Phi Thường Quan Hệ

Chương 16




Giản Dật Thu tức giận không nói nổi, cố gắng kiềm chế không động thủ với Giản Tân, bằng không chỉ sợ đem Giản Tân đánh bị thương, ông đứng lên kéo Giản Tân trong ngực Tân Hủy ra một bên, kìm nén cơn thịnh nộ nói: “Ngày mai tao chuyển trường cho mày, mày theo tao về Tô Châu!”

Giản Tân triệt để luống cuống, cậu không ngừng hướng về phía Tân Hủy nhận sai, hy vọng Tân Hủy có thể giữ cậu lại. Tân Hủy lại nói: “Mày cùng ba đi thôi, đừng ở lại làm tao thêm ghê tởm.”

Giản Tân ngốc ra, Tân Hùy nói cậu ghê tởm, mẹ cậu dùng từ ghê tởm nói về cậu?

“Chiều nay, chúng tao đã ly dị rồi.”

Uông Hạo Diên bởi vì bận rộn nhiều việc xin nghỉ, trường học không muốn anh bị chậm trễ bài vở nên chỉ duyệt cho nghỉ nửa tháng, cho nên hai tuần ít nhất phải đi học một ngày.

Anh vẫn không nói cho Giản Tân biết mình bận rộn cái gì, thứ nhất bởi vì chuyện quay phim kia còn chưa xác định, thứ hai là sợ Giản Tân nghĩ ngợi nhiều ảnh hưởng học tập. Nhưng mà anh sắp phải nhập tổ phim rồi, không nói với Giản Tân không được.

Gửi mấy cái tin nhắn không thấy trả lời, gọi điện thoại cũng không nghe, Uông Hạo Diên cả đêm không ngủ, lo lắng nghĩ Giản Tân dần phai nhạt với anh rồi.

Giản Dật Thu đáng lẽ ban đêm ngồi máy bay quay về Tô Châu, nhưng bởi vì chuyện của Giản Tân nên không đi, Tân Hủy ngồi trong phòng ngủ khóc, cậu ngồi trên sô pha cả đêm.

Giản Tân không làm tập, ngẩn người ôm lấy hộp sắt, giấy nhắn và quà đều bị xé vụn ném đi, chỉ có tấm hình kia may mắn còn lại.

Cậu từ hoang mang biến thành hoảng sợ, lại hóa chết lặng, nhìn khuôn mặt tươi cười của Uông Hạo Diên trong ảnh, cậu dường như cảm thấy không có việc gì đáng sợ nữa. Uông Hạo Diên từng nói muốn cùng cậu vào đại học, cùng nhau làm việc sinh hoạt, chuyện của bọn họ chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Giản Tân nghĩ, cậu có chết cũng không cùng Giản Dật Thu quay về Tô Châu, nếu không ngăn được sẽ đi tìm hiệu trưởng, không được nữa sẽ báo cảnh sát, cậu không nghĩ ra biện pháp gì hơn, chỉ nghĩ rằng cậu thích Uông Hạo Diên như thế, không thể tách khỏi Uông Hạo Diên được.

Sáng sớm hôm sau, Giản Dật Thu muốn theo Giản Tân đến trường làm thủ tục chuyển trường, sau khi đến trường trực tiếp lôi Giản Tân đến phòng hiệu trưởng. Thầy chủ nhiệm của Giản Tân nghe tin, cùng hiệu trưởng khuyên nhủ.

“Đã sắp thi đại học, bây giờ chuyển trường sẽ rất ảnh hưởng đến tình trạng của đứa nhỏ, hơn nữa Giản Tân ở trường học tập rất tốt, các giáo viên rất coi trọng nó, vì sao lại muốn chuyển trường chứ?”

Giản Tân không ngừng kêu la không muốn chuyển trường, khiến Giản Dật Thu hết sức tức giận, Giản Dật Thu nắm cổ áo cậu nói: ” Mày không muốn giáo viên và bạn học biết chuyện của mày thì đừng cứng đầu nữa! Thành thật theo tao về Tô Châu!”

