Percy Jackson Tập 1: Kẻ Cắp Tia Chớp

Chương 17: Chọn đệm nước thật khó lắm thay



Annabeth có ý tưởng táo bạo.

Cô bạn đẩy hai thằng tôi lên taxi Vegas, làm như hầu bao tụi tôi rủng rỉnh đầy tiền vậy. Bạn ấy lệnh cho tài xế:

- Xin cho đến Los Angeles.

Bác tài vừa nhai đầu điếu xì gà, vừa thăm dò:

- Gần sáu trăm cây số cơ đấy. Khách đi xa phải trả tiền trước.

Annabeth hỏi:

- Chú có nhận thẻ tín dụng của sòng bài không ạ?

Bác ta nhún vai:

- Tùy sòng bài. Nói chung cũng giống thẻ tín dụng thông thường. Nhưng tôi phải quét thẻ trước đã.

Annabeth đưa cho bác thẻ Lotuscash của mình.

Bác ta nhìn thẻ nghi ngờ.

Annabeth mời:

- Bác cứ quét đi ạ.

Bác tài làm ngay.

Máy tính tiền kêu lạch xạch. Đèn bật sáng. Lát sau, dấu vô cực hiện lên cạnh dấu $.

Điếu xì gà rớt khỏi miệng bác tài. Ông ngạc nhiên nhìn chúng tôi:

- Đến địa điểm nào ở Los Angeles, thưa… Quý Cô?

Annabeth ưỡn thẳng lưng. Chỉ nhìn mặt cũng biết bạn ấy thích được gọi là quý cô:

- Bác chạy nhanh vào nhé. Vả lại, cứ giữ tiền thừa.

Tôi tiếc quá. Đãng lẽ Annabeth đừng nói câu đó.

Từ đó đến sa mạc Mojave, đồng hồ chỉ tốc độ của xe taxi không bao giờ tụt xuống dưới 170 km/h.

***

Trên đường đi, chúng tôi tha hồ bàn bạc.

Tôi kể hai bạn nghe về giấc mơ gần nhất. Nhưng tôi càng cố nhớ, các chi tiết càng mờ nhạt. Hình như sòng bài Hoa Sen làm bộ nhớ của tôi chập mạch mất rồi.

Tôi không nhớ giọng tên nô tài dấu mặt ra sao, chỉ biết đó là giọng một người quen. Hắn gọi yêu quái dưới hang là “Chúa tể” gì gì đó… một cách xưng hô hay tên gọi khá đặc biệt.

Annabeth gợi ý:

- Chúa Tể Thầm Lặng hay Chúa Tể Thịnh Vượng? Cả 2 đều là biệt danh của Hades.

Tôi không thấy thuận tai, nhưng chỉ ậm ừ:

- Chắc thế…

Grover góp lời:

- Nghe tả chiếc ngai giống ngai của Hades. Ấy là tớ cũng nghe nói thế.

Tôi lắc đầu:

- Có điểm không ổn. Căn phòng có chiếc ngai không phải phần chính của giấc mơ. Còn nữa, giọng nói dưới hố… tớ không biết nói thế nào. Chỉ biết nó không giống giọng thần thánh.

Annabeth trợn mắt.

Tôi hỏi:

- Sao thế?

- À, không có gì. Tớ chỉ… Không, nhất định là Hades, thần cai quản địa ngục. Có thể ông ta sai tên trộm, tức tên nô tài giấu mặt, lấy tia chớp. Sau đó, có trục trặc…

- Trục trặc gì?

- Tớ… tớ không biết. Nhưng nếu hắn lấy quyền trượng của thần Dớt từ đỉnh Olympia sau đó các thần thay nhau săn lùng hắn… Trong tình huống đó, thiếu gì chuyện có thể xảy ra. Gặp trở ngại là không thể tránh khỏi. Nếu vậy, tên trộm phải giấu tia chớp hoặc biết đâu đánh mất nó không chừng. Dù gì thì hắn cũng không mang đến trao cho Hades được. Giọng nói trong mơ của cậu nói vậy, đúng không? Nô tài làm hỏng chuyện. Do đó giờ ta đã biết bà Nữ Thần Báo Thù tìm vật gì lúc theo chúng ta lên xe bus. Có lẽ họ tưởng ta đã lấy lại được tia chớp.

