Percy Jackson Tập 4: Cuộc Chiến Chốn Mê Cung

Chương 15



“Lối này!” Rachel

“Tại sao chúng tôi phải đi theo cậu?” Annabeth gặng hỏi. “Cậu đã dẫn chúng tôi thẳng vào cái bẫy chết người đó!”

“Đó chính là con đường các cậu cần phải đi,” Rachel nói. “Và lần này cũng vậy. Đi thôi nào!”

Annabeth trông không vui vẻ gì, nhưng cô ấy vẫn đi cùng chúng tôi. Có vẻ như Rachel biết rất rõ mình đang đi đâu. Cô ấy lao vào cả những ngóc ngách và không hề do dự mỗi khi tới những nút giao nhau. Có một lần Rachel hét “Cúi xuống!”, tất cả chúng tôi ngồi thụp xuống và một chiếc rìu khổng lồ bay sượt qua phía trên đầu chúng tôi. Sau đó chúng tôi tiếp tục đi như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.

Tôi không thể nhớ nổi đã qua bao nhiêu ngã rẽ. Chúng tôi không dừng lại nghỉ cho đến khi đặt chân đến một căn phòng rộng bằng phòng tập thể dục với những cột nhà bằng đá cẩm thạch chống đỡ cho trần nhà. Tôi đứng ở cửa ra vào, lắng nghe những tiếng động đuổi theo nhưng chẳng nghe thấy gì. Có lẽ chúng tôi và Luke cùng bọn tay sai đã thực sự mất dấu nhau trong mê cung.

Sau đó tôi còn phát hiện ra một chuyện khác nữa: Cô chó O’ Leary đã biến mất, không biết từ khi nào. Tôi không biết nó đã đi lạc hay bị giày xéo bởi con quái vật nào đó hay cái gì khác. Tim tôi đau nhói. Con O’ Leary đã cứu chúng tôi, vậy mà tôi thậm chí không thèm đợi nó để chắc chắn là nó đang theo sau chúng tôi.

Ethan ngã quỵ xuống trên sàn nhà. “Các người đều mất trí hết rồi.” Cậu ta tháo mũ bảo hiểm ra, gương mặt nhễ nhại mồ hôi.

Annabeth kinh ngạc. “Tôi nhớ ra cậu rồi! Cậu chính là một trong những đứa trẻ không rõ danh tính ở nhà thần Hermes vài năm trước.”

Cậu ta nhìn trừng trừng Annabeth. “Đúng rồi, còn cậu là Annabeth. Tôi nhớ ra rồi.”

“Mắt cậu bị sao vậy?”

Ethan nhìn đi chỗ khác và tôi có cảm giác rằng cậu ta sẽ không muốn nói về chuyện đó.

“Cậu chính là á thần trong giấc mơ của tôi,” tôi nói. “Chính là người mà tay chân của Luke quan tâm đến. Rốt cuộc thì người đó không phải là Nico.”

“Nico là ai?”

“Đừng để ý,” Annabeth vội nói. “Tại sao cậu lại cố gia nhập phe ác cơ chứ?”

Ethan nhếch méphẳng có bên nào đúng cả. Các thần đâu có quan tâm đến chúng ta. Vậy tại sao tôi không thể...”

“Không thể gia nhập một đội quân và chiến đấu đến chết chỉ để mua vui ư?” Annabeth nói. “Trời ạ, tớ không hiểu nổi.”

Ethan cố gắng đứng dậy. “Tôi không muốn tranh luận với cậu. Cám ơn vì đã giúp đỡ, nhưng tôi sẽ ra khỏi đây.”

“Bọn tớ đang đi tìm Daedalus,” tôi nói. “Hãy đi cùng bọn tớ đi. Và khi công việc hoàn thành, mọi người sẽ chào đón cậu trở lại trại.”

“Các cậu thật điên khi nghĩ Daedalus sẽ ra tay giúp đỡ.”

“Ông ta sẽ phải làm như vậy,” Annabeth nói. “Bọn tớ sẽ khiến ông ta phải lắng nghe.”

Ethan cười phá lên. “Ờ, vậy thì chúc may mắn với điều đó.”

Tôi túm lấy tay cậu ta. “Cậu định đi trong mê cung này một mình sao? Đó là tự sát.”

Cậu ta nhìn tôi và cố gắng kiềm chế cơn giận dữ. Miếng vải băng mắt đã sờn ở phía mép và màu đen của tấm vải cũng đã nhạt phai như thể cậu ta đã đeo nó rất, rất lâu rồi. “Đáng lẽ cậu không nên tha mạng cho tôi. Lòng nhân từ không có chỗ trong cuộc chiến này đâu.”

Sau đó cậu ta chạy biến mất vào bóng tối, quay trở lại nơi mà chúng tôi vừa chạy trốn.

Tôi, Rachel và Annabeth đã quá mệt mỏi nên chúng tôi dựng luôn trại ngay trong căn phòng rộng lớn đó. Tôi tìm được một ít gỗ vụn và chúng tôi bắt đầu nhóm lửa. Những cái bóng như nhảy múa trên những chiếc cột quanh chúng tôi như những thân cây.

“Có chuyện gì đó xảy ra với Luke rồi,” Annabeth lẩm bẩm và chọc con dao vào đống lửa. “Các cậu có để ý cách anh ấy cư xử không?”

“Tớ thấy hắn ta khá vui vẻ đấy chứ,” tôi nói. “Như thể hắn ta vừa dành cả một ngày đẹp trời để hành hạ các anh hùng.”

