Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ

Chương 34



TRÁI ĐẤT THỨ NHẤT

(Tiếp theo)

Courtney nện gót tới lui trong căn phòng bệnh viện nhỏ, cố tìm ra một kế hoạch. Bất cứ kế hoạch nào. Cô nghĩ gì đi nữa thì cũng quay lại về với chuyện làm sao để ra khỏi nơi giam giữ này, mà đó lại là chuyện bất khả thi. Thời gian đang cạn dần. Mark thì đang lâm nguy. Nếu những sự kiện đi theo dòng lịch sử mà cô đã thấy trên Trái Đất Thứ Ba, thì sẽ có người bị bắn và quăng xác khỏi tàu. Chẳng còn bao lâu nữa. Cô không thể làm gì, nhưng hy vọng Dodger – bằng cách nào đó – tiếp cận được Mark trước kẻ sát nhân.

Courtney thử vặn nắm cửa lần thứ năm mươi. Khóa cứng ngắc y chang như bốn mươi chín lần trước. Mặt người canh gác cô xuất hiện ngay ô cửa tròn. Anh ta đủ thân thiện để tự giới thiệu là sĩ quan bậc sáu Taylor Hantin. Công việc của anh ta là trông chừng, sao cho Courtney ở nguyên bên trong. Courtney nghĩ anh ta không cần phải bận tâm, vì làm sao cô thoát được nhà ngục bằng thép này được chứ. Vừa định thử vặn nắm cửa lần thứ năm mươi mốt, bỗng một ý tưởng quá đơn giản chợt lóe lên trong đầu, Courtney tự trách sao không nghĩ ra sớm hơn. Bây giờ thủy thủ đoàn đã biết cô có mặt trên tàu, chẳng còn gì bó mật nữa. Cô nghĩ: có thể cô không đến được với Mark, nhưng Mark có thể tìm đến cô. Nhảy tới cửa, Courtney đập lên ô kính tròn, lễ độ nói:

- Xin lỗi, cho tôi hỏi.

Sĩ quan bậc sáu Hantin xuất hiện ngay ô cửa. cô nghĩ anh ta chỉ khoảng hai mươi, quá trẻ để thành một sĩ quan, nhưng dù sao anh ta cũng là sĩ quan bậc sáu. Cũng không lấy gì làm cao trong cấp bậc sĩ quan.

Hanti lịch sự hỏi:

- Được, thưa cô.

Courtney mừng vì không bị đối xử như một tội phạm nguy hiểm. Thủy th đoàn người Anh lịch sự thật. Hay, ít ra lịch sự như thế với một người bị nhốt trong cái hộp thiếc và được trông chừng với khẩu súng đã được nạp đạn kè kè bên hông.

Cố tỏ vẻ ngây thơ vô hại, Courtney hỏi:

- Tôi biết là tôi không đáng được hưởng một cứu xét đặc biệt nào, nhưng tôi cần gặp một hành khách rất là quan trọng.

- Tôi e là việc đó trái qui luật, thưa cô.

Giọng anh ta ân cần thông cảm. Courtney phụng phịu nói:

- Em biết. Nhưng em đang gặp quá nhiều rắc rối tại đây. Chẳng có ai để nhờ vả ngoài người bạn đó. Thậm chí anh ta chưa biết em đã lên tàu, nhưng anh ấy sẽ muốn biết.

Toàn là những câu nói mơ hồ, nhưng lại toàn là sự thật.

- Tôi không biết là…

Courtney cảm thấy anh ta đang mềm lòng. Cô nài nỉ:

- Ít ra anh có thể cho bạn ấy biết em đang ở đây chứ?

Sĩ quan Hantin nhìn Courtney qua ô cửa kính. Courtney cố làm ra vẻ thiểu não. Sau cùng anh ta mỉm cười hỏi:

- Tên cậu ấy là gì?

Courtney trả lời ngay:

- Mark Diamond. Cảm ơn nhiều lắm, anh sĩ quan. Anh không biết là đang làm một điều tuyệt vời đến thế nào đâu.

- Phải gọi là “sĩ quan bậc sáu” và hy vọng tôi không bị quăng vào cùng xuồng với cô.