Tôi không biết bạn mình làm sao nữa: Mặt Annabeth tự nhiên trắng bệch

- Giả sử theo họ, tớ lấy được tia chớp. Vậy thì còn xuống địa ngục làm gì?

Grover giả định:

- Để đe dọa Hades. Hoặc để hối lộ hay gởi tối hậu thư đòi trả mẹ cậu về dương gian.

Tôi huýt gió:

- Sao Dê có đầu óc đen tối thế? Tính đến cả khả năng ấy cơ à?

- Thì có sao? Cảm ơn cậu quá khen.

Tôi thấy chưa thỏa đáng:

- Nhưng giọng nói dưới hang bảo nó đợi 2 bảo bối. Nếu một trong hai có tia chớp, vậy chứ còn lại là gì?

Grover mít đặc. Nó lắc đầu.

Nhìn tôi như thể bạn ấy biết câu tôi định hỏi, Annabeth im lặng như bảo tôi đừng nói. Tôi hỏi:

- Cậu biết thứ dưới vực, trong trường hợp không phải Hades, đúng không?

- Percy, đừng đả động đến nó. Bởi vì nếu không phải Hades… Không, nhất định phải là Hades.

Xe đi qua công viên nước, rồi cột mốc có đề: Bang California 20km.

Tôi cảm giác mình bỏ qua một thông tin đơn giản mà quan trọng, giống lúc bệnh khó đọc tái phát, tôi nhìn một từ hay gặp nhưng không hiểu nghĩa vì một hoặc hai chữ cái trong đó bay đâu mất.

Càng suy nghĩ kĩ về nhiệm vụ lần này, tôi càng chắc chắn việc đối mặt với Hades không phải là giải pháp. Hiện còn 1 việc nữa đang diễn ra, một việc còn nguy hiểm hơn nhiều.

Rủi thay, chúng tôi đang lao với tốc độ 170 km/h, bụng chắc chắn rằng Hades trộm tia chớp. Nếu đến đó rồi phát hiện mình sai, 3 đứa không kịp sửa lỗi nữa. Ngày Hạ chí sẽ trôi qua, cuộc chiến tranh lớn sẽ bùng nổ.

Annabeth an ủi tôi:

- Chắc chắn xuống âm phủ là đúng. Trong mơ cậu thấy linh hồn người chết, phải không nào? Chỉ một nơi có linh hồn người chết. Ta đi đúng đường rồi

Annabeth cố làm 2 thằng tôi vui lên bằng cách trình bày những kế hoạch khôn khéo nhằm đến được vương quốc của thần Chết, nhưng tôi không còn lòng dạ đâu để nghe. Còn quá nhiều yếu tố chưa rõ ràng. Giống học trò lao đầu ôn thi nhưng không biết mình thi môn gì. Tin tôi đi, tôi bị thế nhiều lần rồi.

Xe taxi phóng vun vút về hướng Tây. Mỗi cơn gió thổi qua Thung Lũng chết như một linh hồn người quá cố vừa lướt qua. Mỗi lần thắng xe rít lên, tôi lại nhớ tiếng rắn của phù thủy Echidna.

Lúc hoàng hôn, bác tài thả chúng tôi ở bãi biển Santa Monica. Nơi này giống hệt cảnh biển Los Angeles trong phim ảnh, có điều mùi hôi bốc lên rất khó chịu. Cửa tiệm mọc lên gần cầu tàu, hàng cọ nối nhau dọc vỉa hè, bụi đời ngủ vạ vật sau đụn cát và dân chơi lướt sóng nướng thịt bằng lửa đốt trong thùng rác.

Grover, Annabeth và tôi đi xuống mép nước.

Annabeth hỏi:

- Giờ ta làm gì đây?

Trong ánh hoàng hôn, mặt biển Thái Bình Dương sóng sánh như vàng lỏng. Tôi chạnh nhớ những ngày vui xa xưa lắm, tôi cũng đứng hàng giờ trên bãi tắm Montauk ở đầu kia nước Mỹ, lặng ngắm biển Đại Tây Dương.