“Không đúng! Có chuyện gì đó không hay đã xảy ra. Anh ấy có vẻ... lo lắng. Anh ấy còn bảo con quái vật thả tớ ra. Anh ấy muốn nói với tớ điều gì đó.”

“Chắc hắn ta định nói Chào Annabeth, ngồi đây với tớ và xem tớ xé xác các bạn của cậu nè. Việc đó sẽ vui lắm!”

“Cậu thật quá quắt,” Annabeth càu nhàu. Cô ấy cho con dm vào bao rồi nói với Rachel. “Bây giờ ta đi đường nào hả Sacagawea?”

Rachel không trả lời ngay. Cô ấy trở nên yên lặng hơn từ khi ở đấu trường. Giờ đây bất cứ khi Annabeth có tỏ thái độ mỉa mai thì Rachel cũng chẳng thèm trả lời nữa. Cô ấy đốt đầu thanh gậy và dùng nó để vẽ những hình thù bằng than trên sàn, hình của những con quái vật mà chúng tôi đã gặp. Chỉ với vài nét, Rachel đã khắc họa tuyệt vời chân dung một con dracaena.

“Chúng ta sẽ đi đường này,” Rachel nói. “Ánh sáng trên sàn nhà.”

“Thứ ánh sáng đã dẫn thẳng chúng ta tới cái bẫy sao?” Annabeth hỏi.

“Để cô ấy yên, Annabeth,” tôi nói. “Cô ấy đang cố hết sức có thể.”

Annabeth đứng dậy. “Lửa sắp tàn rồi. Tớ sẽ đi kiếm thêm chút củi trong khi các cậu bàn kế hoạch.” Và cô ấy bước về phía bóng tối.

Rachel vẽ một hình thù khác với cây gậy của mình – một Antaeus bằng than đang đung đưa trên dây xích.

“Bình thường Annabeth không cư xử như vậy,” tôi nói với Rachel. “Tớ không hiểu có chuyện gì với cô ấy.”

Rachel nhướn mày. “Cậu chắc là không biết chứ?”

“Ý cậu là sao?”

“Bọn con trai,” Rachel lẩm bẩm. “Đều đầu đất cả.”

“Này, đừng vơ đũa cả nắm vậy chứ. Này, tớ xin lỗi đã lôi cậu vào chuyện này.”

“Không, cậu nói đúng,” Rachel nói. “Tớ có thể nhìn thấy lối đi. Tớ không hiểu tại sao nhưng nó hiện ra rất rõ.” Rachel chỉ về phía bên kia góc phòng. Cái xưởng ở đằng kia. Trung tâm của mê cung. Chúng ta đang đến rất gần rồi. Tớ cũng không biết tại sao con đường đó lại dẫn qua đấu trường. Xin... xin lỗi nhé, tớ cứ nghĩ cậu sắp chết rồi cơ.”

Rachel nghe như sắp khóc đến nơi.

“Này, tớ luôn trong tình trạng sắp chết mà,” tôi an ủi cô ấy. “Đừng bận tâm điều đó.”

Rachel nhìn tôi. “Vậy hè nào cậu cũng làm những việc như thế này sao? Giết quái vật? Giải cứu thế giới? Chẳng lẽ cậu không bao giờ làm những việc, cậu biết đấy, những việc bình thường sao?”

Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Lần cuối cùng tôi có một cuộc sống bình thường là từ khi... ừm, chưa bao giờ cả. “Tớ nghĩ con lai như bọn tớ đã quen với chuyện đó rồi. Hoặc có thể là không phải quen nhưng...” Tôi đổi hướng câu chuyện. “Thế còn cậu thì sao? Bình thường cậu làm những gì?”

Rachel nhún vai. “Tôi vẽ. Tôi đọc rất nhiều sách.”

Được rồi, tôi nghĩ, nãy giờ cả hai đều đạt điểm 0 trong danh mục những điểm chung. “Thế còn gia đình của cậu?”

Tôi có thể cảm nhận cô ấy đang cảnh giác, như thể đây không phải là một chủ đề an toàn. “Ồ... họ chỉ, cậu biết đấy, gia đình thôi.”

“Cậu đã nói rằng nếu như cậu có biến mất họ cũng sẽ không để ý mà?”

Cô ấy đặt que củi xuống. “Oa, tôi thực sự mệt mỏi. Tôi có thể ngủ một chút không?”

“Ồ, được chứ. Xin lỗi nếu...”

Tôi mới nói đến đó thì Rachel đã co mình lại, lấy balô làm gối đầu. Cô ấy nhắm mắt lại và nằm im, nhưng tôi có cảm giác cô ấy không thực sự ngủ.

Vài phút sau Annabeth quay trở lại. Cô ấy ném thêm vài thanh củi vào đám lửa, liếc nhìn Rachel rồi nhìn sang tôi.

“Tớ sẽ canh ca đầu,” Annabeth nói. “Cậu cũng nên đi ngủ đi.”

“Cậu không cần phải cư xử như thế.”

“Như thế nào?”

“Như... thôi quên đi.” Tôi nằm xuống mà trong lòng thấy buồn bã vô cùng. Tôi quá mệt đến nỗi ngủ thiếp đi khi vừa nhắm mắt.

Trong giấc mơ, tôi nghe thấy tiếng cười. Tiếng cười lạnh lẽo và chói tai như tiếng mài dao.

Tôi đang đứng bên rìa một cái hố trong vực thẳm Tartarus. Bên dưới, bóng đen đang sủi bọt lên như súp mực.