Hantin quay đi. Courtney mừng rỡ đấm mạnh tay vào không khí. Cô biết chắc khi Mark biết cô có mặt trên tàu, sẽ tới gặp cô ngay. Cô thấy việc bị bắt có thể lại là điều tốt nhất từng xảy ra. Saint Dane đã giao nộp cô cho thủy thủ đoàn, hành động đó sắ thành cú phản đòn lại hắn.

Từ việc điên đầu tìm cách ra khỏi phòng giam, Courtney quay sang vò đầu tính toán những gì phải nói với Mark. Quá nhiều điều cậu ấy cần được biết. Mark chưa đọc nhật ký nào của Bobby gửi về từ Quillan. Cậu ấy chưa biết cô gái đi cùng – Nevva Winter – là Lữ khách của Quillan, và củng là kẻ phản bội đã theo phe Saint Dane. Không vì Nevva Winter, Quillan đã không bị thất bại. Cô ta phản bội dân tộc mình và Lữ khách.

Courtney cố chuẩn bị những gì cần nói, nhưng không biết tư tưởng của Mark ra sao. Cậu ấy bị ép buộc tới trái đất thứ nhất? Cậu ấy bị lừa gạt? Hay một điều không tưởng tượng nổi xảy ra? Cậu ta cũng theo phe Saint Dane nhu Nevva Winter? Cô loại trừ khả năng cuối này. Dù sao đi nữa cô biết, phải làm bằng được hai việc: ngăn chặn cậu ấy đưa kỹ thuật Lò Rèn vào Trái Đất Thứ Nhất và cảnh báo cho cậu ấy biết có kẻ trên tàu định bắn cậu ấy. Nếu làm được hai việc đó, thì việc đương đầu với Saint Dane và Nevva Winter sẽ ít khó khăn nhất.

Một giờ trôi qua. Mark không xuất hiện. Cả sĩ quan bậc sáu Hantin. Courtney bắt đầu lo. Con tàu này lớn thật, nhưng không lớn tới nỗi Hantin phải đi tìm Mark lâu đến thế. Hay anh ta đã đổi ý? Hoặc có lẽ anh ta đã gặp Mark, nhưng Mark không muốn gặp cô? Hay chuyện tệ hại nhất đã xảy ra rồi? Có thể Mark đã bị bắn? Mọi khả năng đó quay cuồng trong đầu óc Courtney, làm cô lại giậm chân tới lui trong phòng. Mỗi phút trôi qua cô càng thêm bồn chồn lo lắng. Vừa định đập cửa, yêu cầu được gặp một sĩ quan trên tàu, cô bỗng nghe tiếng lách cách.

Có người đang mở khóa cửa.

Courtney đờ người. Cổ họng tắc nghẹn. Tim đập nhanh hơn. Cô sắp gặp lại Mark. Cửa mở. Sĩ quan bậc sáu Hantin lò đầu vào. Thấy Courtney, anh ta nói:

- Bây giờ không phải chuyện đùa nữa đâu, cô nương.

Courtney lặng lẽ gật đầu. Hantin lùi ra ngoài hành lang. Courtney nghe tiếng anh ta nói:

- Cô chắc không sao chứ?

Không có tiếng trả lời. Cửa mở rộng hơn một chút và một người bước vào.

Lữ khách sa ngã đứng đối diện Courtney, trông hoàn toàn là một phụ nữ của năm 1937. Bộ váy áo dạ hội lấp lánh dưới bóng đèn duy nhất trong phòng giam. Khoác ngoài là một áo lông thú ngắn để chống với hơi đêm lạnh giá. Tóc và mặt trang điểm thật hoàn hảo. Cô ta nhìn Courtney như một ngôi sao điện ảnh quyến rũ của thời đại hoàng kim Hollywood.

Trông cô ta cũng giống một kẻ phản bội. Courtney chỉ muốn xé rách cổ họng vô ta ra.

Nevva hỏi:

- Cô có biết tôi là ai không?

Courtney lạnh lùng hỏi lại:

- Cậu ấy đâu?

