Phong Mang

Chương 184: Khó bề phân biệt



"Cái gì? Cậu nói văn kiện tỷ của tôi cung cấp có vấn đề?" Phùng Tuấn giật mình.

Nhị Lôi gật gật đầu, "Y Lộ hẳn là đã sớm đoán được chị cậu sẽ lộ ra tình báo với Vương tổng, cho nên mới đem văn kiện giao cho chị cậu bảo quản."

"Ý của cậu là cô ta đã thông đồng cùng chủ tịch, cố ý hạ bệ Vương tổng?"

"Theo trước mắt xem ra chính là như vậy, chủ tịch biết mình chạy không khỏi cửa ải phu nhân, cho nên chế tạo một loạt 'Ngụy chứng' cho Vương tổng đến tố giác. Một khi phu nhân phát hiện những chứng cớ này có vấn đề, coi như không nghi ngờ Vương tổng rắp tâm bất lương, tín nhiệm đối với Vương tổng cũng sẽ giảm xuống, khả năng hợp tác liền càng nhỏ."

Phùng Tuấn vẻ mặt lo lắng, "Xem ra sự tình thực phiền toái a! Vạn nhất chủ tịch cùng phu nhân liên hợp lại áp chế Vương tổng, tình thế kia liền hoàn toàn lật lại rồi."

"Đúng vậy, hơn nữa Hàn Đông đến nay bặt vô âm tín, Vương tổng phỏng chừng đã suy sụp ..."

Phùng Tuấn thở dài, "Y Lộ lúc này là hoàn toàn chọc giận Vương tổng rồi."

Nhị Lôi hừ nói: "Cô ta gây với Vương tổng không phải là lần một lần hai nữa, nếu không muốn dẫn ra một loạt giao dịch bẩn của cô ta, người này đã sớm cút ra khỏi công ty rồi."

"Hiện tại liền xem thái độ chủ tịch, dù sao phu nhân đã trành thượng cô ta. Nếu kiên quyết làm tới, những ngày an nhàn của cô ta chỉ sợ cũng chấm dứt rồi."

"Thật không biết cô ta là thông minh hay là quá ngốc."

Đang nói, điện thoại Nhị Lôi liền vang lên.

"Được, được, tôi lập tức đi lo liệu."

Phùng Tuấn vội hỏi: "Chuyện gì?"

"Còn có thể chuyện gì? Vương tổng muốn tìm Y Lộ tính toán rõ ràng thôi!"

"Vậy cậu mau đi đi, đừng làm cho Vương tổng sốt ruột chờ."

Hơn bốn mươi phút sau, Y Lộ vào văn phòng Vương Trung Đỉnh.

Mới vừa đóng kỹ cửa lại, quay đầu liền đối diện với gương mặt âm hàn xuyên thấu, Y Lộ nháy mắt hoảng sợ. Còn chưa có tiến đến, đã bị Vương Trung Đỉnh một tay bóp chặt cổ, hung hăng áp lên ván cửa.

"Hàn Đông đâu?" Vương Trung Đỉnh hỏi.

Y Lộ không thở đuộc, muốn tách bàn tay Vương Trung Đỉnh ra.

Kết quả Vương Trung Đỉnh bóp càng chặt hơn nữa, tiếng rống giận dữ như sấm bên tai.

"Hàn Đông bị Vương Hải Chí mang đi đến nơi nào rồi? ! !"

Y Lộ cố sức hé ra vài tiếng trong cổ họng, "Tôi như thế nào... Làm sao biết... Nói..."

"Cô theo lão hợp mưu chủ đạo trận biến cố này, cô lại không biết lão đem Hàn Đông nhốt ở đâu?"

Hai mắt Y Lộ trừng trừng, "Hợp mưu?"

"Chẳng lẽ không đúng sao? Cô chủ động đưa ngụy chứng tới cửa chẳng phải muốn vì nam nhân củng cố giang sơn sao?" Vương Trung Đỉnh nói xong liền hung hăng vứt văn kiện sao chép lên mặt Y Lộ.

Y Lộ giống như choáng váng, "Anh nói giấy chứng nhận này đều là giả ?"

"Cô còn muốn diễn tới khi nào?" Bàn tay Vương Trung Đỉnh lại mạnh hơn.

Mặt Y Lộ nháy mắt liền tím rồi, môi mấp máy mấp máy, lại phát không ra một chút thanh âm, chỉ có thể thông qua khẩu hình của miệng đoán được nàng lời muốn nói: "Quả nhiên... Vẫn là đề phòng tôi".

Thẳng đến thấy trong ánh mắt Y Lộ đã hiện lên tia tuyệt vọng, Vương Trung Đỉnh mới nhận ra nàng không có nói bậy.

