Percy Jackson Tập 1: Kẻ Cắp Tia Chớp

Chương 22: Lời tiên tri thành hiện thực



Sau Luke, Annabeth và tôi là hai con lai đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ và còn sống trở về. Khỏi phải nói, mọi người trầm trồ thán phục như thể hai đứa vừa thắng cuộc thi khó trên truyền hình.

Theo truyền thống của trại, chúng tôi đeo vòng nguyệt quế dự tiệc chiêu đãi để tôn vinh hai đứa. Sau đó là lễ đốt vải liệm các bạn may sẵn trong lúc chúng tôi đi vắng.

Vải liệm của Annabeth rất đẹp may bằng lụa xám thêu cả đàn cú. Tôi đùa, bảo nếu được liệm bằng vải ấy, Annabeth chết cũng không tiếc. Cô bạn đấm tôi thùm thụp, bảo tôi im miệng đừng nói gở.

Con Thần Biển không có bạn chung phòng nên các con thần Ares tình nguyện may vải liệm cho tôi. Họ lấy vải trải giường cũ sờn, sơn mặt cười viền quanh và viết chữ ĐỒ THẢM HẠI chính giữa.

Đốt xong nó, tôi mừng húm.

Trong lúc nhà thần Apollo hát nhép say mệ, các bạn cùng phòng cũ nhà thần Hermes, nhà then của Annabeth và các bạn thần rừng của Grover vây quanh. Họ ăn mừng Grover vừa nhận giấy chứng nhận mới toanh từ tay Hội Đồng xét duyệt. Các thành viên hội đồng nhận xét trong nhiệm vụ vừa rồi, Grover “can đảm đến mức không thể hiểu nổi… cứng rắn hơn bất kỳ thần rừng nào…”

Trong buổi liên hoan, chỉ mình nhà thần Ares không vui. Chúng gườm gườm nhìn tôi như muốn nói sẽ không bao giờ tha thứ tội làm nhục cha chúng.

Không vì thế mà tôi kém vui.

Ngay cả bài diễn văn chào mừng nhóm tôi về trại an toàn của ông quản lý Dionysus cũng không làm tôi nản chí.

À, phải. Gã thiếu niên hư đốn này chưa chết. Đầu hắn lúc trước đã to, giờ còn to hơn. Chúc mừng đầu to. Chuyển sang tin tức khác. Cuộc đua xuồng máy Chủ nhật này phải hoãn vì…

Dù về lại nhà Số Ba, tôi không còn cô đơn. Tôi gặp bạn lúc huấn luyện. Đêm đêm nghe tiếng sóng xô bờ, tôi biết có cha tôi ở đó. Có thể chưa hiểu hết về tôi, có thể lấy làm tiếc vì có tôi trên đời nhưng ông vẫn dõi theo từng bước tôi đi. Cho đến giờ, cha tự hào về tôi.

Riêng phần mẹ, bà có cơ hội làm lại cuộc đời.

Một tuần sau khi về trại, tôi nhận được thư mẹ. Thư kể Gabe Cóc Chết biến mất một cách đầy bí ẩn khỏi tinh cầu. Dù báo cảnh sát chuyện hắn mất tích nhưng không hiểu sao bà có linh cảm họ sẽ không tìm thấy hắn.

Chuyển sang chuyện khác, mẹ bảo bà vừa bán quần thể tượng đầu tay to bằng người thật cho phòng trưng bày ở Soho. Tác phẩm của mẹ có tên: Xới bạc. Tiền thù lao nhiều đến nổi mẹ đủ tiền mua căn hộ mới và đóng tiền học năm đầu tại đại học New York. Phòng trưng bày Soho nài nỉ mẹ tạc thêm tượng mới. Mẹ viết cho tôi: “Con đừng lo. Mẹ không thích điêu khắc nữa. Mẹ vứt hộp dụng cụ con để lại cho mẹ rồi. Từ nay trở đi, mẹ sẽ viết văn.

“Tái bút: Mẹ đã tìm được trường tư thục danh tiếng trong thành phố. Mẹ đã ghi danh, giữ chỗ cho con. Hãy về học lớp bảy và ở với mẹ. Nhưng nếu con muốn ở hẳn Trại Con Lai, mẹ hoàn toàn đồng ý.”

Tôi gấp thư cẩn thận, để ngay ngắn trên mặt bàn cạnh giường. Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi đọc lại thư và suy ngẫm xem nên trả lời mẹ thế nào.

