Phồn Chi

Chương 4



Khu nhà Vương Tranh ở rất bình thường, bảo vệ trực đêm dưới lầu vào thời tiết lạnh lẽo thế này phải nói là vô cùng nhàn nhã, vừa thấy có người đêm khuya tiến vào liền làm khó dễ đủ thứ, vừa bắt người ta trình chứng minh thư, vừa trình bày cần gặp ai vì sao để làm gì, mất hết nửa buổi cũng không chịu cho vào. Lý Thiên Dương không nhịn được nữa, vừa định nổi giận kháng nghị lại bị ánh đèn xe phía sau làm chói mắt cắt ngang cơn tức. Hắn xoay người lại nhìn thì thấy chiếc Volkswagen Touareg đang đỗ ở đằng kia, chiếc này tuy gầm thấp nhưng vẻ sang trọng quý phái của nó không hề giảm đi, tính năng khá tốt, Lý Thiên Dương đánh giá cao chiếc xe này, đang tính nhìn kỹ hơn bỗng cửa xe bật mở, từ trong xe một thanh niên dáng cao xinh đẹp bước xuống, là Vương Tranh.

Lý Thiên Dương nhíu mày nhìn Vương Tranh cắm hai tay trong túi áo khoác, cười nói với người ngồi bên trong xe. Hắn không thấy rõ người lái xe đó là ai nhưng lờ mờ cũng biết đối phương có gương mặt rất kiên nghị ưa nhìn, anh ta cười vô cùng quan tâm mà căn dặn Vương Tranh chuyện gì đó, tiếp theo cậu lại vẫy tay chào đối phương, chiếc xe cũng từ từ quay đầu chạy đi. Vương Tranh đứng nhìn cho đến khi chiếc xe đi khuất, đoạn quay người đi về phía khu nhà.

Phép tắc ứng xử của Vương Tranh vẫn lễ độ, kín kẽ đầy cẩn trọng, khách khí nhưng lại lộ ra sự thân thiện và chân thành.

Lý Thiên Dương lòng dạ rối bời nhìn Vương Tranh, nương vào ánh đèn đường mà ngắm dung nhan người xưa dần hiện ra rõ ràng trước mặt. Không như hai lần gặp trước, lúc này hắn mới có thể nhìn kỹ dung mạo cậu. Mặt mày vẫn thanh tú hiền lành như trước, khí chất nho nhã hài hòa như một chất ngọc lành phát ra ánh sáng nhu hòa nội tại dưới quầng sáng vàng nhạt. Nhưng bây giờ cậu lại rất gầy, dù đã nép dưới tấm áo to dày màu đen thẫm thì vẫn cứ hanh hao gầy guộc đến mức như tiêu tan ngay dưới lớp áo khoác của mình, chiếc cằm vừa dài vừa nhọn, trên nền áo đen lại càng yếu ớt hơn.

Nhiều năm trước đây, hắn cũng từng một lần đứng nhìn Vương Tranh dưới ánh đèn đường như thế này, ở ngoài khu ký túc xá nam. Sau nhiều ngày không gặp, cậu thiếu niên vội vã lao về phía hắn, khi đã trông thấy hắn rõ ràng thì mới chậm bước, nhoẻn miệng cười rạng rỡ hơn cả ánh đèn cao áp phía xa, như có thể đâm thủng mắt người nhìn chỉ trong nháy mắt, để rồi từ giây phút đó, nụ cười kia khảm sâu vào lòng hắn dù bao tháng ngày đã trôi qua.

Ngần ấy thời gian cuốn đi, phủ tầng tầng lớp lớp bụi tháng năm lên ký ức, che mờ bao bí mật cùng những yêu thương, người kia vẫn cứ trong trẻo như thế.

Hiện tại, người từng thuộc về hắn khẽ cúi đầu, đôi mày thanh tú thoáng cau lại, khí lạnh cả người tản mát ra, và vẫn chưa phát hiện Lý Thiên Dương hắn đang đứng ngay cổng vào mà chờ cậu. Lý Thiên Dương muốn bước đến chào hỏi, nhưng hai tiếng “Tiểu Tranh” lại nghẹn ngay cổ họng, không cách nào thốt ra được. Vào đúng lúc này, bảo vệ lại vui vẻ lên tiếng: “Thầy Vương về rồi, có anh này tìm thầy.”

Vương Tranh giật mình ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, đôi mắt vẫn còn rất trong đó khiến hắn thấy như có tia chớp rạch ngang trời đêm. Lý Thiên Dương bất chợt lại chỉ muốn lùi chân, nhưng bản năng giao thiệp ăn sâu vào máu thịt bao năm lại khiến động tác phản ứng ra nhanh hơn cả suy nghĩ trong đầu, điều khiển cho cơ mặt vặn ra nụ cười theo thói quen: “Tiểu Tranh, mình lại gặp nhau.”

Vương Tranh đanh mặt lại, thở hắt ra một hơi bực dọc, môi tím tái đi, tim cũng đột ngột đập mạnh. Cậu mím môi nhìn gã đàn ông lúc nào cũng phong độ tự tin này, lạnh nhạt hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Cậu cảnh giác nheo mắt nhìn khách không mời, như thể loài động vật bị kẻ thù xâm chiếm địa bàn mà xù lông giương vuốt, gương mặt cậu đã không còn vẻ khách sáo bình tĩnh. Nhưng điều đó lại chỉ khiến Lý Thiên Dương thấy thoải mái hơn. Đây mới đúng là Vương Tranh hắn biết, vĩnh viễn không biết cách vờ vịt và kiểu cách. Lý Thiên Dương theo quán tính lại cười đầy thân thiết: “Anh biết em sống ở đây lâu rồi, vừa hay bây giờ anh có chút thời gian nghỉ ngơi ở thành phố G, nên tới thăm hỏi em sống thế nào, em không trách anh chứ?”

Hắn tiến lên vài bước, vừa lòng thấy bóng mình đã phủ lên người Vương Tranh: “Đứng đây đợi em lạnh quá, sao không mời bạn cũ vào nhà ngồi một chút?”

Vương Tranh theo bản năng lại rụt chân lui về sau: “Ngại quá, bây giờ không tiện.”

“Không tiện?” Lý Thiên Dương nheo mắt nhìn cậu, đè thấp giọng xuống: “Là em không tiện, hay cô gái vừa nãy không tiện.”

Vương Tranh quả quyết: “Cả hai đều không tiện.”

Lý Thiên Dương phì cười: “Tiểu Tranh, em xem trời lạnh như vậy, lại còn đang mưa, anh đứng đợi em lâu rồi, chân tay cóng hết cả lên, cơm tối chưa ăn, còn bị bảo vệ tra hỏi cả buổi. Ở đây anh không quen ai hết, chỉ có mỗi em là thân, em có thể nể tình chúng ta biết nhau nhiều năm mà cho anh vào nhà không?”

©.STE.NT

Vương Tranh trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Lý Thiên Dương không tin nổi, hoàn toàn không có chút kỹ năng ứng phó với trường hợp này: “Bây giờ đã khuya, với lại tôi cũng không tiện vào, Huyên Huyên cô ấy… phải nghỉ ngơi. Nếu không thì… tôi mời anh tới một nhà hàng gần đây…?”

“Tiểu Tranh!” Lý Thiên Dương chen ngang vào, kiên quyết nói: “Anh đã biết em ở đây thì đương nhiên cũng hiểu những chuyện khác của em.”

Vương Tranh không còn gì chối cãi nữa.

“Đừng gạt anh!” Lý Thiên Dương đanh giọng, khi thấy cậu co rụt người thì lại mềm lòng, dịu dàng nói: “Cho anh lên nhà, để anh thấy em sống thế nào. Thật đó. Anh chỉ muốn an tâm hơn. Em xem như giúp anh được thỏa mãn tâm nguyện của chính mình đi? Anh khiến em bị đuổi ra khỏi nhà, mấy năm nay lại không chăm sóc cho em… anh thật sự không an lòng được…”

Cơn đau chìm khuất ngày xưa đột ngột xộc thẳng lên tim, phơi bày ra trước mặt cậu vết thương rữa nát máu chảy đầm đìa. Vương Tranh chỉ thấy mắt đau rát, mỗi một phân một tấc của cơ thể đau đến vặn vẹo, dường như mỗi một lần chớp mắt cậu lại đau đến tột cùng. Cậu phải nhắm mắt hít vào thở ra vài lần mới bình tĩnh được: “Anh không cần làm thế.”

“Sao cơ?” Lý Thiên Dương nghe không rõ.

Vương Tranh trợn mắt nhìn cơ thể mình nứt toạc ra, thương tích kín người, nhưng bây giờ không phải lúc cho cậu chạy trốn, nên chỉ oán hận nhìn đầu sỏ gây nên mọi chuyện. Chốc sau, cậu lại thất vọng bật cười, đây chẳng qua cũng chỉ là chuyện thất tình lúc thiếu thời, với người khác thì cũng chỉ là một hồi chia tay nhạt thếch, có gì hệ trọng quá đâu? Nhưng chỉ có mỗi cậu hiểu, vết thương bị dao đâm đó chưa từng lành, nó vẫn luôn mỗi thời mỗi khắc cắn xé tinh thần, hy vọng và niềm tin cùng ánh mặt trời của cậu.

Tại sao lại như thế? Vì cậu không khôn ngoan bằng người khác ư?

Cậu nhìn xoáy vào Lý Thiên Dương, cố lấy hết khí lực, bình tĩnh nói: “Lý Thiên Dương, tôi sống có tốt hay không chẳng liên quan gì tới anh cả. Anh không cần phải có trách nhiệm. Nghe anh nói vậy thật chẳng hợp với anh tí nào. Và đương nhiên, cũng cảm ơn anh đã có lòng quan tâm, tôi rất vui.” Rồi lại trào phúng mà cười. “Nếu anh đã biết chuyện của tôi thì tôi cũng không nhiều lời làm gì. Bây giờ tôi có thể nuôi sống mình, có việc làm, có tương lai, có nhà ở.”

Cậu lấy hơi ngẩng cao đầu nói tiếp: “Trong nhà không có ai ngoài tôi, là nơi chỉ thuộc về tôi. Ai cũng không thể đuổi tôi đi, còn tôi lại có quyền cho ai đi ai ở.” Đoạn cậu lại nghiêng đầu, bổ sung thêm một câu: “Anh nên đi đi, tôi không muốn anh bước chân vào nhà tôi, xin lỗi.”