“Ngươi đã tiến rất gần tới sự hủy diệt, người anh hùng bé nhỏ ạ,” giọng nói của Kronos cất lên khiển trách. “Và ngươi vẫn mù quáng.”

Giọng nói nghe thật khác trước kia. Nghe có vẻ giống thật hơn, như thể nó phát ra từ một cơ thể thực sự chứ không phải... trong bất cứ hình dạng nào đó mà ông ta đã từng trong tình trạng bị băm nát.

“Ta phải cám ơn ngươi rất nhiều,” Kronos nói. “Ngươi bảo đảm cho sự trỗi dậy của ta.”

Bóng đen trong hang động bắt đầu dày đặc và trở nên nặng nề hơn. Tôi cố gắng lùi ra xa khỏi miệng hố, nhưng việc đó giống như bơi trong bể dầu vậy. Thời gian trôi chậm lại và tôi như ngừng thở.

“Một ân huệ thôi,” Kronos nói. “Chúa tể thần Titan luôn trả các món nợ của ông ta. Có thể là hình ảnh của những người bạn mà ngươi đã bỏ rơi...”

Bóng tối bao quanh tôi khẽ lay động, và tôi đã ở trong một hang động khác.

“Nhanh lên nào!” Tyson nói và phi thẳng vào trong phòng. Grover tấp tểnh theo sau. Có tiếng rì rầm trong hành lang mà họ vừa bước ra, và đầu của một con rắn khổng lồ xộc vào trong động. Ý tôi là, con quái vật này quá lớn nên phần thân nó gần như không thể chui qua đường hầm. Những cái vảy bằng đồng, cái đầu hình kim cương giống của rắn đuôi chuông, và đôi mắt vàng sáng rực đầy thù hận. Khi con quái vật há mồm, những chiếc răng nanh của nó cao bằng với cơ thể của Tyson.

Con quái vật đớp Grover nhưng cậu ấy chạy thoát và nó bị ăn một miệng đất. Tyson nâng một tảng đá và ném về phía con quái vật, tảng đá rơi vào ngay giữa hai mắt con quái vật, nhưng nó chỉ chùn lại và kêu rít lên.

“Nó sắp ăn thịt cậu đấy!” Grover hét lên.

“Làm sao cậu biết?”

“Nó vừa nói với tớ! Chạy!”

Tyson lao sang một bên nhưng con quái vật dùng cái đầu như chiếc dùi cui quật ngã Tyson.

“Không!” Grover hét lên. Nhưng trước khi Tyson lấy lại thăng bằng, con quái vật đã quấn lấy cậu ấy và xiết chặt.

Tyson dùng hết sức bình sinh để đẩy con quái vật ra nhưng nó lại càng xiết chặt hơn. Grover điên cuồng dùng các ống sáo sậy của mình đánh vào con quái vật, nhưng có vẻ như cậu ta đang đấm vào một bức tường đá.

Cả căn phòng rung lên khi con quái vật siết chặt cơ bắp của nó, cả người giật mạch để lấn át đi sức mạnh của Tyson.

Grover bắt đầu thổi chiếc sáo và thạch nhũ trên trần rơi xuống như mưa. Cả hang động như sắp sụp đổ...

Tôi thức dậy khi Annabeth đang lắc lắc vai tôi. “Percy, dậy đi!”

“Tyson... Tyson đang gặp nguy hiểm,” tôi nói. “Chúng ta phải giúp cậy ấy!”

“Việc đầu tiên phải làm là ứng phó với trận động đất này đã,” cô ấy nói.

Rõ ràng căn phòng đang rung chuyển. “Rachel!” Tôi hét.

Cô ấy mở mắt ngay lập tức, túm lấy túi xách và cả ba chúng tôi cùng chạy. Khi chúng tôi chạy gần hết đường hầm thì một chiếc cột gần đó bắt đầu oằn xuống. Chúng tôi tiếp tục chạy đi trong lúc hàng trăm tấn cẩm thạch ầm ầm đổ phía sau.

Chúng tôi thoát tới hành lang và kịp nhìn thấy những chiếc cột còn lại sụp xuống. Một làn khói bụi trắng dâng lên cuồn cuộn phía trên chúng tôi và chúng tôi vẫn tiếp tục chạy.

“Cậu biết không?” Annabeth nói. “Rốt cuộc thì tớ thấy thích cách này đấy.”

Không lâu sau đó, chúng tôi nhìn thấy ánh sáng trước mặt – đó là ánh sáng điện bình thường.

“Ở đó,” Rachel nói.

Chúng tôi theo cô ấy vào hành lang bằng thép không gỉ, trong tưởng tượng của tôi nó giống như một trạm vũ trụ hay gì đó. Ánh sáng huỳnh quang chiếu từ trần xuống. Sàn nhà là cũng được làm bằng kim loại.

Tôi đã quá quen với việc ở trong bóng tối nên tôi phải nheo mắt lại. Cả Annabeth và Rachel đều trông thật xanh xao trong ánh sáng chói lòa này.

“Lối này,” Rachel nói, và cô ấy bắt đầu chạy. “Chúng ta sắp đến rồi.”

“Thật là sai lầm!” Annabeth. “Cái xưởng đó lẽ ra phải ở khu cổ nhất của mê cung. Đây không thể...”

Annabeth ngập ngừng, vì chúng tôi đã đứng trước một loạt những cánh cửa kép bằng kim loại. Được khắc sâu vào thép, ngang tầm mắt chúng tôi, là một kí tự Hy Lạp màu xanh da trời lớn.

