Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 207: Rơi xuống: Người có địa vị cao nhân nhượng trước kẻ có địa vị thấp (2)



Edit + Beta: Dực

“A —!”

Hữu Nhàn đau điếng kêu lên, đau đớn truyền từ da đầu xuống mí mắt, khiến khuôn mặt nàng nhíu chặt.

“Đừng tưởng rằng người là quận chúa, hiện tại là vương phi thì giỏi, chỉ cần vương gia không che chở ngươi, ngươi còn có thể ngẩng đầu sao?”

Hữu Nhàn nghiến chặt răng, ép mình không phát ra bất cứ tiếng gì.

“Hừ! Nữ nhân!”

Ngọc Nhi trợn to đôi mắt xinh đẹp, thấy vẻ mặt đau đớn của Hữu Nhàn, đáy lòng bị sự u ám chiếm đóng của nàng ta xưa nay chưa hề thỏa mãn.

Hữu Nhàn không hề phản kháng, khiến Ngọc Nhi càng không hề kiêng kị.

Ngoại trừ bình thường khoa tay mua chân mắng chửi Hữu Nhàn, nàng ta còn khiến da thịt Hữu Nhàn bị thương để trừng phạt.

Cho dù vẫn phải sử dụng hình phạt riêng, nhưng quyết không để Hữu Nhàn được sống tốt.

“Lau sạch cho ta, nếu như ngươi lau xong mà ta còn phát hiện ra một chỗ còn bẩn, thì lo mà dùng lưỡi liếm sạch cho ta.”

Ngọc Nhi bóp cổ nàng, lấy tay đè lên trán nàng, dùng sức nhúi xuống sàn gạch.

“Có nghe không? Nữ nhân vô dụng!”

Hữu Nhàn nhẫn nhục, nhíu chặt mày, sự nhịn nhục của nàng biến thành lợi thế của Ngọc Nhi.

Mà vì hài tử của Thuộc Phong, nàng chỉ có thể để Ngọc Nhi tùy ý bắt nạt, lăng nhục mình.

“Quận chúa!”

Rốt cuộc Tử Ngọc cũng biết được hành tung của nàng từ Tần Tương, dường như lập tức chạy tới như kẻ mất hồn.

Vừa vào cửa đã thấy Hữu Nhàn bị nữ nhân khốn kiếp kia bóp cổ.

“Ngươi, đồ nữ nhân độc ác, dám đối xử với quận chúa của ta như vậy, các ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi phải không?”

Tử Ngọc ngăn Ngọc Nhi lại, nàng ta lảo đảo ngã xuống đất.

“Đồ nữ nhân xấu xa độc ác —”

Tử Ngọc vẫn chưa hết tức giận, còn muốn chửi nữa, lại bị Hữu Nhàn kéo lại.

“Tử Ngọc, đừng! Trong bụng nàng ta còn có hài tử của Thuộc Phong, không được đụng đến nàng ta!”

“Quận chúa, sao người lại làm vậy? Chỉ vì nàng ta có thai nên người để nàng ta bắt nạt như vậy sao? Ngay cả em cũng thấy chướng mắt!”

Tử Ngọc vì Hữu Nhàn mà gấp tới mức giơ cả chân lên.

“Em nghe ta, về đi! Một mình ta ở đây là được rồi!”

Nói xong Hữu Nhàn bắt đầu lau chùi, vẻ mặt vẫn không thay đổi giống như con rối.

“Tốt cái gì mà tốt? Hai tay người là để làm việc nặng nhọc này sao? Đôi tay của người là để đánh đàn vẽ tranh, là đôi tay làm việc tao nhã!”

“Cao nhã hay thấp kém chỉ là sự khác nhau ở trong mắt người thường mà thôi!”

Hữu Nhàn vẫn lau sàn, biểu hiện thờ ơ đối với Tử Ngọc vẫn đang sốt ruột, thậm chí còn không liếc một cái.

“Quận chúa, người đừng lau nữa, Tử Ngọc cầu xin người, cho dù lúc nhỏ lão vương phi có đối xử không tốt với người cũng không để người làm loại việc nặng nhọc này!”

