Phấn Hoa Lầu Xanh

Chương 20



Nàng thừa nhận đã từng gặp chàng trong dai dẳng những cơn mơ, nhưng dù có nằm mơ, nàng cũng chưa từng nghĩ thực sự sẽ được gặp lại chàng. Chuyện xảy ra đã từng ấy năm, khi nàng từ một thiếu nữ trở thành người vợ bị ruồng bỏ, giờ lại là một kĩ nữ chốn lầu xanh… nàng không biết làm thế nào gửi tới chàng một tiếng cười thật êm ái.

Khi ấy, ở lầu xanh, nàng gặp lại tướng công Ngô Văn Bác ngày nào.

Tần ma ma kêu Phấn Đại đàn thử vài khúc mới lạ, chơi mãi bài Tứ Trương Cơ khách nghe đều chán ngấy rồi, thôi thì cứ hát bài nào hay hay một chút.

“Thôi, cô cũng đừng cành cao cành thấp mà làm gì!” – Tần ma ma chán nản than phiền.

Phấn Đại chỉ sẽ sàng “Dạ” một tiếng.

Chiều hôm đó nàng ca bài Bạch huyết di hương:

Ngày xưa than thở thương cô nhạn, nay phận đơn côi ai thương mình, nét hoa dáng ngọc hao gầy, biết bày biết tỏ biết rầy trách ai, hỡi hoa rơi hỡi hoa tàn, không nỡ lòng nào mà cứ mãi rụng rơi, lòng dâng lớp lớp xót xa, thiếp càng nghĩ càng quắt quay, lại hận lòng đang tâm ngắt cảnh, mây đen cuồn cuộn vẩn khắp trời, thôi từ nay không còn đau khổ thê lương, biết bao giờ nguôi ngoai nỗi nhớ thương.

Không phải là những ca từ hàm xúc uyển chuyển như những bài trước, không có trăm mối nghìn vòng lắc léo, cũng chẳng có những bóng hồng thướt tha làm dáng phụ họa. Ca từ ấy như thổi ra tự trong lồng ngực, lâm ly da diết, thấm đẫm tâm can. Lại thêm giọng ca thánh thót tựa tiếng chim hót, trong trẻo tựa tiếng châu ngọc của Phấn Đại khi bổng lúc trầm, thú vị muôn phần.

Các thiếu gia càng nghe càng mê đắm, không ngớt khen hay.

Chợt nghe phía dưới có người bình luận.

“Ngô huynh thấy rồi chứ, tại hạ đâu có gạt huynh, đệ đã nói Ngọc Hương Lầu này không thua kém gì Túy Hoan Viện chỗ các huynh đâu! Huynh xem cái cô vừa hát đó, dung mạo thật xinh đẹp” – Một vị công tử dáng vẻ thư sinh cười hỉ hả nói.

“Ấy, Trần huynh không biết rồi. Đó là cô nương Phấn Đại, hoa khôi một thời của Ngọc Hương Lầu này đấy. Tài sắc song toàn, nghiêng nước nghiên thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, quả xứng danh là một tài nữ! Trên giường lại càng phong tình nhé, tấm thân ngọc ngà ấy… quả là vật báu hiếm có, làm cả nửa thành Tô Chây này chết mê chết mệt ấy chứ!” – Một vị công tử mặc áo xanh khe khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy, ra chiều đắc ý, dường như đang hồi tưởng dư vị hảo hạng đó.

“Ồ, vậy chắc hẳn đại ca đây đã từng được thưởng thức?” – Vài kẻ thư sinh khác trầm trồ thán phục.

Vị công tử mặc áo xanh chỉ buông hai tiếng cười “Khì khì…” đầy ẩn ý, không đáp lời.

“Nghe nói vậy ta đây cũng thấy ngứa ngáy chân tay lắm rồi, lại muốn thử xem lúc trên giường, cô ta có chiêu lẳng lơ phóng đãng nào đây!” – Gã thư sinh làm bộ thèm thuồng liếm mép, đột nhiên quay đầu lại, nói – “Thường ngày, Ngô huynh đến những chỗ có nhiều gái đẹp bao quanh thì phấn khích hào hứng lắm, hôm nay cớ sao lại lặng yên như vậy? Ngô huynh có muốn thưởng thức hương vị của Hoa khôi năm nào không? Ngô huynh à? Ngô huynh!!!”

