Phong Lưu Pháp Sư

Chương 24: PHƯỢNG HOÀNG GIA TỘC




 

Khi ra khỏi tiểu trấn, Long Nhất cấp tốc sử dụng Tật Phong thuật cho bản thân, vận khởi Càn Khôn Đại Na Di tiến về phía trước. Vừa lướt đi mau chóng trên đường, vừa tiêu hóa nốt những gì hắn học được về các hệ ma pháp trong thư tịch ngày hôm qua.

Khoảng hai tiếng sau, trước mặt Long Nhất xuất hiện một mảng sâm lâm [rừng rậm]. Nếu trực tiếp xuyên qua mảng sâm lâm này, thì khoảng một tiếng sau là có thể tới được Quang Minh thành, còn nếu như đi đường vòng thì phải tốn hết ba tiếng. Tuy trực tiếp xuyên qua mảng sâm lâm thì rất nhanh, nhưng người ta đại bộ phận đều chọn đi đường vòng, bởi vì trong sâm lâm có rất nhiều loại ma thú, nguy hiểm thật quá lớn.

Long Nhất do dự trong một giây rồi quyết định trực tiếp xuyên qua mảng sâm lâm này. Trong suy nghĩ của hắn, dựa vào tốc độ vốn có, đánh không được chẳng lẽ không chạy trốn nổi hay sao? Cứ thế mà guồng chân chạy một mạch, ma thú đẳng cấp cao cũng chưa gặp qua, ngược lại chỉ có những con ma thú ở đẳng cấp F hoặc E, Long Nhất thuận tiện đem làm đối tượng luyện tập.

Đầu tiên là heo rừng thổ hệ đẳng cấp E, ma thú loại này phòng ngự rất cường hãn, công kích chủ yếu dựa vào hai cái răng nanh nhọn hoắt. Nếu nó toàn lực húc tới thì một cây đại thụ hai người ôm vẫn gẫy như thường, ma pháp cấp một và cấp hai căn bản chỉ đủ gãi ngứa cho nó.

Long Nhất không cần suy tính, liền xuất ra ám hệ ma pháp cấp ba Hủ Thực thuật, làm thối rữa lớp da dày của con heo, sau đó dùng một chiêu Liệt Diễm Chi Tiễn hỏa hệ ma pháp cấp bốn nhất tiễn xuyên tâm, kế tiếp miễn cưỡng sử dụng ma pháp cấp năm Hàn Băng thuật làm đóng băng nó tại chỗ.

Sau đó lại gặp vài con hỏa thỏ cấp F. Đã có kinh nghiệm nên Long Nhất tự động gia tốc thủy cầu thuật giữ chúng lại.

"Ma pháp đúng là một thứ hay ho, nắm vững cách sử dụng sẽ đem lại nhiều thuận tiện." Long Nhất mỉm cười.

Đúng vào lúc đang nghĩ làm sao để có thể nướng con hỏa thỏ này rồi đem nhét vào bụng, Long Nhất ngửi thấy phảng phất có mùi máu tươi trong gió, chân mày nhíu lại, thân ảnh liền theo phương hướng của mùi máu mà truy tầm.

Không lâu sau, Long Nhất phát hiện khoảng mười thi thể ma lang rách bụng nằm rải rác khắp nơi, chung quanh còn sót lại dấu vết bị đốt cháy. Ma lang cũng là một loại phong hệ ma thú, không chỉ tốc độ cực nhanh, mà còn có thể phóng xuất Phong Nhận. Ma lang là loại ma thú sống quần cư, ít nhất cũng có tầm mười con, đàn lớn thì có thể lên tới hơn ngàn con ma thú. Do đó cho dù ma lang chỉ là cấp bậc D hạ giai ma thú, nhưng số lượng nhiều rất tiện cho việc công thủ phối hợp. Vì vậy người bình thường nhìn thấy liền chạy dài, một khi bị ma lang quần công thì chỉ còn cách cầu khấn may mắn.

Hiện tại, Long Nhất nghe được thanh âm đả đấu cùng với tiếng hú của ma lang, thân ảnh loáng lên phóng tới nơi đó. Long Nhất đang đi còn phát hiện ra khoảng chục thi thể ma lang nữa, xem ra đây là một đàn ma lang lớn, khả năng có thể lên tới mấy trăm con hoặc trên ngàn con.

Long Nhất cẩn trọng ẩn giấu khí tức, ló đầu ra khỏi một gò đất nhỏ.

"Mẹ ơi, hôm nay là ngày đại hội của ma lang chăng?" Long Nhất sau khi nhìn thấy đàn ma lang đông đến không có khe hở tụ lại, tính sơ sơ, ít nhất là trên hai ngàn con.

Long Nhất khi nhìn thấy khoảng giữa có một người đang bị vây khốn thì nhất thời không nói nên lời, là một thiếu nữ, không ngờ còn là kiếm sư mĩ lệ mà đã từng có địch ý với hắn trong tiểu trấn. Bây giờ nàng ta đang ở trong một tình thế không khả quan, hỏa hồng áo giáp bó sát thân thể đã bị rách toạc nhiều chỗ. Thân người đầy máu tươi, thật không biết là của nàng hay là của ma lang, bao quanh nàng hiện tại là một vòng ma lang. Con hồng sắc độc giác mã trung thành đứng sau lưng nàng, trên mình cũng có rất nhiều thương tích.

