Phong Lưu Đấu Oan Gia

Chương 1



Mở đầuEdit: PT a.k.a Ring.

Trong công viên nhỏ yên tĩnh, trên băng ghế được quét sơn trắng, nằm đó một quyển tạp chí thương mại không biết bị ai vứt bỏ.

Bỗng dưng, một trận gió chiều nhẹ thổi đến, từng trang tạp chí lật lên, phát ra tiếng loạt soạt. Khi gió nhẹ vừa dứt, tạp chí cũng vừa vặn dừng tại một bài phỏng vấn doanh nhân──

Phóng viên: “…… Công ty Đông Hạo ăn nên làm ra, tiền đồ sáng lạn, cổ phiếu tăng giá mạnh, đã là gà đẻ trứng vàng trong mắt các nhà đầu tư, Thiệu phó tổng tài có đề nghị gì với giới chơi cổ phiếu không?”

Thiệu Doãn Cương: “Cảm ơn đã khen ngợi! Anh cũng đã nói chúng tôi là gà đẻ trứng vàng, nếu hiện tại tôi khiêm tốn thì hóa ra anh nói sai sao? Ha ha…… Muốn mua cổ phiếu đầu tư, tôi không phản đối, nhưng thị trường chứng khoán lên xuống thất thường, ai cũng không thể nắm rõ. Tốt nhất là cẩn thận một chút, nhỡ không may quá trớn lỗ nặng, đến lúc đó đừng tới tìm tôi, tôi không chịu trách nhiệm nha!”

Phóng viên: “Thiệu phó tổng tài thật là khôi hài! Căn cứ vào điều tra của tạp chí chúng tôi, Đông Hạo là công ty số một mà người tìm việc hướng đến, đối với chuyện này, anh thấy sao?”

Thiệu Doãn Cương: “Thật sự là vinh hạnh! Chỉ cần là người có tài, công ty chúng tôi đều mở rộng cửa chào đón.”

Phóng viên: “Cuối cùng, bản thân tôi muốn thay mặt chị em độc giả hỏi anh một câu ngoài lề, Thiệu phó tổng tài anh không ngại chứ?”

Thiệu Doãn Cương: “Nghe anh nói vậy, tôi lại thấy sợ…… Đùa thôi! Anh cứ việc hỏi!”

Phóng viên: “Vậy tôi không khách sáo! Thiệu phó tổng tài tuổi trẻ, đẹp trai lại giàu có, gia đình danh giá, rất được phái đẹp ưu ái, bạn gái bên người cũng không thiếu, hết người này tới người khác, anh có tự nhân mình phong lưu không?”

Thiệu Doãn Cương: “Ha ha…… Tôi bị phán tội sao? Một người đàn ông nếu có được điều kiện giống tôi, muốn anh ta không phong lưu quả thật khó hơn lên trời. Đương nhiên, anh cả nhà tôi là trường hợp đặc biệt!”

Phóng viên: “Như vậy, anh tự nhận mình là người phong lưu sao?”

Thiệu Duẫn Cương: “Tôi cho tới bây giờ cũng không phủ nhân, không phải sao? Chỉ cần là đàn ông, ai không muốn nếm thử hết các vị son chứ? Tôi bất quá chỉ làm chuyện mà đàn ông cả thế giới muốn làm thôi……”

Vai rộng, hông chắc, mông gọn, hai chân thẳng tắp…… Tầm mắt chậm rãi dời lên tới khuôn mặt, sau đó khẽ thở dài ──

“65 điểm.” Khuôn mặt thật sự thất bại, cho dù thân hình không tệ cũng chỉ có thể miễn cưỡng cho điểm trên trung bình.

Trong quán cà phê, một cô gái rất cá tính tóc cắt ngắn, dáng người cao gầy, khuôn mặt khó phân biệt nam nữ thảnh thơi ngồi trên ghế. Âm thầm soi mói anh chàng xa lạ vừa lướt qua bàn, sau đó bất đắc dĩ thấp giọng thở dài……

Ai…… Vì sao đầu năm nay, đàn ông dáng người tốt thì khuôn mặt lại kém, còn khuôn mặt hơi nhìn được thì dáng người lại không được vậy? Thật sự không phải cô soi mói, cho điểm quá mắc, mà là…… Ai!