Giản Tân biết Giản Dật Thu đang hù dọa cậu, nhưng cậu vẫn chính là không có gan chống lại.

Chuyển trường không phải chuyện ngày một ngày hai, còn phải giải quyết vấn đề hộ khẩu, hiệu trưởng để Giản Tân về lớp học trước, sau đó tiếp tục làm công tác tư tưởng cho Giản Dật Thu.

Trong lớp đã bắt đầu đọc bài, Giản Tân từ cửa bước vào, còn chưa bước đến chỗ ngồi đã thấy Uông Hạo Diên.

Uông Hạo Diên nhìn chằm chằm Giản Tân vào cửa, nửa tháng rồi anh không gặp Giản Tân, trong lòng gấp muốn chết, xúc động quá khiến anh không chú ý tới khác biệt của Giản Tân. Chờ Giản Tân đi tới ngồi xuống, anh trước hết mò tay xuống dưới bàn nắm lấy tay Giản Tân.

“Nhớ tôi không?”

Giản Tân cúi đầu, khe khẽ gật gật.

“Khoảng thời gian học tập có chút thụt lùi sao? Lên lớp không tập trung hả?”

Giản Tân lắc đầu.

“Không có? Lâu như vậy không gặp tôi mà lại không có tí ưu tư nào? Tôi giận đó.”

Giản Tân rốt cuộc cũng quay đầu nhìn Uông Hạo Diên, cậu vừa muốn nói gì, Uông Hạo Diên nắm chặt tay cậu: “Sao lại lạnh thế này? Đã là mùa hè rồi, tôi làm ấm cho cậu.”

Uông Hạo Diên vén đồng phục lên nhét tay Giản Tân vào, còn giả bộ bị lạnh làm run cầm cập. Giản Tân rút tay lại, nói: “Uông Hạo Diên, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Chuyện gì?” Uông Hạo Diên vừa nói xong chuông vào lớp vang lên, mọi người chuẩn bị vào tiết, anh hạ giọng nói với Giản Tân: “Tôi cũng có chuyện này muốn nói với cậu, tan học nói sau.”

Lâu ngày không gặp, Uông Hạo Diên như bị bệnh dính người giai đoạn cuối, kéo Giản Tân tới xó xỉnh nào đó ở sân vận động, hờn giận nói: “Phải ôn thi thời gian học thể dục đều bị chiếm, đáng ghét.”

Giản Tân nghịch hòn đá dưới chân, không trả lời.

Uông Hạo Diên kéo Giản Tân đứng lên vào nơi khuất gió, tra hỏi: “Sao lại mất hứng rồi? Không nói chuyện? Có phải thay lòng đổi dạ rồi không?”

Giản Tân trừng mắt nhìn Uông Hạo Diên: “Thúi lắm.”

“Tôi sai rồi tôi sai rồi,” Uông Hạo Diên bắt nạt người trước mắt, nắm cằm Giản Tân, “Bảo bối, tôi đặc biệt muốn khi dễ cậu, muốn từ rất lâu rồi.”

Giản Tân hé miệng do dự một chút, sau đó hôn lên khóe miệng Uông Hạo Diên.

“Hôn chút vậy thôi sao, nhiều nhiều nữa đi, cái này không tính.”

Giản Tân không để ý, lo lắng hỏi: “Những lời cậu nói đều chắc chắn sao?”

Uông Hạo Diên vẫn không nhận ra lo lắng của Giản Tân, nghĩ rằng Giản Tân đang làm nũng với anh, nói: “Đừng đánh trống lảng nha, tôi để ý hôm nay cậu có lệ với tôi lắm, tôi tổn thương.”

Giản Tân cả ngày tinh thần không tốt, Uông Hạo Diên đoán do áp lực thi cử quá lớn, cũng không trêu cậu nữa.