Lễ quốc khánh, cả trại tập trung ngoài bãi biển xem màn pháo hoa do nhà Số Chín biểu diễn. Là con thần Hephaestus, họ cho rằng nếu pháo chỉ có ba màu xanh, đỏ và trắng sẽ rất chán. Họ chèo thuyền rồng, mang pháo to bằng tên lửa ra khơi bắn vào bờ. Annabeth kể những năm trước, nhà Hephaestus bắn liên tục tạo hình các nhân vật hoạt hình giữa bầu trời. Màn cuối là hai trăm chiến binh Sparta múa may giữa trời, chiến đấu anh dũng trước khi nổ tung thành muôn nghìn chấm sáng đủ màu.

Lúc Annabeth và tôi đang trải khăn ngồi cắm trại ngoài trời, Grover đến chào từ biệt.

Dù vẫn mặc quần jeans, áo thun và giày thể thao, Grover chững chạc hẳn chỉ sau vài tuần. Chòm râu dê dày cứng hơn. Grover béo ra. Sừng nó mọc thêm ít nhất hai phân. Grover không bao giờ rời mũ vải mềm giúp ngụy trang giống người phàm.

Tớ sắp lên đường, nên qua báo hai cậu...

Tôi cố làm mặt vui để động viên Grover. Thần rừng được trại cho phép đi tìm thần Pan chỉ có mình nó. Nhưng phải chia tay nó, tôi buồn vô kể. Tuy mới quen Grover một năm, nhưng trước nó, tôi chưa chơi với lâu như thế.

Annabeth ôm hôn Grover, dặn nó đừng để chân giả tuột ra.

Tôi hỏi nó định tìm thần Pan ở địa điểm nào trước.

Grover ngượng ngập:

Bí mật. Giá có hai cậu đi cùng thì vui, nhưng người với thần Pan không hợp...

Annabeth bảo:

Chúng tớ hiểu mà. Cậu có vỏ hộp thiết đủ dùng làm lương khô ăn chưa?

Rồi.

Cầm theo sáo sậy chưa?

Grover càu nhàu:

Rồi. Annabeth này, cậu như mẹ dê lắm lời vậy.

Nói thế chứ thực lòng. Grover không khó chịu.

Một tay chống gậy, khoác ba lô trên vai. Trông nó giống người đi dã ngoại thường thấy trên mọi nẻo đường nước Mỹ. Cậu bé còi cọc hay bị bắt nạt ở Học viện Yanoy không còn nữa.

Hai cậu chúc tớ may mắn đi.

Sau khi ôm Annabeth lần nữa, nó vỗ vai tôi và quay lại con đường qua đụn cát.

Pháo hoa rực rỡ bầu trời: nào Hercules giết sư tử Nemean, Artemis săn lợn rừng. Tổng thống George Washington (vốn là con thần Athena) đang vượt qua sông Delawar. Tôi gọi với:

Này Grover

Nó đã đến bìa rừng và ngoái đầu lại.

Đi đâu thì đi cũng phải ráng ăn uống đầy đủ nhé.

Nó cười, biến mất sau rặng cây.

Annabeth bảo:

Tụi mình còn gặp Grover nhiều.

Tôi cố tin và gạt di suy nghĩ hai ngàn năm qua, chưa ai tìm thần Pan mà sống trở về. Grover sẽ là người đầu tiên. Chắc chắn thế.

Tháng Bảy chậm chạp trôi qua.

Mấy ngày liền, tôi vạch chiến lược chơi cướp cờ cho phe đồng minh giành cờ danh dự từ tay nhà Ares. Lần đầu tiên, tôi trèo lên nóc tường và không bị bỏng vì nham thạch.

Thỉ thoảng qua Nhà Lớn, tôi nhìn lên cửa sổ gác xép, nhớ Nhà Tiên Tri và muốn tin mọi chi tiết của Lời Sấm Truyền đều đã thành hiện thực.

Ngươi sẽ đi theo hướng Tây gặp vị thần tráo trở.

Phần này xong. Tuy nhiên, thần tráo trở là Ares không phải Hades.

Ngươi sẽ tìm được vật bị đánh cắp và trả nguyên vẹn cho khổ chủ.

Xong luôn. Tia chớp đã được trả cho thần Dớt. Mũ tàn hình trở về mái đầu bóng lưỡng của thân Hades.

Ngươi sẽ bị phản bội bởi người tự xưng là bạn.

Tôi thắc mắc câu này. Chắc Lời Sấm Truyền ám chỉ thần Ares. Lúc đầu ông ta vờ thân thiên, sau đó phản bội tôi.

Cuối cùng, ngươi sẽ không cứu nổi người quan trọng nhất của đời mình.

Tôi không cứu được mẹ, nhưng tôi để bà tự quyết định và biết mình làm đúng.

Vậy còn băn khoăn nỗi gì?

Đêm chia tay cuối hè đến quá nhanh.

Các thành viên trong trại dùng bữa tối cuối cùng bên nhau. Chúng tôi đốt thức ăn cúng thần. Sau đó, các anh chị nhân viên tư vấn trao hạt sứ, quà kỷ niệm cuối hè cho trại viên.