Nhịn không được lại thở dài một hơi, cô nhàm chán bắt đầu quan sát người đến người đi trong quán cà phê, sau đó tầm mắt bị một cô gái có vẻ sành điệu hấp dẫn.

Đùi ngọc mông cong eo thon nhỏ

Ngực cao môi đỏ mắt hạnh kiều

Tóc mây gợn sóng da trắng sáng

Trời sinh vưu vật đẹp yêu nhiêu.

(R: xài hết mớ từ học được trong quảng cáo :|)

Oa! 80 điểm, không tệ, không tệ! Hiếm khi có được người đạt điểm cao như vậy, nhịn không được nhìn thêm vài lần, thậm chí nhàm chán trong lòng còn làm thơ nữa.

Bộ dạng gợi cảm như vậy, vừa đúng là kiểu con ngựa đực nào có yêu thích a!

Nghĩ đến tên súc sinh kia, cô không khỏi mỉm cười, nhưng ngay sau đó hai hàng lông mày rậm đầy anh khí nhăn lại…… Con ngựa đực kia là có chuyện gì? Rõ ràng hẹn gặp cô ở đây, lại chậm trễ chưa xuất hiện, bắt cô đợi hơn nửa giờ, quả nhiên là khốn kiếp!

Càng nghĩ càng thấy bực, trực tiếp lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số rất ít khi liên lạc ──

Tút, tút, tút ── đợi hơn mười lần vẫn không có người nghe máy, mày càng nhíu chặt, đang muốn cúp điện thoại thì ──

“A-lô……”

Âm thanh đàn ông thở gấp khàn khàn vang lên làm cho cơn tức của cô càng dâng cao, lạnh lùng châm chọc. “Mặc kệ ông muốn xuất tinh sớm hay là liệt dương, tôi cảnh cáo ông, nửa giờ sau có mặt ở chỗ cũ. Nếu chậm một phần giây, bản tiểu thư lập tức đi luôn, bạn bè gì cũng dẹp hết!”

Một hơi nói xong, cũng không thèm quan tâm phản ứng của đối phương, trực tiếp ngắt điện thoại, sắc mặt đen một nửa. Là tên kia nhất quyết hẹn cô ở đây, bây giờ lại đang lăn lộn trên người em nào, hoàn toàn ném cô ra sau đầu, có thể nhịn được sao? Nhịn được sao?

Nghĩ cô cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm đợi hắn hẹn gặp chắc? Cô bề bộn nhiều việc có được không! Một tuần thức khuya làm việc, giờ lại hy sinh giấc ngủ, dậy thật sớm đi gặp hắn, hắn nên cười trộm cộng thêm dâng hương cảm tạ ông trời mới đúng, còn dám cho cô leo cây, lãng phí thời gian quý báu của cô, đúng là khốn khiếp!

Bực bội max level, rốt cuộc không còn tâm tình đi thưởng thức trai xinh gái đẹp, tùy tay chộp lấy tạp chí vừa mua ở sạp báo xem, cho qua nửa tiếng chờ đợi này.

Nào biết thật khéo, vừa mở tạp chí ra, đập vào mắt là bản mặt đẹp trai nam tính của tên nào đó. Ngưng mắt nhìn lại, thì ra là trang phỏng vấn doanh nhân thành đạt.

Bĩu môi, cô miễn cưỡng đọc, dù sao có còn hơn không, lại thấy đoạn đối thoại của phóng viên cùng tên phó tổng tài về vấn đề phong lưu cuối bài, cô rốt cuộc nhịn không được phỉ nhổ.

“Đê tiện! Còn nếm hết các vị son nữa chứ! Nghĩ mình là Cổ Bảo Ngọc sao……” Thấp giọng mắng, lập tức bỏ qua tạp chí thương mại, cầm lên một quyển tuần san khác giết thời gian.

Chừng 20 phút trôi qua, cô cúi đầu nhìn đồng hồ…… Được lắm! Còn có 1 phút, hắn nếu không đến cũng đừng trách cô vô tình!