- Courtney, tôi không là kẻ độc ác. Saint Dane cũng vậy.

Không biết nên cười hay nên khóc, Courtney mỉa mai nói:

- Không, hắn là một kẻ vĩ đại. Phải, hắn đã hủy diệt được một vài nền văn minh, nhưng chuyện đó ai mà không làm nổi chứ?

Vẫn điềm tĩnh, Nevva nói:

- Đây là một cuộc cách mạng. Cách mạng nào cũng có thương vong. Bất hạnh, nhưng không tránh khỏi. Tương lai toàn thể nhân loại đang lâm nguy. Nếu có nghĩ theo cách đó, thì không giá nào là quá cao đâu.

Bừng bừng bốc giận, Courtney hỏi:

- Cô thật sự tin như thế? Ý tôi là cô nghiêm túc tin vậy sao? Hắn là kẻ sát nhân máu lạnh. không, tôi rút lại lời. Không có gì là lạnh lẽo trong vụ này. Phải nói là hắn thích thú trò đó. Sao cô có thể nghĩ, bất cứ hoạch định gì hắn đã dành cho Halla lại có thể được biện minh bằng những nỗi khổ đau mà hắn đã gây ra?

- Vì tôi biết tương lai đó là gi.

- Vậy thì làm ơn chia sẻ với tôi đi! Hãy cho tôi biết là tôi đang lầm. Hãy nói là Bobby và các Lữ khách đang lầm. Hãy nói là hàng ngàn – không, hàng triệu sinh mạng hắn đang hủy diệt, tất cả sẽ tốt đẹp hơn vì sự độc ác của hắn. Tôi đang khao khát được nghe tất cả những điều đó đây.

Courtney tiến lại gần Nevva hơn. Mỗi bước, cô càng thêm sôi sục lửa giận. Nevva vẫn đứng im. Vừa lúc tưởng như không còn kềm được nữa, Courtney khựng lại khi thấy một người khác bước vào phòng. Ngượng ngùng đứng trước cữa là Mark… Dimond. Thấy bạn, Courtney suýt bật khóc. Lập tức, Nevva không còn có ý nghĩa gì nữa.

Mark chỉ nói được một câu:

- Chào, Courtney.

Ý nghĩ đầu tiên của Courtney là: dù trong hoàn cảnh cực kì bất ngờ này, Mark không còn lắp bắp. Ý nghĩ thứ hai: Mark đã có vẻ trưởng thành. Mái tóc đen dợn sóng đã được cắt ngắn và, một sự thay đổi là, được chải gọn gàng. Cặp kính gọng kim loại làm cậu ấy có vẻ già hơn mười tuổi. Bộ lễ phục dự tiệc mà Mark đang mặc hoàn tất cái hình ảnh kì dị đó. Không còn là một cậu nhóc ngu ngơ của Stony Brook nữa. Trông Mark như một người đàn ông. Thở còn không nổi, làm sao Courtney có thể thốt nên lời.

- Tôi để hai người thoải mái.

Bevva nói rồi tiến ra cửa. Trước khi đi, cô ta quay lại nói với Mark.

- Tôi ở ngay ngoài này.

Mark và Courtney đối diện nhau lần đầu tiên, kể từ buổi chiều nhận nhật ký #25 của Bobby gửi từ Quillan tới Trái Đất Thứ Hai. Chính ngay đêm hôm đó cha mẹ Mark đã chết trong chuyến bay mất tích trên Đại Tây Dương. Đó là khởi đầu cuộc phiêu lưu dẫn tới việc hai người lom lom nhìn nhau, lúng túng trong phòng giam của con tàu viễn dương trên Trái Đất Thứ Nhất. Cả hai đều không biết phải nói gì. Sau cùng, Courtney lên tiếng trước:

- Sao, đội Yankee thế nào?

Mark phì cười, Courtney cười theo. Băng giá đã tan… chút chút.

Courtney làm b vui vẻ hỏi:

- Thấy phòng riêng của mình thế nào? Dễ thương hả? Muốn mình gọi nhà bếp đem lên vài món không?

Mark nói nhỏ:

- Courtney, đáng lẽ bạn không nên tới đây.

