Percy Jackson Tập 3: Lời Nguyền Của Thần Titan

Chương 3: Sự lựa chọn của Bianca di Angelo



Sau khi thấy Tiến sĩ Thorn biến thành quái vật và nhảy qua vách đá với Annabeth, bạn sẽ nghĩ không còn gì có thể làm tôi sốc hơn được nữa. Nhưng khi cô bé mười hai tuổi bảo tôi cô ta là nữ thần Artemis, tôi còn nói một câu thông minh vô cùng, đại loại như “Ừ…được rồi.”

Nhưng thế vẫn chẳng là gì so với Grover. Cậu ta ngắc ngứ, rồi sau đó lật đật quỳ xuống nền tuyết và bắt đầu luôn miệng, “Cảm ơn, nữ thần Artemis! Người quả thật… Người quả là… Ôi trời ơi!”

“Đứng lên đi, thần rừng!” Thalia đay nghiến. “Chúng ta còn nhiều thứ phải lo. Annabeth biến mất rồi kia kìa!”

“Whoa,” Bianca di Angelo nói. “Từ từ. Hết giờ rồi.”

Mọi người đều nhìn cô bé. Cô chỉ ngón tay vào tất cả chúng tôi, như thể đang cố kết nối những cái nút lại với nhau. “Các người…các người là ai?”

Nữ thần Artemis tỏ ra nhẹ nhàng hơn. “Có lẽ câu hỏi này có vẻ hợp lý hơn này, hai người là ai? Cha mẹ hai người là ai?”

Bianca lo lắng nhìn sang cậu em trai, lúc này vẫn đang nhìn nữ thần Artemis kinh hãi.

“Cha mẹ chúng tôi qua đời rồi,” Bianca nói. “Chúng tôi là trẻ mồ côi. Có một ngân hàng trả tiền học phí cho chúng tôi, nhưng…”

Cô bé ngập ngừng. tôi đoán nhìn mặt chúng tôi thì cô ấy cũng biết chúng tôi không tin cô bé. “Sao vậy?” cô bé khăng khăng. “Tôi đang nói thật đấy.”

“Các ngươi là con lai,” Zõe Nightshade nói. Giọng cô ta nghiêm trang. Nghe nó cổ kính, giống như cô ta đọc lời thoại ra từ một cuốn sách cũ. “Cha hoặc mẹ của người là con người, và người còn lại là một vị thần trên đỉnh Olympus.”

“Một trong những…vận động viên thi Olympic à?”

“Không,” Zõe nói. “Một trong các vị thần.”

“Tuyệt quá!” Nico nói.

“Không!” Giọng Bianca run run. “Chẳng có gì tuyệt cả!”

Nico nhảy chân sáo như thế đang cần một cái nhà vệ sinh. “Thần Zeus thật sự có cấy tầm sét đánh một đòn được sáu trăm dặm (damage) không? Ông ấy có được điểm cộng khi di chuyển…”

“Nico, em im đi!” Bianca đưa tay lên che mặt. “Đấy không phải trò chơi bài ngu ngốc của em, được chưa? Chẳng có vị thần nào cả!”

Dù tôi vô cùng lo lắng cho Annabeth – tát cả những gì tôi muốn làm lúc này là đi tìm cô ấy – thì tôi cũng không thể không thấy thương cho hai đứa trẻ nhà di Angelos. Tôi nhớ Rõ cảm giác khi lần đầu tiên tôi biết mình là một con lai.

Thalia chắc chắn cũng cảm thấy điều gì đó tương tự, vì sự bực tức trong mắt cô ấy có vẻ lắng đọng hơn một chút. “Bianca, tôi biết điều này khó chấp nhận, nhưng các vị thần vẫn tồn tại xung quanh chúng ta. Tin tôi đi. Họ là bất tử. Và khi nào họ có con với con người, những đứa trẻ như chúng ta, thì…ừm, cuộc sống của chúng ta sẽ bị nguy hiểm.”

“Nguy hiểm,” Bianca nói, “như cô gái vừa rơi xuống kia à?”

Thalia nhìn đi chỗ khác. Ngay cả nữ thần Artemis cũng đượm vẽ buồn phiền.

