Percy Jackson Tập 1: Kẻ Cắp Tia Chớp

Chương 21: Tôi đã biết kiềm chế



Con người thật lạ. Họ biết “đẽo gọt” suy nghĩ cho vừa nhận thức của mình về thực tại. Tôi nghe báo Chiron nói thế từ ngày xửa ngày xưa nhưng cũng như bao chuyện khác, mãi sau này tôi mới thấm thía và trân trọng sự thông thái của bác.

Theo giới truyền thông Los Angeles, thủ phạm vụ nổ ở Santa Monica là tội phạm chuyên bắt cóc tống tiền điên loạn bắn xe cảnh sát. Viên đạn tình cờ bay trúng ống dẫn xăng bị bể sau vụ động đất.

Tên bắt cóc điên loạn (ý nói thần Ares) cũng chính là người đã bắt tôi và hai thiếu niên khác ở New York, sau đó chủ mưu tổ chức hành trình xuyên nước Mỹ trong vòng mười ngày đầy ắp các sự kiện kinh hoàng.

Té ra cậu bé Percy Jackson tội nghiệp không phải tội phạm quốc tế. Cậu ta gây nên cảnh hỗn loạn trên xe buýt ở New Jersey cốt để chạy trốn kẻ bắt cóc mất hết nhân tính. (Gần đây, một số người thề sống thề chết đã thấy gã mặc áo da trên xe buýt! “Sao lúc trước tôi không nhớ ra nhỉ?”) Gã cuồng loạn này cũng gây nên vụ nổ Gateway Arch. Suy cho cùng, trẻ con nào gây tội tày đình ấy được? Một nữ phục vụ bàn ở Denver chứng kiến gã bắt cóc đe dọa các em nhỏ, cô gái nhờ bạn chụp hình và báo cảnh sát. Cuối cùng, cậu bé Percy Jackson dũng cảm lấy trộm súng của tên bắt cóc ở Los Angeles, dẫn đến vụ đấu súng trên bãi biển Santa Monica. Cảnh sát kịp thời có mặt, nhưng do vụ nổ xe kinh hoàng, năm xe cảnh sát phát nổ và tội phạm thừa cơ trốn thoát. Hiện chưa có con số thương vong. Percy Jackson và hai bạn được cảnh sát bảo vệ nên tuyệt đối an toàn.

Các nhà báo bịa chuyện giùm. Chúng tôi chỉ cần làm ra vẻ buồn tủi, mệt mỏi (trong thời điểm này đóng kịch thế không khó lắm) và đóng vai trẻ em gặp nạn trước ống kính là xong.

Tôi vờ nghẹn ngào trước máy quay:

Cháu chỉ muốn gặp lại cha dượng kính yêu. Mỗi khi thấy dượng trên truyền hình gọi cháu là tên tội phạm cặn bã, không hiểu sao… cháu vẫn thấy… sẽ có ngày hai cha con lại quấn quít với nhau. Dượng tâm sự với cháu, bảo sẽ tặng mọi khách hàng đến từ thành Los Angeles hoa lệ ba món hàng hiện có bán trong tiệm do dượng quản lý. Mọi chi tiết xin liên hệ số điện thoại sau.

Cảnh sát và cánh nhà báo cảm động tận đáy lòng, bèn đứng ra quyên góp tiền mua ba vé cho ba bạn nhỏ lên chuyến bay sớm nhất về New York.

Tôi biết chỉ còn mỗi cách đi máy bay. Hy vọng thần Dớt xét hoàn cảnh khó khăn hiện tại thương tình không nỡ xuống tay.

Việc cất cánh thật là kinh khủng. Mỗi một chuyển động của máy bay đều đáng sợ hơn một quái vật thời Hy Lạp cổ đại. Suốt dọc đường tôi bấu chặt tay lên thành ghế. Chỉ khi con chim sắt hạ cánh an toàn xuống sân bay La Guardia, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Báo giới địa phương chờ sẵn ngoài cổng, nhưng Annabeth giúp chúng tôi tránh họ dễ dàng bằng cách dùng mũ tàng hình. Cô bạn hô hoán: “Ba đứa đang ăn sữa chua trong quán đằng kia. Đến đó đi, nhanh lên!” Xong xuôi, cô bé đến bằng chuyền lấy hành lý cùng tôi và Grover.

Chúng tôi chia tay nhau ngoài bãi xe taxi. Tôi bảo Annabeth và Grover về Trại Con Lai trước để báo cho bác Chiron biết tình hình. Cả hai không chịu, nói đã đi với nhau thì đi đến cùng. Nhưng tôi biết phần cuối nhiệm vụ này, tôi phải làm một mình. Nếu kế hoạch đổ bể, nếu các thần không tin tôi… tôi muốn Annabeth và Grover sống sót trở về kể cho bác Chiron biết toàn bộ sự thật.