Tôi đeo dây da có hạt sứ kỷ niệm đầu tiên ở trại. May có lửa đỏ, nếu không mọi người sẽ thấy mặt tôi nóng bừng. Hình trên hạt sứ màu đen là cây đinh ba màu xanh lá cây.

Luke tuyên bố:

Hạt sứ này ghi nhớ lần đầu tiên con trai Thần Biển đến trại và hoàn thành nhiệm vụ đến địa nguc, ngăn chặn chiến tranh.

Cả trại đứng dậy hò reo. Ngay cả con thần Ares cũng miễn cưỡng đứng lên. Nhà thần Athena đẩy Annabeth đến cạnh tôi cùng nhận lời chúc tụng.

Lúc ấy, tôi không biết mình buồn hay vui. Tôi vừa tìm được gia đình quan tâm đến mình đồng thời ủng hộ tôi làm việc tốt. Thế nhưng sáng mai, gần hết trại viên sẽ về chuẩn bị cho năm học mới.

Sáng hôm sau, có lá thư trên bàn cạnh giường tôi.

Nhất định thần Dionysus điền mẫu thư này: ông ta cố tình viết sai tên tôi.

Peter Jackson thân mến,

Nếu định ở trại quanh năm, bạn phải báo cáo cho Nhà Lớn trước mười hai giờ trưa nay. Nếu không báo, chúng tôi sẽ cho rằng bạn đã rời nhà hoặc chết bi thảm. Khi mặt trời lặn, nhóm yêu quái mình người cánh chim có nhiệm vụ dọn dẹp và sẽ bắt đầu công việc đó. Họ có quyền ăn thịt trại viên chưa đăng ký. Mọi vật dụng cá nhân bỏ quên sẽ bị hỏa táng ở hố nham thạch.

Chúc ngày tốt lành!

Ngài D. (tức Dionysus)

Trưởng ban quản lý trại.

Thành viên thứ mười hai của hội đồng Olympia.

Bệnh mất tập trung, hiếu động thái quá khiến tôi toàn đợi nước đến chân mới nhãy. Hết hè rồi, tôi vẫn chưa trả lời dứt khoát cho mẹ và trại việc đi hay ở. Giờ tôi chỉ còn vài giờ suy nghĩ trước khi quyết định.

Đáng lẽ việc chọn giữa chính tháng huấn kuyeenj cung kiếm với chín tháng ngồi yên trong lớp học rất dễ dàng.

Nhưng còn mẹ tôi thì sao? Lần đầu tiên, tôi được ở bên mẹ quanh năm, không bị Gabe Cóc Chết quấy rầy. Tôi được ở nhà mình, khi rảnh tha hồ lang thang ngoài phố. Tôi nhớ Annabeth từng bảo: “Thế giới ngoài kia có yêu quái. Nhờ chúng, anh hùng biết tài mình cao hay thấp.”

Số phận Thalia, con gái thần Dớt làm tôi phải suy nghĩ. Có bao nhiêu yêu quái đang chờ tôi rời Trại Con Lai? Trong một chuyến đi từ đầu này đến đầu kia nước Mỹ, tôi suýt chết năm, sáu lần. Nên suốt năm học, tôi chỉ ở một chỗ, không có bác Chiron và bạn bè giúp đỡ, liệu hai mẹ con tôi có sống được đến hè sau? Đó là chưa kể mấy cuộc thi đánh vần và tập làm văn. Có khi tôi chết trước khi yêu quái kịp tìm đến.

Tôi bèn xuống sân tập khua vài đường kiếm. Có lẽ tập xong, tôi sẽ tỉnh táo hơn.

Sân chơi vắng hoe dưới nắng tháng Tám nóng như rang. Các trại viên, người thu dọn đồ đạc, người cầm chổi và giẻ lau nhà quét dọn đồng thời tìm đồ đạc bị mất lần cuối. Anh Argus giúp con thần Aphrodite xách đống vali Gucci và túi trang điểm lên đồi. Xe buýt đưa chúng ra sân bay đợi ở đó.

Tôi tự nhủ: “Đừng nghĩ chuyên đi với Cứ luyện tập xong đã.”

Đến phòng tập kiếm, tôi thấy Luke có chung suy nghĩ với mình.

Túi đựng quần áo tập của Luke nằm trơ trọi cạnh bục. Anh tập một mình bằng cách đấm dãy hình nộm bằng cây kiếm lạ. Nó giống kiếm thường ở chỗ chém đứt đầu hình nộm hoặc đâm xuyên bụng nhồi rơm của chúng dễ dàng.