“Không cần tuyệt vọng vì Annabeth,” nữ thần nói. “Đó là một cô gái dũng cảm. Nếu có thể tìm thấy cô ấy thì nhất định ta sẽ tìm được.”

“Vậy sao Người không để chúng tôi đi cứu cô ấy?” Tôi hỏi.

“Cô ấy đi rồi. Cậu không cảm nhận được điều đó sao, con trai của thần BIển? Một số ma lực đang phát huy tác dụng. Tôi không biết Rõ tại sao hay như thế nào, nhưng bạn cậu đã biến mất.”

Tôi vẫn muốn nhảy xuống vách đá kia để tìm kiếm, nhưng tôi có cảm giác là nữ thần Artemis nói đúng.

Annabeth đã biến mất. nếu cô ấy ở dưới biển thì tôi nghĩ mình có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô ấy phần nào.

“Ôi!” Nico giơ tay. “Thế còn tiến sĩ Thorn? Người đã bắn hắn với những mũi tên, thật là tuyệt diệu. Liệu hắn đã chết chưa?”

“Hắn là một con Manticore,” nữ thần Artemis nói. “Hy vọng là giờ hắn đã bị tiêu diệt, nhưng quái vật chẳng bao giờ chết hẳn cả. Chúng tái sinh liên tục, và chúng ta phải săn chúng bất cứ khi nào chúng xuất hiện trở lại.”

“Nếu không chúng sẽ săn chúng ta,” Thalia thêm vào.

Bianca di Angelo rùng mình. “Điều đó giải thích việc…Nico, em có nhớ hè năm ngoái đã có những kẻ cố tấn công chúng ta ở một con hẻm nhỏ ở D.C không?”

“Và người lái xe buýt đó nữa,” Nico nói. “Gã có cái kèn làm bằng sừng dê ấy. Em đã bảo với chị đó là đồ thật mà.”

“Đó là lí do tại sao Grover luôn để tâm đến hai người,” tôi nói. “Để bảo vệ cho hai em an toàn nếu các em thực sự là con lai.”

“Grover?” Bianca nhìn cậu ấy chằm chằm. “Anh ấy cũng là con lai à?”

“Ừm, thực ra là một thần rừng.” Cậu ấy đá giầy ra và để lộ những cái móng dê. Tôi cảm giác Bianca sắp sửa ngất luôn ra đấy.

“Grover, đi giày vào đi,” Thalia nói. “Cậu đang làm cho cô bé sợ chết khiếp đấy”

“Này, móng của tớ sạch mà”

“Bianca,” tôi nói, “Bọn anh đến đây để giúp đỡ các em. Em và Nico cần phải được huấn luyện để có thể tồn tại. Tiến sĩ Thorn không phải là quái vật cuối cùng các em gặp phải đâu. Các em cần phải vào trại.”

“Trại nào?” cô bé hỏi.

“Trại Con Lai,” tôi nói. “Đó là nơi các con lai học cách sinh tồn và nhiều thứ khác. Các em có thể gia nhập với chúng tôi, ở đó cả năm nếu các em thích.”

“Tuyệt, vậy thì đi thôi.” Nico nói.

“Chờ đã.” Bianca lắc đầu.” Em không…”

“Còn một sự lựa chọn nữa,” Zõe nói.

“Không, không có!” Thalia nói.

Thalia và Zõe nhìn trừng trừng vào nhau. Tôi không biết họ đang nói về cái gì, nhưng tôi biết giữa họ có một quá khứ chắc hẳn là tồi tệ. Vì một lý do nào đó họ ghét nhau ghê gớm.

“Chúng ta đã làm phiền lũ trẻ nhiều rôi.” Nữ thần Artemis cảnh báo. “Zõe, chúng ta sẽ nghỉ ở đây vài tiếng. Hãy căng trại, chữa trị cho những người bị thương và đi lấy lại đồ đạc mà những vị khách của chúng ta còn để ở trường.”

“Vâng, thưa chủ nhân”

“Và Bianca, đi với ta. Ta muốn nói chuyện với cô một lúc,”

“Còn em thì sao? Nico hỏi.

