Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 259: Rơi xuống: Vào cung yêu đương vụng trộm (2)



Cứ ngươi ngươi ta ta nói cái gì, hắn không nói, vĩnh viễn không nói.

Nàng càng không ngừng có ý muốn buông tay, càng khiến hắn không ngừng sợ hãi.

“Thì ra, ta trong suy nghĩ của ngươi là như vậy!”

Hữu Nhàn lạc lõng hạ hàng mi, nhìn thẳng vào hàng gạch lát đường ngẩn người.

Hắn nghĩ nàng trước giờ đều ba hoa không ngừng.

“Ta nghĩ về nàng thế nào quan trọng như vậy sao? Nếu quan trọng như, thì nàng hãy nói chuyện với ta đi!”

Hắn nắm lấy cánh tay nàng, Hữu Nhàn ngẩng đầu lên, đôi mắt to vô thần nhìn lại hắn, rồi lại chậm rãi lắc đầu.

“Không hề quan trọng, cái gì cũng không còn quan trọng nữa rồi!”

“Nàng có ý gì?!”

Hắn lại dò xét.

Hữu Nhàn cắn môi dưới, đôi mắt to buồn bã nhìn ra nơi khác, trnh nhìn vào ánh mắt hắn.

“Ta chỉ có một ý…”

Nàng vẫn không nhìn hắn, thái độ lãnh đạm giống như đối với người xa lạ.

Phòng ngự kiên cố trong trái tim, khiến hắn không thể nào bước vào .

“Nhìn ta! Nàng là của ta!”

Hắn đột nhiên nâng mặt nàng lên, hung hăng hôn —

“Ưm….”

Hữu Nhàn đột nhiên mở to hai mắt, trừng nhìn nam nhân như dã thú trước mặt.

Nàng cố sống cố chết tránh, nhưng cho dù nàng khoa chân múa tay thế nào cũng là vô dụng với hắn.

Hắn mạnh mẽ giữ lấy hai tay mảnh khảnh của nàng, thô bạo tách hàm răng nàng ra, đầu lưỡi ấm áp mà bá đạo tiến quân thần tốc.

Hữu Nhàn bị hãm sâu bên trong, kịch liệt phản kháng ban đầu đã trở thành vô lực, nàng chỉ có thể mặc hắn quấn lấy.

Thứ nàng có thể làm chỉ có thể là kiềm chế bản thân, không để hắn dùng kỹ thuật cao siêu mê hoặc.

Cho đến khi môi nàng bị hôn tới sưng lên, hắn mới buông tha nàng.

Đôi mắt nồng nhiệt nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh băng cùng với đôi gò má ửng hồng của nàng, hô hấp của hắn cũng trở nên gấp gáp nặng nề, chỗ đó cũng bắt đầu có hiện tượng

Thuộc Phong đột nhiên hít sâu một hơi, ôm nàng đến bên bàn nhỏ.

“Ngươi muốn làm gì?”

Hữu Nhàn kinh hãi hỏi.

Đôi mắt chứa đầy dục vọng liếc nhìn đôi mắt xinh đẹp của nàng, bàn tay nhanh chóng kéo vạt áo nàng ra.

“Thuộc Phong? Ngươi muốn làm gì?”

Hữu Nhàn mượn sức hắn lùi lại phía sau, lộ ra một mảng da thịt lớn ở cổ, đột nhiên mở to hai mắt nhìn.

“Che cái gì? Có phải là ta chưa từng nhìn qua đâu?”

Hắn dùng vừa sức kéo nàng lại, không cho nàng cản trở hành động cầu dục của hắn.

“Ư!”

Hắn điên cuồng hôn nàng, nàng cũng bị hắn hôn mà phát ra tiếng rên rỉ.

Hắn nhanh chóng cởi áo nàng ra, động tác nhanh nhẹn đến mức nàng không kịp phẩn ứng.

