Phi Tử Của Ca Ca

Chương 35




“Muội muội, không cần ngươi đi. Liên nhi, ngươi đi! Bây giờ phải đi, đi nhanh về nhanh!”

Mai Tuyết Tình ánh mắt sắc bén vô cùng, trừng mắt ngó Liên nhi.

Con cọp không phát uy, thật sự thành mèo bệnh rồi!

Mai Tuyết Tình trong mắt long lanh nước như dấy lên mưa rền gió dữ .

Công chúa đối với hạ nhân luôn luôn đều tốt, như thế nào vì một người chẳng mảy may liên can gì, lại tức giận với hạ nhân của mình?

Xem ra công chúa thật sự tức giận rồi, Liên nhi chạy đi nhanh như chớp.

Thời gian chưa đến nữa nén hương, Liên nhi thở hỗn hển chạy trở về.

Mai Tuyết Tình nhìn thấy Liên nhi nhanh chóng trở về, mỉm cười tán thưởng.

Liên nhi cũng ngại ngùng nở nụ cười.

Lúc bấy giờ hết thảy, tiểu Phượng cùng tiểu Thúy cũng dõi mắt nhìn thấy, xem ra công chúa thật tốt!

Có thể hầu hạ một chủ tử như vậy, đều là phúc khí đã tu luyện từ kiếp trước.

Dược cao mát lạnh, bôi lên chỗ bị đau, hiệu quả nhanh chóng, máu lập tức ngưng chảy, chỗ bị sưng tấy cũng dần dần giảm xuống.

Hai người quỳ rạp xuống đất, “bang, bang” dập đầu, ngẩng đầu lên, “Đa tạ công chúa, đa tạ công chúa…” Hai người rơi lệ đầy mặt.

Vào cung nhiều năm như vậy, lần đầu có người đối với các nàng tốt như vậy, quan tâm các nàng như vậy, chiếu cố các nàng như vậy.

Công chúa giống như tỷ tỷ của các nàng vậy.

Ở trong cung, bị chủ tử các đánh thành thói quen rồi, bị các cung nữ khác khi dễ quen rồi, đột nhiên, có một người đối tốt với các nàng, các nàng đều quả thực ở trong tình cảnh vừa mừng vừa lo. Người này đối với mình rất tốt, cũng không phải người nào khác, chính là công chúa mà Hoàng thượng thương yêu nhất.

Hai người vốn là quỳ gối mãi không đứng lên, muôn vạn lần cảm tạ thiên ân.

“Mau đứng lên… Mau đứng lên…” Mai Tuyết Tình nâng hai người dậy, “Mau trở về đi thôi… Chủ tử các ngươi tìm không được các ngươi, rất sốt ruột đấy!”

Nàng muốn nói, chủ tử các ngươi tìm không được các ngươi, trở về, các ngươi sẽ còn bị đánh nữa. Lời nói vừa đến đầu lưỡi, lại nuốt xuống trong lòng, hai người vừa mới bị kinh hãi, đừng làm cho các nàng trong lòng tạo thêm áp lực nữa.

“Tạ ơn công chúa…”

“Đừng cám ơn, đây là chút tâm ý, nhớ trong lòng là được rồi! Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không thể nói ra , ta trợ giúp các ngươi thoa thuốc, đối với bất luận kẻ nào cũng không thể nói, nhớ kỹ chưa?”

“Dạ vâng, công chúa… Cảm tạ công chúa…” Hai người cuối cùng hướng về phía Mai Tuyết Tình dập mạnh đầu xuống đất cảm tạ, sau đó đứng lên xoay người vội vã đi dần dần biến mất dưới ánh trăng. Vẫn trông theo các nàng cho đến khi thân ảnh hoàn toàn chìm ngập trong bóng đêm, Mai Tuyết Tình mới quay đầu lại hỏi : “Liên nhi, thấy các nàng vừa dập đầu vừa nói lời cảm tạ, ngươi có suy nghĩ gì?”

“rất vui..” Liên nhi sẽ không biểu đạt ra giống như thế, nhưng mà, nàng trong lòng vốn rất vui vẻ. Có thể trợ giúp người khác, lại làm cho người khác giác ngộ, cảm giác này thật tốt.

“Được rồi, cái này kêu là tặng người hoa hồng, tay còn lưu lại hương thơm mát!” Cảm giác chính mình nói chuyện có chút bề trên rồi, Mai Tuyết Tình đổi giọng nói: “Người chẳng phải thánh hiền, ai chẳng có lỗi biết sai thì tốt rồi! Chúng ta đối với người khác tốt, người khác sẽ đối với chúng ta tốt, chúng ta cần phải thông hiểu thì trong lòng bình thãn, chân thành khoan dung rộng lượng cư xử với người ngoài.“

Ba người vừa đi, Mai Tuyết Tình vừa mượn đề tài để nói chuyện của mình, giáo dục Liên nhi, “Không nên theo người khác học như thế nào hại người, làm thế nào chê cười người khác, người khác có khó khăn, chúng ta có thể giúp đỡ một ít. Nhớ kỹ, làm người ác nhất định diệt vong!”