Nữ thần Artemis nhìn câu bé căn nhắc. “Có lẽ cậu nên chỉ cho Grover cách chơi bài yêu thích của mình. Ta dám chắc là Grover sẽ rất hạnh phúc khi được mua vui cho cậu một lúc, làm vì ta, được không nhỉ?”

Grover cuống quýt đứng lên. “Đúng đúng, tất nhiên rồi, đi nào Nico!”

Nico và Grover đi về phía cánh rừng, nói chuyện về những điểm tấn công, khả năng phòng thủ của giáp và một số thứ ngớ ngẩn khác. Nữ thần Artemis dẫn Bianca mặt đang nghệt ra vì bối rối đi dọc theo vách đá. Thợ Săn bắt đầu mở ba lô và dựng trại.

Zõe ném thêm cho Thalia một cái nhìn đầy ác cảm, sau đó đi giám sát mọi việc.

Ngay khi cô ta đi khỏi, Thalia dậm chân tỏ vẻ thất vọng. “Dây thần kinh của bọn Thợ Săn này! Chúng nghĩ bọn chúng…AAA!”

“Tớ ở phía cậu,” tôi nói. “Tớ không tin…”

“Ồ, cậu ở phía tớ à?” Thalia quay sang tôi giận dữ “Lúc ở phòng tập thể dục cậu đã nghĩ cái gì, Percy? Cậu một mình xử lý Tiến sĩ Thorn? Rõ ràng cậu đã biết ông ta là quái vật!”

“Tớ…”

“Nếu chúng ta đoàn kết thì có thể đã hạ được hắn mà không cần bọn Thợ Săn nhúng mũi vào, và Annabeth có thể sẽ không sao. Cậu đã nghĩ đến điều đó chưa?”

Hàm tôi đông cứng lại. Tôi nghĩ đến vài câu khó nghe để nói. Và có lẽ tôi đã làm thế, nhưng khi cúi xuống và nhìn thấy cái gì có màu xanh hải quân nằm trên tuyết dưới chân tôi. Đó là chiếc mũ bóng chày New York Yankee của Annabeth.

Thalia không nói thêm lời nào nữa. Cô ấy lau giọt nước mắt trên má, quay người và bỏ đi, để tôi một mình với một chiếc mũ nhăn nhúm trên nền tuyết trắng.

Đám Thợ Săn dựng xong trại chỉ trong vài phút. Bảy chiếc trại lớn, tất cả đều làm bằng lụa màu bạc, xếp thành một hình bán nguyệt ở một phía của đống lửa. Một trong số các cô gái thổi một chiếc còi gọi chó màu bạc và hàng chục con sói trắng xuất hiện từ phía khu rừng. Chúng bắt đầu đứng dàn quanh khu trại như những chú chó canh. Nhóm Thợ Săn đi quanh, cho chúng ăn và có vẻ hoàn toàn không sợ hãi gì trước chúng. Nhưng tôi quyết định sẽ ngồi sát vào các chiếc lều. Những con chim ưng cũng nhìn chúng tôi chằm chằm từ trên cây, những đôi mắt lóe sáng trong ánh lữa trại và tôi cảm giác chúng cũng đang làm nhiệm vì canh gác. Ngay cả thời tiết cũng ủng hộ nữ thần. Không khí vẫn lạnh, nhưng gió đã ngừng và tuyết không còn rơi nữa, nên ngồi bên đống lửa gần như hoàn toàn dễ chịu.

Gần như…Trừ vết thương trên vai tôi và cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai. Tôi không thể tin được rằng Annabeth đã biến mất. Và dù tôi vô cùng tức giận với Thalia, tôi cũng bắt đầu có suy nghĩ rằng cô ấy đúng. Đó là lỗi của tôi.

Lúc ở phòng tập luyện Annabeth muốn nói với tôi điều gì nhỉ? Một chuyện rất nghiêm trọng, cô ấy đã nói như vậy. Giờ tôi có lẽ sẽ không bao giờ được nghe nữa rồi. tôi nghĩ về lúc chúng tôi nhảy cùng nhau được nữa bài hát, và trái tim tôi lại càng cảm thấy nặng nề hơn.

