Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ

Chương 24



NHẬT KÍ #30

(Tiếp theo)

IBARA

Mình bàng hoàng vì sự tĩnh lặng.

Không phải lúc nào người ta cũng gặp một cảnh tượng tĩnh lặng gây ấn tượng đến thế. Tuy nhiên dường như nhóm Jakill chẳng bận tâm tới điều đó. Từ lúc nhìn thấy thành phố, chúng ngất ngây như đang ở trên cung trăng (giả sử Ibara có trăng). Suốt nhiều năm chúng chỉ bí mật thì thầm với nhau, về những gì có thể nằm ngoài hòn đảo của chúng. Chúng gặp nhau trong rừng để thắc mắc và lên kế hoạch. Chúng bị dồn ép vào cơn đói khát sự thật, sẵn lòng trở thành những kẻ bị ruồng bỏ để tìm ra sự thật.

Kế hoạch tìm kiếm lâu dài của chúng sắp kết thúc tại một nơi gọi là “Rubity”.

Những đứa không phải điều khiển buồm hoặc động cơ bên dưới háo hức nhoài người ra khỏi lan can, cứêm mấy phân đó chúng sẽ được thấy thành phố kỳ diệu rõ hơn. Lúc đầu chỉ hoàn toàn là lòng hăng hái nhiệt tình. Nhưng thuyền tới gần hơn, cảm xúc của chúng không được rõ ràng. Nhìn mặt chúng, mình có thể đoán vì sao. Mình cũng cảm thấy điều đó, dù cảm giác của mình không mạnh bằng các Jakill. Tất nhiên hăng hái vẫn còn, nhưng cũng có cả lo lắng. nếu thực tế của Ibara chỉ là một cảnh tượng ảm đạm thì sao? Thật đáng buồn, nhưng cũng có nghĩa: tìm hiểu sự thật không đáng để chúng hy sinh như thế. Không ai nói. Không ai cười. Không ai suy đoán về những gì đang thấy. Tất cả đều im lặng, giữ những suy nghĩ riêng trong đầu. cách này hay cách khác, đời sống của chúng sắp đổi thay. Mình chỉ còn biết mong cho giấc mơ của chúng sẽ không còn ác mộng.

Từ mũi thuyền, Loque la lên:

- Một cầu tàu! Chúng ta có thể neo thuyền tại đó.

Nó chỉ qua mạn phải mũi thuyền về một kiến trúc thấp được xây dựng trên nước. có mấy chiếc tàu đang neo tại đó. Một điểm tốt để chúng mình nhắm tới. Siry điều chỉnh hướng, cho thuyền lướt nhẹ vào cầu tàu.

Với mình, buổi trình diễn thật sự bắt đầu. mình cảm giác như đang tiến gần tới Saint Dane. Nghe có vẻ khó hiều, nhưng sự tĩnh lặng kỳ quặc của thành phố làm mình nghĩ tới hắn. có lẽ do mình cảm thấy được. đám Jakill kia không biết thành phố có gì, nhưng mình biết. và mình biết có điều không ổn. lúc đầu, vì quá xa, không ai nghe được gì ngoài âm thanh rì rào quanh tiếng reo hò, la lớn ; tiếng âm nhạc… bất cứ thứ tiếng động nào. Không có gì ngoài âm thanh lẻ loi dội lại của gió thổi luồn qua khoảng trống của những toà nhà.

Siry trao bánh lái cho Loque, kéo mình sang một bên, thì thầm:

- Nào, Lữ khacshm anh nghĩ gì về chuyện này?

- Đây là một thành phố. Hãy nghĩ tới Rayne rồi nhân lên vài nghìn lần. chuyện nhỏ thôi.

Câu nói đó hình như làm siry bớt căng thẳng. Nhưng không kéo dài, vì mình nói thêm:

- Nhưng có điều kỳ lạ. Nó quá yên tĩnh. Thành phố chỉ là thành phố khi nó đầy người và náo động. Tôi không nghe một tiếng động nào.

Siry lắng nghe một lúc, rồi nhíu mày nói:

- Tôi không biết mình phải nghe gì.

- Sự sống. nếu nhiều người ở một nơi, họ phải gây nên tiếng động. Rayne còn ồn ào hơn nơi này.

