Phía Sau Nghi Can X

Chương 5



Bên trên chiếc hộp vuông có một cây gậy dựng đứng, dài khoảng ba mươi centimet. Một vòng tròn có đường kính chừng vài centimet lồng vào cây gậy. Tất cả trông giống như trò ném vòng. Chỉ khác ở chỗ là chiếc hộp vuông này có thêm dây điện và phích cắm

- Cái gì vậy? – Kusanagi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp

- Anh không nên động vào. – Kishiya đứng bên cạnh nhắc nhở

- Không sao đâu. Động vào mà bị làm sao thì cậu đã không để bừa bãi thế này đâu

Kusanagi cắm dây điện, kêu đến “khấc” một cái. Ngay lập tức chiếc vòng lồng qua cây gậy nhè nhẹ bay lên.

- Ồ! – Kusanagi hơi sững lại. Chiếc vòng đang bay lơ lửng khẽ rung rung

- Cậu thử ấn cái vòng xuống đi. – Có tiếng nói từ đằng sau

Kusanagi quay người lại. Yugawa Manabu đang đi vào phòng, tay ôm sách và tập tài liệu

- Xin chào. Cậu vừa có giờ à? – Vừa nói, Kusanagi vừa dùng đầu ngón tay ấn chiếc vòng xuống. Nhưng chưa được một giây anh đã phải vội rụt tay lại. – Ôi nóng quá!

- Đúng là những thứ nguy hiểm thì tôi không để bừa bãi nhưng cái này có kèm điều kiện. Đó là người động vào nó phải nắm vững kiến thức khoa học ở mức tối thiểu. – Yugawa đi đến chỗ Kusanagi để rút dây cắm điện. – Đây là dụng cụ thí nghiệm vật lý ở trường học

- Hồi đi học, tôi không chọn môn vật lý. – Kusanagi thổi đầu ngón tay. Kishiya đứng bên cạnh cười khúc khích

- Ai đây? Tôi chưa gặp cậu này thì phải. – Yugawa nhìn Kishiya.

- Tôi là Kishiya, làm việc chung với anh Kusanagi. Tôi đã nghe nhiều về anh. Nghe nói anh đã nhiều lần giúp chúng tôi hợp tác điều tra. Cái tên Galileo ( Galileo Galilei 1564-1642: nhà vật lý, toán học, then văn người Ý. Vì trước đây Yugawa đã nhiều lần giúp Kusanagi phá án nên được bên cảnh sát gọi là “Thám tử Galileo”) rất nổi tiếng ở đội 1 chúng tôi

Yugawa chau mày, xua xua tay:

- Làm ơn đừng gọi tôi bằng cái tên đó. Tôi hợp tác không phải vì thích đâu. Chẳng qua là tôi không chịu nổi kiểu lý luận chẳng logic gì của anh bạn này nên buộc lòng tôi phải nói ra thôi. Cậu mà làm chung với anh ta thì sẽ bị nhiễm cái “bệnh đông não” của anh ta đấy.

Kusanagi quay sang nhìn chằm chằm Kishiya đang phá lên cười

- Cậu cười quá nhiều rồi đấy! Mà Yugawa này, cậu giải đố cũng có vẻ vui đấy nhỉ?

- Vui chỗ nào? Nhờ cậu mà luận văn của tôi không nhíc thêm được bước nào. Thế nào, đừng nói với tôi là hôm nay cậu lại mang đến vấn đề rắc rối gì nhé!

- Khỏi lo. Hôm nay tôi không có ý làm phiền cậu đâu. Tôi chỉ tiện đường ghé qua đây thôi

- Thế thì tôi yên tâm rồi

Yugawa đi lại gần bồn rửa để lấy nước vào ấm. Sau đó anh đặt chiếc ấm lên bếp gas du lịch. Có vẻ anh định pha cà phê hòa tan như mọi khi

- À, thế các cậu giải quyết xong vụ xác chết tìm thấy ở bờ đê sông Edogawa chưa? – Yugawa vừa hỏi vừa đổ cà phê vào cốc

- Sao cậu biết chúng tôi phụ trách vụ đó?

