Phía Bên Kia Nửa Đêm

Chương 24: Vụ án Athens 1947



Năm tiếng đồng hồ trước khi bắt đầu vụ án hình sự xử Noelle Page và Larry Douglas, gian phòng số 33 tại toà án, Arsakien ở Athens đã chật ních người đến dự. Toà án đặt trong một ngôi nhà to bằng đá xám, choán cả một khối vuông trên phố Trường Đại học Tổng hợp và Standa.

Trong số ba chục phòng xử án ở toà nhà này chỉ có ba phòng được giành để xử các vụ án hình sự: đó là các phòng số 21, 30 và 33. Người ta chọn số 33 cho vụ án này vì đây là con số lớn nhất. Các hành lang bên ngoài phòng số 33 đã chật đầy người, cảnh sát vận sắc phục xám, sơ mi xám được bố trí ở hai cửa vào để kiểm soát đám người tới xem.

Ngay trong năm phút đầu, quán bán bánh mì kẹp nhân ở ngoài hành lang đã bán sạch hàng, và trước phòng gọi điện thoại một hàng người dài đang đợi đến lượt được nói.

Cảnh sát trưởng Georgios Skouri đang đích thân đi kiểm tra hai lực lượng bố trí bảo vệ an ninh. Chỗ nào cũng thấy nhan nhản phóng viên. Skouri cố làm sao cho hình ảnh ông luôn luôn được chụp ở vị trí thấy rõ nhất. Phải có diễm phúc lớn lắm mới lấy được giấy mời vào trong phòng xử án. Nhiều tuần lễ trước đây các thành viên của hội đồng thẩm phán Hy Lạp đã luôn bị bà con, bạn bè bao vây để hỏi xin giấy mời. Những người trong ban tổ chức có khả năng kiếm được giấy mời đã trao đổi những hình thức ân huệ khác hoặc bán lại chúng cho bọn bán vé chợ đen, bọn này lại nâng giá giấy mời lên đến năm trăm drachma một tấm giấy.

Khung cảnh diễn ra vụ án hình sự này trên thực tế không có gì đặc biệt. Phòng xử án số 33 nằm trên tầng hai là một gian phòng cũ kỹ mốc meo, thế mà đã diễn ra hàng ngàn vụ xử qua ngần ấy năm trời. Gian phòng rộng khoảng mười hai mét, dài chín chục mét. Ghế ngồi chia thành ba dãy, cách nhau một mét tám, một dãy có chín ghế dài bằng gỗ.

Phía trước phòng xử án, đằng sau một vách ngăn bằng gỗ đào hoa tâm đánh bóng lộn, cao một mét tám là một cái bệ tôn cao với những chiếc ghế bọc da có chỗ tựa rất cao dành cho ba vị quan toà chủ toạ. Ghế ở giữa là dành cho vị chánh án Toà án, trên cao có treo một tấm gương hình vuông, cáu bẩn, phản chiếu một phần phòng xử án. Phía trước cái bệ là chỗ đứng của nhân chứng. Đó là một cái thềm nhỏ nhô cao, trên đó có gắn một cái đỡ tài liệu và một cái khay gỗ để đựng giấy tờ, tài liệu. Trên chiếc giá đỡ có dạng một chiếc lá mạ vàng là một chiếc giá thấp, hình Chúa Jesus trên cây thập giá với hai môn đồ đứng bên Người. Sát với bức tường phía xa là một khu của bồi thẩm đoàn, lúc này đã có mười vị ngồi ở đó. Còn phía góc bên trái là chỗ ngồi của bị cáo. Trước mặt chỗ ngồi của bị cáo là bàn của luật sư.

Bốn bức tường của gian phòng này được tô quét bằng hồ atucco, sàn nhà được trải bằng vải sơn khác hẳn so với những sàn bằng gỗ đã mòn vẹt trong các phòng xử án dưới tầng một từ trên trần nhà rũ xuống đó hàng tá bóng đèn điện tròn chụp đèn bằng những bầu thủy tinh, ở một góc xa của gian phòng có ống dẫn khí của chiếc lò sưởi kiểu cổ dẫn lên tận trần nhà. Một khu vực gian phòng được dành riêng cho giới báo chí và đại diện các hãng thông tấn như Reuters, United Press, Internetinal New Sewice, Tân Hoa Xã, Agence France Press, TASS vân vân.

Nội vụ của vụ án hình sự này vốn đã rất hấp dẫn rồi, song các nhân vật có mặt tại đây nổi tiếng đến nỗi cử toạ đang bị phấn khích, không biết phóng mắt nhìn chỗ nào trước nhất. Thật chẳng khác gì một rạp xiếc có ba vòng tròn. Ở hàng ghế đầu tiên có Philippe Sorel, diễn viên minh tinh, mà theo người ta đồn đại là cố nhân của Noelle Page. Sorel đã đập vỡ một chiếc máy ảnh trên đường đi vào phòng xử án và kiên quyết từ chối không nói gì với giới báo chí. Lúc này ông đã ngồi vào chỗ, im lặng thu mình lại xung quanh là bức tường chắn vô hình. Đằng sau Sorel, cách đó một hàng là Armand Gautier. Nhà đạo diễn cao lớn, trầm mặc liên tục đưa mắt đảo khắp phòng xử án, dường như ông đang ghi nhớ lại trong óc các hình ảnh để làm bộ phim sắp tới. Gần Gautier là bác sĩ Israel Katz, nhà phẫu thuật nổi tiếng Pháp, anh hùng của Phong trào kháng chiến ở Pháp, cách chỗ ông hai ghế là William Fraser, trợ lý đặc biệt của Tổng thống Hoa Kỳ. Cạnh Fraser còn một chỗ trống nữa, và theo lời đồn lan nhanh khắp phòng thì Constantin Demiris sẽ có mặt tại đó.

Cử toạ quay về phía nào cũng bắt gặp một bộ mặt quen thuộc: Không là chính khách cũng là một ca sĩ hoặc một nhà điêu khắc trứ danh, hoặc một tác gia nổi tiếng khắp thế giới. Mặc dù cử toạ trong khu vực xử án gồm rất nhiều nhân vật tai to mặt lớn như vậy nhưng sự tập trung chú ý vẫn hướng vào vòng giữa.

Ngồi ở một đầu của một khu vực bị cáo là Noelle Page, đẹp lỗng lậy với nước da mật ong hơi xanh một chút so với thường ngày, nàng ăn vận như lúc nàng bước ra khỏi nhà bà Chanil ngày nào. Vẻ đẹp rực rỡ, cộng với phong thái đài các ở nàng càng đẩy tấn bi kịch sắp xảy ra với nàng lên đến cao trào căng thẳng. Nó càng khiến cử toạ phấn khích, làm cho họ thêm cuồng nhiệt.

Như một bài đăng tải trên một tờ tuần báo của Mỹ viết: Tình cảm của đám người đến chứng kiến vụ xử Noelle Page đối với nàng là một thứ tình cảm mạnh, gần như trở thành một lực lượng vật chất tồn tại ở phòng xử án. Nó không hẳn ra là một thứ tình cảm đồng tình hoặc thù địch, mà nó chỉ là một tình cảm náo nức chờ đợi. Người đàn bà sắp bị Nhà nước đem ra xử vì tội giết người vốn là một phụ nữ siêu đẳng, một nữ thần đứng trên bệ bằng vàng cao hơn hẳn họ, và họ tới đây là để được ngắm thần tượng của họ bị quật đổ xuống mức như họ và sẽ bị tiêu diệt. Thứ tình cảm trong toà án hôm nay chắc cũng giống như tình cảm đã ấp ủ trong lòng những người nông dân khi họ ngắm nhìn Marie Antoinette ngồi trên xe hai bánh đi tới chỗ hành quyết. Người ta chỉ lưu tâm đến Noelle Page. Ở một đầu bên kia của khu vực bị cáo là Larry Douglas với tâm trạng bực dọc không nguôi. Bộ mặt đẹp trai của chàng trở nên xanh xao, chàng đã sút cân nhiều, song tất cả những điều này chỉ càng làm tăng thêm những nét như tạc trên khuôn mặt chàng mà nhiều phụ nữ có mặt trong phòng xử án thầm mong được ôm chàng trong cánh tay mà an ủi chàng bằng cách này hoặc cách khác. Từ lúc Larry bị bắt, chàng nhận được hàng trăm lá thư của những phụ nữ trên khắp thế giới, hàng chục gói quà và cả những lời ngỏ ý xin lấy chàng.

Nhân vật nổi tiếng thứ ba trên sân khấu là Napoleon Chotas, một người cũng đang nổi tiếng khắp Hy Lạp như Noelle Page. Napoleon Chotas được thừa nhận là một trong những luật sư xuất sắc nhất trên thế giới biện hộ các vụ án hình sự. Ông nhận cãi cho các khách hàng từ cỡ nhân vật đứng đầu chính quyền bị phát hiện là nhúng vào những vụ biển thủ công quỹ cho đến những kẻ sát nhân bị cảnh sát bắt quả tang lúc đang hành sự. Và ông chưa bị thua trong một vụ án lớn nào. Chotas vóc người ốm o, đang ngồi trong phòng xử án quan sát chủ toạ bằng đôi mắt to, buồn bã, đỏ ngầu trên một bộ mặt tàn tạ. Khi Chotas xưng danh với đoàn hội thẩm, giọng nói ông chậm chạp, ngập ngừng như khó khăn lắm mới nói được lên lời.

Đôi lúc ông rơi vào tình trạng lúng túng khiến cho một viên hội thẩm phải nhắc cho những từ mà Chotas đang vấp váp muốn tìm và mỗi khi sự việc như vậy xảy ra, nét mặt ông trạng sư lộ vẻ thoải mái hàm ý biết ơn khiến cho cả hội đồng bồi thẩm phải tỏ cảm tình với người đàn ông này. Ở bên ngoài phòng xử án, Chotas là một diễn giả ăn nói dõng dạc, thông tuệ, nắm vững ngôn ngữ, ngữ pháp. Ông nói làu làu bảy thứ tiếng khác nhau và mặc dù ông đã bận kín công việc, ông vẫn đi giảng cho các luật sư khác trên khắp thế giới.

Ngồi cách ghế của ông ông Chotas vài thước là Ferderick Stawros, luật sư biện hộ cho Larry Douglas. Các chuyên gia nhất trí cho rằng mặc dù Stawros có thể tỏ rõ năng lực trong những vụ án thông thường khác, nhưng trong vụ án này, khó có hy vọng anh làm được nên trò trống gì ghê gớm.

Noelle Page và Larry Douglas đã được các báo chí đưa ra mổ xẻ và trong đầu óc của mọi người ai cũng đều cho rằng họ có tội. Không ai còn nghi ngờ về tội trạng của họ.

Các tay cờ bạc chuyên nghiệp đánh cá một ăn ba mươi rằng các bị cáo sẽ bị xử phạt nặng. Vì vậy, vụ án này càng thêm hồi hộp chờ đợi xem nhà luật sư biện hộ tầm cỡ xuất sắc nhất châu Âu sẽ giở ma thuật gì để xoay chuyển lại tình hình thế ghế gớm này.

Khi người ta tuyên bố rằng Chotas sẽ cãi cho Noelle Page - Người đàn bà đã phản bội Constantin Demiris và đưa ông ta ra làm trò cười trước thiên hạ - Cái tin này đã gây ra một phản ứng giận dữ. Chotas có thế lực, song Constantin Demiris còn có thế lực gấp trăm lần và không ai có thể tưởng tượng nổi điều gì đã khiến Chotas đi ngược lại với Constantin Demiris như vậy. Sự thật thậm chí còn lý thú hơn những lời đồn kỳ quặc đang lưu truyền khắp nơi.

Ông luật sự nhận bào chữa cho Noelle Page là theo lời thỉnh cầu cá nhân của Constantin Demiris.

Ba tháng trước khi phiên toà dự định khai mạc đích thân viên cai ngục đã tới xà lim giam Noelle ở khám đường Thánh Nikodemous để báo cho nàng biết rằng ông Constantin Demiris xin phép được vào thăm nàng.

Noelle vẫn tự hỏi không biết đến lúc nào nàng mới được tin của Demiris. Từ khi nàng bị bắt, không thấy có tin gì của ông, chỉ có một sự im lặng sâu sắc đáng sợ.

Noelle sống với Demiris và đã đủ hiểu tính tự ái của ông sâu sắc đến thế nào và cũng hiểu rằng dù chỉ một sự khinh khi nhỏ nhặt nhất đối với ông cũng sẽ bị ông trả thù ghê gớm đến mức nào. Noelle Page đã lăng nhục ông hơn bất kỳ ai trước đây từng lăng nhục, và ông có đủ thế lực mạnh mẽ để thực hiện một sự trừng phạt khủng khiếp.

Vấn đề chỉ là: ông sẽ hành động như thế nào? Noelle Page tin rằng Demiris sẽ coi thường mọi ngón đơn giản như mua chuộc đoàn hội thẩm hoặc quan toà. Ông sẽ chỉ bằng lòng với một mưu mô hết sức quỷ quyệt phức tạp nhằm trả thù nàng thật đích đáng và Noelle Page đã nhiều đêm nằm thao thức trên chiếc giường trong cố đọc những suy nghĩ diễn ra trong óc Demiris. Nàng loại bỏ hết phương án nọ đến phương án kia mà ông có thể thực hiện, cố tìm một phương án hoàn hảo nhất. Thật chẳng khác gì một cuộc đấu cờ trí tuệ với Demiris, duy chỉ có điều là nàng và Larry đang là những con tốt đen trong tay ông và sự thắng thua ở đây là cái sống và cái chết.

Có lẽ Demiris muốn tự tiêu diệt cả nàng và Larry vậy rất có thể là ông sẽ bày mưu lập kế để tiêu diệt một trong hai người thôi và để cho người kia sống trong đau đớn giày vò. Nếu Demiris thu xếp để cho cả hai người bị hành quyết, ông sẽ trả được hận, song như vậy sự diễn ra mau lẹ quá, sẽ không để lại dư vị gì cho ông được nhấm nháp.

Noelle đã cân nhắc rất kỹ mọi khả năng, mọi đường đi nước bước của cuộc đời, và nàng cảm thấy Constantin Demiris có thể bố trí để giết Larry và giữ nàng sống, hoặc sẽ sống trong ngục tù hoặc sống dưới sự kiểm soát của ông ta, bởi đó là cách tốt nhất để kéo dài sự trả hận của ông đến vô cùng. Trước hết Noelle Page sẽ đau khổ vì mất người đàn ông mà nàng yêu thương, sau đó nàng sẽ phải chịu đựng mọi sự hành hạ tra tấn tinh vi mà Demiris sẽ bày đặt ra cho nàng trong tương lai. Một phần của niềm khoái lạc mà Demiris lấy được ở sự trả thù này sẽ được thể hiện trong những điều thông báo trước với Noelle Page, vì vậy nàng có thể cảm thấy đầy đủ nỗi tuyệt vọng.

Vì vậy Noelle Page không hề ngạc nhiên chút nào khi viên cai ngục xuất hiện tại xà lim của nàng, thông báo cho nàng biết Constantin Demiris muốn vào thăm nàng.