Siry nhìn những toà nhà bầy giờ đã hiện rõ là những cao ốc chọc trời. giống như bất cứ thành phố nào bạn thấy trên Trái Đất Thứ Hai. Không có gì khác thường, trừ sự im lặng. Siry trở lại bánh lái, bảo Loque:

- Để tôi lái vào.

Loque gật đầu, rồi gọi lớn:

- Toàn neo đậu, theo tôi!

Năm Jakill rời lan can, chạy tới bên Luque, chuẩn bị buộc thuyền vào cầu tàu. Mình thơ thẩn tiến tới mũi thuyền, nhìn lần nữa thành phố cao ngất ngưởng. mình thấy có gì đó dường như hơi khác thường, nhưng vẫn còn xa nên không thể biết chắc là gì. Phải kiên nhẫn cho đến khi gần hơn, chắc chắn mình sẽ thấy rõ hơn.

Mình nhìn xuống nước. nước xanh lấp lánh như nước tại đảo. dưới mặt nước, mình nhận ra có những hình thù gì đó. Lúc đầu mình tưởng là đá. Hoặc có thể là đá ngầm. nhưng khi tiến vào vùng nước nóng hơn, sự thật trở nên rõ ràng theo đúng nghĩa đen. Dưới đó có những con tàu. Mục nát. Rất nhiều. toàn tàu lớn. Không thể biết chắc là lớn cỡ nào, vì mình không biết nước sâu đến đâu, nhưng một số tàu chìm đỗ trông rất đồ sộ. mình đang nói về những tàu biển chở khách đồ sộ. thuyền của tụi mình lướt qua những con tàu đắm đủ kích cỡ. bây giờ nước đã đủ trong để thấy sự khác biệt giữa du thuyền, thuyền lao động và thuyền chở hàng. Tụi mình lướt trên một bóng đen khổng lồ, chắc chắn đó là một tàu khách đi biển, vì về phía đuôi tàu mình thấy màu xanh dương nhạt của một hồ bơi. Mình lạnh toát người. mình đang nhìn xuống một bãi tha ma đầy những con tàu đắm.

Mình vụt nhìn lại những toà nhà. Khi tụi mình tiến gần hơn, sự thật dần lộ diện. những toà nhà cũng đã chết như những con tàu dưới nước. mình có thể nhận ra từng chi tiết. các công trình loang lổ, nứt nẻ. kính cửa sổ nát còn nhiều hơn những cánh cửa nguyên vẹn. nhiều cây gỗ lớn rời rụng khỏi nhà. Không biết những dấu rạn nứt đó là vì bị tấn công, hay chỉ đơn giản là mục nát. Nhìn lên một đường phố rộng giữa hai dãy nhà, mình thấy cả một toà nhà to lớn đã sụp đổ. Đại lộ rộng lớn bị toà nhà chọc trời đổ nát này chắn lối hoàn toàn. Mặt đất phủ đầy gạch đá, những đống bê tông khổng lồ vỡ vụn, sắt thép vặn vẹo. toàn cảnh lóng lánh những tia sáng diệu kỳ đẹp mắt, cho đến khi mình nhận ra đó là ánh sáng phản chiếu từ hàng tấn kính vỡ vụn. cũng có cả xe cộ. rất nhiều. có những xe bị chôn vùi, nhưng đèn trước vẫn ló ra, như cố gắng nhìn lần cuối ánh sáng ban ngày.

Chỉ có một thứ mình không thấy. Con người.

