Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 57: Biểu hiện ở trù phòng (4)



Hữu Nhàn chạy đến đầu đầy mồ hôi, tới lúc chỉ cách cánh cửa tầm mười bước thì dừng lại thở hồng hộc.

“Thuộc Phong! Thuộc Phong!”

Nàng liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thuộc Phong cưỡi trên lưng ngựa, tư thế oai hùng toả sáng, không khỏi hưng phấn mà hoa chân múa tay vui sướng.

Thuộc Phong nghe được thanh âm của nàng liền nhíu mày, liếc nàng một cái, quay đầu tiếp tục nhìn phía trước ——

Hoàn toàn coi như không thấy nàng!

“Thuộc Phong! Chàng phải xuất môn sao?!”

Hữu Nhàn không dám đến gần, sợ lại bị hắn xua đuổi.

Nàng đứng xa như vậy mới gọi, tổng không tính là phạm quy đi?

Thuộc Phong tiếp tục không để ý đến sự tồn tại của nàng.

“Thuộc Phong, thiếp đã học xong cách làm rất nhiều điểm tâm chàng thích ăn, buổi tối trở về, thiếp làm cho chàng ăn nga! Hi! Hi!”

Hữu Nhàn dùng sức vẫy tay với hắn, thanh âm lớn tới mức khiến ngay cả tùy tùng của hắn cũng đều quay đầu lại xem nàng, còn phát ra một tiếng thì thầm trầm thấp.

Tôi tớ đi theo quanh mình đều che miệng cười trộm.

“Ngươi câm miệng cho ta!”

Thuộc Phong nan kham rống nàng.

Trước công chúng , nàng sẽ không sợ dọa người.

“Nhưng mà, thiếp thật sự có tiến bộ rất lớn a! Chàng thử qua tay nghề của thiếp sẽ biết!”

Hữu Nhàn hận không thể lập tức đem những điều nàng mới học được bày ra cho hắn xem!

Thuộc Phong sắc mặt xanh mét, ưng mâu bất thường.

“Tùy tiện!”

Hắn khó chịu mắng một tiếng, giơ roi lên, đánh vào mông Ngự Trì.

“Vương gia, Tần nội thị còn chưa tới!” Một tùy tùng nhắc nhở.

“Không đợi!”

Hắn vừa nói xong đã đi trước làm gương, đem tùy tùng bỏ lại phía sau.

Nữ nhân này, hoàn toàn phá hủy tất cả tính nhẫn nại của hắn!

“Vương gia!”

Tần Tương đuổi tới nơi thì Thuộc Phong cùng đoàn xe đã xuất phát.

“Chàng thật sự thật ghét ta, ta vừa đến, chàng lập tức đi luôn.”

Hữu Nhàn nhìn Tần Tương, cô đơn hạ đầu xuống.

“Nương nương, người đừng quá khổ sở, về sau sẽ khá hơn.” Tần Tương an ủi nàng.

Hữu Nhàn chán nản lắc đầu, bộ dáng ủ rũ như kẻ bại trận.

“Ta đây trở về. Bất quá vẫn thực cám ơn ngươi, Tần Tương.”

Nàng mất mát đi qua bên cạnh Tần Tương, bước chân nặng nề trở về.

Tần Tương nhìn bóng dáng mảnh khảnh của nàng, càng bước càng trầm trọng, phảng phất như bước sau nặng hơn bước trước cả ngàn lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.