Tôi lên taxi đến Manhattan.

***

Ba mươi phút sau, tôi qua ngưỡng cửa tòa nhà Empire State.

Trông tôi không khác thằng ăn mày: quần áo tả tơi, mặt mày bầm tím, phờ phạc bởi trong vòng ít nhất hai mươi tư tiếng đồng hồ qua, tôi chưa hề chợp mắt.

Tôi đến thẳng chỗ nhân viên an ninh sau bàn bảo vệ:

Cho lên tầng sáu trăm.

Anh ta đang đọc quyển sách to tướng in hình phù thủy ngoài bìa. Sách chắc phải hay lắm vì mãi sau, anh ta mới ngẩng đầu lên:

Nhóc ơi, làm gì có tầng ấy.

Em muốn yết kiến thần Dớt.

Anh ta cười ngây ngô:

Gì cơ?

Anh nghe rồi còn hỏi.

Cho rằng anh này người phàm, tôi định quay đầu bỏ chạy vì sợ anh ta gọi cảnh sát còng tay tôi lại. Nhưng anh ta bảo:

Muốn yết kiến phải hẹn trước chứ. Thần Dớt không tiếp ai cứ thích là đến xin vào gặp.

Tôi gỡ ba lô, mở khóa cho anh ta xem bên trong.

Chắc ông sẽ công nhận em là trường hợp đặc biệt.

Thoạt nhìn, anh bảo vệ chưa nhận ra. Giây lát sau, anh tái mặt:

Có phải…

Vâng, chính nó đấy. Hay anh muốn em mang ra phố để…

Ấy, đừng!

Luống cuống thẻ có mã khóa, anh trao cho tôi:

Đưa cái này qua khe khóa điện tử. Nhớ đi thang máy một mình thôi nhé.

Tôi răm rắp nghe lời. Cửa thang máy vừa đóng, tôi đút thẻ vào khe. Thẻ biến mất, bảng điều khiển hiện thêm một nút màu đỏ có chững Tầng 600.

Tôi nhấn nút rồi chờ mãi.

Tiếng nhạc Muzak êm dịu vang lên: Mưa sao còn rơi mãi xuống đầu tôi

BOONG!

Cửa mở, tôi bước ra và suýt ngất xỉu.

Dưới chân tôi chỉ có hòn đá nhỏ lơ lửng giữa trời. Manhattan phía dưới cách tôi một khoảng bằng từ chiều cao của máy bay xuống mặt đất.

Trước mặt tôi, đá hoa cương xếp trên viền đám mây xốp, dẫn lên trời.

Mắt tôi lần theo từng bậc thang, đến chỗ não bộ không chịu chấp nhận.

Bộ não ra lệnh:

Nhìn lại đi.

Hai mặt khăng khăng cãi:

Thì đang nhìn đây. Nó kia kìa.

Chóp đám mây bồng bềnh có quả núi cụt ngọn. Đỉnh của nó phủ tuyết trắng xóa. Sườn núi nhiều cung điện, mỗi cung điện một kiểu dáng và độ cao thấp khác nhau. Đó là một thành phố toàn dinh thự. Nhà nào cũng có cột trắng, thềm dát vàng và lò than nhảy múa hàng ngàn tia lửa sưởi ấm. Đường xá ngoằn ngoèo rối mắt và đều chạy lên cung điện nguy nga nhất trên đỉnh nổi bật trên nền tuyết trắng. Quanh cung điện thấp thoảng vườn tược trồng cây ô liu sum suê và hoa hồng rực nở. Từ đây, tôi nhìn kỹ thấy khu chợ nhiều lều bạt sặc sỡ, nhà hát hình vòng trên sườn núi, rạp ca múa nhạc và một đại hý trường La Mã. Nó là thành phố Hy Lạp cổ, chỉ có điều mọi thứ đều mới tinh khôi. Thành phố này sạch sẽ, sống động đầy màu sắc giống thành Athens cách nay hai ngàn năm trăm năm.

Tôi không chịu tin: "Không thể như thế được." Chẳng lẽ nó treo lơ lửng trên thành phố New York như tiểu hành tinh nặng cả ngàn tấn? Đỉnh Olympia đậu ngay trên nóc tòa nhà Empire State nhưng mười bốn triệu dân New York không hề thấy bao giờ?

Nhưng nó ngay trước mắt tôi. Còn tôi đang đứng ngay trong lòng nó.