Chẳng lẽ trên đời lại có một vị thần đủ uy lực kiểm soát đại dương mênh mông này? Ngày đi học, cô giáo dạy 2/3 bề mặt trái đất bao phủ bởi nước. Sao tôi được làm con của nhân vật quyền uy nhường ấy?

Tôi bước xuống nước.

Annabeth ngạc nhiên:

- Percy, cậu làm gì thế?

Tôi cứ đi tiếp, nước dâng đến bụng rồi ngực tôi.

Bạn ấy nói với:

- Cậu không thấy nước ô nhiễm nặng? Dưới đó bao nhiêu chất độc…

Nghe đến đó, đầu tôi ngụp xuống nước.

Lúc đầu tôi nhịn thở. Nói chung ai cũng sợ sặc nước, không riêng gì tôi. Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa bèn há miệng thở. Tất nhiên, tôi thở bình thường như trên mặt đất. Nhưng các bạn đọc chớ thử làm giống tôi nhé.

Tôi đi xuống tiếp. Trong ánh sáng mờ mờ, tôi vẫn biết xung quanh mình có gì. Tôi cảm giác được chuyển động dưới đáy biển. Thậm chí tôi nhìn rõ dòng chảy nóng và lạnh quyện vào nhau.

Có con gì quấn chân tôi. Nhìn xuống, tôi suýt nữa vọt lên mặt nước với tốc độ của một quả tên lửa. Trườn cạnh tôi là con cá mập Makhông dài hai mét rưỡi.

Nhưng con vật không cắn, nó rúc mõm nép vào tôi như con chó nhà.

Tôi rụt rè chạm vây lưng cá. Nó vui vẻ quẫy nhẹ, khuyến khích tôi nắm chặt hơn. Tôi giữ vây cá bằng cả hai tay. Nó bơi vút đi, kéo tôi theo. Nếu độc giả chưa bao giờ cưỡi cá mập, cũng đừng tự tìm cách thử... Tuy nhiên, phải công nhận cảm giác ấy tuyệt vời hơn bất kì buổi tập trượt băng nào.

Cá mập đưa tôi vào vùng nước tối. Nó thả tôi ngay chỗ cát dưới đáy biển sụt xuống thành vực sâu thẳm.

Tôi như đứng trên miệng hẻm núi vĩ đại Grand Canyon giữa đêm hôm khuya khoắt. Dù không nhìn rõ lắm nhưng vẫn biết có khoảng trống mênh mông, sâu hun hút dưới kia.

Mặt nước sáng mờ mờ cách nơi đây khoảng sáu bảy chục mét. Đáng lẽ tôi đã chết vì sức ép của nước. Nhưng lần này tôi cũng thở bình thường. Tôi bâng quơ tự hỏi liệu sức mình lặn sâu được chùng nào. Chắc tôi có khả năng xuống thẳng đáy biển Thái Bình Dương.

Đúng lúc ấy, có thứ gì sáng trắng dưới hố sâu. Càng dâng lên, nó càng sáng hơn.

Một giọng nói giống hệt giọng mẹ tôi vang lên:

- Percy Jackson!

Càng đến gần, hình dáng cô càng rõ hơn. Tôi thấy rõ mái tóc đen bồng bềnh và váy lụa màu xanh lam. Người cô lung linh tỏa sáng, đôi mắt đẹp tuyệt vời hút hồn tôi đến độ tôi không nhìn thấy cô đang ngồi trên lưng cá ngựa.

Cô tiên bước xuống. Cá ngựa và cá mập bơi ra xa cùng chơi trò đuổi bắt.

Cô tiên mỉm cười với tôi:

- Cháu đến được tận đây rồi ư? Giỏi quá.

Tôi không biết hành xử ra sao, chỉ biết cúi đầu cung kính:

- Cô có đến sông Misissippi phải không ạ?

- Đúng rồi. Ta là Hải Tinh. Nữ thần biển bơi ngược lên sông rất khó khăn nhưng chị em họ ta là nữ Thủy thần tiếp sức cho ta đến gặp cháu. Dù không phục vụ trong triều đình chúa tể Poiseidon, họ vẫn phục vụ vì tôn kính ông..

- Vậy ra, cô là người của triều đình Poseidon?