- Nghĩ một chút thôi là biết. Vào buổi tối hôm cậu bị gọi đi, ti vi có đưa tin. Trông cái mặt cậu thì hình như việc điều tra không tiến triển gì

Kusanagi nhăn mặt, đưa tay gãi gãi mũi

- Cũng không hẳn là không tiến triển gì. Chúng tôi đã có một số kẻ tình nghi. Mọi việc mới chỉ bắt đầu thôi

- Kẻ tình nghi à? – Yugawa hờ hững nghe, chẳng hề tỏ ra khâm phục

Kishiya xen ngay vào:

- Bản thân tôi không nghĩ hướng điều tra hiện tại là đúng.

- Vậy sao? – Yugawa nhìn Kishiya – Nghĩa là cậu không tán thành với hướng điều tra?

- Cũng không hẳn là không tán thành…

- Đúng có nói những điều không cần thiết. – Kusanagi nhíu mày

- Tôi xin lỗi

- Đâu cần phải xin lỗi. Làm theo mệnh lệnh nhưng có ý kiến của riêng mình là rất bình thường. Nếu không có những người như vậy thì công việc làm sao mà hiệu quả được

- Không phải vì thế mà cậu ta than phiền về hướng điều tra đâu. – Cuối dùng Kusanagi đành phải nói. – Cậu ta chỉ muốn bảo vệ người mà chúng tôi đang để mắt tới thôi

- Ôi không phải thế… - Kishiya ấp úng

- Không sao, cậu cứ nói thật đi. Cậu đang rất thương hai mẹ con chị kia đúng không nào? Nói thật, tôi cũng không muốn nghi ngờ hai người đó đâu

- Phức tạp đấy nhỉ! – Yugawa nhăn mặt nhìn Kusanagi rồi quay sang nhìn Kishiya.

- Chẳng có gì phức tạp cả. Người đàn ông bị giết có một người vợ đã li dị. Ngay trước lúc vụ án xảy ra, anh ta có đi dò hỏi nơi ở của vợ cũ. Chúng tôi đang xác minh lại chứng cứ ngoại phạm của chị ta

- Ra là vậy. Như vậy là chị ta có chứng cứ ngoại phạm?

- À, chính là ở chỗ đó đấy. – Kusanagi gãi đầu

- Nào nào, không nói tiếp được nữa à? – Yugawa cười rồi đứng dậy. Ấm nước ban nãy đã sôi. – Hai cậu uống cà phê nhé

- Cảm ơn anh

- Tôi không uống đâu. Mà tôi vẫn cứ băn khoăn về chứng cứ ngoại phạm đó

- Tôi không nghĩ là hai mẹ con chị ấy đang nói dối

- Cậu đừng nói năng không có căn cứ như thế. Chúng ta đã kiểm tra đâu

- Chẳng phải chính anh đã nói với đội trưởng là không thể kiểm tra được ở rạp chiếu phim và quán mì còn gì

- Tôi không nói là không thể kiểm tra. Tôi chỉ nói là khó kiểm tra thôi

- Nghĩa là người phụ nữ mà các anh nghi ngờ khai họ ở rạp chiếu phim vào thời điểm xảy ra vụ án? - Yugawa cầm hai cốc cà phê quay trở lại. Anh đưa một cốc cho Kishiya.

Kishiya nói “cảm ơn” và mở to mắt ngạc nhiên khi đỡ lấy cái cốc. Chắc anh chàng giật mình vì chiếc cốc bẩn quá. Kusanagi nén cười

- Đi xem phim à… cũng khó chứng minh đây. – Yugawa ngồi xuống ghế

- Sau đó hai mẹ con đi hát karaoke. Người của quán karaoke đã xác nhận điều này. – Kishiya nhấn mạnh từng lời

- Chính vì thế mới không thể bỏ qua rạp chiếu phim. Vẫn có khả năng gây án xong rồi đi hát karaoke. – Kusanagi nói

- Hai mẹ con Hanaoka đi xem phim lúc bảy hoặc tám giờ tối gì đấy. Cho dù là một rạp vắng khách đi nữa thì đó cũng không phải khoảng thời gian có thể giết người. Mà đâu chỉ bị giết, quần áo của nạn nhân cũng đã bị lột sạch

- Tôi cũng biết thế nhưng phải nghĩ tới mọi khả năng có thể. Không khẳng định là họ vô tội ngay được. – “Nhất là không thể thuyết phục một người ngoan cố như Mamiya” Kusanagi nghĩ

- Tôi không hiểu lắm. Nghe hai cậu nói thì có vẻ đoán được thời gian thủ phạm gây án. – Yugawa cắt ngang

- Bên giải phẫu có nói là nạn nhân chết khoảng sau sáu giờ tối ngày mồng mười.

