Phấn Hoa Lầu Xanh

Chương 14



Tôi thu dọn đồ đạc trong một tâm trạng phức tạp. Tôi không dám làm kinh động đến ai, ngay cả mẹ – người mà tôi lưu luyến nhất.

Tôi nghĩ, nếu mẹ biết được điều này, mẹ chắc cũng sẽ không ngăn cản tôi. Nhưng mẹ sẽ ôm lấy tôi, tôi sợ những giọt nước mắt của mẹ sẽ làm lung lay quyết tâm ra đi cùng anh họ của tôi.

Nửa đêm canh ba, tôi nhẹ nhàng mang theo hành lý, đi ra bằng lối cửa sau. Tôi biết anh họ đang đợi tôi ở đó.

Đường từ phòng ngủ của tôi đến cổng sau khá xa, đôi chân nhỏ bé của tôi dò dẫm từng bước trong đêm tối, sương đêm ướt đẫm đôi giầy vải, dường như cũng ướt đẫm luôn cả trái tim tôi, nó bắt đầu trở nên trĩu nặng. Mỗi bước đi của tôi, lại càng mang tôi đi xa khỏi những người thân. Tôi không dám quay đầu nhìn lại, lúc này đây tôi sợ khu vườn đang im lìm trong màn đêm kia sẽ lấy đi nước mắt của tôi. Cha chắc đang trong giấc ngủ say, tôi thầm cầu mong cho cha luôn được mạnh khỏe, mẹ chắc vẫn chưa ngủ, gần đây, mẹ hay bị mất ngủ. Mặc dù mới chỉ là đầu mùa hạ, phía xa xa đã vang lên tiếng chó sủa và tiếng ếch nhái kêu ộp oạp.

Cuối cùng, tôi cũng đã đi đến cổng sau, anh họ vội vàng bước đến đón, nắm chặt lấy tay tôi. Trong đêm tối, đôi mắt anh họ bừng sáng lấp lánh.

Chúng tôi tay trong tay, đứng yên nhìn nhau không nói.

Xe ngựa dừng ở phía xa, trước khi lên xe, tôi có phần lưu luyến. Tôi chớp chớp mắt nhìn về phía ngôi nhà đã nuôi dưỡng tôi trong mười chín năm. Anh họ cũng đoán biết được tâm trạng của tôi, chàng không nói một lời nào, kéo tay tôi, hướng về phía căn buồng của cha mẹ rùi cúi đầu hành lễ.

Tôi bỗng nhiên nhận ra rằng, người đàn ông đang đứng trước mặt kia giờ đây không những trở thành chỗ dựa duy nhất của tôi, mà còn là một chỗ dựa rất đáng tin cậy. Tôi nhìn chàng đầy cảm kích. Ngôi nhà tiếp theo đây của tôi có thể sẽ là những ngày rong ruổi khắp muôn nơi trên xe ngựa. Suốt dọc đường đi, anh họ luôn nắm chặt lấy tay tôi.

“Em họ, sau này có thể sẽ phải chịu vất vả, nàng có hối hận không?” – Anh họ hỏi.

“Mãi mãi không bao giờ hối hận.” – Tôi lắc đầu kiên quyết nói.

“Nàng có oán trách ta không?” – Anh họ nhìn tôi.

Tôi mỉm cười, tôi nói với chàng rằng nếu có đem tôi bán đi tôi cũng không hề oán trách.

“Có đem muội đi bán, muội cũng không hề oán trách chàng!”

Anh họ bỗng trở nên trầm ngâm, sau đó, chúng tôi không nói gì nữa, bàn tay chàng mang lại cho tôi sự ấm áp và mạnh mẽ của một người đàn ông. Tôi ngả đầu vào ngực chàng. Tôi cảm giác xe ngựa đang mang tôi ra khỏi cuộc sống bất công trước đây để đến với một cuộc sống mới đầy hạnh phúc.

Khi phía đông xuất hiện vầng trắng như bụng cá, tôi biết, tôi đã đi rất xa khỏi nhà tôi rồi, xa đến nỗi dù tôi có cố gắng đến mấy cũng không thể nhìn thấy bóng dáng của nó nữa rồi.