Nữ thần biển gật đầu:

- Đã mười mấy năm trôi qua kể từ khi con trai thần biển chào đời. Chúng ta háo hức quan sát từng giai đoạn trưởng thành của cháu

Thốt nhiên tôi nhớ ngày bé rong chơi trên bãi biển Montauk, tôi từng nhìn thấy gương mặt phụ nữ mỉm cười in trên sóng nước, như thể có nhóm con gái rủ nhau soi bóng xuống mặt biển. Trước nay tôi không chú ý lắm đến hiện tượng ấy, cũng như nhiều hiện tượng lạ lùng khác từng xảy đến với tôi từ lúc mới lọt lòng.

- Nếu rất chăm lo cho cháu, đáng lẽ cha cháu phải đến đây chứ? Sao cha không trực tiếp dặn dò bảo ban cháu?

Một dòng biển lạnh buốt từ đáy biển dâng lên.

- Đừng quá khắc nghiệt với Thần Biển. Ông đang bị đẩy đến bên bờ vực của cuộc chiến tranh phi nghĩa. Thêm vào đó, ông không được phép trực tiếp giúp đỡ cháu. Thần thánh không bày tỏ sự thiên vị trong tình cảm.

- Con ruột cũng không ngoại lệ ư?

- Với con ruột lại càng không. Ảnh hưởng của các thần chỉ có thể là gián tiếp. Chính vì thế ta mới đến đây mang theo lời cảnh báo và một món quà.

Nữ thần biển chìa tay. Ba hạt ngọc trai hiện ra trong lòng bàn tay.

- Cháu sắp vào lãnh địa của Hades. Người trần đến đó và sống sót trở về chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chẳng hạn Orpheus giỏi đàn ca hát xướng, Hercules khỏe phi thường, Houdini mưu trí vượt ngục từ nhà tù Tartarus nằm dưới tầng cuối cùng của địa ngục. Cháu có tài như họ không?

- Dạ… không ạ.

- Nhưng cháu có thứ khác. Tài năng của cháu mới bắt đầu hé lộ. Lời Sấm Truyền tiên đoán cháu có tương lai huy hoàng nhưng cũng lắm chông gai, miễn là cháu còn sống đến lúc trưởng thành. Chắc chắn thần Poseidon không khoanh tay mặc con mình chết yểu. Vì thế, hãy nhận 3 viên ngọc này. Khi gặp nguy khốn, hãy ném một viên xuống đất.

- Sau đó thì thế nào ạ?

- Tùy thuộc từng hoàn cảnh. Nhưng hãy nhớ: Cái gì của biển phải trả lại cho biển.

- Còn lời cảnh báo là gì ạ?

Cặp mắt xanh lục của nữ thần Biển lấp lánh:

- Sự nghi ngờ và tuyệt vọng giúp Hades có thêm sức mạnh. Ông ta chỉ chờ dịp lừa dối cháu, khiến cháu mất sáng suốt. Khi cháu trong lãnh địa của ông ta, Hades không bao giờ buông tha cho cháu trở về. Hãy vững tin, cháu nhé. Hãy làm theo con tim mách bảo, nếu không cháu sẽ mất hết. Chúc may mắn, Percy Jackson.

Nữ thần cưỡi cá ngựa, trở về đáy vực.

Tôi nói với theo:

- Hượm đã. Lúc còn ở sông, cô nói chớ tin vào quà cáp. Quà nào thế?

Giọng nữ thần biển nhỏ dần:

- Giã biệt. Cháu phải lắng nghe con tim mình.

Tôi chỉ muốn theo cô xuống vực tối xem cung điện của thần Poseidon.

Nhưng khi nhìn lên, tôi thấy hoàng hôn gần tắt. Bạn bè tôi đang đợi. Thời gian còn lại quá ít ỏi…

Tôi đạp nước, bơi lên.

Vừa lên bãi cát, quần áo tôi lập tức khô ráo.

Kể Grover và Annabeth nghe xong, tôi cho hai bạn xem các hạt ngọc.

Annabeth nhăn mặt:

- Cái gì cũng có giá của nó.

- Cô ấy cho tớ mà.

Cô bạn tôi lắc đầu:

- Ý tớ không phải thế. Quà tặng luôn có mặt trái. Rồi cậu xem.

Trong tâm trạng lo âu, chúng tôi quay lưng lại với biển.