- Cậu không cần nói hết với người ngoài thế đâu. Kusanagi nhắc nhở

- Chẳng phải là anh Yugawa đã hợp tác với chúng ta rất nhiều sao?

- Chỉ trong trường hợp có những điều tưởng như là siêu nhiên khó hiểu thôi. Còn lần này chẳng cần hỏi người ngoài đâu

- Tôi đúng là người ngoài thật. Nhưng các cậu đừng quên là tôi cho các cậu chỗ để ngồi tán chuyện đấy nhé. – Yugawa bình thản nhâm nhi cà phê

- Tôi biết rồi. Bọn tôi về là được chứ gì! – Kusanagi nhấc người ra khỏi ghế

- Hai mẹ con đó thế nào? Họ không có gì để chứng minh là đã đi xem phim à? – Vẫn cầm cốc cà phê, Yugawa hỏi

- Chị ta vẫn nhớ nội dung bộ phim. Nhưng tôi không biết là họ đã xem lúc nào

- Chị ta còn giữ vé không?

Bất giác Kusanagi quay sang nhìn Yugawa khi nghe câu hỏi. Hai mắt họ gặp nhau

- Vẫn giữ

- Chị ta lấy vé ra ở chỗ nào? – Mắt kính của Yugawa lấp lánh

Kusanagi phá lên cười

- Tôi hiểu cậu muốn nói gì. Bình thường chẳng ai giữ vé xem phim cẩn thận cả. Nếu thấy Hanaoka Yasuko lấy ra từ trong tủ, tôi cũng buộc phải nghĩ là không bình thường

- Nghĩa là không phải lấy ra từ chỗ đó à?

- Đầu tiên tôi cũng nghĩ là chị ta đã vứt đi rồi. Nhưng khi tôi hỏi thì chị ta mở tờ quảng cáo phim ra, tấm vé kẹp trong đó

- Trong tờ quảng cáo? Cũng không có gì là lạ. – Yugawa khoanh tay. – Ngày ghi trên vé là ngày xảy ra vụ án đúng không?

- Tất nhiên. Nhưng điều đó không chứng tỏ là đã đi xem phim. Có thể họ nhặt từ thùng rác hoặc họ mua vé nhưng không vào xem.

- Nhưng dù thế nào thì nghi can cũng đã đến rạp chiếu phim hoặc quanh đó

- Chúng tôi cũng nghĩ thế nên đã đi dò hỏi từ sáng để xem có ai nhìn thấy họ không. Nhưng cô nhân viên soát vé ngày hôm đó lại không đi làm hôm nay. Chúng tôi lại phải đến tận nhà cô ấy. Trên đường về nhân tiện chúng tôi rẽ qua đây

- Trông cậu có vẻ như không thu được thông tin gì có ích từ cô soát vé đó nhỉ. – Yugawa cười vẻ chế giễu

- Hôm đó cách đây mấy ngày rồi. Mà làm sao có thể nhớ được từng người đến rạp được. Ngay từ đầu tôi chẳng hy vọng gì nên không có gì là thất vọng. Mà thôi. Có vè như bọn tôi đang làm phiền phó giáo sư. Chúng tôi đi đây. – Kusanagi vỗ vào lưng Kishiya lúc này vẫn còn đang uống cà phê

- Cố lê nhé, anh chàng điều tra viên! Nếu chị ta đúng là thủ phạm thì cậu sẽ vất vả đấy

Kusanagi quay lại “Ý cậu là sao?”

- Như tôi vừa nói đấy thôi. Để tạo ra bằng chứng ngoại phạm, người bình thường sẽ không tính đến cả nơi cất vé xem phim. Nếu chị ta tính đến việc cảnh sát sẽ tới hỏi nên kẹp sẵn vé vào tờ quảng cáo thì chứng tỏ chị ta là một đối thủ nặng ký đấy. – Ánh mắt Yugawa lúc này không còn vẻ bông đùa nữa.

