Phi Tử Của Ca Ca

Chương 45




Trong Vô Tâm cung.

Sau khi xác định Liên nhi và cung nữ đều đã ngủ say, Mai Tuyết Tình lại lấy ra quần áo ngắn mặc vào, mặc xong rón ra rón rén hướng về phía hồ nước đi đến.

Chuyện phát sinh ban ngày, làm cho Mai Tuyết Tình ý thức được, phải nghĩ biện pháp rời khỏi hoàng cung, rời khỏi Hạng Ngạo Thiên.

Mở ra trước mặt nàng có hai con đường.

Một vốn là tìm cách trở lại thể kỷ hai mươi mốt, đây là biện pháp tốt nhất.

Như vậy, ngoài chuyện của hắn, thì có thể mọi chuyện đã chấm dứt.

Cái gì cửa hiệu không cửa hiệu, hắn thích bán thì cứ bán cho người nào muốn mua đi!

Thứ hai là trong vòng 3 ngày này, nếu như không tìm được được lối ra quay về thế kỷ hai mươi mốt, như vậy, nàng cũng chỉ có thể mua lại cửa hiệu nọ bắt đầu việc buôn bán.

Dựa vào bản lãnh của chính mình nuôi sống bản thân mình.

Dù sao cũng có thể cách này có chút khó khăn, cũng nên tránh xa các phi tần cùng Hạng Ngạo Thiên một chút.

Sau này, có cơ hội, lại sẽ nghiên cứu tìm biện pháp quay trở lại thế giới hiện đại.

Nhưng mà, ba nghìn hai lượng bạc lận! Đi nơi nào gom góp đây!

Chỉ mong ở trong vòng 3 ngày có thể trở lại thế kỷ hai mươi mốt, như vậy nàng cũng không cần vì dùng đến ba nghìn hai lượng bạc mà buồn phiền nữa!

Khí trời vẫn oi bức, sẽ có mưa to đây!

Ánh trăng sáng trong một màu bàng bạc như ngọc, bị một tầng mây dày che lấp.

Gió từ nơi xa thổi đến, mang theo hơi nước lành lạnh.

Lúc đó, cũng vào ngày mưa, rơi xuống hồ, vừa lại từ trong hồ xuyên qua, lạc tới Thiên Long Hoàng triều.

Mai Tuyết Tình cho rằng, tháng này trời tối mưa đêm, hẳn là sẽ có thu hoạch.

Nói không chừng, có thể từ ở trong cơn mưa to tầm tã, có thể dễ dàng trở lại thế giới hiện đại.

Nói như vậy, từ đó trở đi, nàng sẽ không bao giờ phải lo lắng đề phòng, nơm nớp sống trong lo sợ nữa.

Nói lời khách sáo, thật cũng không có cách nào cáo biệt cùng Liên nhi và Ngạo Mai các nàng rồi, chỉ mong các nàng sau này cũng có thể có được cuộc sống tốt.

Sau khi mình lạc tới nơi này, cũng đã làm cho các nàng tăng thêm không ít phiền toái rồi, không cách nào bày tỏ sự cảm ơn của mình

Nghĩ vậy, Mai Tuyết Tình trong lòng có chút chua xót khổ sở. Nàng lưu luyến không rời đi, quay đầu ngó lại lần cuối, nơi nàng từng sinh sống mấy tháng qua, sau đó, nhanh chân hướng về phía hồ nước đi đến.

Một thân ảnh cao lớn, một đôi mắt có thần sáng lấp lánh từ một nơi bí mật gần đó, đuổi theo Mai Tuyết Tình.

Rốt cuộc không lưu tình chút nào mưa rơi xuống như trút nước.

“Ba.. ba…” Từng hạt mưa rơi xuống đánh vào trên tay, phần da thịt phơi bày, giống như kim châm nhoi nhói đau.

Nột trong khoản thời gian ngắn, nước đọng chảy tràn lan, trong hồ nước từng hạt mưa rơi xuống dữ dội, trên mặt nước nổi lên tầng tầng bong bóng nước.

Cây trồng bên hồ nước bị gió lớn tàn phá, lá cây lả tả rơi rụng đầy mặt đất.

Trong hồ hoa sen bị gió lay động, đều oằn xuống, nằm rạp trên mặt nước.

Mai Tuyết Tình lần cuối liếc mắt nhìn lại hướng Vô Tâm Cung cung một cái, không chút do dự nhảy vào trong hồ.

Thật là lạnh!

Còn kèm theo mùi mưa làm gay mũi.

Cũng không như lần trước thoải mái như vậy!

Trong làn nước đục ngầu, tầm nhìn so với lần trước còn kém hơn!

Mai Tuyết Tình thật sâu hít vào một hơi lớn không khí, lặn vào trong nước.

Nàng lần mò, hy vọng có thể gặp được luồng khí thần bí lần trước, đem nàng kéo vào đáy hồ.

“Xôn xao…” Trãi qua mấy lần lặn xuống thăm dò, cố chịu đựng đến lúc chịu không nổi, Mai Tuyết Tình rẻ nước ra trồi lên, tham lam hít thở thật sâu.

Một tia chớp cắt ngang bầu trời đêm, nối tiếp mang theo một tiếng sấm vang rền làm đinh tai nhức óc.

Mai Tuyết Tình bị dọa sợ đến phát run.

