hỏi:

- Các cậu đã mong thấy gì?

Cậu bé mắt chuột láu táu lên tiếng:

- Không mong vụ đó.

Siry bộp lại ngay:

- Vậy thì tỉnh lại đi! Chúng ta ở đây là để khám phá sự thật về thế giới của chúng ta, Thật sự các cậu nghĩ là sẽ thích tất cả những gì chúng ta khám phá ra sao?

Loque bình tĩnh nói:

- Siry, đây không phải là phần còn lại của thế giới. Vũ khí đó là tại đây, nơi chúng ta đang sống. Vì sao chúng ta không biết?

Giọng Siry đầy phẫn nộ:

- Vì cùng một nguyên nhân là chúng ta không biết gì về thế giới bên ngoài hòn đảo này. Hội đồng giam giữ chúng ta trong ngu dốt. Tôi không biết vũ khí đó là gì, ai đặt tại đó. Đó chính là toàn bộ vấn đề. Vì sao chúng ta không biết? Vì sao họ phải giữ bí mật?

Đám Jakill bối rối nhìn nhau. Siry nói tiếp:

- Chẳng có gì thay đổi, ngoài chuyện chúng ta vừa nếm thử lần đầu cuộc sống bên ngoài ngôi làng trú ẩn của chúng ta.

Sau cùng, nó nhìn đàn em, sôi nổi nói:

- Chúng ta còn muốn tìm hiểu thêm nữa không? Hay như thế đã đủ để chúng ta quay lại, chạy về với đời sống êm ả mịt mù nhưng những đứa trẻ nhát gan?

Những ánh mắt thăm dò trao nhau, nhưng không đứa nào đưa tay lên.

Siry gật gù:

- Tốt. Tất cả trở lại vị trí. Phía trước đường còn dà

Cả nhóm lặng lẽ tan hàng, nhưng không hăng hái lắm.

Siry ra lệnh cho Loque:

- Giữ bánh lái.

Loque gật, tiến tới điều khiển con thuyền. Có vẻ như nó là người bạn được Siry tin tưởng nhất. Mình hiểu vì sao. Loque là một người tốt. Siry nhìn thẳng vào mắt mình. Giọng hơi run, nó bảo mình:

- Theo tôi.

Thằng nhóc khó lòng kiềm chế nổi nữa. Mình biết nó có câu hỏi. Mình cũng có cả đống câu hỏi. Nó đưa mình tới ca-bin đầu thuyền. Bên trong là những cây sào, dây nhợ. Những đồ nghề thông thường trên thuyền. Không có gì lạ hết. Vừa bước vào trong, nó bỗng quay phắt lại, lao vào mình. Quá bất ngờ, mình không kịp phản ứng. Nắm áo mình, nó đẩy mình vào sát vách gỗ. Cực mạnh. Nó thật sự điên tiết, rít lên:

- Đừng bao giờ làm trò đó nữa.

- Trò gì?

Mắt long sòng sọc, vì tức giận hay sợ, nó nói:

- Tôi là chỉ huy của chúng. Tôi cóc cần biết anh là ai nhưng đừng chiếm quyền như thế nữa.

Mình hiểu nó đang nói về vụ mình chiếm bánh lái và đưa thuyền khỏi con tàu của đám Đào tẩu. Mình bình tĩnh nói:

- Được thôi, Siry. Lần sau, chúng ta sẽ cùng nhau chết hết, và cậu sẽ bị đóng băng, còn tôi rút lui để cậu không bị coi thường. Không thành vấn đề.

Nó sắp nổi sung. Mình nghĩ nó muốn đập mình. Nhưng không, nó chỉ xô mình ra, rồi bước đến góc bên kia ca-bin. Trông nó có vẻ đau khổ. Mình hỏi:

- Có thật sự là vì tôi đã cứu con thuyền không?

Siry lùa bàn tay vào mái tóc quăn, vẻ tự tin trước mặt đám Jakill không còn nữa. Giọng nó run run

- Chúng nó tin tưởng tôi. Tôi đã đưa chúng nó vào chuyện gì chứ?