Courtney nhận thấy giọng cậu ta trầm hơn, quả quyết hơn. Cô nói ngay:

- Không, mình nên tới. Chính bạn mới là người không nên tới đây. Nhưng bạn đã có mặt ở đây rồi.

- Bạn không biết những gì đang xảy ra…

- Có. Mình biết. Biết tất cả.

Thấy mình đang quá xúc động, hít một hơi, cô mới nói tiếp:

- Mark, có quá nhiều chuyện mình phải nói với bạn, nhưng mình muốn nghe bạn nói trước. Vì sao bạn tới đây? Chuyện gì đã xảy ra trong cái đêm…

Courtney không nói hết câu. Mark nói tiếp giùm cô:

- Đêm cha mẹ mình chết?

Cô gật. Mark ngồi xuống cái ghế gỗ. Courtney dựa lưng vào giường. Bây giờ cô sắp được nghe những lời cô đã chờ đợi từ quá lâu, Cô không chắc mình muốn nghe những gì Mark sắp nói, vì cô sợ những gì cô sắp biết.

Mark có vẻ bồn chồn lo lắng. Đây là một chuyện khó nói. Trong một thoảng, Courtney nghĩ, cậu ta lại giống như trước đây: một anh chàng thiếu tự tin. Nhưng không. Khi nói, cậu ta rất có uy, không hề lắp bắp.

- Đêm đó mình và Andy Mitchell tới dọn dẹp cửa hàng hoa của chú nó. Vòi phun bị vỡ, cửa hàng là một đống hỗn độn. Nếu tụi mình không kịp cứu những hoa bán mùa Giáng Sinh đó, thì công việc buôn bán của chú nó tiêu tan. Đó là lý do hai đứa mình ở lại, còn ba má mình thì bay tới Florida trước.

- Mình nhớ tất cả chuyện đó.

- Rồi… bạn biết chuyện gì đã xảy ra rồi đó. Máy bay rơi xuống Đại Tây Dương. Không còn ai sống sót.

- Mark, mình rất tiếc.

- Gần nửa đêm mình mới biết tin. Suốt thời gian đó hai đứa mình lo dọn dẹp cửa hàng. Hãng hàng không tìm ra số di động của mình. Lúc đầu mình tưởng là một trò đùa. Những chuyện như thế không xảy ra trong đời thật, đúng không? Mình chỉ xem qua kênh CNN người ta mới thấy là thật. Mình… mình đã cố gọi bạn.

Mark ngập ngừng. Hồi tưởng lại ký ức thật quá khó khăn.

Courtney ngẹn ngào:

- Mình biết. Vì khóa máy nên tới sáng mình mới nhận được tin nhắn. Phải chi mình…

- Không sao. Bạn cũng sẽ không làm được gì. Nhưng có người làm được.

Courtney chợt cảnh giác:

- Ai?

- Nevva Winter. Lữ khách của Quillan. Bạn biết Saint Dane chiếm được Quillan rồi, đúng không?

- Phải, mình có nghe về vụ đó.

Rồi cô sẵng hỏi:

- Nevva Winter đã tới Trái Đất Thứ Hai?

- Cô ấy đã trốn thoát trước khi Quillan sụp đổ. Chình cô ấy đã cho mình biết Saint Dane đang phá hủy ranh giới giữa các lãnh địa và Bobby cần mình giúp.

Courtney mai mỉa:

- Ồ, cô ta đã nói thế? Cậu bạn Andy Mitchell của chúng ta đã nghe tất cả chuyện này rồi

Mark gục đầu như ngượng ngùng:

- Phải. Đúng ra cậu ấy không nên nghe, nhưng lúc đó mình không được tỉnh táo. Mình mới nghe tin ba má mất. Tuy nhiên mình đã cố nói chuyện riêng với Nevva, nhưng cô ấy nói cũng cần cả Andy giúp.

Giọng Courtney càng mỉa mai hơn:

- Đúng, mình cá là cô ấy cần.

