Phong Mang

Chương 157: Gào khóc ngao ngao



Hàn Đông đang ăn, đột nhiên bị nghẹn.

"Làm sao vậy?" Du Minh hỏi.

Hàn Đông cố sức nuốt xuống, giọng điệu rất khẩn trương nói: "Tôi đột nhiên có dự cảm bất thường."

"Dự cảm gì?"

Hàn Đông làm ra vẻ cẩn thận, "Tôi tính ra ký túc xá là một điềm xấu, đêm nay không nên về."

Thần kinh Du Minh đang căng chặt nháy mắt lơi lỏng, hừ lạnh nói: "Cậu không muốn tiếp tục ở lại ký túc xá thì cứ nói thẳng thôi."

"Không phải, tôi thật sự tính ra ký túc xá nhất định có chuyện."

Du Minh trực tiếp đứng dậy thanh toán, "Tôi đây đi về trước, cậu từ từ ăn, ăn hết thích đi đâu thì đi."

"Đợi lát nữa!" Hàn Đông cuối cùng thỏa hiệp, "Tôi sao có thể để cậu một mình tại nơi có điềm xấu!"

Nói xong quẳng đũa xuống liền đuổi theo Du Minh.

Du Minh đang muốn lấy chìa khóa, đột nhiên nghe được chi một tiếng, Hàn Đông trực tiếp đấy cửa ra.

"Kỳ quái, rõ ràng tôi đã khóa." Du Minh nhỏ giọng lầu bầu.

Hàn Đông thở dài một tiếng, "Tôi nghe thấy bên trong có động tĩnh, hình như là có trộm vào."

"Thế phải làm sao bây giờ?" Du Minh hỏi.

"Không việc gì, tôi dẫn cậu vào. Đánh thắng được tôi liền diệt trừ tên cẩu nô tài này, đánh không lại tôi cũng chạy."

Vì thế, hai người rón ra rón rén đi vào trong, bộ dáng lén lút lúc này đặc biệt hợp với tình thế.

Rất nhanh, cước bộ hai người liền cứng lại rồi.

Trước mắt xuất hiện 2 thân ảnh như hai pho tượng uy vũ, chiếm cả cái ghế sô pha dài. Mà bày đặt trên bàn trà trước mặt bọn họ, chính là "Tang vật" chính thức lục ra từ trong phòng.

Hàn Đông và Du Minh triệt để trợn tròn mắt.

Tay hai người còn đang kéo cùng một chỗ, gặp qua có tật giật mình rồi, chưa gặp qua còn chột dạ hơn trộm.

Hàn Đông duy trì sửng sốt vài giây, mạnh mẽ nắm chặt bàn tay Du Minh không buông.

Chạy thôi! Còn không chạy ngay cả mạng sống cũng không còn!

Kết quả một giây đồng hồ trước còn kéo tay Du Minh dắt vào, một giây sau bên cạnh đã trống không rồi. Tiếp theo Hàn Đông lại cảm giác có một cỗ lực mạnh tập kích lên mông của hắn, cả người mất kiểm soát bay về phía ghế sa lon, chạm xuống một cái thật mạnh. Du Minh cũng lùi liền một cái vài chục bước, hung hăng va phải ngực một người, lúc ấy liền mắt nổ đom đóm.

Ai cũng không thể tưởng được, hết thảy chuyện này đều là do một người gây nên.

Vương Trung Đỉnh bắt đầu từ lúc kết giao cùng Hàn Đông, có thể thấy chưa từng đá mông của hắn, ít nhất không làm chuyện này trước mặt người khác, nhưng lần này thật sự là chịu không nổi nữa.

Hạ Hoằng Uy nóng nảy ư? Nhưng hắn vừa dâng lên một thân cuồng bá khí tính toán ra tay thì Du Minh đã va mạnh vào lòng. Lực va đập quá lớn khiến Hạ Hoằng Uy bị đẩy lui vài bước, việc đầu tiên thế nhưng không phải bắt Du Minh chất vấn, mà là theo bản năng ôm chặt cậu vào lòng.

Du Minh hiển nhiên cũng kinh sợ rồi, thế nhưng không thể giãy khỏi lòng Hạ Hoằng Uy.

Trong phòng này, người ngang ngược nhất đều chưa dám hành động bừa bãi, người bình tĩnh nhất cũng đã quá sợ hãi, có thể thấy được Vương Trung Đỉnh đã phát bao nhiêu đại hỏa rồi!

Hàn Đông còn chưa kịp đứng lên từ ghế salon, đã bị Vương Trung Đỉnh xách dây lưng thô bạo lôi ra ngoài, cùng ra theo còn có mấy thứ "Tang vật" trên bàn trà nữa.