Lúc này, mọi người mới để ý thấy Ngô huynh, đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cô kỹ nữ, vẻ mặt kinh ngạc, thất thần, sắc diện bợt bạt khác thường.

Từ khoảnh khắc chàng và Phấn Đại bốn mắt nhìn nhau, toàn thân chàng đã đông cứng lại, không thể nhúc nhích nổi nữa.

Chàng không thể nào ngờ được, chính tại sân khấu của kĩ viện này, kĩ nữ yểu điệu thướt tha, lộng lẫy xinh đẹp kia lại chính là Ngụy Sở Sở, người vợ đã bị chàng dứt tình phụ bỏ năm năm về trước.

Dẫu nàng giờ đã khác trước, trát phấn bôi son, xiêm y sặc sỡ, nhưng đôi mắt trong veo ấy, cái nhìn ai oán ấy, chàng đâu thể nào lầm được. Nàng chính là Sở Sở, là người vợ không thức thời, ít nói, hay khóc, ngoan ngoãn và đa sầu đa cảm năm xưa!

Năm năm không gặp rồi, đôi khi chàng cũng thấy trong lòng có chút nhớ nhung tới nàng. Lại thường nghĩ, không biết nàng giờ sống ra sao, có lẽ đã cải giá rồi cũng nên. Ngoài nàng ra, đã không có thêm người phụ nữ nào có thể giúp chàng mặc áo một cách ân cần, chu đáo như vậy nữa.

Thật chẳng ngờ, nàng lại lưu lạc đến chốn lầu xanh này.

Nàng cũng đang nhìn Ngô Văn Bác, ánh mắt thẫn thờ ngây dại của nàng cho hay, nàng cũng đã nhận ra cố nhân rồi.

Từ xa trông lại, đôi mắt nàng thoáng có chút ngạc nhiên, xấu hổ, ngượng ngùng, có cả nỗi day dứt, có cả những nỗi nhớ niềm thương đã đào sâu chôn chặt tự thuở nào.

Hai người cứ đắm đuối nhìn nhau từ khoảng cách xa như vậy, khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau ấy, cả hai đều không còn thốt nên lời.

Vị công tử kia lẩm bẩm, nói – “Lẽ nào, Ngô huynh và cô nương Phấn Đại kia đã sớm quen biết nhau?”.

Thấy nàng lặng yên lâu quá, phía dưới đã bắt đầu có kẻ ồn ào, Phấn Đại vội lau khô giọt lệ nóng bỏng bên khóe mắt, vội vã bỏ chạy lên lầu…

Giờ đây nàng thân làm kỹ nữ, gặp lại tướng công từng đầu gối tay ấp cùng mình tại chính chốn lầu xanh này, một bên là gái điếm, một bên là khách làng chơi. Xót xa, oan nghiệt nào hơn thế?

Tiếng một gã cao to quát lớn – “Này cô ả kia, còn chưa hát xong mà? Chạy đi đâu thế? Ông mày đã trả tiền rồi đấy nhé!” – Nói rồi thẳng tay túm chặt lấy cánh tay Phấn Đại. Phấn Đại khẽ xuýt xoa vì đau, mặt mũi nhăn nhó.

Ngô Văn Bác đứng vụt dậy, nhưng chợt thấy Phấn Đại đang lắc đầu quầy quậy nhìn chàng, ra hiệu chàng đừng bước tới, đành chậm rãi ngồi xuống.

Tần ma ma hớt hơ hớt hải chạy tới, thấy nước mắt đã hoen cả phấn trên mặt Phấn Đại, lại thấy bọn đàn ông to khỏe kia đang gây lộn ầm ĩ, vốn là người tinh ý, bà dường như cũng đoán ra bảy tám phần câu chuyện. Bà bắt đầu thốt lên những lời có cánh – “Ôi chao, lão gia à, ngài làm gì vậy, ngài định so đo với Phấn Đại nhà chúng tôi thật hay sao? Phấn Đại hôm nay bị cảm lạnh, cô ấy đang ốm trong người mà vẫn gắng sức đến đây để mua vui cho các vị lão gia đây. Lão gia xin chớ có chấp một đứa con gái mà làm gì, hay là, để mụ già tôi tìm cho lão gia một em tươi xinh nhé, chỉ hầu hạ riêng cho lão gia đây? Coi như Ngọc Hương Lầu chúng tôi thất lễ với ngài, tôi xin tạ lỗi với ngài” – Nói rồi, bà vội vàng dùng quạt gạt bàn tay gã đàn ông kia ra.