Sau khi suy nghĩ về lời của người bạn. Kusanagi gật đầu “ Tôi sẽ lưu ý lời cậu. Tôi về đây” nói rồi, anh bước ra cửa, nhưng khi chuẩn bị mở cửa, như chợt nhớ ra điều gì, anh quay lại: “Người sống bên cạnh nhà chị ta trước đây học trên cậu đấy”

- Học trên tôi? - Yagawa nghiêng đầu tỏ ý nghi hoặc

- Một thầy giáo dạy toán cấp III, tên là Ishigami gì đó. Anh ta bảo trước đây học ở Đại học Teito nên tôi nghĩ chắc là bên khoa tự nhiên

- Ishigami? – Yugawa lẩm bẩm nhắc lại cái tên. Đôi mắt sau cặp kính trắng mở to. – Daruma Ishigami à?

- Daruma?

Yagawa bảo đợi anh sang phòng bên cạnh một chút. Kusanagi quay sang nhìn Kishiya.

Yagawa quay trở lại ngay, trên tay là một tập tài liệu bìa màu đen. Yugawa mở ra cho Kusanagi xem

- Có phải người này không?

Trang Yugawa giở ra có rất nhiều ảnh chân dung. Có vẻ như chụp từ thời sinh viên. Phần trên cùng của trang có in dòng chữ “Những sinh viên tốt nghiệp thạc sĩ khóa 38”

Yugawa chỉ tay vào một sinh viên có khuôn mặt tròn, nét mặt vô cảm và đôi mắt nhỏ như sợi chỉ đang nhìn thẳng về phía trước. Tên anh ta là Ishigami Tetsuya.

- Đúng người này đấy. – Kishiya nói. – Trong ảnh trông còn trẻ nhưng chắc chắn là anh ta

Kusanagi dùng ngón tay che từ phần trán trở lên, gật đầu đồng tình

- Đúng vậy. Bây giờ tóc anh ta mỏng hơn hồi xưa nhiều nên không nhận ra ngay, nhưng đúng là anh giáo đó. Người quen học trên cậu à?

- Không phải học trên tôi mà cùng khóa với tôi. Thời đó sinh viên khoa tự nhiên bọn tôi lên năm thứ ba là chia theo chuyên ngành. Tôi theo ngành vật lý còn Ishigami chọn ngành toán. – Yugawa đóng tập ảnh lại

- Thế nghĩa là anh ta bằng tuổi tôi?

- Từ xưa trông anh ấy đã già rồi. – Yugawa cười đầy ẩn ý nhưng ngay sau đó tỏ vẻ rất ngạc nhiên. – Giáo viên? Cậu bảo Ishigami là giáo viên cấp III à?

- Ừ, anh ta có nói là dạy toán tại một trường cấp III ở khu vực đó. Anh ta còn làm cố vấn cho câu lạc bộ Judo nữa

- Tôi có nghe anh ấy học Judo từ nhỏ. Hình như chú anh ấy có lớp dạy Judo. Mà thôi, thế có đúng anh ấy là giáo viên cấp III không?

- Chính xác

- Vậy à. Cậu đã nói thế thì đúng rồi. Tôi cũng không nghe gì về anh ấy nên cứ nghĩ anh ấy đang nghiên cứu tại một trường đại học tư nào đó. Không thể tin được Ishigami lại làm giáo viên cấp III. – Yugawa nhìn lơ đãng

- Anh ta giỏi vậy cơ à? – Kishiya hỏi

- Tôi không muốn dùng từ “thiên tài” một cách bừa bãi, nhưng có lẽ từ đó thích hợp với Ishigami. Có giáo sư từng nói rằng anh ấy là một tài năng mà năm mươi năm hay một trăm năm mới có được một người. Mặc dù học khác ngành nhưng bên lý bọn tôi vẫn nghe đồn về sự xuất sắc của anh ấy. Anh ấy là kiểu người không thích dùng máy tính mà thường giam mình trong phòng nghiên cứu đến nửa đêm, giải những bài toán khó chỉ bằng giấy và bút chì. Trông cái dáng ngồi tròn tròn của anh ấy khi giải bài toán rất ấn tượng nên chẳng biết từ khi nào mọi người gọi anh ấy là Daruma. Tất nhiên là hoàn toàn với ý khâm phục

Nghe Yugawa kể, Kusanagi thầm nghĩ: “Giỏi rồi nhưng vẫn có người giỏi hơn” Kusanagi từng nghĩ chính người bạn đang đứng trước mặt anh đây mới là thiên tài

- Có chuyện người giỏi như vậy không thể trở thành giáo sư đại học sao? – Kishiya hỏi thêm

- À… thì đại học cũng có nhiều kiểu mà…- Hiếm lắm mới thấy Yugaws nói kiểu lấp lửng như vậy

Kusanagi hình dung có lẽ bản thân Yugawa cũng phải chịu nhiều áp lực trước những mối quan hệ chẳng hay ho gì

- Trông Ishigami vẫn khỏe chứ? – Yugaws nhìn Kusanagi

- Nói thế nào nhỉ. Anh ta trông không có vẻ gì là ốm nhưng nói chuyện thì thấy hơi khó gần, hoặc đại loại lạnh lùng kiểu gì đó.