Tôi mê mẩn vào thành. Các Nữ Thần Cây cười khúc khích, ném quả ôliu vào người tôi. Người bán hàng rong trong chờ mời tôi mua thức ăn nhanh của thần thánh, khiên mới và quần áo dát vàng tuyệt đẹp. Chín nữ thần thơ ca chỉnh nhạc cụ chuẩn bị cho buổi hòa nhạc sắp bắt đầu giữa công viên. Khoảng hơn chục người xúm lại thành đám khán giả: họ gồm thần rừng, Nữ thủy thần và một nhóm thiếu niên, trai khôi ngô tuấn tú, gái xinh đẹp mỹ miều. Tôi đoán họ là con các thần. Hình như không ai quan tâm đến cuộc nội chiến sắp bùng nổ. Ngược lại, ai cũng hớn hở như đi trảy hội. Thấy tôi, vài ba người nhìn chằm chằm rồi quay sang rỉ tai nhau.

Tôi lên đường chính nhắm cung điện trên đỉnh núi thẳng tiến.

Cung điện này là bản sao cung điện dưới địa ngục, chỉ có điều dưới đó xây bằng chất liệu đá đen và đồng, trên bằng đá trắng và bạc.

Chắc chắn khi xây cung điện cho mình, Hades cố tình bắt chước nơi này. Vì không được lên đây ngoại trừ ngày Đông Chí, nên Hades tự xây cung điện Olympia của mình dưới địa ngục. Dù lần giáp mặt nhau không có kết thúc tốt đẹp, tôi vẫn thương thay cho Hades. Không được nơi này chào đón quả là buồn tủi. Ai vào địa vị Hades chẳng cay đắng trong lòng.

Bậc đá dẫn lên sân chầu. Cuối sân là phòng bày ngai.

Gọi là phòng không hẳn đúng. So với nó, nhà ga trung tâm New York giống tủ cất chổi và giẻ lau nhà. Cột lớn vươn tận mái vòm điểm xuyến bằng những chòm sao.

Mười hai chiếc ngai to bằng ngai của Hades xem theo hình chữ U lộn ngược, giống mười hai nhà ở Trại Con Lai. Lò sưởi khổng lồ ở giữa cháy rừng rực. Mọi ghế đều trống ngoại trừ hai ghế đầu hai hàng trái phải. Không cần nói tôi cũng biết ai đang ngồi đằng kia, chờ tôi tới.

Trên đường đi, hai đầu gối tôi run lập cập.

Giống Hades, hai vị thần này đều có bộ dạng giống người phàm. Nhưng mỗi khi liếc trộm họ, người tôi giần giật như thể sắp bốc cháy.

Thần Dớt, chúa tể các vị thần mặc vét xanh sẫm, sọc nhuyễn. Ông ta ngồi trên ngai đúc bằng bạch kim kiểu dáng đơn giản. Râu quai nón của ông màu xám sẫm cắt tỉa cẩn thận, trông như màu mây đen. Nét mặt ông cương nghị, đẹp và nghiêm trang đi kèm đôi mắt xám nhật! Càng đến gần ông, không khí quanh tôi cuàng khô hanh, lạnh lẽo.

Chắc chắn vị thần bên cạnh là em thần Dớt. Tuy nhiên, trang phục của ông ta không hợp với người cao ba mét và đầy quyền uy.

Quần áo ông giống khách nghỉ mát trên biển Key West. Ông đi xăng đan, mặc quần soóc kaki và áo sơ mi may bằng vải in hình cây dừa và vẹt. Ngoài nước da bánh mật, hai bàn tay ông sứt sẹo như ngư dân thuở xưa. Tóc ông đen, giống tóc tôi. Khuôn mặt ông trầm ngâm, mắt xanh lá cây giống mắt tôi. Chùm chân chim quanh mắt ông mách tôi rằng chủ nhân của nó rất hay cười.

Ngai của ông giống ghế ngư ông, loại ghế quay giản dị bọc da đen gắn sẵn vào bao da cho cần câu cá. Chiếm chỗ cần câu là cây đinh ba bằng đồng, mấy đầu nhọn phát quang màu xanh lục.

Dù hai thần ngồi im không nói, nhưng bầu không khí rất căng thẳng như thể họ vừa cãi nhau to.

Đến gần ghế ngư ông, tôi quỳ mọp:

Con chào cha.

Tôi không dám nhìn lên, tim đập thình thịch. Từ hai thần toát ra nguồn năng lượng mạnh mẽ. Nếu tôi ăn nói luống cuống, chắc chắn họ sẽ nghiền tôi thành bụi.

Thần Dớt bên trái tôi thắc mắc:

Chào chủ hộ trước mới phải phép chứ.

Tôi cúi gầm chờ bị quở trách. Lát sau, thần Poseidon nói đỡ. Giọng nói của ông nhắc tôi nhớ những kỷ niệm xa xưa nhất: vầng hào quang ấm áp xuất hiện khi tôi còn nằm nôi và cảm giác có bàn tay thần biển đặt trên trán.