Mấy Jakill đã hạ buồm chính. Tụi mình nhờ vào động cơ, từ từ tiến vào cầu tàu. Bây giờ mình đã có thể thấy mấy con tàu neo tại đó. Trông chúng như tàu quân sự nhỏ, na ná con tàu của đám Đào tẩu đã sử dụng để tấn công Rayne. Bề ngoài những con tàu này còn thảm hại hơn tàu của đám đào tẩu nhiều. Nhiều mảng rỉ sét lớn ăn thủng thân tàu. Mình lấy làm lạ khi chúng còn có thể nổi trên mặt nước. có một chiếc tàu đuôi đã chìm trong nước, chuyện nó sẽ xuống mồ cùng những con tàu kia chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nhìn đám Jakill, mình thấy chúng bối rối hơn lo ngại. chúng không biết một thành phố phải trông như thế nào. Với chúng, đây là chuyện bình thường. tất nhiên, câu hỏi lớn là: chuyện gì đã xảy ra? Vì sao thành phố trống vắng? Không, không chỉ là trống vắng. Mà là hoang phế. Đã có một cuộc chiến? Một ý nghĩ thoáng qua: có thể một loại dịch bệnh đã quét sạch cư dân thành phố này và tụi mình đang sắp bị phơi nhiễm. nhưng cho dù là chuyện gì thì chuyện đó cũng không phải là vừa mới xảy ra. Nơi này đã chết từ lâu. Nếu có vi trùng độc hại thì cũng đã “tiêu đời” lâu rồi. Ít ra mình nghĩ thế.

Siry khéo léo đưa thuyền vào bến. Cả đám hơi chuệch choạc dọc mạn phải mũi thuyền khi Loque và mấy Jakill cầm dây, nhảy qua lan can, buộc vào một cọc lớn. khi những Jakill dưới hầm đã lên hết, Siry tập hợp tất cả nơi đầu thuyền. Giọng đầy tự tin, nó tuyên bố:

- Pendragon nói, trước đây anh ấy đã thấy những nơi như thế này. Nó được gọi là thành phố.

Cậu bé mắt chuột bèn hỏi:

- Trước đây Pendragon đã thấy thành phố ở đâu?

Tất cả nhìn mình. Trả lời sao đây? Mình úp m

- Tôi đã nghe nói đến những nơi như thế này. Nhưng tôi nghe chúng là nơi náo nhiệt đông người. thành phố này trông như… trông như…

Loque rầu rĩ nói:

- Chết.

Mọi con mắt lại hướng về thành phố đổ nát. Siry lên tiếng, đầy vẻ năng động:

- Kế hoạch như sau. Một toán nhỏ lên trước để thăm dò. Những người khác ở lại bảo vệ thuyền.

- Chống trả cái gì?

Cậu bé mắt chuột hỏi. Chắc chắn mình phải tìm ra tên nó. Gọi một người là “Cậu bé mắt chuột” không được lịch sự lắm.

Siry trả lời:

- Có thể có những kẻ Đào tẩu ở đây.

Twig hỏi:

- Ai sẽ đi?

- Tôi, Twig và Loque.

Mình nói ngay:

- Tôi cũng đi.

Siry khó chịu nhìn mình, như mình lại vừa bước lên uy quyền của nó. Quá tệ. nhưng mình sẽ không ở lại thuyền. mình cần tìm hiều thành phố này. Không muốn tỏ ra tranh giành quyền lực, mình vội nói:

- Nếu chỉ đi vài người, các cậu cần phải có bảo vệ.

Lạ chưa? Mình đang tự đặt mình vào nhiệm vụ của một… lính đánh thuê. Hay là một dạng chiến binh như… Loor. Siry suy nghĩ rồi gật đầu:

- Thôi được, Pendragon sẽ cù

Nó nói với cả nhóm như đó là ý kiến của nó. Không sao. Nó cần giữ thể diện, còn mình sẽ được đi trinh sát.

Siry lại dặn dò nhóm ở lại:

- Không được để bất cứ ai lên thuyền. nếu có chuyện gì xảy ra cho chiếc thuyền này…

Nó bỏ lửng ý nghĩ đó. Nó không cần nói hết câu. Không ai muốn lâm vào tình trạng đó. Tất cả đều gật đầu đồng ý.

Siry, Twig, Loque và mình chuẩn bị súng thổi bằng gỗ và túi phi tiêu. Mình chưa bao giờ thử nên không chắc có sử dụng hiệu quả súng thổi hay không. Nhưng mình đoán, vũ khí gỗ này còn lợi hại hơn gậy ngắn. mình gài túi phi tiêu và súng thổi vào lưng quần.

Siry tuyên bố:

- Chúng tôi không đi lâu đâu.

Bốn đứa mình leo qua lan can, nhảy xuống cầu tàu. Mặt gỗ dưới chân mềm nhũn như bọt biển. mình kêu lên:

- Gỗ mục rồi. Đi cẩn thận. Coi chừng lọt chân.