Tôi nhìn Thalia đi lại trên tuyết ở rìa trại, đi lại giữa đám chó sói mà không hề sợ hãi. Cô ấy dừng lại và quay lại nhìn về phía Westover Hall, nơi bây giờ hoàn toàn là một màu đen tôi, hiện ra lờ mờ ở sườn đồi phía bên kia cánh rừng. Tôi tự hỏi không biết cô ấy đang nghĩ điều gì.

Bảy năm trước, Thalia đã bị cha mình biến thành một cây thông để cô ấy tránh được cái chết. Cô ấy đã đứng vững trước cả một bầy quái vật, trên đỉnh Đồi Con Lai để cho các bạn cô là Luke và Annabeth có thời gian chạy trốn. Cô ấy mới chỉ trở lại hình dạng con người được vài tháng nay. Và thỉnh thoảng cô ấy lại đứng im không nhúc nhích, làm người ta có cảm giác cô ấy vẫn còn là một cái cây.

Cuối cùng một trong số các Thợ Săn cũng đem chiếc túi xách của tôi lại. Grover và Nico quay lại sau khi đi dạo và nói chuyện xong, và Grover giúp tôi băng bó cánh tay đau.

“Nó màu xanh lá!” Nico vui mừng nói.

“Đừng cọ quậy,” Grover bảo tôi. “Đây, ăn một ít bánh trong khi tớ rửa vết thương.”

Tôi nhăn nhó khi cậu ta lau rửa vết thương, nhưng đúng là một góc tư của bánh thánh đã phát huy được tác dụng. Nó có vị như những chiếc bánh sô cô la tự làm, tan trong miệng tôi và tôi cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể mình. Bằng thứ đó cộng với loại thuốc mỡ thần kỳ của Grover, vai tôi khá hơn rất nhiều, chỉ sau vài phút Nico tìm kiếm trong túi của cậu ta, cái túi mà các Thợ Săn đã đóng gói cho cậu ấy, mặc dù làm sao họ có thể lẻn vào Westover Hall mà không ai nhìn thấy thì tôi không hiểu nổi. Nico lấy ra một đám tượng nhỏ và đặt lên tuyết – những bản sao tí hon của các vị thần và anh hùng Hy Lạp. Tôi nhận ra thần Zeus với cây tầm sét, thần Ares với một cái giáo và thần Apollo với cỗ xe mặt trời của ông.

“Một bộ sưu tập lớn đấy nhỉ,” tôi nói.

Nico cười toe toét. “Em đã có gần như đầy đủ rồi, cộng với bộ bài có hình họ nữa! À, trừ một số quân cực kỳ hiếm.”

“Em đã chơi trò này lâu rồi à?”

“Chỉ năm nay thôi. Trước đó thì….” Cậu ta nhíu mày.

“Thì sao?” tôi hỏi.

“Em quên rồi. Kỳ quặc lắm.”

Cậu bé trông hơi bối rối, nhưng chỉ trong chốc lát. “Này, cho em nhìn chiếc kiếm anh vừa dùng lúc nãy được không?”

Tôi đưa cây Thủy Triều ra, và giải thích làm thế nào biến nó từ một cây bút thành một thanh kiếm chỉ bằng cách mở nắp.

“Tuyệt quá! Nó có bao giờ bị hết mực không?”

“Ừ, thực ra chẳng bao giờ anh dùng nó để viết cả.”

“Anh thực sự là con trai thần Poseidon à?”

“À, ừ.”

“Vậy chắc anh chơi lướt sóng giỏi lắm nhỉ?”

Tôi liếc qua Grover, người đang cố gắng nhịn cười.

“Ôi, Nico.” tôi nói. “Anh chưa thử lần nào cả”

Cậu bé tiếp tục hỏi hết câu này đến câu khác. Tôi có đánh nhau với Thalia nhiều không, vì cô ấy là con gái của thần Zeus? (Tôi không trả lời câu đó). Nếu mẹ của Annabeth là nữ thần Athena, nữ thần của trí tuệ, thì tại sao Annabeth không khôn ngoan hơn một chút mà lại để bị rơi khỏi vách đá đó? (Tôi cố không bóp cổ Nico vì dám đặt ra câu hỏi đó.) Rồi có phải Annabeth là bạn gái của tôi không? (Đến lúc này thì thôi thực sự muốn tống thằng nhóc vào bao tải có mùi thịt và ném cho lũ chó sói đằng kia.)