Noelle Page là người đến trước. Nàng được đưa vào văn phòng riêng của viên cai ngục rồi người ta ý tứ để nàng lại một mình với chiếc valy đựng đồ trang điểm mà người hầu gái đã mang đến cho nàng để nàng có dịp trang điểm lại trước khi gặp mặt Demiris.

Noelle Page không thèm ngó ngàng gì tới đống son phấn, bàn chải và lược nằm ở trên chiếc bàn, nàng đi về phía cửa sổ và nhìn ra phía ngoài. Sau ba tháng trời đây là lần đầu tiên nàng được nhìn thấy cảnh thế giới bên ngoài, nó khác với lúc nàng liếc nhanh ra xung quanh khi nàng được đưa từ Khám phố Thánh Nikodemous tới toà án Arsakion, hôm người ta lấy khẩu cung nàng. Hôm đó nàng được đưa tới toà án trên một chiếc xe tù có chấn song và được áp tải vào nhà hầm ở đó có một thang máy như một chiếc chuồng hẹp đưa nàng và những người gác ngục lên hành lang tầng thứ hai. Cuộc thẩm vấn được tổ chức tại đó, nàng bị tạm giam chờ ngày xét xử và được trả về ngục cũ.

Bây giờ Noelle Page đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm xem xe cộ đi lại ở phía dưới phố Trường Đại học Tổng hợp.

Đàn ông, đàn bà và trẻ con đang khẩn trương trở về nhà để sum họp gia đình. Lần đầu tiên trong đời Noelle Page cảm thấy hoảng sợ. Nàng không hề có ảo tưởng là sẽ có cơ hội được tha bổng. Nàng đã đọc các tờ báo và biết rằng đây không phải chỉ đơn thuần là một vụ xét xử. Mà nó sẽ là một cuộc tắm máu trong đó nàng và Larry sẽ được dùng làm hai nạn nhân để thoả mãn cho lương tâm của một xã hội đang bị lăng mạ. Những người Hy Lạp căm ghét nàng đã nhạo báng tính chất thiêng liêng của hôn nhân. Họ ghen với nàng vì nàng trẻ đẹp, lại giàu sang và khinh miệt nàng vì họ cảm thấy nàng tỏ ra dửng dưng trước những tình cảm của họ.

Trước đây Noelle Page không thèm đếm xỉa gì đến sự sống, buông thả cho thời gian trôi qua, song bây giờ ở nàng đã có điều gì thay đổi rồi. Cái chết sắp đến gần khiến cho Noelle Page lần đầu tiên nhận thức ra rằng nàng muốn sống biết chừng nào. Ở nàng có một niềm sợ hãi rất giống như căn bệnh ung thư phát triển dần dần, và nếu có thể, nàng sẵn sàng mặc cả để có được sự sống của nàng, cho dù nàng hiểu rằng Demiris sẽ tìm trăm phương ngàn kế để biến sự sống của nàng thành một địa ngục trên trần gian.

Khi tình thế đã xảy ra như vậy, nàng phải chấp thuận, để đợi có thời cơ tìm cách nào đó hạ ông ta.

Trước mắt nàng cần sự giúp đỡ của ông ta để làm sao sống được. Nàng vẫn còn có một thuận lợi. Trước đây nàng thường xem nhẹ ý nghĩ về cái chết, vì vậy Catherine không rõ sự sống đối với nàng có ý nghĩa đến mức độ nào. Nếu mà biết được, chắc chắn ông sẽ để mặc cho nàng chết.

Noelle Page lại băn khoăn tự hỏi không rõ trong mấy tháng qua ông đã đan dệt tấm lưới để nàng sa vào như thế nào. Nàng đang suy nghĩ thì nghe tiếng cửa phòng xịch mở, quay người lại, nàng đã thấy Constantin Demiris đang đứng ở cạnh. Sau khi hơi sững sờ giây lát, Noelle nhận thấy nàng không còn gì nữa để mà sợ!

Sau mấy tháng trời từ lần cuối cùng Noelle gặp ông, Constantin Demirs trông già đi đến mười tuổi. Mặt ông hốc hác gầy guộc, quần áo như lỏng ra trên người ông. Song đôi mắt ông vẫn khiến nàng phải chú ý nhiều. Đó là đôi mắt của một kẻ đã trải qua những ngày như sống trong địa ngục. Cái nghị lực mạnh mẽ vống là bản chất trong con người Constantin Demiris, sự năng động đầy nhựa sống vượt lên trên hết thảy ở ông bây giờ biến sạch hết rồi. Như một ngọn đèn đã tắt, tất cả chỉ còn lại một thứ ánh sáng nhợt nhạt rơi rớt của vầng hào quang một thời rực rỡ đã tàn. Ông đứng trân trân nhìn nàng, đôi mắt đầy vẻ đau đớn.

Trong chớp mắt Noelle tự hỏi không biết đây có phải là một trò xảo thuật, một bộ phần trong cái mưu ma chước quỷ đó không, song không có một con người bằng xương bằng thịt nào có thể vào được vai này đâu. Chính Noelle phải phá vỡ sự im lặng kéo dài, nàng bảo:

- Xin lỗi anh Costa.

Demiris từ từ gật đầu, xem chừng cái động tác đó khiến ông phải cố gắng lắm mới làm nổi.

- Anh muốn giết chết em - Giọng ông uể oải, thứ giọng của một ông già - Anh đã vạch sẵn một kế hoạch rồi.

- Sao anh không thực hiện đi?

Ông khe khẽ đáp:

- Bởi vì em đã giết anh trước. Trước đây anh chưa hề gắn bó với một ai cả. Có lẽ trước đây anh cũng chưa từng biết đến đau khổ là gì.

- Costa…

- Đừng. Để cho anh nói hết đã. Anh không thuộc loại người biết tha thứ. Giả dụ anh có thể sống thiếu em được, anh sẽ sẵn sàng. Đằng này anh không chịu nổi. Anh không thể chịu được nữa. Noelle Page, anh muốn em quay lại với anh.

Nàng định không bộc lộ tình cảm sâu kín của mình:

- Thực ra điều đó không còn tùy thuộc ở em nữa phải không?

- Giả sử anh có thể cứu em được, em có trở về với anh?

Ở lại với anh không? Ở lại với ông ta. Hàng ngàn hình ảnh đang loang loáng hiện ra trong óc Noelle. Nàng sẽ không bao giờ còn được gặp Larry, không bao giờ được chạm đến người chàng, ôm ấp chàng. Noelle không còn cách chọn lựa nào khác, song dù nàng có phải lựa chọn thì sự sống vẫn ngọt ngào hấp dẫn hơn. Và chừng nào nàng còn sống thì luôn luôn vẫn còn có một cơ hội. Nàng ngẩng lên nhìn Demiris.

- Vâng, anh Costa ạ.

Demiris vẫn trân trân nhìn nàng, nét mặt ông đầy xúc động. Khi ông nói, giọng khàn khàn:

- Cảm ơn em. Chúng ta hãy quên đi quá khứ. Nó sẽ đi qua và không có gì thay đổi được tương lai. - Giọng ông tươi tỉnh hẳn lên - Tương lai mới là cái anh quan tâm nhiều hơn. Anh đang thu xếp luật sư bào chữa cho em.

- Ai vậy?

- Napoléon Chotas!

Và chính lúc đó Noelle mới thực sự hiểu rằng nàng đã thắng trong ván cờ này.

Lúc này Napoleon Chotas đang ngồi bên chiếc bàn dài bằng gỗ dành cho luật sư, ông nghĩ về cuộc chiến đấu sắp diễn ra. Chotas rất muốn vụ xét xử này được tiến hành tại Ioannina chứ không phải tại Athens, song điều đó không thể được, bởi vì theo luật lệ của Hy Lạp việc xét xử không thể tiến hành tại địa phương nơi đã xảy ra tội ác. Chotas không một chút mảy may nghi ngờ về tội lỗi của Noelle Page, song đối với ông điều đó không có gì là quan trọng, bởi vì giống như mọi luật sư bào chữa hình sự, ông cảm thấy việc một khách hàng là có tội hay vô tội, không quan trọng. Mọi người phải được xét xử một cách công bằng.

Tuy nhiên, vụ xét xử được tiến hành có điều gì đó khác thường. Lần đầu tiên trong cuộc đời nghề nghiệp, Napoléon Chotas tự cho phép mình có cảm tình với một khách hàng: Ông đã phải lòng Noelle Page.

Theo yêu cầu của Constantin Demiris, ông đã tới gặp nàng và mặc dầu Chotas đã quá quen thuộc với hình ảnh Noelle Page xuất hiện trước công chúng, ông vẫn hoàn toàn bị bất ngờ trước thực tế. Nàng đón tiếp ông như thể ông là một vị khách tới ghé thăm chỗ nàng.

Nàng không hề lộ vẻ bối rối hoặc sợ hãi gì. Lúc đầu Chotas cho rằng sở dĩ nàng phản ứng như vậy là vì nàng không hiểu hết tình trạng tuyệt vọng của nàng lúc này. Song ngay cả trong những tình hình ngược lại nàng cũng vẫn biểu hiện như vậy. Noelle Page là người hết sức thông minh và hấp dẫn, ông chưa từng gặp bao giờ, và chắc chắn là người phụ nữ rất đẹp. Chotas là người rất sành đàn bà, mặc dù vẻ bề ngoài của ông không thể hiện như vậy, và ông nhận ngay ra những phẩm chất đặc biệt mà Noelle Page có được. Chỉ riêng việc Chotas được ngồi trò chuyện với nàng đã khiến ông vui sướng lắm rồi. Họ thảo luận chuyện pháp luật, nghệ thuật, tội ác và cả lịch sử nữa, và ở lĩnh vực nào nàng cũng khiến ông kinh ngạc. Ông hoàn toàn hiểu giá trị của quan hệ giữa Noelle Page với một con người cỡ Constantin Demiris, song việc nàng dan díu với Larry Douglas thì ông không thể hiểu nổi. Ông cảm thấy nàng trên tài rất nhiều so với Douglas, tuy nhiên Chotas cho rằng có những cơ chế rất khó giải thích khiến cho người ta yêu đương kẻ rất khác mình. Chẳng hạn những nhà bác học rất thông thái lại lấy những cô nàng tóc vàng đầu rỗng tuếch, các nhà văn vĩ đại lấy các cô đào ngu ngốc, các chính trị gia thông minh lấy bọn đĩ điếm.

Chotas nhớ lại cuộc gặp gỡ với Demiris. Đã nhiều năm họ quen biết nhau trên phương diện xã giao, song công ty luật của Chotas chưa từng làm dịch vụ nào cho ông ta.

Demiris mời Chotas tới nhà riêng ở Varkiza. Demiris đi thẳng ngay vào chuyện không hề có lời mào đầu.

- Có lẽ ông cũng rõ, tôi rất quan tâm đến phiên toà này. Tiểu thư Page là người phụ nữ duy nhất mà tôi thực sự yêu trong đời tôi.

Hai người đã bỏ ra sáu tiếng đồng hồ để thảo luận kỹ từng chi tiết của vụ án, từng khả năng có thể xảy ra. Họ đã đi đến kết luận là sẽ phải cãi cho Noelle là không có tội.

Khi Chotas đứng dậy ra về, họ đã ngã ngũ mặc cả xong xuôi. Để nhận cãi hộ cho Noelle, Napoleon Chotas sẽ được khoản thù lao lớn gấp đôi các vụ cãi bình thường khác, và công ty của ông sẽ trở thành một cố vấn luật pháp chính cho các hoạt động sau này của Constantin Demiris mà món nợ là đem lại sẽ là nhiều triệu đô-la.

Demiris kết thúc một cách gay gắt:

- Tôi không cần biết ông sẽ làm thế nào. Ông phải bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện gì trục trặc.

Chotas đã chấp nhận cuộc mặc cả. Sau đó, thật là trớ trêu, ông lại phải lòng Noelle Page. Chotas đến nay vẫn là một người đàn ông chưa vợ, mặc dù ông ta có hàng xâu nhân tình, và bây giờ ông đã tìm được người đàn bà mà ông muốn lấy làm vợ, cô ta đang ngồi ở ghế bị cáo, xinh đẹp và trinh trắng. Nàng vận một chiếc áo len đen giản dị, bên trong là một chiếc áo cánh nữ trắng, cao cổ, trông nàng như một Công chúa trong chuyện cổ tích vậy.

Noelle quay lại, bắt gặp Chotas đang chăm chăm nhìn nàng, nàng mỉm cười đôn hậu. Ông cũng mỉm cười đáp lại, sau đó đầu óc ông lại quay về với nhiệm vụ khó khăn đang đặt ra trước mắt ông. Viên mõ toà nhắc cử toạ giữ trật tự.

Cử toạ đứng cả dậy khi hai vị quan toà ăn vận trang phục toà án bước vào, ngồi xuống chỗ của họ. Vị quan toà thứ ba là ông chánh án vào chỗ ngồi chính giữa. Ông ta lớn tiếng nói:

- Isynethriassis architai.

Phiên toà bắt đầu.

Peter Demonides, Công tố viên đặc biệt của Nhà nước, run run đứng dậy phát biểu lời khai mạc với đoàn hội thẩm.

Demonides là một công tố viên lão luyện có năng lực, song trước đây cũng đã nhiều lần ông đứng ra đối lập với Napoleon Chotas và hầu như lần nào cũng giống như lần nào. Lão già khốn khiếp kia không bao giờ có thể đánh gục được. Hầu như tất cả các luật sư của toà án đều giở giọng đe nẹt những nhân chứng đối lập, thế nhưng Chotas lại mềm mỏng với họ. Ông tạo cho họ hy vọng, ông quý mến họ và trước khi ông đạt tới thành công, thì họ đã tự mâu thuẫn với họ ngay tại chỗ và cố tìm cách cộng tác với ông. Ông có biệt tài là biến những chứng cớ hùng hồn trở thành sự suy diễn và sự suy diễn trở thành sự tưởng tượng. Chotas có một kiến thực luật học hết sức thông thái mà Demonides chưa từng thấy ở ai khác, song đó không phải là thế mạnh ở ông. Thế mạnh ở ông là sự hiểu biết về con người. Có lần một phóng viên đã hỏi Chotas làm sao ông có thể hiểu cặn kẽ về bản chất con người vậy. Chotas trả lời:

- Tôi có biết cóc khô gì về bản chất con người đâu, tôi chỉ biết về con người mà thôi.

Và lời nói này của ông thường được người ta luôn nhắc tới.

Bên cạnh những sự kiện như vậy, vụ xử án này mang tính cá biệt mà Chotas sẽ ứng xử trước hội đồng thẩm phán, trong đó có cả sự quyến rũ, tình cảm say đắm và việc giết người. Demonides biết chắc một điều rằng Napoleon Chotas bằng mọi giá sẽ quyết giành phần thắng trong vụ án này. Và Demonides cũng không chịu thua.