- Andy không bị bất ngờ như bạn nghĩ đâu. Đúng là nó hơi khùng khùng, nhưng nhớ không, nó đã đọc nhật ký đầu tiên của Bobby, vì vậy không hoàn toàn bất ngờ. Mình đã thú thật với nó là những nhật ký không phải do mình và bạn đã viết. Mình không biết phải làm gì khác. Bây giờ Andy đã biết về Lữ khách. Biết tất cả.

Courtney nhận ra, Mark vẫn chưa biết Andy Mitchell chính là Saint Dane. Cô nóng lòng cho bạn biết sự thật, nhưng muốn nghe hết mọi chuyện trước.

Mark tiếp tục:

- Navva cho biết, sau khi mất Quillan, Bobby thấy cách duy nhất để hạ Saint Dane là dùng chính chiến thuật của hắn để chống lại hắn. Mọi hy vọng giữ cho các lãnh địa tách biệt nhau đều đã tiêu tan. Mục tiêu tiếp theo của tên quỷ sứ là Trái Đất Thứ Hai. Courtney, đó là điều chúng ta luôn lo sợ. Chúng ta biết sẽ có ngày chuyện đó xảy ra, và sau cùng thì ngày đó đã tới. Nhưng Nevva có cách chặn hắn.

Courtney chua chát nói:

- Mình nóng lòng nghe đây.

- Cô ấy bảo, bằng cách thay đổi quá khứ, chúng ta có thể tạo ra một tương lai mới mà Saint Dane không thể ngờ tới. Đó là lý do tụi mình tới Trái Đất Thứ Nhất.

Thì ra vậy. Courtney gật đầu hiểu biết. Tất cả đều do Nevva, giống hệt lần trên Quillan. Cô nói:

- Mình hiểu thế này, đúng không? Nevva bảo bạn và cô ấy nói là việc đó sẽ làm thay đổi dòng lịch sử, để làm Saint Dane thất bại

- Đúng.

Courtney gào lên:

- Và bạn đã tin?

- Còn hơn cả tin.

Cùng lúc Courtney càng thâm phẫn nộ:

- Tôi hy vọng thế. Mark, tôi yêu cậu đến chết đi được, nhưng tôi không thể nào tin là cậu làm một việc quá lớn như thế chỉ vì lời nói của một kẻ cậu không hề quen biết.

Mark khẽ nói:

- Còn nữa. Nevva nói, nếu thay đổi quá trình sự kiện thì… ba má mình sẽ sống sót.

Courtney định gào tiếp, nhưng kềm lại. Tất cả đã rõ ràng. Nevva và Saint Dane đã lừa để Mark tin rằng, cậu ấy không chỉ bảo vệ Trái Đất Thứ Hai, mà còn cứu được cha mẹ. Tội nghiệp Mark ngây thơ. Courtney đã luôn e sợ tên quỷ sứ, nhưng bây giờ cô căm thù hắn. Cô sẽ phải cho Mark biết sự thật. không gì có thể mang ba mẹ bạn ấy sống lại được. Thật đau lòng. Mark tưởng là đang làm điều đúng. Trái lại, cậu ấy đã trao công cụ cho Saint Dane hủy diệt Halla.

Dù khiếp sợ, Courtney vẫn cảm thấy một tia hy vọng. Mark không phải con người độc ác. Cậu ấy không bị Saint Dane đặt để. Những gì đã làm, cậu ấy vì mục đích cao cả. Mark vẫn là Mark. Đáng mừng hơn nữa, cậu ấy chưa đưa Lò Rèn vào lãnh địa. Ống dẫn đưa cô tới đúng nơi, đúng thời điểm cô cần có mặt. Vẫn còn thời gian ngăn chặn cậu ấy. Nhưng để làm điều đó, cô sẽ phải cho cậu ấy biết một vào sự thật khùng khiếp.

Quì xuống bên Mark, cô nắm bàn tay bạn:

- Nghe mình nói này, Mark. Mình hiểu vì sao bạn làm chuyện này. Không thể tưởng tượng nổi đầu óc mình sẽ ra sao, nếu thình lình mất cả cha lẫn mẹ. Ôi trời, chắc chắn mình sẽ không tỉnh táo nổi. Nếu có ai ném cho mình một sợi dây cứu sinh, và họ nói là họ sẽ làm chuyện tốt đẹp hơn, thì mình sẽ nắm lấy ngay. Đây không là lỗi của

Mark ngạc nhiên:

- Lỗi? Mình không hiểu.