“Chúng ta đã đến nơi,” Rachel tuyên bố. “Xưởng của Daedalus.”

Annabeth ấn vào biểu tượng và cánh cửa rít lên mở ra.

“Quá nhiều đối với kiến trúc cổ đại nhỉ,” tôi nói.

Annabeth quắc mắt. Chúng tôi cùng nhau bước vào phía trong.

Điều đầu tiên khiến tôi chú ý chính là ánh sáng ban ngày – ánh sáng mặt trời sáng chói chiếu xuyên qua những khung cửa sổ khổng lồ. Đó không phải là điều mà bạn mong chờ giữa ngục tối. Cái xưởng giống như studio của một nghệ sĩ, với trần nhà cao mười hai mét, đèn chiếu sáng công nghiệp, sàn nhà đá sáng bóng và những chiếc bàn máy được đặt dọc theo các cửa sổ. Một cầu thang xoắn dẫn lên một căn gác xép ở tầng hai. Nửa tá khung vẽ trưng bày những biểu đồ vẽ tay cho những tòa nhà và máy móc giống như những bức phác thảo của Leonardo de Vinci. Rất nhiều máy tính xách tay vứt ngổn ngang trên bàn. Những lọ thủy tinh chứa dầu màu xanh lục – Lửa Hy Lạp – xếp thành một giá. Ngoài ra còn có những vật phát minh – những cỗ máy kim loại mà tôi không thể hiểu nổi. Một trong số đó là chiếc ghế bằng đồng có nhiều dây điện gắn vào, trông giống như một dụng cụ tra tấn. Một góc khác lại có một quả trứng kim loại khổng lồ kích thước bằng một người đàn ông. Có một chiếc đồng hồ quả lắc to có vẻ như được làm hoàn toàn bằng kính, vì thế mà bạn có thể nhìn thấy tất cả các bánh răng đang chuyển động bên trong. Và treo trên tường là một loạt các loại cánh bằng bạc và đồng.

“Trời ơi,” Annabeth lẩm bẩm. Cô ấy chạy đến khung vẽ gần nhất và nhìn vào bản phác thảo. “Ông ta là một thiên tài. Hãy nhìn những đường cong ở tòa nhà này!”

“Và là một nghệ sĩ nữa,” Rachel kinh ngạc. “Những đôi cánh này thật tuyệt!”

Những đôi cánh trông như đã được cải tiến hơn so với những cái tôi nhìn thấy trong giấc mơ. Lông vũ được đan xen vào nhau chặt chẽ hơn. Thay cho các mối nối bằng sáp là những sợi dây tự dán chạy dọc xuống theo chiều dài cánh.

Tôi cầm thanh Thủy Triều trong tay. Rõ ràng Daedalus không có ở nhà, nhưng căn xưởng trông như mới được sử dụng. Những chiếc máy tính xách tay đang chạy màn hình bảo vệ. Chiếc bánh nướng việt quất đang ăn dở và tách cà phê ở trên bàn làm việc.

Tôi bước về phía cửa sổ. Quang cảnh bên ngoài tuyệt đẹp. Tôi nhận ra dãy núi Rocky ở phía xa. Chúng tôi đang ở trên cao, cách chân núi ít nhất là hai trăm mét, và bên dưới là cả một thung lũng mở ra với những ngọn núi đỉnh bằng đỏ rực, đá cuội và những tảng đá có hình tháp cao. Thung lũng trông như một thành phố đồ chơi với những tòa nhà chọc trời được tạo nên bởi một đứa trẻ khổng lồ và sau đó nó quyết định đập phá tất cả.

“Chúng ta đang ở đâu thế này?” Tôi nói.

“Colorado Springs,” một giọng nói phía sau tôi cất lên. Khu Vườn Các Vị Thần.”

Đứng trên cầu thang xoắn ốc phía trên chúng tôi với vũ khí trong tay là thầy dạy đấu kiếm đang mất tích, Quintus.

“Ông,” Annabeth nói. “Ông đã làm gì Daedalus?”

Quintus mỉm cười yếu ớt. “Tin tôi đi, các người không muốn gặp ông ta đâu.”

“Nghe này, ngài Phản bội,” Annabeth gằn giọng, “tôi đã không chiến đấu với những người phụ nữ rồng, một tên có ba thân và một con Nhân sư tâm thần để gặp ông ở đây. Giờ thì nói cho tôi biết DAEDALUS ở đâu?”

Quintus bước xuống, giữ thanh kiếm bên mình. Ông ta mặc quần jean, đi bốt và chiếc áo phông của người cố vấn từ Trại Con Lai. Đó quả là một điều sỉ nhục vì giờ đây chúng tôi đã biết ông ta là một tên gián điệp. Tôi không biết liệu mình có thể đánh bại ông ta trong một trận đấu kiếm hay không. Ông ta rất giỏi. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ phải thử xem sao.

“Cô nghĩ tôi là mật vụ của Kronos?” ông ta nói. “Rằng tôi làm việc cho Luke?”

“Đúng vậy.” Annabeth trả lời.

“Cô là một cô gái thông minh,” ông nói. “Nhưng cô nhầm rồi. Tôi chỉ làm việc cho chính bản thân tôi mà thôi.”

“Luke đã nhắc đến ông,” tôi nói. “Greyon cũng biết ông. Ông đã đến nông trại của hắn ta.”

“Dĩ nhiên,” ông ta nói. “Ta đã đến khắp mọi nơi. Thậm chí là ở đây.”