Ông biết rõ ông đang có những chứng cớ hùng hồn chống lại các bị cáo, và trong lúc Chotas có thể lung lạc đoàn hội thẩm đến mức họ coi nhẹ chứng cớ, ông ta vẫn không thể lay động được ba vị quan toà ngồi trên chiếc ghế này. Cho nên một tinh thần quyết tâm cộng với việc nắm vững tình hình như vậy, viên Công tố đặc biệt của Nhà nước đã bắt đầu diễn bài văn khai mạc.

Bằng những nét lớn, khéo léo, Demonides vạch ra việc Nhà nước khởi tố hai bị can. Chiếu theo luật pháp, người cầm đầu đoàn hội thẩm phải là một chưởng lý, vì vậy Demomdes đã trao quyền tài phán của ông cho người đó và trao những quyền chung khác của ông cho những người còn lại trong đoàn hội thẩm. Demonides nói:

- Trước khi vụ án này kết thúc Nhà nước sẽ chứng minh rằng hai người này đã đồng mưu giết hại một cách man rợ bà Catherine Douglas bởi lý do bà đã cản trở những âm mưu của họ. Bà ta có một tội duy nhất là đã yêu thương chồng mình, và vì lý do này bà đã bị người ta giết hại. Hai bị cáo đã được đặt vào tình thế phạm tội giết người. Họ là những kẻ duy nhất có động cơ và có cơ hội tiến hành. Chúng tôi sẽ chứng minh rõ ràng rằng…

Demonides nói ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề, sau đó đến luật sư biện hộ phát biểu.

Công chứng trong phòng xử án quay nhìn Napoleon Chotas khi ông vụng về sắp xếp lại đống giấy tờ chuẩn bị bài diễn văn khai mạc. Ông chậm rãi đi tới chỗ đoàn hội thẩm. Cử chỉ, tác phong của ông có vẻ lưỡng lự, khó khăn, như bị khung cảnh xung quanh gây khó chịu.

Ngắm nhìn ông, William Fraser băn khoăn kinh ngạc về tài khéo léo của ông. Nếu như không có dịp được gặp Chotas suốt buổi tối tại một buổi chiêu đãi ở Sứ quán Anh, chắc là Fraser cũng sẽ bị nhầm trước cái phong cách vụng về của con người này. Ông nhận thấy các hội thẩm viên đang rướn cả người về phía trước nuốt lấy từng lời từ miệng Napoleon Chotas tuôn ra rất êm nhẹ. Chotas hướng về các bồi thẩm nói:

- Người đàn bà đứng trước vành móng ngựa hôm nay, không phải bị xử về tội giết người. Ở đây không có chuyện giết người. Mà nếu quả là đã xảy ra một vụ giết người thì tôi tin chắc rằng ông bạn đồng nghiệp rất thông minh của tôi, người đại diện cho Nhà nước chắc là có đủ thiện chí để chỉ ra cho chúng ta thấy thi thể của nạn nhân rồi. Ông đã không làm được điều đó, như vậy chúng ta phải giả định rằng lúc này không có cái thi thể nào cả. Và do đó cũng không có vụ giết người.

Ông dừng lại để gãi gãi cái chỏm đầu của ông và nhìn xuống sàn nhà, dường như ông cố nhớ xem ông đã nói tới đâu ông gật gù, sau đó nhìn vào đoàn hội thẩm.

- Không, thưa các ngài, đó không phải là lý do để có phiên toà này. Người khách hàng đang bị đưa ra xét xử vì bà ta phá vỡ một luật lệ khác, một luật lệ chưa được viết ra trên giấy, rằng người ta không được thông dâm với chồng của một phụ nữ khác. Các báo chí đã phát hiện ra tội danh của bà, và công chúng đã phát hiện ra tội đó của bà vì thế hôm nay họ đang đòi hỏi phải trừng phạt bà.

Chotas ngừng lại để rút ra một chiếc khăn tay trắng lớn, ông ngắm nhìn nó hồi lâu như thể tự hỏi không biết nó từ đâu ra, rồi ông hỉ mũi và lại đút nó trở lại trong túi.

- Được lắm. Nếu bà ta phá vỡ luật lệ thì chúng ta hãy trừng phạt bà ta. Song không không phải vì tội giết người, xin thưa với các ngài. Cũng không phải vì một vụ giết người chưa hề phạm phải. Noelle Page chỉ có tội là nhân tình của… (ông ngừng lại một cách ý nhị)… của một nhân vật rất quan trọng. Tên ông ta, tôi giữ bí mật, còn các vị vẫn cứ muốn biết thì các vị có thể tìm thấy trên trang nhất của bất cứ một tờ báo nào.

Có tiếng cười rộ tán thưởng trong đám cử toạ.

Auguste Lanchon lúc lắc người trên ghế, trừng trừng nhìn đám đông công chúng, đôi mắt tí hí của ông ta ánh lên vẻ giận dữ. Bọn họ là cái thá gì mà dám cười nhạo Noelle của lão! Demiris chẳng là cái quái gì, chẳng là cái quái gì đối với nàng. Phải là người đàn ông đầu tiên mà nàng đã hiến dâng sự trinh trắng mới chính là người mà nàng luôn ấp ủ! Gã chủ tiệm người thấp lùn ở Marseille lâu nay không có được liên lạc với nàng, song lão đã phải trả bốn trăm drachma quý báu để được tấm giấy vào phòng xử án và sau này lão sẽ còn được ngắm Noelle đáng yêu của lão hàng ngày. Khi nào nàng được thả ra, Lanchon sẽ đứng ra đảm bảo nhận việc cưu mang nàng suốt đời. Lão lại quay sang chú ý ông luật sư.

- Theo lời buộc tội thì hai bị cáo này, tiểu thư Page và ông Lawrence Douglas đã giết hại vợ ông Douglas nhằm mục đích để hai bị cáo được thành hôn với nhau. Xin các vị hãy nhìn kỹ hai người.

Chotas quay nhìn Noelle Page và Larry Douglas, mọi cặp mắt trong phòng xử án cũng nhìn theo ông.

- Có phải họ đang yêu nhau không? Có thể là như vậy. Song liệu điều đó có đưa họ tới chỗ là những kẻ mưu đồ và sát nhân hay không? Không. Nếu có một nạn nhân nào trong vụ này thì các vị phải nhìn thấy được họ lúc này đây.

Bản thân tôi đã kiểm tra kỹ càng mọi chứng cớ song tôi đã phải tự thuyết phục bản thân tôi, cũng như tôi đã thuyết phục các vị rằng hai người này là vô tội. Xin hãy cho tôi giải thích để các vị trong đoàn hội thẩm rõ là tôi không hề đại diện cho Lawrence Douglas. Ông ấy có luật sư riêng của ông ấy và vị luật sư này cũng là người đầy tài năng. Thế mà Nhà nước lại khép hai người ngồi kia vào tội đồng phạm, rằng họ đã cùng mưu đồ và thực hiện vụ giết người. Vì vậy nếu có một người mà có tội thì kẻ kia cũng có tội. Chỉ có corus delii (chứng cớ phạm tội) mới khiến tôi thay đổi ý kiến. Nhưng không hề có cái chứng cớ đó.

Giọng của Chotas mỗi lúc một giận dữ:

- Đó là một chuyện bịa đặt. Thân chủ của tôi cũng như các vị ngồi đây không hề hay biết chút gì rằng hiện nay Catherine Douglas còn sống hay đã chết. Làm sao mà cô ta biết được? Cô chưa hề gặp người đàn bà này, nói gì đến chuyện làm hại bà ta. Xin các vị hãy tưởng tượng hộ việc kết án một người nào đó giết một kẻ khác mà họ chưa có một lần chạm mặt. Ở đây có rất nhiều giả thuyết xảy ra với bà Douglas. Có thể là bà đã bị một trong hai người này giết hại. Song chỉ là một người thôi. Giả thuyết nhiều khả năng nhất có thể là sau khi bà phát hiện ra rằng chồng bà và cô Page dan díu với nhau, cho nên vì quá đau đớn - thưa các ngài, vì đau đớn chứ không phải vì sợ hãi, bà đã bỏ trốn biệt. Đơn giản có vậy thôi và như vậy các ngài không thể xử tội một người đàn bà vô tội và một người đàn ông vô tội vì điều đó được.

Ferdenck Stawro, luật sư biện hộ cho Larry Douglas, lén lút trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Anh bị một cơn ác mộng ám ảnh thường xuyên rằng Noelle sẽ được tha bổng, còn thân chủ khách hàng của anh sẽ bị khép tội. Và nếu tình hình xảy ra đúng như vậy anh sẽ trở thành một đề tài cho giới luật sư đàm tiếu. Stawros cố tìm cách len lỏi để đến áp gần với ngôi sao rực rỡ Napoleon Chotas, và bây giờ Chotas đã làm việc đó cho anh rồi. Bằng cách gắn liền hai bị cáo với nhau như việc ông vừa làm, ông biện hộ cho Noelle cũng là biện hộ cho thân chủ của anh. Thắng lợi trong vụ này sẽ thay đổi hoàn toàn tương lai của Ferderick Stawros, sẽ tạo cho anh có được mọi thứ mà anh vẫn ấp ủ. Anh cảm thấy một sự biết ơn nồng nàn đối với người thầy cũ của mình.

Stawros lấy làm hài lòng khi nhận thấy đoàn hội thẩm theo dõi như nuốt từng lời Chotas.

Chotas tiếp tục với vẻ khâm phục.

- Người đàn bà này không thuộc loại người hám của cải vật chất. Nàng tỏ ra sẵn sàng hy sinh tất cả, không chút ngại ngần cho người đàn ông nàng yêu. Thưa quý vị, chắc chắn con người này không có tính cách của một kẻ sát nhân đầy mưu mô, đồng loã với tội ác.

Khi Chotas tiếp tục nói như vậy, tình cảm của các hội thẩm chuyển biến rõ rệt. Họ quay cả sang phía Noelle với một thái độ thông cảm, hiểu biết. Từ từ và bằng một cách khéo léo, ông luật sư đã dựng lên một bức chân dung về một thiếu phụ xinh đẹp và tình nhân của một trong những nhân vật giàu sang và có thế lực nhất trên thế giới, ông đó có thể dành cho nàng mọi sự xa hoa, đặc quyền, song cuối cùng người đàn bà lại chịu dâng hiến tình yêu của mình cho một gã phi công trẻ tuổi không một xu dính túi mà nàng mới chỉ quen biết trong một thời gian ngắn ngủi.

Chotas đã đụng chạm đến mọi loại tình cảm của các hội thẩm viên giống như một nhạc sĩ bậc thầy chạm tay trên phím đàn, lúc thì làm họ cười ngất, lúc lại khiến mắt họ rưng rưng lệ và luôn luôn làm họ phải tập trung chú ý.

Khi lời phát biểu khai mạc của ông kết thúc, Chotas vụng về đi trở lại chiếc bàn dài và vụng về ngồi xuống, trong lúc đó công chúng chỉ có một việc vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.

Larry Douglas ngồi ở khu vực nhân chứng lắng nghe lời biện hộ của Chotas về chàng, chàng đâm nổi cáu.

Chàng không cần bất kỳ ai cãi hộ cho chàng. Chàng không hề làm một việc gì sai trái, toàn bộ phiên toà này là một sai lầm ngu xuẩn, và nếu có lỗi gì đáng phải nói tới thì đó chính là lỗi của Noelle. Tất cả đều là do ý kiến của nàng.

Larry quay nhìn nàng, lúc này nàng xinh đẹp và điềm tĩnh lạ thường. Song chàng không thấy một sự ham muốn nào trỗi dậy ở chàng, nếu có chẳng qua đó chỉ là ký ức về một tình cảm say đắm, nhưng bây giờ là một tình cảm mờ nhạt qua rồi, và chàng tự hỏi tại sao chàng lại phá nát cuộc đời chàng vì người đàn bà này. Đôi mắt Larry đảo qua khu vực của các nhà báo. Một nữ ký giả trẻ tuổi khoảng ngoài hai mươi đang nhìn nàng đăm đăm. Chàng nhếch mép cười với cô ta và thấy mặt cô ta rạng rỡ.

Peter Demonides đang chăm chú quan sát một nhân chứng.

- Xin ông cho toà được biết quý danh.

- Tôi tên là Alexis Minos.

- Ông làm nghề gì?

- Tôi là luật sư.

- Ông Minos, ông hãy nhìn kỹ hai người ngồi ghế bị cáo kia, rồi cho Toà biết trước đây ông đã từng gặp người nào trong số họ chưa.

- Thưa ngài, có. Một trong số hai người.

- Ai vậy?

- Người đàn ông.

- Ông Lawrence Douglas?

- Chính thế?

- Ông làm ơn cho Toà biết ông đã gặp ông Douglas trong hoàn cảnh nào?

- Ông ấy tới văn phòng của tôi cách đây sáu tháng.

- Ông ấy đến để nhờ tư vấn nghề nghiệp của ông?

- Vâng.

- Ông hãy nói rõ cho chúng tôi biết ông ấy muốn ông giúp đỡ việc gì?

- Ông ấy yêu cầu tôi giúp ông ấy ly hôn.

- Và ông ấy đã thuê ông thực hiện mục đích đó?

- Không. Khi ông ấy trình bày hoàn cảnh cho tôi rõ, tôi đã nói với ông ấy rằng ông ấy không thể thực hiện được việc ly hôn tại Hy Lạp.

- Hoàn cảnh như thế nào?

- Trước hết ông ấy nói rằng cuộc ly hôn này không được công bố rộng rãi, thứ đến ông ấy nói rằng bà vợ ông ấy từ chối không cho ông ấy ly hôn.

- Nói cách khác ông ấy yêu cầu vợ ly hôn còn bà vợ thì từ chối?

- Vâng, tôi giải thích với ông ấy rằng không thể giúp gì cho ông ấy? Rằng nếu một khi bà vợ ông ấy không tán thành cho ông ấy ly hôn thì việc ly hôn sẽ khó khăn nếu không muốn nói là không thể được và rằng cuộc ly hôn phải được công bố rộng rãi?

- Đúng thế?

- Như vậy, do đứng trước biện pháp tuyệt vọng, kẻ bị cáo kia chỉ còn…

- Tôi phản đối!

- Được, cứ nói?

- Tôi phản đối nhân chứng của ông?

Napoleon Chotas thở dài, rồi nặng nề rời khỏi ghế ngồi, chậm chạp bước tới nhân chứng. Peter Demonides không thấy lo lắng gì bởi Minos cũng là một luật sư dày dạn kinh nghiệm, ba cái mẹo vặt của Chotas không dễ gì đánh lừa được ông ta.

- Ông Minos, ông là luật sư?

- Vâng.

- Tôi tin rằng, ông là một luật sư trứ danh. Tôi lấy làm ngạc nhiên rằng hai con đường nghề nghiệp của chúng ta không gặp nhau sớm hơn. Công ty mà tôi đang làm việc có quan hệ với nhiều ngành luật khác nhau. Có lẽ ông cũng gặp một trong số các cộng sự của tôi trong một vụ kiện nào đó?

- Không. Tôi không làm loại việc hợp tác như vậy.

- Xin lỗi ông. Có lẽ trong một số vụ về thuế chẳng hạn.