"Cô đã cảm thấy giấy chứng nhận là không có vấn đề, vì cái gì còn muốn giao cho người cô căn bản không tín nhiệm là Phùng Mục Chi?" Bàn tay Vương Trung Đỉnh cuối cùng nới lỏng một chút.

Y Lộ cười cười giống như tự giễu, "Anh nói xem? Anh nói tôi vì sao phải giao cho cô ta? Bởi vì tôi muốn giúp anh thượng vị, bởi vì người tôi muốn giúp là anh a!"

Vương Trung Đỉnh như trước trầm mặt không nói lời nào.

"Anh nghĩ rằng tôi và anh thật không biết gì về đồng hồ sao? Anh nghĩ rằng tôi mua những cái đồng hồ giá trên trời đó chỉ là để phụ trợ phẩm vị của Lý Thượng sao? Anh cho là không có tôi cố ý thả nước, anh có thể thuận lợi tra được tiền đen trong tài khoản của tôi sao?"

Y Lộ nói rất đúng, nàng và Vương Trung Đỉnh cùng nhau tham gia cái triển lãm đồng hồ Thụy Sĩ kia, cũng là thông qua một vài cái đồng hồ, Vương Trung Đỉnh mới dấy lên nghi ngờ đối với Vương Hải Chí.

"Vương Trung Đỉnh, tôi từ đầu đến cuối người tôi thích là anh, tôi làm tất cả chuyện này cũng là vì anh, chẳng lẽ anh vẫn luôn không cảm giác được sao?" Đôi mắt Y Lộ chợt đỏ.

"Vì tôi?" Vương Trung Đỉnh sắc bén hồi xích, "Cô đem Hàn Đông đưa đến tay Vương Hải Chí, cũng là vì tôi sao?"

Y Lộ thần sắc ngưng trọng.

"Hay là tìm một người chịu tội thay cô đây?"

Y Lộ đưa mắt nhìn sang nơi khác, "Tôi không biết anh đây là đang nói cái gì."

"Cô biết Hàn Đông muốn tra được hướng đi tài chính của Vương Hải Chí, cho nên cố ý dụ dỗ Hàn Đông đến tư trạch của lão, khiến Vương Hải Chí nghĩ đến người mật báo là Hàn Đông chứ không phải cô. Bởi vậy, cô không chỉ có giúp tôi, còn giữ được hình tượng tốt ở trong lòng Vương Hải Chí, hai bên đều không đắc tội, bàn tính của cô thế nhưng đánh đến thật vang!"

Y Lộ rốt cục nhịn không được khóc lên.

"Tôi thừa nhận, tôi dụ dỗ cậu ta đi tìm Vương Hải Chí là xuất phát từ tư tâm, nhưng đó cũng là bởi vì anh a!"

"Anh có biết lúc cậu ta mộng du ân ái, tôi có bao nhiêu ghen tị không? Anh có biết khi tôi nghe cậu ta nói mớ biết được trong nhà của anh lại có phòng của cậu ta, hơn nữa còn ngay tại của cách vách phòng anh thì tôi có bao nhiêu hận không?"

"Tôi sáu năm trước đã thích anh, nhưng lúc này anh nói không có khả năng thích người trong giới. Tôi nghĩ anh và Vạn Lý Tình sẽ thành một đôi, cho nên mới rời công ty. Sau đó anh có ý muốn mời tôi trở về thì anh có biết tôi có bao nhiêu vui vẻ không? Tôi nghĩ đến anh rốt cục cũng ý thức được vị trí của tôi rồi, không nghĩ tới chỉ là một mệnh lệnh của thúc anh."

"Nhiều năm như vậy tôi luôn luôn làm Tiểu Tam, chính là vì đã chết tâm. Tôi không phải không tin tưởng nam nhân, mà là nam nhân duy nhất có thể dựa vào trong lòng tôi, lại đem yêu thương đưa hết cho người khác!"

"..."

Thật lâu sau, Vương Trung Đỉnh mới hờ hững mở miệng.

"Phải, người đó không chỉ có không thương cô, còn có thể ghê tởm cô cả đời."

Giờ này khắc này, có người hung hăng đâm Y Lộ một đao, nàng cũng chưa chắc có thể cảm thấy đau.

"Tôi hiểu rồi." Y Lộ thảm đạm cười cười, "Tôi nghĩ tôi cần phải nói cho anh biết, Vương Hải Chí đối với giới tính Hàn Đông vẫn canh cánh trong lòng, anh tốt nhất nhanh chóng cứu cậu ta trở về."

"Tôi biết, tôi đã thấy 'nhắc nhở' của cô đặt trong ngăn kéo Vương Hải Chí."

"Nhắc nhở?" Y Lộ nghi hoặc.