Với mấy đồng bạc lẻ trong ba lô của thần Ares, ba đứa đi xe buýt lên khu tây Hollywood. Chúng tôi đưa bác tài xem mẩu giấy ghi địa chỉ Địa ngục lấy trong phòng “cô Em”, nhưng bác tài bảo chưa từng nghe tên Phòng thu âm DOA bao giờ.

Ông ta bảo tôi:

- Hình như ta thấy cháu trên TV rồi thì phải. Cháu đóng phim à?

- Dạ… cháu đóng thế ạ… đóng thế cho nhiều diễn viên nhí.

- Thảo nào.

Chúng tôi cảm ơn ông và xuống xe ngay bến sau.

Ba đứa vừa đi bộ cả mấy cây số vừa hỏi đường đến DOA. Chẳng ai biết nó ở đâu. Ngay cả trong danh bạ điện thoại cũng không có.

Trên đường đi, chúng tôi phải chạy vào ngõ hẻm trốn xe cảnh sát đến 2 lần.

Tôi chết sững trước cửa hàng bán đồ điện khi thấy trên TV chiếu buổi phỏng vấn một gương mặt quen thuộc: cha ghẻ Gabe Cóc Chết.

Đích thân Barbara Walters phỏng vấn ông ta. Chắc giờ cha ghẻ tôi nổi tiếng lắm. Phóng viên lừng danh nói chuyện với ông ngay trong căn hộ của mẹ, giữa lúc ván bài dang dở. Một phụ nữ trẻ măng tóc bạch kim ngồi cạnh, vỗ vỗ bàn tay ông.

Giọt nước mắt cá sấu lăn dài trên má ông ta:

- Thưa cô Walters, nói thực nếu không có bác sĩ tâm lí Sugar đây, tôi đã suy sụp vì đau khổ. Đứa con riêng của vợ đã lấy đi mọi thứ quý giá đối với tôi. Vợ tôi… xe camaro… xin… lỗi. Cứ nhắc đến nó, tôi không cầm lòng được.

Barbara Walters quay sang ống kính:

- Trước mắt quý vị là một người đang tan nát cõi lòng. Không thể ngờ một thiếu niên lại gây nên tai họa nhường này. Một lần nữa, chúng tôi đưa lên đây tấm hình mới nhất của kẻ đào tẩu, chụp ở Denver cách đây 1 tuần.

Màn hình hiện lên tấm ảnh chụp tôi, Grover và Annabeth nói chuyện với Ares ngoài quán ăn Colorado.

Barbara Walters hào hứng:

- Hai thiếu niên kia là ai? Người đang nói chuyện với chúng là ai? Percy Jackson là ai: kẻ sống ngoài vòng pháp luật, tên khủng bố hay nạn nhân bị tẩy não bởi một giáo phái mới? Sau phần quảng cáo, mời quý vị cùng chúng tôi trò chuyện với nhóm chuyên gia tâm lí trẻ em hàng đầu Hoa Kỳ.

Grover kéo tôi xềnh xệch. Nếu còn đứng đó, chắc tôi đấm vỡ kính của tiệm đồ điện mất.

- Ta đi thôi cậu.

Trời chạng vạng tối. Những tay anh chị mặt mày bặm trợn bắt đầu xuống phố tìm thú tiêu khiển.

Không sao. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở New York nên không gì hù dọa được tôi.

Khổ nỗi, Los Angeles khác hẳn New York. Ở quê nhà, mọi thứ đều gần gũi. Dù thành phố rộng mênh mông, tôi không bao giờ lạc. Đường xá, tàu diện ngầm rất quy củ, chỉ cần nắm nguyên tắc toàn bộ hệ thống là đủ. Chỉ cần không quá đần độn, trẻ con cũng có thể đi lại an toàn..

LA không giống vậy. Đô thị này vươn ra tứ phía, cảnh vật nhốn nháo, tôi không biết nên đi ngả nào. Nó nhắc tôi nhớ thần Ares: không xứng tầm nhưng thích tỏ ra vĩ đại, muốn được coi là “ngầu” bằng cách phách lối, cư xử quái đản và thích làm khó dễ người khác.

Ngày mai đã là Hạ Chí, tìm lối vào địa ngục bằng cách nào đây?