Hắn bắt chéo hai tay nàng ra sau lưng, nhân cơ hội tháo yếm nàng ra, ép nàng phải đứng thẳng lưng, để lộ ra hai gò bồng trắng nõn

Đang lúc nàng xanh mặt nhìn cái yếm bị tháo xuống, giọng Thuộc Phong trở nên khàn khàn.

Đó là cảnh xuân xanh là không một nam nhân nào có thể kiềm chế huyết mạch sôi sục

Vòng eo nàng giống như rắn nước dụ dỗ hắn, cộng thêm đôi gò bồng đẫy đà, khiến toàn thân hắn máu huyết chảy ngược lên hết cả.

Hữu Nhàn cúi đầu nhìn mình toàn thân lõa lồ, không khỏi thở ra một hơi mạnh.

Hắn cưỡng chế hành động khiến nàng không kịp trở tay, ngụy trang mà nàng cố gắng tạo ra trong nháy mắt đã mất tiêu.

Hữu Nhàn mở to hai mắt ngạc nhiên nhìn khuôn mặt tuấn tú của Thuộc Phong tràn đầy ham muốn.

Nàng thở hổn hển, cắn chặt môi, mồ hôi từng giọt đọng lại trên thái dương nàng rồi chảy xuống.

Thuộc Phong nheo mắt lại.

“Ta muốn nàng —”

Hăn tuyên bô, ngữ điệu tràn ngập khí phách vương giả.

“Đừng —”

“Đừng là sao?”

Hắn nhướn mày, kỳ quái cười nói, liền sau đó đã khéo léo đặt nàng ở dưới thân mình.

Hữu Nhàn ho khẽ một tiếng, bản thân cảm thấy rất xấu hổ, lập tức trở nên căng thẳng.

Thuộc Phong tà tà nhếch môi, cố ý dùng ngón tay của mình cùng với ngón tay của nàng tỷ mỉ miết cánh hoa mẫn cảm đã sưng đỏ.

“Không —”

Hữu Nhàn kinh ngạc khi nghe thấy lời kháng nghị của chính mình, không ngờ lại mềm yếu vô lực như vậy, ngược lại còn nghe cực kỳ giống như tiếng rên rỉ!

Nàng nghĩ bản thân mình lúc này giống như nữ nhân yêu kiều dụ dỗ nam nhân, không biết xấu hổ!

“Thuộc Phong, ngươi điên rồi hả? Rốt cuộc ngươi muốn gì? Thả ta xuống!”

Hữu Nhàn không thể kiềm chế được tiếng hét kinh hãi.

Hắn trừng mắt liếc nàng một cái, đuôi mày nhếch lên.

“Ta muốn nàng, ngày từ đầu, đã nói rất rõ!”

Hắn đột nhiên ôm nàng từ bàn nhỏ đi vào bên trong, để nàng nằm tư thế úp sấp.

“Ngươi -”

Hữu Nhàn kinh hãi trừng to đôi mắt “Đây là trong hoàng cung, làm sao ngươi có thể làm càn như vậy?”

Hữu Nhàn luống cuống khi thấy vẻ mặt hung hăng của hắn, nàng biết hắn nói thật.

“Cho nên ta muốn đưa nàng về!”

Ngay cả việc bản thân vui vẻ cùng nàng cũng phải lén lút, hắn quả thực là chịu không nổi!

Nhưng mà nữ nhân đáng ghét này lại muốn đối đầu với hắn, hôm nay không có được nàng hắn sẽ không bao giờ có thể thỏa mãn.

“Ngươi, ngươi có biết là ta chỉ cần kêu lên một tiếng là ngươi sẽ bị bắt vào ngục không!”

Hữu Nhàn nhíu chặt mày, ngẩng đầu nhìn thẳng mặt hắn.

“Tốt nhất là nàng nên kêu lớn tiếng hơn một chút, như vậy ta sẽ nhanh chết hơn! Vừa hay có thể như nguyện của nàng, sớm làm quả phụ!”

Hắn cuồng nịnh nhìn nàng, cười nhạt một tiếng, hoàn toàn thờ ơ với “uy hiếp” của Hữu Nhàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.