Hừ hừ cười lạnh, trong lòng tràn đầy chờ mong đang muốn bắt đầu đếm ngược, bỗng dưng, một đôi chân thon dài được bao bởi quần jean hàng hiệu xuất hiện trong mắt cô……

Tuyệt! Hai chân thẳng tắp lại cường tráng, đàn ông chân như vậy rất khó tìm, thêm điểm!

Tầm mắt nhẹ dời lên……

Mông săn chắt, vừa gọn lại vểnh cao, mùi vị quyến rũ tỏa ra bốn phía, khiến người khác nhịn không được muốn tấn công, thêm điểm!

Gặp được hàng tốt, làm tâm tình của cô cũng tốt lên, khóe miệng khẽ cười, tầm mắt lại nâng lên một chút……

Lưng dài vai rộng, bụng không sẹo lồi, áo ôm body màu đen đem thân hình rắn chắc hoàn toàn phô bày ra, ẩn ẩn còn có thể thấy hai khối cơ ngực. Vai rộng vững chắc, tổng thể dáng người hình tam giác ngược, hiện ra đường cong đẹp đẽ mà bất kỳ gã đàn ông nào đi tập thể hình cũng mơ ước.

Tuyệt, tuyệt, tuyệt! Thêm điểm!

Liên tục tán thưởng, đáy lòng kích động không thôi. Cô lớn như vậy, trong số đàn ông đã nhìn qua, cũng chỉ có một người có dáng chuẩn thế này, không nghĩ tới hôm nay người thứ hai cuối cùng cũng xuất hiện, mau mau xem mặt mũi thế nào, không chừng anh giai này còn có thể phá kỉ lục 90 điểm!

Hai tay nắm chặt, kích động lại đem tầm mắt dời lên ──

0 điểm!

Khi khuôn mặt đẹp trai tràn ngập mị lực nam tính đập vào mắt, hai chữ như vậy thật to hiện lên trong đầu cô, kích động đang dâng trào bỗng nhiên bị dội một xô nước lạnh, uể oải gục xuống!

“Nam nhân bà, vẻ mặt đó của bà là sao? Nói rõ ràng cho tôi!” Cánh tay khỏe mạnh không chút nương tay kẹp cổ cô, Thiệu Doãn Cương trông như một hung thần ác sát.

“Tiện bại hoại, ông tắm rửa chưa? Nếu chưa, đừng có mơ dùng cái tay vừa ôm gái đó mà chạm vào tôi!” Chán ghét đẩy cánh tay đang làm loạn trên cổ ra.

“Nhận được điện thoại của nam nhân bà, ông đây liền không màng tới người đẹp trong ngực, chuyện đầu tiên là thẳng hướng nhà tắm, thiếu chút nữa là không kịp thời gian bà đe dọa, giờ còn dám hỏi tôi tắm rửa chưa sao?” Thiệu Dõan Cương buông tay, tự nhiên ngồi xuống đối diện cô.

Quen biết nhiều năm, hắn biết rõ cô ưa sạch sẽ, cực kì chán ghét hắn sau khi chạm vào phụ nữ, cho dù có lên giường hay không, rồi dùng một thân ‘không sạch’ đến tìm cô. Cho nên mỗi lần hai người hẹn gặp, hắn sẽ theo thói quen tắm rửa trước rồi mới dám đến chỗ hẹn.

“Đi chết đi tiện bại hoại! Là ông hẹn tôi trước, lại dám cho tôi leo cây, bây giờ oán giận cái búa!” Dưới bàn, cô bực bội đá hắn một cước, đau đến hắn nhe răng trợn mắt.

Cô thật muốn đứng dậy ngửa mặt lên trời than thở, thương tiếc bản thân vì sao lại quen biết tên cặn bã này! Tuy nói trong mấy năm nay, hắn là kẻ đầu tiên từ khuôn mặt tới dáng người đều đạt tiểu chuẩn của cô, được những 90 điểm. Nhưng phẩm hạnh cũng là kém đến -90, bù qua đắp lại vừa vặn thành 0!