Áo thun màu cam trên người Luke ướt mồ hôi. Mặt anh căng thẳng như thể gặp nguy hiểm đến tính mạng. Tôi ngẫm và thầm thán phục anh moi ruột cả dãy bù nhìn bằng rơm, chém rời chân tay chúng, biến chúng thành đống rơm và áo giáp sắt.

Tuy nạn nhân chỉ là bù nhìn, nhưng tôi ngưỡng mộ các đường kiếm điêu luyện của Luke. Anh đúng là chiến binh cừ. Cũng như bao lần khác, tôi bâng quơ tự hỏi sao anh không hoàn thành nhiệm vụ lần trước.

Mãi sau thấy tôi, anh dừng tay kiếm:

Percy đấy à?

Ngượng quá, tôi lắp bắp:

Xin lỗi, em chỉ....

Anh hạ kiếm:

Không sao. Anh sắp nghĩ rồi.

Bọn bù nhìn bị hạ hết rồi.

Luke nhún vai:

Hè nào trại cũng thay bù nhìn mới.

Giờ Luke không vung kiếm loang loáng, tôi mới thấy kiếm hai lưỡi này làm bằng hai kim loại khác nhau: một lưỡi bằng đồng, lưỡi kia bằng thép.

Thấy tôi nhìn, Luke bảo:

À, đồ chơi mới ấy mà. Anh gọi nó là Kẻ Xấu Bụng.

Sao anh gọi thế?

Luke lật thanh kiếm:

Một lưỡi bằng đồng có phép thần. Một lưỡi bằng thép cứng. Tác dụng với cả thần thánh lẫn người phàm.

Tôi nhớ bác Chiron từng nói anh hùng không hại người phàm trừ tình huống khẩn cấp.

Họ cũng làm loại kiếm này ư?

Không ai làm cả. Kiếm như Kẻ Xấu Bụng trên đời chỉ có một.

Anh cười nụ, tra kiếm vào vỏ:

Anh đang đinh tìm chú, vừa hay chú đến. Ta vào rừng lần cuối, xem có trò vui gì không đi!

Tự nhiên tôi ngần ngừ.

Đáng lẽ tôi nên mừng vì thái độ Luke rất vui vẻ. Từ lúc tôi về trại đến giờ Luke toàn tránh mặt. Tôi chỉ e anh bực mình vì giờ mọi người chú ý tôi nhiều hơn.

Có nên không anh? Ý em là....

Đi đi mà. Anh chuẩn bị sẵn nước mời chú đấy.

Anh lục túi lấy lố sáu lon nước ngọt Coke. Tôi ngạc nhiên, không biết anh mua thứ ấy ở đâu. Cửa hàng của trại không bán đồ uống bên ngoài. Không ai có hàng lậu, trừ phi nhờ thần rừng mua giùm.

Tất nhiên, ly đồ uống trên bàn ăn tối giúp trại viên thưởng thức bất cứ thứ gì họ muốn nhưng vị của chúng không giống rót từ lon thế này.

Tôi thèm đường và caffeine nên xiêu lòng ngay.

Ừ. Mình đi.

Hai anh em vào rừng tìm yêu quái luyện vài đường kiếm nhưng trời nóng quá. Yêu quái chắc ngủ trong hang mát mẻ cả rồi.

Chúng tôi chỉ thấy con hươu vàng vút qua bụi cây nhưng tốt nhất đừng đuổi nó. Hươu trong rừng này đều là tài sản của thần Artemis. Luke kể người cuối cùng săn hươu bị chặt đầu cắm trên cây cúp bàn ở bệ lò sưởi trong nhà Số Tám

Chúng tôi tìm tán cây cạnh suối nước, đúng chỗ tôi bè giáo của Clarisse hôm trước. Hai anh em ngồi trên tảng đá to, uống nước ngọt ngắm hoàng hôn trong rừng. Hai đứa chuyện phiếm về chiêu thức giành cờ danh dự và nhiều thứ linh tinh khác.

Lát sau Luke nói:

Chú thích chuyến đi vừa rồi không?

Thích gì nổi. Đi chưa được ba bước đã gặp yêu quái rồi.

Luke nhướn mày. Tôi thú nhận:

Có thích. Còn anh?

Mặt Luke tối sầm.

Tôi hay nghe bọn con gái khen Luke đẹp trai. Nhưng lúc này, trông anh dữ tợn, cau có, chẳng đẹp trai tí nào. Nắng chiều biến tóc anh từ vàng thành xám. Vết sẹo trên mặt anh hằn sâu thêm. Luke già hẳn đi.

Từ lúc mười bốn tuổi đến giờ, anh sống quanh năm trong trại. Sau vụ Thalia... chắc chú biết rồi. Anh chỉ biết ăn và luyện tập. Chưa bao giờ anh biết thế giới thực ra sao. Vậy mà lần ấy họ bắt anh làm nhiệm vụ. Lúc anh về, thái độ họ như muốn bảo: “Trò vui hết rồi. Từ nay cứ sống mòn đến hết đời.”

