Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 21: Ý chỉ phong ba (2)



Như là đột nhiên ý thức được thứ gì, mặt Hữu Nhàn bỗng chốc đỏ lên. Thái hoàng thái hậu nghĩ nàng rốt cục cũng thông suốt, hưng phấn mà hỏi:

“Đã hiểu?”

“Ngô.” Hữu Nhàn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực gật đầu,“Nhưng mà cháu còn chưa nghĩ tới biện pháp để chàng và cháu ngủ trên cùng một cái giường đâu. . . . . .”

Thái hoàng thái hậu hoàn toàn hết chỗ nói.

“Đêm thành thân, hai đứa rốt cục đã làm gì?”

Nàng chau lông mày càng sâu, không hiểu chút nào.

Chẳng lẽ, Thuộc Phong cùng Hữu Nhàn căn bản không. . . . . . Làm qua chuyện đó?

“Cháu, chúng cháu. . . . . .”

Có thể nói thật với Thái hoàng thái hậu không? Nhưng như vậy chẳng hóa ra là vạch áo cho người xem lưng hay sao?

“Chúng cháu hàn huyên, nói chuyện phiếm cả đêm!”

Hữu Nhàn ý tưởng đột phát, bịa chuyện nói.

“Nói chuyện phiếm?” Thái hoàng thái hậu hồ nghi nhìn nàng một cái,“Có nhiều lời để tán gẫu như vậy ư, cư nhiên có thể nói cả một buổi tối?”

“Đúng a! Trước kia chúng cháu cũng nhận thức nhau, cho nên có rất nhiều việc để tán gẫu.”

Hữu Nhàn tiếp tục nói hươu nói vượn.

Thái hoàng thái hậu nhíu mi nhìn nàng——

Nếu Thuộc Phong rảnh rỗi đến mức cùng nữ nhân nói chuyện phiếm, vậy hắn hẳn là có hứng chí đưa nữ nhân lên giường rồi mới phải.

Nhưng mà vì sao Hữu Nhàn đến bây giờ vẫn hoàn toàn không biết gì cả.

“Dì. . . . . .”

Hữu Nhàn mở to đôi mắt thỏ, điềm đạm đáng yêu gọi.

Thuộc Phong căn bản không có chạm qua nàng, mà nàng cũng không biết cái gì gọi là ” viên phòng” .

Những người đã lấy chồng, cũng không ai nói với nàng chuyện này.

Theo lẽ thường, về các nghi thức thành thân, Lão Vương phi phải dạy dỗ qua Hữu Nhàn một lần. Nhưng Lão Vương phi vẫn canh cánh trong lòng chuyện Viên phi đoạt sủng, nên cũng tự nhiên oán hận, giận chó đánh mèo lên người Hữu Nhàn.

Lão Vương phi bình thường ngay cả thấy Hữu Nhàn cũng không nguyện ý, làm sao có thể cùng nàng giảng giải những điều đó?

“Hài tử đáng thương, Thuộc Phong sao có thể đối với ngươi như vậy?”

Thái hoàng thái hậu nhẹ nhàng nâng người nàng lên, đau lòng thở dài.

“Dì, người có ý tứ gì? Thuộc Phong không có ngược đãi ta đâu.”

Hữu Nhàn vẫn thực kích động biện giải thay Thuộc Phong, sợ lời nói đùa của dì trở thành thật.

Thái hoàng thái hậu thương tiếc nhìn Hữu Nhàn.

“Nhàn nhi, ngươi trở về trước đi.”

“Dì? Người không muốn ta ở lại bồi người?”

Hữu Nhàn kinh dị trừng lớn thủy mâu.

“Chuyện trọng yếu nhất của ngươi bây giờ, không phải bồi ai gia.”

Hữu Nhàn nhíu mày, muốn nói nghi hoặc trong lòng ra, nhưng cuối cùng vẫn ngạnh sinh nuốt xuống.

“Đi đi! Đêm nay Thuộc Phong sẽ trở về.”

Nàng cũng hiểu được tình huống đại khái ——

Mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì, Thuộc Phong cũng không có viên phòng cùng Hữu Nhàn.

Biểu tình trên khuôn mặt của Hữu Nhàn càng thêm kinh ngạc, bằng với nhận thức của nàng bây giờ, hoàn toàn không thể hiểu được dụng ý của dì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.