Phấn Hoa Lầu Xanh

Chương 19



Sau ngày hôm đó, trong phòng Phấn Đại đã không còn đốt nến song hỷ nữa.

Lâu dần, Phấn Đại cũng bắt đầu quen với việc có Tô Kỷ xuất hiện hàng ngày, bắt đầu giống như một phu nhân có duyên có phận đàng hoàng, thi thoảng còn tự tay nấu một vài món, chờ đợi Tô Kỷ, tựa như đợi tướng công của nàng ở xa mới về. Nàng đã không còn bị người đàn ông nào quấy rầy, chòng ghẹo nữa.

Các chị em đều chúc mừng nàng, mừng cho nàng được bao bọc bởi một người đàn ông tốt như vậy, sau này nhất định sẽ được chuộc về làm phu nhân!

Phấn Đại chỉ cười, nụ cười sao mà hiền, mà lặng lẽ đến vậy. Dường như thế gian này không ai hay biết về thân phận kỹ nữ của nàng, dường như chính nàng cũng sắp quên mất thân phận của mình rồi.

Thân làm gái lầu xanh, ai không ao ước một ngày kia được tự do, ai không ao ước có một mái ấm gia đình, có một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa để mình chăm chút, hầu hạ, đấy cũng là mục tiêu cuối cùng của tất cả những người đàn bà trên đời này.

Hoa khôi thì cũng chỉ là một người con gái bình thường, hoa khôi cũng đâu phải thần tiên mà uống nước ăn sương sống cả đời. Trước đây chẳng phải đã từng có người muốn chuộc nàng ra hay sao, kẻ bị đánh bại vì số tiền phải trả quá nhiều, kẻ thì lại chỉ coi đó là những lời mê nói sảng, sớm ngày hôm sau tỉnh dậy đã quên hết, không bao giờ nhắc lại nữa.

Mọi người ở đây đã quá quen mặt Tô Kỷ, tuy không rõ chàng là con cái nhà nào, nhưng chỉ riêng chuyện bao nuôi nàng cả mấy tháng trời không áy náy chuyện tiền bạc cũng đủ thấy rằng, gia sản nhà chàng lớn cỡ nào.

Ai cũng chúc mừng vì nàng gặp được người đàn ông tốt, vậy là Phấn Đại cũng mặc nhiên thừa nhận như chuyện tất nhiên phải vậy.

Tần ma ma cầm tay Phấn Đại, khóe mắt chằng chịt những vết chân chim ngân ngấn nước, nói – “Con gái của ta à, ma ma vẫn còn muốn con theo ta mấy năm nữa cơ đấy! Sao con vội rời đi làm vậy!… Ma ma dày công nuôi dưỡng được một cô gái xuất sắc như con đâu dễ dàng gì! Ta thật không nỡ lòng nào rời xa con! Nhưng con người vốn là động vật có tình cảm mà, ma ma cũng coi trọng vị công tử đó, giao con cho chàng ta, ma ma cũng cảm thấy yên tâm”.

Nghễ Nghi cứ ôm lấy Phấn Đại mà khóc – “Chị Phấn Đại ơi, chị được gả đi rồi, em biết làm sao đây? Nhưng chị tìm được người đàn ông tốt, bọn em cũng không thể không để chị đi, vì đây là hạnh phúc của chị mà!”.

Phấn Đại cảm động quá, thẹn thùng cười mà nói – “Ba mươi chưa phải là Tết, công tử Tô Kỷ nhà người ta còn chưa nói gì đến chuyện này mà!”.

“Hãy cứ chờ đấy rồi xem, ma ma này không nhìn lầm người đâu, chỉ mấy ngày nữa thôi!” – Tần ma ma nói chắc như đinh đóng cột – “Mà sao con không thử dò hỏi xem ý cậu ta ra sao?”.

Tối hôm đó, khi Tô Kỷ đúng hẹn lại có mặt ở trong phòng, Phấn Đại đã mấy lần định cất lời, nhưng rồi lại nuốt ngược vào bên trong.