Long Nhất nhận thấy được hiện tại nhóm ma lang đang tạm đình chỉ công kích, nhìn một người một ngựa với vẻ thèm thuồng. Nhưng thiếu nữ đang muốn đứt hơi kia vẫn nắm lấy cự kiếm, thân kiếm lóe lên đạm lam đấu khí quang mang, điểm khác biệt là bên ngoài đạm lam đấu khí còn có một tầng hỏa diễm nóng bỏng.

Long Nhất nhìn qua đàn ma lang, chú ý vào một con thủ lĩnh ma lang ở trung tâm với bộ lông trắng bạc rất uy vũ, thân nó dài và to lớn hơn nhiều so với các con ma lang khác, phán đoán được nó là lang vương. Long Nhất cũng chú ý đến bên cạnh con lang vương này có bốn con ngân sắc tiểu ma lang nhỏ xíu, xem ra là hài tử của nó.

"Ngao ô" Ma lang vương ngẩng đầu lên hú một tiếng thật dài, làm chấn động cành lá rơi lả tả xung quanh. Nghe tiếng hú của con lang vương, những con ma lang khác bắt đầu tấn công, chỉ thấy vô số Phong Nhận bén nhọn mang theo những thanh âm như mưa đổ hướng về nữ kiếm sư. Cùng lúc Phong Nhận được phóng ra, có tầm chục con ma lang phóng mình tới nhằm vào nữ kiếm sư.

"Con mẹ nó thật là thông minh, có thể sử dụng ma pháp công kích cùng với vật lí công kích triển khai một lần, tiểu nữu này gặp phiền phức lớn rồi đây." Long Nhất tự nói trong lòng, thật ra hắn đối với thiếu nữ đang phải đối phó với hơn hai ngàn con ma lang trong thời gian lâu vậy thì cảm giác thật bất khả tư nghị, có thể nói đại kiếm sư cũng không thể đào tẩu. Thử nghĩ xem, hơn hai ngàn Phong Nhận cùng lúc phát ra, không trở thành hai đống thịt vụn mới là lạ?

Long Nhất cũng muốn xuống cứu người, nhưng cứu thế nào đây. Long Nhất tự vấn bản thân không có bản sự lớn như vậy, nếu như có một nửa công lực ở tiền thế thì có thể mạo hiểm thử sức, hiện tại nếu đi xuống ngoại trừ cái chết ra cũng chỉ có cái chết mà thôi. Cảm giác chính nghĩa của Long Nhất không dám cho phép vì cứu một người mà không quan tâm tới sự nguy hiểm đe dọa tính mạng, hắn không có vĩ đại như vậy.

Vào lúc Long Nhất nghĩ rằng nữ kiếm sư sẽ không qua khỏi kiếp nạn, trên thân nàng đột nhiên bạo xuất một trận hồng quang , hồng quang hình thành một hộ tráo bao trùm luôn độc giác mã bảo hộ bên trong, vô số Phong Nhận chạm vào tầng hồng quang rồi biến mất vô thanh vô tức.

Mĩ mục khép lại một nửa, toàn thân đã thấm đẫm mồ hôi. Đây không phải là lần đầu tiên nàng đi qua sâm lâm này. Lúc trước cũng đã có lần chạm mặt với đàn ma lang, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ gặp phải quy mô hớn như thế này. Đấu khí của nàng đã bắt đầu suy kiệt, Phượng Hoàng kết giới phong ấn trong Phượng Hoàng ngọc gia truyền có cảm giác không kéo dài được lâu nữa.

Thấy được đám ma lang phóng mình tới, Ngu Phượng đã có chút tuyệt vọng, nàng biết rằng không lâu nữa thôi, nàng và độc giác mã sẽ rất nhanh bị xé thành từng mảnh nhỏ, cả xương cốt cũng chẳng còn.

Arrr, Ngu Phượng tự khích lệ tinh thần chiến đấu bằng một tiếng hét vang, cự kiếm mang đạm lam đấu khí xoay vòng, bên ngoài một lớp liệt diễm bị thôi động bởi đấu khí kinh nộ bùng phát nhiệt khí, hình thành một hồng sắc hỏa diễm hình phượng hoàng đem chục con ma lang thành đầu một nơi thân một nẻo, nhưng những con ma lang đằng sau vẫn điên cuồng lao tới.

Dù đã chém được chục con ma lang đó, nhưng trên thân mình Ngu Phượng cũng có thêm vài vết thương.

"Phượng Hoàng đấu khí? Người của Phượng Hoàng gia tộc ở Quang Minh thành!" Long Nhất tâm lí kinh ngạc. Phượng Hoàng gia tộc độc lập với hoàng gia gia tộc của Cuồng Long đế quốc, lấy việc kinh doanh buôn bán làm chủ, còn hành sự là thứ yếu. Phượng Hoàng đấu khí với Cuồng Long đấu khí cùng tề danh. Cuồng Long đấu khí thích hợp cho nam nhân tu luyện. Ngược lại, Phượng Hoàng đấu khí thì nữ tử tu luyện mới có thể đạt đến uy lực lớn nhất.