Sau khi tan học thầy chủ nhiệm gọi Giản Tân ra ngoài, nói: “Ba em khăng khăng bắt em chuyển trường, nhưng mà thủ tục xong xuôi ít nhất phải một tuần, vốn nghĩ sẽ khuyên được ông ấy, nhưng mà giữa chừng ông ấy có điện thoại nên đi trước, nói là công việc có chuyện gấp phải trở về lập tức.”

Giản Tân khẩn thiết nói: “Thầy, em không muốn chuyển trường, nhà trường có thể giúp em không?”

Chủ nhiệm bất đắc dĩ: “Trường học không quyết định thay phụ huynh được, vài ngày tới có thể làm nguôi ngoai đi một chút, dù sao hiện tại chuyển trường cho em không có lợi, rốt cuộc do nguyên nhân gì phải chuyển trường thế?”

Giản Tân không có cách trả lời, cậu không nói được cha mẹ đã ly hôn, càng không nói được chuyện kia.

Trở lại lớp học, trực nhật sinh đã quét tước xong xuôi, Uông Hạo Diên thấy cậu quay về liền nói với trực nhật sinh: “Các cậu về đi, tôi bổ sung bài tập xong sẽ khóa cửa.”

Trực nhật sinh phun tào: “Đem Giản Tân về luôn đi, chờ cậu bổ sung bài của nửa tháng phải mất mấy tiếng.”

Người đi rồi, Giản Tân đem bút trong tay Uông Hạo Diên rút ra, cậu biết rõ Uông Hạo Diên ở đây không để bổ sung bài tập, cậu muốn nói tình hình cho Uông Hạo Diên biết.

Tâm trí của Uông Hạo Diên lại mơ màng nơi nào, anh nhịn đến bực bội, túm Giản Tân đi ra ngoài: “Đi vệ sinh với tôi, trời tối quá tôi sợ.”

Trường học không còn ai, hành lang nhà vệ sinh được quét dọn sạch sẽ xong đã tắt đèn, đen kịt một mảnh. Uông Hạo Diên mở đèn trong góc khuất nhất, sau đó kéo Giản Tân vào buồng vệ sinh.

“Tôi không đi…” Giản Tân mờ mịt không biết nguyên nhân, chưa nói xong đã bị Uông Hạo Diên ép lên cửa cắn môi, cậu theo phản xạ rên rỉ một tiếng, sau đó nghiêng đầu né tránh.

“Giản Tân, đừng sợ.”

Giản Tân hồi hộp muốn chết: “Có người thì sao? Chúng ta đi thôi…”

“Không có ai đâu, nhắm mắt lại.”

Uông Hạo Diên nói thế nào cậu liền theo thế đấy, môi bị mút lấy, sau đó đầu lưỡi Uông Hạo Diên luồn vào trong miệng cậu. Giản Tân không nhịn được vòng tay ôm lấy cổ Uông Hạo Diên, hai gò má cùng hai vành tai đỏ bừng.

Hai tay Uông Hạo Diên nắm thắt lưng Uông Hạo Diên trượt xuống dưới, mở thắt lưng đem quần của Giản Tân kéo xuống ngang hông, Giản Tân đưa tay ngăn lại bị Uông Hạo Diên một tay bắt lấy cổ tay.

“Không được… Tôi không muốn…”

Giản Tân có chút sợ hãi, nhưng nhiều hơn là khổ sở, cậu có rất nhiều điều muốn nói với Uông Hạo Diên, nhưng mà Uông Hạo Diên cứ không cho cậu cơ hội, một lần nữa chặn môi cậu, đồng thời đưa tay bao lấy vật nhỏ giữa hai chân cậu.

Uông Hạo Diên dày vò Giản Tân, chờ Giản Tân có cảm giác liền nhanh tay hơn, lòng bàn tay không ngừng ma xát đỉnh vật nhỏ, cơ thể ngây ngô của Giản Tân không chịu được mà run rẩy, sau đó bắn ra lòng bàn tay Uông Hạo Diên.

“Bảo bối, muốn đem lần đầu tiên cho cậu.”