Anh họ không đưa tôi về nhà chàng bởi chàng còn phải đi đến một nơi nào đó để nhập hàng. Tôi đương nhiên là tình nguyện đi theo chàng, chỉ có điều, đôi chân bị bó nhỏ từ bé khiến tôi đi lại không được dễ dàng. Từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ phải đi xa như vậy. Suốt ngày rong ruổi trên đường khiến tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Sang ngày thứ năm, chúng tôi đến huyện thành của một huyện nào đó, lần đầu tiên ra khỏi nhà, tôi bị mê hoặc bởi cuộc sống tấp nập, nhộn nhịp ở bên ngoài. Lần đầu tiên tôi được thoải mái tự tại đi trong khu chợ, ngắm nhìn những quán ăn, quán trà ồn ào náo nhiệt, nghe những lời nói thoải mái của người bán hàng, hòa lẫn vào dòng người và ngựa xe như nước.

Tôi vô cùng ngạc nhiên và thích thú với những cảnh tượng hiện ra trước mắt mình.

Anh họ cầm chiếc quạt giấy màu trắng trong tay, hào hoa phong độ giải thích cho tôi từng chuyện một. Tôi không ngắt lời chàng, ngoan ngoãn lắng nghe. Tôi đang đi, nhưng tôi biết, tôi không thể đi ra khỏi ánh nhìn ấm áp của anh họ. Tình ý đó còn dễ làm say lòng người hơn cả những điều mới lạ trong thế giới ồn ào náo nhiệt kia.

Buổi tối chúng tôi nghỉ ở nhà trọ. Anh họ nói với mọi người rằng chúng tôi là vợ chồng, chàng yêu cầu chủ nhà trọ bố trí cho chúng tôi một phòng để nghỉ ngơi.

Nghe anh họ nói những lời ấy, tôi cảm thấy xấu hổ tới mức không dám ngẩng đầu lên nhìn nữa.

Chủ nhà trọ theo chúng tôi lên phòng, dặn dò vài câu rồi lui ra. Trong phòng chỉ còn lại mình tôi và anh họ. Trong đầu óc tôi lại vang lên hai từ vợ chồng, tôi nghĩ thầm, anh họ tệ quá, sao lại có thể ăn nói bừa bãi thế cơ chứ! Tôi vừa xấu hổ vừa bối rối, cứ đứng ở cửa mân mê chiếc khăn tay, không biết phải làm gì.

Tôi liếc trộm về phía anh họ, chàng đang ngồi trên ghế, nhìn tôi rồi mỉm cười. Tôi vội vàng cúi đầu xuống, để mặc cho tiếng cười của anh họ vang vọng bên tai.

“Em họ, mệt mỏi mấy ngày rồi, nàng còn không mau lại đây nghỉ ngơi ư?” – Anh họ vẫn nhìn tôi mỉm cười.

Tôi cứ đứng ngây ra ở chỗ cũ, không nhúc nhích cũng không trả lời.

“Nương tử, đêm đã khuya rồi, chúng ta mau đi nghỉ thôi.” – Anh họ cố tình trêu đùa.

Một tiếng nương tử như pháo nổ bên tai, mặt và tai tôi đỏ lựng, tôi vừa xấu hổ vừa bối rối, vừa di di hai chân xuống đất vừa nói – ” Chao ôi! Anh họ!”.

“Sao, lẽ nào nàng lại không muốn làm vợ ta ư?” – Giọng chàng bỗng nhiên trầm hẳn xuống, chàng đứng dậy tiến về phía tôi.

Trái tim tôi thiếu chút nữa thì rơi ra khỏi lồng ngực, tôi cầu trời anh họ không nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của tôi.

“Nương tử chắc chắn cũng mệt rồi, để ta bóp chân cho nàng?” – Anh họ thì thầm những lời đó bên tai tôi, giọng chàng bỗng trở nên khàn đặc. Thấy tôi không chiều ý nhưng cũng không phản đối, chàng nhẹ nhàng cầm lấy tay tôi, dắt tôi đến ngồi xuống bên giường.

Tôi mặc dù rất xấu hổ nhưng vẫn ngoan ngoãn phục tùng. Chỉ có điều, tôi vẫn không nói một lời nào cả.

Chàng cởi giầy ra cho tôi, đôi bàn tay to khỏe bắt đầu giúp tôi xoa bóp nhẹ nhàng. Một cảm giác dễ chịu khó tả lan tỏa từ đôi chân lên trái tim tôi, lan tỏa khắp cơ thể tôi, thấm vào tận từng khớp xương, từng thớ thịt của tôi. Ngoài cảm giác khoan khoái dễ chịu, một cảm giác thèm muốn dục vọng cũng bắt đầu được nhen nhóm. Tôi bỗng giống như chiếc khắn tay của bốn năm về trước, được anh họ nắm chặt trong tay, ngoan ngoãn để chàng tự do sắp đặt.

“Anh họ…” – Tôi mê man nói, không còn tự chủ được bản thân mình nữa.