- Một người khó đoán phải không? – Yugawa mỉm cười.

- Đúng thế. Bình thường, khi cảnh sát đến nhà, hầu như ai cũng có phản ứng nào đó, chẳng hạn ngạc nhiên hoặc hơi bối rối, nhưng anh ta hoàn toàn không có biểu hiện gì. Như thể anh ta chỉ quan tâm tới mỗi bản thân mình ấy.

- Anh ta chẳng quan tâm tới điều gì khác ngoài toán đâu. Nhưng dù sao anh ta vẫn là một người có sức lôi cuốn đấy. cậu cho tôi địa chỉ nhé. Có thời gian tôi sẽ đến thăm anh ấy.

- Thật lạ khi nghe cậu nói thế.

Kusanagi mở sổ tay, đọc cho Yugawa địa chỉ khu nhà Hanaoka Yasuko đang sống. Nhà vật lý học ghi lại địa chỉ. Có vẻ như anh hoàn toàn chẳng bận tâm tới vụ giết người ban nãy nữa.

Sáu giờ hai mươi tám phút, Hanaoka Yasuko về nhà bằng xe đạp. Từ cửa sổ nhà mình, Ishigami đã nhìn thấy Yasuko đi về. Trên chiếc bàn trước mặt anh có một đống giấy ghi các công thức toán. Vật lộn với những công thức toán là nhiệm vụ hàng ngày của anh sau khi đi dạy về. Nhưng hôm nay, dù đã phải nghỉ cả buổi tập Judo nhưng việc giải toán không hề tiến triển. Không chỉ riêng hôm nay mà đã vài hôm rồi. Việc lặng lẽ quan sát phòng bên cạnh từ phòng mình đã trở thành thói quen của anh. Anh muốn kiểm tra xem điều tra viên có tới hay không.

Có vẻ như tối qua điều tra viên cũng đến. Chính là hai người hôm nọ đã đến nhà Ishigami. Anh vẫn nhớ họ của một người ghi trong thẻ là Kusanagi.

Theo lời Yasuko, họ tới để kiểm tra bằng chứng ngoại phạm tại rạp chiếu phim. Đúng như Ishigami dự đoán. Họ hỏi Yasuko xem hôm đó tại rạp chiếu phim có chuyện gì đặc biệt không, trước và sau khi xem hoặc trong lúc đang xem chị có gặp ai không, còn giữ vé không, có mua gì ở rạp không, nếu mua thì còn giữ hóa đơn không, nội dung phim là gì, diễn viên chính là ai,…v.v…

Không thấy điều tra viên hỏi gì về quán karaoke. Chắc họ đã kiểm tra ở đó rồi. Việc họ kiểm tra được là điều đương nhiên. Ishigami chọn chỗ đó là có chủ ý.

Yasuko nói đã đưa cho nhân viên điều tra vé xem phim và tờ quảng cáo đúng như lời Ishigami dặn. Đối với những câu hỏi khác ngoài nội dung bộ phim, chị đều trả lời ngay là không biết. Điều này cũng là do Ishigami đã dặn trước.

Hỏi đến đó xong thì họ ra về nhưng không thể cho rằng với họ thế là xong. Cần phải nhìn nhận việc điều tra viên đến xác nhận chứng cứ ngoại phạm đi xem phim của Yasuko là do họ có đủ dữ kiện để nghi ngờ chị. Và dữ kiện đó là gì?

Ishigami đứng dậy, cầm lấy áo khoác, thẻ điện thoại, ví tiền, chìa khóa rồi ra khỏi phòng.

Đi đến chỗ cầu thang, anh nghe thấy tiếng chân đi lên. Anh đi chậm lại, đầu hơi cúi xuống.

Người đang đi lên là Yasuko. Có vẻ chị không nhận ra ngay người trước mặt là Ishigami. Khi đi ngang qua anh, chị đứng sững lại. Dù không hề ngẩng lên Ishigami hiểu là chị muốn nói điều gì đó.