Tụi mình rón rén tiến lên bờ, mắt không ngừng nhìn xuống, né tránh những thanh gỗ mục gày có thể quăng mình xuống nước. dọc đường, tụi mình đi qua thêm mấy tàu trông như tàu chiến. nhìn gần chúng càng thảm hại hơn. Thân rỉ sét, sàn trông như mục nát như cầu tàu. Tuy nhiên có một thứ làm mình hơi lo lắng. Dù tàu hư hỏng, những khẩu súng ở đầu mỗi đầu tàu – giống loại súng đã bắn vào tụi mình tại Rayne – nhìn khá sạch sẽ. không sáng bóng, nhưng mình thấy thật sự chúng còn có thể hoạt động. Tạm quên ý nghĩ đó, mình tiếp tục di chuyển.

Qua khỏi cầu tàu, tụi mình bước lên đất liền. Điều đầu tiên làm mình chú ý là một bảng chỉ đường gần như bị chôn vùi trong đống đổ nát. Đã có thời đây là một tấm bảng màu xanh dương với hàng chữ lớn màu trắng. màu sắc đã phai nhạt từ lâu. Hàng chữ thành màu xám. Nhưng mình còn đọc được. dưới mũi tên lớn là mấy chữ: CẦU ĐƯỜNG THỨ TƯ. Mình tự hỏi, thật sự đây là tiếng Anh, hay khả năng của một lữ khách đã dịch ra cho mình.

Bốn chúng mình lặng lẽ đứng nhìn những gì còn lại của một thủ phủ đã có thời sầm uất. nói đây là một đống lộn xộn là nói cho nhẹ đi. Thành phố là cả một đống đổ nát. Mình sợ, một cơn gió mạnh cũng có thể làm những kiến trúc đồ sộ này đổ nhào lên tụi mình. Cảm giác như đây là một thành phố khổng lồ, mỏng manh làm bằng những lá giấy.

Giọng thiếu tự tin hơn trước, Siry nói:

- Chúng ta thử nhìn quanh xem sao.

Tụi mình chầm chậm đi qua gạch đá ngồn ngang, xăng-đan nghiến trên những mảnh vụn. khu vực gần cầu tàu trông như đã từng là một nơi không gian mở. có thể là công viên hoặc là nơi tàu bè vận chuyển hàng hoá. Bây giờ là một sân chứa đồ phế thải khổng lồ. hầu hết những thứ phế thải đó không còn định dạng được. Thỉnh thoảng mình bắt gặp những thứ còn có thể đoán nó từng là cái gì. Một cái va ly, khung một cái ô, chai lọ đủ hình dạng và màu sắc khác nhau, thậm chí có cả vài chiếc giày. Những chiếc giầy trống rỗng. Rợn cả người.

Hít một hơi thật sâu, Twig nói:

- Không có gì mọc lên ở đây.

Mình đồng ý:

- Đúng vậy. Tôi nghĩ tình trạng này đã xảy ra từ lâu lắm rồi.

Siry hỏi:

- Sao anh biết?

- Vì Twig nói đúng. ở đây không có thứ gì như chất hữu cơ cả. chúng không thấy bất kỳ sự sống nào, nhưng cũng không thấy cái chết.

Loque hỏi:

- Là sao?

Mình rầu rĩ đáp:

- Không có xương. Các chất hữu cơ đã trở thành bụi. Việc đó không thể xảy ra trong một

Loque hỏi:

- Anh nghĩ chuyện gì đã xảy ra?

- Chúng ta thử tìm hiểu xem.

Mình lên dẫn đầu, len lỏi qua mê cung đổ nát. Mình xem xét tỉ mỉ, cố tìm những gì còn lại của một vụ nổ, hay động đất hoặc bất cứ manh mối nào về những gì có thể đã xảy ra. Không có gì làm mình chú ý. Hình như sức mạnh tàn phá những toà nhà này chỉ là thời gian. Mình nói:

- Chúng ta nên tiến vào sâu hơn. Vào một trong mấy toà nhà kia chẳng hạn.

Loque trầm ngâm nói:

- Tất cả trông đều có vẻ mong manh quá.

