Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 37: Lại mặt nhà thăm phụ mẫu (3)



“Không có chuyện gì, phụ vương, Nhàn Nhi không trách người, Thuộc Phong cũng sẽ không khó chịu đâu.” Hữu Nhàn an ủi Lão Vương gia.

Thuộc Phong không nói chen vào, cũng không phát biểu bất cứ ý kiến gì.

“Ta còn phải cảm ơn Thuộc Vương gia, chẳng những không ngại, còn cố ý mang Hữu Nhàn về thăm nhà mẹ đẻ, giải quyết nỗi khổ tâm của ta a!”

Lão Vương gia thưởng thức nhìn Thuộc Phong, tương đối hài lòng với vị hôn phu mà hữu Nhàn lựa chọn——

Hắn có thể săn sóc, bồi Hữu Nhàn bổ sung phần lễ nghĩa chưa thực hiện, thuyết minh hắn đối đãi Hữu Nhàn cũng rất tốt đi?

“Lão Vương gia không cần phải cảm tạ, đây đều là bổn phận vãn bối nên làm.”

Hắn đâu vào đấy nói.

“Hữu nhàn từ nhỏ bị ta làm hư, đôi khi tính tình muốn đùa giỡn như tiểu hài tử, Thuộc Vương gia cũng không nên cùng nàng so đo. Nàng còn nhỏ, không hiểu chuyện.”

Thuộc Phong từ chối cho ý kiến.

“Nếu chỉ là thỉnh thoảng nổi tính tình tiểu hài tử, tiểu tế (con rể) tự nhiên sẽ không so đo.”

Hắn một câu hai nghĩa nói.

Hữu nhàn mẫn cảm ngẩng đầu, nghe ra lời mỉa mai của hắn——

Hắn không cho rằng nàng còn nhỏ, nhỏ đến có thể đủ đem hết thảy khuyết điểm đỗ lỗi tới tính tình như trẻ con.

Mà lão Vương gia lại không hiểu biết tình huống, không thể lĩnh hội Thuộc Phong ý tại ngôn ngoại (ý nghĩa ngoài lời nói), còn cười hì hì cao hứng .

“Vậy sau này Hữu Nhàn liền phiền toái hiền tế chiếu cố.”

Thuộc Phong liếc mắt nhìn Hữu Nhàn một cái, khóe miệng gợi lên một nụ cười bí hiểm:

“Đương nhiên.”

Hữu Nhàn giật mình nhìn tuấn nhan bất bình thường của hắn, ngữ điệu âm tà thả hối, khiến nàng có loại cảm giác không rét mà run.

“Rất tốt! Rất tốt!”

Lão Vương gia không rõ ý tứ, gặp Thuộc Phong gật đầu đáp ứng, thích thú vui vẻ ra mặt nói.

“Hôm nay việc ngươi ngoan ngoãn biểu hiện thực ra nằm ngoài dự liệu của ta, xem ra ngươi rất có thiên phú diễn kịch.”

Từ chính sảnh ra, hai người sóng vai đi về phía trước, Thuộc Phong trào phúng nói với Hữu Nhàn.

Hắn ám chỉ việc Hữu Nhàn ở trước mặt Lão Vương gia nói mình đối xử với nàng rất tốt.

Hữu Nhàn ngẩn người, dừng bước, gục đầu xuống, nhẹ nói:

“Thiếp không có diễn trò, chỉ là không muốn đem chuyện của chúng ta nói cho phụ vương, nếu không sẽ khiến phụ vương phải lo lắng.”

Thuộc Phong dừng bước, nhìn nàng một lúc lâu, từ chối cho ý kiến.

“Việc này không quan hệ đến ta, ngươi chỉ cần làm theo lời ta lúc trước, không hồ ngôn loạn ngữ là được.”

“Thiếp. . . . . . Đã biết. . . . . .”

Hữu Nhàn đầu cúi thấp hơn, thấy thái độ lãnh mạc của hắn, lòng càng thêm mất mát.

“Hữu Nhàn?”

Trúc Tâm ôm nữ nhi được bảy tháng cùng Hữu Hạo trở về từ trong vườn, đi theo đường nhỏ, không dự đoán được lại bất ngờ gặp Hữu Nhàn với Thuộc Phong ở trong này.

“Thuộc Vương gia cũng tới a!”

Trúc Tâm khách khí chào hỏi Thuộc Phong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.