Chàng bỗng nhiên ôm chầm lấy tôi, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, rồi hôn lên môi tôi, hơi thở càng ngày càng trở nên gấp gáp.

Tôi biết sẽ xảy ra chuyện gì. Trong lúc nhắm mắt, tôi vô tình lại nhớ đến người chồng đã ruồng bỏ tôi năm xưa. Thế là nước mắt bỗng dưng lại trào ra, nước mắt rơi xuống từ khóe mắt, chảy cả vào miệng tôi và miệng chàng. Nhưng cảm giác nặng nề đó cũng rất dễ tan biến, tôi nhanh chóng đắm chìm vào hơi thở đầy mê hoặc và nam tính của anh họ.

Cuối cùng, tôi và người trong mộng của tôi đã có sự chung đụng da thịt lần đầu tiên.

Anh họ quả nhiên vô cùng dịu dàng và chu đáo giống như trong tưởng tượng của tôi. Ngay cả những động tác khi trên giường cũng không phải ngoại lệ. Mặc dù đêm nay khác xa so với tưởng tượng của tôi về một đêm động phòng hoa chúc lý tưởng, nhưng dù sao, giờ phút này, tôi vẫn là cô dâu yêu kiều của anh họ. Ngoài việc cảm kích những nghĩa cử của chàng, tôi còn vô cùng yêu mến chàng. Tôi cảm thấy duyên phận giữa tôi và anh họ là do ông trời sắp đặt, ông tơ bà nguyệt đã chỉ định chúng tôi từ khi tôi mười lăm tuổi, và bốn năm qua chính là thời gian thử thách cho tình yêu của chúng tôi. Giờ đây chúng tôi đã ở bên nhau rồi, những điều tốt đẹp cũng sẽ đến với chúng tôi.

Sau cuộc vui vầy gối chăn, anh họ ngủ thiếp đi rất nhanh.

Tôi mặc dù không còn cảm giác xấu hổ và lo sợ của một người con gái lần đầu tiên quan hệ với người khác giới nhưng tâm trạng lúc này cũng ngổn ngang trăm mối. Tôi nằm bên cạnh anh họ, không dám cử động mạnh, sợ làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của người đàn ông mà tôi yêu thương.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi ngạc nhiên thấy một bầu trời đêm không trăng không sao, dù rằng ban ngày là một ngày nắng đẹp.

Nghĩ lại đêm đầu tiên với tướng công khi tôi mới mười lăm tuổi, đó là một đêm không ngủ với máu hòa quyện cùng nước mắt, đó là điều kinh sợ mà suốt đời này, tôi không bao giờ muốn nhớ lại. Bây giờ nghĩ lại chuyện ấy, tôi vẫn cảm thấy rùng mình.

Tôi lại nhìn khuôn mặt đang say sưa giấc nồng bên cạnh mình, khuôn mặt chàng khi ngủ thật đẹp, tôi yêu mùi người trên cơ thể chàng. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác thật yên ổn khi được ngủ cạnh chàng. Tôi nhẹ nhàng áp mặt vào cánh tay đang gập cong lại của anh họ.

Tôi cứ nằm suy nghĩ miên man hồi lâu, mãi tới canh hai mới mơ màng thiếp đi. Đêm ấy, tôi đã có một giấc mơ tuyệt đẹp, trong mơ đều là những viễn cảnh lý tưởng mà tôi tưởng tượng ra trong tương lai.

Vì quá mệt mỏi, khi tôi tỉnh giấc thì trời đã gần trưa mất rồi.

Tôi dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, phát hiện ra anh họ đã không còn nằm bên cạnh nữa. Định thần lại nhìn, tôi thấy căn phòng tôi đang nằm không phải là căn phòng trọ tối qua nữa. Tôi cảm thấy khó hiểu, mặc quần áo chỉnh tề rồi bước ra ngoài, một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, trang điểm lòe loẹt, người toàn mùi phấn son ngăn bước tôi lại.

“Là cô nương Sở Sở đó phải không? Cô nương định đi đâu vậy?” – Bà ta chậm rãi đung đưa chiếc quạt trong tay, đôi mắt sắc như dao liếc nhìn tôi từ đầu tới chân đến mấy lượt, tôi để ý thấy bức họa trên chiếc quạt giấy trong tay bà ta vô cùng dẫm đãng: một cô gái ngực trần đang ngả ngốn ngồi trong lòng một người đàn ông!

“Xin hỏi thím, nơi đây là nơi nào? Anh họ của tôi đâu ạ?” – Tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu, mặc dù không muốn nói chuyện với bà ta nhưng cuối cùng cũng phải mở miệng hỏi thăm. – “Sao thím lại biết tên tôi?”.