Vương Trung Đỉnh nói: "Chính là phần chứng minh giả của cục công an, đồng ý cho Hàn Đông chuyển giới."

"Chuyển giới?"

"Bằng không cô nghĩ rằng tôi vì cái gì đột nhiên cầm giấy chứng nhận của cô đi tìm lão?"

Nghe nói như thế, Y Lộ hoàn toàn choáng váng.

Vương Trung Đỉnh ở trong nháy mắt đó đã minh bạch rồi.

Giả tạo chứng cớ không phải Y Lộ, mà là Vương Hải Chí.

Từ đầu tới đuôi đều là Vương Hải Chí một mình chủ đạo.

Nghĩ vậy, Vương Trung Đỉnh không nói hai lời, lại lái xe đến biệt thự bí mật của Vương Hải Chí.

Vương Hải Chí còn đang canh cánh trong lòng đối với chuyện Vương Trung Đỉnh mạo phạm.

"Tự mình rắp tâm bất lương, lại còn nói năng lỗ mãng? Phản rồi!"

Trợ lý khuyên nhủ: "Ngài ấy hẳn chính là quá sốt ruột, kích động liền mất chừng mực."

"Kích động có thể nắm cổ áo của ta? Ta là ai? Ta là thúc của nó! Đây là địa bàn của ta, đến phiên nó vội vàng sao?" Vương Hải Chí nói xong nói xong lại kích động.

Trợ lý vội vàng làm yên lòng tâm tình của lão, "Thông qua một lần giáo huấn như vậy, ngài ấy hẳn là sẽ ghi nhớ."

Mới vừa nói xong, cửa liền vang lên một trận tiếng động lớn.

Vương Hải Chí định thần nhìn vào, lại là Vương Trung Đỉnh, lại là một tư thế đòi nợ, ngay cả lời nói rống ra cũng không khác biệt lắm.

"Hàn Đông đâu? Người đem Hàn Đông giấu đi đâu rồi?"

Vương Hải Chí giận đến hướng Vương Trung Đỉnh quét một quyền.

"Ngươi có thôi hay không đây? Đã nói không có ở chỗ ta!"

Vương Trung Đỉnh cũng muốn động thủ, kết quả bị mười mấy người cản lạ.

Thúc cháu bốn mắt nhìn nhau, đều là một bộ mặt đỏ tai hồng, biểu tình giận không kềm được.

"Tài liệu giả kia có phải người giả tạo hay không?" Vương Trung Đỉnh chất vấn.

Vương Hải Chí mặt không đổi sắc, "Đúng thì thế nào?"

"Không — có — tính — người!"

"Cháu tùy tiện lục ngăn kéo của ta có ai tính chưa? Cháu âm thầm điều tra thúc thúc ruột của mình đã có ai tính chưa? Cậu vì mưu quyền cướp ngôi không từ một thủ đoạn nào đã có ai tính chưa?"

"Ta nói Hàn Đông không ở chỗ ta!"

Vương Trung Đỉnh không biết từ đâu đến một cỗ thần lực, lại có thể giãy khỏi năm sáu người, trực tiếp vọt tới trước mặt Vương Hải Chí, một quyền đánh lên mặt của lão.

"Ngươi thế nhưng vì một nghệ sĩ động thủ với ta? Còn đứng ngây đó làm gì? Bắt hắn trói lại! Để cho đại ca ta hảo hảo nhìn một cái, nuôi ra một tên súc sinh mất hết tính người như thế nào!"

Tuy rằng Vương Hải Chí hạ lệnh, nhưng là không người nào dám thi hành, cuối cùng trong hỗn loạn đem Vương Trung Đỉnh túm đi.

"Chủ tịch, xin ngài bớt giận, xin bớt giận..." Trợ lý vội đưa lên một chén nước.

Vương Hải Chí một phen đẩy ra, "Cơn giận này của ta là tiêu không được nữa."

Trợ lý chỉ có thể lựa lời Vương Hải Chí thích nghe mà nói, tận lực giúp lão vãn hồi một ít mặt mũi.

"Chủ yếu là một kế này của ngài thật cao minh ! Vương tổng có thể không tức giận sao?"

Vương Hải Chí hừ lạnh nói: "Đó là nó ngu xuẩn, cánh còn chưa có cứng cáp, đã muốn đấu với ta."

"Phải phải phải, chủ tịch, kỳ thật tôi cũng rất hiếu kỳ, ngài rốt cuộc đem Hàn Đông giấu chỗ nào vậy?"

Vương Hải Chí sâu kín đưa mắt nhìn sang hắn, yên lặng ngắn ngủi đi qua, đột nhiên một tiếng bạo rống.

"Ta lặp lại lần nữa, hắn không có ở chỗ ta!"

Cái này, ngay cả trợ lý cũng đều kinh ngạc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.