- Tôi không là loại luật sư về các chuyện thuế má.

- Thế ạ - Chotas bắt đầu lộ vẻ lúng túng, băn khoăn như thể ông ta đang hỏi những điều ngây ngô.

- Thế còn chuyện an ninh riêng?

- Không.

Minos cảm thấy thú vị trước sự mất mặt của ông luật sự lõi đời. Mặt Minos có vẻ vênh vênh và Peter Demonides đâm ra lo ngại. Đã biết bao lần ông chứng kiến vẻ mặt như vậy của những nhân chứng trước khi Napoleon Chotas chuẩn bị cho họ vào bẫy sập. Chotas gãi gãi đầu, vẻ thất vọng, ông khôn khéo hỏi:

- Thôi tôi chịu rồi. Vậy chuyên ngành luật của ông là gì?

- Là các vụ ly hôn - Câu trả lời đưa ra thoải mái như một lời thách đố khó giải.

Bộ mặt Chotas trở nên rầu rĩ, ông lắc đầu:

- Lẽ ra tôi phải biết trước rằng, ông Demonides, ông bạn quý báu của tôi có được ở đây một chuyên gia như vậy.

- Xin cảm ơn ông - Alexis Minos không hề giấu giếm sự vênh váo của ông ta lúc này. Không phải nhân chứng nào cũng có dịp thắng điểm Chotas như trường hợp này và trong óc Minos đã thoáng hiện hiện ra câu chuyện mà ông ta đã thêu dệt ra để đem kể tại câu lạc bộ tối hôm đó.

- Tôi chưa bao giờ có dịp xử lý một vụ ly hôn cả vì vậy tôi sẽ phải tuân theo ý kiến giám định của ông.

Ông luật sư già hoàn toàn chịu thua. Câu chuyện sẽ còn thú vị hơn so với Minos dự kiến. Chotas nói:

- Chắc ông bận rộn luôn luôn.

- Có được vụ nào tôi cố gắng dứt điểm vụ đó.

- Giải quyết dứt điểm hết? - Giọng Napoleon Chotas lộ vẻ thán phục công khai.

- Có khi còn hơn.

Peter Demonides nhìn xuống sàn nhà, ông không thể dự kiến được chuyện gì sắp xảy ra đây.

Giọng Chotas thảng thốt:

- Ông Minos ạ, tôi không muốn thọc mạch vào công chuyện riêng của ông, song do vấn đề tò mò nghề nghiệp, tôi muốn biết mỗi năm có bao nhiêu khách hàng tìm đến văn phòng ông?

- À điều đó thật khó nói.

- Ông Minos, xin ông cứ cho biết đi. Đứng quá khiêm tốn làm gì. Ông cho con số phỏng đoán cũng được.

- Ồ, có thể tới hai trăm vụ. Nhưng đó chỉ là con số xấp xỉ thôi.

- Hai trăm vụ ly hôn trong một năm? Như vậy chỉ riêng vấn đề hồ sơ cũng khiến cho người ta phải kinh ngạc.

- Nhưng trên thực tế không phải là hai trăm vụ ly hôn.

Chotas bối rối, xoa xoa chiếc cằm:

- Sao vậy?

- Không phải tất cả đều ly hôn được.

Vẻ mặt Chotas lại càng tỏ ra lúng túng:

- Có phải là ông nói rằng ông chỉ giải quyết dứt điểm những vụ ly hôn được?

- Phải, nhưng… - Giọng Minos trở nên dao động.

- Nhưng sao…? - Chotas lúng túng hỏi lại.

- À tôi muốn nói là không phải tất cả số đó đều được giải quyết ly hôn.

- Vậy cớ sao họ còn đến gặp ông làm gì?

- Phải, thế nhưng có một số người… phải… có người lại thay đổi ý kiến vì lý do này hay lý do khác.

Chotas gật đầu, vụt hiểu ra:

- À ra thế? Ý ông nói là có sự nhân nhượng, hoặc hoà hoãn gì đó?

- Đúng thế - Minos đáp.

- Có nghĩa là theo ông nói thì… thế nào nhỉ?… mười phần trăm không tính đến chuyện ly hôn nữa?

Minos đổi tư thế trên ghế ngồi, vẻ bồn chồn:

- Tỷ lệ phần trăm còn cao hơn chút nữa.

- Cao là bao nhiêu? Mười lăm phần trăm? Hay hai mươi phần trăm.

- Gần bốn chục phần trăm.

Napoleon Chotas ngạc nhiên, chăm chú nhìn ông ta:

- Ông Minos, có phải ông nói với chúng tôi rằng gần một nửa số người đến tìm ông, sau đó lại quyết định không ly hôn nữa, phải không?

- Phải.

Vầng trán Minos đã lấm tấm mồ hôi. Ông ta quay nhìn Peter Demonides, song Demonides lại đang tập trung chú ý tới một vết nứt trên sàn nhà.

Chotas nói:

- Tôi tin rằng lý do đó không phải vì họ thiếu tin tưởng ở năng lực của ông?

- Đúng là như thế - Minos vội chống chế - Họ thường tìm đến với tôi với một sự bột phát ngờ nghệch. Hoặc người chồng đánh vợ, hoặc vợ đánh chồng, rồi họ cảm thấy căm ghét nhau và nghĩ họ cần phải ly hôn ngay tức khắc, song đến khi phải bàn vấn đề một cách nghiêm túc, trong đa số trường hợp, họ lại thay đổi ý kiến.

Ông ta đột ngột dừng lại vì ông ta nhận thấy những lời nói của ông nói ra đây có ý nghĩa thế nào.

- Cảm ơn ông - Chotas nhẹ nhàng nói - Ông cung cấp nhiều ý kiến rất quý báu.

Peter Demonides lại đang quan sát nhân chứng khác:

- Xin cho biết quý danh?

- Kasta, Irène Kasta.

- Về tình trạng hôn nhân?

- Tôi là một quả phụ.

- Bà Kasta, bà làm nghề gì vậy?

- Tôi làm quản gia.

- Bà làm ở đâu?

- Tôi làm cho một nhà giầu ở Rafina.

- Rafina là một làng gần biển, có phải không? Cách Athens một trăm cây số về phía bắc?

- Vâng.

- Bà hãy nhìn hai bị cáo ngồi ở chiếc bàn kia. Trước đây bà đã từng gặp họ bao giờ chưa?

- Có chứ. Rất nhiều lần.

Bà hãy nói rõ trong những hoàn cảnh nào.

- Họ sống trong một biệt thự bên cạnh ngôi nhà mà tôi làm việc.

- Tôi nhìn thấy họ nhiều lần trên bãi biển. Họ trần truồng.

Có tiếng kêu thốt kinh ngạc trong đám công chúng, sau đó là tiếng trao đổi thì thào râm ran khắp phòng.

Peter Demonides liếc nhìn sang Chotas xem ông có phản ứng gì không, song người luật sư già ngồi ở bàn chỉ thoáng mỉm cười mơ hồ. Nụ cười đó khiến cho Demonides càng thêm băn khoăn. Ông quay sang nhân chứng:

- Bà khẳng định rằng đây đúng là hai người mà bà đã trông thấy. Bà phải thề rằng chỉ nói đúng sự thật.

- Đúng, chính là họ mà.

- Khi họ ở trên bãi biển, họ có vẻ gì là thân thiện với nhau không?

- À họ không hành động như anh em ruột thịt.

Có tiếng cười rộ trong đám quần chúng.

- Cám ơn bà Kasta.

Demonides quay sang Chotas:

- Ông hỏi gì nhân chứng không?

Napoleon Chotas gật đầu thân thiện, đứng dậy, từ từ tiến lại chỗ người đàn bà có tướng mạo gớm ghiếc ở khu vực nhân chứng.

- Bà Kasta, bà làm việc tại biệt thự đó được bao lâủ?

- Bảy năm.

- Bảy năm? Vậy chắc bà đã thạo việc lắm.

- Tất nhiên rồi.

- Có lẽ bà có thể giới thiệu cho tôi một quản gia tốt được chứ. Tôi đang tính chuyện mua một ngôi nhà ở vùng bãi biển Rafina. Yêu cầu của tôi là tôi cần một chỗ riêng để tôi có thể làm việc được. Mà theo tôi biết, tất cả các vila ở đó lại xây san sát cạnh nhàu.

- Ồ không đâu, thưa ngài. Mỗi villa được tách riêng bởi một bức tường cao.

- Thế thì tốt. Song chúng vẫn đứng san sát cạnh nhau.

- Ồ không. Mỗi villa cách nhau ít nhất là một trăm mét. Tôi biết hiện nay có một ngôi nhà muốn bán. Ông sẽ có chỗ riêng ông cần và tôi có thể giới thiệu cô em gái tôi đến làm quản gia cho ông. Cô ấy rất tất, chu đáo, gọn gàng, lại biết nấu nướng chút đỉnh.

- Vâng, cám ơn bà Kasta, kể cũng tuyệt đấy. Có lẽ chiều nay tôi có thể gọi điện cho cô ta chứ?

- Cô ấy bận suốt ngày. Phải đến sáu giờ mới về đến nhà.

- Bây giờ là mấy giờ rồi? - Tôi không mang đồng hồ.

- À ở bức tường đằng kia có một chiếc đồng hồ lớn. Nó chỉ mấy giờ rồi nhỉ?

- Chà, khó đọc quá. Phải lại gần mới đọc được.

- Theo bà thì đồng hồ để cách đây bao nhiêu mét.

- Mười lăm mét.

- Có bảy mét thôi, thưa bà Kasta. Tôi không hỏi gì thêm.

Phiên toà đã bước sang ngày thứ năm. Bác sĩ Israel Katz lại thấy đâu ở chỗ cẳng chân đã mất trong lúc ông tiến hành ca mổ, ông có thể đứng trên chiếc chân giả hàng ngày mấy giờ liền không hề gì cả. Song lúc này đang ngồi tại đây, khi ông tập trung cao độ sự chú ý của mình, thần kinh của ông luôn nhớ đến chiếc chân đã mất đi vĩnh viễn.

Ông Katz cứ phải chuyển đổi tư thế luôn trên ghế của mình, cố làm dịu đi cái áp lực đang đè trĩu bên hông. Từ hôm ông tới Athens ngày nào ông cũng cố tìm mọi cách để được gặp Noelle, song ông không thành công. Ông đã nói chuyện với Napoleon Chotas và ông luật sư giải thích cho ông biết rằng Noelle đang trong tâm trạng quá phiền muộn không thể gặp các bạn bè cũ được, tốt nhất là cố nán đợi đến khi kết thúc phiên toà hẵng hay. Israel Katz có yêu cầu ông luật sư nói lại với Noelle rằng ông đang có mặt tại đây để tìm mọi cách trợ giúp cho nàng, tùy nhiên lời nhắn nhủ đó có tới được chỗ nàng không. Ông kiên trì ngồi ở toà hết ngày này qua ngày khác, hy vọng Noelle sẽ quay nhìn đến chỗ ông, song nàng không một lần quay xuống nhìn đám cử toạ.

Israel Katz đã mang ơn nàng cứu mạng sống cho mình và ông cảm thấy buồn nản bởi vì ông không tìm ra được cách nào để đền đáp món nợ đó. Ông không rõ phiên toà này sẽ diễn ra tới đâu, liệu Noelle sẽ bị kết tội hay sẽ được tha bổng. Chotas thật là tài ba.

Nếu có ai trên đời cứu nổi Noelle thì có lẽ người đó không ngoài Chotas. Tuy vậy Israel Katz vẫn cảm thấy điều gì đó lấn cấn không yên tâm. Phiên toà còn lâu mới kết thúc. Phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ khôn lường.

Một nhân chứng buộc tội đang tuyên thệ.

- Ông cho biết quý danh.

- Christian Barbet.

- Ông Barbet, ông mang quốc tịch Pháp?

- Vâng, Hiện nay địa chỉ của ông ở đâu?

- Paris.

- Xin ông cho toà biết nghề nghiệp của ông.

- Tôi là chủ một hãng thám tử tư.

- Hãng đó hiện đang đóng trụ sở ở đâu?

- Văn phòng chính đặt tại Paris.

- Ông thực hiện những loại dịch vụ gì?

- Nhiều loại… đánh cắp các bí mật trong buôn bán, tìm tin tức của những người mất tích, giúp các ông chồng hoặc bà vợ theo dõi những đối tượng…

- Ông Barbet, ông làm ơn nhìn một lượt quanh phòng xử án, rồi ông cho chúng tôi biết căn phòng này có ai từng là khách hàng của ông không?

Sau một hồi lâu chậm chạp đảo mắt một lượt, ông ta đáp:

- Xin ông làm ơn cho toà biết rõ về người đó.

- Người đàn bà ngồi kia, tiểu thư Noelle Page.

Trong đám công chúng có tiếng thì thào to nhỏ.

- Có phải rằng ông định kể cho chúng tôi nghe về việc cô Page đã thuê ông tiến hành một công việc do thám gì đó giúp cô phải không?

- Đúng thế, thưa ông.

- Xin ông hây thuật lại công việc đó tiến hành ra sao?

- Vâng, cô ấy quan tâm đến một người đàn ông tên là Larry Douglas. Cô ấy muốn tôi phát hiện mọi điều liên quan đến người này mà tôi có thể thu nhập được.

- Đó cũng chính là người có cái tên Larry Douglas được đưa ra xét xử tại phòng xử án này.

- Đúng thế, thưa ông.

- Cô Page đã trả tiền cho ông về dịch vụ này?

- Vâng.

- Ông làm ơn quan sát các hiện vật tôi đang cầm trong tay đây. Đây có phải là những ghi chép về các khoản đã thanh toán cho ông không?

- Đúng thế?

- Ông Barbet, ông hãy kể ra cho chúng tôi biết làm thế nào ông lại có được những tin tức như vậy về ông Douglas?

- Thưa ông, việc làm này rất khó khăn. Số là hồi đó tôi ở bên Pháp còn ông Douglas ở bên Anh, rồi sau này ở Mỹ, và trong khi Pháp bị người Đức chiếm đóng…

- Hượm đã. Thưa ông Barbet, tôi muốn xác nhận rằng tôi hiểu thấu đáo những điều ông đang trình bày. Ông luật sư của cô Page có cho chúng tôi biết rằng cô ấy và ông Larry Douglas mới gặp nhau cách đây vài tháng và họ yêu nhau đến phát cuồng. Bây giờ ông lại trình bày trước toà rằng chuyện tình của họ bắt đầu từ lâu… Cách đây bao lâu nhỉ?

- Ít nhất cũng cách đây sáu năm.

Phòng xử án ồn ào hẳn lên.

Demonides phóng sang Chotas một cái nhìn đắc thắng.

- Ông có gì cần hỏi nhân chứng không?

Napoleon Chotas dụi dụi hai mắt, rồi đứng dậy khỏi chiếc bàn dài và tiến lại chỗ nhân chứng.

- Thưa ông Barbet, tôi sẽ không hỏi ông dài dòng. Tôi biết là ông đang nóng lòng muốn trở về với gia đình ở bên Pháp.