Tử Ngọc khổ sở rơi nước mắt, ngồi xổm trên sàn lấy tay đè đôi tay mềm mại đang lau sàn của nàng lại.

Hữu Nhàn ngẩng đầu, quay về phía Tử Ngọc gượng ép ra một nụ cười.

“Tử Ngọc, nghe lời, đừng khóc, ta không sao!”

“Quận chúa, người tội gì phải làm như vậy…”

Hai mắt Tử Ngọc đẫm nước nhìn vào mắt Hữu Nhàn, nghẹn ngào nỉ non.

Trước đây, ngay cả nước bẩn nàng cũng không nỡ để quận Chúa chạm vào, vậy mà bây giờ, người có địa vị cao như quận chúa lại phải nhún nhường trước kẻ có địa vị thấp, hầu hạ một tiểu thiếp mà ngay cả trắc phi cũng không được tính!

“Hừ, Giang Hữu Nhàn! Tính ra thì ngươi cũng thông minh, biết động đến cái thai này vương gia nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi! Còn biết khuyên nhủ nha đầu của ngươi!”

Ngọc Nhi được Ly Ly cẩn thận đỡ ngồi xuống.

Cái này, nàng ta tính toán chắc rằng Hữu Nhàn vì hài tử này nên sẽ không đối đầu với nàng ta.

“Tạm thời không cần lau, mang chén thuốc bổ tới đây cho ta!”

Nàng ta chậm rãi ngồi xuống, đôi tay ngọc kệch cỡm khoác lên tay Ly Ly

Nàng ta thường xuyên đột nhiên thay đổi chủ ý để đùa giỡn với Hữu Nhàn, mà hôm nay trước mặt nha đầu của Hưu Nhàn, nàng ta càng muốn sai bảo Hữu Nhàn, để khiến nàng càng thêm mất mặt.

“Được…”

Hữu Nhàn ngoan ngoãn lên tiếng trả lời, trước ánh mắt khiếp sợ không thể tin được của Tử Ngọc, bưng một chén thuốc bổ nhỏ tới theo yêu cầu của Ngọc Nhi.

“Ừm.”

Ngọc Nhi hơi nhướn mày, cao ngạo vươn cánh tay nhận chén thuốc từ tay Hữu Nhàn, cúi đầu tùy tiện hớp một ngụm, đột nhiên đập bàn —

“Nữ nhân! Sao lại nóng như vậy, muốn hại chết ta sao?”

Ngay trước mặt Tử Ngọc, Ngọc Nhi hất toàn bộ số thuốc nóng đó lên người Hữu Nhàn.

“A”

Hữu Nhàn đau đớn kêu to, trên mặt trên tay, những nơi không có vải che ở nửa người trên đều đỏ hồng lên.

“Quận chúa!”

Tử Ngọc đau đớn kêu lên, thấy Ngọc Nhi không tỏ vẻ sợ hãi, Tử Ngọc ngây cả người.

Hữu Nhàn che gương mặt nóng rực, bất lực lắc đầu.

“Tử Ngọc, em mau đi đi, ta không sao!”

Hữu Nhàn biết Ngọc Nhi cố ý để Tử Ngọc thấy, nàng chỉ có thể khuyên Tử Ngọc rời đi nhanh một chút.

Bây giờ tử Ngọc không thể giúp gì cho nàng, chỉ càng khiến ý muốn trả thù của Ngọc Nhi điên cuồng hơn.

“Quận chúa, người bị ả ta làm cho bỏng thế này còn nói không việc gì? Em ở đây mà còn làm càn như vậy, em đi rồi, ả ta còn như thế nào nữa?”

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của quận chúa bị sưng đỏ, đôi tay mềm mại đã nổi những hột nước, Tử Ngọc thực sự không thể nhịn được khóc lên.

“Tử Ngọc, đừng khóc, ta không sao!”

Hữu Nhàn nhịn đau đớn, lau nước mắt cho Tử Ngọc.

Tử Ngọc khóc, kéo bàn tay bị thương của Hữu Nhàn đặt trong lòng bàn tay mình, cẩn thận nói nhiều lần.

“Cô gia muốn gì vậy? Sao lại để người hầu hạ nàng ta? Tại sao lại như vậy, người là quận chúa, người là chính vương phi mà!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.