Hít một hơi sâu, Courtney tiếp:

- Bạn đã bị lừa. Một cú lừa ngoạn mục. Giống như tất cả những lời dối trá hay ho khác, luôn có đủ chút sự thật để khiến lời dối trá có vẻ hợp lý. Đúng, các Lữ khách đã mất Quillan. Đúng, ba mà bạn đã chết trong tai nạn máy bay. Và, bằng cách đem kỹ thuật Lò Rèn tới Trái Đất Thứ Nhất, bạn có thể thay đổi tương lai của Trái Đất Thứ Hai, cũng đúng luôn. Nhưng chính ở chỗ đó mà sự thật lại đi theo một hướng khác xa với những gì bạn được nghe nói.

Mark trừng trừng nhìn thẳng vào mắt Courtney “bám” lấy từng lời cô nói. Courtney căng thẳng:

- Mình không biết phải nói sao với bạn về chuyện này.

- Cứ nói đi.

- Mark, Andy Mitchell là Saint Dane. Từ khi chúng ta biết nó, nó đã là Saint Dane rồi. Nó tìm cách len lỏi vào đời sống của chúng ta, trở thành bạn của bạn, để cùng tạo ra Lò Rèn và làm đúng những gì bạn đang làm với cái kỹ thuật đó. Nhưng điều đó sẽ không cứu Trái Đất Thứ Hai đâu, Mark. Kỹ thuật Lò Rèn sẽ bắt đầu một chuỗi sự kiện dẫn đến sự khai sinh một lực lượng để Saint Dane sử dụng bóp nát Halla. Đó là âm mưu từ đầu của hắn, Nevva Winter không là bạn của bạn. Cô ta là Lữ khách, nhưng đã giúp Saint Dane chiếm được Quillan. Ước gì mình có nhật ký của Bobby để cho bạn thấy. Nevva Winter là kẻ phản bội. Hai đứa chúng đã lừa gạt để tin bạn tin rằng đang làm điều đúng, nhưng thật ra không gì sai lầm hơn thế.

Mark nhìn xuống sàn. Courtney không biết cậu ta nghĩ ngợi gì. Cô thật tình không muốn phải nói với bạn những lời như vậy.

Sau cùng, Mark hỏi:

- Vì sao bạn nói những điều này?

- Mình rất tiếc, nhưng bạn cần

- Nhưng bạn lầm rồi.

Đứng bật dậy, Mark đi tới cuối phòng. Courtney phản đối:

- Mình không lầm. Biết là bạn khó chấp nhận, nhưng đó là sự thật. Hôm sau ngày ba mà bạn mất, mình đã làm theo lời bạn yêu cầu. Nhớ không? Đi tới ống dẫn. Khi mình tới đó, đã có chuyện xảy ra. Mark, mình biết Lò Rèn sẽ thay đổi Trái Đất Thứ Hai. Mình đã thấy điều đó. Bạn đã thúc đẩy cho sự phát triển của kỹ thuật xảy ra sớm hơn. Mọi sự không như cũ nữa. Nhưng có một điều không thay đổi.

- Điều gì?

Courtney lưỡng lự. Cô muốn nói một cách nhẹ nhàng, nhưng nhận ra Mark cần được thuyết phục, vì vậy cô không nương nhẹ nữa:

- Mark, ba mà bạn vẫn chết. Những gì bạn đã và sắp làm trên Trái Đất Thứ Nhất cũng không thay đổi được chuyện đó. Họ mất rồi.

Mark vẫn lom lom nhìn xuống sàn. Courtney nói tiếp:

- Đó là bằng chứng Navva đã lừa dối bạn. Ba mà sẽ không được cứu sống. Chúng lừa bịp bạn như cách Saint Dane đã từng lừa bịp rất nhiều người khác. Chúng dụ hoặc bạn với lời hứa cứu vớt Trái Đất Thứ Hai. Giúp đỡ Bobby. Bảo vệ Halla. Đưa cha mẹ trở lại từ cõi chết. Tất cả điều đó sẽ không xảy ra đâu.