- Xin ông hãy rút ngắn thời gian cho - Barbet đáp bằng giọng huênh hoang.

- Cảm ơn ông. Song ông hãy bỏ qua cho tôi một nhận xét mang tính chất cá nhân rằng bộ com lê ông vận trông hết sức duyên dáng, ông Barbet ạ.

- Cảm ơn ông.

- May tại Paris chứ?

- Tất nhiên.

- Vừa vặn quá. Tôi dường như không bao giờ có được những bộ com lê vừa vặn như vây. Ông đã thử tay nghề của thợ may Anh bao giờ chưa? Chắc họ cũng khéo lắm phải không?

- Chưa bao giờ, thưa ông.

- Tôi chắc là ông đã sang nhiều lần rồi?

- À chưa.

- Chưa bao giờ ư?

- Chưa bao giờ.

- Vậy chắc ông cũng đã từng sang Mỹ?

- Chưa.

- Chưa bao giờ ư?

- Chưa.

- Thế ông đã tới thăm vùng Nam Thái Bình Dương rồi?

- Chưa.

- Vậy thì, thưa ông Barbet, ông quả thực là một thám tử dị thường. Tôi xin ngả mũ bái phục ông. Những báo cáo của ông đề cập tới những hoạt động của Larry Douglas ở Anh, rồi Mỹ và Nam Thái Bình Dương, tuy nhiên như ông đã cho chúng tôi biết, ông chưa từng đến một nơi nào cả. Vậy tôi chỉ có thể giả định rằng ông thuộc loại người duy tâm.

- Ông cho phép tôi được sửa lại một đôi điều. Tôi không cần thiết phải đến những nơi đó, tôi thuê các hãng khác mà như người ta gọi là công ty quan hệ thông tấn ở Anh và ở Mỹ.

- À xin lỗi tôi quá ngớ ngẩn. Tất nhiên là như vậy! Như vậy thật ra những người kia mới là người theo dõi các hoạt động của ông Douglas.

- Exactement? (Chính thế)

- Vậy thực ra bản thân ông không hề biết đích xác các hoạt động của ông Douglas?

- À không, thưa ông.

- Nghĩa là trên thực tế các thông tin của ông chỉ là nguồn gián tiếp.

- Có lẽ xét trên ý nghĩa nào đó thì đúng là như vậy.

Chotas quay sang nhìn các vị quan toà:

- Thưa quý toà, tôi không chấp nhận lời khai của nhân chứng này với lý do rằng đó chỉ là những tin đồn.

Peter Demonides vụt đứng dậy:

- Thưa các ngài, tôi bác bỏ? Noelle Page đã thuê ông Barbet thu thập tin tức về Larry Douglas. Đó không thể là tin đồn…

Chotas nhẹ nhàng nói:

- Ông bạn đồng nghiệp uyên bác của tôi đã đệ trình những giấy ghi thừa nhận và coi đó là chứng cớ. Tôi sẵn sàng thừa nhận điều đó, một khi ông ấy muốn đưa tới đây những người trên thực tế đã tiến hành việc giám sát ông Douglas. Ngược lại, tôi cũng phải yêu cầu toà giả định rằng không có sự giám sát như vậy và yêu cầu phải coi lời khai của nhân chứng này là không thể chấp nhận được.

Chánh án Toà án quay sang Demonides hỏi:

- Ông có sẵn sàng để đưa những nhân chứng của ông tới đây không?

Peter Demonides lắp bắp:

- Không thể được. Ông Chotas thừa biết rằng phải mất nhiều tuần lễ mới xác định được họ ở đâu.

Ông chánh án quay lại Chotas:

- Kiến nghị của ông được chấp nhận.

Peter Demonides xem xét một nhân chứng khác.

- Xin ông cho biết quý danh.

- George Mouson.

- Ông làm nghề gì?

- Tôi là nhân viên đón tiếp tại khách sạn Palace ở Ioannina.

- Ông làm ơn nhìn kỹ hai bị cáo ngồi ở chiếc bàn kia.

- Trước đây ông có bao giờ gặp họ không?

- Tôi gặp người đàn ông. Ông ấy là khách trọ ở khách sạn chúng tôi hồi tháng Tám năm ngoái.

- Đó có phải là ông Lawrence Douglas không?

- Phải.

- Khi ông ấy đăng ký vào khách sạn, ông ấy có một mình.

- Không.

- Vậy ông ấy đi cùng với ai?

- Với vợ ông ấy.

- Bà Catherine Douglas?

- Vâng.

- Họ đăng ký là ông bà Douglas.

- Vâng.

- Ông với ông Douglas có bao giờ trao đổi về vùng hang động Perama không? Ông nêu ra vấn đề hay ông Douglas nêu?

- Theo tôi nhớ, ông ấy nêu ra trước. Ông ấy hỏi tôi về vùng hang này và bảo rằng vợ ông ấy rất muốn ông ấy đưa bà tới đó, rằng bà ấy rất thích hang động. Lúc đó tôi nghĩ điều này không bình thường.

- Thế hả? Tại sao lại như vậy?

- À, phụ nữ thường không quan tâm đến chuyện thám hiểm và những chuyện đại để như vậy.

- Ông không có lần nào tình cờ thảo luận chuyện hang động với bà Douglas sao?

- Không. Tôi nói chuyện với ông Douglas.

- Thế ông đã nói gì với ông ấy?

- À tôi nhớ là tôi có bảo với ông ấy rằng vùng hang động có thể nguy hiểm…

- Có nhắc gì đến chuyện người dẫn đường không?

Người nhân viên gật đầu:

- Có tôi nhớ chắc chắn rằng tôi có gợi ý ông ấy nên thuê người dẫn đường. Với khách nào tôi cũng giới thiệu người dẫn đường.

- Tôi không hỏi gì nữa. Ông Chotas, ông có cần hỏi gì nhân chứng không?

- Ông Mousson, ông làm việc ở khách sạn đã bao lâu rồi?

- Trên hai chục năm.

- Trước đó ông là một nhà tâm thần học?

- Tôi ư? Không, thưa ngài.

- Có lẽ là một nhà tâm lý học.

- Ồ không.

- Thế ư? Vậy thì ông không thể là một chuyên gia về hành vi của phụ nữ được.

- Vâng, có thể tôi không phải là nhà tâm lý học song trong nghề khách sạn người ta cũng nắm được tâm lý của nhiều phụ nữ.

- Ông biết Osa Johnion là ai không?

- Osa nào…? Không?

- Bà này là nhà thám hiểm nổi tiếng khắp thế giới.

- Thế ông có bao giờ nghe nói về Amelia Earhart không?

- Không.

- Thế còn Margaret Maed?

- Không.

- Ông Mousson, ông có gia đình không?

- Hiện nay không. Song tôi đã lấy vợ ba lần, vì vậy tôi có phần nào nắm vững tâm lý phụ nữ.

- Thưa ông Mousson, trái lại tôi nghĩ rằng nếu quả thực ông là người hiểu biết phụ nữ, ông đã có thể đứng vững với một cuộc hôn nhân rồi. Tôi không hỏi thêm gì nữa.

***

- Xin cho biết quý danh.

- Christopher Cocyannis.

- Ông làm nghề gì?

- Tôi làm nghề hướng dẫn viên ở vùng hang động Perama.

- Ông làm ở đó đã bao lâu rồi?

- Mười năm.

- Công việc tốt chứ?

- Rất tốt. Hàng năm có hàng ngàn khách du lịch tới thăm chỗ chúng tôi.

- Ông hãy nhìn kỹ người đàn ông ngồi ở chỗ kia. Trước đây ông đã bao giờ gặp ông Douglas này chưa?

- Có đấy ông ấy tới vùng hang động vào tháng Tám năm ngoái.

- Ông dám chắc chứ?

- Vâng.

- Thôi được, ông Cocyannis ạ, tôi tin rằng điều đó khiến tất cả chúng tôi phải lúng túng khó hiểu.

- Trong hàng ngàn người tới vùng hang động, làm sao ông có thể nhớ được một cá nhân nào đó nhỉ?

- Có lẽ tôi không thể quên được ông ấy.

- Vì sao thế ông Cocyannis?

- Trước hết vì ông ấy không thuê người dẫn đường.

- Tất cả những khách tham quan đều thuê người dẫn đường sao?

- Khách người Đức và người Pháp keo kiệt không thuê song tất cả những người Mỹ thì khác hẳn.

Có tiếng cười rộ.

- Ra thế. Còn lý do gì khác khiến ông nhớ kỹ ông Douglas.

- Có chứ. Lẽ ra tôi cũng không chú ý gì đến ông ta nhưng vì chuyện thuê người dẫn đường này, hơn nữa người phụ nữ đi cùng ông ta coi bộ bối rối thế nào ấy khi ông ta từ chối không thuê. Sau đó khoảng một giờ, tôi thấy ông ấy vội vã đi ra khỏi cửa, lúc này ông ấy có một mình và coi bộ rất rầu rĩ, tôi nghĩ có lẽ người đàn bà gặp tai nạn gì rồi. Tôi tiến lại phía ông ta và hỏi xem bà kia có sao không, ông ta trừng trừng nhìn tôi, trông rất ngô nghê và hỏi lại "Bà nào cơ?", Tôi bảo: "Cái bà ông đưa vào hang cùng với ông ấy mà". Thế là mặt ông bỗng trắng bệch, tôi tưởng ông ta sắp sửa quật vào mặt tôi. Sau đó ông ấy bỗng thét lên: "Tôi đã để nàng lạc mất rồi. Giúp tôi với". Và ông ta cứ như một người khùng vậy.

- Song trước lúc ông hỏi đến người đàn bà mất tích kia, ông ấy không nhắc gì đến việc cứu trợ chứ?

- Đúng thế đấy.

- Sau đó thì sao?

- À tôi đã tập hợp một số các bạn hướng đạo khác lại và chúng tôi bắt đầu cuộc tìm kiếm. Có đứa khốn nạn nào đã quẳng cái biển báo nguy hiểm ở khu vực mới vào xó.

Khu vực này không mở cho khách đông đảo vào đây. Cuối cùng sau gần ba giờ đồng hồ chúng tôi mới tìm thấy bà ta ở đó. Bà ta đã ở trong tình trạng sống dở chết dở.

- Một câu hỏi cuối cùng, đề nghị ông trả lời hết sức thận trọng. Khi ông Douglas lúc mới ra khỏi hang, ông ấy có nhìn quanh để tìm người nào giúp đỡ không, hay là ông có ấn tượng rằng ông sắp bỏ ra về?

- Ông ấy sắp bỏ ra về.

- Ông luật sư có hỏi gì nhân chứng?

Giọng Napoleon rất nhẹ nhàng:

- Ông Cocyannis, ông có phải là nhà tâm thần học không?

- Không, tôi là một người dẫn đường.

- Nghĩa là ông không suy diễn tâm lý?

- Tất nhiên.

- Tôi hỏi điều này bởi vì trong một tuần qua chúng ta đã gặp những nhân viên khách sạn có kinh nghiệm về tâm lý con người, rồi những người làm chứng rằng trông thấy sự việc nhưng bản thân lại bị cận thị, còn bây giờ ông kể với chúng tôi rằng bởi vì người đó coi bộ bị kích động và ông có thể đọc được ý nghĩ của anh ta. Làm thế nào ông biết được anh ta không cần đến sự giúp đỡ khi ông tiến đến hỏi chuyện với anh ta?

- Ông ấy không tỏ ra như vậy.

- Và ông vẫn còn nhớ hành động của ông ta rõ như vậy ư?

- Đúng thế?

- Thế thì rõ ràng ông có một trí nhớ xuất chúng đấy.

- Tôi muốn ông nhìn quanh phòng xử án một lượt. Ông có gặp mặt ai trong phòng này trước đây không?

- Kẻ bị cáo kia.

- Phải. Ngoài ông ta ra? Ông cứ suy nghĩ kỹ đi.

- Không.

- Nếu ông đã từng gặp thì hẳn ông nhớ chứ?

- Tất nhiên rồi.

- Trước đây ông gặp tôi bao giờ chưa?

- Chưa.

- Ông làm ơn coi kỹ mẩu giấy này. Ông có thể cho tôi biết nó là cái gì không?

- Đó là cái vé!

- Vào hang Perama.

- Thế còn ngày tháng?

- Thứ hai. Cách đây ba tuần.

- Vâng. Vé này của tôi mua và đã sử dụng, ông Cocyannis ạ. Đoàn của tôi có năm người nữa. Và ông là người dẫn đường cho chúng tôi. Tôi không hỏi gì thêm.

***

- Anh làm nghề gì.

- Tôi là trực phòng tại khách sạn Palace ở Ioannia.

- Anh hãy nhìn người nữ bị cáo ngồi ở ghế kia. Trước đây có thấy cô ta bao giờ chưa?

- Thưa ngài, có ạ. Trên các bộ phim ạ.

- Trước ngày hôm nay, đã bao giờ anh thấy cô ta bằng xương bằng thịt chưa?

- Dạ, có ạ. Bà ấy tới khách sạn chúng tôi và hỏi tôi phòng ông Douglas trọ ở chỗ nào. Tôi bảo bà ấy là bà nên hỏi ở bàn tiếp đón, song bà ấy nói là bà không muốn làm phiền họ, vì vậy tôi đã cho số phòng của ông ấy.

- Lúc đó là bao giờ?

- Ngày mùng một tháng Tám. Ngày có trận gió meltemi.

- Anh có chắc chắn rằng đây chính lá người đàn bà đó không?

- Tôi làm sao có thể quên được? Bà ấy thưởng cho tôi những hai trăm drachma.

***

Phiên toà đã bước sang tuần thứ tư. Mọi người đều đồng ý rằng Napoleon Chotas tiến hành cuộc biện hộ một cách xuất sắc. Song mặc dầu vậy, mạng lưới kết tội cứ được dệt mãi, một ngày chặt thêm.

Peter Demonides dựng lên một bức tranh trong đó hai kẻ yêu nhau, tha thiết muốn gần gũi và lấy nhau đến mức phát cuồng, và Catherine Douglas là người duy nhất cản trở họ. Dần dần qua nhiều ngày, Demonides phân tích chi li âm mưu họ đã giết hại nàng.

Ferderick Stawros, luật sư biện hộ của Larry Douglas lúc đầu lấy làm vui mừng là đã trút bỏ nhiệm vụ của mình và hoàn toàn dựa và Napoleon Chotas. Nhưng đến bây giờ Stawros, bắt đầu cảm thấy phải có một phép thần gì đó mới đạt được sự tha bổng của toà án.

Stawros chăm chú nhìn chiếc ghế bỏ trống trong phòng xử án chật ních người, anh băn khoăn không biết liệu Constantin Demiris có xuất hiện ở đó không. Nếu Noelle Page bị kết án, nhà tài phiệt Hy Lạp đó chắc sẽ không tới làm gì, bởi vì có nghĩa chính là ông ta đã bị thất bại. Mặt khác, nếu như nhà tài phiệt biết là sẽ được tha bổng, chắc là ông sẽ tới. Chiếc ghế trống đó trở thành một dấu hiệu phiên toà sẽ đi theo hướng nào.