Luke bóp bẹp lon rỗng. Trước sự ngạc nhiên của tôi, anh ném thẳng xuống suối.

Quy tắc đầu tiên cần nhớ khi đến Trại Con Lai là: Cấm xả rác. Nếu không Nữ thủy thần và Nữ Thần Cây sẽ trả thù. Tối đến giường kẻ xả rác dính đầy bùn và rết bò lổm ngổm.

Thêm vào mấy vòng nguyệt quế. Sau này anh sẽ không thành đồ lưu niệm quẳng trên gác xếp Nhà Lớn đâu.

Nghe như anh sắp rời trại vậy.

Luke nhếch môi:

Phải. Bởi thế tao đưa mày đến đây để từ biêt.

Luke búng tay. Đốm lửa nhỏ xuất hiện cạnh chân tôi. Từ đó một con vật đen trũi, dài bằng bàn tay bò ra. Bò Cạp.

Tôi thò tay lấy bút. Luke gằn giọng:

Nếu là mày, tao sẽ không làm thế. Nếu thấy động, Bò Cạp địa ngục có thể nhảy cao năm mét. Vòi nó xuyên thủng quần áo. Mày sẽ chết chỉ sau sáu mươi giây.

Luke, sao anh....

Con vật leo lên tôi.

“Ngươi sẽ bị phản bội bởi người tự xưng là bạn.

Tôi phẫn uất”

Ra là mày.

Hắn bình tĩnh đứng lên, phủi quần.

Còn bò cạp không sợ. Nó co vòi bò lên giày tôi. Luke nghiến răng:

Tao hiểu đời hơn mày. Bóng tối dày thêm, quái vật mạnh hơn bao giờ. Mày không tiếc công sức đổ sông đổ biển ư? Anh hùng mấy cũng chỉ là tốt đen trên bàn cờ các thần. Nếu không nhờ các con lai, họ đã bị lật đổ từ mấy ngàn năm trước rồi.

Tôi không tin vào tai mình:

Luke, họ là đấng sinh thành nên chúng ta.

Hắn cười nhạt:

Chỉ vì thế mà tao phải yêu quý họ ư? Thứ họ coi trọng là Nền Văn mình Phương Tây chỉ là bệnh dịch. Nó đang giết dần giết mòn nhân loại. Thượng sách là thiêu rụi nó, xây dựng thứ gì mới mẻ, trung thực hơn.

Anh điên rồ không kém thần Ares.

Mắt Luke lóe lên giận dữ:

Ares là thằng ngu. Hắn là chó không biết chọn chủ. Nếu mày còn thời gian, tao nói kỹ cho nghe. Tiếc rằng, mày sắp chêt.

Bò cạp bò lên chân tôi.

Phải có cách thoát. Chỉ cần tập trung suy nghĩ.

Anh là tay sai chúa tể Kronos.

Không khí chợt lạnh buốt.

Luke cảnh báo:

Chớ gọi tên bừa bãi.

Kronos sai anh ăn cắp tia chớp và mũ tàng hình. Hắn xâm nhập vào giấc mơ của anh.

Luke nháy mắt:

Ông ấy cũng thuyết phục cả mày. Đáng lẽ mày nên vâng lời.

Hắn tẩy não anh rồi.

Nhầm to. Ông ấy chỉ ra rằng ta đang phí hoài tài năng của mình. Mày có nhớ nhiệm vụ của tao hai năm trước không? Cha tao, thần Hermes, sai tao ăn cắp táo vàng trong vườn Hesperides trả về Olympia. Tao tập luyện ngàyđêm chỉ để làm việcấy.

Việc ấy không dễ. Chỉ Hercules làm được.

Chính thế. Lặp lại việc người khác từng làm có gì vinh quang đâu. Các thần chỉ biếtôn lại quá khứ. Vì không thích nhiệm vụ nên tao lơđãng, bị con rồng canh vườn cào rách mặt. Về đến nơi, tao chỉ nhận lòng thương hại. Ngay lúcấy, tao chỉ muốn phá tan tành cung điện Olympia nhưng đành nhịn nhục, chờ thời cơ chín muồi. Tao bắt đầu mơ thấy Kronos. Ông bảo tao ăn cắp thứ gìđáng công, thứ chưa anh hùng nào dámđụng tới. NgàyĐông Chí lên Olympia tham quan, tao lừa lúc cả đoàn ngủ say lên đến phòng thiết triều lấy tia chớp dưới ghế thần Dớt, cả mũ tàng hình của Hades nữa. Dễ lắm, mày không tưởng tượng đượcđâu. Cư dân Olympia quá ngạo mạn, không ngờ có kẻ lấy cắp đồ của họ. An ninh lỏng lẻo lắm. Lúc gần đến New Jersey, nghe bão nổi tao biết họ phát hiện mất đồ.