“Chao ôi, cô nương ngoan ngoãn của ta, từ nay về sau, đừng gọi ta là thím nữa, con phải gọi ta là ma ma. Chỗ này ư, đây là Ngọc Hương Lầu, là lầu xanh nổi tiếng nhất cả thành Tô Châu này đấy. Con đến được chỗ của ta, chắc chắn là do sự sắp xếp của tạo hóa rồi. Ồ, ta thấy con dung mạo cũng không đến nỗi nào, còn thân thể ư.. .hơi gầy một chút, con đi lại vài bước cho ta xem nào?” – Bà ta mồm miệng liến thoắng, dường như chỉ nói cho mỗi bản thân mình nghe, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt kinh hoàng của tôi.

“Thím!… Thím… đang nói gì vậy? Anh họ của tôi đâu?” – Tôi mặc dù là một cô gái ngờ nghệch nhưng cũng hiểu được rằng có điều gì đó không bình thường, tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ.

“Anh họ của con ư? Đừng có nhắc đến người anh họ ấy nữa, anh ta đã đem con bán cho Ngọc Hương Lầu với giá một trăm lượng bạc rồi. Đàn ông đều là thứ chẳng ra gì. Trên đời này, chẳng có người đàn ông nào đáng tin cậy đâu. Đàn bà, dù có muốn dựa dẫm vào đàn ông cũng không dựa được! Trên đời này, chỉ có những nén bạc trắng như tuyết mới đáng để dựa dẫm mà thôi! Con yên tâm đi, sau này, Tần ma ma sẽ quan tâm tới con, sẽ che chở cho con, chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời, sẽ không ai ở đây dám ức hiếp con cả…” – Bà ta luôn miệng nói, lồng ngực cứ phập phồng, nhấp nhô theo lời nói. Da mặt tôi ngày càng trở nên trắng bệch, chỉ cảm thấy đầu óc nặng trịch còn dưới chân lại nhẹ bẫng, tôi lảo đảo mấy cái rồi mới đứng vững được.

“Lầu xanh là gì? Ngọc Hương Lầu là gì?” – Tôi hỏi một cách khó nhọc.

“Cô nương ngốc nghếch của ta!” – Bà ta vỗ vỗ chiếc quạt giấy vào lưng tôi, nở nụ cười rộng ngoác tận mang tai – “Đó chính là chỗ đám đàn ông bỏ tiền bạc ra để mua vui, đàn ông cho chúng ta bao nhiêu bạc, khi nhận rồi, chúng ta cho họ bấy nhiêu niềm vui!”.

“Anh… anh họ của tôi đâu? Bà hãy cho tôi gặp anh họ được không? Tôi cầu xin bà đấy!” – Tôi đã hoàn toàn ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề rồi, tôi chạy tới níu lấy tay bà ta cầu khẩn, khuôn mặt đã giàn giụa nước mắt.

“Anh ta đi từ lâu rồi.” – Người phụ nữ đó lạnh nhạt nói. Giọng điệu bình tĩnh như đang kể về một con chim sẻ vừa bay đi.

……

“Nàng có oán trách ta không?”

“Có đem muội bán đi, muội cũng không hề oán trách chàng!”

……

Ước gì tôi có một chiếc búa lớn đập vỡ dãy núi kia mà la hét, ước gì đôi chân của tôi trở nên khổng lồ để có thể thoát khỏi nơi đây, có thể dốc hết nỗi oan khuất đang chất chứa trong cõi lòng. Nhưng tôi chỉ là một người phụ nữ. Ngoài việc bất lực ngồi khóc, tôi chẳng còn cách giải quyết nào khác. Tôi thậm chí còn không thể ra khỏi căn phòng này.

Tôi ngồi phịch xuống đất, luôn miệng lẩm bẩm câu nói mà người đàn bà kia vừa nói – anh ta đi từ lâu rồi.

Người phụ nữ kia dường như đã chứng kiến nhiều việc như thế này rồi, bà điềm nhiên khóa cửa lại, ngồi xuống bên cạnh tôi bắt đầu công việc sơn móng tay. Mỗi lần sơn xong một móng, bà lại giơ lên trước ánh sáng ngắm nghía một hồi lâu.

Một lát sau, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài phố vẫn là dòng người ngựa xe như nước, ồn ào náo nhiệt. Điệu bộ và nụ cười của anh họ ngày hôm qua dường như vẫn vang vọng bên tai tôi.

Giờ đây, tôi càng hoảng sợ và đau đớn nhìn tình yêu của mình ra đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.