- Muốn quay lại à?

- Không. Tôi chỉ muốn giữ đoàn kết.

Mình trấn an:

- Cậu sẽ làm được điều đó. Cậu không đơn độc. Không cần phải có tất cả mọi lời giải đáp.

Nó cười mỉa mai:

- Giải đáp? Giải đáp gì? Tất cả những gì tôi có được là những câu hỏi. Hãy tới xem tôi đã thấy gì bên dưới.

Mình theo nó xuống thang gỗ, tới một sàn thấp hơn. Chúng mình leo xuống một tầng và tiến về cuối thuyền. Trần thấp, mình phải thận trọng để tránh va đầu. Qua một hành lang ngắn với những cánh cửa ở hai bên, đi xa thêm vài bước là đường cùng với một khung cửa, nó ra hiệu cho mình bước vào. Vượt qua nó, mình bước vào bụng thuyền. Khu vực rộng lớn này chiếm gần hết phần thân thuyền. Nơi đây trống không, chỉ trừ những hàng kệ gỗ nổi thành hàng hai bên. Mỗi kệ dài khoảng hai mét, rộng chừng sáu mươi phân. Đơn giản, không dấu hiệu hay chi tiết gì đặc biệt. Mình ước chừng khoảng một trăm kệ. Mỗi bên năm mươi kệ, chồng thành hai tầng.

Nó hỏi:

- Anh nghĩ những cái này để làm gì?

- Trông như những cái giường. Cậu biết rồi đó, để nằm ngủ.

- Tôi cũng nghĩ vậy. Đây không phải tàu đánh cá. Nó được làm để chuyển người. Nhưng là ai? Và chuyển đi đâu?

Mình thành thật trả lời:

- Ước gì tôi biết.

Siry nghi hoặc nhìn mình:

- Anh là ai, Pendragon? Thật sự anh là ai? Tôi đã tin anh, nhưng thậm chí anh vẫn chưa cho tôi biết anh từ đâu tới.

- Tôi tưởng cậu không muốn nghe về Lữ khách và Halla. Cậu nghĩ đó toàn là những chuyện hoang đường mà cha cậu đã tưởng tượng ra.

- Anh có thể trách cứ tôi sao?

Mình không thể. Siry sợ hãi và mất phương hướng. Trước khi con tàu của những kẻ Đào tẩu xuất hiện, nó vẫn nghĩ nó được trang bị khá là đầy đủ. Ý tưởng đó chấm dứt ngay từ lúc viên đạn đầu tiên được bắn ra. Nó chới với. Đây là cơ hội đầu tiên có được để tiếp cận nó. Mình nhẹ nhàng nói:

- Trước hết hãy cho tôi biết về cha cậu. Ông ấy như thế nào?

Siry bồn chồn tới lui, tay vuốt dọc khung những chiếc kệ gỗ. Có vẻ như có quá nhiều cảm xúc đối nghịch đang đấu tranh trong đầu nó. Sau cùng nó bắt đầu nói:

- Ông là một người cứng rắn. Mọi người kính trọng ông. Khởi đầu là một nhân viên an ninh, nhưng nhờ thông minh nên ông đã trở thành một thành viên trong hội đồng.

- Nếu không biết rõ hơn, tôi sẽ bảo là cậu rất hãnh diện về ông ấy.

Nó nhếch mép cười:

- Với tôi ông cũng cứng rắn. Ông muốn tôi trở thành, nói sao nhỉ… hoàn hảo. Ông luôn nói con trai của một thành viên hội đồng phải là một tấm gương. Ông bảo, một ngày kia tôi sẽ thay thế ông. Trong hội đồng, anh biết đấy. Tôi đã từng muốn làm ông hãnh diện vì mình.

- Vậy chuyện gì đã xảy ra?