Chiếc ghế vẫn bỏ trống.

Cho tới chiều hôm thứ sáu, phiên toà cuối cùng bỗng nhộn nhịp hẳn lên.

- Xin ông cho biết quý danh.

- Bác sĩ Kazomides. John Kazomides.

- Ông đã từng gặp bà Douglas?

- Vâng. Tôi gặp cả hai người.

- Trong trường hợp nào vậy?

- Tôi nhận được một cú điện thoại từ vùng hang Perama gọi tới. Ở đó có một phụ nữ bị lạc và khi đoàn tìm kiếm cuối cùng phát hiện ra bà ta, bà ta đang trong tình trạng sốt nặng.

- Bà ta có bị chấn thương thực thể không?

- Có. Có rất nhiều vết dập. Hai bàn tay, hai cánh tay, và cả hai bên má bị nhiều vết xước vì va phải đá. Bà bị ngã và đập đầu xuống đất, và tôi chẩn đoán có thể đó là nguyên nhân chấn động. Tôi đã tiêm ngay cho bà ấy một mũi morphine giảm đau và ra lệnh cho họ đưa bà ấy vào bệnh viện địa phương.

- Và bà ấy đã đi đến đó?

- Không.

- Ông hãy cho đoàn hội thẩm biết lý do tại sao lại không đi.

- Theo yêu cầu tha thiết của chồng bà ấy người ta đã đưa bà ấy trở về nhà trọ ở khách sạn Palace.

- Ông bác sĩ, ông có thấy việc đó là kỳ cục không?

- Ông ấy bảo rằng ông ấy muốn tự mình chăm sóc vợ.

- Vậy là bà Douglas được đưa về khách sạn. Ông có đi theo về đó không?

- Có. Tôi tha thiết muốn được đưa bà ấy về nhà trọ. Tôi muốn có mặt bên giường bà ấy lúc bà ấy tỉnh dậy.

- Ông có mặt tại đó lúc bà ấy tỉnh không?

- Có - Ông hãy kể lại cho Toà hay bà ấy đã nói gì.

- Bà ấy nói với tôi rằng chồng bà cố tìm cách giết bà.

Phải mất tròn năm phút người ta mới lấy lại trật tự trong phòng xử án, mãi đến khi ông chánh án phiên toà doạ sẽ đưa vụ án vào xử kín thì tiếng ồn ào mới lắng đi.

Napoleon Chotas đến chỗ bị cáo ngồi và hội ý chớp nhoáng với Noelle Page. Lần đầu tiên nàng tỏ ra ủ dột. Demonides vẫn tiếp tục thẩm vấn nhân chứng.

- Ông bác sĩ, theo lời ông khai thì bà Douglas lúc đó bị choáng. Theo quan điểm nghề nghiệp của ông, khi bà ấy nói với ông rằng chồng bà cố tìm cách giết bà, lúc đó bà có tỉnh táo không?

- Có. Lúc ở trong hang, tôi đã tiêm cho bà ấy một mũi thuốc giảm đau và bà ấy tương đối bình tĩnh. Tuy nhiên khi tôi bảo với bà ấy rằng tôi sẽ tiêm cho bà ấy một mũi giảm đau nữa, bà ấy trở nên hết sức phấn khích và yêu cầu tôi đừng tiêm nữa.

Ông chánh án phiên toà nghiêng người, hỏi:

- Bà ấy có giải thích tại sao không?

- Thưa ngài, có ạ. Bà ấy nói rằng chồng bà sẽ giết chết bà trong lúc bà đang ngủ.

Ông chánh án ngả người ra tựa ghế, trầm ngâm suy nghĩ rồi nhắc Peter Demonides:

- Ông tiếp tục đi.

- Bác sĩ Kazomides, trên thực tế ông có tiêm cho bà Douglas một mũi giảm đau thứ hai không?

- Trong lúc bà ấy đang nằm trên giường ở nhà trọ?

- Vâng.

- Ông tiêm như thế nào?

- Tiêm dưới da. Vào bên hông.

- Khi bà ấy ngủ rồi thì ông ra về?

- Vâng.

- Trong vòng mấy tiếng đồng hồ sau đó liệu có cơ hội nào để bà Douglas có thể thức giấc, tự ra khỏi giường, vận quần áo và đi khỏi nhà mà không cần sự giúp đỡ của ai cả?

- Trong tình trạng của bà ấy như vậy? Không. Không thể nào được. Lúc đó bà ấy ngủ rất say.

- Thôi hết, xin cảm ơn bác sĩ.

Các hội thẩm viên quay nhìn chăm cú Noelle Page và Larry Douglas, vẻ mặt của họ trở nên lạnh lùng thiếu thiện cảm. Bất kỳ người lạ nào bước vào phòng xử án cũng có thể hiểu ra ngay rằng vụ án sẽ đi tới đâu.

Đôi mắt Bill Fraser ánh lên vẻ hài lòng. Sau lời khai của bác sĩ Kazomides, không còn ai nghi ngờ gì nữa về khả năng của Catherine đã bị Larry Douglas và Noelle Page sát hại. Napoleon Chotas không còn cách nào xoá đi được trong đầu óc các vị thẩm phán hình ảnh của một phụ nữ kinh hoàng, nghiện rượu, tứ cố vô thân, van nài người ta đừng bỏ rơi nàng vào tay kẻ sát nhân.

Ferderick Stawros đâm ra hốt hoảng. Trước đó anh đã để mặc cho Chotas độc diễn, và đi theo sự chỉ dẫn của ông với một niềm tin mù quáng, và anh tin rằng Chotas có khả năng giành được sự tha bổng cho thân chủ của ông, do đó cũng là tha bổng cho thân chủ của Stawros. Bây giờ anh cảm thấy đã bị phản bội. Mọi việc đã tách riêng hẳn ra.

Lời khai của bác sĩ đã gây ra một tổn thất không hàn gắn được xét cả về ảnh hưởng với tư cách chứng cớ và ảnh hưởng về phương diện tình cảm. Stawros nhìn quanh phòng một lượt. Gian phòng xử án đầy kín trừ một chiếc ghế dành riêng một cách khó hiểu. Các nhà báo trên khắp thế giới đều có mặt tại đây để chờ tin đưa về những sự kiện sắp diễn ra.

Stawros bất ngờ tưởng tượng ra cảnh anh vụt đứng, ra đứng đối diện với người bác sĩ kia một cách thông minh bác bỏ lại từng điểm một những lời khai của ông ta. Khách hàng của anh sẽ được tha bổng, còn anh, Ferdenck Stawros, sẽ trở thành anh hùng.

Anh biết đó là cơ hội cuối cùng của anh. Kết quả của vụ án này đem lại sự khác biệt giữa tiếng tăm và sự vô danh tiểu tốt. Stawros cảm thấy chân tay ngứa ngáy muốn đứng dậy. Song anh không thể cử động nổi. Anh cứ ngồi ngây ra, đờ đẫn và bị bóng ma của sự thất bại đè trĩu.

Anh nhìn Chotas. Đôi mắt sâu, buồn bã, trên bộ mặt đỏ bừng vẫn đang chăm chú theo dõi ông bác sĩ đang đứng ở vị trí của nhân chứng, dường như ông cố đi đến một quyết định nào đó.

Napoleon Chotas từ từ đứng dậy. Song thay vì tiến ra chỗ nhân chứng, ông lại đến chỗ ghế dài và nhẹ nhàng nói với các vị quan toà.

- Thưa ngài Chánh án, thưa các ngài. Tôi không có ý muốn kiểm tra chéo nhân chứng. Nếu được Toà cho phép tôi muốn yêu cầu tạm ngưng phiên toà để có thể họp kín với Toà và Công tố viên.

Chánh án phiên toà quay sang vị Công tố viên:

- Thế nào, ông Demonides?

- Tôi không phải đối - Demonides đáp bằng giọng uể oải.

Toà tạm nghỉ. Không một ai rời khỏi ghế của mình.

Ba mươi phút sau Napoleon Chotas một mình trở lại phòng xử án. Ngay phút giây ông vừa bước vào phòng, mọi người trong phòng xử án đã cảm thấy có một sự kiện quan trọng vừa xảy ra. Vị trạng sư lộ vẻ mãn nguyện ra mặt, dáng đi của ông nhanh nhẹn và tất bật hơn, coi bộ bài toán hóc hiểm đã được giải xong không cần phải úp úp mở mở gì nữa. Chotas bước tới chỗ ngồi của bị cáo và nhìn chăm chăm và Noelle. Nàng ngước lên nhìn thẳng vào ông, đôi mắt xanh biếc lo lắng, như xoáy vào dò hỏi. Đột nhiên một thoáng mỉm cười xuất hiện trên đôi môi ông luật sư và qua ánh mắt của ông, Noelle Page hiểu rằng ông đã thu xếp xong công việc, ông đã thực hiện một sự kỳ diệu bất chấp mọi bằng chứng, bất chấp mọi điều kiện bất lợi. Công lý đã thắng, song đó là công lý của Constantin Demiris. Larry Douglas cũng đăm đăm nhìn Chotas, vừa đầy vẻ sợ hãi lại vừa chứa chan hy vọng. Bất kỳ động tác nào của Chotas tiến hành cũng đều là Noelle cả. Thế còn chàng thì sao?

Chotas nói với Noelle Page bằng một giọng cố giữ thái độ trung lập:

- Ông chánh án phiên toà đã cho phép tôi được nói chuyện với cô trong phòng sự vụ của ông ấy.

Ông quay sang Ferderick Stawros đang ngồi với vẻ bồn chồn không biết chuyện gì đang diễn ra:

- Nếu ông muốn thì ông và thân chủ của ông cũng được phép tham dự câu chuyện của chúng tôi.

Stawros gật đầu:

- Vâng tất nhiên.

Rồi anh cuống quýt đứng dậy, suýt nữa đụng phải ghế ngồi.

Hai cảnh sát viên đi theo họ vào căn phòng trống của ông chánh án. Khi cảnh sát rút ra ngoài, họ còn lại với nhau, Chotas quay sang Ferderick Stawros nói nhẹ nhàng:

- Điều tôi sắp nói ra đây là nhằm đáp ứng lợi ích của thân chủ tôi. Tuy nhiên, vì họ là những kẻ đồng bị cáo cho nên tôi có thể thu xếp cho khách hàng của ông cũng được đặc quyền như khách hàng của tôi.

Noelle Page giục:

- Xin ông nói cho tôi biết đi.

Chotas quay sang phía nàng. Ông nói chậm rãi thận trọng chọn kỹ lưỡng từng từ một:

- Tôi vừa hội ý với các vị quan toà. Họ rất cân nhắc trước vụ án và lời buộc tội như đã nhằm chống lại cô. Tuy nhiên… (ông dừng lại, vẻ tế nhị). Tôi có thể thuyết phục cho họ thấy là không thể đem việc trừng phạt cô ra phục vụ cho lợi ích của công lý được.

- Chuyện gì sẽ xảy ra sau đây? - Stawros sốt ruột hỏi ngay.

Chotas tiếp tục với một vẻ đầy tự mãn:

- Nếu như bị cáo sẵn sàng thay đổi ý kiến và nhận tội, các vị quan toà đồng ý sẽ tuyên phạt mỗi người năm năm tù giam - Ông mỉm cười, nói tiếp - Bốn năm sẽ được hưởng án treo. Trên thực tế họ sẽ còn không đầy sáu tháng nữa.

Ông quay sang Larry:

- Ông Douglas, vì lý do ông là người Mỹ, ông sẽ bị trục xuất. Ông sẽ không bao giờ được quay trở lại Hy Lạp nữa.

Larry gật đầu, toàn thân chàng như trút được một gánh nặng.

Chotas quay lại Noelle:

- Việc này thực hiện cũng không phải dễ dàng gì. Tôi phải hết sức thành thực nói với cô rằng lý do chủ yếu mà toà ân xá chính là vì quyền lợi của ông… bảo trợ cho cô.

Họ cảm thấy ông ấy đã phải chịu đựng quá mức trước tai tiếng này, họ chỉ mong sớm chấm dứt vụ án này.

- Tôi hiểu - Noelle Page đáp.

Napoleon Chotas ngập ngừng lúng ta lúng túng;

- Còn một điều kiện nữa.

Nàng nhìn ông chằm chằm:

- Sao?

- Cô sẽ bị thu hồi hộ chiếu. Cô sẽ vĩnh viễn không được phép rời khỏi Hy Lạp. Cô sẽ ở lại đây dưới sự bảo hộ của ông bạn cô.

Thì ra sự việc lại như vậy.

Constantin Demiris vẫn giữ giá. Noelle Page không một chút tin rằng các vị quan toà ân xá cho nàng là vì họ quan tâm đến việc thanh danh của Demiris bị tổn thương.

Không, ông ta đã đặt một cái giá cho sự tự do của nàng, và Noelle Page biết rõ cái giá đó rất đắt. Song để đổi lại, Demiris sẽ giành lại nàng và sẽ bố trí để sao cho nàng sẽ không bao giờ còn gặp lại Larry nữa. Nàng quay sang Larry và nhận thấy sự thư giãn hiện trên nét mặt anh ta.

Anh ta sắp được tự do rồi, và anh ta chỉ quan tâm đến mỗi việc đó thôi. Anh ta không tỏ ra một sự luyến tiếc là sẽ mất nàng, luyến tiếc những gì đã xảy ra với họ. Song Noelle hiểu ý nghĩa của việc đó bởi nàng hiểu rõ Larry, chàng là ý trung nhân của nàng, là Doppelanger của nàng, cả hai người đều có một niềm say đời giống nhau, cũng có sở thích không thể thoả mãn nổi. Họ là những linh hồn giống nhau vượt lên trên cả cái chết, trên cả những luật lệ mà họ chưa bao giờ tạo nên và sống theo những luật lệ đó.

Noelle Page sẽ nhớ Larry tha thiết theo cách riêng của nàng, và khi chàng ra đi rồi, thì nàng biết rằng lúc này cuộc sống đối với nàng quý giá biết nhường nào và nếu nàng mất nó thì kinh khủng biết bao. Vì vậy nếu bắt họ lên cân, đây là một cuộc mặc cả rất đẹp và nàng chấp nhận nó một cách hàm ơn. Nàng quay sang Chotas, nói:

- Điều kiện thoả đáng.

Chotas nhìn nàng, đôi mắt ông đầy vẻ buồn rầu cũng như hài lòng. Noelle Page hiểu ra điều đó. Ông đã yêu nàng, đã đem hết tài năng ra để cứu nàng giúp cho một người đàn ông khác. Noelle cố hết sức đẩy Chotas đến chỗ yêu thương nàng bởi vì nàng cần đến ông, cần ông đảm bảo rằng ông sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để cứu nàng bằng được. Và mọi chuyện diễn ra đúng như vậy.

Ferderick Stawros lắp bắp:

- Tôi nghĩ như vậy là hết sức kỳ diệu. Hết sức kỳ diệu.