Bất quá, tên 0 điểm này cũng còn chút đầu óc, nhớ rõ kiêng kị của cô. Hắn nếu dám dùng cái tay vừa ôm gái kia đụng đến cô, cô khẳng định sẽ không chút khách khí vặn gãy cánh tay hắn trước rồi nói gì nói.

“Nam nhân bà, bà rốt cuộc có biết chữ ‘dịu dàng’ viết thế nào không?” Sau khi oán hận châm chọc, lập tức quay về phía nữ phục vụ tươi cười sáng lạn. “Cho tôi một ly cà phê, cám ơn!”

“Vâng! Có ngay!” Được anh đẹp trai tặng cho nụ cười, nữ phục vụ nhất thời hồn bay phách lạc, thơ thẩn cười ngốc rời đi, chắc hẳn sẽ dùng toàn lực pha một ly cà phê vừa thơm vừa đặc.

Đợi nữ phục vụ đi khỏi, cô không chịu thua cười lạnh. “Tiện bại hoại, chờ một ngày ông quản được ‘tiều đệ đệ’ của ông, tôi liền biết được hai chữ ‘dịu dàng’ viết như thế nào!” Đáng giận! Tên này luôn miệng kêu “nam nhân bà, nam nhân bà” không ngừng, vậy cô liền gọi hắn ‘tiện bại hoại, tiện bại hoại’, không ai thua ai!

Nghe vậy, Thiệu Duẫn Cương cười ha ha. “Nam nhân bà, vậy phải đợi đến ngày tôi 90 tuổi mới ‘hết xài’, còn lâu lắm nha!”

“Tiện bại hoại, ông yên tâm! Lấy tần suất ‘ngày cũng làm, đêm cũng làm’ của ông, ngày đó khẳng định không còn xa!” Cười mỉa đáp lại một cú.

“Tào lao!” Cười một tiếng, biết nếu không sửa miệng, cô sẽ tiếp tục kêu ‘tiện bại hoại’, thật sự nghe không lọt tai. “Mồm miệng vẫn độc như cũ nhỉ, ‘Đỗ Lan’*.” Rốt cục gọi ra tên người ta, nhưng lại cố ý phát âm không đúng.

(R: Đỗ Lan phát âm hơi giống “đổ lạn” – nghĩa là “thối nát” – chú thích bên Túy Nguyệt Lâu, thật ra ta cũng k biết từ này =)))

“Cần tôi đây đưa đến lớp học phát âm không, để gọi cho đúng?” Đỗ Lan ── cũng chính là cô gái bị hắn gọi là ‘nam nhân bà’, lúc này mắt tóe lửa, tàn bạo cười hỏi.

Cuộc đời cô hận nhất người khác gọi tên, mà gọi không đúng. Bởi vì phát âm sai một chút, tên cô sẽ trở nên rất khó nghe! Kỳ thật đầu sỏ gây nên hẳn là ba mẹ cô, lúc trước làm chi mà đặt cho cô cái tên dễ gọi lầm như vậy, hại cô từ nhỏ tới lớn bị chọc không biết bao nhiêu lần!

Thiệu Doãn Cương là người thông minh, chạm đến giới hạn lập tức quay đầu, dù sao hắn cũng chỉ là đùa cô một chút mà thôi, không phải cố ý muốn chọc cô nổi bão, lập tức giơ tay đầu hàng.

Vừa vặn lúc này phục vụ cũng đưa tới cà phê. Được hắn tặng cho tươi cười cùng lời cảm ơn, nữ phục vụ lại phấn khích đi vào.

Thấy hắn biết điều, Đỗ Lan vừa lòng cười, bắt đầu tính sổ. “Ông cũng thật to gan, đã hẹn tôi lại cùng cô em nào lăn lộn, ông nghĩ tôi giống thiên kim tiểu thư cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm, ngồi chờ ông triệu kiến chắc?”

Cười mờ ám, tràn ngập mị lực dụ hoặc. “Không có cách nào! Mấy em cần tôi ăn ủi, tôi cũng không thể không phong độ xoay người bỏ đi, đây là lịch sự a!”

Lịch sự cái búa! Chưa từng thấy đàn ông nào dâm loạn như hắn, chỉ cần là giới tính nữ, ai cũng ăn được!