Ngoài đường, lũ bụi đời, đại bàng đường phố và vô công rồi nghề nhìn chúng tôi từ đầu đến chân tìm thứ đáng công ăn cướp.

Lúc đi ngang qua đầu con hẻm nhỏ, tôi nghe tiếng gọi từ bóng tối:

- Này, đứng lại.

Tôi ngớ ngẩn làm theo.

Ngay lập tức, ba đứa bị bao vây. Một băng nhóm thiếu niên vây lấy chúng tôi. Chúng có 6 tên tất cả: da trắng, quần áo đắt tiền và dáng điệu ngông nghênh. Giống hệt lũ học trò viện Yancy: Con nhà giàu ưa quậy phá.

Theo bản năng tự vệ, tôi rút thanh Thủy Triều.

Không biết thanh gươm từ đâu ra, bọn du côn lùi cả lại. Riêng tên đầu sỏ, hoặc cực kì đần độn hoặc gan to bằng trời, cầm dao bấm xông đến chỗ tôi.

Sai lầm của tôi là vung kiếm chém nó.

Thằng lưu manh rú lên. Nhưng vì là người phàm “thứ thiệt”, nên dù bị lưỡi kiếm xuyên qua ngực, nó không hề hấn gì.

Nó cúi xuống:

- Sao lại…

Tôi đoán từ ngạc nhiên chuyển sang giận dữ chỉ mất 3 giây nên bảo Grover và Annabeth:

- Chạy mau!

Dẩy hai đứa tránh trước mặt văng ra xa, chúng tôi vắt chân lên cổ liều chạy dọc con phố, không biết đích đến là đâu. Đến ngã tư, chúng tôi cùng rẽ.

Annabeth la lên:

- Ra đằng kia!

Cả dãy nhà chỉ còn một tiệm còn mở, đèn sáng rực cửa kính. Trên cửa ra vào có biển đề: CRTUY’S WRTREBDE ALPACE

ĐỆM NƯỚC CRTUYS.

Grover đoán:

- Đệm nước Crusty ư?

Nếu không gặp nguy khốn, tôi không bao giờ vào đây. Lúc này chính xác là tình huống nguy khốn.

Chúng tôi chạy ùa vào, nấp sau một cái giường trải nệm nước. Chưa đầy một giây sau, nhóm du côn chạy băng qua cửa.

Grover thở hổn hển:

- Chúng mắc lừa ta rồi.

Giọng ồm ồm vang lên ngay sau chúng tôi:

- “Chúng” nào?

Ba đứa giật nảy mình, quay phắt lại.

Sau lưng chúng tôi là một gã hung dữ, tuy ăn mặc bình thường. Hắn cao hai mét mốt, đầu trọc lóc. Da hắn xám xịt, thô ráp, nụ cười lờ đờ và lạnh như nước đá. Dù thấy hắn lừ đừ tiến đến, nhưng tôi có cảm giác hắn cực kì nhanh nhẹn khi cần.

Bộ vét thời trang thập niên 70 của hắn chắc lấy từ sòng bài Hoa Sen! Hắn mặc áo sơ mi hoa mở phanh khoe khuôn ngực trụi lông. Hai ve áo khoác nhung rộng bản, to như đường băng cho máy bay hạ cánh. Tôi không thể đếm nổi quanh cổ hắn có bao nhiêu sợi dây chuyền bạc.

Hắn cười lộ hàm răng vàng khè:

- Ta là Crusty.

Tôi ép mình không bật ra câu Tên nghe cũng như người vậy.

Tôi phân trần:

- Xin lỗi đã vào đây. Chúng cháu chỉ định đi ngang qua.

Hắn làu bàu:

- Trốn bọn lưu manh chứ gì? Tối nào chúng cũng lảng vảng ở đây. Nhờ có chúng, cửa hàng của ta có người ra vào. Này, muốn xem đệm nước không?

Tôi chưa kịp nói “Không, cảm ơn”, hắn đã đặt bàn tay hộ pháp, móng dài cáu bẩn lên vai đẩy tôi vào phòng trưng bày hàng.

Ở đây có đủ mọi loại giường mọi cỡ với đủ mọi chất liệu, từ gỗ đến vải vóc. Có cả loại giường từ lớn đến cực kì lớn.