Trên thực tế Stawros cảm thấy đúng là một điều kỳ diệu, cũng gần như một sự tha bổng, và trong khi Napoleon Chotas thu hoạch được những nguồn lợi từ đó thì nguồn lợi phụ khác cũng thật to lớn. Từ nay trở đi Stawros sẽ có những loại khách hàng đặc biệt và cứ mỗi lần anh kể lại câu chuyện về phiên toà này, vai trò của anh sẽ ngày một lớn dần lớn dần.

Larry nói:

- Nghe ra ngon lành đấy. Nhưng vấn đề là ở chỗ chúng tôi không có tội. Chúng tôi không hề giết Catherine.

Ferderick Stawros quay lại, chàng nổi đoá:

- Ai cần biết các anh các chị có tội hay không có tội? - Anh thét lên - Chúng tôi đang tặng cho các người sự sống đấy - Anh ta liếc nhanh sang phía Chotas xem ông ấy có phản ứng gì trước chữ "chúng tôi" song vị luật sư già vẫn lắng nghe.

Chotas nói với Stawros:

- Tôi muốn ông hiểu cho rằng tôi không chỉ khuyên có riêng thân chủ của tôi. Thân chủ của ông hoàn toàn tự do quyết định.

Larry hỏi:

- Nếu không có cuộc mặc cả này thì điều gì sẽ xảy đến với chúng tôi?

Ferderick Stawros bảo:

Đoàn hội thẩm có thể sẽ…

Larry sỗ sàng cắt ngang:

- Tôi muốn được ông ấy nói kia - Rồi chàng quay sang Chotas, Chotas đáp:

- Trong một phiên toà, nhân tố quan trọng nhất không phải là vô tội hay có tội. Không có một chân lý tuyệt đối nào cả, mà chỉ có sự diễn đạt chân lý thôi. Trong nội vụ này, vấn đề không phải là ông bà vô tội trong vụ sát nhân này mà đoàn hội thẩm có ấn tượng đối với sự có tội. Ông sẽ bị kết án theo ấn tượng đó, và cuối cùng ông cũng sẽ bị coi như chết rồi.

Larry nhìn ông hồi lâu, sau đó gật đầu, nói:

- Thôi được. Cứ như thế!

Mười lăm phút sau hai bị cáo đứng trước các vị quan toà. Chánh án phiên toà ngồi ghế giữa, hai bên là hai vị quan toà kia. Napoleon Chotas đứng cạnh Noelle Page, còn Ferderick Stawros đứng cạnh Larry Douglas. Cả gian phòng xử án đang căng thẳng như tích điện, bởi lời đồn đại lan rất nhanh rằng một sự kiện phát triển đầy kịch tính sắp diễn ra. Nhưng khi nó xảy đến, nó khiến mọi người hoàn toàn bất bất ngờ. Bằng một giọng nói trịnh trọng, mô phạm, dường như đã mặc cả ngầm với ba vị quan toà, Napoleon Chotas nói rằng:

- Thưa ngài Chánh án, thưa các ngài, thân chủ tôi muốn chuyển ý kiến từ không nhận tội sang nhận có tội.

Ông Chánh án dựa lưng vào ghế, ngạc nhiên nhìn Chotas như thể lần đầu tiên được nghe thấy thông báo này.

Noelle nghĩ thầm: Hắn làm ra bộ chơi đẹp. Hắn muốn thu được tiền thù lao hoặc dù thế nào chăng nữa thì vẫn là Demiris trả cho hắn.

Ông Chánh án vươn người về phía trước thì thào trao đổi ý kiến với hai vị quan toà kia. Họ gật đầu, rồi ông Chánh án cúi nhìn Noelle Page, hỏi lại:

- Bà muốn thay đổi ý kiến, xin nhận là có tội?

Noelle Page gật đầu, trả lời chắc nịch:

- Vâng.

Ferderick Stawros cũng nhanh chóng lên tiếng coi bộ anh ta sợ sẽ bị bỏ rơi:

- Thưa các ngài thân chủ của tôi muốn thay đổi ý kiến từ không nhận có tội đổi thành nhận có tội.

Ông chánh án quay sang nhìn Larry:

- Ông muốn thay đổi ý kiến, thừa nhận là có tội?

Larry liếc nhìn những rồi gật đầu:

- Vâng.

Chánh án chăm chú nhìn hai phạm nhân, nét mặt ông nghiêm trang.

- Các vị luật sư có cho các người biết là theo luật pháp của Hy Lạp thì hình phạt đối với tội mưu sát là hình phạt tử hình không?

Giọng Noelle Page mạnh và rõ:

- Thưa ngài, có.

Lại có cuộc thầm hội ý giữa các vị quan toà. Ông Chánh án quay sang công tố viên Demonides:

- Ông Công tố viên Nhà nước có phản đối gì về việc thay đổi ý kiến này không?

- Không.

Noelle Page tự hỏi không biết ông ta có dây dưa gì trong vụ mặc cả này không, hay ông ta chỉ bị người ta giật dây như một con rối.

Chánh án nói:

- Thôi được Toà không còn cách nào hơn là chấp nhận việc thay đổi ý kiến này!

Đoạn ông quay sang đoàn hội thẩm.

- Thưa quý vị, dưới ánh sáng của tình hình thay đổi mới này, đến đây các vị được giải thể khỏi nhiệm vụ với tư cách là các hội thẩm viên. Trên thực tế phiên toà đã chấm dứt. Toà sẽ thông qua bản án. Xin cảm ơn các vị đã tận tình phục vụ và cộng tác với chúng tôi. Toà sẽ tạm nghỉ trong hai tiếng đồng hồ.

Một lát sau các ký giả đã chen nhau ra khỏi phòng xử án, lao tới các máy điện thoại và các máy teletype để đưa tin về sự kiện mới nhất rất giật gân này tại phiên toà hình sự xử Noelle Page và Larry Douglas.

Hai giờ sau, Toà tái họp nhóm, phòng xử án lại đông nghịt người. Noelle liếc quanh phòng nhìn từng bộ mặt của cử toạ. Họ đang nhìn lại nàng với vẻ háo hức đợi chờ.

Noell làm như vậy và nàng cười thầm trước sự ngây thơ của họ. Họ là những người dân thường, là đám đông công chúng, họ thành thực tin rằng công lý được thực hiện đúng mực, rằng trong một chế độ dân chủ mọi người sinh ra đều được bình đẳng, rằng người nghèo cũng được hưởng những quyền lợi và đặc quyền giống như người giầu.

- Yêu cầu các bị can đứng dậy, tiến ra trước cửa.

Noelle duyên dáng đứng lên và tiến ra trước chỗ quan toà ngồi, Chotas đứng bên cạnh nàng. Liếc sang bên, nàng thấy Larry và Stawros cũng tiến lên phía trước.

Ông Chánh án bắt đầu nói:

- Đây là một phiên tờa kéo dài và đầy khó khăn. Trong những vụ trọng án khi người ta có lý do để nghi ngờ về khả năng phạm tội. Toà án luôn luôn có khuynh hướng để cho các bị can được hưởng ân huệ minh chứng sự nghi ngờ đó. Tôi phải thừa nhận rằng trong vụ ản này chúng tôi cảm thấy có tồn tại một mối nghi ngờ như vậy. Sự kiện là Nhà nước không thể đưa một corous delidi (chứng cớ phạm tội) là một điểm rất mạnh nghiêng về phía các bị cáo. - Đến đây ông quay sangnhìn Napoleon Chotas - Tôi tin rằng ông trạng sư đầy năng lực biện hộ cho bị cáo biết rõ rằng các Toà án Hy Lạp không bao giờ đưa ra hình phạt tử hình trong trường hợp chưa chứng minh thật dứt khoát rằng một vụ giết người đã được tiến hành.

Noelle bỗng thoáng có một cảm giác bồn chồn tuy chưa có gì đáng ngại, song mới chỉ là một tiếng thì thào nhỏ bên tai, một chút nghi ngờ mỏng manh. Ông Chánh án tiếp tục nói:

- Vì lý do đó cho nên các bạn đồng nghiệp của tôi và tôi hết sức ngạc nhiên khi đang giữa vụ án các bị cáo lại đột ngột thay đổi ý kiến, tự nhận là họ có tội.

Lúc này cảm giác nôn nao trong dạ dâng cao dần lên ở Noelle, nó bắt đầu chẹn lấy cổ họng nàng khiến cho nàng đột nhiên thấy khó thở, Larry cũng đang chăm chú theo dõi ông Chánh án và chàng không thể hiểu thấu đáo mọi việc đang diễn ra.

- Chúng ta đánh giá cao nỗi dày vò cắn rứt của lương tâm chắc chắn đã diễn ra trước khi các bị cáo thú nhận tội lỗi của họ trước toà án này và trước thế giới. Tuy nhiên, không thể chấp nhận sự thanh thản của lương tâm họ khi họ định chuộc lại tội ác kinh khủng bằng cách họ thừa nhận là đã phạm vào tội giết hại một cách không run tay mồt người đàn bà yếu đuối, không có gì che chở, giúp đỡ.

Đến lúc này Noelle bỗng choáng váng đầu óc trước một sự thật vừa được khẳng định, nàng đã bị người ta lừa. Demiris đã đặt bẫy để lừa nàng tới một cảm giác an toàn giả tạo mà lão ta có thể tạo ra cho nàng. Đây chính là cái trò chơi của hắn, là cái bẫy hắn nhử nàng vào. Hắn thừa biết là nàng sợ chết đến kinh hoàng, vì vậy hắn đã chìa ra cho nàng niềm hy vọng sẽ được sống và nàng đã chấp nhận nó, nàng đã tin ở hắn, và thế là hắn đã cao tay hơn nàng. Demiris muốn trả thù ngay lập tức, chứ chẳng đợi đến sau này. Lẽ ta nàng có thể thoát chết. Tất nhiên Chotas thừa biết rằng chừng nào chưa đưa ra một tử thi thì nàng đâu phải chịu hình phạt tử hình. Lão ta đã không mặc cả với quan toà. Chotas đã dựng lên toàn bộ sự biện hộ như vậy để lừa Noelle tới cái chết. Nàng quay nhìn lão ta. Lão đưa mắt, bắt gặp cái nhìn đăm đăm của nàng, đôi mắt lão chứa chan một nỗi buồn rầu thực sự. Lão yêu nàng và rồi lão giết nàng, và dù cho lão có làm việc này một lần nữa, lão vẫn sẽ làm như vậy bởi vì cuối cùng lão là người của Demiris, cũng như nàng là người đàn bà của Demiris, và cả hai người không ai chống nổi quyền lực của hắn.

Chánh án vẫn đang nói:

- Vì vậy trong phạm vi quyền hạn mà Nhà nước giao phó cho tôi, và cũng là phù hợp với các luật pháp, tôi tuyên án tử hình hai bị cáo Noelle Page và Larry Douglas, bản án này sẽ thực hiện tại trường bắn… trong vòng chín mươi ngày kể từ ngày hôm nay.

Phòng xử án náo nhiệt, ồn ào, song Noelle chẳng còn nghe hoặc trông thấy gì nữa. Bất giác nàng quay lại đám công chúng. Chiếc ghế kia không còn bỏ trống nữa, Constantin Demiris đang ngồi tại đó. Y vừa mới cạo mặt, cắt tóc bảnh bao. Y mặc một bộ com lê xanh bằng tơ sống, cắt rất khéo, một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, cổ thắt nơ lụa đỏ. Đôi mắt đen của y sáng lên, sống động. Không còn dấu hiệu nào của một kẻ chiến bại, một người suy sụp như cái lần y tới thăm nàng ở trong ngục, bởi vì một con người như vậy chưa bao giờ tồn tại trong y.

Constantin Demiris đã tới để quan sát Noelle trong giây phút nàng thất bại, muốn được chiêm ngưỡng sự kinh hoàng của nàng. Đôi mắt đen của y như dán chặt vào mắt nàng và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nàng nhận thấy trong đôi mắt đó một sự thoả mãn sâu sắc và tàn ác.

Song cũng có một nét nữa. Có lẽ đó là sự nuối tiếc, song nó tắt nhanh trước khi nàng có thể nhận ra được, dù sao lúc này tất cả mọi chuyện là quá muộn rồi.

Cuối cùng ván cờ cũng đã kết thúc.

Larry lắng nghe những lời cuối cùng của người Chánh án, tâm trạng sững sờ, không thể tin được, sau đó một viên cảnh sát tiến lên phía trước, giữ lấy cánh tay chàng. Larry hất ra và quay lại phía các vị quan toà, chàng thét lên:

- Khoan đã nào! Tôi không giết cô ấy! Người ta ép cung tôi.

Một viên cảnh sát vội tiến ra và cả hai người giữ chặt lấy Larry. Một trong hai người đưa ra cái khoá tay.

- Không? - Larry rú lên - Nghe tôi nói đã nào! Tôi không giết cô ấy.

Chàng cố giật ra khỏi hai người cảnh sát, song chiếc còng tay đã sập vào cổ tay chàng, rồi chàng bị lôi ra khỏi phòng xử án.

Noelle cảm thấy có người bóp chặt cánh tay nàng. Một nữ cảnh sát đang đứng đó để chờ áp giải nàng ra khỏi phòng xử án.

- Cô Page, người ta đang đợi cô đó!

Nghe cứ như tiếng gọi nàng ra sân khấu. Cô Page, người ta đang đợi cô đó! Chỉ khác một điều là lần này tấm màn hạ xuống và sẽ không bao giờ được kéo lên lần nữa.

Khung cảnh nhắc cho Noelle nhớ rằng đây là lần cuối cùng trong đời, nàng xuất hiện trước công chúng, lần cuối cùng nàng đứng giữa mọi người, không bị giam cầm. Đây là lần cuối cùng nàng xuất hiện trước khi vĩnh biệt mọi người, song cái sân khấu cuối cùng của nàng lại là gian phòng xử án Hy Lạp bẩn thỉu, tiêu điều này. Nàng không thèm đếm xỉa nữa, nhủ thầm: Dù sao, chí ít mình cũng có được một gian phòng đông đúc khán giả. Nàng nhìn quanh phòng xử án chật ních người, một lần cuối cùng, nàng thấy Armand Gautier đang im lặng sững sờ, trừng trừng nhìn nàng, nàng chợt ớn cả người vì thói đạo đức giả ông ta.

Philippe Sorel cũng có mặt ở đây, bộ mặt gồ ghề cố nặn ra một nụ cười động viên nhưng không làm nổi.

Phía bên kia phòng là Israel Katz, đôi mắt ông nhắm lại, môi mấp máy coi bộ ông đang im lìm cầu nguyện điều gì. Noelle nhớ lại cái đêm nàng đã lén đưa ông vào thùng xe của viên tướng Đức, ngay trước mũi của gã sĩ quan Gestapo bạch tạng, nàng nhớ lại nỗi sợ của nàng lúc bấy giờ. Song không có gì giống với nỗi sợ đang ám ảnh nàng lúc này.