Những lời vừa rồi quả đã khiến cho vị khách đã ngà ngà hơi men kia tạm nguôi giận. Gã giật phắt tay lại, phẩy áo mà về lại chỗ ngồi.

Tần ma ma lại vội vã gọi cô nương Tư Tư xuống, ca nốt thay cho Phấn Đại.

Phấn Đại giam mình trong phòng, không muốn gặp ai. Nỗi thổn thức dồn dập bóp nghẹn nơi lồng ngực nàng, tâm trạng của nàng lúc này vô cùng phức tạp.

Cho dù năm xưa, Ngô Văn Bác đối xử với nàng ra sao, có tội lỗi gì, nàng chưa từng nửa lời oán trách.

Năm đó, khi nàng xuất giá, mẹ đã dạy nàng rằng, bước chân vào nhà họ Ngô, thì đã là người của Ngô Văn Bác rồi.

Người ấy chính là tướng công trước kia của Phấn Đại, là người đàn ông đầu tiên của đời nàng, là ông trời, là thần thánh. Nàng cho rằng, bất kể người ấy làm gì đi chăng nữa, cũng đều rất chính đáng. Đó chính là những giáo huấn về đức hạnh của người phụ nữ, những giáo huấn ấy đã sớm ăn sâu trong máu của nàng.

Thế mà, ngày hôm nay đây, trước mặt chàng, nàng lại ong bướm đong đưa với cả lũ đàn ông đang đập bàn đập ghế vì phấn khích, đê mê.

Chàng ơi, việc xảy ra mới đó đã năm năm, Sở Sở và chàng đã tận nghĩa phu thê, sao chàng còn gặp thiếp mà làm chi…

Nàng gục xuống giường, đau đớn khóc không thành tiếng.

Tần ma ma đi vào, ngồi bên giường, thấy nàng khóc lóc đau khổ, ngạc nhiên mà hỏi – “Con gái à, bữa nay con sao vậy? Trước tới giờ, có bao giờ con để xảy ra chuyện như vậy đâu? Hay con ốm thật rồi? Có cần gọi đại phu đến thăm bệnh cho con không?”.

Phấn Đại tựa hồ không hay biết, chỉ khóc mãi, nàng khóc như trút hết, dốc hết những ấm ức tức tưởi đè nén, bóp nghẹt trái tim nàng bao tháng ngày qua.

Tần ma ma gắng gượng dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên giải, vậy mà nàng vẫn không chịu nghe. Hồi lâu, chút kiên nhẫn cuối cùng của Tần ma ma cũng đã cạn, sa sầm mặt mày mà bảo:

“Con gái, ta biết gần đây, con chịu nhiều ấm ức, nhưng con cũng không thể đang tâm mà đạp đổ sân khấu của ta chứ. Tuổi thanh xuân của đàn bà được mấy năm? Con không tranh thủ lúc còn trẻ mà kiếm tiền, mai này già đi, lấy ai chăm sóc cho mình? Cứ cho là con không cần tiền cần bạc, nhưng Ngọc Hương Lầu của ta thì vẫn phải làm ăn chứ? Con thử nghĩ xem những năm vừa rồi, ta đối với con thế nào? Ta đâu có để con phải thiệt thòi! Mà thôi, không cần nhiều lời, có vị công tử dưới lầu đã chọn con rồi, bạc ta đã nhận của người ta rồi, con hãy hầu hạ người ta cho tử tế đi! Còn muốn làm loạn lên thì đừng trách ma ma ta không nương tay!”

“Không! Tần ma ma… con… hôm nay con không muốn tiếp khách… không muốn thật mà!” – Phấn Đại hoảng hốt, vội trở mình dậy, nước mắt như mưa, thỉnh cầu.

“Việc này không thể chiều theo ý con được. Phấn Đại à, con là đứa có thiên phú nhất mà ta từng dìu dắt, làm ta ưng ý hài lòng nhất. Từ khi con bước chân vào cánh cửa này, chưa từng làm cho ta phải phiền lòng. Ấy thế mà con nhìn lại con lúc này đi, khóc lóc sụt sùi, con ngỡ mình là khuê nữ cành vàng lá ngọc chắc? Một khi đã bước chân vào chốn lầu xanh này rồi, thì đừng nghĩ đến chuyện phục danh phận tự tôn, trinh tiết mà làm gì! Vài năm nữa con có muốn tiếp khách cũng chả có ma nào thèm ngó ngàng tới đâu. Mau mau đi rửa mặt, trang điểm đi, ta ra ngoài ứng phó cho một lát. Lát nữa khách vào, chắc chắn không muốn nhìn thấy con trong bộ dạng này đâu.” – Nói rồi, Tần ma ma quay người đi thẳng.

