Phi Tử Của Hoàng Thượng Cưới Vợ

Chương 45: Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi mốt) Vân Yên (Thượng)




“Khi ta quen Vân Yên ta mới mười lăm tuổi. Ngày đó mứt quả ở chợ cứ như muốn đối nghịch với ta, hại ta tìm cả nửa ngày vẫn không thấy nơi đâu bán cả, nhưng ta lại rất muốn ăn. Cũng may sau đó thật vất vả mới tìm thấy một chỗ, ta bèn chạy nhanh xông tới, không ngờ lại có người nhanh chân hơn, mua cây mứt quả cuối cùng đi. Người mua chỉ là một tiểu cô nương, ta mới chạy lại thương lượng với nàng, hy vọng nàng bán lại cho ta cây mứt quả trên tay đó, một cây mứt giá năm đồng, ta đưa cho nàng một lượng vàng mà nàng chết sống vẫn không chịu bán cho ta, nói là tiểu thư nhà nàng muốn ăn, cho nên không bán. Ta quyết định quay về chung với nàng, trực tiếp tìm tiểu thư nhà nàng thương lượng!”

Ăn xong chén bánh trôi nước, nàng như được tiếp thêm khí lực để kể chuyện.

Chuyện xưa chỉ vừa mới bắt đầu đã khiến ta cười thầm, người này từ nhỏ đến lớn vẫn luôn hồ đồ như thế! Chỉ vì một cây mứt quả mà lại đi giành với một tiểu cô nương ngay trên đường, giành không được cuối cùng còn đi theo người ta về nhà, người không biết chuyện chỉ sợ còn tưởng rằng nàng đang dụ dỗ tiểu cô nương kia nữa đấy.

“Ta đi theo tiểu cô nương kia quẹo trái quẹo phải một lúc lâu thì đi tới một nơi nào đó rất là náo nhiệt, bảng hiệu ngay cửa ghi là” Ỷ Hương lâu “, thoạt nhìn rất xa hoa, nhưng mà bên trong hương vị rất nặng nề, mới bước vào ta đã nhảy mũi liền mấy cái, dùng tay áo che mũi lại mới hít thở nổi. Ta đang muốn đi theo tiểu cô nương kia lên lầu, thì lại có một cơ thể vừa béo vừa to chắn ngang trước mặt, vùng bụng tròn quay còn dính chặt lấy mặt ta. Ta cứ nghĩ người đó đang mang thai, nhưng ngẩng đầu nhìn thì thiếu chút nữa đã hù chết ta rồi, nếu nàng thật sự mang thai, thì đứa nhỏ bị sinh ra kia nhất định mặt mũi sẽ rất đáng sợ.”

Nàng nhắc đến người này, thân thể lại run lên vài cái, cứ như đang nhớ lại chuyện ngày đó, sợ run cả người.

“Người kia chính là tú bà Cúc tỷ. Nàng chọt chọt vai ta, nói:” Muốn lên lầu cũng được, nhưng Vân Yên cô nương của chúng tôi không phải bất cứ ai cũng có thể gặp được đâu, gặp một lần một trăm lượng, rồi còn phải hỏi xem Vân Yên có chịu gặp ngươi không nữa, nếu nàng không chịu thì ngươi cũng không được lên “”

“Vì mứt quả mà ta lập tức rút ra ngân phiếu, quyết tâm chiến đấu đến cùng với đại nương đáng sợ này!”

Tú bà Cúc tỷ tuy nhan sắc quả thật không đẹp lắm, nhưng bị nàng cường điệu lên thành một đại nương đáng sợ, làm cho ta không khỏi thương cảm cho vị tú bà kia. Du côn cắc ké thật không hỗ là một đứa nhỏ bát quái cực kỳ nổi danh, che bai nhan sắc người ta chưa tính, còn rủa tiểu hài tử người ta sinh ra nhất định sẽ thực đáng sợ, ngày thường chắc nàng toàn dành tám phần đầu óc suy nghĩ mấy chuyện này quá.

“Rồi Cúc tỷ đi lên lầu với tiểu cô nương kia, sau lại chạy xuống dưới bảo ta lên đi, khi nàng chạy đống mỡ trong người nàng cũng chạy theo, rung rung thật đáng sợ, nàng còn cười với ta, hại ta về nhà gặp ác mộng mấy ngày liên tiếp. Khi đứng trước cánh cửa phòng trên lầu, có một người lập tức đi ra, đó chính là Vân Yên, khi đó ta căn bản không nhìn mặt nàng, một lòng một dạ chỉ nhìn cây mứt quả tỏa sáng như ánh mặt trời kia, nước miếng chảy đầy ra ngoài. Ta hỏi nàng xem bán nó cho ta được không. Nàng suy nghĩ một chút rồi đáp là được. Trong lòng ta mừng lắm, sợ nàng đổi ý nên lập tức giựt mứt quả bỏ vào miệng ăn, ta còn nhớ mứt quả ngày đó ngon đến cỡ nào a. Rồi từ đó ta mới quen Vân Yên.”

Đúng là tên du côn cắc ké, ngày đó rốt cuộc nàng quen biết Vân Yên cô nương, hay là chỉ quan tâm đến hương vị của mứt quả? Nói đi nói lại thì chuyện liên quan đến Vân Yên cực kỳ ít, ngay cả nàng hình dung Vân Yên cô nương ra sao cũng không nghe được một chữ, chỉ toàn nghe kể về mỹ vị của mứt quả rồi những chuyện không đáng quan tâm khác, còn lại đại bộ phận toàn là những từ ngữ hình dung chẳng tốt đẹp gì của nàng đối với Cúc tỷ.