Lý Thiên Dương ngây ra nhìn Vương Tranh bước qua người hắn, rồi lại giật mình chụp lấy cánh tay cậu, ngàn lời muốn nói gửi hết vào trong đôi mắt, không cách nào tỏ hết. Ngần ấy năm trôi qua, bây giờ mới lần đầu thấy khủng hoảng, hoảng loạn, trong đó lại không kém phần phẫn nộ, trong phẫn nộ còn chất chứa cả hổ thẹn và đau lòng. Tình cảm quá phức tạp, tình tự ngàn đầu vạn mối tràn về một lúc khiến hắn vô thức với tay bắt lấy cánh tay Vương Tranh. Không thể buông ra nữa. Lần này mà bỏ xuống là từ đây hắn và người kia sẽ thành hai người xa lạ mất thôi.

Trong mắt Vương Tranh bấy giờ đã ướt đẫm một tầng sương, bao năm uất ức cùng đau khổ, tự tôn cùng oán niệm, ngùn ngụt dâng lên hóa thành phản ứng bản năng là rơi lệ. Cậu cũng muốn mình đừng khóc, nhưng lại ngăn không được, vừa định vươn tay lau đi hết lệ thì cánh tay đã bị Lý Thiên Dương giữ lấy.

Siết rất mạnh, giữ rất chặt.

Lúc này, Vương Tranh bắt đầu nao núng, hai người vẫn đứng trước cổng vào, mấy người bảo vệ vẫn luôn hiếu kỳ nhìn qua đây, lại nhiều người ra ra vào vào. Tên khốn này hại cậu chưa đủ thảm sao? Cậu không chút đắn đo, đá ngay vào cẳng chân Lý Thiên Dương, thừa lúc hắn kêu đau mà giãy tay ra, tung thêm một đấm vào cằm hắn.

Cậu dẫu sao cũng là dân trí thức chân mềm tay yếu, một đấm kia sức chỉ có hạn, nhưng cũng đủ khiến Lý Thiên Dương ngớ ra. Vương Tranh cả người phát run, phẫn nộ vô cùng, đầu óc lại trống rỗng. Hai gã bảo vệ đứng gần đấy thấy vậy bèn hùng hổ chạy đến: “Có chuyện gì? Thầy Vương có bị sao không? Anh này tới kiếm chuyện với thầy hả?”

Vương Tranh ở khu nhà này cũng nhiều năm, thường ngày luôn rất khiêm tốn lễ độ, mấy nhân viên an ninh đều có hảo cảm với cậu, chưa khi nào thấy cậu nổi giận hay lớn tiếng với ai. Lúc này thấy có chuyện, mọi người liền không cần biết nguyên do, chạy tới thăm hỏi. Lý Thiên Dương chịu đau, xoa xoa cằm, lại nhanh túm lấy cánh tay Vương Tranh, nghiến răng nói: “Nếu em muốn đứng đây làm trò cười cho mọi người thì cứ để họ tới đây!”

Vương Tranh cắn môi, nhíu mày liếc hắn, chốc sau lại giãy tay hắn ra, lau lau nước mắt, rồi quay đầu nói với bảo vệ: “Không có gì đâu, chỉ là bạn bè gặp lại có chút hiểu lầm. Cảm ơn các anh.”

Hai gã bảo vệ bán tín bán nghi nhưng vẫn không nhiều chuyện hỏi thêm: “Nếu có gì cần giúp thì thầy cứ nói đừng ngại.”

Vương Tranh miễn cưỡng cười đáp: “Thiệt tình là không có gì đâu. Cảm ơn hai anh nhiều lắm.”

Lý Thiên Dương nghiến răng nói nhỏ vào tai cậu như van nài: “Cho anh lên nhà một tí.”

“Không!” Vương Tranh kiên quyết cự tuyệt.

“Tiểu Tranh, em mua căn nhà này, hẳn là dùng tiền của anh nhỉ?” Lý Thiên Dương tự tin nói. “Đã vậy thì em nói xem anh có tư cách vào nhà không?”

Vương Tranh sững người ra, hoàn toàn không ngờ Lý Thiên Dương lại vô lại đến mức này. Cậu tức giận xông lên túm lấy áo Lý Thiên Dương. Hắn liền nhanh nhẹn tóm lấy hai tay cậu giằng xuống, đã không làm thì thôi, còn khi làm rồi thì phải cứng rắn tới cùng: “Tiểu Tranh, lẽ nào em muốn ngày mai mọi người trong khu đều chỉ trỏ em mà nói, em dùng tiền của bạn trai cũ để mua nhà?”

“Anh…” Vương Tranh phẫn giận đến không nói được nửa lời, tay lại run không ngừng.

Lý Thiên Dương đắc ý cười, bỏ hai tay cậu xuống, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Em đừng vậy nữa. Cứ xem như đón tiếp một người bạn cũ đi. Anh hứa, anh chỉ vào nhà để xem em sống thế nào chứ không có mục đích gì khác. Khi đã an tâm anh liền bước đi.”

Vương Tranh hít lấy từng hơi, nheo mắt lườm hắn một buổi mới giãy người tránh ra khỏi hắn, không nói thêm lời nào mà bước thẳng vào cửa lớn.

Lý Thiên Dương hả dạ cười, lập tức bám sát theo phía sau cậu. Lúc này đây, hắn thấy cả người lâng lâng vui sướng, như một kẻ sau bao năm lưu lạc cũng về được tới nhà. Đó là niềm hưng phấn không tả xiết.

Hai gã bảo vệ vẫn cảnh giác nhìn hắn, hắn liền tươi cười nói: “Không sao đâu, chúng tôi có chút chuyện hiểu lầm, vừa nãy đã giải thích rõ ràng rồi.”

Một bảo vệ trong đó cũng thật thà đáp: “Vậy là tốt rồi. Nếu có gì hiểu lầm thì giải thích cho rõ. Thầy Vương tốt bụng lắm. Anh có làm sai chuyện gì thì cứ xin lỗi thầy ấy là xong, thầy cũng không phải người hẹp hòi gì.”

“Tôi biết.” Lý Thiên Dương vội đuổi theo kịp bước Vương Tranh, không quên ngoảnh đầu chào hai bảo vệ: “Làm phiền mấy anh rồi, tôi đi trước.”

Lúc Lý Thiên Dương đặt chân vào cửa liền sững người chết lặng.

Trong ký ức, mang máng có ai đó thì thầm vào tai hắn những lời như: Em muốn bày đèn vỏ dưa, muốn treo màn trúc, em muốn bốn bức tường đều ốp giá sách màu trắng, đồ đạc trong nhà có những đường nét thuộc trường phái tối giản, muốn lót một chiếc thảm có hoa văn hình hoa lớn màu đỏ; muốn treo rèm có hoa văn cầu vồng, sắc màu đó mang đến không khí vui vẻ; muốn đèn có màu ấm áp, như thế mỗi khi đêm xuông, ánh sáng màu cam của ngọn đèn sẽ bao phủ lấy cả căn phòng; ngoài ra còn muốn có kệ để bài trí các vật trang trí nhỏ đặc biệt, nếu là vật lưu niệm từ các chuyến du lịch thì càng tốt; sắp đến Tết rồi, cần phải có hộp đựng kẹo, bên trong, kẹo được chia theo từng loại, với đủ loại màu sắc…

Nhớ lúc đó hắn chỉ nghe cho có, rồi móc bóp lấy một cái thẻ tín dụng ra, hời hợt cười nhạo: Chuyện này có gì đáng em mơ với chả ước, thích thì lấy tiền mà sắm.

Khi ấy Vương Tranh đáp thế nào, hắn không biết nữa, nhưng Lý Thiên Dương vẫn nhớ là đến cùng cậu chẳng mua gì hết, chỉ vui vẻ và ngoan ngoãn sống cùng hắn trong ngôi nhà đã trang trí sẵn kia. Ngôi nhà kia được thiết kế bởi một kiến trúc sư có tiếng lúc bấy giờ. Nhà trang hoàng theo phong cách hiện đại, dùng toàn đồ kim loại, đến ngay cả cái bình cắm hoa cũng làm từ loại đồng mạ kim khảm hoa văn bằng bạc. Lúc còn Vương Tranh sống ở đấy thì ngôi nhà không tới nỗi lạnh lẽo, cậu lúc nào cũng lôi đủ thứ đồ về nhà, chỗ kia thì trải khăn ăn thêu hoa thủy tiên vàng, chỗ nọ treo bức hoành phi thư pháp cậu viết. Những khi hắn đi làm về, nhà luôn dậy hương đồ ăn, ban công phơi đầy áo quần chăn màn. Đâu đâu cũng là hơi người ấm áp. Đến khi Vương Tranh đi rồi, căn nhà liền quay về vẻ cô quạnh ban đầu, góc ghế sofa có êm ái nhường nào cũng lại như bàn đinh đâm vào thân người.

Chia tay Vương Tranh, ngẫu nhiên Lý Thiên Dương cũng sẽ quay về nhà hắn, nhưng chẳng khi nào ở qua đêm. Ngôi nhà chỉ vỏn vẹn hơn một trăm mét vuông, lại trống rỗng hoang vu đến lạnh lòng người.

Nơi đó giá lạnh đến mức khiến hắn phải hoang mang suy nghĩ, khi hắn hèn nhát bỏ đi để tránh mặt cậu thì cậu đã vẫy vùng thế nào trong bốn bức tường vắng lặng đến rợn người này.

Bây giờ, Lý Thiên Dương đã hiểu, mái ấm mà Vương Tranh đã vẽ ra hoàn toàn không mua được bằng tiền. Ngôi nhà của cậu, tại mỗi ngóc ngách lại có bày trí khác nhau. Mỗi một đồ trang trí nho nhỏ, những chiếc khăn ăn khác màu nhau trên bàn, thậm chí cả những cái ly thủy tinh có chân cao được lau đến sáng bóng trên quầy bar nhỏ. Từng phân từng tấc trong nhà đều dậy lên hơi người, loại hơi thở khiến người ta khi bước vào liền cảm thấy ấm áp, có sinh khí, và nhận ra được rằng, chủ nhân đã yêu quý ngôi nhà biết bao, đồng thời cũng để người khác hiểu, bên ngoài mưa gió thương tổn cỡ nào, vừa bước chân vào nhà liền được che chở và chữa lành.