Uông Hạo Diên nói xong đem dịch trắng trên tay với đến mặt sau của Giản Tân, đem người ôm lấy hơi nâng mông Giản Tân lên, Giản Tân bám bả vai Uông Hạo Diên, bối rối tiếp nhận đụng chạm của Uông Hạo Diên.

Địa phương chưa từng bị chạm qua kia khép chặt, Uông Hạo Diên thử đẩy một ngón tay vào hết sức khó khăn, anh hôn nhẹ lên tai Giản Tân hỏi: “Có đau không?”

Giản Tân rất đau, nhưng lại dối lòng lắc đầu.

Ngón tay gia tăng lực đạo khiến cậu càng đau hơn, đôi mắt Giản Tân ửng đỏ ngập nước, lúc cậu chịu không nổi nữa, Uông Hạo Diên lập tức rút ngón tay ra.

Cậu cảm nhận được thứ kia của Uông Hạo Diên đặt ngay mông cậu, cậu cố gắng thả lỏng, cắn lên bả vai Uông Hạo Diên.

Mặt sau được mở rộng hơn, Giản Tân đau muốn chết, Uông Hạo Diên gắt gao ôm cậu, vuốt ve cậu thực hiện lần đầu tiên của bọn họ. Mồ hôi ròng rã, Giản Tân run rẩy một thoáng, Uông Hạo Diên tăng tốc ra vào bên trong cậu, cuối cùng rút ra bắn ở bên ngoài.

Uông Hạo Diên thở dốc một lát, nhẹ nhàng hôn lên nước mắt của Giản Tân, sau đó giật nước xả bồn cầu.

“Giản Tân, ngày mai tôi phải quay phim, có thể đến ngày thi mới gặp lại.”

Hai hàng nước mắt vừa được hôn đi của Giản Tân lại chảy xuống, cậu buông tay ra, tự mình mặc quần, không biểu tình nói: “Hóa ra lời mọi người nói đều là sự thật, chỉ có tôi ngu ngốc.”

“Vẫn chưa nói với cậu, là tôi không tốt.” Uông Hạo Diên sửa lại quần áo, nhịn không được hôn hôn cậu: “Cậu thì sao? Muốn nói với tôi chuyện gì?”

“Không… có gì.”

Muốn nói với cậu, gần đây mỗi ngày tôi đều phải về nhà một mình, rất cô đơn.

Ba mẹ ly hôn rồi, tôi rất đau lòng.

Chuyện của chúng ta ba mẹ đã biết, muốn đưa tôi đi.

Hóa ra lời cậu nói trước kia không chắc chắn, cho dù là cậu có thích tôi.

Trong nhà chỉ còn lại Tân Hủy, Giản Tân bỏ cặp sách xuống đến bàn ăn ngồi xuống ăn cơm, hạ thân cậu rất đau, đau đến chảy mồ hôi lạnh.

Tân Hủy không nói lời nào, qua một đêm bà tiều tụy đi rất nhiều, bà yêu Giản Tân, nhưng không thể chấp nhận được chuyện kia, cho nên thà để Giản Tân đi còn hơn để Giản Tân tiếp tục sai lầm.

Giản Tân ăn cơm xong nói: “Mẹ, con đồng ý đi theo ba.”

Di động nóng dần lên, Giản Tân cuộn người trong chăn không tiếng động mà khóc, gối đầu không biết do dính nước hay do nước mắt mà ẩm ướt, Uông Hạo Diên ở bên kia trầm mặc thật lâu, không cách nào dỗ dành.

Anh rốt cuộc cũng hiểu lời nói của Giản Tân có ý gì, hoặc có thể nói anh rốt cuộc cũng nhớ tới những lời nói của chính mình. Cùng nhau thi đại học, cùng nhau trốn tiết, cùng nhau tốt nghiệp, cùng nhau mua một căn hộ, lại cùng nhau ngủ một giấc.

Lời anh nói, nửa phần thật lòng, nửa phần trêu cậu, anh nghĩ cậu sẽ nhận ra, nhưng cậu lại đem từng câu từng chữ tin tưởng thành sự thật.