Phong Mang

Chương 1: Vi hành



Edit & Beta: Gấu và Thỏ

Sáng, 6h30, trời còn tờ mờ sáng, cửa studio phim Bắc Ảnh đã chật ních người. Hầu hết là đàn ông, hơn nữa đều rất bê bối. Một số nhón chân lo lắng nhìn vào trong, một số lại ngẩn ra như chìm vào cõi tiên, cũng có một số người lại đang châu đầu đấu địa chủ giết thời gian.

Chỉ độc một người.

Người đó lạnh nhạt ngồi trên một cái bàn nhỏ, mái tóc búi sau đầu, vấn thành phong cách như đuôi thỏ. Trời đông lạnh mà chỉ mặc một cái áo sơ mi hoa, một cái quần jeans rách rách. Nhìn thanh xuân bức người, lại hơi cẩu thả, đang làm một chuyện cực kỳ không phù hợp —— xem tướng.

“Đại sư, tôi vô cùng kính ngưỡng ngài luôn, nghe nói ngài là lão thần, xem nhân duyên phải gọi là chuẩn! Tôi cố ý ngồi xe lửa đường dài tới tìm ngài, không ngờ nha, ngài lại trẻ như vậy!”

Hàn Đông bày ra bộ dạng bí hiểm, “Đạo hạnh sâu cạn không thể nhìn tuổi tác, chủ yếu là ở ngộ tính.”

“Đúng đúng, đại sư nói đúng, tôi là người thường cái gì cũng không hiểu nổi. Nhưng mà tôi cảm thấy khó hiểu, sao ngài lại ngồi ở chỗ náo loạn thế này xem tướng cho người khác?”

Hàn Đông bí hiểm phun ra ba chữ: “Vi hành*.”

[*接地气: có nghĩa là muốn tiếp xúc với cuộc sống bình thường của dân chúng, cùng người dân hòa mình, phản ánh nguyện vọng bình dị của dân chúng ở tầng lớp dưới chót xã hội. Cho nên mình nghĩ nó giống như nhà vua đi vi hành, thường dùng cho người tầng lớp cao]

“Ha ha ha… Kia đại sư ngài mau giúp tôi xem xem hôn nhân có thể hạnh phúc mỹ mãn cả đời không?”

Hàn Đông híp mắt cẩn thận ngước lên nhìn, người đàn ông này sơn căn có đường sọc, bên trái có đốm đen, nhất định là sẽ ly hôn! Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng hắn tuyệt không thể nói, bởi vì người đàn ông này mí mắt mỏng, nhân trung ngắn, miệng nhỏ mím chặt, bên ngoài thì tùy tiện nhưng thực chất lòng dạ hẹp hòi yếu ớt mẫn cảm. Nếu nói thật, không trả tiền thì phải làm sao?

[Sơn căn: nằm ở vị trí sống mũi]

“Ngài và vợ ngài nhất định sẽ dắt tay nhau làm bạn cả đời.” Hàn Đông ngữ khí thành khẩn.

Không ngờ, người đàn ông trung niên này mới vừa rồi còn tất cung tất kính vừa nghe xong lập tức đổi sắc mặt, “Ý của cậu là tôi không thể ly hôn cùng mụ đàn bà phá sản kia hả?”

Hàn Đông, “…”

Người đàn ông mẫn cảm yếu ớt quả nhiên bắt đầu xoa xoa tay, “Ông đây nhịn mụ hơn nửa đời người, muốn ly hôn tới mức đem dao thái đè trên cổ rồi mụ ta vẫn không chịu ly! Vốn định tới đây cầu một cái cho an lòng, không ngờ thật không ngờ, cậu lại nói một câu chặt đứt hạnh phúc nửa đời sau của ông đây!”

Hàn Đông trong lòng gào thét: Ông nói sớm một chút là được rồi a a a!

“Việc gì cũng có thể thương lượng mà.” Hàn Đông thật khách khí nói.

Người đàn ông trung niên kia lại càng tức giận, “Xem tướng cũng thương lượng được sao?”

Hàn Đông đang muốn giải thích, đột nhiên nhìn thấy người quản lý studio Bắc Ảnh bước ra, muốn “tuyển người”! Dáng vẻ đại sư ổn trọng đáng kính nháy mắt biến mất, Hàn Đông đẩy ngã bàn ghế lập tức chạy về phía bên kia.

Người đàn ông lập tức chụp tay hắn, “Cậu muốn đi đâu? Muốn chạy?”

“Buông ra! Tôi còn phải đi casting.”

“Casting? Nguyên lai cậu là diễn viên! Được lắm, cậu xem ông đây làm bao cát luyện tập đúng không?”

“Ai luyện tập với ông? Đây là nghề tay trái! Nghề tay trái đó biết chưa?”

“Ông chưa bao giờ nghe diễn viên có nghề tay trái là xem tướng hết!”

“Xem tướng thì làm sao? Bộ người xem tướng không thể theo đuổi ước mơ hả?”

Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, “Nhìn bộ dạng của mày còn ước mơ cái vẹo gì hả? Ông thấy mày chính là bọn giang hồ bịp bợm thì có! Hôm nay ông đây không tố cáo mày, vé xe lửa xem như uổng phí!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.