Ishigami lên tiếng trước khi Yasuko kịp chào:”Chào chị”.

Anh cố gắng hạ thấp giọng và nói đúng ngữ điệu như khi gặp người khác. Anh cũng không định nhìn vào mắt chị mà giữ nguyên nhịp chân. Anh lặng lẽ xuống cầu thang.

Không biết có điều tra viên nào theo dõi quanh đây không nhưng một trong những lời dặn dò của Ishigami với Yasuko là dù có gặp nhau cũng phải cư xử như hàng xóm bình thường. Như chợt nhớ ra điều đó, Yasuko khẽ chào đáp lại rồi lẳng lặng đi lên gác.

Ishigami đi tới bốt điện thoại mọi khi. Anh nhấc ống nghe lên, đút thẻ vào máy. Cách đó khoảng ba mươi mét là một cửa hàng tạp hóa. Một người đàn ông có vẻ như là chủ đang dọn hàng. Ngoài ông ta, không thấy có ai xung quanh.

- Vâng, tôi đây. – giọng Yasuko trả lời ngay lập tức. Chị nói như thể đã biết người gọi là Ishigami. Tự nhiên Ishigami thấy vui.

- Tôi, Ishigami đây. Không có gì bất thường chứ?

- À, điều tra viên có đến cửa hàng.

- Quán Mỹ Nhân à?

- Vâng, vẫn là anh điều tra viên hôm nọ.

- Anh ta hỏi gì?

- Anh ta hỏi là Togashi có đến quán Mỹ Nhân không?

- Chị trả lời sao?

- Tất nhiên tôi nói là không. Anh ta bảo có thể Togashi có đến lúc tôi không có ở cửa hàng. Xong anh ta đi vào bên trong, đưa cho chủ quán xem ảnh của Togashi và hỏi Togashi có đến không. Chủ quán trả lời là không đến. anh điều tra viên đó đang nghi ngờ tôi.

- Việc chị bị nghi ngờ là đúng như tính toán. Chị không phải sợ gì cả. Điều tra viên chỉ hỏi vậy thôi à?

- Anh ta còn hỏi tôi nơi làm việc trước đây nữa. Tôi trả lời là quán bar ở Kinshicho. Anh ta hỏi tôi giờ tôi còn đến đó không hay có liên lạc với ai ở đó không. Tôi trả lời là không, đúng như anh dặn. Xong tôi hỏi là sao anh ta lại hỏi tôi chuyện đó. Anh ta bảo gần đây Togashi có đến đó.

- Ra là vậy. – Ishigami gật gù, tai vẫn áp chặt vào điện thoại. – Togashi đã đến cửa hàng đó để dò hỏi về chị.

- Có vẻ thế. Hình như anh ta biết quán Mỹ Nhân cũng là từ đấy. Anh điều tra viên nói là Togashi đang đi tìm tôi nên không có chuyện hắn không đến quán Mỹ Nhân. Tôi bảo là dẫu vậy thì tôi cũng chỉ có thể trả lời là không thấy anh ta đến, vậy thôi.

Ishigami nhớ lại viên cảnh sát tên là Kusanagi. Anh ta trông có vẻ là người dễ chịu. cách nói chuyện cũng nhẹ nhàng, không có gì là cửa quyền. tuy nhiên, anh ta thuộc đội điều tra số 1, nghĩa là anh ta rất giỏi trong việc thu thập thông tin. Anh ta không phải kiểu người khiến đối phương khiếp sợ để phải khai ra mà thuộc kiểu khai thác sự thật một cách kín đáo. Cũng cần phải chú ý tới khả năng quan sát của anh ta lúc nhìn thấy phong bì có chữ đại học Teito hôm nọ.

- Chị còn bị hỏi gì nữa không?

- Tôi chỉ bị hỏi như vậy thôi. Nhưng còn Misato…

Ishigami nắm chặt điện thoại:”Điều tra viên đến gặp Misato nữa à?”.

- Vâng, tôi vừa nghe cháu nói lại. Ngay lúc cháu vừa ra khỏi cổng trường thì gặp họ. Tôi nghĩ vẫn là hai người đã đến nhà tôi.

- Misato có đó không?

- Vâng, tôi sẽ chuyển máy cho cháu.