Tôi đoán trước được khi nào cậu ta chuẩn bị hỏi tôi khi ra đòn được bao nhiêu điểm, và khi tôi chuẩn bị không giữ được vẻ từ tế thêm một phút nào nữa thì Zõe Nightshade xuất hiện trước mặt chúng tôi.

“Percy Jackson”

Cô ấy có đôi mắt màu nâu đậm và chiếc mũi hơi hếch lên một chút. Với chiếc vòng khuyên trên đầu và vẻ ngoài đầy kiêu hãnh, Zõe trông chẳng khác gì một người trong hoàng tộc. Và tôi phải tự kiềm chế mới không ngồi dậy và nói “Vâng thưa quý cô.” Cô ta nhìn tôi một lượt đầy vẻ khó chịu, như thể tôi là túi quần áo bẩn mà cô ta vừa quăng ra tiệm giặt.

“Đi theo tôi.” cô ấy nói. “Nữ thần Artemis muốn nói chuyện với cậu.”

Zõe dẫn tôi đến cái trại cuối cùng, một cái trại trông không có gì khác biệt so với những trại khác, và vẫy tôi vào trong. Bianca di Angelo đang ngồi cạnh cô bé tóc vàng nâu, người mà tôi vẫn băn khoăn không thể tin đó là nữ thần Artemis.

Bên trong căn lều ấm áp và dễ chịu. Thảm lụa và gối rải la liệt khắp sân. Ở giữa, một chiếc lò than bằng vàng đang cháy mà không cần nhiên liệu, cũng chẳng bốc ra chút khói nào. Đằng sau nữ thần, trên một chiếc giá trưng bày bằng gỗ sồi là chiếc cung bằng vàng vĩ đại của cô ấy. Nó được chạm trổ theo hình một chiếc sừng nai. Trên tường treo toàn da thú – gấu đen, hổ và một số loài khác nữa tôi không nhận ra. Tôi nghĩ các nhà hoạt động của tổ chức bảo vệ động vật chắc sẽ lên cơn đau tim mất nếu trông thấy những bộ da quý hiếm này, nhưng có thể vì nữ thần Artemis là nữ thần săn bắn nên cô ấy có thể thay thế bất cứ con vật nào cô ấy bắn bằng một con khác chăng? Tôi nghĩ cô ấy có một tấm da thú nữa đang nằm bên cạnh. Sau đó tôi nhận ra đó là một con vật sống - một con nai với bộ lông sáng lấp lánh và sừng bằng bạc, đầu nó đang nằm gọn trên đùi nữ thần Artemis.

“Hãy vào đây với chúng ta, Percy Jackson.” Nữ thần nói.

Tôi ngồi xuống trước mặt cô ấy trên nền nhà. Nữ thần nhìn tôi một lượt, điều đó làm tôi không thoải mái cho lắm. Cô ấy có đôi mắt quá già dạn so với một cô gái trẻ.

“Cậu có ngạc nhiên về tuổi tác của ta không?” cô ấy hỏi.

“À…một chút.”

“Ta có thể hiện thân với hình dáng của một con người trưởng thành, hay một đống lửa, hay bất cứ cái gì ta muốn nhưng đây là hình hài ta yêu thích. Đây là tuổi trung bình của các Thợ Săn của ta, tất cả những cô gái trẻ mà ta bảo trợ, trước khi họ lầm đường lạc lối.”

“Lầm đường lạc lối?” Tôi hỏi.

“Lớn lên, Trở nên hứng thú với lũ con trai. Trở nên ngu ngốc, bị chiếm hữu và luôn trong tình trạng bấp bênh. Quên cả bản thân mình.”

“Ồ!”