- Tôi phát hiện ra hội đồng đã nói dối chúng tôi. Hầu hết dân làng không có ý kiến gì. Nhưng tôi biết. Không cần phải là một thiên tài mới nhận ra ngoài kia còn những điều khác nữa. Tất cả là nhờ những gì trôi dạt vào bờ. Biết có những sự thật vĩ đại hơn là một sự, nói sao nhỉ, bứt rứt khôn nguôi. Biết hội đồng đã dối gạt về chuyện đó lại càng khổ tâm hơn. Dân làng chúng tôi tin tưởng họ, vậy mà họ đã phản bội chúng tôi.

- Mà cậu là một người trong số họ?

Siry gật đầu.

- Vậy đó là lúc cậu thành lập nhóm Jakill?

- Tôi không là người duy nhất cảm thấy bị phản bội. Nhưng chúng tôi đủ khôn ngoan để giữ kín ý nghĩ cho riêng mình, không như những người bị biến mất vì đã đặt ra quá nhiều câu hỏi. Chúng tôi chỉ chia sẻ ý nghĩa với nhau khi an toàn khỏi tai mắt hội đồng. Nhưng tất cả không chỉ vì phẫn nộ. Ít ra không là lúc đầu. Chúng tôi cũng có những trò vui đùa. Mọi người trên đảo cư xử rất, nói sao nhỉ, đúng phép tắc. Tôi nghĩ, chúng tôi đã gây ra vài trò rắc rối. Đó chỉ là cách phản đối những dối trá mà chúng tôi phải sống cùng. Hội đồng nghĩ chúng tôi là một băng nhóc gây rối. Họ không biết chúng tôi chỉ muốn mở mắt cho tất cả mọi người trên đảo. Nhưng để làm chuyện đó, trước hết chúng tôi phải tự mở mắt mình cái đã. Đó là lý do chúng tôi có mặt tại đây.

Nhìn thẳng vào mặt mình, thái độ nghênh ngang trở lại chút đỉnh, nó nói:

- Chuyện của tôi là vậy. Còn anh?

Đã đến lúc không cần e dè tế nhị gì nữa.

- Cậu đang ở giữa một trận chiến lớn hơn cậu tưởng nhiều. Nhưng cậu nói đúng một điều: cha cậu thật sự muốn cậu thay thế ông… trong vai trò Lữ khách.

Nó lại nhếch mép cười, nhưng lần này mình cảm thấy có lẽ đó chỉ là một thói quen.

- À, phải rồi. Saint Dane, Halla, tương lai của mọi sự vật tồn tại! Hừ, cha tôi đã dối gạt mọi người. Sao tôi phải tin những lời ông ấy nói chứ?

- Vì đó là sự thật. Cậu đã nói là muốn biết sự thật, thì đó là sự thật. Tôi không biết vì sao ông ấy làm những gì đã làm, nhưng ông ấy là một Lữ khách, hắn phải có một lý do chính đáng.

- Còn anh là gì trong tất cả chuyện này?

- Tôi được chọn là thủ lãnh Lữ khách. Vì sao ư? Tôi không biết. Ai đã chọn? Tôi không biết

- Vậy thì anh biết gì?

- Tôi đã theo Saint Dane tới bảy lãnh địa. Năm lần chúng tôi ngăn chặn được hắn. Hai lần thất bại. Không đủ. Tôi nghĩ, những gì đang xảy ra trên Ibara có thể là khởi đầu trận đánh kết thúc vì Halla. Siry, hắn đang có mặt tại đây. Tôi chưa biết ở đâu, nhưng tôi bảo đảm là hắn đang có mặt tại đây, và tôi tin hắn đang cố gắng ngăn chặn cậu.

Siry kinh ngạc hỏi:

- Tôi? Thậm chí hắn không biết tôi là ai.