Siry hỏi:

- Ai muốn trở lại?

Không có ai. Tụi mình tiến bước.

Mình đi đầu cả nhóm, tiến tới dãy nhà đầu tiên trên con phố có vẻ khá quang đãng. Bước qua toà nhà đầu tiên giống như bước vào một hẻm núi. Những toà nhà hai bên đường tạo thành những bức tường khổng lồ che gần hết ánh sáng. Nhưng vì vậy không khí mát hơn nhiều. Tụi mình đi qua mấy xe ô tô chỉ còn là những bộ xương kim loại. bên trong đã tan rã thành tro bụi từ lâu.

Loque thì thầm như tụi mình đang đi qua một nghĩa trang:

- Chúng ta nên tìm kiếm gì đây?

Siry trả lời:

- Dấu hiệu của sự sống.

Chúng mình tiếp tục xuyên qua mấy con đường, đi xa hơn vào thành phố. Tầng trệt của những toà nhà trông như đã từng là những cửa hàng. Sự hiếu kỳ bảo mình nên vào trong xác minh. Ý thức của mình lại bảo làm vậy có thể tự sát. Tụi mình qua hết dãy nhà bỏ hoang này tới dãy nh bỏ hoang khác nhưng không thấy có một manh mối nào về chuyện gì đã xảy ra. Không gì có vẻ bất thường. Thành phố chỉ hoàn toàn đơn giản là bị bỏ hoang. Chỉ một thứ có vẻ không ăn nhập. nó ở xa xa phía trước tụi mình. Không thể biết là xa đên đâu, vì một đám bụi mù trong không khí làm khó mà nhìn xa được. Trông nó như một bức tường đen. Lạ lùng hơn, độ dốc của bức tường dường như xiên góc với con phố 45o. tất cả mọi toà nhà đều hình hộp với những đường ngang hoặc dọc, làm vết cắt nghiêng màu đen đó nổi bật hẳn lên. Không hiểu vì sao, nhưng hình ảnh bức tường đen đó làm mình bất an. Mình muốn tới đó tìm hiểu xem đó là gì thì Siry đứng lại, ra lệnh:

- Ngừng lại. Chúng ta đi quá xa thuyền rồi.

Mình đề nghị:

- Thêm một chút nữa thôi.

- Không. Ở đây không có gì để chúng ta tìm kiếm. Đi thêm mấy tiếng nữa cũng thế thôi.

- Cuộc tìm kiếm để khám phá sự thật của cậu thì sao? Bây giờ chúng ta không thể trở về được nữa.

Siry sững sờ:

- Chúng ta không trở về. Tôi nghĩ, chúng ta đã đến lầm địa điểm vì một lý do không đâu. Nơi này không có ai. Những toà nhà trông như sắp sụp đổ. Chúng tôi không muốn bắt đầu và kết thúc tại đây.

Loque đồng ý:

- Lý do duy nhất chúng ta tới đây, vì đó là điểm gần nhất trên bản đồ. Có lẽ chúng ta nên đi lên vùng duyên hải.

Khó cãi lại lý lẽ của chúng, nhưng mình vẫn muốn tiếp tục. mình nhìn vượt qua vai Siry, hướng mắt về phía bức tường đen xa xa. Đó là gì?

Twig lên tiếng:

- Mình đói. Chúng mình chưa ăn gì từ hôm qua.

Loque nói thêm:

- Đúng. Chúng ta cần tìm đồ ăn và nước ngọt.

Twig hào hứng:

- Mình có ý kiến. Trở lại Ibara, chờ đêm xuống, rồi cứ một nhóm nhỏ lên bờ chôm thực phẩm.

Siry hỏi:

- Nếu chúng lại bắn loại vũ khí đó vào chúng ta thì sao?

Loque nói ngay:

- Nếu muốn bắn chìm thuyền của chúng ta, chúng đã làm từ hôm qua rồi. Ý của Twig có thể hay đây. Tôi có thể bơi với một nhóm nhỏ. Nửa nhóm chôm thực phẩm, nửa nhóm tìm một xuồng nhỏ và…

- Khoan.