Nhìn dáng vẻ ấp úng thẹn thùng của nàng, Tô Kỷ thấy ngạc nhiên, hứng thú, bèn chủ động hỏi – “Cô nương Phấn Đại, có điều gì muốn nói hay sao?”.

Lúc này, Phấn Đại mới thỏ thẻ cất lời – “Phấn Đại thiếp biết mình vận mỏng, nay công tử đối với thiếp có nghĩa có tình, ân trọng như núi. Có điều Phấn Đại thiếp, thân ở chốn lầu xanh này thật không phải kế vẹn toàn. Tuy Phấn Đại có tình với chàng mà muốn giữ mình trong sạch, nhưng chốn trăng hoa này, có những chuyện khó bề tự chủ được…”.

“Tại hạ hiểu nỗi lòng cô nương, tại hạ chẳng phải cũng nóng lòng muốn đưa nàng sớm rời xa chốn này lắm sao? Cứ nghĩ đến việc người con gái mình yêu vẫn còn giam thân nơi lầu xanh, tại hạ thực lòng tơ vò trăm mối, cứ nghĩ tới việc mỗi ngày nàng đều bị những gã đàn ông khác dòm ngó, tại hạ… Ôi chao! Mỗi ngày tại hạ đều suy nghĩ về việc chuộc nàng ra, có điều, việc này ta cần thương lượng với thân phụ đại nhân. Phấn Đại, nàng cứ kiên nhẫn đợi thêm dăm ngày, được chứ? Ta nhất định sẽ chuộc nàng ra, rồi sẽ tìm cách để cưới gả đàng hoàng! Ta sẽ cho nàng có một mái nhà thực sự! Đây chính là lời thề của ta!” – Tô Kỷ phấn khích nói, tim chàng như đập nhanh hơn, hơi thở thêm phần gấp gáp.

Phấn Đại sụp đổ hoàn toàn bởi người đàn ông đang hiện hữu trước mặt nàng, bị chinh phục hoàn toàn bởi những lời hứa vừa thốt ra kia, với đôi mắt đẫm lệ, nàng ngã vùi vào lòng chàng.

Sau thoáng chần chừ, Tô Kỷ cũng xiết chặt vào lòng bóng hình yêu kiều đã khiến chàng đêm mơ ngày tưởng, giờ đã mềm tựa dải lụa đào.

Khi chìm đắm trong vòng tay xiết chặt của chàng, đôi mắt nàng khép thật chặt, dòng lệ cứ hối hả tuôn trào, nàng nghĩ, đây chắc chắn là bến đỗ cho cuộc đời nàng, sẽ không bao giờ phải sống kiếp lênh đênh phù du nữa.

“Tô công tử, Phấn Đại nhất định sẽ chờ chàng, chàng… nhất định quay lại nhé!” – Nghĩ đến một đời cô độc đáng thương của mình, cuối cùng đã có người thân, nàng nghẹn ngào khóc không thành tiếng – “Nhưng cõi lòng thiếp thực sự vẫn lo sợ lắm… Thiếp e rằng, đây lại chỉ là giấc mộng Nam Kha, phận thiếp đây, cứ gọi là mái ấm tựa hồ chỉ như phù dung sớm nở tối tàn mà thôi.”

Tô Kỷ an ủi nàng, và để khiến nàng có thể tin tưởng hơn, đã thề rằng, nếu chàng phụ nàng, thì đời đời kiếp kiếp sau cũng không là con người nữa!

Đôi mắt Phấn Đại rạng rỡ niềm tin, những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi trong niềm hạnh phúc vô bờ, khóe môi khẽ rung động. Chàng đê mê, đắm đuối, cúi xuống hôn lên môi nàng.

Bao nhiêu thề non hẹn biển, những khát khao hạnh phúc và cả những ý đượm tình sâu đều đều chứa chất trong nụ hôn cháy bỏng ấy.