Bò đến đầu gối tôi, bò cạp dừng lại giương mắt nhìn.

Tôi giữ giọng bình thản:

Sao anh lại không đem bảo bối giao cho Kronos?

Nụ cười của Luke tắt ngấm:

Tao tự tin quá. Thần Dớt sai các con tìm tia chớp: Artermis, Apollo và cha ta thần Hermes. Nhưng chỉ thần Ares bắt được ta. Đáng lẽ hắn nằm liệt bởi tay tao, nhưng tao bất cẩn. Ares cướp khí giới, lấy bảo bối dọa trả chúng về Olympia và thiêu sống tao. Đúng lúcđó, giọng Kronos mớm lời cho tao. Tao bàn với Aresýđịnh xúc xiểm để các vị thầnđánh nhau. Hắn chỉ cần giấu bảo bối, chờ các vị thần xâu xé lẫn nhau. Mắt Ares sáng lên. Tao biết hắn sập bẫy. Ares thả tù binh. Tao quay lại Olympia trước khi họ phát hiện ta vắng mặt. Sau đó, Kronos trừng phạt ta bằngác mộng. Ta thề không làm hỏng chuyện nữa. Trở lại Trại Con Lai, giấc mơ bảo ta sẽ có anh hùng mới đến. Người này sẽ bị lừa mang bảo bối hộ Ares xuống tận Tartarus.

Chính ngươi gọi chóđịa ngục đến trại?

Chiron phải tin rằng mày không an toàn khi ở Trại Con Lai. Có thể hắn mới giao nhiệmvụ cho mày. Hắn phải tin Hades tìm mày lấy mạng. Thực tế tốt hơn cả mong đợi.

Giày bay bị niệm chú. Nóđịnh lôi tao xuống Tartarus.

Nếu mày chịuđi giày. Nhưng mày tặng thần rừng, tráiý bọn tao, Grover làm hỏng chuyện từ đầu đến cuối.

Luke nhìn bò cạp bò trên đùi tôi:

Đáng lẽ màyđã bỏ xác dưới vực Tartarus. Nhưng không sao. Anh bạn nhỏđây sẽ thu xếpổn thỏa cho mày.

Tôi nghiến răng:

Chị Thalia chết thay cho mày. Giờ mày trả công thế này sao?

Luke gào lên:

Cấm mày nhắc đến Thalia! Các thần để mặc côấy chết. Giờ họ sắp phải đền tội.

Mày bị lợi dụng. Cả Ares nữa. Đừng nghe lời Kronos.

Luke the thé:

Tao bị lợi dụng ư? Nhìn lại mìnhđi. Ông già cho mày cái gì chưa? Kronos sẽ hồi sinh. Mày chỉ làm chậm kế hoạch củaông ấy thôi. Kronos sẽđày dẫn Olympia xuống Tartarus, đưa nhân loại về thời kì đồđá. Cả thiên hạ sẽ về tay nhóm mạnh nhất, những người từng trung thành với Kronos.

Bảo con bọ tránh ra. Nếu khỏe, sao không đấu tay đôi với tao?

Luke cười nham hiểm:

Đừng láu cá. Tao không giống Ares. Đừng phỉnh phờ mất công. Chúa tểđang đợi sẵn sàng giao việc trọngđại cho ta.

Kìa Luke...

Vĩnh biệt. Thờiđại hoàng kim sắp đến. Chỉ tiếc mà không được thấy nó.

Hắn biến mất vào màn tối.

Bò cạp quăng mình.

Tôi đập nó bằng tay trần và mở nắp kiếm. Bò cạp nhảy lên cao nhưng bị tôi chém làm đôi.

Chưa kịp mừng, tôi nhìn xuống bàn tay sưng tấy. Nước vàng ộc ra, bốc khói. Bò cạpđã chích tôi rồi.

Tai ù đặc như có cối xay bên trong, mắt tôi mờđi. “Nước. Lúc trước, nước chữa lành vết thương cho tôi.”

Tôi lảođảo xuống suối, nhung tay xuống nước nhưng không tác dụng. Nọc bò cạp quá độc. Mànđen kéo đến che hai mắt. Tôi cố gượng dậy.

Sáu mươi giây.

Tôi phải về trại. Nếu gục ngãởđây, xác tôi sẽ thành mồi ngon cho yêu quái. Sẽ không ai biết có thảm họa này.

Hai chân nặng như chì. Đầu nóng bừng bừng. Trên đường lết về trại, tôi thấy Nữ Thần từ cây đi ra.

Tôi kêu yếuớt:

Cứu! Xin hãy cứu tôi...