Một mái ấm thế này, một người phải mất bao lâu mới dựng thành? Mọi thứ đều tươi đẹp như vậy, hoàn toàn khác xa với ngôi nhà của Lý Thiên Dương. Ở đây không hề có bất cứ vật dụng gì là gợi nhắc về hắn. Hóa ra, cuộc sống của hắn và Vương Tranh vốn không hề có chút tương quan nào. Lý Thiên Dương bất chợt lại thấy chua xót, quay đầu miễn cưỡng khen: “Nhà đẹp quá. Em mua hồi nào?”

Vương Tranh đứng cách hắn những mấy thước, nghĩ rằng mọi chuyện đều đã qua, bèn nhẹ giọng đáp: “Ba năm hơn.”

Nói vậy, sau khi chia tay với hắn, cậu liền bỏ tới một thành phố khác rồi mua nhà dựng mái ấm. Lý Thiên Dương khó chịu vuốt ve hoa văn trên chiếc bình thủy tinh đặt gần đó: “Thế à? Năm này thì mua nhà, năm kia lại lấy bằng thạc sĩ, em đã lên kế hoạch cho cuộc sống rất tốt…”

Vương Tranh siết tay thành nắm đấm, cười khan: “Đương nhiên, nếu không lại bị người ta đuổi ra khỏi nhà lần nữa thì chết mất.”

Giọng điệu chứa đầy sự chịu đựng xen lẫn tức giận và châm chọc.

Một câu ngắn ngủi ấy vậy lại khiến Lý Thiên Dương thấy như bị đâm một dao vào ngực, đau đớn đến quặn người.

Bất chợt hắn lại nhớ trước lúc chia tay, Vương Tranh chỉ hỏi hắn duy nhất một câu, Chia tay rồi sau này em ở đâu?

Trước nay, hắn vẫn không hiểu tại sao Vương Tranh lại hỏi hắn câu đó, rồi đến khi dùng cách thức hết sức vô lại để bước được vào nhà cậu, hắn chợt hiểu ra. Đối với cậu thiếu niên Vương Tranh giản đơn lúc đó mà nói, cậu vẫn chưa kịp lớn khôn, vẫn ngây thơ tin vào tình yêu, tôn hắn làm tín ngưỡng để chiêm bái, yêu thương. Cậu hoàn toàn không biết trong thế giới đồng tính, chuyện nay tan mai hợp vỗn dĩ bình thường thôi. Cho nên, cậu mới va phải kẻ nhẫn tâm cho cậu thấy sự thật về tình yêu lý tưởng là hắn đây. Lần chia tay đó, Lý Thiên Dương có vẻ như đã làm không tốt như với những tình nhân nay vui mai rã trước đây của hắn.

Lúc đó, Vương Tranh đã không hề oán trách hắn thay lòng đổi dạ, cũng không tức giận xông lên giáng cho hắn vài bạt tai. Người từng yêu hắn vô cùng, khi hắn muốn chia tay liền không níu kéo, làm hắn không kịp hiểu bản thân có đau lòng không. Cậu chỉ hành động theo bản năng, như một con cún nhỏ vô phòng bị, không kịp chuẩn bị gì đã bị chủ nhân đá ra đường. Cậu luôn đinh ninh, ngôi nhà đó, ngôi nhà của hắn, chính là căn cơ cuộc sống, như là tảng đá nền móng trong thế giới của cậu. Giữa thế gian bao la, cậu chỉ có nơi đó để về, nhưng hắn lại tàn nhẫn nạy tảng đá ra ném đi mất.

Lý Thiên Dương bỗng thấy cổ họng đau rát, dõi mắt nhìn Vương Tranh đăm đăm, cảm xúc tràn lên mênh mông như sóng vỗ, có chua xót, có đau khổ, nhưng cũng có nỗi mong chờ không giải thích được bằng lời, chỉ chực nhảy bổ ra khỏi lồng ngực mà thôi. Hắn liếm đôi môi khô khát, lấy giọng mà nói: “Tiểu Tranh, em còn hận anh, phải không?”

Vương Tranh nghe vậy liền chấn động cả người, lùi về sau nửa bước, hốc mắt đỏ lên, người run nhè nhẹ. Lý Thiên Dương bất chợt nảy ra ảo tưởng, một khát khao mãnh liệt hơn lốc xoáy, dù là tình yêu mê đắm ngày xưa với Vu Thư Triệt cũng không bằng. Hắn chưa bao giờ khao khát ai đó đến nhường này, cũng chưa thấy nuối tiếc và áy náy nhường này. Lý Thiên Dương bước lên từng bước, vươn tay ra muốn cầm lấy bàn tay đang run rẩy của Vương Tranh. Hắn nghe thấy mình thống khổ nói: “Tiểu Tranh, anh xin lỗi…”

Hắn còn muốn nói nhiều nữa. Từ biệt bao năm giờ hội ngộ, tâm trạng lúc này như kẻ leo lên núi cao muôn trượng bước hụt chân té xuống, nhưng vẫn may mắn sống sót. Hắn muốn nói, anh rất nhớ em, anh thật sự rất nhớ em. Hắn muốn nói, anh hối hận rồi, anh có lỗi với em. Hắn muốn nói, anh cứ ngỡ anh khôn ngoan hơn em, có kinh nghiệm sống hơn em, có mục tiêu hơn em, biết mình muốn gì, sẽ không phạm sai lầm, nhưng sau khi đi hết một vòng lớn, mới bàng hoàng nhận ra, em vẫn luôn ở trong trái tim anh.

Hóa ra, em vẫn luôn ở trong trái tim anh. Anh đã sai mất rồi.

Lý Thiên Dương cẩn thận nắm lấy bàn tay Vương Tranh, tay cậu vẫn không ngừng run, khiến hắn đau đớn ôm lấy tay cậu trong tay hắn. Rất lâu về trước, hắn vẫn nhớ người con trai này thường ngại ngùng nắm tay hắn bỏ vào trong túi áo khoác dày của hắn lúc đông về, mười ngón tay lồng vào nhau. Lúc ấy, hắn không biết hành động đơn giản thế, với Vương Tranh mà nói đã là biểu hiện rõ cho việc thích một người nhiều đến nỗi nào.

Hắn chỉ coi việc kia là đương nhiên.

“Anh xin lỗi…” Lý Thiên Dương vuốt ve hai bàn tay Vương Tranh, bao năm nay chưa khi nào lại kích động như lúc này. Hắn ngẩng đầu, định cười một cái, nhưng lại không thành công: “Anh không biết mình nên nói gì mới phải… nhưng là anh nợ em… anh xin lỗi…”

“Anh xin lỗi cũng phải thôi.” Vương Tranh rút hai tay về, lại lui ra sau vài bước, ngửa đầu hít sâu một hơi mới nhìn thẳng vào hắn, hốc mắt tuy là vẫn đỏ, nhưng cũng đã bình tĩnh hơn: “Mặc dù hơi muộn, nhưng có một câu hồi ấy tôi chưa nói nên bây giờ bổ sung. Lý Thiên Dương, chuyện anh muốn chia tay là rất đúng, tôi đồng ý!”

Lý Thiên Dương căng thẳng, khàn giọng nói: “Tiểu Tranh, anh…”

Vương Tranh thở dài một lần nữa, thản nhiên tiếp lời: “Trước kia vì tôi trẻ người non dạ, không hiểu chuyện nên có nhiều mặt làm không tốt, chắc đã gây không ít phiền phức cho anh? Chuyện đã vậy cũng không làm khác hơn được…” Lại lấy hơi mà nói: “Tôi không biết cách ứng xử, cũng không lanh lợi khôn khéo. Bất quá lòng tôi đối với anh chưa bao giờ thấy thẹn. Lúc trước, quả thật tôi đã lấy hai mươi vạn của anh, nhưng là do anh cho tôi. Anh đừng quên! Không phải là tôi đòi hỏi, mà chính anh tự nguyện cho. Một đồng tiền cũng đủ hại chết người. Nếu khi đó tôi không cầm tiền của anh thì chắc đã khốn khó hơn giờ rất nhiều. Nhưng nỗi khốn khó đó chẳng phải là vì anh. Là do anh đã sai. Hơn nữa, bao năm tôi sống cùng anh, cũng làm cho anh không ít chuyện, nên cũng không thể nói là tôi ngồi không mà hưởng, nhỉ?” Cậu dừng một chút, rồi lãnh đạm nói tiếp: “Lúc nãy, anh nhắc tới hai mươi vạn là có ý gì? Anh đổi ý hối hận rồi, muốn lấy lại?”

Lý Thiên Dương không nghĩ Vương Tranh sẽ nói vậy, bèn hốt hoảng giải thích: “Không phải thế. Anh mà hèn hạ tới nỗi đó sao? Khi nãy chẳng qua là vì anh thiếu suy nghĩ không lựa lời. Tiểu Tranh, anh chỉ muốn xem thử em sống có tốt không…”

“Thế là được rồi.” Vương Tranh mệt mỏi xoa xoa hai đầu mày, lạnh lùng nói: “Nói thật với anh, nếu anh kiên quyết muốn lấy lại tiền, tôi không những phải bán nhà, mà còn phải vay tiền mới đủ trả anh. Tôi không so nổi với ông chủ lớn như anh, buôn bán tiền triệu, tôi chẳng qua chỉ là một giáo viên. Muốn sống ở thành phố này cũng không phải dễ gì, nếu bắt tôi phải làm lại từ đầu thì đúng là không đủ sức đâu. Anh hẳn sẽ không nhỏ mọn như vậy, phải không? Được rồi, nhà anh cũng đã nhìn, chuyện cần yên tâm cũng không còn gì để lo. Chúng ta bữa khác gặp rồi nói tiếp, tôi mệt, không tiễn.”

“Tiểu Tranh…” Lý Thiên Dương vươn tay định bắt lấy tay cậu, nhưng cuối cùng lại uể oải buông thõng xuống. “Chúng ta đã bốn năm không gặp, lẽ nào không ngồi xuống nói chuyện một chút, anh…” Hắn đảo mắt nhìn bốn phía. “Anh vào nhà đã lâu mà em không mời anh được ly nước, đây là đạo đãi khách của em ư?”

Vương Tranh nhếch môi cười, nụ cười trào phúng xen lẫn mỏi mệt, đoạn lại ngẩng đầu nhíu mày nhìn Lý Thiên Dương. “Anh nghĩ chúng ta phải nói gì thì mới thích hợp?”

