Phong Mang

Chương 167: Dò hỏi tiền bối



Vài ngày sau, tổ giám chế phim mới đem bản sơ định mấy chỗ lấy cảnh đến cho Vương Trung Đỉnh xem qua.

"Vương tổng, ngài xem qua đi."

Nước ngoài có quảng trường Tây Ban Nha, Tứ Tháp ở Dubai, Glencoe ở Scotland... Quốc nội chỉ có một nơi —— Thác nước Hoàng Quả Thụ. . .

Vương Trung Đỉnh vừa nghe đến thác nước thứ đầu tiên nghĩ đến không phải là cảnh quay nguy hiểm, mà là thành phố.

"Ngoài chỗ này ra có thể chọn nơi khác không?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

Giám chế vẻ mặt khó xử, "Mấy đạo diễn đều cảm thấy cảnh kia quay ở thác nước rất hấp dẫn, ở nước ta, thác nước Hoàng Quả Thụ là chọn lựa hàng đầu. Chúng ta cũng đã liên hệ với cơ sở du lịch địa phương rồi, họ tỏ vẻ bằng lòng cung cấp địa điểm quay không hề ràng buộc mà."

Vương Trung Đỉnh phất phất tay, "Tôi biết rồi, anh đi làm việc của mình đi, tôi sẽ xem xét."

Nói là xem, kỳ thật chính là nhìn sao cũng không vừa ý. Trong đầu lại hiện lên đề nghị của Nhị Lôi, quả thực thần phiền.

Dựa theo kinh nghiệm trước kia, đoàn phim ít nhất phải ở lại chỗ đó hơn 40 ngày. Còn cả yêu cầu hà khắc của Calne đối với mỗi cảnh quay, chỉ sợ hai tháng cũng không xong nổi.

Mấy phút sau, vẫn luôn tận sức với công tác tình báo tiểu Lương đồng chí gõ cửa.

"Vương tổng, ngài tìm tôi?"

Vương Trung Đỉnh thu hồi bộ mặt hắc tuyến, thản nhiên đáp: "Vào đi."

Tiểu Lương kể lại tỉ mỉ tình huống mấy ngày gần đây của Hàn Đông, từng cái từng cái xả một tràng, kỳ thật để biểu đạt chỉ cần một câu —— Hàn Đông mệt chết đi.

Đúng vậy, có thể không mệt sao?

Vương Trung Đỉnh vì muốn Hàn Đông tới kêu khổ, không tiếc bán đứng lương tâm của mình, bắt hắn nhận vô số thông cáo. lịch trình sắp xếp dày đặc, một ngày hai mươi bốn giờ chân đứng không vững.

"Cậu ấy có oán giận không?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

"Mỗi ngày đều oán giận, thấy ai oán giận người đó."

Dù sao cũng vẫn không oán giận ngài.

Vương Trung Đỉnh có loại tư thế bị bức đến tiết tháo cũng không quản, bay thẳng đến tiểu Lương nói: "Cái này chịu không nổi sao? Đến lúc đi thác Hoàng Quả Thụ quay phim, càng cho cậu ta mệt."

Quả nhiên, sau khi trở về, tiểu Lương đã đem tin tức đến Quý Châu lấy cảnh này tiết lộ cho Hàn Đông.

Nửa đêm, Vương Trung Đỉnh phi thường đắc ý chờ Hàn Đông tới cửa.

Kết quả Hàn Đông dựa vào phim sex chống giữ đến một đêm nhất định không ngủ.

Vương Trung Đỉnh ngồi một mình đến hừng đông, mặt âm đến không đành lòng nhìn nhìn thẳng.

...

Nghỉ ngơi xong, Y Lộ lái xe đến công ty Lý Thượng.

"Phùng tỷ!" Y Lộ phất tay.

Phùng Mục Chi hướng cô ta cười cười, "Cô thật là còn biết đến chỗ chị a?"

"Lúc trước bận quá, vẫn không có chút thời gian rảnh nào."

Phùng Mục Chi đùa đùa : "Bận rộn đến quán rượu cùng Tiểu suất ca phải không?"

"Chị đừng đùa nữa, vì việc này em đã chọc đến Vương tổng rồi." Y Lộ tố khổ.

"Chọc đến Vương tổng?" Phùng Mục Chi khó hiểu.

Y Lộ lôi kéo tay cô ta lên xe, "Đi một chút đi, em mời chị ăn cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."

Ba người cùng nhau vào khách sạn.

Phùng Mục Chi nhắc tới hoạt động tuyển nữ thần chân dài, buồn bực hỏi: "Vương chủ tịch rốt cuộc nghĩ gì vậy?"

"Ai biết ông ta nghĩ như thế nào tự nhiên nổi hứng!" Y Lộ giọng điệu thờ ơ.