Bình tĩnh đi anh. Con kính trọng cha là điều nên làm mà.

Thần Dớt nóng nảy:

Em vẫn khăng đòi nhận nó à? Em phá vỡ lời nguyền thiêng liêng giữa anh em ta, cho ra đời thứ nghiệt chủng này, giờ còn công khai nhận nó thì còn ra thể thống gì nữa.

Em đã nhận lỗi rồi còn gì. Giờ để cháu kể đầu đuôi xem thế nào.

Lỗi ư?

Tôi nghẹn ngào. Hóa ra tôi chỉ là hậu quả của một vị thần trót một lần sa ngã?

Thần Dớt càu nhàu:

Này, tôi tha cho con chú một lần thôi đấy. Dám bay vào lãnh địa của ta, to gan! Đáng lẽ anh đã cho nó nổ tung giữa trời, cho tiệt nọc thói hỗn xược.

Thần Poseidon điềm đạm:

Anh sợ mất tia chớp thì có. Thôi để yên cho cháu nó kể.

Thần Dớt còn càu nhàu mãi một lúc nữa mới thôi.

Ông ta dõng dạc:

Được, ta sẽ nghe trước khi quẳng nhãi con này từ đỉnh Olympia xuống New York.

Thần Poseidon gọi:

Percy, nhìn cha đây.

Tôi làm theo để rồi thất vọng. Gương mặt ông không hề biểu lộ tình yêu thương trìu mến hay hài lòng. Không thể nói tôi tự tin hơn trong lần đầu được ở bên cha. Nó giống mặt biển vào những ngày lặng gió, không ai biết đại dương sẽ biến đổi ra sao. Hầu như nó luôn bí ẩn và khó hiểu.

Lạ thay, tôi mừng vì thần Poseidon tỏ ra cách biệt. Mọi lời xin lỗi, bày tỏ tình cảm hoặc thậm chí một nụ cười cũng bị coi là giả tạo. Giống các ông bố người phàm hợp thức hóa chuyện bỏ bê vợ con bằng vài lý do ngớ ngẩn.

Không sao, tôi chịu được. Suy cho cùng, tôi không hiểu lắm về con người ông.

Cha bảo tôi:

Quay sang thần Dớt và kể những gì con biết.

Tôi kể chân thực từ đầu đến cuối cho thần Dớt nghe. Tôi lấy thanh thép hình trụ đặt dưới chân ông. Thấy mặt chủ nhân nó lấp lánh sáng.

Sau đó là quãng im lặng dài, chỉ có tiếng than nỏ lép bép trong lò.

Thần Dớt xòe tay. Tia chớp bay lên bàn tay ông. Khi tay ông nắm chặt, thanh kim loại tóe lửa biến thành quyền trượng dài sáu mét. Diện phát ra từ đó làm tóc tôi dựng ngược.

Thần Dớt lẩm bẩm:

Có vẻ như thằng bé này nói thật. Nhưng lần này thần Ares hành xử lạ quá… không giống tính cách bình thường của hắn chút nào.

Thần Poseidon đáp:

Ares bốc đồng và kiêu ngạo. Con cái nhà ấy vẫn thế mà.

Tôi lên tiếng:

Cho con thưa một chuyện.

Cả hai đồng thanh:

Chuyện gì?

Thần Ares không manh động, một mình gây hấn. Có người, hoặc yêu quái nào đó chủ mưu.

Tôi mô tả lại giấc mơ, và những gì mắt thấy tai nghe trên bãi biển: khoảnh khắc đáng sợ trong đó trái đất như ngừng quay khiến thần Ares đang định giết tôi cũng phải dừng tay.

Nhiều khi cháu mơ thấy giọng nói dưới vực xui cháu mang tia chớp đến địa ngục. Ares một lần lỡ lời, tiết lộ thần cũng gặp ác mộng tương tự. Cháu nghĩ thần và cháu đều bị lợi dụng cho ý đồ khởi xướng chiến tranh.

Thần Dớt bảo:

Có phải ngươi nghi cho Hades?

Không ạ. Từng yết kiến thần Hades nên cháu biết. Cảm giác trên bờ biển không giống lúc cháu gặp thần ấy. Nó giống lúc cháu đứng trên miệng vực, lối vào ngục Tartarus. Bên dưới có thứ gì độc ác đang trăn trở… thứ gì ra đời trước cả thần thánh.

Hai thần nhìn nhau và căng thẳng trao đổi mấy câu bằng tiếng Hy Lạp cổ. Tôi chỉ nghe kịp một từ: Cha.

Thần Biển đề đạt ý kiến nhưng thần Dớt gạt đi. Thần Poseidon cố thuyết phục nhưng thần Dớt giận giữ giơ tay tỏ ý không muốn nghe.

