Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ

Chương 38



NHẬT KÍ # 31

(Tiếp theo)

IBARA

Tới Zadaa mình có hai mục tiêu. Thứ nhất là tránh gặp Loor. Mình tin là, nếu biết kế hoạch đối mặt trong trận chiến chống lại Saint Dane của mình, cô ấy sẽ muốn cùng trở lại Ibara với chúng mình. Không, cô ấy sẽ khăng khăng đòi đi. Không, thậm chí không bàn cãi, cô ấy cứ thản nhiên cùng đi với hai đứa mình.

Dù rất muốn cô tham gia trận chiến này, vì mình nghĩ một cá nhân sẽ không đem lại sựệt lớn, cho dù cô ấy là một chiến binh dũng mãnh như thế nào. Nhưng mình băn khoăn những gì xảy ra sau cuộc chiến hơn. Thắng, bại, hòa, nếu có chuyện xảy ra cho mình, Loor sẽ là chọn lựa hợp lý nhất để thay thế mình trong vai trò thủ lãnh Lữ khách. Đã nhiều lần mình nghĩ Loor nên là một thủ lãnh Lữ khách ngay từ đầu, nhưng đó không là chuyện phải thế thôi, dù mình cảm thấy sao về chuyện này. Mình muốn đảm bảo sao cho Loor còn sống để chiến đấu trong một ngày khác.

Ống dẫn đặt hai đứa mình xuống một hang động sa thạch nâu rộng lớn mà mình đã từng đến nhiều lần. Mình chẳng thích thú gì với hầu hết những kỷ niệm về nơi này. Cả Loor và Saint Dane đều đã bị giết chết tại đây… và sống lại. Đó là lần đầu tiên mình tin Lữ khách không là người bình thường. Saint Dane đã nói chúng mình là ảo ảnh. Mình không hiểu nghĩa là sao. Rõ ràng mình cảm thấy mình là một gã trai bình thường được sinh ra trên Trái Đất Thứ Hai. Nhưng mình cũng không thể chối bỏ là ở chúng mình có những điều kỳ lạ. Thật sự mình nghĩ, có thể cái chết của Loor là một ảo ảnh. Có thể chúng mình chỉ tưởng là nó đã xảy ra. Mình biết là vô lý, nhưng nói tất cả chúng mình là ảo ảnh cũng vô lý kém gì đâu, đúng không? Dù sự thật là gì, mình không còn chọn lựa nào khác. Loor phải được an toàn.

Mục đích thứ hai, lý do chính việc hai đưa mình tới đây, là tìm lại một phương tiện có thể giúp chúng mình trong trận chiến.

Khi mình dẫn Siry băng qua hang, nó nói:

- Cho tôi biết về lãnh địa này đi.

Mình tóm tắt cuộc chiến tranh dành những dòng sông ngầm giữa người Ratu và Rokador. Cậu bé tội nghiệp bị ngộp vì quá tải thông tin. Nó được thấy Halla nhiều hơn, nhanh hơn bất cứ Lữ khách nào khác.

Theo những hốc kê chân khoét trên vách sa thạch, chúng mình leo lên, ra khỏi hang động có ống dẫn. Mình thoáng nghĩ đến một con rắn-quig lẩn lút trong bóng tối dày đặc, nhưng không sợ. Saint Dane đã hoàn tất công việc trên lãnh địa này, nghĩa là lũ quig cũng đã xong trách nhiệm. Hai đứa leo qua kè đá nứt trên đỉnh, dẫn tới một cửa sập bằng gỗ và lối vào những địa đạo ngoằn nghèo bên dưới Xhaxhu. Hầu hết địa đạo đã bị phá hủy khi biển ngầm bị vỡ. Mình vui mừng cho bạn biết, các đường hầm tới ống dẫn vẫn còn nguyên. Trông chúng vẫn như khi còn biển.

Đã tới lúc thay quần áo.

Mình chẳng thèm đóng cánh cửa gỗ lại. Mình cũng không thay bộ quần áo Rockador chất đống gần ống dẫn. Mình cóc cần nếu bị ai nhìn thấy hai đứa. Chỉ có một điều quan trọng: chuẩn bị cho trận đánh.

Với Siry theo sát phía sau, mình tiến nhanh qua những đường hầm chật hẹp, quanh co như mê hồn trận, mà mình biết rõ là đưa tới dòng sông ngầm chảy dưới lòng đất Xhaxhu. Chẳng bao lâu, chúng mình rẽ lần cuối, rồi bước vào hang động dài, nơi nhiều năm trước, lần đầu mình nhìn thấy những dòng sông Zadaa.