Mark đổi thế đứng. Courtney tưởng bạn sắp toát mồ hôi vì sợ. Cô kêu lên:

- Nhưng chưa quá muộn! Đó là lý do mình có mặt tại đây. Bây giờ đã biết sự thật, bạn có thể ngừng lại. Bạn có thể đặt Halla trở lại dòng chảy tự nhiên. Ngay tại đây. Ngay lúc này.

Mark lau mắt. Courtney nghĩ, với những gì cô trút lên cậu ta, Mark kiềm chế cảm xúc khá tốt. Mark lí nhí nói:

- Mình không hiểu.

- Cứ hỏi. Bất cứ chuyện gì. Mình biết

Mark nhìn cô với đôi mắt đỏ ngầu

- Mình không hiểu vì sao bạn lại nói dối mình.

Courtney bàng hoàng, há hốc miệng, rồi lắp bắp:

- Mình… mình không nói dối. Sao bạn có thể tin Navva hơn tin mình chứ?

Tiếng đàn bà gọi ngoài cửa:

- Mark.

Courtney nhận ra giọng đó, nhưng không nhớ là ai.

Mark lên tiếng:

- Mời vào.

Hai người bước vào phòng. Vừa thấy họ, Courtney gần ngất xỉu. Đầu nhẹ hẫng, cô không hiểu mình đang nhìn thấy gì. Vô lý. Đứng không nổi nữa, cô phải ngồi xuống mép giường.

Mark nói với hai người vừa mới tới:

- Con cũng vừa định đi.

Courtney ngước nhìn lên người đàn ông và người đàn bà đứng bên Mark. Người đàn ông mặc bộ dạ phục. Người đàn bà mặc váy dạ tiệc. Trông họ hoàn toàn bình thường. Thật không thể tin nào tin nổi.

Cảm thấy sự bối rối của Courtney, người đàn bà ân cần nói:

- Courtney, hai bác biết. Biết tất cả rồi. Mark đã giải thích hết. Lữ khách, lãnh địa và cả những gì đã xảy ra với Bobby Pendragon.

Người đàn ôn nói thêm:

- Hai bác hãnh diện vì cháu, Courtney. Hai bác biết cháu đã quá căng thẳng vì vụ tai nạn và tất cả mọi chuyện. Khi tới Luân Đôn, hai bác được đảm bảo là tất cả những lời buộc tội sẽ được bỏ qua, hai bác sẽ trả tiền chuyến đi cho cháu. Hai b muốn cháu hoàn tất những gì đã bắt đầu, để giúp Bobby ngăn chặn Saint Dane.

Người đàn bà nói thêm:

- Bobby cần cháu. Halla cần cháu. Hãy cố nghỉ ngơi một chút đi.

Courtney không thốt được một lời. Đầu óc cô tìm mọi cách bác bỏ sự thật: đứng trước mặt cô là ông bà Dimond, cha mẹ của Mark. Còn sống. Trên Trái Đất Thứ Nhất.

Bà Dimond nói:

- Sáng mai chúng ta sẽ gặp cháu.

Ông Dimond tiếp lời vợ:

- Chúc cháu ngủ ngon.

Hai người ra khỏi phòng, để Mark lại với Courtney. Mark nhìn Courtney như một phụ huynh bất mãn:

- Có thể ngày mai bạn sẽ cắt nghĩa cho mình biết thật sự đang xảy ra chuyện gì.

Cậu ra ngoài rồi khép cửa lại. Tiếng khóa rin rít vang khắp cái căn phòng như một bệnh xá khắc khổ này. Courtney không nhúc nhích. Tất cả những điều cô tin là thật đã đảo lộn hết. Có lẽ cô sẽ ngồi như thế suốt đêm, nếu không bị cái nhẫn vặn vẹo kéo cô trở lại thực tế.

Nhẫn đang khởi động.

Nhật ký mới của Bobby sắp tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.