Ông ta đi qua tôi như thể tôi không hề là mối đe dọa gì cả, và tới bên cửa sổ. “Khung cảnh thay đổi từng ngày,” ông ta trầm ngâm. “Luôn là cảnh từ trên cao nhìn xuống. Ngày hôm qua là trên nóc một tòa nhà chọc trời nhìn ra Manhattan. Ngày trước đó là cảnh hồ Michigan tuyệt đẹp. Nhưng nó luôn quay trở lại Khu Vườn Các Vị Thần. Ta nghĩ Mê Cung thích nơi này. Ta cho rằng đó là một cái tên phù hợp.”

“Ông đã từng đến đây,” tôi nói.

“Đúng vậy.”

“Ngoài kia có phải là ảo ảnh không?” tôi hỏi. “Một hình chiếu hay một thứ gì đó?”

“Không phải đâu,” Rachel thì thầm. “Đó là thật. Chúng ta đang ở Colorado.”

Quintus nhìn chăm chú Rachel. “Cô có thể nhìn thấy mọi thứ đúng không? Cô gợi cho ta nhớ đến một cô gái người trần khác mà ta từng quen. Một nàng công chúa gặp nạn khác.”

“Đủ rồi,” tôi nói. “Ông đã làm gì với Daedalus?”

Quintus nhìn tôi chăm chăm. “Cậu bé của tôi ơi, cậu cần phải học từ bạn cậu cách nhìn nhận sự việc một cách rõ ràng. Ta chính là Daedalus.”

Tôi có thể chọn trả lời bằng nhiều cách khác nhau, từ “Tôi biết điều đó” cho đến “NÓI DỐI!” và “Vậy sao, tôi là thần Zeus đây.”

Nhưng cuối cùng, câu duy nhất tôi có thể nói là, “Nhưng ông không phải nhà phát minh! Ông là kiếm sĩ kia mà!”

“Ta là cả hai,” Quintus nói. “Ta là một kiến trúc sư. Một học giả. Ta cũng chơi khá giỏi môn bóng rổ với một gã chỉ mới bắt đầu chơi khi được hai ngàn tuổi. Một nghệ sĩ thực thụ thì cần phải giỏi nhiều thứ.”

“Đúng vậy,” Rachel nói. “Giống như tôi có thể vẽ bằng chân cũng như bằng tay.”

“Cậu thấy chưa?” Quintus nói. “Một cô gái với rất nhiều tài lẻ.”

“Nhưng ông thậm chí không giống Daedalus,” tôi phản đối. “Tôi đã nhìn thấy ông ấy trong các giấc mơ và...” Đột nhiên một ý nghĩ khủng khiếp hiện ra trong tôi.

“Đúng vậy,” Quintus nói. “Cuối cùng thì cậu cũng đoán ra sự thật.”

“Ông là một người máy. Ông đã tạo cho mình một thân thể mới.”

“Percy,” Annabeth bứt rứt nói, “không thể như thế được. Đó... đó không thể nào là một người máy được.”

Quintus cười khúc khích. “Vậy quý cô có biết Quintus nghĩa là gì không?”

“Trong tiếng Latinh nó nghĩa là lần thứ năm nhưng...”

“Đây là cơ thể thứ năm của ta.” Ông ta giơ cẳng tay ra, ấn vào khuỷu tay và một phần cổ tay bật mở – một cánh cửa hình chữ nhật trên da. Phía bên dưới, những chiếc răng cưa bằng đồng quay tròn và dây điện đang phát sáng.

“Thật kì diệu!” Rachel thốt lên.

“Thật kỳ cục,” tôi nói.

“Ông đã tìm được cách chuyển linh hồn mình vào một cỗ máy sao?” Annabeth nói. “Như thế là... trái

“Ồ, ta dám đảm bảo với cô rằng nó vẫn là ta. Ta vẫn là Daedalus. Mẹ của chúng ta, nữ thần Athena, cũng đã khiến ta không bao giờ quên được điều đó.” Quintus kéo cổ áo đằng sau xuống. Ở gần cuối cổ ông ta là một vết bớt mà tôi đã nhìn thấy trước đây – hình con chim sẫm màu được cấy vào da.

“Dấu sắt nung dành cho kẻ giết người,” Annabeth nói.

“Vì Perdix, cháu trai của ông đúng không,” tôi đoán. “Cậu bé mà ông đã đẩy từ tòa tháp xuống.”

Mặt Quintus tối sầm lại. “Ta không đẩy nó. Ta chỉ...”

“Làm cậu ta mất thăng bằng,” tôi nói. “Bỏ mặc cho cậu ta chết.”

Quintus nhìn chằm chằm vào những ngọn núi màu đỏ tía bên ngoài cửa sổ. “Ta hối hận về những gì ta đã làm, Percy. Ta đã rất tức giận và đau khổ. Nhưng ta không thể thay đổi được sự việc và nữ thần Athena không bao giờ để ta quên điều đó. Khi Perdix chết, bà ấy đã biến nó thành một con chim nhỏ – con gà gô. Bà ấy đóng dấu sắt nung hình con chim đó lên cổ ta như một lời nhắc nhở. Dù ta có biến thành hình hài nào đi chăng nữa, vết nung đó vẫn luôn xuất hiện trên da ta.”

Tôi nhìn vào đôi mắt ông ta và nhận ra đó chính là người vẫn hiện ra trong những giấc mơ của tôi. Có thể đó là một gương mặt hoàn toàn khác nhưng vẫn là tâm hồn ấy – vẫn trí thông minh ấy và cả những nỗi buồn.

