Phi Thường Độc Sủng: Nữ Nhân Của Tàn Bạo Vương Gia

Chương 76: Tình cảm: Tới kĩ viện (1)



“ Sau này không có việc gì làm thì cũng đừng học theo hạ nhân nấu cơm, cũng không phải si cũng lường trước được chuyện kia”

Nụ cười xấu xa mỉa mai của hắn khắc ở bên môi, càng laijcos hêm vài phần tà khí. “ Nhanh như vậy đã muốn đi rồi ?”

Hữu Nhàn thấp giọng hỏi.

Nàng có rất ít cơ hội có thể ở cùng một chỗ với hắn,có trời mới biết nàng muốn hắn có thể ở bên nàng nhiều như thế nào.

“ Ta còn có việc”

Cặp lông mày hơi nhíu lại,hắn tùy tiện nói ra một cái cớ.

Hắn chưa bao giờ muốn ở cùng nàng trong một căn phòng quá lâu.

Lần này đã được coi là lâu nhất.

“ Vậy……… được rồi”

Hắn lấy “ công việc” làm cái cớ,nàng dù biết là cái cớ nhưng cũng không biết phải nói gì.

Hắn chỉ khẽ cười nhạt rồi quay người bước ra khỏi cửa phòng.

Hắn không hề quay đầu lại,không hề lưu luyến quay lại nhìn nàng.

Mà ngay sau lưng hắn,một cặp mắt phượng xinh đẹp ngay cả một cái chớp mắt cũng không có,gắt gao nhìn theo bóng dáng cao lớn của hắn đi xa dần.

Nàng thề, một ngày nào đó,nàng sẽ khiến cho hắn yêu nàng.

Những ngày sau đó,Thuộc Phong không phải là cố ý tránh mặt nàng,mà là đương kim thánh thượng hạ chỉ để hắn tiếp đãi Vương Tử của Thiên Diệp quốc tới giao hảo.

Thuộc Phong dù trẻ tuổi,nhưng hắn là Vương Gia cao quý nhất tại vương triều.

Thiệu Phong dù còn trẻ nhưng tâm tư thâm trầm kín đáo,ngay từ nhỏ đã bộc lộ sự thông minh vượt trội so với người thường,bởi vậy hắn đặc biệt được Thuộc lão gia coi trọng.

Đến năm hắn mười bốn tuổi,tất cả những chuyện quan trọng liên quan tới xã tắc,Thuộc lão gia đều nghe qua ý kiến của hắn.

Sau khi Thuộc lão gia đột ngột qua đời,hắn nhờ vào tư duy nhanh nhạy,sử xự khéo léo,làm việc gọn ngàng,quyết đoán,lạnh lùng, nhanh chóng dẹp trừ bọn phản loạn.

Hữu Hạo lớn hơn Thiệu Phong ba tuổi,nếu không phải Hữu Hạo là con trai độc nhất của Giang vương gia,lại liên tiếp lập chiến công cũng sẽ không được phong tước sớm như vậy.

Mà hoàn cảnh của Thiệu Phong hoàn toàn khác với Hữu Hạo,hắn mặc dù dũng mãnh thiện chiến,dù tuổi còn nhỏ nhưng đã được coi trọng,tương lai còn phải gánh vác nhiều trọng trách khó khăn.

Cho nên, lần này tiếp đón vương tử của Thiên Diệp quốc là cơ hội tuyệt hảo để hắn bộc lộ khả năng.

“ Tần Tương, mấy ngày nay sao không thấy ngươi ở cùng một chỗ với Thuộc Phong? Hắn ở đâu? Vì sao chỉ gặp được ngươi mà không gặp được hắn?”

Chạng vạng hôm nay, Hữu Nhàn lại đi tìm Thuộc Phong nhưng cũng không ngoài dự đoán,vẫn là không gặp được hắn.

“ Nương nương,những ngày này vương gia đều bồi vương tử của Thiên Diệp quốc đi thăm thú kinh thành, để hiểu hơn về tình hình của dân gian,người thật sự là bận rộn”

Tần Tương không dám nói thật,chỉ có thể không nói rõ cho nàng biết sự thật là gì mà thôi.

Hữu Nhàn nhíu lông mày.

“ Chỉ là đi dạo kinh thành thôi mà cần nhiều ngày như vậy sao?”

Tần Tương mất tự nhiên nhếch môi,hướng Hữu Nhàn cười gượng.

“ Nương nương ,người không phải không biết Thiên Vũ hoàng triều chúng ta đất đai rộng lớn,kinh thành phồn hoa náo nhiệt,ngay một lúc đi thăm không hết cũng là chuyện bình thường.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.