Phấn Đại ngẫm nghĩ những lời nói của Tần ma ma, một khi đã lỡ sa chân đến chốn này, thì ngay cả việc khóc lóc cũng không thể là khóc thật, chẳng qua chỉ là dối trá, ngụy trang mà thôi. Bỗng nhiên, nàng tự chế giễu bản thân mình, ngồi dậy và làm theo lời Tần ma ma, dùng nước mát rửa mặt, thay bộ váy áo màu xanh lá sen, lại còn cài lên tóc đóa hoa tường vi phơn phớt hồng, dịu dàng mà quyến rũ, thoa thêm chút phấn, kẻ lại đường chân mày…

Một lát sau, gương mặt yêu kiều của một tuyệt thế giai nhân đã lại xuất hiện trong gương.

Phấn Đại châm thêm nến đỏ, lại bày biện đủ bình rượu ấm trà, ngồi ngay ngắn trước bàn.

Tiếng gõ cửa ngập ngừng vang lên, Phấn Đại vừa mở cánh cửa liền hướng về phía đối diện nở một nụ cười đắm đuối.

Chợt nụ cười ấy như đông cứng lại, ngay khi nàng vừa nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông ngoài cửa.

Vị khách đó chính là Ngô Văn Bác!

Cả hai nhìn nhau trong yên lặng. Ngô Văn Bác cuối cùng đã phá tan nó – “Sở Sở…”.

Tên nàng vừa được thốt ra, giọng chàng như khản đặc lại. Dòng suy nghĩ của Phấn Đại đang lang thang trôi về miền ký ức xa xăm; ấy là một ngày mùa đông, sinh nhật tuổi mười sáu của nàng, chàng bón cho nàng ăn món canh trứng, rồi cảnh tượng quấn quýt lấy nhau, nàng đã ôm lấy tấm thân nóng bỏng của chàng trong cái giá rét của ngày đông ấy. Có tiếng cười, có nước mắt lại có cả niềm hạnh phúc vô bờ, sao mà đẹp đến thế.

“Ôi chao, thoạt nhìn qua đã biết ngay Ngô công tử đây là chỗ thân tình, là khách quen của chỗ chúng tôi rồi. Chẳng thế mà một mình có thể tự tìm đường đến phòng của Phấn Đại.” – Đúng lúc đó, Tần ma ma đong đưa đi tới, tươi cười hớn hở nhìn hai người – “Hai người cứ tâm tình đi nhé, tôi còn có chút chuyện không làm phiền nữa. Ngô công tử về sau nhớ thường xuyên đến Ngọc Hương Lầu chúng tôi nhé!” – Vừa nói vừa dùng quạt giấy khẽ vỗ vỗ lên vai Ngô công tử đầy ngụ ý.

“E hèm” – Ngô Văn Bác bị hai tiếng “khách quen” mà Tần ma ma thốt ra ấy làm cho ngượng ngùng lúng túng, cứ bần thần đứng yên trước mặt người vợ cũ.

“Thôi thôi, tôi đi đây, đi đây!” – Tần ma ma còn gửi tới chàng nụ cười đầy ẩn ý rồi mới chịu rời đi.

Dòng suy tưởng của Phấn Đại bị thực tại đánh thức. Nàng giờ không còn là Sở Sở, vợ của người ta nữa, giờ nàng là gái lầu xanh.

Thói quen nghề nghiệp thôi thúc nàng cười nốt với chàng nụ cười khi nãy còn dang dở.

Nàng cười, gắng gượng tỏ ra yểu điệu, đáng yêu, khi nàng liếc mắt đưa tình, vẫn vô cùng ấm áp, dịu dàng. Dẫu rằng, vẻ e ấp trinh nguyên đã tan tác bởi gió dập mưa vùi tự bao giờ, thời gian đã hằn lên đó những dấu vết chằng chịt.

Khẽ giang đôi cánh tay ngọc ngà, nàng ra đón chàng – “Mời công tử vào trong phòng!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.