“Ông thực sự là Daedalus,” tôi đồng ý. “Nhưng tại sao ông lại đến trại? Tại sao lại theo dõi chúng tôi?”

“Để xem trại của các ngươi có đáng cứu vớt hay không. Luke đã kể cho ta một câu chuyện nhưng ta thích tự mình đưa ra quyết định.”

“Vậy là ông đã từng nói chuyện với Luke.”

“Tất nhiên. Một vài lần. Hắn ta khá có sức thuyết phục đấy.”

“Nhưng giờ thì ông đã thấy trại rồi,” Annabeth khăng khăng. “Vậy nên ông biết chúng tôi cần ông giúp đỡ. Ông không thể để Luke đi qua mê cung được!”

Daedalus đặt thanh kiếm lên bàn máy. “Ta đã không còn khả năng kiểm soát mê cung này nữa rồi, Annabeth ạ. Ta đã tạo nên nó, đúng vậy. Đáng lý ra nó phải được gắn liền với năng lượng cuộc sống của ta. Nhưng ta đã cho phép nó sống và tự sinh trưởng. Đó là cái giá ta phải trả cho sự cách biệ

“Cách biệt khỏi cái gì?”

“Các vị thần,” ông nói. “Và cái chết. Ta đã sống hai thiên niên kỉ rồi và luôn trốn tránh cái chết.”

“Nhưng làm sao ông trốn thần Hades được?” tôi hỏi. “Thần Hades có Các Nữ thần Báo Thù.”

“Họ không thể biết tất cả mọi thứ,” ông nói. “Hay là nhìn thấy tất cả mọi thứ. Cậu đã chạm trán họ rồi mà Percy. Cậu biết điều ta nói ra là chính xác. Một người thông minh có thể chạy trốn trong một thời gian khá dài và ta đã tự giấu mình rất kỹ. Chỉ có kẻ thù lớn nhất của ta vẫn đang đuổi theo ta, nhưng ngay cả hắn vẫn chưa thể làm gì ta.”

“Ý ông là Minos?” Tôi nói.

Daedalus gật đầu. “Hắn truy tìm ta không ngừng nghỉ. Bây giờ hắn đã là người phán xử cái chết, nên hắn còn mong muốn gì hơn việc ta đến trước mặt hắn để hắn có thể trừng phạt vì các tội ác của ta? Sau khi các con gái vua Cocalus giết Minos, linh hồn hắn bắt đầu hành hạ ta trong những giấc mơ. Minos thề sẽ săn đuổi ta. Ta đã làm việc duy nhất ta còn có thể làm. Đó là biến mất hoàn toàn khỏi thế giới và ẩn mình trong Mê Cung. Ta quyết định đây sẽ là thành công lớn nhất của mình: Trốn tránh cái chết.”

“Và ông đã làm được điều đó,” Annabeth kinh ngạc, “trong suốt hai nghìn năm.” Annabeth tỏ ra vô cùng ấn tượng về điều này bất kể bao chuyện khủng khiếp mà Daedalus đã gây ra.

Và sau đó một tiếng sủa lớn vọng lại từ hành lang. Tôi nghe thấy tiếng baBUMP, baBUMP, baBUMP của một bộ móng lớn gõ xuống sàn, và sau đó O’Leary nhảy vào trong xưởng. Nó liếm mặt tôi và sau đó suýt nữa làm Daedalus ngã bổ chửng với cú nhảy bổ đầy nhiệt tình.

“Đây là một người bạn cũ của ta!” Daedalus nói khi gãi gãi tai con O’Leary. “Người bạn đồng hành duy nhất của ta trong suốt những năm tháng cô đơn.”

“Ông đã bảo nó cứu tôi,” tôi nói. “Cái còi đó đã hoạt động.”

Daedalus gật đầu. “Dĩ nhiên là vậy rồi Percy. Cậu có một trái tim nhân hậu. Và tôi biết con O’Leary sẽ quý cậu. Tôi muốn giúp cậu. Có lẽ tôi... tôi cũng cảm thấy có lỗi.”

“Về việc cuộc tìm kiếm của cậu sẽ không có kết quả gì cả.”

“Sao cơ?” Annabeth hỏi. “Nhưng ông vẫn có thể giúp chúng tôi. Ông phải giúp chúng tôi. Hãy đưa cho chúng tôi sợi dây của Ariadne để Luke không thể có được nó.”

“Đúng... sợi dây. Ta đã nói với Luke rằng đôi mắt của một người thường sáng suốt chính là lời chỉ dẫn tuyệt vời nhất, nhưng hắn không không tin ta. Hắn quá quan tâm đến đồ vật ma thuật này. Và sợi dây đã có tác dụng. Nó không được chính xác như người bạn của cô nhưng đủ tốt. Đủ tốt.”

“Nó đâu rồi ?” Annabeth hỏi.

“Đang ở chỗ Luke,” Daedalus buồn bã nói. “Xin lỗi nhưng cô đã đến chậm rất nhiều giờ rồi.”

Tôi rùng mình nhận ra tại sao Luke lại vui như vậy khi hắn ở đấu trường. Hắn đã lấy được sợi dây từ Daedalus. Vật cản duy nhất của hắn đó chính là chủ nhân đấu trường và tôi đã giúp hắn bằng cách giết chết Antaeus.