“Thiệu công tử, nói vậy là ngài chịu khó ban ơn mưa móc cho chị em rồi?”

“Muốn để tôi thấy mấy đóa hoa đẹp héo khô, sao tôi nhẫn tâm chứ?” Ngụ ý chính là tưới tắm cho trăm hoa là nhiệm vụ vĩ đại của Thiệu nhị công tử hắn.

“Nực cười! Ông là cái đồ ‘ngân hàng tinh trùng di động’.” Rốt cuộc nhịn không được cười nhạo phỉ nhổ.

“Tôi nói này Đỗ Lan, chỉ cần là đàn ông, ai cũng đều là một cái ‘ngân hàng tinh trùng’ được không, không riêng gì mình tôi nha!”

“Vấn đề là ‘ngân hàng’ của người ta khóa được, không giống ông, đi khắp nơi lưu lại nòng nòng trong người chị em.” Mẹ nó! Con ngựa đực này nơi nơi thác loạn còn không biết hối cải, cô thấy thật xấu hổ khi quen biết hắn.

“Sai rồi, sai rồi!” Vươn ngón trỏ lắc lắc, Thiệu Dõan Cương cười đến thật sự dâm đãng. “Nòng nọc của tôi tất cả đều bị nhốt trong áo mưa, tuyệt đối không để cho chúng bơi lung tung dạo chơi trong chỗ tạo nên sinh mệnh thiêng liêng được!” Công tác bảo hộ, hắn làm tốt lắm, tuyệt không cho cô nào có ý xấu, âm mưu “bắt Thiên tử nghe lệnh chư hầu”.

Tên đàn ông này thực đê tiện! Đã nói đến nước này, Đỗ Lan chỉ có một câu có thể tổng kết.

“Không tào lao với ông nữa, có chuyện gì nói mau, có rắm mau phóng, tìm tôi làm gì?” Không có chuyện gì không lên điện Tam Bảo, cái tên không biết xấu hổ này khẳng định có chuyện nhờ cô.

“Hai tuần nữa là sinh nhật tôi.”

“Ông rốt cuộc cũng tiến đến mốc ba mươi, chúc mừng!” Khoanh tay liếc hắn, không thể tin được hắn vì lí do này mà hẹn cô ra.

Trắng mắt liếc lại cô, Thiệu Dõan Cương cũng tha cô xuống nước. “Đừng quên bà với tôi sinh cùng năm.” Nếu hắn đã lên hàng ba, cô cũng không kém nhiều lắm.

“Ngại quá! Bản thân tôi nhỏ hơn ông sáu tháng, hiện tại tính hai mươi chín tuổi thôi.” Nhếch môi cười lạnh, đối với phụ nữ, cho dù là hơn kém một ngày cũng tính. “Vậy thì sao? Ông gọi tôi ra chỉ để tuyên bố sinh nhật vĩ đại của ông sắp đến?” Thực sự đủ nhàm chán! Hắn làm phó tổng tài rất rảnh rỗi sao?

“Đương nhiên không phải!” Nhấp một ngụm cà phê, Thiệu Doãn Cương người hắc hắc không ngững. “Nhắc bà trước hai tuần, là muốn cho bà có thời gian chuẩn bị quà a!”

“Rất cám ơn sự chu đáo của ông!” Đáng giận! Tên này muốn có quà gì, rất nhiều em muốn đưa cho hắn, cố tình sinh nhật hàng năm đều đến đòi cô, khiến cô đã bận lại càng bận hơn.

Ai…… Mỗi năm hắn dám mặt dày thế này, cũng tại cô mười mấy năm trước lỡ dại! Giờ nghĩ đến liền hối hận, ai bảo lúc trước đánh cuộc thua hắn, cho nên từ đó về sau hàng năm đều bị hắn đòi nợ.

“Năm nay tôi muốn tạo hình chiến sĩ nha.” Cười sang sảng, hắn rất mong chờ không biết năm nay cô có ý tưởng gì mới?

“Đi chết đi! Còn dám ra điều kiện!” Thiếu chút nữa không nhịn được đá hắn một cước, Đỗ Lan oán hận chửi bậy. “Năm nay không làm! Bổn tiểu thư gần đây công việc rất bận rộn, không có thời gian!”