Zõe ngồi xuống phía bên phải của nữ thần Artemis. Cô ta nhìn tôi chằm chằm như thể tất cả những gì nữ thần Artemis vừa nói đều là lỗi của tôi, như thể tôi là người sáng tạo ra đàn ông vậy.

“Cậu phải tha thứ cho các Thợ Săn của ta nếu họ không chào đón cậu,” nữ thần Artemis nói. “Rất ít khi chúng ta có nam giới ở trong trại. Nếu có thì họ cũng thường bị cấm không được có bất cứ sự tiếp xúc nào với các Thợ săn. Gã cuối cùng được ở trong trại này….” Cô ấy nhìn Zõe. “Là ai nhỉ?”

“Là cậu bé ở Colorado.” Zõe nói. “Người đã biến cậu ta thành một con thỏ lai hươu.”

“À, đúng rồi.” Nữ thần Artemis gật đầu hài lòng. “Ta rất thích tạo ra những con thú như vậy. Đúng rồi Percy, ta gọi cậu đến đây để cậu kể thêm cho ta về con Manticore. Bianca đã kể về một số… ừm, những câu điên loạn con quái vật đã nói. Nhưng có lẽ cô bé không hiểu về chúng. Ta muốn nghe cậu nói.”

Và thế là tôi kể cho cô ấy nghe.

Khi tôi kể xong, nữ thần Artemis đặt tay lên chiếc cung vàng, vẻ mặt toan tính. “Ta sợ rằng đây chính là đáp án.”

Zõe rướn về phía trước. “Là mùi hương à, thưa nữ thần?”

“Đúng vậy,”

“Mùi hương nào?” Tôi hỏi.

“Những thứ mà cả thiên niên kỷ nay ta đã không săn nữa,” nữ thần lẩm bẩm. “Con mồi quá già đến nỗi ta đã suýt quên mất nó.”

Cô ấy chăm chú nhìn tôi. “Chúng ta đến đây tối nay vì cảm nhận được mùi của con Manticore, nhưng đó không phải là thứ ta tìm kiếm. Kể lại cho ta chính xác những gì tiến sĩ Thorn nói đi.”

“Ừm, Ta ghét các buổi khiêu vũ trong trường học.”

“Không, không, đoạn sau đó cơ.”

“Hắn nói ai đó gọi là Tướng quân sẽ giải thích mọi chuyện cho tôi”

Mặt Zõe trở nên tái mét. Cô ấy quay sang nữ thần Artemis và bắt đầu nói điều gì đó, nhưng nữ thần Artemis giơ tay lên.

“Tiếp đi, Percy.” Nữ thần nói.

“À, sau đó Thorn nói về một cái Nồi nước vĩ đại…”

“Stirring.” Bianca chữa lại.

“Đúng. Và hắn nói. “Chúng ta sẽ sớm có con quái vật quan trọng nhất – con quái vật sẽ lật đổ cả Đỉnh Olympus.”

Nữ thần ngồi im trông hệt như một bức tượng.

“Có thể hắn nói dối,” tôi nói.

Nữ thần Artemis lắc đầu. “Không. Hắn không nói dối đâu. Ta đã quá chậm trễ đến nỗi không nhận ra những dấu hiệu. ta phải săn con quái vật này.”

Zõe có vẻ đang cố gắng tỏ ra không sợ hãi, nhưng cô ấy vẫn gật đầu. “Chúng ta sẽ rời khỏi đây ngay lập tức, thưa nữ thần.”

“Không, Zõe. Ta phải làm việc này một mình.”

“Nhưng, nữ thần Artemis…”

“Nhiệm vụ này quá nguy hiểm, ngay cả đối với các Thợ Săn. Em cũng biết ta bắt đầu tìm kiếm ở đâu rồi đấy. Em không thể theo ta đến đó.”

“Vâng, theo ý chủ nhân.”

“Ta sẽ tìm ra nó.” Nữ thần Artemis tuyên bố. “Ta sẽ đem nó trở lại Đỉnh Olympus vào Đông Chí. Đó sẽ là tất cả những chứng cứ ta cần để thuyết phục Hội đồng rằng chúng ta đang trong tình huống nguy hiểm như thế nào.”

“Người có biết con quái vật như thế nào không?” tôi hỏi.

