Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 20: Ý chỉ phong ba (1)



Thái hoàng thái hậu trong mắt xẹt qua một tia do dự, bất quá rất nhanh bị ý cười thay thế.

“Được rồi, nếu tiểu tử Thuộc Phong kia dám bạc đãi chất nữ quý giá của ai gia, ai gia sẽ không tha thứ cho hắn!”

Hữu Nhàn khẩn trương hỏi.

“Người sẽ. . . . . . Trừng phạt chàng như thế nào?”

“Nếu hắn không hảo hảo thương yêu ngươi, ai gia liền lấy lại tước vị của hắn, đem hắn cách chức đến hoang mạc làm tướng lãnh!”

Thái hoàng thái hậu làm bộ nghiêm trang nói.

Hữu Nhàn khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt ngạc nhiên.

“Không không không! Chàng đối với cháu tốt lắm, tốt lắm, tốt lắm, người trăm ngàn lần đừng cách chức chàng đến địa phương xa như vậy!”

Hữu Nhàn đầu nhỏ lắc như trống bỏi, dùng liền ba cái ” tốt lắm” cường điệu Thuộc Phong đối với nàng ” hảo” , rất sợ dì thật sự đem hắn cách chức đến nơi thâm sơn cùng cốc.

“Dì chỉ nói giỡn cháu thôi! Tiểu nha đầu ngươi cư nhiên nóng vội thành như vậy!” Thái hoàng thái hậu từ ái vỗ về đầu Hữu Nhàn,”Có thể được nương tử mình bảo hộ như vậy, không biết là hắn đã tu luyện mấy đời phúc khí!”

“Thuộc Phong là trọng thần không thể thiếu trong triều, vô luận như thế nào đều khó có khả năng rời khỏi kinh thành.”

“Dì, người gạt ta?”

Hữu Nhàn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, lầu bầu miệng thầm oán.

Thái hoàng thái hậu nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Hữu Nhàn, càng xem càng thích.

“Quỷ nha đầu, khi nào thì cùng Thuộc Phong có cái tiểu oa nhi? Nữ oa nhất định cũng là mỹ nhân!”

Sinh con. . . . . .

Hữu Nhàn nghiêng lệch cái đầu, nàng còn chưa trải qua nhân thế, mang thai sinh con đối với nàng mà nói chỉ là một khái niệm mơ hồ .

Nhưng mà đại ca lúc trước cũng không phải là yêu tẩu tử thời điểm nàng mang thai hay sao?c

Như vậy chính mình vì sao không thể noi theo?

Có lẽ, thời điểm nữ nhân mang thai, có loại mị lực đặc biệt.

“Nhưng là, như thế nào mới có thể sinh con?”

Hữu Nhàn sỏa đầu sỏa não hỏi, căn bản không biết gì ý tứ phía sau từ ” sinh con” .

Lại còn vẻ mặt ngây thơ đem chuyện mật hữu khuê phòng của nữ nhân nói trên mặt bàn.

Thái hoàng thái hậu kinh ngạc há to miệng, không biết nên nói cái gì cho phải.

“Có phải chỉ cần hai người cùng nằm trên một chiếc giường là có thể sinh oa nhi phải không?”

Hữu Nhàn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, con ngươi trong suốt thấy đáy, tiếp tục ” mặt không đổi sắc” hỏi.

Ở trong suy nghĩ của nàng, có đứa nhỏ chỉ là một sự kiện đơn giản.

Thái hoàng thái hậu ý thức được điều không thích hợp, khơi mào lông mày.

“Như thế nào, chẳng lẽ các ngươi còn không có. . . . . . ?”

Hữu Nhàn chớp chớp thủy mâu.

“Còn không có cái gì?”

Không sợ vấn đề mất mặt .

“Chính là. . . . . .”

Thái hoàng thái hậu nhăn đầu lông mày, lời này nàng lại không tiện nói rõ.

Chẳng lẽ tiểu tử Thuộc Phong đó chưa dạy Hữu Nhàn sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.