Nghe vậy, Thiệu Doãn Cương cười ha ha, căn bản không để ý lời cô nói, trong lòng hắn biết rõ, cho dù bận rộn như thế nào, cô vẫn sẽ dành thời gian chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn ── bởi vì cô năm nào cũng nói không tặng, cuối cùng không phải vẫn đều tặng sao. Cho nên a, lời nói của nam nhân bà này đôi khi không nên tin tưởng!

Khốn kiếp! Hắn chính là hiểu rõ cô! Xem miệng hắn mở to cười ha hả, Đỗ Lan thật muốn đem một mâm bánh bao tọng vào.

“Tôi nói này Đỗ Lan, chúng ta quen biết từ trung học đến giờ, cũng đã mười mấy năm rồi!” Thiệu Doãn Cương đột nhiên nghĩ đến điều gì, hưng trí bừng bừng đặt câu hỏi. “Bà cũng đến mốc 30 đáng cảnh báo rồi, tôi hình như chưa từng thấy bà quen bạn trai……” Dừng lại, hắn lại đột nhiên ác liệt bắn ra châm độc. “Bất quá, bà ế như vậy, tôi cũng không ngạc nhiên! Đừng nói bà không có dịu dàng hiền thục, phong tình vạn chủng con gái nên có, chỉ riêng cái sân bay trước ngực thôi, cũng khiến cho đàn ông ngán ngẩm rồi.”

Tên tiện bại hoại này thực đáng đánh đòn!

Lạnh lùng nhìn như muốn chọc trên ngực hắn hai cái lỗ, Đỗ Lan hắc hắc cười giả dối. “Tình trạng quan hệ cùng dáng người của bổn tiểu thư không dám phiền ngài quan tâm, Thiệu công tử trước tiên nên lo ngài làm việc quá độ, không khéo ‘tinh tẫn nhân vong’ !”

“Nam nhân bà, bạn bè với nhau, bà lại chưa bị tưới qua, sao biết rõ bổn thiếu gia còn hay hết? Đừng nguyền rủa lung tung nha!” Thiệu Doãn Cương vừa cười vừa kháng nghị.

“Tiện bại hoại, bạn bè với nhau, trước ngực bổn tiểu thư có phải sân bay hay không, ông không có vinh hạnh thấy tận mắt, càng không có tư cách bình luận!” Nở nụ cười nham hiểm, Đỗ Lan nhanh mồm nhanh miệng đá lại.

Lại phải giơ tay đầu hàng, Thiệu Doãn Cương thật sự rất tán thưởng cô nàng bạn học này.

Kỳ thật bề ngoài cô không kém, vóc dáng thanh mảnh, bộ ngực một mảnh bằng phẳng, xứng với khuôn mặt cá tính khó phân nam nữ, cực kỳ giống mĩ thiếu niên khó phân giới tính trong truyện tranh, đi trên đường thật sự rất đẹp, còn hấp dẫn không ít ánh mắt mấy em trẻ tuổi.

Nếu cô là nam khẳng định rất nổi danh, đáng tiếc chỗ giới tính trên giấy chứng minh rõ ràng ghi một chữ ‘Nữ’ to tướng. Dáng vẻ không rõ nam nữ của cô lại càng gây phiền toái, đi đến shop quần áo nữ, còn bị cô gái bán hàng ngọt ngào cười hỏi: “Chào anh, mua quần áo cho bạn gái sao?”

Ai…… Hiều lầm đến giờ đã nhiều không kể xiết, nhiều đến nỗi cô cũng lười đi giải thích. Chỉ là bạn bè cùng cô đi dạo phố thường cười đến đau bụng, vì cô nhỏ một giọt nước mắt thương cảm.

Bất quá, Thiệu Doãn Cương hắn không có dư dả lòng thương người để phân phát như vậy. Lấy trêu chọc cô làm trò vui, độc mồm độc miệng đâm thọt đã thành cách xả stress của riêng hắn. Một tháng ít nhất phải tìm cô đấu võ mồm hai, ba lần mới cảm thấy tinh thần thoải mái, sau đó cả người tràn đầy năng lượng lại bắt đầu lao vào khiêu chiến công việc.

