Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 282: Rơi xuống : Nửa đêm sói trộm hôn (7)



Edit + Beta: Dực


“Ưm —”

Nàng kinh ngạc, lần thứ haicăn ngược lại môi hắn, nhưng dường như hắn không có ý lùi lại.

Máu tanh kích thích vị giác lại càng không ngăn được hắn tiến công,ngược lại càng làm tăng ý muốn chiếm đoạt nàng của hắn.

Đầu lưỡi ấm áp thừa dịp len lỏi vào trong khoang miệng nàng, đảo quan khắp khoang miệng nếmđủ tư vị của nàng.

Nàng dùng hết sức loay hoay, đánh vào lồng ngực hắn, vẫn không thể nào cản trở được sự xâm phạm điên cuồng của hắn.

Hắn đột nhiên dùng sức bóp mạnh hai gò bồng mềm mại, đem tiểu đệ đặt lên tiếtkhốcủa nàng.

Hữu Nhàn hít vào một hơi lạnh, dùng hết sức muốn tránh khỏi cái hôn của hắn, nhưng mà kết quả chứng minh nàng cũng chỉ giãy dụa vô ích mà thôi.

“Ngươi,đồ mà quỷ!”

Thuộc Phong đột nhiên rời khỏi môi nàng Hữu Nhàn hít vào một hơi lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên như muốn trách hắn.

ThuộcPhong không tự chủ được mà nhếch môi cười nham hiểm, bàn tay to lại đặt ở gáy nàng, giữ đầu nàng lại, tiếp tục cúi xuống hôn.

Hắn muốn nàng hoàn toàn chấp nhận việc không thể có một chút phản kháng nào, nếu như nàng vẫn cứ đánh mà không có mục đích thế này, hắn phải hôn cho tới khi nàng cam tâm tình nguyện mới thôi.

Lần này Hữu Nhàn lại không chống lại quá mãnh liệt như trước nữa, sau khi đầu lưỡi hắn mạnh mẽ xâm chiếm, lại càng thêm quấy đảo bừa bãi trong khoang miệng nàng,nếmtrọn hương vị ngọt ngào mà ngây ngô của nàng.

Không phải nàng không muốn phản kháng, mà nàng đã bị hắn hôn cho thất điên bát đảo, mở mắt là đã thấy trời đất nghiêng ngả, muốn tránh cũng không tránh được.

Không ngờ đầu lưỡi của hắn bị nàng căn lúc trước chảy ra máu loãng, bọn họ hôn nhau cũng traođổi luôn cảdịch môi.

Hắn điên cuồng hôn, dọc theo gáy trượt xuống cổ áo, bàn tay to quen thuộc cởi cúc áo, bàn tay to đó chẳng bao lâu mà đã đặt ởbầu ngực nàng.

Đột nhiên, năm ngón tay cách da thịt nàng chỉ có một cái áo trong đơn bạc vo nhẹ haiđiểm nhỏ.

“Đừng…Đừng như vậy…”

Nàng hoảng loạn kêu lên.

“Đừng như vậy? Là —”

Nàng cắn môi, để hắn ép mình trong ngực, điên cuồng lắc đầu.

Trên gương mặt ửng hồng dính vài sợi tóc tán loạn, cổ áo cũng bởi vì giãy dụa mà mở rộng hơn.

Trong con ngươi đen của Thuộc Phong ánh lên vẻ trầm đục, hắn động thủ vén tà váy nàng lên tận hông, tách chân nàng ra hai bên để hắn đứng ở giữađè lên nàng.

“Khôngđược!Ta đã không còn là vương phi của ngươi nữa, người không có quyền làm như vậy!”

Nàng mở to hai mắt, cả người run lên.

ThuộcPhong trực tiếp dùng bàn tay to xé rách cổ áo, để lộ ra cái yếm màu xanh lá trước ngực nàng, khimắt hắn nhìn thấy hình thêu trên cái yếm thì vô cùng sửng sốt —

Nha đầu ngốc này, lại mang cái yếm thêu một đứa trẻ ngơ ngẩn như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.