Phùng Mục Chi liếc Lý Thượng một cái, Lý Thượng liền thức thời đứng lên, "Hai người cứ nói chuyện, tôi đi ra ngoài một chút cho khuây khỏa."

Đến khi chỉ còn lại hai người, Phùng Mục Chi hỏi: "Cô và Vương Hải Chí rốt cuộc sao lại thế này?"

"Không có việc gì." Y Lộ không chút lo lắng, "Người này vẫn như vậy, bình thường vẫn muốn tìm đồ ăn nhẹ, không cần phải lo."

"Vạn nhất thực sự bị hồ ly tinh nào đó mê hoặc thì sao?"

Y Lộ ha ha cười, "Mấy năm nay có bao nhiêu hồ ly tinh lượn qua lượn lại trước mặt ông ta, có người nào lưu bóng dáng lại sao? Ông ta từng này tuổi còn muốn hồ đồ, không thể nào."

Phùng Mục Chi thở dài, "Nói là nói như vậy, nhưng là chị vẫn phải nhắc nhở cô, Vương Hải Chí là con bài cuối cùng. Nếu không giữ được, cô sẽ không còn tương lai gì đâu."

Y Lộ cười cười, "Được rồi, đừng quản chuyện của em nữa, chị gần đây thế nào? Lý Thượng cũng không tệ lắm phải không?"

Phùng Mục Chi cho một biểu tình tạm được, "Các phương diện cũng không tệ, nhưng là vẫn không gọi là xuất sắc. Cô cũng biết, chị sợ nhất loại nghệ sĩ này, chỉ có thể dựa vào lăng xê để tồn tại, hoàn toàn không thể trụ lại."

Y Lộ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, "Cậu ta quả thật cần xác định vị trí cho mình một lần nữa."

Phùng Mục Chi lại nghĩ tới scandal của Y Lộ và Hàn Đông, truy vấn: "Cô còn chưa nói cho chị biết, ảnh chụp ở dạ điếm đó rốt cuộc là chuyện gì?"

Y Lộ thở dài một hơi, "Còn không phải là vì Lý Thượng? Tuy rằng em không ghét Hàn Đông, nhưng Lý Thượng vì vai diễn kia đã phải trả giá rất nhiều, khiến cho em mỗi lần thấy Hàn Đông ở đoàn phim đều khó chịu."

"Ý của em là Lý Thượng còn có hi vọng diễn vai đó?"

"Nếu thái độ bên Vương Hải Chí kia đủ cứng rắn, Vương Trung Đỉnh cũng chỉ có thể thỏa hiệp."

Phùng Mục Chi dù sao cũng là quản lý của Lý Thượng, lại là một đại quỷ hút máu, nghe nói như thế không thể nào không cao hứng.

"Nếu như có được vai diễn kia, thị trường của cậu ta sẽ mở rộng không nhỏ, con đường sau này sẽ thông thuận hơn rất nhiều."

Y Lộ gật đầu, "Em sẽ tận lực."

Ăn cơm xong, Lý Thượng lái xe đưa Y Lộ về nhà.

Trên đường, hai người lại tán gẫu chuyện bút ghi âm. Đoạn ghi âm chính là khi Lý Thượng ngẫu nhiên gặp Diệp Thành Lâm, hai người hàn huyên vài chuyện đơn giản, đã bị Lý Thượng ghi lại.

"Vương tổng thật sự sẽ vì một đoạn ghi âm như vậy mà giận sang Hàn Đông sao?" Y Lộ đến nay vẫn nghi ngờ.

Lý Thượng rất chắc chắn trả lời: "Nếu anh ta thật lòng thích Hàn Đông, nhất định sẽ như vậy."

Biểu tình Y Lộ nhìn không ra là vui hay buồn.

"Nhiều năm như vậy cũng chưa từng thấy qua Vương Trung Đỉnh nếm dấm chua, khó có thể tưởng tượng cái loại biểu hiện hẹp hòi này xuất hiện trên mặt anh ta."

Lý Thượng nói: "Nam nhân khi ghen sẽ rất ít biểu hiện ra ngoài, nhiều lắm chỉ mượn đề tài nào đó để ám chỉ chuyện của mình."

"Cậu từng nếm qua dấm chua sao?" Y Lộ đột nhiên hỏi.

Lý Thượng không nói gì.

"Tôi muốn hỏi, cậu đã từng thật lòng thích ai đó sao?"

Lý Thượng vẫn không nói.

Y Lộ mỉm cười, "Vòng luẩn quẩn này không thiếu người thông minh, thiếu chính là người nội tâm cứng rắn. Loại người như cậu người rất thích hợp lăn lộn ở trong giới này, còn tiếp tục kiên trì tuyệt đối sẽ thành thần!"