Thế rồi, mọi thứ mới lặng yên trở lại, không nghe nức nở, không còn nghe những lời thề thốt, không còn những tiếng ồn, chỉ còn nghe nhịp đập của trái tim, khoảng cách chỉ là một lồng ngực, từng nhịp, từng nhịp một. Nụ hôn dài cuối cùng cũng ngưng lại, Phấn Đại nhìn chàng bằng đôi mắt kiều diễm còn hoen ướt, cứ đắm đuối mà chăm chú nhìn chàng, có những khát vọng, có sự khích lệ, có cả những thẹn thùng không nói…

Đêm hôm đó, Tô Kỷ đã không rời phòng nàng, quá nửa đêm Phấn Đại mới ra khỏi phòng. Phấn Đại vẫn giữ thói quen không ngủ qua đêm với bất cứ người khách nào.

Sáng sớm hôm sau, Phấn Đại nửa như e ấp, thẹn thùng bước vào phòng Tô Kỷ. Tô Kỷ thản nhiên ôm chầm lấy nàng và lại tiếp tục những nụ hôn dài cháy bỏng. Sau đó chàng vừa mặc quần áo vừa lặp đi lặp lại rằng sẽ tới chuộc nàng ra, chàng còn nói sẽ chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra đêm qua.

Nàng lặng yên không nói gì, ngồi bên mép giường nhìn chàng lúng túng, luống cuống mặc quần áo, nỗi ấm ức mơ hồ dấy lên nghèn nghẹn con tim.

Nàng đã không ít lần nhìn thấy đàn ông mặc quần áo rồi, sau khi y phục đã chỉnh tề, họ từ cầm thú biến thành con người, lại ngước lên phía vầng dương, bảnh bao chỉnh tề như ai. Khi bước chân ra khỏi Ngọc Hương Lầu này, những gì họ để lại, ngoài những bóng hình mờ ảo ra, chỉ là những vết tích của cuộc ân ái trên giường mà không ai buồn nhắc tới.

Có thơ rằng:

“Công tử vương tôn cùng một giuộc, chăn gối mây mưa chỉ thoáng qua, sớm ra về lại trong phủ ấy, tình lang thôi đã hóa người dưng.”

Tô Kỷ thấy nàng dung mạo rầu rĩ, đoán biết lòng nàng tơ vò trăm mối, liền khẽ lấy tay mà vỗ yêu lên má nàng – “Tô Kỷ ta đã nói, ắt sẽ giữ lời”.

Thấy sự hoài nghi của mình bị chàng soi tỏ, Phấn Đại ngượng ngùng khẽ cười, nói – “Thiếp đợi chàng”.

Thế rồi tất cả đều nhuốm màu thời gian trong câu nói đợi chờ đó của nàng.

Bắt đầu bằng những lá thư Tô Kỷ gửi tới, chàng viết vội viết vàng về nỗi tương tư nhớ mong nàng, rồi lại nói sắp phải vào kinh dự khoa thi, không có thì giờ để nghĩ đến những chuyện khác, thi rồi nhất định sẽ đến chuộc nàng về. Thế rồi không còn thêm tin tức gì của chàng nữa.

Đôi lúc Phấn Đại miên man nghĩ hoặc giả số kiếp nàng chính là sự đợi chờ, xưa kia đã vậy, giờ nương náu ở chốn này, cũng vẫn phải đợi trông.

Chờ đợi vốn dĩ là việc không dễ dàng gì trên thế gian này, chỉ có xuất phát điểm mà vĩnh viễn không có điểm dừng. Dùng dằng day dứt mãi không thôi.

Lẽ nào, khi những vấn vương níu buộc đã hết thì tình yêu cũng lặng lẽ chết theo.

Lẽ nào, mối tình bắt đầu bằng những mong ngóng đợi trông ấy giờ lại nhạt nhòa tựa gió thoảng mây trôi.

Phấn Đại loay hoay hoài mà không tìm ra lời đáp.