- Lầm. Bây giờ cậu đã là một Lữ khách. Hắn biết tất cả về cậu. Hắn biết tất cả về chúng ta. Tôi bảo đảm, hắn cũng biết sự thật của Ibara mà cậu đang cố tìm hiểu. Vấn đề là, hắn sẽ sử dụng sự thật đó ra sao để làm đảo lộn lãnh địa này, và thu xếp cho hắn thắng cuộc chiến sau cùng? Đó là lý do tôi có mặt tại đây. Tôi cũng đang cố tìm hiểu sự thật như cậu. Chỉ khác là, tôi chiến đấu vì Halla, không riêng vì lãnh địa này. Dù tin hay không, cậu cũng vậy.

Siry trầm ngâm gật đầu, ngồi xuống một cái phản trống. Không biết tôi đã làm nó hiểu ra, hay nó đang nghĩ là tôi điên. Giọng mệt mỏi, nó nói:

- Tôi không muốn lãnh trách nhiệm về tương lai của mọi sự vật hiện hữu. Tôi chỉ nghĩ là mọi người nên có khả năng chọn lựa số phận của chính họ.

- Cậu biết như thế có nghĩa là gì không?

- Là gì?

- Là cậu đã thay thế vị trí của cha cậu.

Siry gần như mỉm cười. Gần như thôi.

- Tôi ghét phải thú nhận điều này. Chúng tôi đã không thể tiến xa được tới đây nếu không có anh giúp.

- Nghĩa là… bây giờ cậu đã tin tôi?

Nó đưa tay xuống áo, cởi cái đai rộng bản màu xanh lơ cuốn quanh bụng, rồi mở ra. Đó là một cái bao không thấm nước. Lùa tay vào bao, nó lấy ra một mảnh giấy ố vàng.

- Tôi thấy cái này trên bờ biển từ lâu rồi. Nó được bỏ trong một cái ống. Ống đã bị vỡ.

Nó nâng niu mảnh giấy như một báu vật, rồi nhẹ nhàng mở ra, trịnh trọng đặt lên mặt phản gỗ.

Nó nói trước khi mình nhìn mảnh giấy:

- Đây là bằng cớ hội đồng nói dối. Đây là những gì đã đưa Jakill đến với nhau và dẫn chúng tôi đến cuộc phiêu lưu này.

Nó tránh sang một bên để mình có thể nhìn mảnh giấy bí mật. Đó là một bản đồ. Một bản đồ quá cũ, nhàu rách, thô sơ, không giống một tấm bản đồ hiện đại với rất nhiều chi tiết. Nó giống một bản đồ vẽ tay cổ lỗ hơn. Không thể đoán bản đồ này xưa cũ đến thế nào. Hầu hết chữ viết đều nhòe nhoẹt, nhưng mình còn có thể thấy chi tiết của những vùng đất rộng. Mình hỏi:

- Tôi đang nhìn gì đây?

- Tôi biết rõ từng chi tiết trên đảo của chúng tôi. Từng vùng nước, từng dòng suối, từng ngọn núi.

Chỉ vào một đường viền trên bản đồ, nó nói:

- Đây là vịnh, nơi làng Rayne được thành lập. Đây là núi, nơi hội đồng trú ngụ. Tất cả đều có trên bản đồ này.

Mình không quan tâm nhiều tới những chi tiết trên đảo, mà chú ý tới những vùng đất rộng khác trên bản đồ. Vùng đất gần đảo nhất quá lớn, ranh giới kéo dài tới hết mảnh giấy. Mình hỏi:

- Đó là gì?

- Đó là nơi chúng ta đang tiến tới. Nếu muốn tìm một đời sống khác, thì đó là nơi để chúng tôi bắt đầu.

Có một bán đảo nhô lên từ vùng đất rộng đó, đỉnh của nó là phần đất gần đảo nhất. Đáng quan tâm hơn là trên bán đảo đó có những chữ đã mờ. Nó có một cái tên. Không đọc nổi, mình cầm mảnh giấy mỏng manh tới ô để ánh sáng rọi từ sau tới. Mấy mẫu tự đã mờ và không ngay hàng, nhưng mình có thể nhận ra là chữ “Rubity”.