Nữ thần Artemis nắm lấy chiếc cung. “Hãy cầu nguyện là ta sai đi.”

“Các nữ thần cũng cầu nguyện được à?” Tôi hỏi, vì tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.

Nữ thần Artemis thoáng nở nụ cười trên môi. “Trước khi đi, Percy Jackson, ta có một nhiệm vụ nhỏ cho cậu.”

“Có liên quan gì đến việc biến thành một con thỏ lai hươu không?”

“Rất buồn là không. Ta muốn cậu hộ tống các Thợ Săn trở về Trại Con Lai, để họ có thể được an toàn cho đến khi ta trở về.”

“Cái gì?” Zõe thốt lên. “Nhưng nữ thần Artemis, chúng tôi ghét chỗ đó. Lần cuối cùng chúng tôi ở đó…”

“Đúng, ta biết,” nữ thần Artemis nói. “Nhưng ta đảm bảo rằng Dionysus sẽ không ganh ghét chỉ vì một, hừm, hiểu lầm nhỏ như vậy. Các Thợ Săn có quyền sử dụng nhà Số Tám bất cứ khi nào cần đến. bên cạnh đó, ta nghe nói họ đã xây lại các nhà mà các Thợ Săn đốt cháy rồi.”

Zõe lẩm bẩm điều gì đó về những trại viên xuẩn ngốc.

“Và giờ là lúc đưa ra quyết định cuối cùng.” Nữ thần Artemis quay sang phía Bianca. “Cô đã suy nghĩ kỹ chưa, cô gái của ta?”

Bianca ngập ngừng. “Tôi vẫn đang cân nhắc chuyện đó.”

“Đợi đã,” tôi nói. “Cân nhắc về chuyện gì?”

“Họ…họ mời em tham gia đội Thợ Săn.”

“Sao cơ? Nhưng em không thể! Em phải quay lại Trại Con Lai để bác Chiron huấn luyện. đó là cách duy nhất giúp em tồn tại.”

“Đó không phải là cách duy nhất, đối với một cô gái” . Zõe nói.

Tôi không thể tin vào tai mình. “Bianca, ở trại tuyệt lắm! ở đó có cả một chuồng ngựa bay, rồi cả những trường đấu kiếm và… Ý tôi là, tham gia hội Thợ săn thì em được cái gì chứ?”

“Đầu tiên,” Zõe nói, “là sự bất tử.”

Tôi nhìn cô ta chằm chăm, rồi nhìn sang nữ thần Artemis, “Cô ta đang đùa, đúng không?”

“Zõe chẳng mấy khi nói đùa,” nữ thần Artemis nói. “Các Thợ Săn đi theo ta trong những chuyến phiêu lưu. Họ là những người hầu gái, những người bạn đồng hành và là chị em thân thiết của ta. Một khi họ thề trung thành với ta thì họ là bất tử… trừ khi họ ngã xuống trong một cuộc chiến, điều này hiếm khi xảy ra. Hoặc khi họ phá vỡ lời thề của mình.”

“Lời thề nào?” tôi hỏi.

“Lời thề sẽ không bao giờ được mơ tới một tình yêu lãng mạn,” nữ thần Artemis nói. “Không bao giờ lớn lên, không bao giờ lập gia đình. Mãi mãi là một trinh nữ.”

“Như nữ thần?”

Nữ thần gật đầu.

Tôi cố tưởng tượng xem cô ấy đang nói gì. Trở nên bất tử. Lang thang khắp nơi chỉ với đám nữ sinh cấp hai mãi mãi. Tôi khó mà tưởng tượng được ra điều đó. “Vậy cô suốt ngày đi khắp đất nước này, tìm kiếm con lai và tuyển họ…”

“Không chỉ con lai,” Zõe xen vào. “nữ thần Artemis không phân biệt xuất thân như thế nào. Tất cả những người tôn kính nữ thần đều được tham gia. Con lai, nữ thần cây, và con người…”

“Vậy cô là gì?”

Sự tức giận hiện lên trong mắt Zõe. “Đó không phải chuyện của ngươi, cậu bé ạ. Vấn đề là Bianca có thể gia nhập nếu cô ấy muốn. Cô ấy có quyền lựa chọn.”