Thần Dớt bảo:

Ta không bàn chuyện này nữa. Giờ ta phải đích thân tẩy uế cho tia chớp bằng nước từ Lemnos, xóa hết dấu vết của người phàm dính trên này.

Ông đứng lên và nhìn tôi. Nét mặt ông dịu xuống một chút:

Cháu vừa chạy công được việc cho ta. Hiếm anh hùng nào có khả năng làm được thế.

Cháu được hai bạn là Grover Underwood và Annabeth Chase giúp…

Để trả công, ta tha mạng cho ngươi. Perscus Jackson, ta không tin ngươi. Nội sự có mặt của ngươi trên đời cũng ảnh hưởng xấu đến tương lai đỉnh Olympia và tất nhiên, ta không thích. Nhưng vì muốn gia đình hòa thuận, ta cho ngươi sống.

Dạ… đa tạ ngài.

Đừng dại dột đi máy bay lần nữa. Lát nữa ta về, đừng để ta còn thấy mặt ngươi. Nếu trái ý, ngươi sẽ được nếm mùi lợi hại của tia chớp này… và đó sẽ là cảm giác cuối cùng của ngươi đấy.

Tiếng sấm làm rung chuyển cung điện. Thần Dớt biến mất sau ánh chớp lòe.

Trong phòng chỉ còn lại mình tôi và cha.

Thần Biển thở dài:

Bác con thiệt tình! Đi thì cứ đi, gây ồn ào gì không biết. Dớt làm thần bảo trợ cho gánh hát chắc hợp hơn.

Một thoáng im lặng ngượng ngùng.

Thưa cha, dưới vực có gì thế?

Con không đoán được yư?

Là Kronos, Chúa tể các Titan.

Ngay cả cung điện Olympia, rất xa Tartarus, cái tên Kronos đủ khiến phòng tối sầm, lò sưởi lớn không đủ xua đi cái lạnh thấu xương.

Thần Biển nắm chặc cán đinh ba:

Trong cuộc chiến tranh thứ nhất tính từ khi khai thiên lập địa, thần Dớt băm vằm cha thành ngàn mảnh, giống hệt chúa tể Kronos từng làm thế với cha mình là Ouranos. Thầnh Dớt rải những mảnh ấy xuống vực sâu nhất ở ngục Tartarus. Các Titan chạy mọi ngả, pháo đài của họ trên núi Etna bị phá hủy, yêu quái đồng minh của họ bị đẩy đến những góc xa xôi nhất của quả đất. Nhưng cũng như thần thánh, các Titan bất tử. Những gì còn lại của thân xác Kronos vẫn sống dưới hình thức ghê tởm. Chúng vật vã trong cơn đau vĩnh hằng và chưa hết thèm khát quyền lực.

Vết thương của Kronos đang lành. Ông ta sẽ trở về.

Thần biển lắc đầu:

Thi thoảng, Kronos có quậy phá. Ông ta xâm nhập giấc mơ người phàm, thổi vào đó những ý tưởng độc ác. Ông đánh thức những yêu quái không chịu khuất phục. Nhưng khả năng ông ta trỗi dậy từ vực sâu khó xảy ra.

Nhưng…

Tôi im bặt. Cãi cha là không tốt. Tôi không muốn chọc giận vị thần duy nhất ủng hộ mình.

Con xin nghe lời cha.

Nụ cười phớt qua môi ông:

Con mới biết tuân phục, có phải không?

Vâng...

Tính xấu ấy một phần thừa hưởng từ cha. Biển cả không thích bị kiềm chế.

Ông đứng lên cầm đinh ba. Vóc dáng cao sừng sững mờ đi, nhỏ lại bằng người thường, đứng ngay trước mặt tôi.

Con đi ngay đi. Nhưng trước hết, nên biết mẹ con đã về.

Tôi ngạc nhiên quá đỗi:

Mẹ con sao?

Con sẽ gặp mẹ ở nhà. Hades trả mẹ con về lúc nhận mũ tàng hình. Ngay cả thần cõi âm cũng biết sòng phẳng, nhỉ?

Tim tôi đập dồn, không tin rằng giờ phút tôi chờ đợi bấy lâu đã đến:

Thưa… cha có…

Tôi muốn hỏi thần Poseidon có cùng tôi về thăm mẹ không, nhưng e hỏi vậy ngớ ngẩn quá. Trên đời đã ai thấy Thần biển vẫy taxi lên khu thượng Manhattan chưa? Nếu muốn, mười mấy năm qua ông đã tìm gặp mẹ Sally rồi. Với lại, không thể không lường trước phản ứng của Gabe Cóc Chết.

Mắt thần Poseidon thoáng buồn:

Percy con, về đến nhà con có việc quan trọng cần quyết định ngay. Có bưu kiện đang chờ sẵn trong phòng con đấy.