“Có rất nhiều chuyện để nói, như em sống thế nào, anh sống ra sao…” Lý Thiên Dương bị một Vương Tranh lạ lẫm nói kích, không đường chống đỡ được, trong trí nhớ, cậu chưa bao giờ là người có thể thốt lên những lời bén nhọn như thế. “Trước đây, em luôn có rất nhiều chuyện để nói với anh…”

Vương Tranh nhíu mày, đau như bị ai lấy kim chích vào tim, nét cười châm chọc treo trên khóe môi cũng rạn nứt ra, trong mắt chứa đầy bi ai: “Sao anh lại quên nhanh thế? Trước kia, mỗi khi tôi muốn nói gì với anh, anh đều quá bận rộn để có thể nghe cho hết.”

Lý Thiên Dương đau buốt, khó nhọc đáp: “Anh sẽ không như thế…”

Vương Tranh chỉ cười mỉm, dời ánh mắt khỏi mặt hắn, nhìn vào một chỗ bâng quơ: “Vậy à? Cảm ơn anh đã có lòng, chuyện tôi từng định nói đều rất bình thường, lại còn tẻ nhạt, đâu so được với người lúc nào cũng bận rộn có nhiều việc quan trọng như anh. Mọi thứ không có gì đáng để kể cả.”

Cậu nói xong liền trầm mặc. Mất bao nhiêu sức lực lẫn thời gian cậu mới hiểu được rằng, không phải vì tình yêu mà dốc hết sức hết lòng, mang hết thảy ra trao tặng, như biết thì nói, khi nói liền chẳng chút giữ lại; không phải vì tình yêu mà toàn tâm toàn ý ỷ lại, đâm đầu đi thẳng không chừa đường lui.

Bị bỏ rơi nay gặp lại, cậu không phẫn nộ lên án đã là may mắn lắm rồi, thế nào lại còn muốn phải tỏ ra thân thiện hỏi chào?

“Tiểu Tranh, em đừng như vậy, được không? Em làm thế chỉ khiến anh thấy em còn hận anh.” Lý Thiên Dương nói vô cùng nhẹ nhàng. Hắn thốt ra những lời đó lại không ngờ rằng chỉ mang đến kết quả ngoài dự đoán, nên bây giờ không muốn tiếp tục bằng giọng điệu câu nệ sáo rỗng nữa. Hiện tại, Vương Tranh đã là giảng viên đại học, nếu cậu muốn thì có thể dễ dàng tranh luận phải trái với hắn tới cùng. Sự lạnh lùng cứng rắn này của Vương Tranh nằm ngoài dự tính của hắn. Chẳng thà cậu kích động mắng chửi, nguyền rủa, gào khóc với hắn thì mọi thứ đã dễ dàn xếp hơn. Chỉ cần cậu xúc động lên, Lý Thiên Dương liền đoán biết được nội tâm cậu, hiểu rằng sau bao năm, hắn vẫn có một vị trí nào đó trong lòng cậu. Nhưng lúc này Vương Tranh lại vô cùng khách khí nói chuyện với hắn, để hắn cách tim cậu xa vạn dặm. Điều hắn muốn làm bây giờ chính là đập vỡ lớp mặt nạ kia của cậu.

Quả nhiên, khi những lời kia được thốt ra, sắc mặt Vương Tranh liền thay đổi, hơi thở nặng nề, lồng ngực kịch liệt nhấp nhô, chân tay run rẩy nhũn ra, không thể không tựa vào bàn ăn mà chống đỡ. Ngay lúc Lý Thiên Dương định nhích thêm một bước nói ra lời sám hối thì Vương Tranh liền lớn tiếng nói: “Anh sai rồi. Tôi không hận anh.”

Lý Thiên Dương có chút sửng sốt nghe Vương Tranh khổ sở nhả ra từng chữ: “Nếu như phải hận, thì tôi chỉ hận chính mình.” Cậu nghiêng đầu, cắn răng nói: “Tôi hận mình chỉ vì một người đàn ông mà làm thương tổn cha mẹ, đến giờ vẫn không thể khiến họ tha thứ. Nỗi hận này mỗi khi nghĩ đến lại thấy tim đau đớn vô cùng.”

Đoạn, Vương Tranh lại ngẩng đầu, đưa ánh mắt sắc bén lên nhìn hắn. “Tôi không trách anh, tất cả đều vì tôi ngu. Chuyện tới nay, tôi chẳng qua chỉ vì không thể tha thứ cho sự ngu xuẩn đó của mình. Lý Thiên Dương, nếu anh thật lòng thấy mình sai, muốn thể hiện ý hối lỗi, thì tôi xin anh, mặc kệ anh vì mục đích gì mà tới, thì cũng hãy chấm dứt mọi chuyện ở đây đi.” Cậu đanh mặt nhìn hắn, nghiến răng gằn từng chữ: “Xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, đừng gợi tôi nhớ tới những chuyện đã xảy ra, được không?”

Giống như những thân nhân của bệnh nhân phải gác đêm khác, Từ Văn Diệu cũng chuẩn bị cho mình một quyển sách đọc giết thời gian.

Bệnh viện có thể được xem như là một sự tồn tại hết sức kỳ diệu, mở ra cánh cửa sinh tử nhiều kỳ quặc. Ngày hôm qua, hai lần anh đi ngang phòng bệnh thường thuộc Khoa Ngoại Lồng Ngực, thì cả hai lần đều nghe thấy tiếng gào thét đau đớn xuyên tâm. Mỗi khi âm thanh này vang lên liền chứng tỏ lại có thêm một người mất đi. Giữa bốn bề thân nhân gào khóc, lại lặng lẽ trút hơi tàn. Từ Văn Diệu sớm đã bước qua độ tuổi có thể sầu khóc cho bất cứ điều gì, nhưng lại không thể không thừa nhận, ở bệnh viện dường như người ta đã bỏ thêm thuốc kết dính vào, dễ dàng khiến thời gian trì trệ trôi đi, để cho ai lỡ sa chân vào sẽ bị vây chặt lấy, không cách nào nhấc nổi một bước đi về phía trước, cả người bị dán cái mác bi thương không lẫn vào đâu được. Người bệnh có thể xuất viện hay không, khi nào thì được bước đi, đều không còn do chính mình quyết định, lúc nào cũng phải dựa vào bác sĩ cùng những máy móc kia định đoạt.

Còn những thân nhân giống như anh, khi nào thì tiến vào chăm sóc bệnh nhân, khi nào phải rời đi, cũng bị quy vào trong những số liệu y học đầy khô khốc.

Từ Văn Diệu ngước đầu nhìn người đã ngủ say như con trẻ là Vu Huyên, đột ngột rất muốn lay tỉnh cô, để cô cùng anh quan sát cái nơi có tên là bệnh viện đầy kỳ lạ này. Hèn gì thái độ của Vu Huyên đối với nơi này đều rất lờ mờ, không tỏ ra chán ghét cũng chẳng ác ý chỉ trích, mỗi ngày tỉnh dậy đều mở mắt trao tráo, ngó nhìn xung quanh đầy thích thú.

Có lẽ, Vu Huyên đã thấy rất nhiều thứ mà anh không cách nào nhìn được.

Từ bé, Vu Huyên đã cùng anh sinh hoạt trong viện quân khu. Hai người cùng chơi đùa, cùng đi học, cùng tới lui trên một con đường, thân thiết đến mức biết nhà của nhau năm nay muối bao nhiêu vại dưa, tối ăn món gì. Nhưng lúc nào, anh cũng biết, anh và Vu Huyên là hai thế giới song song khác biệt. Anh không tài nào bước tới gần Vu Huyên, không chỉ mình anh, mà bất kỳ ai cũng không đến gần cô được.

Chẳng phải vì từ nhỏ Vu Huyên đã có năng lực đoán biết trước tương lai, còn bởi cô luôn tỏ ra hờ hững lạnh nhạt không hợp tuổi với thế giới này. Giống như có một chiếc lồng trong suốt bằng thủy tinh nhốt cô lại, ngăn cách cô với mọi thứ bên ngoài, đến cả gia đình cha mẹ cô cũng chỉ là kẻ đứng ngoài.

Những đứa trẻ trong quân viện không thích chơi với Vu Huyên, bạn bè trong trường cũng vậy. Tất cả đều không hẹn mà cùng cách ly với cô. Không thể nói rõ ra là vì sao nhưng trẻ con luôn có thiên tính mẫn cảm hơn người lớn, luôn sinh ra cảnh giác với kẻ không phải đồng loại. Lúc đầu, có một vài cậu bé nghịch ngợm muốn tìm cách châm chọc Vu Huyên, nhưng không rõ cô dùng cách gì mà chỉ mới vài ngày đã khiến chúng sợ hãi tránh xa.

Sự sợ hãi của bọn trẻ đã lan đi rất nhanh, chưa hết một học kỳ, mọi học sinh trong trường đã xem cô như loại vi khuẩn gây bệnh truyền nhiễm mà tránh xa, luôn luôn giữ khoảng cách tự cho là an toàn với Vu Huyên.

Có lẽ đó cũng là kết quả mà Vu Huyên muốn, anh nghĩ vậy. Nhưng có vài lần, anh thấy Vu Huyên đứng ngoài phòng học, như một nữ vương cao ngạo lạnh lùng, phóng tầm mắt hờ hững xuống chúng dân trên sân thể dục. Ở nơi đó, là những cô nhóc cậu bé áo quần xúng xính, mặt mày tươi rói đang tụm năm tụm bảy chơi đùa.

Những lúc như thế, ánh mắt của Vu Huyên luôn rất phức tạp, có chút gì đó nhu hòa đáng thương, cũng xen lẫn một khát khao đè nén.

Từ Văn Diệu nhớ có đôi lần khi anh quan sát Vu Huyên, anh thấy ngón tay cô bấu chặt vào quai túi xách, cô siết rất mạnh, những ngón tay đều trắng bệch đi.

Tuy họ lớn lên cùng nhau, nhưng gần như là không có thời gian cùng nô đùa. Bây giờ nhớ lại, ấn tượng về tuổi thơ của cô gái này, chỉ dừng lại ở duy nhất một khung cảnh: Vu Huyên bé nhỏ đơn độc đứng ngoài phòng học, nhìn thế giới bên trong vui vẻ vận hành. Hình ảnh đó trở thành một bức ảnh đen trắng cũ kỹ, vĩnh viễn cô độc, vĩnh viễn dừng lại ở giây phút đó.