“Bianca, điều này thật điên rồ,” tôi nói.” Thế còn em trai em thì sao? Nico không thể làm Thợ Săn được.”

“Tất nhiên là không,” nữ thần Artemis đồng ý. “Nó sẽ vào trại. Thật không may, nhưng đó là cách tốt nhất cho một cậu bé.”

“Này!” Tôi phản đối.

“Cô có thể gặp nó thường xuyên,” nữ thần Artemis khuyến khích Bianca. “Nhưng cô sẽ không có trách nhiệm gì với nó cả. Sẽ có những người cố vấn ở trại lo cho nó. Và cô sẽ có một gia đình mới. Là chúng ta.”

“Một gia đình mới,” Bianca lặp lại một cách mơ màng. “Không còn trách nhiệm gì cả.”

“Bianca, cô không thể làm thế,” tôi nói. “Đó là việc điên rồ.”

Cô ấy nhìn Zõe, “Có thực sự đáng không?”

Zõe gật đầu. “Đúng thế.”

“Vậy tôi phải làm gì?”

“Hãy nói theo ta.” Zõe bảo cô bé, “Ta giao bản thân cho nữ thần Artemis.”

“Ta – Ta giao bản thân cho nữ thần Artemis.”

“Ta quay lưng lại với tất cả đàn ông, chấp nhận mãi mãi là trinh nữ, và gia nhập hội Thợ săn.”

Bianca nhắc lại câu nói đó. “Thế được chưa?”

Zõe gật đầu. “Nếu nữ thần Artemis đồng ý với lời thề của ngươi thì mọi thứ được định đoạt.”

“Ta chấp nhận,” nữ thần Artemis nói.

Ngọn lửa trong lò bừng lên, tạo thành một quầng sáng bạc trong phòng. Bianca trông không có gì khác cả, nhưng cô ấy hít một hơi sâu và mở mắt to. “Tôi cảm thấy mình… mạnh hơn.”

“Chào mừng em gái,” Zõe nói.

“Hãy nhớ lời thề của mình.” Nữ thần Artemis nói. “Giờ nó là tính mạng của cô đấy.”

Tôi không thể nói được lời nào. Tôi cảm giác mình như một kẻ phạm tội. Và một kẻ thất bại hoàn toàn. Tôi không thể tin rằng tôi lặn lội tới đây, chịu đựng bao nhiêu mà cuối cùng chỉ để Bianca rơi vào tay một hội những cô gái sống hoài không chết.

“Đừng vô vọng thế, Percy Jackson,” nữ thần Artemis nói. “Cậy vẫn đưa hai đứa trẻ nhà di Angelos tới Trại Con Lai. Và nếu Nico chấp nhận thì nó có thể ở đó.”

“Tuyệt,” tôi nói, cố không tỏ ra gắt gỏng. “Chúng tôi đến đó bằng cách nào nhỉ?”

Nữ thần Artemis nhắm mắt lại. “Bình minh đang tới, Zõe, nhổ trại đi. Các cậu phải tới Long Island nhanh chóng và an toàn. Ta sẽ cho các cậu đi nhờ với anh trai ta.”

Zõe trông không được vui cho lắm về quyết định đó, nhưng vẫn gật đầu và bảo Bianca đi theo cô ta. Khi đi, Bianca dừng lại trước mặt tôi. “Em xin lỗi, Percy. Nhưng em muốn thế. Em thực sự, thực sự muốn như vậy.”

Sau đó cô bé đi mất, và tôi lại bị bỏ lại một mình với một nữ-thần-mười-hai-tuổi.

“Vậy,” tôi rầu rĩ nói. “Chúng ta sẽ đi nhờ anh trai Người hả?”

Đôi mắt bạc của nữ thần Artemis ánh lên. “Đúng thế, cậu bé. Cậu thấy đấy, không chỉ Bianca di Angelo mới có một cậu em trai phiền nhiễu. Đã đến lúc cậu được diện kiến người anh sinh đôi vô trách nhiệm của ta, thần Apollo.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.