“Kronos đã hứa trao cho ta sự tự do,” Quintus nói. “Một khi thần Hades bị lật đổ, ông ta sẽ đưa ta lên đứng đầu Địa Ngục. Ta sẽ giành lại con trai Icarus của ta. Ta sẽ bù đắp cho Perdix bé nhỏ đáng thương. Ta sẽ tận mắt nhìn linh hồn của Minos bị ném xuống Tartarus nơi hắn sẽ không thể làm phiền ta được nữa. Và ta sẽ không bao giờ phải trốn tránh cái chết nữa.”

“Đó chính là ý tưởng tuyệt vời của ông sao?” Annabeth hét lên. “Ông sẽ để Luke phá hủy trại của chúng tôi, giết chết hàng trăm á thần và rồi tấn công đỉnh Olympus ư? Ông sẽ hủy diệt cả thế giới này để có thể có được thứ mình muốn sao?”

“Các ngươi không thể tránh được. Ta đã nhìn thấy điều đó khi ta bắt đầu làm việc ở trại. Các ngươi không thể kìm hãm sức mạnh của Kronos được đâu.”

“Không đúng!” Annabeth gào lên.

“Ta đang làm những gì mình phải làm, Annabeth thân mến. Lời đề nghị đó quá ngọt ngào và ta không thể từ chối. Ta xin lỗi.”

Annabeth đẩy một khung vẽ. Những bức vẽ rơi tung tóe xuống sàn nhà. “Tôi đã từng tôn trọng ông, ông chính là người hùng của tôi! Ông... ông đã tạo nên những thứ thật tuyệt diệu. Ông giải quyết mọi vấn đề. Nhưng giờ thì... tôi không biết ông là gì nữa. Những đứa con của Athena chỉ thông minh thôi chưa đủ, mà còn phải sáng suốt nữa. Có lẽ ông chỉ còn là một cỗ máy. Lẽ ra ông đã chết cách đây hai nghìn năm rồi.”

Thay vì tức giận, Daedalus lại cúi đầu xuống. “Cô nên đi cảnh báo cho mọi người ở trại. Vì giờ này Luke đã có sợi dây...”

Đột nhiên tai con O’Leary dựng đứng lên.

“Ai đó đang đến!” Rachel cảnh báo.

Cánh cửa xưởng bật mở, Nico bị đẩy vào với hai tay bị xích. Đi sau Nico là Kelli và hai tên khổng lồ Laistrygonians, và sau cùng là con ma Minos. Giờ đây trông hắn gần như đông đặc lại – một vị vua với bộ râu và làn da tái xanh, đôi mắt lạnh lẽo, những tia sương mù quấn quanh áo choàng của hắn.

Hắn nhìn Daedalus chằm chằm. “Ngươi đây rồi, người bạn cũ của ta.”

Daedalus nghiến chặt hàm răng lại. Ông ta nhìn Kelli. “Chuyện này là sao đây?”

“Luke gửi lời hỏi thăm đến ngươi đấy,” Kelli nói. “Anh ấy nghĩ có thể ngươi muốn gặp lại người chủ cũ của mình – Minos.”

“Đây không phải là điều được ghi trong thỏa thuận,” Daedalus nói.

“Đúng vậy,” Kelli nói. “Nhưng chúng ta đã có được thứ chúng ta cần, và chúng ta còn có những thỏa thuận khác nữa. Minos cũng yêu cầu một điều từ phía ta và đổi bằng chàng trai trẻ này.” Ả ta nói và chạm tay vào bên dưới cằm Nico. “Cậu ta khá hữu ích đó. Tất cả những gì Minos muốn là đầu của nhà ngươi, ông già ạ.”

Mặt Daedalus tái nhợt. “Đồ phản bội.”

“Hãy làm quen với chuyện đó đi,” Kelli nói.

“Nico, em ổn chứ?” tôi hỏi.

Cậu ta gật đầu buồn bã. “Em... em xin lỗi, Percy. Minos nói với em rằng anh đang gặp nguy hiểm. Hắn thuyết phục em quay trở lại mê cung.”

“Em đang cố giúp bọn anh sao?”

“Em đã bị lừa.” Nico nói. “Hắn lừa tất cả chúng ta.”

Tôi đưa mắt trừng trừng nhìn Kelli. “Luke đang ở đâu? Tại sao Luke không ở đây?”

Con quỷ cái đó mỉm cười như thể tôi và ả ta đang chia sẻ một chuyện buồn cười riêng tư nào đó vậy. “Luke đang... bận. Anh ấy đang chuẩn bị cho một cuộc đột kích. Nhưng đừng lo. Rất nhiều người bạn của chúng ta đang trên đường đến đây. Và trong khi chờ đợi, ta nghĩ mình nên thưởng thức một bữa ăn nhẹ tuyệt vời!” Bàn tay ả ta biến thành bộ móng vuốt. Mái tóc biến thành lửa và đôi chân hiện nguyên hình – một chân lừa và chân còn lại bằng đồng.

“Percy,” Rachel thì thầm, “những đôi cánh. Cậu có nghĩ rằng...”

“Lấy chúng,” tôi nói. “Tớ sẽ cố gắng giữ chân bọn chúng.”

Sau câu nói đó, trận chiến bắt đầu. Annabeth và tôi tấn công Kelli. Những con quái vật khổng lồ tiến thẳng về phía Daedalus nhưng con O’Leary đã nhảy tới bảo vệ ông ta. Nico bị đẩy xuống đất và cố gắng thoát khỏi xiềng xích trong khi con ma Minos gào lên, “Hãy giết tên phát minh đi! Giết hắn!”