Khi ấy, Từ Văn Diệu mới chỉ mười tuổi, nhưng lại không biết vì sao luôn thấy tim mình đau đớn. Anh đã nghĩ, nếu cô bé phải cô độc như thế mà lớn lên rồi chết đi, thì hẳn là gian nan lắm.

Từ Văn Diệu cũng không chú tâm quá nhiều về chuyện của Vu Huyên. Cô có thế giới riêng của mình, có niềm cô độc không ai phá vỡ nổi. Và anh cũng vậy. Trong mắt người khác anh là bậc nho nhã lễ độ, bối cảnh gia đình vẻ vang hiển hách, không khi nào cậy vào những điều đó mà lên mặt ức hiếp người. Song anh và Vu Huyên giống nhau, cũng có thành trì kiên cố mà người khác không thể xâm nhập được. Khi anh mười bốn tuổi, đã xảy ra một chuyện khiến anh phải dựng nên phòng vệ vững chắc, cũng như những thương tổn cả đời khó quên.

Năm ấy, anh phát hiện ra người mình thích không phải là một cô gái xinh đẹp đáng yêu, ngược lại là một nam sinh có cấu tạo cơ thể giống hệt mình.

Anh nhớ khi đó diễn ra một trận xung đột trên sân bóng rổ. Hai nhóm học sinh từ hai trường khác nhau tranh nhau sân bóng, anh vì giúp bạn mà dẫn theo mấy anh em trong viện quân khu tham gia ẩu đả. Hai bên dùng bóng rổ ra quyết định thắng thua. Quả bóng trở thành vũ khí, nó bị đập quá mạnh mất phương hướng rồi va trúng vào một người đi đường. Mắt kính của người đó vỡ tan, cái mũi cao thanh tú cũng vì thế mà chảy máu rất nhiều.

Lúc đó, anh không biết mình bị gì. Trong tình huống đó, anh cũng chỉ là một người tình cờ có mặt rồi chứng kiến thôi, nhưng khi nhìn máu từ cánh mũi người đó chảy dọc xuống má, nổi bật trên nền da trắng như ngọc, lại thấy nó đẹp lạ lùng.

Cỗ cảm xúc khác thường ồ ạt vỡ òa như lũ. Từ đó về sau anh không còn quay về được nữa.

Buổi tối cùng ngày, anh mơ thấy gương mặt tuấn tú dính bê bết máu của người kia, đôi mắt vì đau mà ứa nước, bất chợt thân dưới của anh cương cứng lên, phải dùng tay an ủi mới xoa dịu được.

Anh cũng đã trải qua chứng mộng tinh, mơ thấy gì thì không nhớ rõ, từ nhỏ rất giỏi kiềm chế xúc động trong lòng, chuyện tự an ủi cũng thành thạo hơn thiếu niên cùng lứa, nhưng khát khao dục cảm mãnh liệt như vậy, nó thôi thúc dồn nén xuống hết cả phần bụng dưới của anh, đến cả tự mình dùng tay cũng không làm dịu được, thì đúng là lần đầu.

Giống như lửa bén rồi cháy lan ngoài đồng cỏ khô hanh. Nếu chỉ dựa vào ý chí của thiếu niên mười bốn tuổi thì không cách nào dập tắt nổi.

Sau đó, Từ Văn Diệu đã dùng trăm phương ngàn kế tiếp cận với người thanh niên nọ. Đối phương là giáo viên vừa tốt nghiệp đại học không lâu, dạy môn Sinh học ở trường cấp hai gần trường anh đang học. Từ Văn Diệu dựa vào vẻ ngoài điển trai cùng năng lực giao thiệp rèn luyện từ bé mà cố tình tạo dựng một vài sự cố nho nhỏ trước mặt người kia, rồi sắm vai học sinh cá biệt nhưng đầy tài năng nhằm kích thích nhiệt huyết của người thầy trẻ vừa tốt nghiệp nọ, rồi trở thành học sinh được thầy giáo ấy quan tâm chăm sóc và phụ đạo.

Từ đầu tới cuối, người thầy trẻ kia không hề biết, cậu bé lỡ sa chân vào đường xấu mà mình dốc lòng giúp đỡ lại là một học sinh ưu tú của một ngôi trường trọng điểm khác.

Từ Văn Diệu khát khao đối phương đến gần như không khống chế được. Mỗi bước tiếp cận lại mong được gần hơn một chút, máu toàn thân sôi sục kêu gào muốn được nhiều hơn. Đến tận bây giờ, anh cũng không biết, nỗi khao khát của mình với người kia khi đó là vì yêu quý thật lòng hay sự ích kỷ muốn độc chiếm của tuổi trẻ? Hoặc là cả hai? Nhưng anh có thể hiểu được, vào thời điểm đó, anh đã sa chân sâu xuống bùn, không thể nào vẫy vùng được nữa.

Đối phương không ngoài dự đoán, là một người dị tính, đã có bạn gái hơn hai năm, đang trong giai đoạn bàn chuyện cưới xin.

Từ Văn Diệu có lừa mình dối người cỡ nào cũng không cản được bản tính thông minh lanh lợi. Không lâu sau, anh lại biết chiếc đồng hồ quả quýt mà anh tâm tâm niệm niệm tặng cho đối phương, lại bị đối phương tặng cho bạn gái của anh ta.

Khi ấy anh còn quá nhỏ để biết phải kiềm chế cơn giận ra sao, chỉ hiểu lúc đó cứ muốn giết người cho hả dạ.

Từ bé tới lớn, Từ Văn Diệu luôn sống trong chiến thắng, thành công và ưu việt, đả kích bị phản bội đó với anh như một đòn sỉ nhục, là kết quả mà kẻ kiêu ngạo như anh không tài gì chấp nhận được. Trong hoàn cảnh đó, anh đã dùng thái độ hết sức bình tĩnh mà tiến hành ý niệm điên cuồng của mình. Anh đã lợi dụng lòng hư vinh của cô bạn gái đó, cố tình dàn dựng để cô ta quen biết với những công tử giàu có, con quan lớn trong quân đội. Những kẻ đó đều tùy hứng phong lưu, hễ gặp phụ nữ lại ân cần lễ độ, dụ người ta sa vào trong bẫy rập. Từ Văn Diệu thờ ơ chứng kiến mọi chuyện, nhìn cô gái nhẹ dạ vì tiền của những cậu ấm kia mà xiêu lòng, vì những món quà xa xỉ mà một thầy giáo trung học không cách nào mua nổi mà thay đổi. Anh lẳng lặng đứng một bên dàn xếp hết thảy, hết lần này đến lần khác, từ vô ý mà trở thành hữu ý, để cả hai bên đều tình nguyện gặp gỡ qua lại với nhau, sau đó thì tình nồng ý thắm mà gạo nấu thành cơm.

Sau đấy, anh lại dùng vẻ mặt bất an, thái độ lo âu mà úp mở chuyện cô bạn gái thay lòng đổi dạ với người thầy kia.

Anh dù có khôn khéo hơn thì cũng chỉ là cậu bé mười bốn tuổi, khi sự tình diễn ra, hậu quả xảy đến khiến anh cũng không ngờ.

Đôi tình nhân ngày trước yêu thương hiểu nhau là vậy, nay lại thành trở mặt khắc khẩu. Hình ảnh tốt đẹp của nhau trong mắt đối phương bỗng chốc méo mó biến dạng. Việc Từ Văn Diệu khó lường nhất chính là, sau khi người thầy trẻ biết bạn gái mình phản bội, liền không quan tâm thể diện, trước mặt mọi người mà đau khổ quỳ xuống van nài cô ta hồi tâm chuyển ý, dù bị cô ta cự tuyệt thì vẫn bám riết không rời. Bạn trai mới của cô ta cũng là công tử Từ Văn Diệu giới thiệu nào thuộc hàng dễ đối phó? Khi thấy người thầy cứ lằng nhằng bám theo cô nàng, liền cho người đánh anh ta một trận. Sau trận đòn, anh ta vẫn u mê không hiểu, tại sao đã tận lực, hết lòng yêu thương, cố gắng làm việc để cải thiện tương lai, cô nàng vẫn tàn nhẫn đối xử với anh ta như thế?

Càng lúc, người thanh niên đó càng ít nói trầm mặc. Khi vết thương đã lành, liền lấy cớ chia tay để hẹn người yêu ra gặp mặt, lấy con dao rọc giấy giấu trong túi áo mà cứa cổ cô gái.

Nghe nói vết thương rất gọn ghẽ dứt khoát, chẳng phải tay mơ làm được. Từ Văn Diệu biết, người thanh niên đó từng mơ ước được trở thành nhà sinh vật học, hiểu rất rõ về kỹ năng giải phẫu. Khi còn ở đại học, từng vì tay nghề cầm dao mổ xảo diệu mà được bạn bè thầy cô khen ngợi.

Chuyện đã qua bao năm, Từ Văn Diệu vẫn nhớ, anh đã ảo tưởng về tương lai tươi đẹp của hai người thế nào lúc người thanh niên đó bị đánh đập, anh cho rằng cơ hội của mình cuối cùng cũng đã đến. Ngày đó, anh dặn người giúp việc hầm canh bổ để mang đến bệnh viện cho đối phương. Chẳng có gì dễ dàng khiến người ta rung động hơn việc trong ngày đông giá rét, trao vào tay họ một lò than ấm áp. Từ Văn Diệu biết vậy nên đã định ngồi bên giường khóc lóc với người đó một phen, rồi chân thành thổ lộ tình cảm giấu kín suốt bao ngày. Người phụ nữ ham tiền kia tính là gì, anh hoàn toàn tin tưởng mình chỉ cần chưa đầy hai tháng liền khiến người thanh niên đó rung động.

Anh đắc ý cầm bình canh ra cửa thì đụng trúng Vu Huyên.

Trong trí nhớ, Vu Huyên luôn lướt vai anh mà qua, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh lùng, như thể hình ảnh anh chưa bao giờ lọt vào trong mí mắt của cô. Nhưng khi ấy, Vu Huyên lại hành động ngoài dự kiến, bắt lấy cánh tay anh, đôi mắt sáng lấp lánh, như thể muốn siết gãy cổ tay anh vậy. Rồi sau đó, cô nhắm mắt lại, khi mở ra lại như bị đả kích nặng nề mà mặt mày tái nhợt, ánh mắt cô nhìn anh tràn đầy hoảng loạn cùng tức giận. Và, lúc sau nữa, cô bỗng thở mạnh, rút tay mình khỏi cánh tay anh, giáng cho anh một cái tát.