Được thác nước cao nuôi dưỡng, con sông này vẫn chảy. Mình muốn leo lên mặt đất, nhìn Xhaxhu thay đổi do biển sa mạc tạo lên. Mình có thể tưởng tượng Xhaxhu bây giờ là một môi trường sống xanh tươi, thay vì là một thành phố sa mạc khô khan cằn cỗi. Đó là một chiến thắng to lớn của Lữ khách trước Saint Dane.

Đó là lịch sử.

Bước vào hang động có dòng sông, Siry khựng lại. Có thể nói là nó kinh ngạc trước hình ảnh một dòng sông trong lòng đất. Hay ngọn thác cao gầm thét. Có thể nó bị choáng ngộp khi thấy một kỳ quan thiên nhiên kỳ vĩ, đẹp đến không ngờ như vậy lại tồn tại trên cõi đời này. Có thể nói tất cả những cảnh tượng đó đều đáng kinh ngạc, nhưng mình không nghĩ chúng là nguyên nhân khiến Siry đứng khựng lại. Mình biết nó đang nhìn gì. Đó là một thứ không giống với bất kỳ vật gì nó từng thấy, và có lẽ không bao giờ thấy lại lần nữa. Thứ đó là lý do làm hai đứa mình phải tới Zadaa. Gần bờ sông là một chiếc xe tròn, màu bạc, hai chỗ ngồi. Nó kinh sợ hỏi:

- Cái gì vậy?

Vừa xem xét xe, mình vừa trả lời:

- Cái này gọi là dygo. Người Rokador dùng để khoan đất, tạo ra nhiều dặm đường hầm.

Đây là một trong những dydo kiểu nhỏ, kích cỡ bằng một xe đẩy trong sân gôn. Khoang chính là một quả cầu bạc đặt trên những bánh xích như một xe máy kéo. Một cửa sổ tròn bao nửa quả cầu, để người lái có thể nhìn ra ngoài. Thiết bị khoan là một ống rỗng dài gần hai mét, gắn trên một đòn gánh, có thể quay theo mọi góc quanh quả cầu. Đầu ống rộng gắn sát buồng lái, thuôn dần tới mũi khoan rỗng chừng ba mươi phân. Thân khoan làm bằng nhiều vòng khoen sắc bén, quay tròn khi hoạt động. Mình đã từng thấy dydo cắt xuyên đá như cắt kẹo bông.

Mình mở cửa quả cầu bạc, rồi ra hiệu cho Siry bước vào. Buồng lái của một dydo hai chỗ ngồi trông như một xe hơi nhỏ. Chật nhưng thoải mái. Mình ngồi vào ghế bên trái, thắt đai an toàn. Siry hỏi:

- Cái ấy để làm gì?

- Để không bị lộn nhào khỏi ghế, vì chúng ta sẽ di chuyển với nhiều góc độ khác nhau.

- Ô!

Siry thốt lên với giọng điệu sắp ốm tới nơi. Nó vội vàng thắt đai. Mình nhìn bộ điều chỉnh quen thuộc. Trước mặt mình là hai cần gạt để kiểm soát hướng đi của quả cầu. Mình gạt càn khởi động, tiếng máy rì rì vang lên. Mình nhìn Siry trấn an. Nó bối rối cười cười. Mình bảo:

- Nhìn đây.

Mình bắt đầu thao tác cần điều khiển. Quả cầu tròn quay sang phải, sang trái, rồi úp xuống. Mình kéo cả hai cần, chúng mình quay lộn ngược cho đến khi hướng lên trời.

- Như đã nói, chúng ta sẽ di chuyển mọi góc độ khác nhau.

- Tôi tin anh.

Giọng nó yếu xìu.

Mình điều chỉnh quả cầu cho đến khi nó hướng về dòng sông hung dữ. Tới rồi. Tới lúc rồi. Chúng mình sắp tiến một bước. Nghĩa là quăng bỏ hết quy luật. Mình đang hành động ngang tầm Saint Dane.

Cũng hay đấy chứ.

Cảm thấy sự căng thẳng nơi mình, Siry e dè nói:

- Tôi đang cố bắt kịp mọi chuyện, dù không có quyền hỏi về công việc của Lữ khách, nhưng tôi phải hỏi… anh tin chắc chuyện này đúng không?

Mình không muốn trả lời vội vàng. Đó là một câu hỏi rất hay. Một câu hỏi quan trọng. Mình đã tự hỏi bản thân cả ngàn lần rồi.

- Nhóm Jakill đã ăn cắp một thuyền hành hương. Việc làm đó có đúng không?

Ngẫm nghĩ một lúc, nó trả lời:

- Không. Tôi nghĩ đó là sai lầm.