Có điều, sau dạo ấy, Tô Kỷ không còn đặt chân đến Ngọc Hương Lầu nữa. Phấn Đại mỗi ngày đều đứng trên gác trông ngóng chàng, hễ thấy bóng dáng một vị công tử nào đó nhang nhác giống chàng, nàng càng hồi hộp chờ đợi, mong ngóng, nhưng lần nào cũng đều thất vọng. Từ những hy vọng ban đầu cho đến nỗi thất vọng, đến tuyệt vọng, đến nguội lạnh cả tấm chân tình, nàng vẫn không nỡ từ bỏ. Ngày qua ngày, nàng ngóng mãi theo phía chàng đã rời đi, vô vọng đợi chờ, mong mỏi. Đợi chờ đến héo hon vóc ngọc, xanh gầy dáng mai.

Về sau, người ta đồn Tô Kỷ là tam công tử nhà họ Tô giàu nức tiếng Tô Châu, lại có người nói, Tô Kỷ đã lấy người cô nương môn đăng hộ đối…, về sau không còn nghe tin tức gì của chàng nữa.

Sau khi nhận rõ rằng tất cả chỉ là một phen lừa dối, Phấn Đại thấy nực cười cho chính mình, nàng cười mình ngu xuẩn, đem lòng tin vào đàn ông, tin vào những lời thề thốt, mà đây đâu phải lần đầu bị lường gạt, ấy vậy mà, nàng vẫn cứ mắc lừa đấy thôi, lỗi lầm này thật không thể thứ tha.

Hẹn thề, yêu đương, lầu xanh, tổ ấm… Phấn Đại đổ bệnh.

Sau khi những vết thương lòng dần nguôi ngoai, tựa như chưa từng xảy ra biến cố gì, tháng ngày cũng như cơ thể nàng, ngày một đẫy đà hơn.

Nàng lại tiếp tục thân phận gái lầu xanh của mình, diêm dúa gọi mời, lả lơi dễ dãi giải sầu trong hơi rượu, càng lẳng lơ mà ghẹo nguyệt trêu trăng, dọc ngang trông chờ những mảnh tình tiếp nối mãi không thôi.

Tô Kỷ, giờ chỉ còn là một cái tên đã chôn chặt vùi sâu trong những giấc mộng mà thôi.

Những tháng ngày sau đó, còn có biết bao các công từ giàu có phong tình đắm đuối vì nàng, thơ từ ca tụng quốc sắc thiên hương của nàng viết đầy ắp cả bức hoành của Ngọc Hương Lầu; cũng đã từng có biết bao nhiêu các hiệp sĩ kiếm khách chết chìm trong nét môi nụ cười của nàng, ghen tuông vì nàng, nổi giận vì nàng. Tuy con số những kẻ mê đắm Phấn Đại thì nhiều, nhưng người muốn cho nàng một mái nhà danh chính ngôn thuận thì không hề thấy nữa.

Tháng ngày cứ trôi nổi hững hờ mà qua đi trong chốn trăng hoa hoang lạnh, mới đó mà thấm thoắt đã hai năm.

Nghễ Nghi vừa bước qua tuổi dậy thì, bỗng đẹp nức lòng, những ngón tay thon dài mềm mại, làn môi chúm chím sen hồng, càng lúc càng có nhiều gã đàn ông đắm đuối, mê muội vì nàng.

Còn Phấn Đại, đã qua tuổi hai mươi ba rồi, tuy dung mạo của nàng vẫn thuộc hàng quốc sắc thiên hương, thời gian dường như cũng không để lại dấu vết gì trên khuôn mặt nàng, nhưng dẫu sao cũng đã đến tuổi nhụy rữa hương tàn. Ngọc Hương Lầu tiếp nhận ngày một đông các cô gái trẻ đẹp. Dần dần, Phấn Đại đã bị đánh khỏi vị trí cao nhất trong chốn thanh lâu.

Địa vị hoa khôi ấy nay lại rơi vào tay Nghễ Nghi. Quá trình soán ngôi đoạt vị có phần tàn khốc nhưng lại hợp với lẽ tự nhiên.