Mình bật nói. Mình nghe chúng bàn tán, nhưng một câu của Twig làm mình chú ý:

- Twig, em đã nói gì?

- Em nói nên trở về nhà và chôm thực phẩm.

- Không. Chính xác em đã nói gì?

Ba đứa nhìn nhau thắc mắc. chúng không hiểu mình sẽ đi tới đâu với vụ này. Mình cũng đâu có chắc mình hiểu. Twig nói:

- Em không hiểu.

- Em nói chúng ta nên trở về đâu?

- Ý anh là Ibara?

Mình kêu lên:

- Đúng! Em đã nói là nên đưa thuyền tới Ibara.

Siry hỏi:

- Có vấn đề gì thế, Pendragon?

Tim mình đập

- Twig nói nên quay thuyền trở lại Ibara. Vì sao nó nói vậy?

Loque nóng nảy:

- Để lấy lương thực.

- Không! Ý tôi là sao Twig không nói là Rayne?

Ba đứa bối rối nhìn nhau. Loque nói:

- Vì Ibara là tên của hòn đảo. Có gì rắc rối đâu?

Bây giờ đầu óc mình chạy đua cùng nhịp tim. Mong sẽ có một giải thích dễ hiểu cho chuyện này, mình hỏi:

- Các cậu gọi hòn đảo có làng Rayne là “Ibara”?

Loque đáp:

- Đúng! Ibara là tên đảo. Rayne là tên làng. Anh không biết sao?

Chắc chắn là không.

- Còn tất cả những nơi khác được gọi là gì?

Siry nhếch mép. Loque nhìn mình lom lom. Twig có vẻ hơi hoảng. Nó thấy đây là cuộc trò chuyện không bình thường. Mong là con bé đúng. Siry hỏi:

- Anh đang nói gì vậy, Pendragon?

Mình cảm thấy như sắp thở hổn hển:

- Hành tinh này. Thế giới này. Gì cũng được. Toàn thể nơi này, không chỉ là hòn đảo, có một cái tên không?

Loque phì cười:

- Đương nhiên !

Chứa chan hi vọng,

- Là Ibara?

Loque đáp:

- Anh giỡn à? Ibara là tên hòn đảo của chúng tôi.

Mình gào lên:

- Vậy thì tên hành tinh này là gì?

Siry lên tiếng:

- Tôi không biết anh đang chơi trò gì, nhưng…

Mình gào:

- Làm ơn đi! Thế giới này tên gì? Toàn thể thế giới này tên gì?

Siry trả lời với một từ đơn giản, choáng váng:

- Veelox.

Chung quanh không có gì lay động, nhưng rõ ràng mình như bị một cơn lốc cuốn đi. Cảm giác như những toà nhà thình lình xoay tít. Tất nhiên là chúng không xoay. Tất cả chỉ là trong đầu mình. Cái tên đó đập vào đầu mình quá mạnh, mình cảm thấy gần như ngã gục. không thở nói. Mình nói như rên:

- Veelox? Siry, tên lãnh địa này là Veelox sao?

Twig và Loque nhìn nhau cố nín tiếng cười rúc rích. Chúng nghĩ mình hoá rồ. Chúng có lý. Ngay lúc này mình cảm thấy điên rồ thật. Siry nhíu mày. Chắc nó không thích phản ứng của mình. Nó hỏi:

- Anh không sao chứ?

Mình không thể trả lời có hay không. Chắc vậy có nghĩa là không. Mình lẩm bẩm:

- Rubity. Không phải là Rubity. Mà là thành phố Rubic. Đây là thành phố Rubic.

Loque kêu lên

- Ố ồ !

Ừ. Ố ồ. Đó cũng là một cách diễn đạt.

Siry hỏi:

- Bây giờ mình làm gì?

Mình ngước nhìn Loque. Nó không cười nữa. mặt nó vô cùng nghiêm trọng. Mọi ý nghĩ về một anh chàng Bobby Pendragon điên khùng – choáng váng thết hỏi cái tên của một hành tinh – đã tan biến hết. Thậm chí nó không nhìn mình. Nó đang nhìn một thứ sau mình, thứ làm nó thật sự vụt nghiêm trọng.

Cố nén cảm xúc, nó nói:

- Chúng ta không cô độc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.