Tên này thật sự quá nhàm chán!

Biết hắn chẳng qua là quen miệng đâm cô mấy câu thôi, Đỗ Lan đã sớm bơ, chân lại đá hắn một cái.

“Thiệu công tử, ông hẹn tôi ra chỉ để đòi quà sinh thật thôi hả? Ông rảnh rỗi lắm phải không? Thế giới này còn có một thứ gọi là điện thoại nha, đừng nói tôi ông không biết công dụng của nó!” Khốn kiếp! Chỉ vì chuyện nhỏ như hạt đậu xanh này mà dám lãng phí thời gian quý giá của cô, muốn chết đây mà!

Nói qua điện thoại làm sao thú vị bằng mặt đối mặt đấu võ mồm như vầy! Thiệu Doãn Cương đắc ý cười thầm.

“Tôi rảnh hay không, bà có thể đi hỏi cấp dưới của tôi, bọn họ rõ ràng nhất!” Nam nhân bà thật sự không biết tốt xấu, bao nhiêu người muốn gặp mặt hắn một lần, hắn cũng không rảnh thu xếp công việc để mà gặp, cô lại còn chê phiền.

“Hỏi mấy em của ông chắc là rõ ràng hơn!” Cười mỉa đáp lại, cô cho rằng đem tuần suất thác loạn gái gú của hắn ra mà nói càng có sức thuyết phục hơn.

Đối với châm chọc của cô, Thiệu Doãn Cương không những không để bụng, thậm chí còn càn rỡ cười ha hả, tiếng cười hùng hậu dễ nghe nhất thời vang vọng trong quán cà phê, đưa tới ánh mắt chú ý của mọi người. Mà khi mấy cô gái thấy tiếng cười như vậy phát ra từ một người tràn ngập mị lực nam tính, cặp mắt lại dán chặt không chịu dời đi.

Thật sự là rêu rao! Đỗ Lan âm thầm khinh bỉ, hướng mắt nhìn xung quanh một vòng, biết có không ít người đang trộm dò xét, thậm chí ngay cả cô em xinh đẹp được chấm 80 điểm cũng quăng đến một cái nhìn quyến rũ, hẳn là đã nhìn trúng gã đàn ông bên ngoài tô vàng nạm ngọc còn bên trong thì thối rữa này.

“Tiện bại hoại, ông tiếp tục ở chỗ này làm xấu mặt đi!” Không muốn bị hắn liên lụy, hạ thấp giá trị bản thân, Đỗ Lan dứt khoát đứng dậy. “Bữa nay cho ông mời, bản tiểu thư đi trước!” Dứt lời, người đã nhanh chóng đi đến cửa kính, biến mất trong đám đông trên đường.

Nhìn theo bóng dáng cô rời đi, Thiệu Doãn Cương mỉm cười tiếp tục uống cà phê. Không bao lâu, “Cô em 80 điểm” thẳng nhích lại gần……

“Chào anh, xin hỏi có thể giúp tôi làm bản điều tra được không?”

“Đương nhiên!” Nhìn khuôn mặt đang cười của cô em xinh đẹp, Thiệu Doãn Cương cười khẽ gật đầu.

Ha ha…… Cách tiếp cận cũ rích, bất quá mỹ nhân chủ động dâng lên tới cửa, hắn sao nỡ từ chối? Tối nay hẳn là sẽ không tịch mịch……

Đêm thanh vắng lặng, trăng sáng trên cao.

Trong nhà trọ nọ, một đống sách tham khảo cùng đất nặn thủ công bày bừa trong phòng, mà cô nàng nào đó mặc áo ngủ đang ngay ngắn ngồi trước máy tính, tập trung di chuột, sữa chữa tạo hình cho nhân vật trên màn hình.

Đúng vậy! Nghề nghiệp của cô – Đỗ Lan chính là vẽ, thiết kế các nhân vật trong trò chơi cho các công ty game. Bất quá cô cũng không làm việc cho riêng công ty nào, mà là chính mình tiếp nhận đơn đặt hàng về nhà làm.