Rachel lấy những đôi cánh trên tường. Không ai để ý đến cô ấy cả. Kelli tấn công Annabeth, tôi cố gắng tấn công ả ta nhưng Kelli rất nhanh. Ả ta hất tung những chiếc bàn, phá hủy các sáng chế và không để chúng tôi lại gần. Ở phía bên kia, tôi thấy con O’Leary đang gặm cánh tay của một tên khổng lồ. Hắn gào thét và quăng nó khắp nơi, cố gắng rũ nó ra. Daedalus với tay túm lấy thanh kiếm của ông nhưng tên khổng lồ thứ hai đã dùng nắm đấm phá nát chiếc bàn máy và thanh kiếm văng đi. Một chiếc lọ đất sét đựng Lửa Hy Lạp bị đập vỡ trên sàn nhà và bắt đầu bùng cháy, ngọn lửa xanh lục nhanh chóng lan ra.

“Hãy đến với ta!” Minos kêu lên. “Linh hồn người chết!” Hắn giơ hai bàn tay ma của mình lên và bắt đầu ngâm nga.

“Không!” Nico hét. Nico đứng dậy và không hiểu bằng cách nào cậu ta đã phá bỏ được xiềng xích.

“Ngươi không thể điều khiển được ta đâu, đồ ngu.” Minos cười khinh bỉ. “Trong suốt quãng thời gian qua, ta đã luôn điều khiển ngươi! Linh hồn đổi lấy linh hồn, đúng vậy. Nhưng chị ngươi không phải là người sẽ quay trở lại từ cõi chết. Đó là ta, ngay sau khi ta giết chết tên phát minh kia!”

Những linh hồn bắt đầu xuất hiện quanh Minos – những hình ảnh mờ ảo từ từ nhân lên và đông đặc lại thành những tên lính Crete.

“Ta là con trai của thần Hades,” Nico nhấn mạnh. “Hãy biến đi!”

Minos phá lên cười. “Ngươi không có quyền hạn gì với ta cả. Ta là vua của các linh hồn! Vị vua ma!”

“Không.” Nico rút thanh kiếm ra. “Là ta.”

Nico đâm thẳng thanh kiếm đen của mình xuống sàn và nó xuyên qua đá như xuyên qua một miếng bơ.

“Không bao giờ!” Hình dạng của Minos khẽ lay động. “Ta sẽ không...”̀n nhà rung chuyển. Những cánh cửa sổ nứt ra và vỡ vụn, một luồng không khí trong lành tràn vào. Một vết nứt hiện ra trên sàn đá của xưởng, và Minos cùng với những linh hồn bị hút vào trong khoảng không đó với những tiếng kêu gào kinh hoàng.

Tin xấu: là cuộc chiến vẫn xảy ra và tôi đã bị mất tập trung. Kelli nhảy bổ vào tôi nhanh đến mức tôi không kịp phòng vệ. Thanh kiếm trượt khỏi tay tôi và tôi ngã xuống, đập đầu rất mạnh vào một chiếc bàn máy. Mắt tôi nhòe đi và tay thì không nhấc nổi lên nữa.

Kelli cười tự đắc. “Ngươi sẽ ngon lắm đây!”

Kelli nhe răng nanh ra. Nhưng rồi người ả cứng đờ lại. Đôi mắt đỏ rực mở to. Ả há hốc mồm, “Không... trường học... linh hồn...”

Và Annabeth rút con dao ra khỏi lưng con empousa. Cùng với tiếng rít chói tai, Kelli biến thành làn hơi màu vàng.

Annabeth giúp tôi đứng dậy. Tôi vẫn thấy chóng mặt nhưng chúng tôi không còn nhiều thời gian nữa. Con O’Leary và Daedalus vẫn bị kẹt lại trong trận chiến với lũ người khổng lồ, và tôi có thể nghe thấy nhiều tiếng la hét trong đường hầm. Có nhiều quái vật hơn đang tiến đến xưởng.

“Chúng ta phải giúp Daedalus!” Tôi nói.

“Không có thời gian đâu,” Rachel nói. “Có quá nhiều quái vật đang đến!”

Cô ấy đã khoác đôi cánh lên và đang giúp Nico. Cậu nhóc trông xanh mét và ướt sũng mồ hôi sau khi chiến đấu với Minos. Đôi cánh ngay lập tức bám vào lưng và cánh tay Nico.

“Đến lượt cậu đấy !” Rachel nói.

Trong giây lát, Nico, Annabeth, Rachel và tôi đã gắn được những đôi cánh đồng lên người. Tôi đã cảm thấy mình như đang bay lên nhờ những cơn gió thổi vào từ cửa sổ. Lửa Hy Lạp đang thiêu rụi bàn ghế, đồ đạc và đang lan ra phía cầu thang xoắn ốc.

“Daedalus,” tôi hét lên. “Đi nào!”

Ông ấy bị chém khắp mình. Nhưng thay vì chảy máu, những giọt dầu vàng đang ứa ra. Daedalus tìm thấy thanh kiếm và dùng mảnh vỡ của bàn làm lá chắn trước bọn khổng lồ. “Tôi sẽ không để O’Leary lại!” ông ấy nói. “Đi đi!”

Không còn thời gian để tranh luận nữa. Thậm chí có ở lại thì tôi cũng không chắc chúng tôi có thể giúp được gì hay không.

“Có chúng ta biết bay đâu!” Nico phản đối.

“Giờ là lúc để học đấy,” tôi nói. Và cả bốn chúng tôi cùng nhau nhảy ra khỏi cửa sổ và đi vào bầu trời rộng mở kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.