Bưu kiện gì ạ?

Khi thấy con sẽ biết ngay. Không ai chọn đường đời cho con được đâu. Tự con phải quyết định thôi.

Dù không hiểu cha nói gì, tôi vẫn gật đầu.

Thần biển buồn rầu:

Mẹ con là nữ hoàng của thế giới phái đẹp dưới trần. Cả ngàn năm qua, ta chưa từng gặp ai tuyệt vời đến thế. Thế nhưng… ta vẫn xin lỗi vì đưa con đến thế giới này. Vì ta, con phải mang phận anh hùng. Số phận anh hùng không bao giờ vui vẻ hạnh phúc. Người anh hùng luôn phải đón đợi bị kịch đến với đời mình.

Tôi cố ngăn cảm giác chua xót. Cha tôi vừa xin lỗi vì trót sanh tôi ra đời!

Con vui vẻ chấp nhận mà.

Giờ thì thế, nhưng sau này con sẽ hận cha. Có thể là sai lầm không thể tha thứ của cha.

Tôi ngượng ngập cúi chào:

Con xin từ biệt và không bao giờ làm phiền cha nữa.

Tôi đi chừng năm bước đã nghe tiếng ông gọi lại:

Percy!

Tôi quay lại.

Mắt ông lấp lánh niềm tự hào:

Con cha giỏi lắm. Đừng hiểu lầm ý cha. Từ nay trở đi, hễ làm việc gì hãy luôn nhớ ta là cha của con. Con đích thực là con trai Thần Biển.

Thấy tôi bước đi trên con phố vắt ngang thành trì của các thần, những ai đang nói đều dừng lời. Chín nữ thần thơ ca ngừng chơi đàn. Các tiểu thần linh, thần rừng và Nữ thủy thần đều kính cẩn quay về phía tôi với thái độ biết ơn. Tôi vừa qua trước mặt, họ đã quỳ xuống như thể tôi là người hùng của họ.

-0-

Mười lăm phút sau tôi trở lại phố phường Manhattan đông đúc, cảm giác bàng hoàng chưa tan hết.

Tôi đón taxi về nhà mẹ và nhấn chuông cửa. Mẹ tôi xinh đẹp hiện ra. Quần áo mẹ thơm mùi kẹo bạc hà và cam thảo. Thấy tôi, bao lo âu mệt mỏi trên gương mặt mẹ tan biến.

Percy! Cảm ơn trời. Con mẹ về đây rồi.

Tôi ngạt thở trong vòng tay mẹ. Hai mẹ con đứng ngoài hành lang, mẹ vừa vuốt tóc tôi vừa khóc.

Thú thật, mắt tôi cũng mờ đi. Thấy mẹ, tôi nhẹ cả người, cảm động đến mức đứng không vững.

Mẹ kể bà mới hiện về nhà sáng nay làm Gabe Cóc Chết sợ hết hồn. Sau vụ gặp quỷ đầu bò, mẹ không nhớ gì thêm. Bà không tin khi nghe cha ghẻ tôi kể rằng tôi là tội phạm bị truy nã hiện đi khắp nước Mỹ phá hủy tượng đài. Suốt ngày qua, tin thời sự làm mẹ lo cháy lòng. Gabe Cóc Chết ép mẹ đi làm, nói rằng mẹ nợ lương cả tháng, giờ phải trả nợ.

Tôi cố nuốt giận kể đầu đuôi chuyện mình. Cố làm các tình tiết không đến nỗi đáng sợ chẳng dễ dàng gì. Mới kể đến trận ẩu đả với thần Ares, tôi nghe tiếng Gabe Cóc Chết từ phòng khách vọng ra:

Sally đâu? Thịt nướng chín chưa vậy?

Mẹ mệt mỏi nhắm mắt:

Thấy con, ông ấy tức cho xem. Hôm nay, cửa hàng ông ấy tới tấp nhận điện thoại từ Los Angeles hỏi quà tặng miễn phí.

Ừ nhỉ. Chuyện đó thì…

Mẹ gượng cười:

Đừng làm ông ấy giận thêm. Vào nhà đi.

Sau một tháng tôi vắng nhà, căn hộ biến thành thế giới riêng của Gabe Cóc Chết. Rác ngập đến mắt cá chân. Lon bia rỗng phủ kín mặt ghế sofa. Tất và đồ lót bẩn vứt bừa lên chụp đèn.

Cha ghẻ tôi đánh bạc cùng ba chiến hữu mặt mày bặm trợn và cao lớn như gấu ngựa.