Du Minh vốn muốn nhất là Úc bảo của mình, kết quả bị Hạ Hoằng Uy ngoan cố nắm chặt không thể nhúc nhích.

Tiếng Hàn Đông gào thét dần dần đi xa.

Du Minh vốn tưởng rằng mình sẽ gặp phải đãi ngộ giống như vậy, nhưng đợi nửa ngày vẫn chưa thấy động tĩnh gì, ngẩng đầu thế nhưng trên mặt Hạ Hoằng Uy là vẻ cố nhẫn nhịn.

"Sao anh không phát hoả?" Du Minh hỏi.

Hạ Hoằng Uy mặt lạnh hỏi lại: "Tôi vì sao phải phát hoả? Tôi có quan hệ với cậu sao?"

Du Minh đột nhiên có cảm giác nói không nên lời, loại tư vị này còn khó chịu gấp nhiều lần so với việc bảo thạch bị cướp đi.

"Không sao." Du Minh thản nhiên đáp.

Hạ Hoằng Uy buông tay ra, Du Minh xoay người đi vào trong, Hạ Hoằng Uy cuối cùng vẫn là nhịn không được mở miệng: "Cậu có phải thiếu mắt nhìn người hay không?"

Du Minh giả vờ không nghe thấy.

"Người ta đã là hoa có chủ, cậu còn mặt dày ở bên cạnh hắn muốn làm gì? Cậu cho là tất cả mọi người đều không có mắt giống như tôi coi trọng cậu sao?"

Du Minh lạnh giọng đáp trả, "Lấy lòng anh a!"

"Lấy lòng của tôi?" Hạ Hoằng Uy nhíu mắt.

Du Minh xoay người, vẫn là biểu cảm vân đạm phong khinh.

"Đúng vậy, không phải anh thích hả hê nhìn người gặp họa sao? Không phải thích nhìn bộ dạng không hay ho của tôi sao? Hiện tại cho anh xem đủ!"

Không nghĩ tới, những lời này không chỉ không chọc tức Hạ Hoằng Uy, ngược lại khiến cho hắn mở miệng cười một tiếng.

"Cậu không phải không để ý sao? Vậy tại sao còn nhớ rõ rõ ràng từng lời của tôi như vậy?"

Du Minh rốt cục nhịn không được nổi bão.

"Phải! Là tôi để tâm, tôi ủy khuất, tôi không cam lòng! Trong mắt anh, tôi vĩnh viễn chỉ là một cái nhiệm vụ chưa hoàn thành, anh dùng tiền đến mua vũ khí, mua trang bị, mục đích chính chỉ là muốn chinh phục tôi! Anh vĩnh viễn đứng ở trên cao nhìn xuống tôi, tôi ngay cả cùng anh nói 1 câu cũng phải ngẩng đầu!"

Nói xong lời này, Du Minh một tay đánh lên cửa.

Hạ Hoằng Uy đứng lặng ở cửa thật lâu.

Du Minh bản lĩnh thật cao cường, đem một người đang khảo vấn không khoan nhượng bức thành đuối lý. Hàn Đông lại không có bản lĩnh này, từ lúc vào văn phòng Vương Trung Đỉnh, ngay cả một câu đầy đủ cũng chưa nói được, một mực dùng "ngao ngao" để trao đổi với Vương Trung Đỉnh.

Vương Trung Đỉnh không chỉ có "làm" được tinh chuẩn, đá được cũng tuyệt đối tinh chuẩn. Đặc biệt chuyên nghiệp chọn trên cái mông của Hàn Đông đúng khối thịt dày mà đặt chân, lực đạo nắm giữ đến phi thường không tổn hại, tuyệt đối là không để lại dấu vết nhưng vẫn cho hắn đau đến kêu cha gọi mẹ.

"Oan, oan cho em ... chính là vì anh chụp cái loại ảnh kia, em mới gửi nhầm cho Calne..."

"Em gửi nhầm vốn là hợp tình, nhưng gửi sai rồi không có giải thích đúng lúc mà đâm lao lại theo lao, em định giải thích thế nào?"

"Em chính là trong lòng rất ngay thẳng, hoàn toàn, từ đầu, vẫn luôn không để ý đến anh ta, cho nên mới không giải thích. Cũng không phải anh tưởng em thích chơi trò mập mờ chứ, loại người chung thủy như em, làm sao có thể phạm cái sai lầm mang tính nguyên tắc này?"

Sắc mặt Vương Trung Đỉnh càng kém, "Em cho rằng tôi còn không biết trước kia em đã làm qua những chuyện hư hỏng gì?"

