Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 177: Rơi xuống: Thật cẩn thận (1)



Hữu Nhàn dán mặt vào bộ lông tơ của nó, cảm giác đồng bệnh tương lân trỗi dậy trong lòng nàng.

“Thì ra chúng ta giống nhau. Đều không có ai yêu thương, đều cô độc.” Nàng dùng gò má mịn màng cọ xát nó “Nhưng sau này mày không phải sợ nữa, ta sẽ chăm sóc mày!”

Hữu Nhàn nhếch môi cười đau khổ.

“Ta không thể làm mẫu thân, vậy ta sẽ nuôi mày thật tốt, mày thấy có được không?”

Hữu Nhàn lẩm bẩm, đôi mắt to đẹp nhìn nó.

Chú chó nhỏ vẫy vẫy đuôi giống như bảo bối nghe lời.

Hữu Nhàn nhoẻn miệng cười.

“Vậy là mày đồng ý rồi? Nhưng mày chưa có tên, gọi mày là gì được?”

Nàng suy nghĩ một hồi lâu, đột nhiên sáng mắt lên.

“Được rồi, toàn thân mày trắng như tuyết, vậy gọi mày là Tiểu Bạch nhé, được không?”

Chú chó nhỏ nửa hiểu nửa không, lại kêu lên hai tiếng nhỏ giống như đồng ý với nàng.

“Thật tốt quá, Tiểu Bạch của ta thật thông minh, ta rất thích mày.”

Hữu Nhàn cười tươi, giờ lúc này chính là lúc vui vẻ nhất của nàng trong mấy ngày nay.

Vui vẻ một hồi, đột nhiên nhớ tới Thuộc Phong, nụ cười của nàng lúc lập tức không còn, nhíu mày lại.

“Nhưng mà, không biết Thuộc Phong có đồng ý để ta nuôi mày không?”

__________________

“Ngươi ôm chó đến thư phòng của ta làm gì?”

Thuộc Phong vừa vào cửa đã thấy Hữu Nhàn ôm một con chó lông trắng ngồi trên ghế chờ hắn.

Hắn vô thức nhíu mày lại, hơi khó chịu.

Hắn không thích sủng vật, đặc biệt là động vật có lông.

“Phong, tên nó là Tiểu Bạch!”

Hữu Nhàn nói khẽ.

Sợ rằng nàng tự ý nuôi Tiểu Bạch sẽ khiến hắn không vui nên đến xin sự đồng ý của hắn trước.

Thuộc Phong nheo mắt lại, môi mỏng nhếch lên cười nhạo.

“Mấy ngày nay còn cho rằng ngươi đã có chút tiến bộ, xem ra ta đoán sai rồi, ngươi vẫn là Giang Hữu Nhàn trước đây, ấu trĩ không chịu nổi.”

“Ta…”

Hữu Nhàn còn chưa biết nói gì đã bị hắn châm biến một trận.

“Ta chỉ muốn nuôi nó.”

Tuy là sợ nhưng nàng vẫn nói.

Thuộc Phông ngẩng đầu không nói nhìn chằm chằm nàng, nhìn thấy ánh mắt phức tạp của nàng.

“Thuộc Phong…có phải chàng không thích ta nuôi Tiểu Bạch không?”

Hữu Nhàn bị hắn nhìn, trong lòng lo lắng sợ hãi.

Thuộc Phong hừ khẽ một tiếng, xoay người đi về phía bàn công văn.

“Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, ngươi còn nói nữa thì cho đọc thuộc lòng luôn.”

Hắn không cười mỉa nàng, cũng chuyển hướng bước đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.