Ban đầu chỉ là làm cộng tác viên cho các công ty qua Internet, hợp ý là nhận. Làm một thời gian, cũng có danh tiếng, trừ bỏ mấy công ty hợp tác cố định ra, còn qua lời truyền miệng của đồng nghiệp, không ít đơn đặt hàng tự động tìm tới cửa. Cho nên cô hiện tại công việc ngập đầu, có khi bị các công ty game hối thúc, còn phải thức đếm liên tục để đẩy nhanh tốc độ.

Cũng bởi nghề nghiệp như vậy, đã tạo cho cô sở thích quan sát mọi người, nhất là nam thanh nữ tú, cô lại càng phải nhìn xem từ đầu đến chân, ghi nhớ đặc điểm, để sau này tạo hình nhân vật, có thể lấy ra làm mẫu.

Tay phải rất nhanh thao tác chuột, tay trái thuần thục trên bàn phím nhập thông số. Vòng một của mỹ nữ cổ trang, quần áo mỏng tang, sóng mắt xuân tình trên màn hình nháy mắt từ cup B thăng lên đến cup D, so với quảng cáo các trung tâm chỉnh sửa sắc đẹp hay phẫu thuật thẩm mĩ ngoài đường còn lợi hại hơn.

“Ha ha…… Thật sự là rất hoàn mỹ, cảm ơn ‘cô em 80 điểm’ đã cho chị linh cảm.” Nhìn chằm chằm mỹ nữ quyến rũ một tay mình tạo ra, Đỗ Lan khóe miệng nhếch lên.

Bất quá nghĩ đến ‘cô em 80 điểm’, tự nhiên cũng nghĩ đến cái tên tiện bại hoại kia. Không biết ‘cô em 80 điểm’ cuối cùng có quấn lấy tiện bại hoại không? Lúc cô rời khỏi quán cà phê, cô em đã không ngừng liếc mắt, hẳn là sẽ chủ động đưa tới!

Nếu lấy trình độ hiểu biết của cô đối với tên ngựa giống kia, tối nay lại có một đóa hoa bị hắn hưởng dụng! Không đến nửa tháng sau, trên đời lại nhiều thêm một cô gái vì thất tình mà khóc sướt mướt.

Ai…… Tiện bại hoại thật sự là nghiệp chướng lại thiếu đạo đức a!

Than thở lắc đầu, âm thầm vì ‘cô em 80 điểm’ cầu nguyện, cô không tự giác rút từ trên giá xuống một quyển album đã ố vàng, chậm rãi mở ra. Đập vào mắt đầu tiên, chính là khuôn mặt một thiếu niên thần thái sáng lạn, tươi cười rạng rỡ.

Trong ảnh chụp, thiếu niên cao lớn vui vẻ cười to, cánh tay khỏe mạnh đang câu cổ một bạn học mặt nhăn mày nhíu, rất khó phân biệt là trai hay gái.

Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của chính mình trong ảnh chụp, Đỗ Lan không khỏi nở nụ cười.

“Thực xấu! Mình lúc đó sao lại có sắc mặt khó coi như vậy? Còn chụp ảnh giữ lại nữa chứ.”

Quả thực không dám tin bật cười, ngón tay thon dài của cô tiếp tục lật một trang lại một trang, đại đa số ảnh chụp bên trong đều là cô chụp cùng tiện bại hoại, trong số ít ảnh chụp tập thể, hai người bọn họ cũng dính vào một chỗ.

“Thật sự là phát hiện đáng sợ……” Nhìn ảnh chụp trong album, Đỗ Lan quả thực không dám tin hô nhỏ.

Sau khi kinh ngạc, cô nhanh chóng đem album coi hết một lượt, sau đó mới phát hiện, trừ bỏ ảnh cô cùng mấy bạn nữ chụp chung, hắn chưa từng xuất hiện, còn mỗi bức ảnh khác đều có bóng dáng tiện bại hoại.

Ông trời! Cô từ khi nào cùng tên ngựa giống phẩm hạnh kém kia tình cảm tốt như vậy, chính cô cũng không rõ?

Hoảng sợ nhìn chằm chằm album, cô bắt đầu vắt óc nhớ lại……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.