Lý Thượng vẫn không có phản ứng quá lớn, chỉ là lại có chút hăng trí chế giễu Hàn Đông.

"Chị nói... Vương tổng nghe xong đoạn ghi âm kia sẽ xử trí Diệp Thành Lâm như thế nào?"

Y Lộ tà trừng Lý Thượng, "Cậu có thể đừng thiếu đạo đức như vậy không? Người ta coi cậu là anh em mới tán gẫu vài câu. Cậu ghi âm rồi coi như xong, còn mong người ta bị xử lý!"

"Tôi không phải mong anh ta bị xử lý, tôi là mong Hàn Đông đau lòng." Lý Thượng nói.

Y Lộ hừ cười một tiếng, "Cậu thật quá xấu xa rồi."

Vừa dứt lời, di động liền vang lên.

"Tới phòng làm việc của tôi một chuyến."

Lý Thượng ở bên cạnh hỏi: "Điện thoại của ai vậy?"

Y Lộ triệt triệt miệng, "Anh cứ nói đi?"

Lý Thượng nháy mắt hiểu ra.

Vì thế đầu xe lại đổi hướng.

Vương Trung Đỉnh cũng không vòng vo với Y Lộ, nói thẳng: "Cho tôi địa chỉ nhà Diệp Thành Lâm."

Y Lộ cười lạnh, quả nhiên...

"Người ghi âm không phải tôi."

Y Lộ vừa nói như thế, chính là thừa nhận hành động trước kia của mình.

Cô ta nghĩ Vương Trung Đỉnh đang thử cô ta, nghĩ lần này chắc chắn sẽ rước lấy một loạt chất vấn của Vương Trung Đỉnh.

Không nghĩ tới Vương Trung Đỉnh nói: "Vậy kêu Lý Thượng đến cho tôi!"

Y Lộ cứng ngắc bất động.

"Đừng nói với tôi cái đó không phải được hắn đưa tới."

Y Lộ hơn nửa ngày mới mở miệng, "Đúng, tôi được cậu ta đưa tới, nhưng tôi thật sự muốn biết, anh tìm tôi chỉ vì hỏi chuyện này?"

"Những chuyện khác chưa cần phải gấp, báo ứng còn hơi sớm, tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô."

"..."

Lý Thượng vừa đến, Vương Trung Đỉnh nói trắng.

"Cho cậu một cơ hội lập công chuộc tội."

Loại người như Lý Thượng thông minh bao nhiêu? Lúc này liền khai ra địa chỉ Diệp Thành Lâm, không quên nhấn mạnh đoạn ghi âm không phải tôi chủ động đưa cho cô ta, là cô ta yêu cầu từ trợ lý của tôi.

Vương Trung Đỉnh chưa hề có ý trách cứ Y Lộ, lại càng không nói gì Lý Thượng.

...

Ba ngày sau đó, một mình Vương Trung Đỉnh đi đến Quý Châu.

Diệp Thành Lâm ở giữa nơi quần sơn, giao thông phi thường bất tiện. Nếu quả thật chỉ bằng một mình sức mình đi điều tra, e là chưa đến mười ngày nửa tháng rất khó tìm đến nơi đây.

Lái xe được một nửa đã không còn cách nào đi tiếp, Vương Trung Đỉnh đành phải xuống đi bộ.

Thử nghĩ một thiếu gia từ nhỏ sống sung sướng, một tổng tài chủ người người cung phụng, tay mang theo hộp lớn hộp nhỏ lễ vật, gian nan bước đi ở giữa đường núi gập ghềnh, lại là đi bái kiến tình địch của mình... Mức độ biệt khuất này hoàn toàn có thể nghĩ.

Cuối cùng trước mắt Vương Trung Đỉnh xuất hiện một khu dân cư chỉ có vài ngôi nhà rải rác.

So với các nhà khác, nhà Diệp Thành Lâm cũng không tồi. Nhà mới xây, đồ dùng trong nhà đều là mới mua. Trước cửa trồng mấy luống rau thẳng tắp, cách đó không xa trong hồ nước có vài đàn cá, nhìn qua vô cùng thanh thản.

"Xin hỏi anh tìm ai?" Đột nhiên một giọng nói vang lên.

Vương Trung Đỉnh quay đầu thấy một người phụ nữ áo quần mộc mạc đứng ở cửa, trong tay còn cầm một cái muỗng.

"Diệp Thành Lâm ở đây sao?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

Người phụ nữ gật đầu, "Đúng."

"Cô là..."

"Tôi là vợ anh ấy."

Ánh mắt Vương Trung Đỉnh lãnh duệ đánh giá toàn thân Diệp phu nhân một phen, cho đến khi xác định không có chỗ nào tương tự với Hàn Đông, mới ôn hoà nhã nhặn đi vào.