Đột nhiên, một tia chớp từ trên không trung đánh thẳng vào trên mặt hồ nước. Tiếng sấm cũng đồng thời vang lên.

Mai Tuyết Tình vội vung hai tay, hết sức cố gắng hướng về phía bờ bơi đến. Tiểu hài tử cũng đều biết, thủy vốn là chất dẫn điện.

Ngày mưa, cần phải hết sức cẩn thận tránh bị sét đánh trúng. Ở trong nước, lại càng nguy hiểm rồi!

Mai Tuyết Tình cũng ý thức được điểm này rồi, nhưng mà, đã chậm!

Đáy hồ có cái gì đó gắt gao đem mắt cá chân của nàng cuốn lấy!

Chẳng lẽ là luồng khí thần bí nọ xuất hiện rồi?

Mai Tuyết Tình hít vào thật sâu một hơi không khí, lần nữa lặn vào trong nước.

Cái gì cũng nhìn không thấy, Mai Tuyết Tình chờ luồng khí thần bí nọ đem nàng mang đi.

Thế nhưng, khi nàng lặn vào trong nước, khí lực thần bí nọ cũng vậy mà biến mất.

Lặp đi lặp lại thí nghiệm mấy lần, Mai Tuyết Tình ý thức được, không phải là cái gì khí lực thần bí!

Vốn là rong rêu! Hẳn là chính xác là cây rong theo luồng nước đã quấn vào mắt cá chân của nàng cuốn lấy rồi!

Vừa lại một tia chớp lóe lên, tiếp theo là tiếng sấm vang rền!

Tia chớp âm u phóng ra ánh chớp sáng lòe chói mắt, tiếng sấm liên tiếp lại vang lên bên tai.

Nàng luống cuống!

Nàng dùng hết khí lực bơi về phía trước, muốn tránh thoát khỏi sự vướng víu của rong rêu. Trong lúc luống cuống, miệng bị sặc nước.

Nàng dùng sức vung vẫy hai tay, “Răng rắc…” Một tiếng nổ, cùng lúc tức thì, Mai Tuyết Tình nhảy ra khỏi mặt nước, vững vàng rơi trên mặt đất. Chân giẫm lên trên mặt đất, Mai Tuyết Tình mới mở mắt, nhìn mọi thứ trước mắt.

“Ngươi… ngươi cứu ta?”

Tuy rằng trời tối tăm, thế nhưng, nam nhân kia tay đỡ lấy hai vai Mai Tuyết Tình, nàng có thể thấy rõ dung mạo buồn bã của nam nhân kia.

Vầng trán cao rộng, lông mày kiếm đen rậm, đôi mắt sâu thẳm không lường được, sóng mũi cao thẳng thắn hơn nữa đôi môi hơi mỏng, phối hợp ngũ quan trông rất tuấn tú.

“Ngươi là ai? Bản cung như thế nào chưa từng thấy ngươi?” Đoán trước hắn hẳn là một gã thị vệ bình thường trong cung, Mai Tuyết Tình trấn định tâm tình hỏi.

Nam nhân kia không nói lời nào, bình tĩnh nhìn nàng.

“Ngươi tên là gì? Ngày mai, Bản cung khải tấu Hoàng thượng, ban thưởng xứng đáng cho ngươi!”

“Nghĩ muốn thưởng cho ta cái gì? Tiền tài? Mỹ nữ? Hay là giang sơn?” Nam nhân kia mở miệng nói.

“Ngươi sao ngạo mạn như thế, ngang nhiên xuất khẩu cuồng ngôn! Niệm tình ngươi cứu bản cung một mạng, ta không truy cứu,” không đúng à, Mai Tuyết Tình thay đổi ý nghĩ vừa nghĩ, ở nơi này ban đêm mưa to như trút nước, một người thị vệ bình thường như thế nào có thể đi lại chung quanh?

“Nói! Ngươi rốt cuộc là người phương nào, nếu không, bản cung gọi người tới!”

“Ngươi sẽ không gọi đâu! Ngươi muốn cho trong cung mọi người chứng kiến ngươi cái dạng này sao? Ngươi muốn cho mọi người đều biết đến bí mật của ngươi sao?”

“Ta… Ta là công chúa, bất luận nhếch nhác thảm hại cỡ nào, ta cũng là công chúa. Công chúa!” Mai Tuyết Tình nhấn mạnh thân phận của chính mình, cổ võ chính mình không nên chột dạ, nàng chính là công chúa, chính là hàng thật giá thật công chúa!

“Ngươi là công chúa sao?” Nam nhân trả lời lại một cách mỉa mai,

“Rét…” một tiếng, Mai Tuyết Tình trên vai y phục bị xé rách, lộ ra bả vai trắng nõn mềm mại.

Nam nhân kia đưa bàn tay to xoa nhẹ lên bả vai Mai Tuyết Tình.

“Ngươi không phải là công chúa thật sự!”

Liếc mắt nhìn bả vai Mai Tuyết Tình một cái, nam nhân nọ càng thêm khẳng định.

“Ngươi… Ngươi muốn làm gì?”

Gặp phải sắc lang rồi, Mai Tuyết Tình phản ứng đầu tiên chính là giơ lên chân, hướng về phía hạ bàng của nam nhân kia đá vào.

Nam nhân phản ứng so với nàng còn nhanh hơn, giơ tay chịu đau bắt được chân của nàng, đem nàng vắt ngang ôm lấy, trốn sau một gốc cây đại thụ.