Thấy tôi, điếu xì gà từ khóe miệng hắn rớt xuống đất. Mặt hắn đỏ lựng:

Nhái con, tao tưởng mày không bao giờ dám vác mặt về đây. Tưởng cảnh sát…

Mẹ tôi ngắt lời:

Hóa ra Percy không bị truy nã hay đào tẩu gì cả. Tốt quá rồi, phải không anh Gabe?

Gabe Cóc Chết hết nhìn mẹ, lại nhìn tôi. Rõ ràng, hắn không thích tôi về.

Hắn gầm lên:

Phải trả lại tiền bảo hiểm nhân thọ của cô, tôi chưa đủ mệt ư? Cô đưa điện thoại đây. Tôi sẽ gọi cảnh sát.

Anh Gabe, đừng!

Hắn nhướng lông mày:

Cô vừa cản tôi đấy à? Cô tưởng tôi sẽ lại cắn răng chịu đựng cái thằng oắt con này sao? Tôi còn chuyện để kiện: nó làm hỏng chiếc Camaro của tôi.

Nhưng…

Hắn vung tay. Mẹ tôi co người tránh.

Tôi chợt hiểu. Hắn từng đánh mẹ tôi. Tôi không biết khi nào và hắn ra đòn nặng hay nhẹ, nhưng chắc chắn hắn có thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mẹ. Cụ thể chuyện ấy diễn ra nhiều năm rồi, những lúc tôi không có nhà.

Cơn thịnh nộ bùng phát, làm ngực tôi nhói đau. Tôi đến bên hắn và quen tay rút cây bút trong túi áo.

Gabe Cóc Chết bật cười:

Gì thế? Định viết thư cho tao à? Chỉ cần đụng đến sợi lông chân của tao, mày đi tù mọt xương, con ạ.

Eddie bạn hắn can:

Kìa Gabe. Nó chỉ là trẻ con thôi mà.

Ông ta quay lại quắc mắc, giả giọng the thé nhại:

Chỉ là trẻ con thôi mà.

Hai gã còn lại cười ồ lên ngớ ngẩn.

Gabe Cóc Chết cười mỉa, nhe hàm răng ám khói thuốc lá:

Lần này tao tha. Cho mày năm phút lấy quần áo cuốn xéo khỏi đây. Đến phút thứ sáu là tao gọi cảnh sát đấy.

Mẹ tôi van vỉ:

Em xin anh!

Gabe quay sang bà:

Nó là tội phạm. Để nó biến luôn. Dính vào chỉ mang họa.

Tôi chỉ muốn mở nắm Thủy triều. Nhưng gươm không hại người thường, mà Gabe là người thường theo nghĩa hèn mọn nhất.

Mẹ kéo tay tôi:

Percy, đi với mẹ. Ta vào phòng con, nhanh lên.

Tôi để mặc mẹ lôi xềnh xệch, hai tay run lên vì giận.

Phòng bừan bộn đồ dùng của Gabe Cóc Chết. Góc này là đống bình điện hỏng, góc kia có bó hoa héo quắt hắn mang về sau buổi phỏng vấn của Barbara Walters.

Con à, dượng chỉ giận quá mất khôn thôi. Từ từ để mẹ nói cho. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thỏa.

Mẹ! Không bao giờ ổn cả đâu. Còn dượng Gabe thì còn khổ mãi.

Vậy… nghỉ hè con theo mẹ đến chỗ làm. Đầu năm, để mẹ tìm trường nội trú…

Kìa mẹ.

Bà nhìn xuống:

Mẹ đang cố. Chỉ cần… con cho mẹ ít thời gian.

Một kiện hàng hiện trên giường tôi. Ít nhất tôi còn tỉnh táo để thề một giây trước nó chưa có ở đó.

Hộp bìa cứng cũ nát ấy đựng vừa trái bóng rổ. Địa chỉ người nhận bên ngòai do chính tay tôi viết:

Gửi các thần

Đỉnh Olympia

Tầng thứ 600, tòa nhà Empire State

New York, NY

Cùng những lời chúc tốt đẹp nhất

PERCY JACKSON

Nắp hộp có chữ bút dạ đen ghi địa chỉ nhà mẹ Sally, kèm mấy chữ: TRẢ CHO NGƯỜI GỬI

Tôi hiểu ngay ý cha tôi nói lúc ở Olympia.

Một bưu kiện. Một quyết định.

Cho dù con có làm bất cứ điều gì, hãy nhớ rằng con là con của cha. Con là con trai của Thần Biển.

Tôi nhìn mẹ:

Mẹ có muốn dượng Gabe đi luôn không?

Không dễ đâu con. Mẹ…

Chỉ cần mẹ nói một tiếng. Gã đểu cáng ấy dám đánh mẹ. Giờ mẹ muốn hắn đi luôn không?