- Ta thích nhất mẫu hàng này. Bán chạy lắm nhé.

Crusty hãnh diện vuốt vuốt mặt giường phủ sa tanh đen, đầu giường gắn sẵn đèn nham thạch. Tấm nệm rung bần bật, trông như miếng thạch đên khổng lồ núng nính.

Crusty quảng cáo:

- Dễ chịu như ngàn bàn tay xoa bóp. Mấy đứa thử xem. Đừng ngại, lên nằm một giấc cho thoải mái. Ta không phiền đâu mà. Với lại, hôm nay ta nghỉ bán.

Tôi ấp úng:

- Dạ… chắc tụi cháu không…

Grover nằm ngay:

- Giường mát xa tự động đấy. Thích quá!

Crusty xoa xoa cái cằm sần sùi:

- Gần đúng, gần đúng.

Tôi thắc mắc:

- Sao lại gần đúng?

Hắn quay sang Annabeth:

- Cháu gái, giúp ta xem thử giường kia, chắc vừa đấy.

Cô bạn tôi phản đối:

- Nhưng…

Hắn vỗ vai, đẩy cô bé đến bên giường hiệu Safari Deluxe: thành giường chạm nổi hình sư tử, chăn in hình báo gấm. Khi Annabeth không chịu nằm, hắn xô mạnh cô bé. Bạn tôi cự nự:

- Này! Làm gì thế?

Crusty búng tay, niệm chú:

- Ergo!

Từ hai thành giường, dây thừng lao vút ra trói Annabeth xuống mặt nệm.

Grover định ngồi lên, dây thừng từ mặt giường sa tanh dên trói chặt nó xuống nệm.

Giọng Grover run bần bật vì máy mát xa:

- Không thích! Không thích nữa rồi.

Gã khổng lồ quay sang tôi cười nham nhở:

- Đã bảo gần đúng rồi mà lại.

Tôi định chạy nhưng bàn tay hộ pháp đã túm gáy tôi:

- Chà chà, thằng này nhanh thật. Không sao. Tao sẽ tìm ra ngay giường vừa với mày.

- Thả bạn tôi ra!

- Thả chứ! Nhưng trước hết phải chỉnh cho vừa đã

- Nghĩa là sao?

- Giường nào cũng dài 2m. Bạn mày lùn quá. Làm chúng vừa với giường là việc nên làm.

Annabeth và Grover oằn mình cố tìm cách thoát.

Crusty lẩm bẩm:

- Số đo không chuẩn khó chịu lắm. Ergo!

Từ hai đầu giường, dây thừng lại mọc. Chúng quần chặt cổ chân và hai nách bạn tôi, kéo căng họ ra.

Crusty bảo tôi:

- Đừng lo. Chỉ kéo dài thôi mà. Xương sống dài thêm khoảng 6 phân nữa là chuẩn. Tỉ lệ sống sót là một trên vài triệu. Thấy chưa, thậm chí chúng có khả năng sống là khác. Sao giờ ta không tìm giường cho mày nhỉ?

Grover gào to:

- Percy!

Tôi tính toán thật nhanh. Mình tôi đấu với gã chủ tiệm khác nào trứng chọi đá. Hắn sẽ bẻ gãy cổ tôi trước khi tôi kịp rút kiếm.

Tôi gợi chuyện:

- Crusty không phải tên thật của ông nhỉ?

Hắn thừa nhận:

- Đúng ra ta là gã Procrustes.

- Procrustes có nghĩa là “kéo dài”.

- Phải, nhưng nếu khách hàng vất vả đánh vần chữ Procrustes, buôn bán sẽ không thuận lợi. Crusty dễ đọc hơn

- Chí lí, tên nghe rất kêu.

Mắt hắn sáng rỡ:

- Thật không?

- Thật quá đi chứ! Tài năng thiết kế giường cũng tuyệt đỉnh.

Dù cười ngoác mang tai, hắn vẫn nắm chặt gáy tôi:

- Hễ có dịp, ta lại bảo khách thế, nhưng chẳng ai tán dương tài năng của tao cả. Mày đã thấy ai gắn cố định đèn nham thạch vào đầu giường như tao chưa?

- Ồ, độc đáo lắm.

- Phải, đúng thế.