Hàn Đông rõ ràng chột dạ, nhưng vẫn còn phải giả một bộ hợp tình hợp lý.

"Anh nói rõ chút, em làm những chuyện hư hỏng gì a?"

Vương Trung Đỉnh nói tới một tràng.

"Kết giao qua 78 người bạn gái, Bắc Kinh 54 người, lão gia 12 người, trên mạng 7 người. Thời gian kết giao dài nhất 3 tháng, ngắn nhất 11 giờ, chia đều thời gian không đến một tháng. Đồng thời đối tượng kết giao nhiều nhất từng đạt tới 6 người một lúc, 3 người ở xa, 2 người ở bản địa khác khu, 1 người bản địa cùng khu..."

Hàn Đông kinh ngạc, anh điều tra khi nào vậy?

Vương Trung Đỉnh nhìn bộ dạng Hàn Đông này không đánh mà khai càng tức giận, một mồi lửa đốt sạch váy Cỏ Lau.

"Đừng a!" Hàn Đông nóng nảy, "Đó là tâm ý của thần tượng người ta, sao anh có thể nói đốt liền đốt đây?"

"Không được tôi cho phép không gọi là tâm ý, chính là bụng dạ khó lường!" Nói xong rồi lại quay sang mông Hàn Đông quật một phen.

Hàn Đông đẩu M (nghiện ngược đãi) này thế nhưng lại bị đánh trúng dây thần kinh dũng cảm, không chỉ có không cầu xin còn khiêu khích Vương Trung Đỉnh nói: "Tôi không sai, tôi sẽ không nhận sai! Có bản lĩnh anh thao chết tôi đi!"

Kết quả có thể nghĩ.

Vương Trung Đỉnh từ ngăn tủ bí mật lấy ra hơn mười bộ "trang phục đặc thù" khiến người ta thổ huyết, một hơi vứt trước mặt Hàn Đông.

"Em không phải thích mặc thứ này chụp ảnh sao? Mặc đi! Ngày hôm nay tôi cho em chụp đủ!"

Hàn Đông nháy mắt sửng sốt, mấy thứ này là từ đâu ra? Sẽ không phải là... Trung Trung, ngài như thế nào lại có tư tưởng này đây? Phải biết rằng quần áo này người ta cũng ngại ngùng không dám mua a!

Nhưng trên mặt vẫn như trước làm bộ diễn cảm khuất nhục khó có thể chịu được, "Không thể, cầu xin anh, đừng bắt em mặc!"

Vương Trung Đỉnh có thể không để bắt hắn mặc sao? Bình thường đã kéo không hạ mặt mũi, ngày hôm nay còn không hảo hảo lợi dụng đề tài để nói chuyện của mình một chút?

"Mặc! Từng cái từng cái đổi mà mặc!"

Hàn Đông làm biểu cảm miễn cưỡng mà thay quần áo, tiếp đó lại bị cưỡng chế bày ra các loại động tác không chịu nổi trước mặt Vương Trung Đỉnh. Trên mặt không vui, kỳ thật tạo dáng tương đương ra sức tuyệt đối chuẩn xác.

Hai mắt Vương Trung Đỉnh chuyển màu đỏ tươi, lồng ngực đã hừng hực Liệt Hỏa không thể ngăn chặn.

Hàn Đông lần này có thể nói "phát đánh kép" rồi, vốn dĩ Vương Trung Đỉnh hứng thú đối với thân thể hắn đều sẽ kiềm chế, ngày hôm nay tiện lần ghen tuông này biến kích thích không thể tiết chế thành "Trừng phạt" .

Cuối cùng làm thích đến cái mũi Hàn Đông lên men, thừa dịp này khơi dậy cảm xúc trực tiếp nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu.

Vương Trung Đỉnh đột nhiên liền không ngang tàng nổi nữa.

Y muốn cứ như vậy mặc kệ không quản, cho Hàn Đông tự thực ác quả, lại không nỡ hạ tâm. Nhưng y cũng sẽ không dỗ người, hoặc có thể nói cho tới bây giờ chưa từng dỗ qua, cho nên ngồi cứng lại trên giường không được tự nhiên.

Hàn Đông diễn tới nghiện bây giờ chắn cũng đỡ không nổi, bả vai co rúm lại, hô hấp cảm giác vô cùng ấm ức, như là đang mạnh mẽ nhẫn nhịn. Nước mắt cũng không khống chế được tràn ra thành dòng ở khóe mắt, lại dùng tay lặng yên không một tiếng lau đi, cả quá trình một chút thanh âm đều không có.

Cần bao nhiêu đáng thươngcó bấy nhiêu đáng thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.