Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 12: Ngự phu có chí (2)



“Đại ca, huynh muốn muội hối hôn?”

Hữu Nhàn mở to mắt, không dám tin hỏi.

Hữu Hạo nhíu mày.

“Thì tính sao?”

“Nhưng mà, hôn sự này là Thái hoàng thái hậu chỉ định. . . . . .” Hữu Nhàn ngập ngừng nói.

“Chỉ cần muội không muốn gả, huynh liền có biện pháp để dì thu hồi ý chỉ.”

Hữu Hạo bán dò xét quỷ mâu, bí hiểm nói.

Tuy rằng hắn chán ghét Thuộc Phong chủ yếu xuất phát từ thù riêng, nhưng phản đối hắn và Hữu Nhàn thành hôn, lại chủ yếu vì Hữu Nhàn mà suy nghĩ.

Nàng cùng tiểu tử Thuộc Phong kia nhận thức cũng không phải mới ngày một ngày hai, nếu họ Thuộc thích nàng thì đã sớm thích rồi, cũng không cần đợi đến lúc chỉ hôn mới hỏi cưới.

Sự thật chứng minh, tâm tư tên kia căn bản không đặt trên người Hữu Nhàn, gả đi cũng chỉ là chịu khổ không công.

“Muội. . . . . .”

Hữu Nhàn chau nhanh mày,”Muội muội” nửa ngày, lại sửng sốt không nói ra được cái gì.

Nàng cũng không muốn hối hôn, tuy rằng đã biết thái độ của hắn với mình.

Nhưng mà —— bọn họ đã có ước định ở dưới cây ngô đồng.

“Muội không lên tiếng là có ý gì? Chẳng lẽ muội đã quên mất lúc mình bị trúng độc, hắn liền nhân cơ hội đó để giải trừ hôn ước, căn bản không để ý đến sống chết của muội hay sao?”

Hữu Hạo nheo đôi ưng mâu, lời lẽ sắc bén chất vấn nàng.

Hữu Nhàn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, chuyện này tựa như một cái dao găm sắc bén thường đâm vào lòng nàng.

Nàng sớm đã thành trò cười của các quý tộc trong kinh thành, không ai không biết nàng là người từng bị vị hôn phu giải trừ hôn ước.

“Lúc ấy là tình huống đặc thù, hắn muốn lo lắng cho chung thân đại sự của chính mình, nên không cần chỉ trích hắn quá nặng nề. Nhưng bây giờ muội đã tỉnh, lúc trước hắn sở tác sở vi, muội cũng có thể không so đo, hết thảy trở lại như lúc trước khi muội hôn mê.”

Hữu Nhàn chán nản cụp mắt xuống, lừa mình dối người nói.

“A!” Hữu Hạo hừ lạnh một tiếng,” Hay là tại trước khi hôn mê, hắn cũng không thấy muội có bao nhiêu hảo!”

Hữu Hạo trắng trợn trào phúng, đem lời Hữu Nhàn nghẹn lại nói ra.

Nàng nắm chặt vạt áo, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, thủy chung bảo trì im lặng.

“Thái độ của muội bây giờ, biết rõ là ngõ cụt, vẫn muốn chui đầu vào phải không?”

Nhìn Hữu Nhàn dị thường cố chấp, Hữu Hạo khơi mào lông mày, sắc mặt ác liệt nói.

Nàng đương nhiên biết, vương huynh đột nhiên nhắc tới việc này là có dụng ý.

Nhưng có một số việc, đã định trước thì nhất định phải phát sinh.

Cho dù vạn kiếp bất phục, nàng cũng muốn thử một lần.

“Ngay cả dân chúng cũng biết muội cùng Thuộc Vương phủ Vương gia đã đính hôn. Muội nếu không lấy hắn, về sau còn mặt mũi nào ra đường gặp người khác?”

Hữu Nhàn cố gắng lấy dũng khí, phản bác ý kiến của Hữu Hạo.

“Hoang đường! Giang Hữu Hạo muội muội, còn sợ không ai thèm lấy sao?”

Hữu Hạo buồn cười hỏi lại.

Chì cần hắn trên triều nói một tiếng, không biết có bao nhiêu hậu duệ quý tộc, Vương tước thế gia muốn đạp phá đại môn Giang vương phủ cầu hôn, cần để cho muội muội của mình uất ức ” chịu thiệt” như vậy sao?

“Nhưng mà người muội muốn gả, chỉ có mình hắn.”

Hữu Nhàn chắc chắc nói, linh mâu ngập nước thậm chí tràn đầy ánh mắt khẩn câu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.