Diệp phu nhân khách khí, "Nhà máy chồng tôi cách đây rất xa, xem chừng phải một lúc nữa mới có thể về đến nhà, trước tiên anh ngồi uống miếng nước."

Tiếng "Chồng" này rõ ràng là gọi Diệp Thành Lâm, Vương Trung Đỉnh nghe thấy lại vô cùng thư thái.

Y thấy trong tay Diệp phu nhân còn cầm một muỗng, lại nói : "Cô cứ đi làm việc trước đi."

"Được, trong tủ lạnh có đồ uống, tự anh lấy a."

Nói xong, Diệp phu nhân lại vào bếp làm việc.

Vương Trung Đỉnh một mình ở trong phòng đi quanh quanh, nhìn như không hề để ý, thực tế tâm lí phòng bị vô cùng nặng.

Giống như nhà Diệp thành Lâm chôn giấu các loại cơ quan, chỉ cần hơi vô ý sẽ gặp vật phẩm nguy hiểm như tờ giấy trong dây thừng vậy.

Ví như pho tượng Như Lai Phật Đoàn, đồng hồ báo thức Đại Đường Lang, bởi vì ý đồ bất lương làm cho ánh mắt không thể nào trong sáng, lại còn đang lúc bình thường hành tẩu tiểu nhân ...

Thậm chí cả tranh thêu chữ thập "Phúc như Đông Hải" mà người thân tặng nhân đại thọ sáu mươi của cha Diệp Thành Lâm, hắn cũng hoài nghi chữ "Đông" có phải Diệp Thành Lâm tự mình hạ kim hay không.

Vương Trung Đỉnh vốn tưởng rằng sau khi tiếp xúc hiểu lầm, bản thân sẽ có thể hoàn toàn thoải mái, buông lỏng tinh thần, kết quả phát hiện mình vẫn cứ để ý, hơn nữa ở khoảng cách càng gần với Diệp Thành Lâm loại bận tâm này lại càng mãnh liệt.

"Từ nơi xa như vậy đến, buổi tối cứ ở lại đây một đêm đi." Diệp phu nhân nói.

Vương Trung Đỉnh đương nhiên muốn ở một đêm, ai biết bên trong vỏ chăn có phải giấu tất thối của Hàn Đông hay không.

"Bình thường cô không đi làm sao?" Vương Trung Đỉnh thăm dò.

Diệp phu nhân nói: "Tôi cũng đã nghĩ qua, nhưng chồng tôi không cho. Anh ấy nói tính tôi quá mềm yếu, đến chỗ làm sẽ bị người ta khi dễ."

Hàn Đông cũng thường bị người khác khi dễ, nhưng không phải bởi vì quá mềm yếu mà là bởi vì quá thiếu đánh, cho nên Vương Trung Đỉnh không cần thiết nhìn lại chính mình.

"Vậy cô mỗi ngày đều chỉ làm việc nhà sao?"

Diệp phu nhân nói: "Đúng vậy, dọn dẹp nhà một chút, chăm sóc vườn rau, trong thôn có việc tôi cũng sẽ đi theo hỗ trợ."

Vương Trung Đỉnh thay Diệp Thành Lâm vừa lòng với Diệp phu nhân, ít nhất so với Hàn Đông tốt hơn nhiều, hỗn đản kia chỉ biết tái chế phế phẩm.

"Diệp Thành Lâm có giúp cô làm việc nhà không?" Lại hỏi thăm.

Diệp phu nhân cười cười, "Tôi không cho anh ấy làm."

Vương Trung Đỉnh thật muốn lôi Hàn Đông qua mà nói một câu: Em nhìn người ta đi!

"Tài nghệ nấu nướng của cô thật không tồi." Vương Trung Đỉnh nói lời này chính là xuất phát từ khinh bỉ đối với Hàn Đông.

Không ngờ, Diệp phu nhân nói: "Chồng tôi nấu cơm còn ngon hơn!"

Sắc mặt Vương Trung Đỉnh đổi đổi.

"Mấy món điểm tâm kia đều là chồng tôi làm, không tin anh nếm thử đi."

Vương Trung Đỉnh đi qua nếm một miếng, trong đầu nháy mắt hiện lên biểu tình say mê của Hàn Đông.

Mẹ kiếp! Có cần phải ngon như vậy không?

Đang hung hăng ngấu nghiến nhai, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài truyền đến, tiếp theo là Diệp phu nhân nhiệt tình chào đón.

"Ông xã, anh rốt cục cũng về rồi, trong nhà có khách."

Diệp Thành Lâm thắc mắc, "Ai?"

"Chính là vị này." Diệp phu nhân chỉ chỉ về phía y.

Diệp Thành Lâm nhìn qua, bắtgặp ánh mắt một người cũng đang nhìn lại đây như vậy ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.