Móng tay cô sắc nhọn, cứa lên mặt Từ Văn Diệu đau rát.

Từ Văn Diệu tức giận, thô bạo đẩy cô ra: “Cô đánh tôi! Cô điên rồi à?”

Rồi theo bản năng, anh trở tay giáng trả Vu Huyên một bạt tai.

Nhưng tay anh chưa hạ xuống thì Vu Huyên đã lạnh lùng nói: “Thật tội nghiệp cho bình canh này quá!”

Từ Văn Diệu nhíu mày: “Cô nói cái gì?”

“Cất công làm ra nhưng lại không ai ăn. Như thế không tội nghiệp thì là gì?” Vu Huyên hừ một tiếng, “Anh sẽ hối hận!”

Đó là lần đầu tiên Vu Huyên chủ động nói chuyện với Từ Văn Diệu. Sau đó, anh chạy tới bệnh viện, nhìn giường bệnh trống trải mà lòng đầy bất an. Nửa ngày sau anh mới biết thảm kịch đã xảy ra.

Phải mất rất nhiều năm sau, anh mới hiểu thế nào gọi là hối hận.

Bình canh kia đương nhiên cũng không có ai ăn. Từ Văn Diệu đổ nó vào bồn xí rồi giật nước để nước cuốn đi.

Sau đấy, anh ngả xuống đất, vục mặt vào trong bồn xí, nôn một trận, dạ dày đau kịch liệt, lặng yên khóc nức nở.

Bấy giờ, anh mới hiểu được một chuyện: Người thanh niên đó sống ở nông thôn, dựa vào sức mình vất vả học tới đại học, quen biết bạn gái, còn tìm được một công việc tốt. Với người kia mà nói, cuộc đời phải là như thế, lấy vợ sinh con, chăm nom nhà cửa, hiếu thuận với cha mẹ. Đó là tất cả nguyện vọng của anh ta, phải kiên trì cố gắng tới cùng. Vậy nên, anh ta không cách nào chịu đựng nổi việc cô bạn gái vì tiền mà phản bội mình, lại cũng không chấp nhận việc có một kẻ đồng tính là anh thích anh ta. Người thanh niên đó có những ước vọng giản đơn chỉ cần nhìn một cái liền thấu suốt. Cuộc sống của anh ta đầy kiên định, tin tưởng lại an toàn. Vì sống quá lâu trong thế giới đơn thuần đó nên không thể chịu được việc quang cảnh mình quen thuộc sụp đổ trong nháy mắt.

Nhưng Từ Văn Diệu mười bốn tuổi lại không hề biết, chia rẽ người khác không chỉ giản đơn là thế, mà còn là phá tan thế giới của một con người.

Mười mấy năm sau, những khi nhớ lại chuyện này, anh lại hối hận và xấu hổ không thôi. Bản thân anh đã không chuẩn bị kỹ lưỡng, không có thái độ đúng mực và cả trí tuệ, anh đã vì mình tùy hứng, mình ích kỷ, mình không đủ kiềm chế, đi hủy hoại cuộc sống của một người vô tội mà ăn năn không dứt. Anh nghĩ, hiện tại sẽ không ngây thơ như đã từng, dẫu có khát khao ai đó cũng chẳng bất chấp phương thức, và dù có xài tới thủ đoạn thì cũng không để mình phải mang tội lỗi vào người. Cảm giác luyến ái ngây ngô thủa thiếu thời, niềm yêu thích vụng dại không kịp hóa thành tình yêu chân chính lúc bé… nếu là bây giờ, anh nhất định sẽ nói cho đối phương biết. Lúc trước, là vì anh bồng bột non dại, nên gây ra đủ chuyện ngu xuẩn, dẫn phát thành hậu quả không thể chấp nhận nổi. Cũng chính vì vậy mà anh đã mất đi cơ hội được tỏ rõ lòng mình.

Giữa lúc anh đắm chìm trong chuyện xưa quá vãng, thì một bàn tay mềm mại nắm lấy tay anh. Từ Văn Diệu ngẩng đầu, thấy Vu Huyên đang mỉm cười nhìn anh, anh liền trở tay vỗ vỗ mu bàn tay của cô: “Tỉnh rồi à? Có thấy đói không?”

“Đói con khỉ.” Vu Huyên vô lực đáp, đảo mắt nhìn quanh phòng: “Tiểu Tranh của em đâu?”

“Yên tâm.” Từ Văn Diệu cười một tiếng. “Anh đã đưa người ta về tận nhà rồi.”

Vu Huyên thở dài: “Em có làm cậu ấy sợ không?”

“Làm gì mà tới nỗi đó hả cô hai?” Từ Văn Diệu lắc đầu. “Vương Tranh mạnh mẽ hơn em tưởng nhiều, nhưng vì lo cho em nên chắc là đang rầu lắm.”

Vu Huyên nhếch miệng, cười đầy xấu xa: “Sao hả, cậu ấy quá tuyệt phải không? Nhà cậu ấy ở đâu chắc anh biết rồi ha, sau này có thể từ từ mà phát triển quan hệ. Chắc cũng không cần em dạy đâu nhỉ?”

Từ Văn Diệu phì cười, đứng dậy lấy bình giữ nhiệt đặt ở đầu giường, trút phần canh nóng trong bình ra bát: “Em đừng nói dễ nghe như vậy, dù có là nói đùa thì cũng có giới hạn thôi.”

“Ai bảo em nói đùa! Mẹ kiếp, em thật lòng thật dạ…” Vu Huyên nóng nảy nhổm dậy.

“Được rồi, được rồi. Đừng kích động thế chứ. Nằm xuống nào.” Từ Văn Diệu nheo mắt, ngăn lại hành động của cô, khe khẽ thở dài, “Bây giờ không phải lúc nói tới việc đó.”

“Sao lại không phải lúc? Em nói anh biết, đây là cơ hội cuối cùng của hai người. Lần này mà còn lỡ mất thì sẽ không còn lần nào nữa đâu. Tiểu Tranh vừa đẹp trai, vừa tốt bụng, lại có học vấn. Anh nghĩ anh còn trẻ để trì hoãn ư, có muốn kén chọn cũng không tới phiên anh…”

“Vu Huyên! Em im lặng cho anh nào.” Từ Văn Diệu bị sự hấp tấp của cô chọc cười. “Em chuyển sang nghề mai mối từ khi nào thế? Tính chất công việc của nghề này không hợp với em đâu. Em hãy nghe anh nói. Anh biết Vương Tranh là một đối tượng tuyệt vời, anh tin em nói là cậu ta hợp với anh. Nhưng chuyện này không phải chỉ vì hợp mà thành được, em hiểu không?”

Vu Huyên có chút bối rối trừng mắt nhìn anh.

“Anh không có ý định sẽ tiến thêm bước nữa.” Từ Văn Diệu thẳng thắn. “Anh vẫn không quên được những gì xảy ra trong quá khứ.”

Vu Huyên trầm ngâm, thở dài: “Hai người các anh… em có chết rồi cũng không bớt lo được.”

“Được rồi thím Vu…” Từ Văn Diệu đổ canh từ bình giữ nhiệt ra, sau đó đặt bát canh lên trước mặt cô.

Vu Huyên uống một chút, nhíu mày nói: “Canh Tiểu Tranh nấu mới ngon.”

“Phải, Vương Tranh cái gì cũng giỏi hết. Em uống nhiều vào.” Từ Văn Diệu dỗ dành cô.

“Tiểu Tranh đương nhiên là tốt nhất!” Vu Huyên lại nhấp thêm một hơp, chầm chậm nuốt xuống rồi nói tiếp: “Đừng có trách là em không nhắc anh, gã người yêu cũ của cậu ấy lại tới kiếm chuyện. Anh ráng giữ cho chặt vào. Lỡ mà tình cũ không rủ cũng về thì anh hối cũng không kịp.”

Từ Văn Diệu có chút giật mình, nhưng lập tức liền cười xòa, không đáp thêm lời nào.

Vu Huyên đề cập tới những chuyện đó đều bằng thái độ hết sức kiên quyết và nhiệt tình, thậm chí còn kèm theo chút yếu đuối run rẩy. Đối với một người từ bé đã lãnh đạm thờ ơ với mọi thứ như cô, thì ngữ khí hăng hái này quả là rất khác thường. Giống như chút lửa tàn cháy tận trong đám tro than râm ran, vừa chói mắt lại vừa mỏng manh. Nếu vươn tay ra chạm đến cũng sẽ khiến người ta bị bỏng.

Nỗi đau xót thoang thoảng trong từng câu nói và hành động của Vu Huyên nhẹ như bị kiến cắn, nhưng để lại dư vị rất lâu trong lòng, mỗi khi nhớ lại cũng sẽ thấy tâm se sẽ đau.

Từ Văn Diệu chưa bao giờ thấy Vu Huyên quan tâm tới ai đến mức này.

Xác thực mà nói, chỉ có đối với Vương Tranh thì những tình cảm bình thường của con người ở trong Vu Huyên mới trỗi dậy. Dù rằng tình đến không kịp mùa, lại còn mang theo đầy dị dạng lẫn ám ảnh, nhưng vẫn bừng bừng sức sống. Như một đầm nước quanh năm suốt tháng luôn bị sương mù cùng khí độc phủ kín đột ngột bị ánh dương xuyên qua muôn trùng tầng mây xé rách, phô bày ra quang cảnh thê mỹ khiến người ta vừa nhìn vừa tiếc nuối.

Đó là hiệu ứng Vương Tranh mang đến. Cũng chỉ có Vương Tranh mới có thể đánh thức được bản năng yêu thương của một cô gái tuổi độ thanh xuân trong Vu Huyên mà thôi. Vì người đó, cô gái đã bước ra khỏi lồng kính, bắt đầu có khát khao, bắt đầu muốn trở nên xinh đẹp, để người đó không thể quên mình.