Hai Nữ Thần Cây xốc nách tôi. Tôi chỉ nhớ họ mang tôi đến bãi trống, nhân viên trại hô hoán, và nhân mã thổi tù và.

Bóng tối chụp xuống.

Tỉnh dậy, tôi thấy mìnhđang ngậmống hút. Nước này như bánh quy sôcôla lỏng. Là rượu thần.

Tôi mở mắt.

Tôi nằm trên giường bệnh trong Nhà Lớn. Tay phải băng bó như khúc củi. Anh Argus canh góc nhà. Annabeth ngồi cạnh, tay cầm ly rượu, tay kia cầm khăn lau miệng cho tôi.

Giống hôm đầu tiên quá.

Thấy tôi tỉnh lại, Annabeth mừng rỡ.

Cậu khờ quá di. Lúc tụi tớ đến nơi, cậu tím tái toàn thân rồi. Nếu bác Chiron không cứu thì...

Bác Chiron xoa dịu:

Thôi nào. Khen ngườiốm mấy câu cho mau khỏe.

Bác ngồi dưới chân giường tôi trong dáng vẻ người thường nên tôi chưa kịp nhận ra. Phép màu nén phần dưới cơ thể bác vào xe lăn, nửa trên mặc complêđeo cà vạt. Tuy mỉm cười nhưng nét mặtông thầy giáo môn Latinh cũ mệt mỏi, bơ phờ như vừa thứcđêm chấm bài.

Cháu thấy trong người thế nào?

Hình như lục phủ ngũ tạng cháu vừa mang từ tủ đông đến lò vi ba.

À, tại nọc bò cạpđịa ngục đấy. Nếu thấy khỏe cháu kể đầuđuôi ta nghe.

Vừa uống rượu tiên, tôi vừa kể chi tiết.

Căn phòng im lặng rất lâu.

Annabeth vừa buồn vừa giận:

Không ngờ Luke lại... À, tớ biết thừa. Sau lần được giao việc, anh ấy khác hẳn. Hình như các thần đều không ưa hắn.

Bác Chiron khẽ khàng:

Phải báo Olympia ngay. Bácđi luôn đây.

Tôi nhắc:

Luke đang nhởn nhơ ngoài kia. Cháu phảiđuổi theo hắn.

Bác Chiron lắc đầu:

Đừng, Percy. Các thần...

Tôi cãi:

Không cho nhắc đến Kronos chứ gì. Thần Dớt gạt phắt, không nghe ai bàn đến.

Percy, bác không muốn làm khó cháu. Nhưng cháu không được vội trả thù. Cháu chưa sẵn sàngđâu.

Dù không muốn chấp nhận, nhưng tôi tin bác Chiron nóiđúng. Chỉ cần nhìn bàn tay, tôi biết còn lâu mới cầm kiếm được.

Bác Chiron... có phải bác nghe lời sấm truyền nhắc đến Kronos không? Nhà tiên tri có nhắc đến cháu và Annabeth không?

Bác ngập ngừng ngó trần nhà:

Percy, bác không có thẩm quyền...

Các thần không cho bác kể với cháuà?

Bác nhìn tôi thông cảm, nhưng ánh mắt buồn buồn:

Cháu sẽ là anh hùng vĩđại. Nhiệm vụ của bác là dốc sức huấn luyện chuẩn bị cho cháu. Nhưng nếu bácđoánđúng, đường đời cháu sau này...

Sấm nổ vang. Của sổ rung bần bật.

Bác Chiron hét to:

Biết rồi! Khổ lắm.

Bác thở dài:

Không phải ngẫu nhiên các thần giấu cháu. Biết nhiều quá về tương lai không tốtđâu.

Nhưng bác cháu ta không thể chống mắt ngồi nhìn.

Tất nhiên là không. Nhưng cháu phải dốc hết sức cẩn thận. Kronos muốn làm cháu rối trí. Hắn muốn phá hoại đời cháu, muốn cháu mờ mắt vì sợ và vì giận. Đừng làm hắn thỏa mãn. Kiên trì luyện tập. Thời cơ sẽ đến tìm cháu.

Chỉ sợ chưa đến ngàyđó, cháuđã chết khô rồi.

Bác vỗ vỗ cổ chân tôi:

...nhưng cháu phải quyếtđịnhở hẳn Trại Con Lai hay về học lớp bảy trường thường, chỉ về trại lúc nghỉ hè. Suy nghĩ cho kỹ. Bác cần câu trả lời ngay khi từ Olympia trở về.

Tôi muốn cãi và hỏi thêm nhiềuđiều.

Nhưng nét mặt bác cho thấy cuộc nói chuyện nên chấm dứtởđây. Bác chỉ có thể nói với tôi đến thế.