Noelle lại tiếp tục đưa mắt nhìn sang phía bên kia và dừng lại ở bộ mặt ông chủ tiệm Auguste Lanchon. Nàng không nhớ ra được tên lão ta, song nàng nhớ bộ mặt lợn ỉn của y, cái thân hình béo ú và căn phòng khách sạn ảm đạm ở Vienn ngày nào. Khi lão nhận thấy nàng nhìn lão, lão chớp chớp mắt rồi cúi gằm nhìn xuống đất. Một người đàn ông cao lớn, tóc muối tiêu, hấp dẫn, có vẻ là người Mỹ đang đứng lại, nhìn nàng đăm đăm, như muốn nói với nàng điều gì. Nàng không biết ông ta là ai. Người cảnh sát kéo tay nàng, nói:

- Đi thôi, cô Page…

Ferderick Stawros trong tình trạng sững sờ. Không những anh là kẻ chứng kiến một âm mưu tàn ác, anh lại còn dự phần vào đó nữa. Anh có thể ra trước Chánh án, kể lại cho ông ta mọi chuyện đã xảy ra, nói những điều Chotas đã hứa hẹn. Song liệu người ta có tin anh không?

Liệu người ta có coi trọng lời nói của anh hơn lời của Chotas không? Stawros cay đắng nghĩ quả là chẳng còn ăn nhằm gì nữa. Sau vụ này sự nghiệp của anh thế là tiêu ma. Từ nay sẽ không còn ai thuê anh tranh cãi nữa. Có tiếng người nói bên cạnh, anh quay lại, Chotas đứng đó, bảo rằng:

- Nếu ngày mai rỗi rãi, anh đến ăn trưa với tôi có được không, Ferderick? Tôi muốn anh gặp gỡ với các cộng tác viên của tôi. Theo tôi anh có một tương lai đầy hứa hẹn đấy.

Qua vai của Chotas, Ferderick Stawros có thể thấy ông Chánh án đang đi ra cửa về phòng làm việc của ông ta. Bây giờ có phải là lúc trao đổi giải thích cho ông ta về những sự kiện đã xảy ra được không? Stawros quay lại phía Napoleon Chotas, đầu óc anh vẫn còn đầy những nỗi sợ hãi trước việc ông ta đã làm, anh lại thấy mình nói như một cái máy.

- Ngài thật quý hoá. Mấy giờ thì tiện cho ngài?

***

Theo luật pháp Hy Lạp quy định, các cuộc hành hình được tiến hành trên hòn đảo nhỏ Ageana cách cảng Piraeus một giờ đường. Một chuyến tàu đặc biệt của chính phủ chở các phạm nhân đã thành án tới hòn đảo đó. Qua hàng loạt những mỏm đá xám nhỏ thì tới hải cảng và trên một đỉnh đồi cao có một ngọn đèn hải đăng xây dựng trên một mỏm đá cao. Nhà tù Agena nằm ở phía Bắc hòn đảo này, khuất khỏi tầm nhìn từ hải cảng nhỏ bé kia, nơi thường có những chuyến tàu đều đặn đổ khách tham quan lên đảo, để họ có một hai giờ đi mua sắm và ngắm phong cảnh ở đây trước khi lại tiếp tục đi sang các hòn đảo khác.

Nhà tù không nằm trong chương trình tham quan, cho nên không một ai được đến gần trừ có nhiệm vụ đặc biệt.

Lúc đó là bốn giờ sáng một ngày thứ bảy, cuộc hành quyết Noelle sẽ diễn ra vào lúc sáu giờ.

Họ mang đến cho Noelle chiếc áo dài nàng thích mặc nhất, đó là chiếc áo dài màu vàng đỏ, bằng len để hợp với đôi giày đỏ bằng da Thuỵ Điển. Nàng mặc một chiếc áo lót bằng lụa và một tấm đăng ten trắng che cổ nàng.

Constantin Demiris đã cử đến người thợ sửa tóc cho Noelle đến chỗ nàng để làm lại đầu tóc cho nàng. Dường như Noelle đang chuẩn bị đi dự dạ tiệc.

Trong tâm trí nàng, Noelle ý thức được rằng sẽ không có sự đặc xá ở phút cuối cùng, rằng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nữa cơ thể nàng sẽ bị người ta chà đạp một cách tàn nhẫn, máu nàng sẽ chảy hoà trên mặt đất. Thế nhưng trong tình cảm, nàng không thể không hy vọng, Constantin Demiris sẽ tạo được một chuyện diệu kỳ, cứu được cuộc sống nàng. Việc đó cũng chẳng có gì là kỳ diệu lắm, chỉ cần một cú phôn, một lời nói, một cái vẫy của bàn tay vàng của ông ta. Nếu ông có ý định cứu nàng, nàng sẽ để tùy ông định liệu. Nàng có thể làm mọi việc. Giá như nàng gặp ông, nàng sẽ hứa với ông rằng nàng sẽ không bao giờ gặp một người đàn ông nào khác, rằng nàng sẽ mang hết sức nàng ra để làm ông hạnh phúc suốt cuộc đời. Song nàng hiểu rằng cầu xin cũng chẳng có ích lợi gì. Nếu Demiris đến với nàng thì được. Còn nếu nàng phải đến để cầu xin ông thì không bao giờ.

Vẫn còn hai tiếng đồng hồ nữa.

Larry Douglas đang ở một chỗ khác cũng trong nhà tù đó. Kể từ khi chàng bị kết án, số thư từ gửi đến cho chàng tăng lên hàng chục lần. Những lá thư này là của phụ nữ từ khắp nơi trên thế giới đổ dồn về đây đến nỗi viên cai ngục tự coi mình là người rất sành sỏi mà cũng phải xúc động vì một vài lá thư trong số này.

Giả sử Larry Douglas biết được chúng, có lẽ chàng sẽ lấy làm thích thú lắm. Song chàng ở trong một trạng thái mơ hồ, chập chờn nửa sáng nửa tối mà trong đó không có gì đụng được tới chàng. Trong mấy ngày đầu tiên tới đảo, chàng đã ở một tâm trạng hung hãn, gào rú suốt ngày đêm rằng chàng vô tội và đòi phải có một phiên toà xét xử mới. Cuối cùng, người bác sĩ của nhà tù đã phải ra lệnh tiêm cho chàng các loại thuốc an thần.

Lúc năm giờ kém mười phút sáng hôm đó, khi viên cai ngục đi cùng bốn người gác tới xà lim của Larry Douglas, chàng ngồi trên giường im lặng, đầu óc để đâu đâu. Cai ngục phải gọi tên chàng lần thứ hai Larry mới nhận ra họ đang đến tìm chàng. Chàng đứng dậy, động tác chậm chạp uể oải như trong mơ.

Viên cai ngục dẫn chàng ra hành lang, họ bước chậm chạp như một đám rước nhích dần về phía cửa đã có người gác cẩn thận ở phía cuối hành lang xa tít. Khi họ tới cửa, người gác mở cửa và bước ra khoảnh sân có tường bao bọc.

Không khí lúc trời sắp rạng sáng lạnh buốt, Larry run rẩy khi bước qua cửa. Trên trời cao mặt trăng tròn vành vạnh cùng muôn vàn vì sao lấp lánh. Nó gợi cho chàng nhớ lại những buổi sáng trên những hòn đảo ở vùng Nam Thái Bình Dương khi các phi công rời khỏi chiếc giường ấm áp tập hợp dưới bầu trời lạnh giá đầy sao để nhận lệnh phút chót trước khi cất cánh. Chàng nghe rõ sóng biển từ phía xa dội lại và chàng cố nhớ xem chàng đang ở trên hòn đảo nào, nhiệm vụ chàng sắp phải thực hiện là gì. Có mấy người dẫn chàng đến một cái cọc dựng trước một bức tường, và trói chặt hai tay chàng ra sau lưng. Lúc này chàng chẳng còn giận dữ, chỉ có một trạng thái lơ mơ suy tưởng không biết người ta sắp giao cho chàng nhiệm vụ như thế nào đây. Chàng cảm thấy một nỗi ngán ngẩm vô cùng song chàng biết là không thể ngủ được bởi vì chàng còn phải thực hiện nhiệm vụ. Chàng ngẩng đầu lên, trông thấy có những người đàn ông mặc quân phục đang xếp thành hàng. Họ đang giương súng ngắm vào chàng.

Những bản năng cũ đã bị chôn vùi từ lâu bỗng bừng tỉnh. Họ sẽ tấn công từ mọi phía và cố tìm cách tách chàng ra khỏi phi đội của chàng, bởi vì họ đang sợ chàng. Chàng đã nhận thấy có một dấu hiệu vào lúc ba giờ sáng và biết rằng họ sẽ tìm đến chàng. Họ hy vọng chàng sẽ bật ra khỏi đội hình, thế nhưng chàng đã kéo cần lái hết cỡ về phía trước và lao ra vòng lượn phía ngoài gần như xé đứt toang hai cánh máy bay của chàng. Chàng bổ nhào xuống gần sát đất rồi bất ngờ đảo qua bên trái. Không còn thấy bóng dáng bọn chúng đâu nữa. Chàng đã lừa được chúng rồi.

Chàng bắt đầu vút lên cao, phía dưới chàng có một chiếc Zero. Chàng cả cười, kéo cần lái bên phải cho đến khi chiếc máy bay Zero kia vào đúng tâm điểm của tầm súng máy bay chàng. Sau đó chàng lao xuống như một thiên thần phục hận, với tốc độ tăng dần để rút ngắn khoảng cách. Ngón tay chàng bắt đầu siết vào cò súng, đúng lúc một vết đau bất ngờ xuyên suốt cơ thể chàng. Rồi một vết đau nữa.

Một vết đau nữa. Chàng cảm thấy da thịt chàng bị xé nát, ruột gan bật ra ngoài. Chàng nghĩ: Lạy Chúa tôi, hắn ở đâu ra vậy? Vẫn còn thằng phi công cừ khôi hơn mình sao… Hắn là ai thế nhỉ?

Thế rồi chàng bắt đầu xoáy tít lao vào khoảng không gian và mọi vật trở nên tối đen im lặng.

***

Tại xà lim của Noelle, người thợ làm tóc đang uốn lại tóc cho nàng thì nàng nghe thấy loạt đạn vang lên ở bên ngoài. Nàng hỏi:

- Trời sắp mưa?

Người thợ uốn tóc lạ lùng nhìn nàng giây lát và nhận ra đúng là nàng không hiểu rõ ý nghĩa của âm thanh vừa rồi. Chị ta lặng lẽ đáp:

- Không. Ngày hôm nay sẽ đẹp trời.

Tới lúc này Noelle hiểu ra.

Sắp đến lượt nàng rồi.

Vào lúc năm giờ ba mươi phút, tức là đúng ba mươi phút nữa thì có cuộc hành quyết nàng. Noelle nghe rõ có tiếng bước chân tiến lại phía xà lim nàng. Tim nàng bỗng đập rộn một cách vô ý thức. Nàng tin rằng Constantin Demiris sẽ muốn tìm gặp nàng. Nàng ý thức được rằng nàng trông đẹp rực rỡ hơn bất kỳ lúc nào, và có lẽ khi ông ta trông thấy nàng… có lẽ… Viên cai ngục xuất hiện, đi cùng với một người gác và một nữ y tá mang theo một chiếc túi thuốc màu đen. Noelle nhìn theo ra phía sau nàng xem có Demiris không. Hành lang hoàn toàn trống trải. Người gác mở cửa xà lim ra cho viên cai ngục và người nữ y tá bước vào. Noelle cảm thấy tim nàng đập thình thịch, những làn sóng sợ hãi lại ùa đến với nàng, nhấn chìm hy vọng mong manh vừa mới trỗi dậy. Noelle hỏi:

- Đã đến giờ rồi ư?

Viên cai ngục coi bộ lúng túng:

- Chưa đâu, cô Page ạ. Người y tá vào đây để rửa ráy cho cô.

Nàng nhìn y không hiểu:

- Tôi cần gì phải rửa ruột.

Viên cai ngục lại càng túng lúng hơn:

- Nó giúp cô đỡ phải… bối rối.

Đến đây Noelle đã hiểu ra. Sự sợ hãi ở nàng bây giờ đã trở thành nỗi thống khổ cay đắng giằng xé tâm can nàng. Nàng gật đầu và viên cai ngục quay lui, ra khỏi xà lim. Người gác khoá cửa và ý tứ đi khuất xuống cuối hành lang.

Người y tá ầm ừ:

- Không nên làm hỏng chiếc áo đẹp này. Cô nên trút bỏ nó ra rồi nằm xuống kia. Chỉ một phút là xong thôi.

Người y tá bắt tay vào việc, song Noelle chẳng cảm thấy gì cả.

Nàng đang đứng cùng cha nàng. Cha nàng nói: Hãy nhìn con bé này, giá có một người lạ ở đây chắc anh ta đã bảo nó thuộc dòng dõi trâm anh đấy.

Rồi mọi người tranh nhau được bế bồng nàng trên tay.

Lúc đó có một ông cố đạo trong phòng, nói:

- Con có muốn thú tội trước Chúa không con?

Song nàng vội vàng lắc đầu bởi vì cha nàng đang nói và nàng muốn nghe xem ông đang nói gì vậy. Mi sinh ra đã là một công chúa và đây chính là vương quốc của mi. Khi mi lớn lên, mi sẽ kết hôn với một chàng hoàng tử đẹp trai và sẽ sống trong cung điện nguy nga.

Nàng đang bước xuống cuối hành lang dài cùng với mấy người đàn ông, ai đó đã mở cửa và nàng bước ra ngoài sân giá lạnh. Cha nàng bế nàng bên cửa sổ, nàng có thể trông thấy những cột buồm cao của những con tàu bồng bềnh trên sóng nước.

Mấy người kia dẫn nàng tới một cái cọc đặc trước một bức tường, họ trói tay nàng ra sau lưng và buộc co lưng nàng thật chặt vào cọc. Cha nàng bảo:

- Con có nhìn thấy những chiếc tàu kia không, công chúa! Hạm đội của con đó. Một ngày nào đấy chúng sẽ đưa con tới những nơi kỳ ảo trên thế giới này. Rồi ông ôm nàng sát vào người, nàng cảm thấy rất an toàn. Nàng không thể nhớ được lý do tại sao ông lại giận dữ với nàng như vậy, nhưng bây giờ thì mọi chuyện lại đâu vào đấy rồi, ông lại yêu mến nàng và nàng quay sang chỗ ông, song bộ mặt của ông đã mờ đi, nàng cũng không thể nhớ được hình dáng ông ra sao. Nàng không thể nhớ nổi nét mặt cha nàng như thế nào.

Nàng cảm thấy một nỗi buồn tràn ngập, như thể nàng đã mất đi một cái gì rất quí giá, nàng biết rằng nàng phải nhớ bằng được hình ảnh ông ra sao nếu không nàng sẽ chết, nàng cố tập trung tâm trí song nàng chưa kịp nhìn ra thì một loạt tiếng nổ gầm lên đột ngột. Hàng ngàn mũi dao nhọn đâm lêm thịt nàng đau xé, nàng vẫn muốn thét to lên trong trí não: Chưa! Chưa được! Đợi cho tôi nhìn thấy mặt cha tôi đã nào!

Song khuôn mặt đó đã tan biến vĩnh viễn vào bóng tối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.