Từ Văn Diệu mãi mãi nhớ hình ảnh lần đầu nhìn thấy Vu Huyên tươi cười, tức giận trước mặt một người là như thế nào. Sắc thái hạnh phúc rực rỡ đến khó tin. Vu Huyên năm mười tám tuổi đã bắt đầu có sức sống, trong khi trước đó cô luôn che giấu mọi biểu cảm dưới mái tóc phủ trước trán. Cô chưa bao giờ nhìn thẳng vào bất kỳ ai. Ở trường hay ở nhà cô đều không có bạn, lúc nào cũng lặng lẽ một mình. Cô không có những ham thích giống những người trẻ tuổi cùng lứa, cũng không muốn san sẻ thế giới của mình với ai.

Khi bọn con gái cùng tuổi thảo luận về thần tượng trong lòng, rủ nhau đi mua sắm làm đẹp, hay âm thầm tranh giành theo đuổi đối tượng mình thích, Vu Huyên cũng chỉ là người đứng ngoài không chút để tâm tới. Vu Huyên mãi mãi chỉ là kẻ bên lề, ai cũng không thể đánh đồng cô với hình ảnh thiếu nữ độ hoa niên được.

Lúc ấy, Từ Văn Diệu còn tưởng là mình đã gặp được cô gái đơn độc nhất thế gian.

Sự cô độc không đánh gục được Vu Huyên, đồng thời cô cũng không thể hiện nỗi thống khổ bi ai do cô độc mang tới. Cô sinh ra trong niềm cô tịch thuần nhất, và cũng sẽ chết đi trong thuần nhất cô tịch.

Nhưng, bỗng một ngày, cô gái cô đơn nhất thế gian đó lại tươi cười rạng rỡ trước mặt một cậu thiếu niên, ngũ quan xinh đẹp bừng sáng, từ một kẻ bên lề nhích từ từ vào trong sân khấu, tham dự vào một vai diễn nhân sinh. Có lẽ là Vương Tranh không nhận ra được sự chuyển hoán đó, vì Vu Huyên mà cậu lần đầu nhìn thấy đã là một thiếu nữ hoạt bát tùy hứng, sáng sủa thông minh rồi. Song, với Từ Văn Diệu mà nói, loại biến chuyển này khiến anh kinh ngạc và khiếp sợ không thôi. Mỗi một hành động của Vu Huyên trước mặt cậu trai đó đều hết sức gượng gạo, bắt chước một con người bình thường là việc vô cùng khó khăn với kẻ tách biệt nhân thế quá lâu như cô.

Một vài lần, Từ Văn Diệu thấy Vu Huyên ở bên cạnh Vương Tranh cười đùa vô cùng thoải mái. Anh có thể nghe ra, ẩn trong tiếng cười của cô là sự khô khan và miễn cưỡng. Nhiều năm về trước, khi lần đầu lướt vai Vương Tranh mà qua, điều khiến anh chú ý không phải là cậu, mà là ánh mắt ngưng đọng của Vu Huyên phía sau lưng Vương Tranh, đau thương như thế, bất lực như thế.

Như chỉ có thể đứng từ xa, dõi mắt nhìn người mình yêu nhất, quý trọng nhất, lại không cách nào đưa tay ra chạm vào được.

Trong sát na đó, Từ Văn Diệu hiểu được cảm giác mà Vu Huyên dành cho Vương Tranh. Không phải tình cảm e ấp của một cô gái mười tám tuổi gửi cho nam sinh mình yêu, mà là khát vọng được cứu vớt khỏi cô độc của một người đã cô độc quá lâu.

Nhưng tại sao lại là Vương Tranh?

Từ Văn Diệu không thể nào lý giải nổi. Anh từng âm thầm quan sát người con trai kia. Thời gian đó, Vương Tranh chỉ mới là nghiên cứu sinh năm thứ nhất, vẻ hồn nhiên của thiếu niên vẫn chưa mất đi, dáng vẻ lại ngây ngô thanh tú. Nhưng chỉ với tầm đó thì không thể khiến anh chú ý được. Hơn nữa, Vương Tranh lúc bấy giờ vẫn không thoát khỏi khí chất đơn thuần, khờ khạo và yếu ớt của một đứa trẻ lớn lên trong gia đình bình thường. Cậu lúc nào cũng ngại ngùng, làm việc không dứt khoát. Người như vậy khó lòng có được ý chí kiên định và phán đoán chính xác, nên cũng không thể để lại ấn tượng cho người khác. Từ Văn Diệu luôn là kẻ biết thưởng thức, một cậu nhóc như Vương Tranh với anh mà nói, chẳng có gì đặc biệt để nhìn hơn hai lần. Vậy nên, anh không hiểu, một người bình thường không chút hấp dẫn như Vương Tranh sao lại được Vu Huyên đối xử đặc biệt đến như thế.

Cuộc khảo sát của anh với Vương Tranh rất nhanh đã gián đoạn vì anh phải xuất ngoại đào tạo chuyên sâu. Đến khi từ Mỹ về, anh vận dụng quan hệ gia đình, thành lập công ty riêng, trong thời gian hai năm ngắn ngủi đã tạo dựng được tên tuổi vững chắc. Ấy vậy mà anh không hề kiêu ngạo với những thành tựu anh có được. Anh luôn cho rằng mình vốn là như thế. Sinh ra đã định sẵn là kẻ lãnh đạo đứng trên bao người. Anh cũng chưa từng hoài nghi về suy nghĩ này. Những người kính sợ anh cũng dần dần chuyển từ sợ hãi thế lực gia đình anh thành kính ngưỡng tài năng cùng thực lực của anh.

Đối với cha mẹ, anh là đứa con giỏi giang hiếu thuận; đối với đối tác, anh là bạn hàng đáng tin; đối với cấp dưới, anh là lãnh đạo tài ba hợp tình hợp lý; đối với tình nhân qua đêm, anh là bạn tình chủ động nhưng rất dịu dàng.

Vô luận là theo phương diện nào đi nữa thì không ai có thể soi mói ra yếu điểm của Từ Văn Diệu, nhưng chỉ có mình anh biết, sau biến cố năm mười bốn tuổi, trái tim anh đã là một hoang mạc khô kiệt không chút dấu hiệu của sự sống.

Tất cả những khát khao, những say đắm, những cuồng liệt bất chấp tất cả để chiếm hữu giam cầm đối phương ngay trong tim mình của anh, đã theo nước canh anh trút xuống bồn xí vào năm mười bốn tuổi đó, biến mất không chút tung tích.

Cũng chính vào đêm đó, anh đã đánh mất đi quyền lợi được giãi bày.

Người thanh niên anh thầm mến đã dùng dao rọc giấy cắt đứt yết hầu của cô bạn gái anh ta yêu, và đồng thời cũng đoạn tuyệt luôn khát khao được thổ lộ tình ý của Từ Văn Diệu.

Vì thế, mối liên kết giữa anh với tình cảm phổ thông nhất của nhân loại đã gãy đứt từ đấy. Vô luận anh cố gắng thế nào, đối tượng là ai, thì cũng không tu bổ được vết đứt gãy đó. Anh như một kẻ bị lưu đày tới cao nguyên Siberia lạnh giá. Năm này qua năm khác, anh cứ ở nơi nhà ga hoang vu nọ chờ mãi cũng không thấy được chuyến tàu đưa mình quay về thế gian.

Hoặc là nên nói, chuyến tàu đó vốn đã hủy bỏ tư cách hành khách của anh mất rồi.

Chỉ có những khi ở bên Vu Huyên, anh mới tìm thấy được chút hy vọng. Anh cũng đã từng kể chuyện về chuyến tàu tâm linh đó cho Vu Huyên nghe, vì anh biết, chỉ có cô mới hiểu được điều anh nói. Từ Văn Diệu hiểu, nội tâm anh đã đi lệch quỹ đạo, vấn đề này không đơn giản như giải quyết chuyện giá cổ phiếu công ty, chỉ cần hai bên chủ thợ nói rõ là sẽ giải quyết được mọi việc. Anh không biết mấu chốt nằm ở đâu, cũng không rõ có thể tìm ra biện pháp cứu trị hay không. Anh đã gian nan tìm từ ngữ để kể cho Vu Huyên nghe.

“Nói vậy, đoàn tàu đã xuất phát và anh thì không đuổi theo kịp?” Vu Huyên hỏi.

“Đúng vậy.” Từ Văn Diệu gật đầu. “Sau khi đoàn tàu đó xuất phát, nhà ga liền bị bỏ hoang, không còn chuyến tàu nào ngang qua đó nữa.”

“Anh muốn rời khỏi đó?”

“Rất muốn. Nhưng nhà ga đã hoang phế rồi, việc trùng tu nó lại chẳng phải chuyện anh biết.”

Vu Huyên ngẩng đầu lên nhìn anh hồi lâu, như đem hết mọi quyết tâm ra mà đáp: “Em hiểu rồi. Anh hãy thử yêu thêm lần nữa, một lần chân thành không toan tính sợ hãi, một lần nồng nàn oanh liệt khiến trái đất cũng phải run rẩy xem sao.”

Từ Văn Diệu cau mày hoài nghi: “Làm vậy là giải quyết được vấn đề?”

“Không nhất định là sẽ giải quyết được.” Vu Huyên đắn đo một lúc. “Nhưng nói không chừng lại có chuyện tốt xảy ra, biến cao nguyên băng tuyết Siberia thành thảo nguyên đầy hoa cỏ. Như vậy không phải sẽ còn thú vị hơn sao?”

Từ Văn Diệu lắc đầu. “Không được. Anh không tự lừa mình được.”

“Lừa cái đầu anh đấy! Thôi nói thiệt với anh luôn, hiện tại có một người vô cùng thích hợp với anh. Là Vương Tranh mà ngày đó anh từng gặp rồi đấy. Cậu ấy là bạn học của em, rất hợp với anh, bây giờ cũng đang độc thân, cậu ấy…”

Vu Huyên nói vô cùng nhiệt tình, cố sức tác hợp người tên là Vương Tranh đó với anh. Vẻ nhiệt tình đó khiến Từ Văn Diệu không khỏi lo lắng và hoài nghi, rằng cô đang phó thác Vương Tranh cho anh.

Có lẽ cô sợ sau khi mình chết rồi, sẽ không còn chăm nom cho Vương Tranh được nữa. Từ đầu đến cuối cô lấy lý do mai mối đó chẳng qua cũng chỉ vì lo lắng cho người kia, tới tận bây giờ cô cũng không hề nghĩ gì cho mình.