Xong việc bác sẽ về ngay. Argusđây sẽ bảo vệ cháu.

Bác nhìn Annabeth:

Với lại... khi nào cháu sẵn sàng, họ sẽ đến ngay.

Ai đếnạ?

Không ai trả lời.

Xe lăn của bác Chiron chạy khỏi phòng. Tôi nghe tiếng bánh xe của bác lách cách dè dặt xuống từng bậc tam cấp.

Thấy Annabeth nhìnđăm đăm chiếc ly trong tay mình, tôi hỏi:

Cậu sao thế?

Cô bạn mang ly ra bàn cho tôi:

Chẳng sao. Chỉ là tớ sắp làm theo lời cậu khuyên. Cậu... cần tớ giúp gì không?

Có. Giúp tớ đứng với. Tớ muốn ra ngoài.

Chưa đượcđâu Percy.

Tôi thò chân xuống giường. Nếu Annabeth không đỡ, tôi sẽ ngã chổng kềnh.

Cơn chóng mặt làm tôi tối tăm mặt mũi.

Annabeth la rầy:

Người ta nói thì không nghe...

Tôi khăng khăng:

Tớ không sao mà.

Tôi không muốn nằm dài như kẻ tàn phế trong khi Luke nhởn nhơ tìm cách phá hoại thế giới.

Tôi cố lê bước, nhưng phảiđu cả người vào vai Annabeth.

Anh Argusđi theo, nhưng cách một quãng.

Ra tới thềm, tôi toát mồ hôi hột, bụng quặn thắt. Nhưng tôi vẫn cố lết ra lan can.

Trời xẩm tối.

Toàn trại vắng lặng.

Các nhà tối đèn. Sân bóng chuyền im ắng. Không xuồng máy rẽ nước mặt hồ. Ngoài cánh rừng và ruộng dâu, eo biển Long Island lấp lánh nhờánh nắng cuối cùng.

Annabeth hỏi:

Sau này cậu tính thế nào?

Tớ không biết.

Tôi tâm sự rằng tôi không muốn nghe bác Chiron ở hẳn trại cho tiện việc tập tành. Tuy nhiên, tôi không muốn bỏ Annabeth ở lại cùng Clarisse.

Annabeth mím môi khẽ nói:

Tớ sẽ về nhàđi học.

Tôi ngạc nhiên:

Vềở với cha cậuư?

Cô bé chỉ lên sườn đồi. Cạnh cây thông Thalia, ngay hàng rào trại có hai đứa bé đứng cùng với một bà và mộtông rất cao tóc bạch kim. Hình như họ đợi ai đó. Ông tóc bạch kim cầm ba lô giống ba lô Annabeth mang từ công viên nước Denver về.

Vừa về trại, tớ viết thư cho cha ngay. Giống như cậu khuyên ấy. Tớ... mong cha tha thứ. Nếu cha còn muốn tớ về, đầu năm học tớ sẽ sống với cả nhà. Cha hồiâm ngay. Hai cha con quyếtđịnh... sẽ làm lại từ đầu.

Câụ can đảm thật.

Annabeth sắp mếu:

Chín thángởđây, cậu phải cẩn thận nghe chưa? Nhớ... gửi thư cho tớ.

Tôi cười méo xẹo:

Thường thì rắc rối tự tìm đến, tớ không cần mời.

Hè sang năm tớ quay lại, chúng mình cùng tìm Luke hỏi tội. Tất nhiên mình xin phép, nhưng nếu bị cấm, mình cứ lẻn ra tựđi tìm. Đồngý không?

Thế mới xứng là con thần Athena chứ.

Cô bạn chìa tay. Tôi nắm lấy.

Bảo trọng nhé. Nhớ cẩn thận.

Cậu cũng vậy.

Tôi trông theo Annabeth lên đồi gặp người thân. Ngượng ngập đến bên cha, Annabeth quay lại nhìn xuống thung lũng lần cuối. Bạn tôi vuốt nhẹ cây Thalia rồi theo gia đình dấn thân vào thế giới người phàm.

Lần đầu tiên ở trại tôi thấy côđơn vô cùng.

Tôi ngắm eo biển Long Island, lời cha tâm sự như vang bên tai: “Biển cả không thích bị kiềm chế.”

Tôi quyết định ngay lúcđó.

Nếu cha đang dõi theo, ông sẽ nghĩ sao khi biết suy nghĩ này?

Tôi hứa với cha:

Hè tới con sẽ về trại. Con sẽ sống khỏe suốt chín tháng, cha đừng lo. Suy cho cùng, con là con trai Thần Biển kia mà.

Tôi nhờ anh Argus dìu xuống nhà Số Ba để thu xếp hành trang chuẩn bị lên đường.

***
Đọc tiếp Percy Jackson Tập 2: Biển Quái Vật

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.