Phong Lưu -Thiếu Gia

Chương 39: PN: Máy theo dõi chọc ra hương diễm



Lãnh Lệ cả người trần trụi, quỳ trên thảm, hai chân mở rộng ra. Quả anh đào trước ngực bị một bàn tay lôi kéo xoa nắn, chà đạp đến sung huyết sưng đỏ. Một tay còn lại ở phía sau đùa bỡn tiểu huyệt đã trở nên đỏ tươi, bốn ngón tay không chút lưu tình dùng sức đâm vào, ma sát, có chút thô bạo. Vật phía trước của Lãnh Lệ đã cao ngất đứng nghiêm, hơi chảy vài giọt chất lỏng, lại vì gốc dương vật bị khoá trinh tiết trói giữ mà không được giải thoát. Lãnh Lệ hơi nâng môi, phát ra từng tiếng rên rỉ mê người để người ta nghe mà mặt đỏ tim đập, thân thể càng không biết liêm sỉ lắc lư, lộ ra màu sắc hồng đỏ sáng bóng.

Phượng Lưu chỉ mặc vỏn vẹn một bộ áo ngủ rộng, một chân duỗi thẳng, một chân co lại, ngồi trên thảm, dựa vào sô pha, ánh mắt lanh lợi nhìn chằm chằm màn hình tivi. Trên đó đang phát hình ảnh mà camera giám thị ghi được trong tòa biệt thự này.

Cảnh tượng trên đã duy trì liên tục hơn hai giờ. Buổi sáng, Phượng Lưu nếm qua bữa sáng vô tình lật ra camera giám thị, vì trong lòng khó chịu Lãnh Lệ giám thị hắn, nên đã phạt Lãnh Lệ tự an ủi. Vì thế mới xuất hiện hình ảnh “Hài hòa” như thế.

Phượng Lưu thấy được cảnh hai người ấm ấp khi mình mất trí nhớ. Khi đó, Lãnh Lệ vẫn luôn vô điều kiện mà sủng nịch mình, còn thấy được cảnh Lãnh Lệ lừa gạt mình làm yêu, mình vẫn giữ vẻ không bằng lòng, cuối cùng cũng bị dụ đi vào khuôn khổ. Mà bây giờ, trên TV đang phát chuyện xảy ra sau khi mình khôi phục ký ức rời đi.

Lãnh Lệ cười, trong miệng đang lầm bầm lầu bầu nói gì đó, cầm khăn, một lần lại một lần chà lau mỗi một món đồ trong phòng, cẩn thận tỉ mỉ không bỏ qua dù chỉ một góc, đối xử dịu dàng với những vật nhỏ mình thường dùng để tra tấn hắn, làm người ta cảm thấy hắn như đang đối đãi với trân bảo vậy. Thật làm Phượng Lưu rất đau lòng. Ngày không có mình, Lãnh Lệ chính là qua như vậy sao. Hắn dường như tối nào cũng không nhắm mắt, không ngừng ép buộc chính hắn, dường như không lúc nào nghỉ ngơi, đến khi té xỉu, sau đó lại bò dậy. Phượng Lưu nhìn, lòng dâng lên chút ấm áp chưa bao giờ có, cũng càng giống bị đao cắt đau đớn khó chịu, mâu thuẫn vô cùng.

Bên tai là tiếng thở dốc rên rỉ không thể kìm nén của Lãnh Lệ và tiếng nước hỗn loạn dâm uế. Ngay lúc này lại nhìn thấy trên màn hình cảnh Lãnh Lệ mệt đến ngất đi, Phượng Lưu cuối cùng không nhịn được, kéo Lãnh Lệ qua, đặt người dưới thân, hung hăng đẩy vào.

“A,” Lãnh Lệ không ngờ Phượng Lưu bỗng kéo hắn, chưa chuẩn bị gì cả mà bị đẩy ngã lên thảm, phía sau lập tức được lấp đầy. Quả anh đào vì thân thể bị ngã sấp mà cọ sát lên thảm, càng cứng rắn dựng đứng lên. Lãnh Lệ trở tay không kịp, không khỏi gọi ra tiếng.

Lãnh Lệ cố sức phối hợp với va chạm của Phượng Lưu, nắm chặt thảm dưới thân, kích thích đến ngửa đầu ra phía sau.

“Ưm…ha…ưm…chủ…ưm…a…nhân,” Lãnh Lệ khó chịu vặn vẹo thân thể, cọ sát dục vọng đang lớn lên đến phát tím lên thảm lông tơ, hi vọng dùng cách này có thể giảm bớt một chút thống khổ. Khoá trinh tiết đã bấm sâu vào trong thịt. Nơi yếu ớt đau đớn, nam nhân nào cũng không thể chịu được. Lãnh Lệ thật sự vô cùng đau đớn, cơ thể phát ra từng hồi run rẩy nhỏ, mới dám mở miệng, mà cũng chỉ dám gọi Phượng Lưu một tiếng, vẫn không dám xin tha.

Phượng Lưu cảm thấy Lãnh Lệ không thích hợp, lật người Lãnh Lệ lại, thấy được mà ảo não muốn gõ đầu mình, hắn thật quên Lãnh Lệ còn mang khoá trinh tiết, Lãnh Lệ gọi trễ một chút thì thế nào cũng phải phế đi. Phượng Lưu đau lòng, nhẹ nhàng mở khoá trinh tiết ra, đặt một bên, khẽ vuốt lưng an ủi Lãnh Lệ.

Tuy động tác Phượng Lưu đã rất nhẹ, nhưng Lãnh Lệ vẫn đau đến chảy đầy mồ hôi lạnh, thân thể mạnh mẽ run rẩy, tiểu huynh đệ càng đau đến cúi đầu.

Phượng Lưu thấy Lãnh Lệ đã bình tĩnh  trở lại dưới sự an ủi của mình, sợ Lãnh Lệ lưu lại di chứng gì, dục vọng ở một điểm trong cơ thể Lãnh Lệ mài chầm chậm, tay cũng nhẹ nhàng trêu đùa lên dục vọng của Lãnh Lệ, lúc nhìn thấy tiểu Lãnh Lệ dần dần ngẩng đầu, hô hấp của Lãnh Lệ dần tăng thêm mới yên lòng.

Tư thế quỳ nằm sấp làm một lần, tư thế mặt đối mặt làm một lần, Phượng Lưu mới bỏ qua cho Lãnh Lệ, mài dục vọng mềm nhũn còn lưu luyến không rời, ghé vào lồng ngực rắn chắc của Lãnh Lệ, tay nhẹ nhàng an ủi tiểu Lãnh Lệ bị thương:“Tiểu Lãnh, tôi sẽ không bỏ anh một mình thống khổ.” Phượng Lưu nói một cách kiên định, nhìn những hình ảnh quay được, Phượng Lưu biết, mình lại rời xa hắn lần nữa, Lãnh Lệ tuyệt đối sẽ phá vỡ.

“Ừm.” Lãnh Lệ gật đầu, nước mắt liều mạng kìm nén, chịu đựng mãi cuối cùng cũng rơi xuống.

Tất cả những đau khổ ở trước niềm hạnh phúc này đều không đáng nhắc tới, không hối hận.

Lời editor: Chương H vẫn hấp dẫn, tạo động lực edit nhất, đây là chương PN cuối, thật ra còn PN về Ảnh Nhất nữa, nhưng editor không quen biết với Ảnh Nhất nên không đọc, không edit. Cám ơn các bạn đã theo dỗi trong thời gian qua. Tạm biệt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.