Liên nhi mặc dù nghe được cái hiểu cái không, nhưng là, những lời công chúa nói đại khái ý tứ vốn là rõ ràng rồi, chính là muốn làm tốt mọi việc, phải trợ giúp người khác.

“Các nàng cùng chủ tử bọn họ đều xấu xa như vậy, ta không muốn trợ giúp bọn họ!” Liên nhi vẫn còn có chút luẩn quẩn trong lòng.

“Chúng ta đừng học cùng các nàng ấy, người mãi bơi trong lòng tốt quá mức sẽ bị chết đuối, người chơi đùa với lửa nhất định tự thiêu!” Mai Tuyết Tình dạy Liên nhi.

“Công chúa, chúng ta làm chuyện tốt, tại sao không cho nói ra ?” Liên nhi càng ngày càng không hiểu được tâm tư của công chúa.

“Nha đầu ngốc…” Mai Tuyết Tình rút ra một tay, học bộ dáng Hạng Ngạo Thiên gõ chính đầu mình, gõ gõ lên đầu của nàng, giải thích: “Nếu như, mẫu thân của ngươi đánh ngươi, mẫu thân ngươi nguyện ý cho ngươi đi ra ngoài nói sao? Cái này gọi là chuyện xấu trong nhà không thể nói ra ngoài. Ngươi còn nhỏ, lớn lên chút nữa lúc đó tự sẽ minh bạch thôi!”

Người giật mình nhất chính là Ngạo Mai, nàng quả thực vốn là khiếp sợ, tỷ tỷ lúc nào hiểu được nhiều đạo lý như vậy? Làm cho người ta nghi hoặc.

Ba người nói nói cười cười một chút khi trở lại Vô Tâm cung, đã là lúc thắp đèn.

Đem đống cây ngãi để ở ngoài cửa, ba người tiếp tục cười nói hướng vào bên trong.

Đứng ở bên trong sau cánh cửa là tiểu Đào, thấy công chúa đã trở về, vội vàng dùng tay ra hiệu. Nàng khoát khoát tay, ý bảo công chúa nói chuyện nhỏ một chút, vừa chỉa chỉa ngón tay chỉ vào phòng trong, gắng sức dẩu môi, ý bảo bên trong có người.

Mai Tuyết Tình lập tức hiểu rõ, khẳng định vốn là hoàng thượng tới.

Ba người vội thấp âm lượng, vội vội vàng vàng phủi tay dính đầy bùn đất, sau đó, vừa lại hấp tấp phủi phủi bụi đất trên người.

“Hoàng thượng đến đây lúc nào vậy?” Mai Tuyết Tình khẽ khàng hỏi tiểu Đào.

“Hỏi nàng ta làm cái gì, trực tiếp hỏi ta không phải được sao?” Hạng Ngạo Thiên đã ra tới đứng ở phía sau ba người.

Kỳ lạ, hắn như thế nào luôn xuất quỷ nhập thần?

“Nô tỳ thỉnh an Hoàng thượng…” Liên nhi vội vàng quỳ xuống.

“Hoàng huynh…” Ngạo Mai chỉ có hạ bái.

“Ca… …” Mai Tuyết Tình cười khan hai tiếng, không nói gì mà chống đỡ.

“Tất cả hãy bình thân…” Hạng Ngạo Thiên xách qua một cái ghế ngồi xuống.

“Làm cái gì mà Tối như thế này mới vừa về?” Nghe không ra sắc thái tình cảm trong giọng nói Hạng Ngạo Thiên.

“Chúng ta ra ngự hoa viên dạo chơi một chút… Đi ngự hoa viên chơi một chút…” Mai Tuyết Tình trả lời.

“Sao lại về trễ như vậy?” Vẫn là giọng nói bất động thanh sắc

“Cảnh sắc đẹp, nhân tiện muốn chơi đùa nên đã quên…” Hỏi cái này để làm gì, hôm nay cũng không làm chuyện gì sai, hắn như thế nào khuôn mặt cứng nhắc, đủ để dọa người.

“Liên nhi… Thật vậy sao?” Hạng Ngạo Thiên chuyển hướng hỏi Liên nhi.

Liên nhi nhìn về phía Mai Tuyết Tình.

Mai Tuyết Tình gật đầu.

“Đúng vậy… Khải bẩm đúng vậy thưa Hoàng thượng!” Liên nhi có chút chột dạ, công chúa tại sao muốn nói xạo hả, rõ ràng là vừa rồi làm chuyện tốt, còn không dám nói, khiến cho giống như kẻ trộm.

“Ta đây như thế nào nghe nói, Liên nhi đi tìm Khai ngự y? Liên nhi… Mau nói thật…” Hạng Ngạo Thiên đập một cái lên bàn.