Chắc Misato đang ngồi ngay cạnh nên có tiếng cô bé trả lời ngay.

- Điều tra viên hỏi cháu những gì?

- Họ đưa ảnh của ông kia ra và hỏi có đến nhà cháu không?

Ông kia là Togashi.

- Cháu trả lời là không chứ?

- Vâng.

- Họ còn hỏi gì không?

- Hỏi về chuyện đi xem phim. Họ hỏi cháu có đúng là đi xem phim ngày mồng mười không? Chẳng may cháu nhớ nhầm thì sao? Cháu trả lời đúng là ngày mồng mười.

- Thế họ bảo sao?

- Họ hỏi cháu có kể hay nhắn tin cho ai về chuyện đi xem phim không?

- Cháu trả lời thế nào?

- Cháu bảo không nhắn tin nhưng có kể với bạn. Họ bảo cháu cho tên người bạn đó.

- Cháu có cho không?

- Cháu chỉ cho tên của Mika thôi.

- Hôm mười hai cháu kể cho bạn Mika ấy về chuyện đi xem phim đúng không?

- Vâng.

- Chú hiểu rồi. tốt rồi. Điều tra viên còn hỏi thêm gì không?

- Cũng không có gì quan trọng đâu ạ. Chỉ là đi học có vui không, tập cầu lông có vất vả không. Không biết sao chú điều tra viên đó lại biết cháu tập cầu lông nhỉ? Lúc đấy cháu không cầm vợt theo mà.

Ishigami đoán có lẽ tay điều tra viên đã nhìn thấy vợt ở trong nhà Yasuko. Đúng là không thể coi thường khả năng quan sát của anh ta.

- Sao hả anh? – Tiếng của Yasuko trên điện thoại.

- Không sao. – Ishigami nói dõng dạc. Mục đích là để Yasuko yên tâm. – Mọi chuyện đang đúng như tôi dự tính. Có lẽ điều tra viên sẽ còn đến nữa, chị cứ làm như tôi đã dặn. mọi việc sẽ ổn.

- Cảm ơn anh. Tôi chỉ trông cậy vào mỗi anh Ishigami thôi.

- Chị hãy cố gắng. chỉ còn vất vả thêm chút nữa thôi. Thôi xin phép, hẹn chị ngày mai.

Ishigami dập máy, lấy lại thẻ điện thoại. Anh cảm thấy hơi hối hận vì câu nói cuối cùng của mình. “Vất vả thêm chút nữa” – thật là vô trách nhiệm. “Chút nữa” là bao lâu? Anh không nên nói những điều không thể xác định được như vậy.

Nhưng dù mọi việc vẫn đang tiến triển đúng như dự đoán, việc cảnh sát phát hiện ra Togashi đi tìm Yasuko chỉ là vấn đề thời gian nên cần phải có chứng cứ ngoại phạm. chứng cứ ngoại phạm ấy sẽ khiến cảnh sát nghi ngờ cũng là điều nằm trong dự tính của anh.

Việc điều tra viên tới hỏi Misato cũng là điều Ishigami đã tính trước. có lẽ mấy tay điều tra viên cho rằng hỏi cô con gái sẽ dễ dàng và nhanh chóng lật tẩy được chứng cứ ngoại phạm hơn. Anh đoán trước được điều này nên đã chuẩn bị những phương án cần thiết. tuy nhiên vẫn nên kiểm tra lại xem có sơ suất nào không.

Ishigami cứ nghĩ như vậy suốt trên đường về nhà. Khi về đến nhà, anh thấy có một người đàn ông đang đứng trước cửa phòng mình. Anh ta mặc một cái áo khoác mỏng màu đen, dáng người cao. Có vẻ như nghe thấy tiếng chân của Ishigami nên người đàn ông ngoảnh lại.

Đầu tiên, Ishigami nghĩ đó là điều tra viên, nhưng ngay lập tức anh nhận ra là không phải. đôi giày của anh ta bong đẹp như mới.

Khi Ishigami cảnh giác tiến lại gần thì người đàn ông lên tiếng:”Ishigami à?”.

Ishigami ngẩng lên nhìn người đàn ông. Anh ta đang mỉm cười. Ishigami đã từng nhìn thấy nụ cười này.

Ishigami hít thở thật nhanh, mắt mở to:”Yugawa Manabu?”.

Ký ức của hơn hai mươi năm về trước bỗng nhiên sống lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.