Mình sững sờ. Tưởng đâu nó sẽ nói, bất chấp chuyện gì đã xảy ra, chúng đã có một quyết định đúng.

Nó nói tiếp:

- Tôi đã làm theo cảm tính và tức giận. Tất cả chúng tôi đã như vậy. Chúng tôi kích động lẫn nhau, tự thuyết phục mình là đang làm điều đúng. Bây giờ họ đã chết, còn tôi đang ngồi trên một cỗ máy kỳ lạ. ở đâu đó, và sắp lặp lại chuyện đó lần nữa. Anh nói đi, đánh cắp con thuyền đó là đúng hay sai.

Mình tự tin nói:

- Đúng. Nếu không có chuyến đi đó của Jakill, chúng ta đã không thể chuẩn bị cho Ibara chống lại vụ tấn công.

Siry trầm ngâm gật đầu:

- Tôi nghĩ điều đó là đúng. Chỉ hy vọng chúng ta không đang làm bất cứ điều gì gây ra sự việc xấ

Nó làm mình phát bực! Mình đang cố cứu quê hương nó, dân tộc nó. Sao nó có thể hạch hỏi mình? Mình giận dữ hỏi:

- Tóm lại, cậu theo tôi hay không?

- Tôi theo anh, Pendragon. Dù chuyện gì xảy ra, tôi theo anh tới cùng.

Chấm dứt tranh luận. Mình xoay quả cầu khỏi dòng sông, hướng trực tiếp vào vách hang – vách có đường hầm dẫn tới ống dẫn. Mình vặn một cần điều khiển. Mũi khoan hạ xuống phía dưới. Bóp công tắc cho các khoen của mũi khoan bắt đầu quay. Với một tiếng rì rì, thiết bị cắt khởi động. Đây là khoảnh khắc bất hối. Ngay khi bắt đầu khoan là không còn đường trở lại.

Mình nhấn tới. Mũi khoan cắm vào vách tường. Siry ngả ra sau ghế, như né tránh đất đá rơi xuống. Tất nhiên chuyện đó không xảy ra. Vì mũi khoan cắt xuyên qua vách thật dễ dàng, và chúng mình tiến tới, tạo thành một địa đạo mới dưới lớp cát của Zadaa. Đánh tung lớp đá cứng, thỉnh thoảng chúng mình băng ngang một đường hầm cũ. Vừa thúc cỗ máy tiến tới, mình vừa đoán chiều dài phải vượt qua. Sau một phút khoan đào, mình bẻ góc cho dygo chúi đầu đi xuống. Cách duy nhất để biết mình đang đi đúng đường là dựa vào cảm giác phương hướng và cái nhẫn Lữ khách của mình. Chẳng bao lâu, mặt nhẫn đá xám bắt đầu lấp lánh. Gần tới ống dẫn rồi. Vách đá cuối cùng vỡ tung, chúng mình tiến vào hang động quen thuộc. Mồ hôi đầm đìa, mình ngừng lại để thở. Không vì gắng sức, mà vì thần kinh căng thẳng.

Trông Siry còn thảm hại hơn mình. Nó gượng cười nói:

- Thú vị thật.

Mình quay quả cầu để nhìn lại đường hầm tụi mình mới đào. Chẳng hay ho gì. Trên toàn cõi Halla, ống dẫn được che giấu ở những nơi con người không thể tình cờ phát hiện. Trường hợp này không còn trên Zadaa nữa. Chắc chắn người ta sẽ khám phá ra đường hầm mới. Họ sẽ thấy ống dẫn. Khoan đục qua đá, là mình vừa làm sụp đổ thêm một rào chắn nữa giữa các lãnh địa. Bây giờ, chính xác là mình đang chơi đúng theo trò của Saint Dane.

Siry hỏi:

- Đây là một bộ máy diệu kỳ, nhưng nó giúp chúng ta đánh gục những tên dado bằng cách nào?

- Nó sẽ không giúp, không giúp một cách trực tiếp.

Mình quay dygo 180 độ, hướng mũi về miệng ống dẫn, thúc nó tiến tới. Bánh xích từ từ lăn, cho đến khi đường hầm thăm thẳm phủ kín cửa sổ xe

Siry bối rối nhìn mình:

- Sao chúng ta lại đưa nó tới Ibara?

- Chúng ta không trở lại Ibara. Ít ra là chưa. Chúng ta sẽ tới một nơi khác

- Là đâu?

Nó trố mắt hỏi. Mình hít sâu một hơi rồi kêu lên:

- Denduron!

Ống dẫn bừng sáng. Mình lái dygo vào đường hầm, vào những khởi đầu của một Halla mới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.