Giờ Nghễ Nghi đã là hoa khôi rồi, nàng ta đã chẳng còn thơ ngây e ấp mà gọi “chị Phấn Đại” nữa, vênh váo kiêu kỳ mà gọi thẳng nàng bằng tên.

Những người đàn ông Tần ma ma dẫn vào phòng Nghễ Nghi mỗi một đêm giàu có hơn, trong khi đó cái giá của Phấn Đại thì càng lúc càng bị đánh hụt thê thảm. Hoa khôi nức tiếng một thời như nàng, giờ đây chỉ còn dăm ba gã đàn ông đang phất nhưng lại già lụ khụ bám quanh, thi thoảng mới có vài khách làng chơi là mấy cậu trai còn sung sức, nhưng số tiền bỏ ra cũng bèo bọt.

Đối diện với những gã đàn ông miệng tứa đầy nước miếng thèm thuồng ấy, Phấn Đại thấy ghê tởm, đáng khinh, nhưng cứ nhìn vào cái vẻ mặt càng lúc càng khó coi của Tần ma ma, nàng không dám ca thán gì thêm.

Về sau, có khi mấy ngày liền không có khách nào dòm ngó đến nàng.

Một ngày kia, Tần ma ma với vẻ mặt cầu cạnh, ngần ngại nói với Phấn Đại, mấy lão gia ở dưới tầng đang cao hứng, hay là con xuống dưới đó đàn hầu các vị vài bài?

Phấn Đại lặng yên không nói, nàng biết rất rõ, ưu thế của nàng ở chốn này đã hoàn toàn mất đi theo thời gian vô tình kia.

Tay cầm đàn, nụ cười thường trực trên môi, mặc kệ những ánh nhìn đăm đắm khó hiểu của những người xung quanh, nàng đi xuống lầu.

Lần này nàng đi, là sẽ không bao giờ còn có ngày trở lại vị trí ấy.

Thân nàng mặc lụa là gấm vóc, váy áo thướt tha, nàng bắt đầu đàn hát, nhảy múa, làm trò mua vui.

Gương mặt mĩ miều khi ẩn hiện sau chiếc quạt tròn, hương thơm từ phục sức của nàng như lan tỏa trong từng bước đi điệu múa.

Có những kẻ lưu manh ghẹo trêu cợt nhả, lại có kẻ cố tình hoạnh họe, có cả những kẻ vô liêm sỉ loạn cuồng mà sờ ngực vuốt mông, lại còn luôn miệng thốt ra những âm thanh tục tĩu… Phấn Đại không hề cáu giận, cũng không tỏ ra hưởng ứng. Nàng vẫn mỉm cười, nụ cười đáng yêu đắm đuối, lượn múa qua lại như cá bơi trong bể cảnh.

Khí chất nho nhã cao quý xưa kia, lại cả kiểu cười nhạt không vướng bụi hồng trần khi trước… nàng đã không thể diễn lại nữa rồi.

Biết bao lần, khi đêm khuya vắng người, nàng đã thức một mình cho tới khi trời sáng. Nàng giờ đã không còn nước mắt nữa, lòng nàng cũng không còn thù oán. Nàng đã học được cách phục tùng.

Nàng bắt buộc phải sống, cuộc đời là như thế, muốn sống cũng cần phải dũng cảm.

Nàng cứ đờ đẫn, chai lì mà sống qua ngày đoạn tháng.

Mỗi sớm mai thức giấc, nàng lại cảm thấy ngạc nhiên vì nhận thấy rằng mình vẫn còn đang sống.

Hoặc giả mỗi ngày đều làm những việc giống nhau, cho dù đó la việc mua vui cho những người đàn ông khác nhau đi chăng nữa, thì cũng nhạt nhẽo vô vị lắm rồi. Thế là, nàng cứ ngớ cuộc đời sẽ cứ trôi qua như vậy thôi, không còn vương vấn điều gì nữa.

Cho tới ngày gặp lại chàng. Mãi cho tới ngày nghe thấy tiếng chàng thất thanh mà gọi tên nàng, Ngụy Sở Sở…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.