Hắn chạm mặt Khải ngự y, lão ngự y nói với hắn, công chúa bị thương, liền vội vàng cấp bách chạy tới.

Không nghĩ tới, ngươi dường như không có việc gì, mới từ bên ngoài trở về, vẫn còn cười cười nói nói, làm hại hắn lo lắng suông.

Liên nhi bị hù dọa lạnh run, không ngừng nhìn Mai Tuyết Tình, trong lòng thầm hy vọng, chính công chúa nếu không ra mặt, nàng phải bị Hoàng thượng phạt đánh.

Bản năng kéo Liên nhi đứng lên ra phía sau lưng mình che chở, Mai Tuyết Tình vội nói “Ca… Ta kêu nàng đi … Ta bị quẹt làm sướt da tí xíu…” .

Hung dữ đúng là hung dữ, thấy Hạng Ngạo Thiên tức giận đứng lên, Mai Tuyết Tình cũng e ngại ba phần, lại càng không nói đến Liên nhi. Bất quá, Mai Tuyết Tình rốt cục cũng hiểu rõ nguyên nhân Hạng Ngạo Thiên nổi giận rồi.

Là do quan tâm đến thương thế của nàng! Trong lúc nhất thời, Mai Tuyết Tình trong tâm như có một dòng nước ấm áp chảy qua.

Hắn là quan tâm nàng, lưu tâm đến nàng, có chút tiếc nuối người mà hắn thật sự quan tâm chính là muội muội Hạng Ngạo Sương của hắn, không phải nàng Mai Tuyết Tình!

Mai Tuyết Tình trong tâm có chút mất mát.

“Bị thương ở chỗ nào rồi? …” Hạng Ngạo Thiên trong lời nói bộc lộ đích thực bộc lộ sự lo lắng.

“Lại đây, ta xem xem…” Hắn ý bảo nàng đi đến trước mặt hắn.

Ngạo Mai cùng Liên nhi đều vì Mai Tuyết Tình bịa đặt mà vã mồ hôi.

Làm chuyện tốt, còn muốn nói xạo, nhìn ngươi như thế nào tự bào chữa!

“Ca…” Mai Tuyết Tình chầm chậm di động cước bộ đi về phía trước, đồng thời, động não suy nghĩ, nghĩ tới đối sách tiếp theo.

“Ca…” Vừa nhìn mạnh bạo không được, liền tranh thủ thời gian dùng chính sách nhu hòa mềm mỏng lung lạc.

Mai Tuyết Tình chuyển tới phía sau Hạng Ngạo Thiên, thay hắn nhẹ nhàng đấm vào lưng.

“Ca… , ta chỉ là bị thương chút xíu, không có gì đáng ngại, nhưng thật ra chính ngươi, phải cần chú ý nhiều đến thân thể hơn, không cần phải…, việc gì cũng phải tự làm lấy, hãy để cho các thần tử đảm nhiệm, đã có thuộc hạ bọn họ đi làm!”

Mai Tuyết Tình nghĩ muốn hết mọi biện pháp, nghĩ muốn làm cho Hạng Ngạo Thiên thay đổi sự chú ý, “Long thể là quan trọng, quốc sự thiên hạ sự tình cũng đủ làm cho ngươi phiền lòng rồi…”

Hừ, tiểu nữ nhân này, ngang nhiên đối với hắn bắt đầu thuyết giáo, bất quá, nhưng thật ra nghe rất xuôi tai, nàng nếu thật sự quan tâm hắn thì tốt rồi, mà không phải như bây giờ trình bày qua loa hắn.

“Rốt cuộc bị thương ở chỗ nào rồi… Đừng ở chỗ này giả bộ săn sóc mà nói chuyện khác!”

Hạng Ngạo Thiên một lòng vẫn không chịu bỏ qua nàng, hắn thật sự lo lắng đến chính là thương thế của nàng.

Thật là, có như vậy mà kinh hãi sao?

Lúc còn bé, không ít lần bị răn dạy đánh đòn, đều là chuyện thường như cơm bữa, giờ thân phận biến thành công chúa, bắt đầu được chìu chuộng, Mai Tuyết Tình âm thầm oán giận Hạng Ngạo Thiên chuyện bé xé ra to.

“Cái kia… Ca… Bị thương ở chỗ không tiện xem, là… là ở mông…” (Tỷ ấy thật viện cớ hay quá..)

Mai Tuyết Tình nhìn Ngạo Mai cùng Liên nhi nháy nháy mắt, ý bảo các nàng phụ họa.

Ngạo Mai cùng Liên nhi cũng đứng ngây người ngó, thấy Mai Tuyết Tình nhìn các nàng nháy mắt, vội vàng nói: “Đúng vậy… Đúng vậy… !”

Công chúa này, nói xạo vậy mà ngay cả hai tròng mắt cũng không chớp, trơ hai mắt nhìn mà nói dối.

“Cái gì? Ở mông?” Hạng Ngạo Thiên cao giọng nói.