Siry nói:

- Rubity. Đó là nơi chúng ta sẽ tới.

- Đưa mảnh giấy lên ánh sáng, mình còn thấy một chữ nữa mờ mịt dọc bên một ranh giới. Những con chữ không thẳng hàng và không rõ nét, nhưng mình không thể lầm. Chữ đó là “JAKILL”.

Mình chưa kịp hỏi, Siry đã nói:

- Tôi nghĩ, đó có thể là tên người vẽ bản đồ.

Nó cười ranh mãnh, nói thêm:

- Một bí mật đã được giải đáp, đúng không?

- Thuyền đi bao lâu mới tới đó?

- Tùy theo hướng gió, nhưng không xa đâu. Một ngày. Có thể lâu hơn.

Mình thật sự bất ngờ.

- Vậy là gần thôi.

- Đó là lý do chúng tôi chọn nơi đó. Nhưng cũng quá liều. Nếu Rubity có dân cư, rất có thể chúng ta sẽ gặp một điều không muốn gặp.

- Là gì?

- Những kẻ Đào tẩu.

Mình không có nhiều việc để làm trên thuyền. Không, mình chẳng có gì làm, ngoài việc đi loanh quanh và bị ấn tượng vì Jakill quả là những thủy thủ tài năng.

Chúng khéo léo chuyển hướng buồm, giữ dây nhợ chằng chịt như lưới nhện khỏi bị rối, điều khiển con thuyền như chúng được sinh ra để làm chuyện đó. Mình có cơ hội chuyện trò với vài đứa và được biết trò chơi thú vị nhất của chúng hồilà được lái những con thuyền nhỏ. Thậm chí có đứa đã từng được lên những tàu đánh cá lớn, có đứa đã được các thủy thủ dày dạn truyền nghề. Nhờ vậy chúng có đầy đủ khả năng lèo lái con thuyền hải tặc nhỏ này.

Chuyến đi thật ngon lành. Nước êm, thời tiết ấm áp. Xế trưa, khi mặt trời thật sự nóng, tụi mình du từ dây cột buồm qua lan can, phóng xuống làn nước ấm của biển nhiệt đới. Tuyệt vời.

Mình cũng có cơ hội khám phá toàn thể con thuyền. Động cơ nhỏ đúng như Siry đã nói. Chỉ đủ sức chạy thao diễn. Loque giải thích, máy chạy bằng nhiên liệu chiết xuất từ cây cối. Tuyệt không? Nhiêu liệu thực vật!

Trên thuyền có rất nhiều bình chứa nước uống, nhưng không nhiều thực phẩm. Đó là một phần Jakill phải hy sinh trong kế hoạch. Với cách cướp tàu như thế, không thể đem theo lương thực trong cuộc hải hành. Hy vọng là chúng sẽ tìm đủ lương thực tại điểm đến.

Rubity.

Rubity là gì? Khái niệm có một thế giới bên ngoài đảo là có lý theo lý thuyết, nhưng nhìn bản đồ và biết một cái tên làm nó trở thành hiện thực. Dù rất hồi hộp, nhưng mình vẫn không khỏi nghĩ: nhóm Jakill sẽ phát điên lên với những gì đang mong đợi. Có thể cũng sẽ hơi hoảng sợ.

Đêm xuống, mình có thời gian viết nhật ký này. Mình tìm được mảnh giấy này trong ca-bin cuối thuyền, chắc là khoang của thuyền trưởng. Trong khoang có một cái giường, một bàn viết. Trên tàu không có đèn nhân tạo, vì vậy mình ngồi bên cửa sổ viết dưới ánh sao. Ngồi đây một mình, viết bằng ánh sáng của sao, mình cảm nhận một cách chắc chắn: càng tới gần đất liền, mình càng tới gần cuộc hội ngộ kế tiếp với Saint Dane hơn.