Mẹ ngần ngừ, thoáng gật đầu:

Có. Mẹ sẽ nói chuyện thẳng thắn với dượng. Nhưng con không làm thay mẹ được. Để mẹ tự giải quyết.

Tôi nhìn chiếc hộp.

Tôi muốn làm thay mẹ, đem hộp ra bàn lấy thứ bên trong ra. Tôi sẽ có bộ tượng đẹp trang trí cho phòng khách.

Tôi nghĩ thầm: “Các anh hùng trong thần thoại Hy Lạp toàn làm thế. Gabe Cóc Chết đáng bị xử nghiêm khắc.”

Nhưng chuyện các anh hùng toàn kết thúc bi thảm. Cha mới dạy tôi thế.

Hình ảnh địa ngục hiện về trong tôi. Tôi tưởng tượng cảnh hồn ma Gabe lê bước đời đời trên cánh đồng Asphodel, hoặc bị tra tấn sau hàng rào dây kẽm gai của ngục thất Trừng Phạt, hoặc chơi bài suốt đời trong vạc dầu sôi ngập đến thắt lưng đồng thời phải nghe cả nhạc opera. Tôi lấy quyền gì bắt người ta phải chịu khổ như vậy, ngay cả người đó là Gabe?

Nếu trước đây một tháng, tôi sẽ không chùn tay. Nhưng giờ khác rồi.

Tôi bảo mẹ:

Con làm thay mẹ được. Chỉ cần nhìn vào hộp này, ông ta sẽ không bao giờ làm phiền mẹ nữa.

Liếc qua kiện hàng, mẹ hiểu ngay. Bà lùi lại:

Percy! Con không được làm thế.

Thần Poseidon tôn mẹ là nữ hoàng. Cha nói người như mẹ tìm cả ngàn năm không thấy.

Mẹ tôi đỏ mặt:

Con đừng…

Đáng lẽ mẹ không phải khổ như vầy. Mẹ nên đi học cho có bằng cấp. Sau đó làm nhà văn, lấy người tốt bụng, có nhà cửa đàng hoàng. Đừng chỉ vì bảo vệ con mà phải sống với Gabe. Giờ con tự lo được. Đừng thèm ông ta nữa.

Mẹ lau nước mắt.

Khẩu khí con tôi giống cha y hệt. Có lần ông còn định ngăn thủy triều lên vì mẹ. Ông đòi xây cung điện dưới đáy biển tặng mẹ. Cha con tưởng chỉ cần ông vẫy tay, mọi rắc rối của mẹ sẽ tan biến.

Thế có gì sai đâu?

Mẹ nhìn tôi đăm đăm:

Mẹ tưởng con hiểu biết hơn thế. Nửa dòng máu mẹ chảy trong con, chắc con hiểu mẹ. Cuộc đời mẹ chỉ có ý nghĩa nếu mẹ được quyết định cuộc sống của riêng mình. Mẹ không thể để thần thánh, thậm chí con trai quyết định thay. Mẹ phải có can đảm… sống độc lập. Việc con làm vửa rồi nhắc mẹ nhớ điều đó.

Chúng tôi im lặng nghe tiếng quật bài, chửi thề và bình luận thể thao trên kênh ESPN ngòai phòng khách.

Vậy con để hộp lại. Nếu hắn dám bắt nạt mẹ thì…

Mẹ tái mặt nhưng gật đầu:

Con định đi đâu?

Trại Con Lai.

Chỉ nghỉ hè… hay ở luôn?

Tùy tình hình, mẹ ạ.

Nhìn thẳng mắt nhau, hai mẹ con cùng đồng thuận chờ đến cuối hè sẽ quyết định.

Mẹ hôn trán tôi:

Người hùng của mẹ. Con cừ nhất đấy.

Nhìn quanh phòng lần cuối, tôi linh cảm sẽ không bao giờ quay lại nơi này. Lát sau tôi theo mẹ ra cửa.

Gabe Cóc Chết nói với theo:

Chuồn lẹ hả mày? Cút đi cho rảnh nợ.

Tôi không cam lòng. Chẳng lẽ tôi bỏ qua cơ hội trả thù duy nhất này ư? Tôi lại bỏ đi, không cứu mẹ khỏi địa ngục trần gian này ư?

Hắn quát nạt:

Sally, sao lâu thế? Thịt nướng đâu hả?

Mắt mẹ lóe lên tia giận dữ. Tôi nhẹ lòng: biết đâu mẹ xử lý tốt hơn tôi. Để tự bà quyết định vẫn hơn.

Có thịt nướng ngay đây. Ngon đến mức kinh ngạc.

Mẹ nháy mắt với tôi. Trước khi cửa khép lại, tôi kịp thấy mẹ chăm chú ngắm xới bạc như thể chọn tư thế đúng cho tượng Gabe Cóc Chết trong vườn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.