Thứ tình cảm cố chấp đó khiến Từ Văn Diệu bị áp lực. Anh không biết, đối phương phải có vị trí quan trọng thế nào trong lòng cô thì cô mới làm được những việc này.

Có một việc không thể phủ nhận, khi anh lần nữa gặp lại Vương Tranh, anh phát hiện ra thay đổi rất lớn từ cậu. Cậu giống như một chậu bonsai được chăm sóc kỹ càng trong nhà kính, đột ngột bị người ta ném ra ngoài đồng hoang trơ lạnh. Dù bị băng tuyết tổn hại, nhưng vẫn kiên cường mà sinh tồn. Những chiếc lá tinh mỹ trơn bóng trước đây giờ mang đầy dấu vết của sương giá. Những đóa hoa rực rỡ giờ cũng nở bung, nhưng màu sắc cánh hoa vẫn lộ vẻ ảm đạm điêu linh. Nhưng chính vì đã chịu suy tàn nên đến thời điểm nở hoa nó vẫn kiên quyết mạnh mẽ vươn về phía mặt trời, mang vẻ đẹp hết sức đặc biệt, khiến Vương Tranh không còn mang khí chất yếu nhược tầm thường nữa.

Vẻ không tầm thường ấy khiến Từ Văn Diệu động lòng.

Nếu người thanh niên anh đã yêu rất lâu về trước, cũng có thể giãy giụa thoát khỏi bẫy rập mà anh đã giăng ra, thì hẳn sẽ có được vẻ mặt kiên cường dù đang trong những cơn mệt mỏi như Vương Tranh bây giờ.

Nếu người kia vẫn còn sống, nếu anh có thể sám hối trước đối phương, thì có phải anh cũng có thể tiếp tục vượt qua hay không?

Nói chuyện với Vương Tranh làm anh thấy dễ chịu, nhất là lúc hai người ngồi ở ngoài phòng cấp cứu, cứ anh nói một câu, tôi đáp một tiếng đó. Cậu ta nói rõ cảm nhận của mình về Vu Huyên, để anh biết, sự tồn tại của Vu Huyên có ý nghĩa hết sức quan trọng, không phải chỉ với mình anh, mà còn cả Vương Tranh nữa.

Sau đó, khi anh đưa Vương Tranh về nhà rồi quay đầu lái xe đi, qua kính chiếu hậu, anh có thể thấy cậu vẫn đứng nhìn theo tới khi anh đi khuất hẳn. Sự lễ phép cứng nhắc như thế của Vương Tranh, khiến anh bất giác thấy thật đáng yêu.

Trong nháy mắt, anh bỗng trỗi lên xúc động muốn quay xe lại, bước xuống mà xoa đầu Vương Tranh, rồi nói với cậu rằng, đừng học theo thói hư của Vu Huyên là cố gắng sống mệt mỏi như vậy.

Cố gắng, người mệt sau cùng vẫn là bản thân.

Nhưng Từ Văn Diệu không làm thế. Đó chẳng qua chỉ là một chút xao động, không đủ khả năng khiến anh làm ra chuyện gì đó. Anh nghĩ, nếu phải ôm Vương Tranh vào lòng để cậu thành người yêu của anh, thì chẳng thà xem sự hiện diện của cậu đặc biệt như Vu Huyên, rồi tận lực quan tâm chăm nom cho cả hai người, sau đó dựa vào họ tìm kiếm chút bình an và hy vọng nào đó.

Mấy ngày sau đó, Từ Văn Diệu thường xuyên đưa đón Vương Tranh đến bệnh viện coi sóc Vu Huyên. Ba người lúc nào cũng vui vẻ hòa hợp với nhau. Tinh thần Vu Huyên rất tốt, thường tìm cách trêu chọc hoặc tranh luận với Vương Tranh. Vương Tranh luôn nghe những gì Vu Huyên bảo, mỗi ngày nấu một món ăn kỳ quái nào đó cho cô ăn, có một lần còn đặc biệt làm cho cô món sủi cảo nhân đậu phụ củ cải. Vu Huyên khen tay nghề cậu không tiếc lời, sau đó ra sức tự hào nhận kẻ có công sáng chế là cô. Từ Văn Diệu ăn thử một miếng cũng tấm tắc khen ngon.

Anh nhìn hai người họ, bỗng nhiên lại thấy như người thân đã sống cùng nhau rất lâu rồi.

Có một hôm, Từ Văn Diệu mang một máy ảnh kỹ thuật số đến cho Vương Tranh để cậu thoải mái muốn chụp gì cứ chụp. Anh nghĩ, ảnh chụp chung quy cũng lưu giữ hình ảnh nhiều và rõ nét hơn ký ức, chờ một ngày nào đó, Vu Huyên thật sự ra đi, anh có thể cùng Vương Tranh xem lại những ảnh chụp đó rồi cùng nhau cười nhạo Vu Huyên lúc đó trông ngốc thế nào.

Quá trình đếm ngược tới ngày Vu Huyên vĩnh viễn tan biến là một quá trình hết sức khổ sở, ai cũng không nhẹ lòng được.

Sắp Tết, người trong bệnh viện cũng bớt hẳn, không ít người mang suy nghĩ, không thể đón năm mới trong bệnh viện được, nếu không sẽ xúi quẩy cả năm. Vì vậy, phàm ai xuất viện được thì xuất viện, còn những ai chưa nhập viện thì cố kéo dài đến sang năm. Buổi chiều hôm ba mươi Tết, ánh nắng cuối ngày vẫn còn vương lại, Từ Văn Diệu lái xe đến một nhà hàng lâu năm nổi tiếng ở thành phố G, đặt món ăn và đóng gói mang tới bệnh viện, trong đó có món điểm tâm mà Vu Huyên đòi thử cho được, phải ăn nóng ngay từ lúc mới ra lò mới ngon. Anh đi rất nhanh trên hành lang, mang theo mấy hộp đồ ăn ấy, lướt qua một người đàn ông đang đứng một mình hút thuốc trong hành lang, sau đó tới phòng bệnh thì lại nghe thấy giọng nói mỏng manh đến khác thường của Vu Huyên: “Đọc thơ tớ nghe đi!”

“Cậu cần nghỉ ngơi.”

“Nhưng tớ muốn nghe cậu đọc thơ trước!”

Vương Tranh bất lực đáp: “Vậy muốn nghe thơ gì?”

“Thơ gì có dính dáng đến tử vong ấy.”

Vương Tranh cúi đầu trầm mặc một lúc, chốc sau mới nghẹn ngào đọc:

“Khi tôi chết,

Đừng vùi tôi dưới đất hoang, tôi sợ

Một mình nằm giữa đám ấu trùng

Ngọn lửa từng đốt cháy linh hồn tôi, hãy để ngọn lửa ấy

Thiêu rụi thân xác đã không còn sinh mệnh của tôi…”

“Hay lắm…” Vu Huyên mỏi mệt nói, “Khi tớ chết, hãy mang tớ đi hỏa thiêu.”

“Yên tâm, bây giờ đang có chính sách cấm thổ táng mà…” Vương Tranh hắng giọng. “Không đọc nữa. Cậu cũng nên ngủ đi?”

“Đọc tiếp, đọc tiếp đi!”

Vương Tranh không còn sức lực đọc tiếp. Từ Văn Diệu thở dài bước vào phòng bệnh: “Đồ ăn tới rồi, chúng ta cùng ăn cơm Tất niên thôi.”

Vu Huyên vỗ tay hoan hô, nhưng mặt mày lại xanh xao héo rũ. Vương Tranh cúi đầu nhìn tập thơ kê trên đùi, sau đó khép nó lại, giọng bình tĩnh mà nói: “Tớ phải về, tối nay đã hứa là tới nhà anh họ nấu ăn…”

“Tiểu Tranh, cậu ở lại đây…” Vu Huyên khó nhọc nói.

Vương Tranh đưa ánh mắt cầu xin về phía Từ Văn Diệu, anh liền mềm lòng hiểu rằng bây giờ cậu đang rất đau khổ, liền nói với Vu Huyên: “Được rồi, để Tiểu Tranh về nhà cùng đón năm mới với gia đình, hai chúng ta làm tiệc được mà.”

Vu Huyên không nói gì, chỉ im lặng nhìn Vương Tranh, như nuối tiếc rất nhiều, nhưng sau cùng vẫn đồng ý: “Cậu về đi.”

Vương Tranh gật gật đầu, bước ra phòng bệnh, lúc tới cửa, Vu Huyên lại gọi cậu.

“Tiểu Tranh, đôi khi, dù có trở lại xuất phát điểm ban đầu thì mọi thứ cũng không bắt đầu lại được nữa, cậu hiểu không?”

Vương Tranh mơ hồ không hiểu nhưng vẫn gật đầu. “Tớ biết rồi.”

“Cậu về đi. Đi đường cẩn thận.”

Vương Tranh chào tạm biệt Từ Văn Diệu, khi ra khỏi phòng bệnh thì điện thoại của cậu kêu lên.

Cậu nghe máy, là chị Điền. “Tiểu Tranh, sao giờ này chú còn chưa tới?”

“Em đến liền đây.” Vương Tranh đáp. “Em đi taxi qua, nhanh lắm.”

“À…” Chị Điền do dự. “Hôm nay nhà mình có thêm khách, chú không ngại chứ?”

“Càng đông càng vui, không sao đâu chị. Em sẽ đến liền.” Vương Tranh nói rồi tắt máy.

Cậu ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời quang đãng hơn ngày thường, hẳn sẽ là một ngày cuối năm tốt đẹp, thời tiết tốt thế này cơ mà. Vương Tranh hít sâu một hơi, trút bớt được chút phiền muộn khi nãy, rồi sải bước rời bệnh viện.

Đôi khi, dù có trở lại xuất phát điểm ban đầu thì mọi thứ cũng không bắt đầu lại được nữa.

Vu Huyên nói vậy.

Nhưng đâu mới là xuất phát điểm? Với kinh nghiệm đã qua của cậu mà nói, mỗi con đường dưới chân đều là đường một chiều, luôn dẫn người ta tiến thẳng về phía trước, không cho chút cơ hội để ngoảnh đầu quay lại. Và cũng như thế, cái gọi là “bắt đầu lại” cũng không tồn tại. Hết hôm qua sẽ đến hôm nay, còn ngày mai được bắt đầu từ hôm nay. Từ năm này qua tháng nọ, từ kiếp này sang kiếp khác. Ai cũng không quay lại được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.