Đó không là lý do duy nhất làm mình băn khoăn. Sống cùng Jakill và thấy chúng bất chấp tất cả để được tự quyết định cuộc sống của chúng, làm mình nghĩ đến đời mình. Mình tự hỏi, cuộc truy lùng này còn kéo dài tới bao giờ? Mình còn mù quáng chấp nhận số phận, nhảy từ lãnh địa này tới lãnh địa khác để săn đuổi Saint Dane tới bao giờ? Dù đúng hay sai, Jakill đã nắm quyền kiểm soát định mệnh của chúng. Đã đến lúc mình cũng làm như vậy với số phận của mình chưa?

Đêm đó, mình ngủ thiếp đi cùng với những ý nghĩ rối bời trong đầu. Thật lạ là, mình ngủ được. Nằm trên phản trong ca-bin, mình cố xua đuổi những ý tiêu cực khỏi đầu. Sau cùng mình cũng ngủ khì suốt đêm. Khi từ từ ra khỏi cơn mơ, bụng mình sôi ùng ục. Ý nghĩ đầu tiên là: đã lâu mình chưa ăn gì. Ý nghĩ thứ hai là: có ai đó đang kêu gào trên boong.

- Ê! Ê! Mọi người ơi!

Mình cố thức giấc, quăng hai chân khỏi phản, đứng dậy. Trời còn sớm. Bầu trời mới bắt đầu chuyển từ đen sang xanh thẫm. Mặt trời sắp lên.

Giọng phấn khích đó lại vang lên:

- Mọi người ơi! Lên boong mau lên!

Mình xoa mặt cho tỉnh táo, rồi ra ngoài. Dọc hành lang hẹp dẫn tới cầu thang, mình gặp Loque và Cậu bé mắt chuột. Mình ngái ngủ hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Loque trả lời:

- Không biết.

Chúng mình lên thang, tiến ra ngoài boong. Nhiều Jakill đang đứng kề vai nhau dọc lan can, nhìn ra biển. Lúc đầu mình tưởng chúng thấy một con cá voi hay một tàu khác. Mình hy vọng vậy, vì không muốn lại đụng đầu với một tàu chiến của những kẻ Đào tẩu. Mình bước lại, nhập với cả nhóm, nhìn theo hướng chúng đang nhìn, và mình… nghẹn thở. Thật sự ná thở luôn. Xa xa phía chân trời, có lẽ khoảng một vài giờ đi thuyền là đất liền. Chúng mình đã tới bờ biển vùng đất rộng lớn trên bản đồ của Siry.

Siry tới bên tụi mình, nói:

- Gần hơn tôi tưởng.

Twig xuýt xoa:

- Đẹp quá!

Siry nói:

- Từ xa mọi thứ đều đẹp.

Mình không thể tự hỏi: khác Jakill đang nghĩ gì. Những nghi hoặc của chúng đã đúng. Bản đồ là cóCó đất ngoài hòn đảo của chúng. Những gì đang thấy nơi chân trời là điều không Jakill nào từng thấy trước đây. Mình thì thấy rồi, nhưng nhìn cảnh đó trên Ibara này, biết đó có ý nghĩa gì, làm đầu gối mình bủn rủn. Trước mắt tụi mình, trên bán đảo có đánh dấu “Rubity” trong bản đồ cổ, là một thành phố. Thành phố hiện đại từ chân trời, đỉnh các cao ốc xuất hiện đầu tiên. Chứng tỏ đó là một thành phố lớn. Rất lớn. Lớn chọc trời. Lớn như Chicago. Lớn như New York.

Cậu bé mắt chuột kinh ngạc hỏi:

- Những chóp nhọn đó là gì?

Mình không trả lời. Để nó tự thấy. Những người dân đảo Rayne chất phác đang sắp có được những gì mong muốn. Chúng sắp khám phá được sự thật về quê hương chúng.

Còn mình, trái lại, có những mong muốn hoàn toàn khác. Mình tin chắc đâu đó trong thành phố bí ẩn kia, Saint Dane đang chờ mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.