Annabeth quát tôi:

- Percy, cậu làm gì vậy?

Tôi bảo Procrustes:

- Đừng để ý. Nhỏ đó quá quắt lắm.

Gã khổng lồ cười ha hả:

- Khách hàng nào chẳng thế. Chưa thấy ai cao đúng 2m, không sai một ly. Đúng là không biết chăm sóc chiều cao. Đã vậy còn kêu ca giường không vừa.

- Thế nhỡ có người cao hơn 2m thì sao?

- Thiếu gì kẻ đó. Càng dễ chỉnh chứ sao.

Bàn tay to bè bè buông gáy tôi. Nhưng tôi chưa kịp động thủ, hắn đã thò tay xuống gầm bàn tính tiền lấy cây rìu lớn:

- Chỉ cần phần giữa vừa với giường. Đầu với chân chỗ nào thừa chặt phăng hết.

Tôi nuốt khan:

- Ra vậy. Rất có óc thẩm mĩ.

- Gặp khách hàng thông minh như mày khoái thật.

Lực kéo dây thừng mạnh lắm rồi. Annabeth tím tái vì đau. Còn Grover kêu ằng ặc như ngỗng bị bóp cổ.

Nhìn thẻ bán hàng trên giường Trăng mật Đặc biệt, tôi cố bình tĩnh hỏi:

- Giường này cũng có máy rung phải không?

- Chính xác. Thử nằm xem

- Thử ngay đây. Chỉ có điều nếu ai to cao bằng ông… chắc máy yếu không rung nổi chứ gì?

- Đảm bảo có.

- Ông cứ đùa.

- Không, thật mà.

- Tôi không tin

Hắn ngồi lên mép giường, vỗ vỗ nệm:

- Thấy chưa?

Tôi búng tay:

- Ergo!

Quanh người Crusty, dây thừng vươn ra, trói chặt hắn

Hắn hét lên:

- Làm gì thế hả?

Tôi bảo dây thừng:

- Chỉnh hắn vào giữa.

Dây tự chỉnh theo lệnh tôi. Cả đầu Crusty thò ra khỏi đầu giường này, chân thò ra đầu giường kia.

Hắn kêu:

- Đừng! Ta chỉ làm thử cho ngươi xem thôi mà.

Tôi rút kiếm:

- Không điều chỉnh không xong.

Tôi không ngại ra tay. Nếu Crusty là người, không đời nào tôi hại hắn. Nhưng nếu là yêu quái, hắn phải biến thành bụi ít lâu là đáng đời.

Hắn bảo tôi:

- Này, đang có đợt khuyến mãi đấy. Mọi kiểu giường thấp đều hạ giá 30%.

Tôi giơ kiếm lên:

- Xử lí đầu trước nhé?

- Không cần trả tiền trước. Tiền nợ 6 tháng sau không tình lãi.

Tôi vung gươm, tiếng mặc cả của Crosty ngưng bặt.

Quay sang giường hai bạn, tôi cắt hết dây thừng. Annabeth và Grover đứng dậy. Kêu than, nhăn nhó và bực mình mắng tôi không tiếc lời.

Tôi trêu:

- Hai cậu cao hơn rồi đấy.

Annabeth cau có:

- Đùa thế có ngày chết người ta. Lần sau mau lên nghe chưa?

Bảng thông báo sau bàn làm việc của Crusty có mẩu quảng cáo cho dịch vụ Phát Chuyển Nhanh Hermes và phần quảng cáo khác cho niên giám điện thoại mới của riêng giới yêu quái trong khu vực Los Angeles. “Niên giám những trang vàng của giới yêu quái đầy đủ thông tin nhất”. Dưới đó có tờ rơi màu vàng của phòng thu âm DOA hứa có thưởng cho ai giao nộp linh hồn con lai. “Chúng tôi luôn tìm kiếm tài năng trẻ!” Ngay dưới là địa chỉ DOA, kèm theo sơ đồ chỉ dẫn đường tới đó.

Tôi giục các bạn:

- Ta đi thôi.

Grover phàn nàn:

- Cho nghỉ chút đi. Cậu quên tụi này vừa bị tra tấn?

- Xuống địa ngục còn thú vị hơn. Cửa vào đó chỉ cách đây một dãy nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.